Mùa Xuân cuối – Update Chương 5

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mùa Xuân cuối – Update Chương 5

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

11 giờ đêm.

Xe Ngọc Lan về tới cổng. Xuân ngồi chờ trong phòng khách tối om, nghe tiếng bà bước vào, tiếng giày cao gót gõ trên sàn đá, rồi tiếng bà đi vội vã thẳng lên cầu thang. Không một lời chào. Không một ánh mắt.

Cậu đợi thêm vài phút, rồi nhẹ nhàng bước lên tầng hai. Phòng bà đóng kín. Xuân đứng trước cửa, tay đặt lên tay nắm, nhưng không ấn xuống. Cậu đứng đó gần hai mươi phút, tự nói với chính mình những lời cần nói, rồi xóa đi, rồi lại bắt đầu.

Cuối cùng, cậu gõ cửa.

Không có tiếng trả lời. Bên trong im lặng.

Xuân khẽ nói, giọng đủ để bà nghe thấy qua cánh cửa:

“Mẹ không trả lời là con hiểu là mẹ đồng ý đấy.”

Cậu đẩy cửa, bước vào.

Ngọc Lan đang nằm trên giường, bà đã thay chiếc váy ngủ lụa đen, quay lưng về phía cửa, vùi mặt vào gối. Bà không quay lại khi cậu bước vào, nhưng cậu biết bà chưa ngủ. Bà đang giả vờ.

“Mẹ…”

Không trả lời.

Xuân bước lại gần, ngồi xuống mép giường:

“Mẹ định tránh con đến bao giờ?”

Im lặng.

“Con biết mẹ khó xử. Con cũng vậy. Nhưng con không thể để mẹ trốn mãi.”

Ngọc Lan khẽ cựa mình, nhưng vẫn không quay đầu.

Xuân nói tiếp: “Con biết mẹ đã trải qua những gì.”

Bà im lặng thêm một lúc, rồi giọng bà vọng ra từ phía gối, nhỏ và khô:

“Phong không nên nói.”

“Phong đã nói. Và con muốn nói rằng con vẫn ở đây.”

Xuân đưa tay, nhẹ nhàng đặt lên vai bà. Bà run lên, nhưng không đẩy tay cậu ra.

“Con không đến để trách mẹ,” cậu nói, giọng trầm ấm. “Con đến để nói rằng con hiểu.”

Ngọc Lan từ từ xoay người lại. Mắt bà đỏ hoe, Bà nhìn cậu, không nói gì.

Xuân nhẹ nhàng kéo Ngọc Lan vào lòng. Bà không khóc, nhưng cơ thể bà run nhẹ, và bà không đẩy cậu ra. Cả hai nằm xuống giường. Xuân vẫn ôm bà, tay vân vê mái tóc bà.

“Mẹ, đêm qua… con đã khen mẹ đấy.”

Ngọc Lan ngẩng đầu:

“Con đùa à?”

“Không. Con chưa bao giờ có cảm giác như vậy.”

Bà khẽ cười:

“Mày điên thật rồi.”

“Chắc thế thật.”

Xuân nhìn bà:

“Con muốn trở thành người đàn ông cho mẹ dựa vào. Không phải vì thương hại. Vì con muốn.”

Ngọc Lan im lặng một lúc, rồi bà đưa tay đặt lên ngực cậu, lần đầu bà chủ động chạm vào cậu:

“Mày có bạn gái chưa?”

“Chưa.”

“Vậy đêm qua… lần đầu mày có cảm giác đó?”

“Với mẹ là lần đầu.”

Bà im lặng thêm một lúc, tay vẫn đặt trên ngực cậu, rồi khẽ nói:

“Mày biết không, đêm qua mẹ đã cảm nhận được sự khác biệt. Của con trai mày và tên già… nó khác lắm.”

“Khác gì?”

“Nó to hơn.” Bà ngừng lại, hơi thở khẽ run. “Và giàu sinh lực hơn.”

Xuân bối rối. Cậu không biết nói gì.

“Không phải sự thật à?”

Cậu chỉ cười khẽ, lắc đầu.

Ngọc Lan vùi mặt vào ngực cậu, thì thầm:

“Con đã trưởng thành hơn mẹ tưởng rồi đấy.”

Xuân hôn lên trán Lan, sau đó một tay vòng qua cổ bà, kéo môi bà lại sát rồi lại đặt tiếp nụ hôn lên, cậu dần hôn mẹ không còn nhẹ nhàng nữa. Lưỡi cậu đâm sâu, hút mạnh, nước dãi nhóp nhép.

Lan ban đầu muốn chống cự khi môi con trai mình chủ động, nhưng cách hôn của Xuân khiến bà dần rạo rực, buông lỏng, bà dần đáp lại không kém phần cuồng nhiệt, răng cắn nhẹ môi dưới con trai, hai tay xô vào tóc cậu kéo sát hơn.

“Mày hôn như muốn nuốt mẹ ấy…”

Lan thì thầm khàn đặc ngay vào miệng Xuân, giọng vừa thách thức vừa run. Xuân lật bà nằm ngửa.

Tay cậu xé mạnh cổ váy ngủ, hai quả vú đồ sộ bật ra. Cậu vồ lấy bú mút, răng cắn đầu vú.

“Ah…! Mày cắn…” Lan ngửa cổ, mắt nheo nhẹ, miệng cắn môi dưới. “Vú mẹ… mày…vậy à!”

Xuân bóp mạnh đến trắng tay. Lan rên dài, hai tay ôm chặt đầu con trai ấn vào ngực mình, nhưng.

Cậu kéo vạt váy lên, tách đùi mẹ ra. Tay chạm vào cái lồn lông, ẩm ướt, không quần lót. Xuân nhìn lên, giọng thấp và chắc:

“Mẹ không mặc quần lót… Từ giờ đừng bao giờ mặc nữa.”

Lan thở dốc, mặt đỏ bừng, cười khẩy nhưng mắt vẫn nhìn con trai:

“Mày muốn mẹ thành đĩ à?”

Xuân cúi xuống ngay, lưỡi liếm mạnh, ngón tay thọc sâu móc ngoáy. Nước nhớt bắn ra.

“Hứ… ư… sâu hơn…!”

Lan ưỡn lưng, hai tay nắm tóc con trai nhưng không nhấn mạnh, chỉ bám lấy.

“Bú… mạnh vào… lồn mẹ đang ra hết rồi…”

Khi chịu không nổi, Lan kéo vai Xuân lên, rồi lật cậu nằm xuống. Bà ngồi đè lên đùi con trai, nắm cặc cứng cạ mạnh vào khe lồn ướt át.

“Cặc mày… cứng thế này…” Lan vừa cạ vừa rên, mắt dâm loạn.

Bà cúi xuống, kẹp cặc vào giữa hai quả vú rồi ép chặt, há miệng nuốt lấy đầu cặc. Mỗi lần hích ngực, đầu cặc đâm vào họng.

Xuân nắm tóc mẹ, kéo nhẹ nhưng đủ để kiểm soát nhịp. Lan chỉ rên nghẹn khi bị đâm sâu hơn, mắt lim dim nhìn lên con trai như đang chờ cậu quyết định.

“Bú sâu hơn…” Xuân khàn giọng.

Lan ọc ọc, nước dãi chảy thành dòng, cố nuốt theo nhịp tay con trai kéo. Xuân há miệng thở dốc, mặt đỏ gay, vẫn giữ quyền chủ động nhẹ nhàng.

“Mẹ… sắp…!”

“Bắn đi…”

Lan nói nghẹn trong họng, nhưng vẫn để cậu giữ đầu mình.

“Bắn đầy miệng mẹ.”

Cặc giật mạnh, tinh dịch nóng phun ừng ực. Lan mắt như thôi miên, nuốt lấy từng đợt, một phần trào ra khóe miệng nhưng bà vẫn không nhả, bú đến giọt cuối cùng rồi mới ngẩng lên liếm môi, thở dốc:

“Đêm nay mẹ chưa đã đâu.”

Giọng bà khàn, thấp, đầy đói khát.

“Mày cứ nằm im đó… mẹ sẽ vắt đến khi mày không còn giọt nào mới thôi. Mẹ muốn bú cặc mày đến sáng, muốn bị đụ đến khi lồn sưng lên mới chịu dừng.”

  1. Xuân mắt mở to, bất ngờ đến cứng người. Người phụ nữ vừa mới xấu hổ, vừa mới run rẩy vì tội lỗi lúc nãy, giờ đang ngồi trên đùi cậu, ngực trần bóng tinh, miệng nói những câu đĩ thỏa như vậy. Cặc cậu dù vừa bắn xong cũng giật nhẹ cương lại một cái vì chính sự biến đổi đó.

Lan thấy vẻ mặt con trai, cười khẩy, cúi xuống hôn nhẹ đầu cặc vẫn còn ướt.