Mùa Xuân cuối – Update Chương 5
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mùa Xuân cuối – Update Chương 5
Tác Giả: iassaM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Seri, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 06/08/2026
Lan nhận ra. Không phải Phong. Là Xuân.
Bà cứng đờ. Trong đầu vừa hiện lên cảm giác tội lỗi đạo đức nặng nề, vừa còn dư vị khoái cảm đang run rẩy trong người. Cái lồn vẫn đang co bóp, ướt nhẹp. Một phần nhỏ trong bà lại thấy kích thích vì chính sự cấm kỵ này.
Bà nhả cặc con trai ra, nước dãi và tinh dịch còn dính nhoe nhoét quanh miệng. Giọng bà khàn và run, chuyển sang xưng hô “mày – tao”:
“Mày… thằng khốn nạn.”
Chỉ một câu. Không thêm gì nữa.
Lan vội lấy hai tay che chặt ngực và lồn, đứng bật dậy, mặt đỏ bừng vừa vì xấu hổ vừa vì kích thích chưa dứt. Bà không nhìn Xuân thêm một lần nào, xoay người chạy vụt về phòng ngủ, đóng sầm cửa và khóa trái ngay lập tức.
Xuân vẫn đứng nguyên tại chỗ, cặc còn cứng, nhìn về phía cánh cửa vừa khóa. Trong đầu cậu hỗn loạn giữa khoái cảm vừa đạt được và nhận thức rõ ràng: mình vừa làm chuyện sai lầm tới mức nào.
Cậu về lại phòng, đêm trằn trọc tới sáng.
Ngọc Lan đã rời nhà từ sớm như cố tránh mặt Xuân, cậu bước vào bếp chỉ thấy tờ giấy ngắn: “Công ty mẹ có việc gấp không kịp chuẩn bị. Con tự ăn sáng.”
Xuân bắt đầu mở tủ lạnh, tìm thấy bánh mì, cậu ốp la thêm vài quả trứng, bỏ vô cái bụng rỗng mất cảm giác đói từ tối qua.
Sau ăn qua loa xong, cậu mới bắt đầu đi tắm cho thật tỉnh táo. Trước khi ra khỏi phòng tắm, cậu nhìn chính mình trong gương, cậu chắc chắn rằng với sự chủ động của mẹ cậu, nếu cậu thực sự là Phong, thì hai người trước đây đã đi xa đến đâu.
Ngoài vườn biệt thự khá mát mẻ. Một mái che hình tròn được thiết kế sang trọng bằng gỗ và ngói, vài chiếc ghế đá bố trí quanh đó. Ánh sáng ban mai lọc qua tán cây tạo thành từng đốm sáng nhẹ nhàng trên mặt đá.
Phong đang ngồi đó, một chân gác lên đầu gối, tay cầm điếu thuốc vừa đốt. Hắn nhìn ra phía hồ nước nhân tạo phía xa, vẻ mặt bình thản.
Xuân bước tới, ngay lập tức khàn giọng nói:
“Mày đã làm những gì với mẹ tao!”
Xuân không ngồi. Cậu đứng đó, chờ đợi.
Phong vẫn tự nhiên:
“Ngồi đi!”
Thấy Xuân không có ý định ngồi, Phong tiếp tục:
“Tuấn, cha cậu đã muốn ly hôn. Nhưng ông ta không muốn chia tài sản. Vì thế ông ta đã gài bẫy mẹ cậu.”
Xuân cau mày:
“Gài bẫy?”
“Cha cậu thuê người, tổ chức một cuộc cưỡng hiếp mẹ cậu rồi tạo bằng chứng ngoại tình. Tôi đã vô tình cứu bà ấy khỏi khoảnh khắc tệ nhất, nhưng những bằng chứng giả trước đó được cắt ghép thêm, vẫn khiến bà bất lực tại toà.”
Xuân đứng sững, cả người cậu run lên. Cậu muốn chửi thẳng rằng đó là nói bậy, nhưng một phần trong cậu nghi ngờ cha mình cũng đã có chút lạ, đến giờ cậu vẫn chưa liên lạc được.
“Không thể nào.” Cậu cố nói, nhưng giọng đã yếu hơn. “Ba tôi không làm chuyện đó.”
“Cậu có thể không tin. Nhưng cậu hỏi mẹ cậu. Xem bà ấy nói gì khi bà ấy sẵn sàng.”
Xuân im lặng. Một lúc sau, cậu thì thầm:
“Nhưng những điều đó vẫn chưa giải thích tại sao mẹ tôi khi nghĩ đến anh, lại hành động thành thạo như vậy”
Phong nhìn cậu:
“Cậu có biết tình nhân của cha cậu là ai không? Một con ranh 18 tuổi. Nó biết mặc gì, nói gì, làm gì để khiến cha cậu không thể cưỡng lại.”
Hắn dừng lại:
“Sau liên tiếp cú sốc bởi một con cáo, mẹ cậu cố gắng trở thành Hồ Ly Tinh.”
Phong giọng trầm hơn:
“Tôi không nói bà ấy đúng. Nhưng tôi nói bà ấy đã bị tổn thương đến mức không còn biết cách sống khác.”
Xuân đứng im, lặng lẽ tiếp nhận những gì vừa nghe.
Phong tiếp tục, giọng đều đều:
“Và đêm qua, cậu đã thấy bà ấy trong một khoảnh khắc mà bà ấy không còn biết cách kiểm soát bản thân. Tôi là người duy nhất mẹ cậu dựa vào từ đêm đó đến nay, không một ai bên cạnh. Bà ấy đang bị phụ thuộc.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt Xuân:
“Mẹ cậu là một người phụ nữ bị hủy hoại. Và cũng đang cố gắng tồn tại theo cách duy nhất bà ấy còn có thể. Đừng phán xét bà ấy.”
Xuân không đáp, nhưng đôi mắt cậu đã không còn cứng như ban đầu.
Phong đứng dậy, quay bước đi:
“Cậu tự nghĩ đi. Nhưng đừng quên rằng cậu là người thân, là người duy nhất bà ấy luôn tin tưởng nhất.”