MỐI THÙ TRONG TÌNH MẪU TỬ – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: MỐI THÙ TRONG TÌNH MẪU TỬ – Update Chương 3
Tác Giả: hoatinhbay
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân mẹ con, Loan.luan, mẫu tử, Mẹ Con, mẹ con trai, mẹ và con trai, tình mẫu tử
Ngày Cập Nhật : 06/08/2026
Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm cửa kính từ trần đến sàn, chiếu những tia sáng vàng ấm áp lên chiếc giường king-size trải ga lụa màu xám than. Khang từ từ mở mắt, cảm nhận hơi thở đều đặn của người phụ nữ đang nằm trong vòng tay mình.
Bích vẫn còn ngủ say, khuôn mặt thanh tú giờ đây đã giãn ra, không còn những nếp nhăn lo âu thường trực. Mái tóc đen dài rũ xuống vai trần, làn da trắng ngần phảng phất hương hoa nhài dịu nhẹ. Tay bà vẫn còn vòng qua eo Khang, như thể sợ anh sẽ biến mất nếu bà buông ra.
Khang nhìn mẹ – người phụ nữ đã cho anh cuộc sống, nhưng cũng là người phụ nữ anh vừa làm tình đêm qua – và lòng trào dâng một cảm xúc phức tạp. Tội lỗi? Có. Nhưng trên hết là sự chiếm hữu mãnh liệt, một cảm giác mà anh chưa từng trải qua với bất kỳ người phụ nữ nào.
“Mẹ…” – Khang thì thầm, cúi xuống hôn nhẹ lên trán bà.
Bích khẽ cựa mình, từ từ mở mắt. Khi nhìn thấy Khang, bà mỉm cười ngượng ngùng, đỏ mặt:
“Con… con dậy rồi à?”
Khang mỉm cười, vuốt nhẹ mái tóc mẹ: “Con dậy lâu rồi. Con chỉ muốn nhìn mẹ ngủ thôi.”
Bích cúi đầu, giọng lí nhí: “Mẹ… mẹ ngủ có xấu không?”
Khang cười khẽ: “Mẹ đẹp nhất khi ngủ. Con có thể nhìn mẹ cả ngày mà không chán.”
Bích đỏ mặt, đánh nhẹ vào ngực Khang: “Con đừng trêu mẹ nữa.”
Khang nắm lấy tay mẹ, đưa lên môi hôn: “Con không trêu đâu. Con nói thật đấy.”
Bích nhìn vào mắt Khang, và trong ánh mắt anh, bà thấy được sự chân thành. Bà mỉm cười, dựa đầu vào ngực anh, thì thầm:
“Mẹ… mẹ chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc như thế này. Cả đời mẹ chỉ biết chịu đựng, chỉ biết im lặng. Nhưng đêm qua… đêm qua mẹ được là chính mình.”
Khang ôm chặt mẹ: “Từ nay, mẹ sẽ luôn được là chính mình. Con hứa.”
Hai người nằm đó trong im lặng, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. Nhưng rồi, tiếng điện thoại của Khang reo lên, phá vỡ không gian tĩnh lặng.
Khang nhìn màn hình: Khoa gọi đến.
“Alo, Khoa? Có chuyện gì?” – Khang nghe máy.
“Ê mày, tao vừa nhận được tin quan trọng.” – Giọng Khoa có vẻ gấp gáp – “Ông Tuấn đang chuẩn bị ký một hợp đồng lớn với tập đoàn nước ngoài. Nếu ký được, ông ta sẽ thoát khỏi tình trạng khó khăn hiện tại.”
Khang ngồi dậy, ánh mắt sắc lạnh: “Hợp đồng gì?”
“Hợp đồng cung cấp phần mềm quản lý cho tập đoàn đó. Trị giá khoảng 500 triệu đô la.” – Khoa nói – “Nếu ông ta ký được, công ty ông ta sẽ hồi phục hoàn toàn.”
Khang mỉm cười lạnh lùng: “Vậy thì chúng ta sẽ khiến ông ta không thể ký được.”
“Ý mày là sao?”
“Tao sẽ gọi cho giám đốc của tập đoàn đó. Tao sẽ đề nghị một mức giá tốt hơn, và một sản phẩm tốt hơn.” – Khang nói – “K.GROUP của chúng ta có thể cung cấp phần mềm tốt hơn gấp nhiều lần so với công ty của ông ta.”
Khoa cười lớn: “Mày đúng là ác quỷ! Ông Tuấn sẽ tức điên lên mất!”
Khang cười lạnh: “Đó chính là mục đích của tao.”
Sau khi cúp máy, Khang quay lại nhìn mẹ. Bích đang nhìn anh với ánh mắt lo lắng:
“Con… con định làm gì với ông ta?”
Khang mỉm cười, hôn lên trán mẹ: “Mẹ đừng lo. Con sẽ lo liệu tất cả. Mẹ chỉ cần ở bên con thôi.”
Bích gật đầu, nhưng trong lòng vẫn có chút lo lắng. Bà biết rằng, con trai bà đang chuẩn bị một cuộc chiến lớn – một cuộc chiến mà bà không thể can thiệp vào.
Ba ngày sau, Khang tổ chức một cuộc họp bí mật tại trụ sở K.GROUP. Tham dự có Khang, Khoa, và đội ngũ luật sư riêng của công ty.
“Tình hình hiện tại của tập đoàn Hoàng Gia như thế nào?” – Khang hỏi.
Một luật sư trả lời: “Theo báo cáo tài chính mới nhất, công ty của ông Tuấn đang nợ ngân hàng khoảng 200 triệu đô la. Họ đang cố gắng vay thêm để trang trải chi phí hoạt động. Nếu không có hợp đồng mới, họ sẽ phá sản trong vòng 6 tháng tới.”
Khang mỉm cười: “Vậy thì chúng ta sẽ đẩy nhanh quá trình đó.”
“Ý anh là sao?” – Luật sư hỏi.
“Tôi muốn mua lại toàn bộ số nợ của tập đoàn Hoàng Gia từ ngân hàng.” – Khang nói – “Sau đó, tôi sẽ yêu cầu thanh toán ngay lập tức. Nếu ông Tuấn không trả được, tôi sẽ tịch thu tài sản thế chấp – bao gồm cả biệt thự Hoàng Gia.”
Khoa tròn mắt: “Mày… mày muốn cướp luôn cả nhà của ông ta?”
Khang cười lạnh: “Không chỉ cướp nhà. Tao muốn cướp tất cả – công ty, tài sản, danh vọng, và cả gia đình của ông ta.”
“Ý mày là…” – Khoa ngập ngừng.
“Tao muốn mẹ tao ly hôn với ông ta.” – Khang nói – “Và tao sẽ cưới bà ấy.”
Cả phòng họp chìm trong im lặng. Khoa nhìn Khang với ánh mắt không thể tin nổi:
“Mày… mày điên rồi! Bà ấy là mẹ mày mà!”
Khang nhìn thẳng vào mắt Khoa: “Tao biết. Nhưng đó chính là cách trả thù đau đớn nhất dành cho ông ta. Ông ta đã khinh rẻ mẹ tao suốt 30 năm. Bây giờ, tao sẽ khiến ông ta chứng kiến cảnh mẹ tao hạnh phúc bên tao – con trai ruột của ông ta.”
Khoa im lặng một lúc, rồi thở dài: “Mày… mày thật sự nghiêm túc về điều này?”
Khang gật đầu: “Tao chưa bao giờ nghiêm túc hơn thế.”
Khoa nhìn bạn mình, và trong ánh mắt Khang, anh thấy được sự quyết tâm không gì lay chuyển được. Anh gật đầu: “Được. Tao sẽ giúp mày. Dù điều này có điên rồ đến đâu.”
Đêm đó, Khang đón Bích đến penthouse của mình. Bà mặc một chiếc váy đen đơn giản, tóc xõa dài, không trang điểm nhiều. Nhưng với Khang, bà vẫn đẹp nhất trong mắt anh.
“Con ơi, mẹ… mẹ không biết nên ăn mặc thế nào cho phù hợp.” – Bích ngượng ngùng nói – “Mẹ đã không đi chơi với ai suốt 30 năm qua.”
Khang mỉm cười, nắm tay mẹ: “Mẹ đẹp lắm. Mẹ không cần phải thay đổi gì cả.”
Anh dẫn mẹ vào phòng khách, nơi anh đã chuẩn bị sẵn một bữa tối lãng mạn: nến thơm, hoa hồng, và những món ăn mà anh biết mẹ thích.
Bích nhìn quanh, mắt rưng rưng: “Con… con làm tất cả những điều này cho mẹ sao?”
Khang gật đầu: “Con muốn mẹ cảm thấy được yêu thương. Con muốn mẹ biết rằng, trên đời này vẫn còn người trân trọng mẹ.”
Bích ôm chầm lấy Khang, khóc nức nở: “Con ơi… mẹ… mẹ không biết nói gì nữa…”
Khang vỗ về lưng mẹ: “Mẹ không cần nói gì cả. Chỉ cần mẹ ở bên con là đủ.”
Hai mẹ con dùng bữa tối trong không khí ấm áp. Khang kể cho mẹ nghe về hành trình xây dựng K.GROUP, về những khó khăn anh đã vượt qua, và về kế hoạch trả thù của anh.
“Mẹ ơi, con muốn mẹ ly hôn với ông ta.” – Khang nói khi bữa tối gần kết thúc.
Bích sững người: “Con… con nói gì?”
“Con muốn mẹ ly hôn với Tuấn.” – Khang lặp lại – “Con sẽ lo liệu mọi thủ tục pháp lý. Mẹ sẽ không phải lo lắng gì cả.”
Bích lắc đầu, nước mắt rơi: “Con ơi… mẹ không thể… mẹ đã sống với ông ta 30 năm rồi. Mẹ không biết mình có thể làm gì khác…”
“Mẹ có thể bắt đầu một cuộc sống mới.” – Khang nắm tay mẹ – “Một cuộc sống không có đau khổ, không có bạo lực, không có sự khinh rẻ. Một cuộc sống có con ở bên.”
Bích nhìn Khang, và trong ánh mắt anh, bà thấy được sự chân thành. Bà gật đầu, thì thầm: “Mẹ… mẹ sẽ nghe theo con.”
Khang mỉm cười, hôn lên trán mẹ: “Cảm ơn mẹ. Con hứa sẽ không để mẹ phải hối hận.”
Sau bữa tối, Khang dẫn mẹ vào phòng ngủ chính. Căn phòng rộng lớn với chiếc giường king-size, ánh đèn vàng ấm áp, và hương thơm dịu nhẹ của tinh dầu oải hương lan tỏa trong không gian.
Khang đứng sau lưng mẹ, nhẹ nhàng kéo khóa váy xuống. Chiếc váy đen trượt khỏi vai Bích, rơi xuống sàn nhà, để lộ thân hình vẫn còn cân đối, săn chắc dù đã qua tuổi tứ tuần.
“Mẹ…” – Khang thì thầm, hôn lên cổ mẹ – “Mẹ có biết con khao khát mẹ đến mức nào không?”
Bích run rẩy, dựa vào ngực Khang: “Con… con đừng trêu mẹ…”
Khang xoay người mẹ lại đối diện với mình, nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của bà: “Con không trêu đâu. Con nói thật. Mỗi khi nhìn thấy mẹ, con lại cảm thấy tim mình đập loạn nhịp. Con chỉ muốn ôm mẹ, hôn mẹ, và khiến mẹ hạnh phúc.”
Bích đỏ mặt, cúi đầu: “Mẹ… mẹ già rồi… mẹ không còn hấp dẫn nữa…”
Khang nâng cằm mẹ lên, nhìn thẳng vào mắt bà: “Mẹ đừng nói vậy. Mẹ đẹp nhất trong mắt con. Và con sẽ chứng minh điều đó cho mẹ thấy.”
Anh cúi xuống, hôn lên môi mẹ. Nụ hôn bắt đầu nhẹ nhàng, rồi dần sâu hơn, mãnh liệt hơn. Khang luồn tay vào mái tóc mẹ, nhẹ nhàng vuốt ve. Bích rên rỉ nhẹ, đưa tay ôm lấy gáy Khang, đáp lại nụ hôn một cách đầy khao khát.
Khang cởi chiếc áo lót của mẹ, để lộ cặp vú căng tròn. Anh cúi xuống, ngậm lấy đầu vú, mút nhẹ nhàng. Bích rên rỉ, ngửa đầu ra sau, tay bấu chặt vào vai Khang.
“Ưm… Khang… con…” – Bích thì thầm.
Khang hôn xuống bụng mẹ, từng nụ hôn nhẹ nhàng, từng hơi thở nóng bỏng phả lên làn da mềm mại. Anh cởi chiếc quần lót của mẹ, nhẹ nhàng tách hai chân bà ra.
“Mẹ ơi, con muốn nếm vị của mẹ.” – Khang thì thầm, rồi cúi xuống giữa hai chân mẹ.
Bích giật mình, định khép chân lại: “Đừng… đừng… chỗ đó… xấu lắm…”
Khang nhẹ nhàng giữ chân mẹ: “Mẹ đừng xấu hổ. Con muốn khiến mẹ sướng. Con muốn mẹ cảm nhận được tình yêu của con.”
Anh cúi xuống, dùng lưỡi khám phá vùng kín của mẹ. Bích rên rỉ không kìm được, cơ thể cong lên vì khoái cảm:
“Ôi… Khang… con… con làm mẹ sướng quá…”
Khang tiếp tục, lưỡi anh luồn lách, khám phá từng ngóc ngách nhạy cảm nhất. Bích không thể kiềm chế được nữa, tiếng rên ngày càng lớn:
“Ưm… ưm… Khang… mẹ… mẹ sắp… mẹ sắp ra rồi…”
Khang tăng tốc, và Bích đạt đến đỉnh cao, cơ thể run lên vì khoái cảm. Bà thở hổn hển, mắt nhắm nghiền, cảm nhận những đợt sóng khoái cảm lan tỏa khắp cơ thể.
Khang ngẩng lên, mỉm cười nhìn mẹ: “Mẹ thích không?”
Bích gật đầu, thở hổn hển: “Mẹ… mẹ chưa bao giờ… chưa bao giờ cảm thấy như thế này…”
Khang trèo lên người mẹ, nhẹ nhàng đưa dương vật vào trong. Bích hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lấp đầy hoàn hảo:
“Ôi… Khang… con… con to quá…”
Khang bắt đầu chuyển động, chậm rãi rồi tăng dần tốc độ. Anh hôn lên môi mẹ, thì thầm: “Mẹ ơi, con yêu mẹ. Con sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương mẹ nữa.”
Bích ôm chặt lấy Khang, khóc trong hạnh phúc: “Con ơi… mẹ cũng yêu con… mẹ yêu con nhiều lắm…”
Cả hai cùng nhau đạt đến đỉnh cao, trong vòng tay của nhau, trong một mối quan hệ đầy tội lỗi nhưng cũng đầy mãnh liệt.
Một tuần sau, Khang nhận được báo cáo từ đội thám tử riêng của mình. Anh ngồi trong văn phòng, đọc kỹ từng trang tài liệu, và khuôn mặt ngày càng tối lại.
“Khoa, mày xem cái này đi.” – Khang đưa tập tài liệu cho bạn mình.
Khoa đọc qua, rồi tròn mắt: “Mẹ kiếp! Linh – thư ký của ông Tuấn – chính là mẹ ruột của Hoàng? Và Hoàng không phải con của Tuấn?”
Khang gật đầu: “Đúng vậy. Hoàng là con của Linh và Hùng – đối tác cũ của Tuấn, người đã chết trong một vụ tai nạn bí ẩn 28 năm trước.”
“Vậy là…” – Khoa ngập ngừng – “Ông Tuấn đã bị lừa suốt 28 năm?”
Khang cười lạnh: “Không chỉ bị lừa. Ông ta đã bị lừa bởi chính tình nhân của mình. Linh đã lợi dụng ông ta để bảo vệ con trai mình – đứa con mà ông ta không hề biết là con của kẻ thù.”
“Vậy ông Hùng chết như thế nào?” – Khoa hỏi.
“Tai nạn xe hơi.” – Khang nói – “Nhưng theo điều tra của thám tử, có nhiều điểm bất thường. Có thể ông Tuấn đã sắp đặt vụ tai nạn đó để chiếm đoạt công ty của Hùng.”
Khoa lắc đầu: “Ông Tuấn đúng là một con quái vật.”
Khang mỉm cười lạnh lùng: “Và con quái vật đó sẽ phải trả giá cho tất cả những gì hắn đã làm.”
“Vậy mày định làm gì?” – Khoa hỏi.
“Tao sẽ vạch trần tất cả.” – Khang nói – “Tao sẽ khiến ông ta mất tất cả – công ty, danh vọng, và cả đứa con trai mà ông ta tưởng là con ruột.”
Đêm đó, Khang đón Bích đến penthouse. Bà mặc một chiếc váy ngủ bằng lụa màu xanh ngọc, tóc xõa dài, và có vẻ tâm trạng tốt hơn mọi khi.
“Mẹ hôm nay có vẻ vui nhỉ?” – Khang hỏi, mỉm cười.
Bích gật đầu: “Mẹ vừa nhận được tin từ luật sư. Ông ta nói rằng, thủ tục ly hôn đang tiến hành thuận lợi. Có thể trong vòng một tháng nữa, mẹ sẽ chính thức được tự do.”
Khang ôm chầm lấy mẹ: “Tin tuyệt vời quá! Con rất tự hào về mẹ.”
Bích mỉm cười, nhưng rồi khuôn mặt bà lại trở nên lo lắng: “Nhưng con à… mẹ sợ ông ta sẽ không dễ dàng đồng ý ly hôn đâu. Ông ta sẽ làm mọi cách để giữ mẹ lại, vì mẹ là một phần tài sản của ông ta.”
Khang mỉm cười lạnh lùng: “Mẹ đừng lo. Con sẽ lo liệu tất cả. Ông ta sẽ không còn lựa chọn nào khác.”
Bích nhìn Khang, ánh mắt đầy lo lắng: “Con… con định làm gì?”
Khang thì thầm vào tai mẹ: “Con sẽ khiến ông ta mất tất cả. Con sẽ khiến ông ta phải quỳ xuống cầu xin mẹ quay lại. Nhưng mẹ sẽ không quay lại, vì mẹ đã thuộc về con rồi.”
Bích đỏ mặt, đánh nhẹ vào ngực Khang: “Con… con đừng nói những lời ngọt ngào như vậy…”
Khang cười, ôm chầm lấy mẹ: “Con nói thật mà. Mẹ thuộc về con. Và con sẽ không bao giờ để mẹ rời xa con.”
Bích dựa vào ngực Khang, thì thầm: “Mẹ… mẹ cũng không muốn rời xa con.”
Khang cúi xuống, hôn lên môi mẹ. Nụ hôn bắt đầu nhẹ nhàng, rồi dần sâu hơn. Anh luồn tay vào váy ngủ của mẹ, nhẹ nhàng vuốt ve đùi bà.
“Mẹ…” – Khang thì thầm – “Con muốn mẹ.”
Bích rên rỉ: “Con… con muốn gì ở mẹ?”
Khang cởi chiếc váy ngủ của mẹ, để lộ thân hình trần trụi: “Con muốn tất cả. Con muốn mẹ hoàn toàn thuộc về con.”
Anh bế mẹ lên, đặt bà ngồi lên sofa, rồi quỳ xuống giữa hai chân bà. Anh cúi xuống, hôn lên đùi trong của mẹ, từng nụ hôn nhẹ nhàng, từng hơi thở nóng bỏng.
Bích run rẩy, thì thầm: “Khang… con… con làm gì vậy…”
Khang ngẩng lên, mỉm cười: “Con đang thờ phụng cơ thể mẹ. Con đang khiến mẹ cảm thấy mình là nữ thần.”
Anh cúi xuống, dùng lưỡi khám phá vùng kín của mẹ. Bích rên rỉ, ngửa đầu ra sau, tay bấu chặt vào sofa:
“Ôi… Khang… con… con làm mẹ sướng quá…”
Khang tiếp tục, lưỡi anh luồn lách, khám phá từng ngóc ngách nhạy cảm nhất. Bích không thể kiềm chế được nữa, tiếng rên ngày càng lớn:
“Ưm… ưm… Khang… mẹ… mẹ sắp… mẹ sắp ra rồi…”
Khang tăng tốc, và Bích đạt đến đỉnh cao, cơ thể run lên vì khoái cảm. Bà thở hổn hển, mắt nhắm nghiền, cảm nhận những đợt sóng khoái cảm lan tỏa khắp cơ thể.
Khang ngẩng lên, mỉm cười nhìn mẹ: “Mẹ thích không?”
Bích gật đầu, thở hổn hển: “Mẹ… mẹ chưa bao giờ… chưa bao giờ cảm thấy như thế này…”
Khang trèo lên người mẹ, nhẹ nhàng đưa dương vật vào trong. Bích hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lấp đầy hoàn hảo:
“Ôi… Khang… con… con to quá…”
Khang bắt đầu chuyển động, chậm rãi rồi tăng dần tốc độ. Anh hôn lên môi mẹ, thì thầm: “Mẹ ơi, con yêu mẹ. Con sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương mẹ nữa.”
Bích ôm chặt lấy Khang, khóc trong hạnh phúc: “Con ơi… mẹ cũng yêu con… mẹ yêu con nhiều lắm…”
Cả hai cùng nhau đạt đến đỉnh cao, trong vòng tay của nhau, trong một mối quan hệ đầy tội lỗi nhưng cũng đầy mãnh liệt.
Một tháng sau, Khang triệu tập một cuộc họp báo lớn tại trụ sở K.GROUP. Tất cả các phóng viên truyền thông lớn đều có mặt, cùng với đại diện của các tập đoàn tài chính và các đối tác quan trọng.
Khang bước lên bục phát biểu, mặc bộ vest đen lịch lãm, ánh mắt sắc lạnh:
“Thưa quý vị, hôm nay tôi có một thông báo quan trọng. Tôi xin chính thức tuyên bố rằng, Tập đoàn K.GROUP của tôi đã hoàn tất việc mua lại toàn bộ cổ phần của tập đoàn Hoàng Gia – một trong những tập đoàn lớn nhất cả nước.”
Cả hội trường ồ lên kinh ngạc. Các phóng viên đồng loạt giơ máy ảnh lên chụp.
Khang tiếp tục: “Ngoài ra, tôi cũng xin công bố một thông tin quan trọng khác. Qua quá trình điều tra, chúng tôi đã phát hiện ra rằng, ông Tuấn – cựu chủ tịch tập đoàn Hoàng Gia – đã có hành vi gian lận tài chính, trốn thuế, và sắp đặt một vụ tai nạn giao thông dẫn đến cái chết của ông Hùng – đối tác cũ của ông ta – cách đây 28 năm.”
Cả hội trường chìm trong im lặng. Rồi tiếng xì xào bàn tán nổi lên khắp nơi.
Khang đưa ra một xấp tài liệu: “Đây là toàn bộ bằng chứng. Tôi đã chuyển cho cơ quan công an và viện kiểm sát. Ông Tuấn sẽ phải đối mặt với công lý.”
Cùng lúc đó, tại biệt thự Hoàng Gia, Tuấn đang ngồi trong phòng khách thì nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát. Ông ta nhìn ra cửa sổ, thấy hàng chục chiếc xe cảnh sát đang tiến vào khuôn viên.
Tuấn tái mặt, đứng dậy định chạy trốn, nhưng đã quá muộn. Cửa chính bị phá tung, và một đội cảnh sát xông vào, khống chế ông ta.
“Ông Tuấn, ông bị bắt theo lệnh của viện kiểm sát về tội gian lận tài chính, trốn thuế, và giết người.” – Một cảnh sát tuyên bố.
Tuấn gào lên: “Tôi vô tội! Các người không có quyền bắt tôi!”
Nhưng không ai nghe ông ta nói. Ông ta bị còng tay, lôi ra khỏi biệt thự trong sự chứng kiến của hàng xóm và phóng viên.
Một tháng sau khi Tuấn bị bắt, Khang tổ chức một đám cưới hoành tráng nhất trong lịch sử giới thượng lưu. Thiệp mời được gửi đến tất cả các gia đình danh giá, các đối tác lớn, và cả báo chí truyền thông.
Buổi lễ được tổ chức tại một khu nghỉ dưỡng 7 sao ven biển, với hàng nghìn khách mời tham dự. Bích mặc chiếc váy cô dâu trắng tinh khôi, đính hàng ngàn viên pha lê lấp lánh, tay trong tay với Khang – con trai ruột của bà, cũng là chú rể.
Khi hai người bước vào sảnh tiệc, cả hội trường chìm trong im lặng. Mọi người nhìn nhau, không thể tin vào mắt mình. Một số người xì xào bàn tán, một số khác nhìn với ánh mắt khinh thường.
Nhưng Khang và Bích không quan tâm. Họ nhìn nhau, mỉm cười hạnh phúc, và bước tiếp về phía trước.
Vị linh mục đứng trên bục, nhìn hai người với ánh mắt phức tạp: “Khang, con có chấp nhận lấy Bích làm vợ hợp pháp của mình, dù bà ấy là mẹ ruột của con, và hứa sẽ yêu thương, chăm sóc, và bảo vệ bà ấy suốt đời không?”
Khang nhìn Bích, ánh mắt đầy yêu thương: “Con chấp nhận. Con yêu mẹ. Con sẽ yêu thương, chăm sóc, và bảo vệ mẹ suốt đời.”
Vị linh mục quay sang Bích: “Bích, con có chấp nhận lấy Khang làm chồng hợp pháp của mình, dù anh ấy là con ruột của con, và hứa sẽ yêu thương, chăm sóc, và bảo vệ anh ấy suốt đời không?”
Bích nhìn Khang, nước mắt lăn dài trên má: “Con chấp nhận. Con yêu Khang. Con sẽ yêu thương, chăm sóc, và bảo vệ anh ấy suốt đời.”
Vị linh mục tuyên bố: “Vậy tôi xin tuyên bố hai người là vợ chồng hợp pháp. Chú rể có thể hôn cô dâu.”
Khang cúi xuống, hôn lên môi Bích thật sâu. Cả hội trường vỗ tay, nhưng có nhiều người vẫn nhìn với ánh mắt không tán thành.
Nhưng Khang và Bích không quan tâm. Họ đã tìm thấy hạnh phúc của mình, dù cho cả thế giới có phản đối.
Sau đám cưới, Khang và Bích sống cùng nhau trong một biệt thự sang trọng ở ngoại ô thành phố. Họ không gọi nhau là mẹ – con nữa, mà là vợ – chồng. Họ đã vượt qua tất cả ranh giới để đến với nhau, và họ không hối hận.
Mỗi sáng, Khang thức dậy bên cạnh Bích, hôn lên trán bà: “Chào buổi sáng, vợ yêu.”
Bích mỉm cười hạnh phúc: “Chào buổi sáng, chồng yêu.”
Họ dùng bữa sáng cùng nhau, trò chuyện, cười đùa, và tận hưởng những khoảnh khắc bình yên hiếm hoi.
Một buổi tối, khi đang nằm trong vòng tay Khang, Bích thì thầm: “Khang… mẹ… mẹ có thai rồi.”
Khang sững người, rồi mỉm cười hạnh phúc: “Thật sao? Đó là tin tuyệt vời nhất mà con từng nghe.”
Bích lo lắng: “Nhưng… chúng ta là mẹ con. Đứa bé này… sẽ bị xã hội lên án…”
Khang ôm chặt bà: “Mẹ đừng lo. Con sẽ lo liệu tất cả. Đứa bé này sẽ là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian, vì nó có cha mẹ yêu thương nó vô điều kiện.”
Bích nhìn Khang, nước mắt lăn dài: “Con ơi… mẹ yêu con nhiều lắm…”
Khang cúi xuống, hôn lên môi bà: “Con cũng yêu mẹ nhiều lắm. Con sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương mẹ và con của chúng ta.”
Một buổi chiều, Khang đứng trên ban công nhìn ra thành phố, ôm Bích từ phía sau:
“Chúng ta đã thắng, nhưng liệu chúng ta có hạnh phúc?”
Bích quay lại, nhìn vào mắt Khang: “Con ơi, mẹ chưa bao giờ hạnh phúc như bây giờ. Có con bên cạnh, mẹ không cần gì hơn.”
Khang mỉm cười, hôn lên môi bà: “Con cũng vậy. Con sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương mẹ nữa.”
Hai người đứng đó, trong vòng tay nhau, nhìn về phía chân trời xa xăm. Phía trước họ là một tương lai đầy sóng gió, nhưng họ sẽ cùng nhau đối mặt.