Mùi hương của dục vọng – Update Chương 35
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mùi hương của dục vọng – Update Chương 35
Tác Giả: Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan
Ngày Cập Nhật : 21/08/2026
Chương 33
Đến hạn tháng này, tôi không cần phải ép nhiều. Quyền chủ động nhắn tin trước:
“Anh Duy, em lo được rồi. Em gái em, Quỳnh. Cuối tuần này.”
Quỳnh mười chín tuổi, mới lớn, da trắng hồng, môi dày và đỏ tự nhiên, núm vú hồng nhạt. Điểm đáng chú ý nhất là lồn khá khít, đúng chuẩn gái tơ. Tối hôm đó Quyền đưa em gái đến căn hộ. Tôi đưa ly nước đã pha sẵn. Quỳnh uống hết vì khát. Mười phút sau mắt con bé long lanh, đùi cọ vào nhau không ngừng.
Tôi ra hiệu. Cả nhóm vào. Tôi đứng sau lưng Quỳnh, kéo tóc con bé ngửa ra:
“Há miệng.”
Quỳnh há ra. Tôi gật đầu. Đạt nhét cặc vào trước. Con bé bị thuốc chi phối, mút lấy mút để, nước dãi chảy dài xuống cằm. Khoa thay thế ngay sau đó, vừa đụ miệng vừa nói:
“Môi dày ghê. Hút mạnh vào. Đúng rồi… sâu hơn.”
Hùng, Long, Nam lần lượt thay phiên. Quỳnh bị đẩy từ miệng này sang miệng khác như món đồ chơi. Tôi đứng nhìn, miệng không ngớt:
“Ngậm chặt. Dùng lưỡi. Chịu khó một chút là được thưởng.”
Khi cả nhóm đã được bú xong, tôi đẩy Quỳnh nằm xuống. Quyền vì là anh nên được vào trước. Cậu đâm một mạch, mặt biến sắc:
“Khít quá… lần đầu em nó à? Siết chết người…”
Quỳnh rên dâm, giọng ngọt và đứt quãng:
“A… đau… nhưng sướng… mạnh vào anh ơi…”
Tôi đếm:
“Lần một. Ra đi.”
Quỳnh lên đỉnh khá nhanh, người giật nhẹ. Đạt thay thế ngay, đụ mạnh hơn:
“Lồn tơ mà ướt thế. Chịu được không em?”
“Chịu… ư a… đụ mạnh… em thích…”
“Lần hai.”
Khoa vào sau, lật con bé nằm sấp, đâm từ phía sau trong khi hai tay bóp mông:
“Đít cũng ngon. Siết nữa đi.”
Quỳnh gào lên:
“Sâu… aaaa… em ra… ra nữa rồi…”
“Lần ba.”
Cả nhóm bắt đầu đẩy qua đẩy lại. Có lúc Quỳnh bị một thằng đụ lồn, một thằng đụ miệng, hai thằng mỗi bên vú. Tinh dịch bắn đầy mặt, đầy ngực. Con bé liên tục rên dâm và lên đỉnh.
“Lần bốn… lần năm… lần sáu…”
Khi cả bọn xong, Quỳnh nằm đó, lồn khít vẫn còn co bóp, tinh chảy thành dòng. Tôi thì thầm vào tai:
“Chỉ là mơ thôi.”
Chưa đầy một tuần sau, Trọng đưa em gái sinh đôi của mình đến. Trân thấp hơn, thân hình mảnh mai nhưng vòng một khá to so với khung người, da trắng, đặc biệt là ra mồ hôi nhiều. Chỉ cần hơi nóng là nách và lưng đã ướt.
Tôi cho Trân uống thuốc. Khi mắt con bé bắt đầu đỏ, cả nhóm đã chờ sẵn. Lần này tôi để chúng tập trung vào việc liếm trước.
“Liếm hết. Nách, vú, lồn. Con này nhiều mồ hôi, tận hưởng đi.”
Cả bọn lao vào. Có đứa vùi mặt vào nách Trân, liếm lấy liếm để vì mùi mặn và nóng. Có đứa ngậm chặt núm vú to, mút đến bật tiếng. Có đứa nằm giữa hai chân, dùng lưỡi tán loạn. Trân rên dài, người ướt đẫm mồ hôi:
“Nóng… liếm… ư a… nhiều quá…”
Chúng thay phiên bú lồn. Một thằng liếm được năm phút thì đổi. Trân lên đỉnh liên tục, mắt co giật, trợn trắng:
“Aaaa… ra… ra nữa… không chịu nổi…”
Tôi đếm to:
“Lần một… lần hai… lần ba… mắt nó trợn rồi. Liếm mạnh nữa.”
Đến lần thứ năm, Trân gần như mất kiểm soát, đùi run bần bật, nước bắn tung tóe. Lúc đó tôi mới ra lệnh:
“Đụ đi.”
Trọng vào trước. Cậu đâm vào em gái sinh đôi, giọng run:
“Chặt… nóng… em… anh đụ em đây…”
Trân chỉ biết há miệng rên. Cả nhóm thay phiên. Có thằng vừa đụ vừa liếm nách vì mồ hôi vẫn chảy. Có thằng đụ đít lần đầu khiến Trân thét lên. Có thằng bắt con bé ngồi lên mặt trong khi thằng khác đâm từ trên.
“Lần sáu… lần bảy… lần tám…”
Trân lên đỉnh đến mức giọng khàn đặc, mắt trợn ngược liên tục. Tinh dịch bắn đầy người, trộn với mồ hôi thành từng vệt bóng. Khi cả bọn kiệt sức, con bé vẫn còn co giật nhẹ.
Tôi thì thầm:
“Mơ thôi. Ngủ đi.”
Đêm hôm đó, người đại diện gọi điện. Giọng hắn bình thản hơn mọi khi:
“Hàng tháng này ổn. Nhưng tôi muốn nói chuyện khác. Hàng đang dùng thuốc thì cảm giác vẫn thiếu thật. Tôi muốn thử hàng tỉnh táo, hoặc ít nhất tỉnh hơn. Có một ông lớn đang tìm nguồn ổn định. Nếu cậu lo được, phần thưởng sẽ khác hẳn.”
Tôi cầm điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ. Trong đầu hiện lên hình ảnh hai chị gái. Một người đã quen bị dùng tập thể, một người thì dễ bảo đến mức gần như không cần thuốc nhiều.
Nếu muốn leo lên cao hơn, muốn gặp được “ông lớn” đó, thì chỉ dùng đàn em và em gái chúng sẽ không đủ. Phải có hàng thật sự trong tầm kiểm soát tuyệt đối.
Tôi trả lời ngắn:
“Để tôi suy nghĩ. Tôi sẽ liên lạc lại.”
Gác máy, tôi ngồi im trong bóng tối. Cảm giác trong ngực không còn là do dự. Chỉ còn sự tính toán lạnh lùng. Đế chế tôi muốn dựng lên đang cần một bước nhảy vọt. Và tôi biết mình sẽ phải dùng đến thứ đang nằm trong nhà.
Hết chương 33