Mùi hương của dục vọng – Update Chương 35
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mùi hương của dục vọng – Update Chương 35
Tác Giả: Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan
Ngày Cập Nhật : 21/08/2026
Chương 14
Về đến nhà, tôi đóng cửa phòng lại và ngồi im một lúc lâu. Trong đầu vẫn còn vang vọng những hình ảnh từ chuyến đi Đà Lạt với chị Dương, nhưng lúc này tôi biết mình cần tập trung vào một mục tiêu khác. Chị Duyên.
Tôi lấy ra cuốn sổ tay nhỏ, mở trang ghi chép về thôi miên. Tôi cần gieo vào đầu chị Duyên một ý nghĩ đơn giản nhưng hiệu quả: “Em trai xứng đáng được thưởng khi cố gắng.”
Tối đó, sau khi cả nhà ổn định, tôi pha trà cho chị Duyên như thường lệ. Chị ngồi bên cạnh tôi ôn bài, giọng dịu dàng giải thích từng công thức. Tôi kích hoạt trigger, dẫn chị vào trạng thái thư giãn sâu, rồi thì thầm bên tai:
“Chị Duyên… em trai học giỏi… em trai cố gắng… chị sẽ thưởng cho em… thưởng là chuyện bình thường… chị vui khi thưởng cho em…”
Tôi lặp lại nhiều lần, chậm rãi, đều đặn. Chị Duyên nằm đó, hơi thở đều, không hay biết gì.
Sáng hôm sau, tôi giả vờ lo lắng về bài kiểm tra sắp tới. Chị Duyên thấy vậy liền đưa ra một thử thách.
“Nếu em đạt trên chín điểm bài kiểm tra lần này, chị sẽ chiều em một điều. Em muốn gì cũng được, miễn là hợp lý.” Chị mỉm cười dịu dàng, tưởng chỉ là động viên em trai.
Tôi gật đầu, mắt sáng lên.
Hai ngày sau, tôi mang giấy kiểm tra về với điểm chín phẩy năm. Chị Duyên bất ngờ nhưng vẫn giữ lời.
“Được rồi, em muốn gì nào?”
Tôi nhìn chị, giọng hơi ngập ngừng. “Em… em muốn được khám phá cơ thể con gái một chút. Chỉ một chút thôi chị.”
Chị Duyên đỏ mặt, phản đối ngay. “Em nói gì vậy? Không được. Đó là chuyện quá đáng. Chị không chiều được.”
Tôi không bỏ cuộc. Tôi ngồi xuống bên cạnh, giọng đáng thương hết mức.
“Chị… ở trường con gái nào cũng cười em. Chúng nó bảo em nhút nhát, không biết gì, chưa từng gần gũi ai. Em xấu hổ lắm. Em chỉ muốn biết một chút thôi… chị là người duy nhất em tin được…”
Chị Duyên im lặng lâu. Ánh mắt chị mềm đi. Cuối cùng chị thở dài.
“Chỉ lần này thôi… và không được quá đáng.”
Tôi lấy chiếc bịt mắt ngủ ra, nhẹ nhàng buộc lên mắt chị. Chị Duyên nằm xuống giường, cơ thể hơi căng thẳng. Tôi cúi xuống, đưa mũi sát vào nách chị. Mùi hôi nách nhẹ nhàng nhưng đặc trưng của chị xộc vào mũi. Tôi hít sâu.
“Em… đừng…” Chị Duyên thì thầm, nhưng giọng đã run.
Tôi thè lưỡi, liếm chậm rãi vùng da dưới cánh tay chị. Vị mặn nhẹ lan tỏa. Chị giật mình, hai tay nắm chặt ga giường.
“Dừng lại… em đi quá xa rồi…”
Tôi không dừng. Lưỡi tôi liếm kỹ hơn, từ từ di chuyển. Một tay tôi luồn vào trong áo chị, nắm lấy bầu ngực mềm mại. Chị Duyên rên lên một tiếng nhỏ.
“Ư… đừng sờ… em ơi…”
Tôi kéo áo chị lên, miệng ngậm lấy núm vú, mút nhẹ rồi mạnh dần. Chị rên nhiều hơn, từng tiếng ngắn và run rẩy.
“Dừng… a… không được…”
Tay kia tôi kéo quần lót chị sang một bên, ngón tay vuốt ve khe ẩm ướt. Chị co giật. Tôi xoa nhẹ hột le, rồi lướt ngón tay lên xuống. Chị Duyên rên liên tục, xen lẫn những lời phản đối yếu ớt.
“Em… dừng lại… chị bảo dừng… ư… a…”
Cơ thể chị dần nóng lên. Nước dâm chảy ra nhiều. Tôi tăng tốc ngón tay. Chị cong người, đùi siết chặt.
“Không… em… ư ư… aaaa…”
Chị lên đỉnh, cơ thể giật mạnh, tiếng rên kéo dài. Tôi rút tay ra, nhìn chị thở dốc dưới lớp bịt mắt. Trong đầu chị chắc đang rối bời giữa khoái cảm và tội lỗi, nhưng miệng chỉ còn những tiếng rên và lời chống cự yếu dần.
Tôi tháo bịt mắt, kéo áo quần lại cho chị, rồi thì thầm:
“Cảm ơn chị.”
Chị Duyên quay mặt đi, không nói gì thêm.
Vài ngày sau, Minh gọi điện rủ tôi sang nhà chơi game. Chúng tôi vốn là bạn thân từ hồi cấp hai, cùng chơi chung một team, cùng than thở về bài vở và con gái trong lớp. Nhưng đây là lần đầu tiên tôi đặt chân đến nhà Minh.
Nhà Minh ở một con hẻm nhỏ, khá yên tĩnh. Ba mẹ cậu đi công tác từ sáng, chỉ còn lại Minh và chị gái. Khi tôi đến, chị Kim Khánh vừa ra ngoài có việc, để lại hai thằng con trai trong nhà.
Chúng tôi ngồi trước máy tính trong phòng Minh, mở game lên và bắt đầu chơi. Không khí rất thoải mái. Minh vừa điều khiển nhân vật vừa than thở về chị gái hay la mắng. Tôi cười, lắng nghe.
Giữa chừng Minh đi xuống bếp lấy nước. Tôi ngồi chờ, mắt liếc sang màn hình máy tính của cậu vẫn đang mở. Một thư mục ẩn hiện ra ở góc desktop. Tôi vốn tò mò, lại thấy tên thư mục khá lạ, nên click vào.
Mật khẩu không có. Bên trong là hàng loạt ảnh và đoạn chat.
Ảnh chụp lén một người con gái xinh đẹp, tóc dài, thân hình săn chắc. Nhiều tấm là chị Kim Khánh mặc đồ ở nhà, đôi khi khá hở hang. Bên cạnh đó là group chat với những lời bàn luận dâm dục về “chị gái”, “em gái” của đủ thành viên.
Tôi đang lướt thì Minh bước vào. Cậu nhìn thấy màn hình, mặt trắng bệch.
“Duy… mày… mày đừng nói với ai…”
Tôi từ từ quay lại, giọng nhẹ nhàng.
“Tao không nói đâu. Ngồi xuống đi. Tao hiểu.”
Minh run run ngồi xuống. Tôi nhìn cậu, nói tiếp bằng giọng đồng cảm:
“Mày không phải người duy nhất nghĩ những thứ đó. Nhiều thằng cũng vậy. Chỉ là chúng nó không dám thừa nhận. Tao sẽ giữ bí mật cho mày. Nhưng cho tao xem kỹ hơn được không?”
Minh ngập ngừng gật đầu. Tôi lướt lại từng tấm ảnh. Toàn là ảnh từ xa, Minh chỉ dám chụp lén chứ chưa từng tiến gần.
Tôi nhìn Minh, cười nhẹ.
“Mày chỉ chụp từ xa vậy sao? Nếu muốn thật sự… phải gần hơn chứ.”
Minh nuốt nước bọt, mắt vừa sợ vừa sáng lên vì một thứ gì đó. Tôi biết mình vừa đặt được chân vào một cánh cửa mới.
Hết chương 14