Mùa Xuân cuối – Update Chương 5
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mùa Xuân cuối – Update Chương 5
Tác Giả: iassaM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Seri, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 06/08/2026
[ Toàn bộ series đều chỉ là nội dung hư cấu và phục vụ mục đích giải trí chỉ trên 18+, bộ này mình để Free, mình sẽ cố gắng update nhanh nhất, mọi người trải nghiệm và đánh giá nhé ]
Chiếc vali kéo một bên tay. Cậu không hề báo trước khi về, cậu tìm ra địa chỉ biệt thự mới này của mẹ sau một hồi lần mò trên mạng, và hỏi vài người quen. Căn biệt thự nằm giữa khu ven sông sang trọng, cổng đóng kín, hàng rào cao, không có biển hiệu gì.
Cậu bấm chuông. Một lúc sau, cánh cổng mở ra một khe nhỏ, lộ ra bóng dáng một người đàn ông cao lớn, mặc vest đen, đeo kính râm. Hắn đứng đó, không nói gì, chỉ nhìn Xuân từ đầu đến chân như đang cân đo một thứ gì đó.
Xuân nhận ra hắn ngay lập tức. Đó là gã vệ sĩ trong buổi họp báo của mẹ cậu. Xuân đứng đó, bực mình. Cái cảm giác gã đã nhìn mẹ cậu bẩn thỉu trong buổi họp báo, và giờ hắn lại đang đứng ở đây, canh cổng nhà mẹ cậu. Vết gợn khiến cậu không thoải mái.
“Tôi tìm mẹ tôi Ngọc Lan.” Cậu nói, giọng hơi cộc.
Văn Phong không trả lời. Hắn vẫn đứng im lặng một lúc.
Rồi hắn mở rộng cổng, khẽ nghiêng đầu, một cử chỉ không lời nhưng rõ ràng: “Vào đi.”
Xuân bước qua cánh cổng, đi qua sân. Hắn không đi cùng cậu, chỉ đứng đó, nhìn cậu bước từng bước về phía cánh cửa chính. Sau lưng, Văn Phong rút điện thoại ra, nhắn vài chữ nhanh gì đó.
Xuân cảm giác hắn vẫn đang để ý cậu. Và Xuân không thích điều đó.
Xuân bước vào phòng khách.
Cậu bước vào căn phòng rộng, sang trọng, ánh đèn vàng dịu, mùi hương hoa nhài thoang thoảng. Nhưng cậu không để ý đến điều đó. Cậu chỉ nhìn thấy mẹ mình.
Ngọc Lan đang đứng cạnh ghế sofa, mái tóc đen nhánh còn hơi rối. Bà mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa hồng, tay còn vội vã chỉnh lại đằng trước không áo ngực, đầu ti vú nhô lên rõ mồn một dưới lớp lụa mỏng. Hai dây bắt chéo phía sau khoe trọn mảng lưng, phần đáy váy cực ngắn, chỉ vừa đủ che mông.
Xuân đứng sững.
“Mẹ…” cậu nói, giọng có chút ngập ngừng.
Ngọc Lan cố tỏ ra tự nhiên, mỉm cười:
“Xuân? Con về sao không báo trước?”
“Con không liên lạc được với ba. Con cũng muốn biết nhanh những chuyện gì đã xảy ra.”
“Sao con tìm được địa chỉ này?” Bà hỏi, vừa lấy tay vén tóc.
“Con hỏi vài người quen của mẹ.”
Ngọc Lan thở dài, vẫy tay mời cậu ngồi xuống:
“Con vào trước đi, ngồi xuống đây.”
Xuân bước tới, ngồi xuống ghế sofa. Ngọc Lan cũng từ từ ngồi xuống đối diện, nhưng khi bà gập chân ngồi xuống, hai chân vô tình mở nhẹ, lớp váy ngủ ngắn hơi trượt lên, để lộ hoàn toàn cái lồn không che chắn vào mắt Xuân. Một lớp lông mu đen không quá rậm, ôm gọn vùng da mu trắng muốt. môi lồn đầy đặn, mở nhẹ và màu hồng nhạt như gái đôi mươi.
Xuân nhìn thấy rõ từng chi tiết một cái lồn của người đàn bà 36 tuổi một con, nhưng vẫn giữ nét hoang dã và sạch sẽ. Cậu cảm thấy máu dồn xuống bụng dưới, cặc cậu cương cứng trong thoáng chốc.
Cậu cố gắng không nhìn, cố gắng tập trung vào khuôn mặt mẹ, nhưng mắt cậu lại cứ vô thức hướng xuống khe đùi theo bản năng. Tim cậu đập nhanh.
“Đó là mẹ mày đấy”, Xuân cố suy nghĩ trong đầu.
Ngọc Lan cúi nhẹ đưa tay rót nước, chiếc áo hai dây buộc lỏng, vải ngực thụng xuống, để lộ hai bầu vú to tròn đầy đặn với quầng vú to sẫm nhẹ nhẹ hoàn toàn. Xuân ngồi đối diện, mắt tiếp tục bị hút vào hình ảnh đó, lần này cậu kìm nén tới nín thở.
Ngọc Lan đẩy ly nước qua cho con trai, mắt bà vô tình lướt xuống đùi Xuân, một vết phồng rõ rệt lệch hẳn sang một bên. Bà khựng lại, bối rối, nhanh chóng kéo vạt áo che ngực lại, ngồi thẳng lưng và bắt chéo chân để che khuất đi vùng kín.
“Xuân…” Bà nói, giọng có chút ngập ngừng.
Cậu không đáp, chỉ nhìn xuống ly nước, cố giữ bình tĩnh.
“Mẹ…” Xuân nói, nhưng cậu không biết nói gì.
Ngọc Lan nói giọng khẽ:
“Con đường xa, mệt rồi. Nghỉ ngơi trước đã. Ở tầng hai có phòng trống. Có gì mình nói chuyện sau.”
Xuân nhìn mẹ, cậu biết mình đang dần mất kiểm soát. Cậu gật đầu, đứng dậy, quay bước nhanh lên cầu thang, cặc cậu vừa cọ sát vào bắp đùi chân càng khó chịu.
Đến cuối hành lang, cậu thấy một người đàn ông đang đứng đó, Văn Phong. Hắn vẫn nguyên bộ vest đen, kính râm đã tháo ra, giờ chỉ còn đôi mắt sắc lạnh nhìn cậu từ cuối hành lang.
Xuân khựng lại. Mất hứng ngay lập tức.
“Mẹ tôi bảo lên tầng hai còn phòng trống.” Xuân đáp, giọng vẫn cộc lốc.
Hắn chỉ tay về phía cuối hành lang:
“Phòng cuối cùng bên trái.”
Xuân bước qua, nhưng trong đầu cậu đang sôi sục. Một người đàn ông khác không phải cha cậu đang ở đây. Mẹ cậu thì ăn mặc hở hang, gần như cởi truồng. Cậu không thể không đặt câu hỏi.
“Tại sao bà lại ăn mặc như thế trước mặt người khác?”
Một suy nghĩ đen tối lóe lên trong đầu cậu: “Bà ta đang sống như một con đĩ…”
Nhưng ngay lập tức Xuân lắc mạnh đầu, cố gắng xua đuổi suy nghĩ đó.
“Không, đó là mẹ mình.” Cậu tự nhủ. “Đừng nghĩ như vậy.”
Nhưng những câu hỏi vẫn cứ bám lấy cậu, và cơn tức càng khiến cậu muốn so sánh mẹ mình với một thứ gì đó rẻ tiền hơn.
Cậu đẩy cửa kéo vali bước vào phòng, đóng cửa lại thật mạnh.