MỐI THÙ TRONG TÌNH MẪU TỬ – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: MỐI THÙ TRONG TÌNH MẪU TỬ – Update Chương 3
Tác Giả: hoatinhbay
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân mẹ con, Loan.luan, mẫu tử, Mẹ Con, mẹ con trai, mẹ và con trai, tình mẫu tử
Ngày Cập Nhật : 06/08/2026
CHƯƠNG 2: CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH
Ba năm trôi qua kể từ đêm Khang rời khỏi biệt thự Hoàng Gia trong mưa. Ba năm – một khoảng thời gian đủ dài để một kẻ thất bại trở thành kẻ chiến thắng, đủ dài để một trái tim đầy sẹo học cách yêu lại, và cũng đủ dài để ngọn lửa căm hận âm ỉ cháy thành một đám cháy lớn không thể dập tắt.
Khang bây giờ không còn là chàng trai nghèo khó sống trong căn phòng trọ 15 mét vuông nữa. Anh là CEO của Tập đoàn Công nghệ K.GROUP – một trong những công ty công nghệ phát triển nhanh nhất cả nước, với vốn hóa thị trường lên đến hàng nghìn tỷ đồng. Anh sở hữu một penthouse sang trọng ở tầng 50 của tòa nhà cao nhất thành phố, một bộ sưu tập siêu xe, và một danh tiếng khiến giới thượng lưu phải nể phục.
Nhưng dù có giàu có đến đâu, trong lòng Khang vẫn luôn canh cánh một nỗi đau: người mẹ mà anh không thể cứu, người cha mà anh thề sẽ khiến phải trả giá, và những kẻ phản bội mà anh sẽ khiến phải nếm trái đắng.
Buổi tối hôm đó, Khang nhận được lời mời tham dự một sự kiện từ thiện lớn nhất năm do giới thượng lưu tổ chức. Đây là cơ hội để anh gặp gỡ các đối tác tiềm năng, và cũng là cơ hội để anh tìm hiểu về tình hình của gia đình cũ.
“Khang, mày có chắc là muốn đến đó không?” – Khoa – bạn thân kiêm đối tác của Khang – hỏi, giọng đầy lo lắng – “Ông Tuấn chắc chắn sẽ có mặt. Mày có thể gặp phải những kẻ khó chịu.”
Khang mỉm cười lạnh lùng: “Chính vì vậy tao mới đến. Đã đến lúc tao phải đối mặt với quá khứ.”
Sự kiện từ thiện được tổ chức tại khách sạn 7 sao sang trọng nhất thành phố. Sảnh tiệc rộng hàng nghìn mét vuông, được trang trí lộng lẫy với đèn chùm pha lê, hoa tươi nhập khẩu từ Hà Lan, và những dàn nhạc giao hưởng biểu diễn trực tiếp. Các vị khách mặc những bộ lễ phục đắt tiền, đeo trang sức lấp lánh, tay cầm ly champagne vàng óng.
Khang bước vào sảnh tiệc trong bộ vest Armani đen cắt may hoàn hảo, đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe trị giá hàng triệu đô la. Ánh mắt anh sắc lạnh, dáng vẻ tự tin, khiến không ít người phải ngoái nhìn.
“Khang! Cậu đến rồi!” – Một giọng nói quen thuộc vang lên. Đó là ông Đức – một đối tác lớn của K.GROUP – tiến đến bắt tay Khang nồng nhiệt – “Tôi nghe nói công ty cậu sắp ký hợp đồng với tập đoàn nước ngoài lớn nhất châu Á? Chúc mừng nhé!”
Khang mỉm cười lịch sự: “Cảm ơn ông Đức. Nhờ có sự ủng hộ của các đối tác như ông mà K.GROUP mới phát triển được như ngày hôm nay.”
Hai người trò chuyện một lúc, rồi ông Đức nhìn về phía góc sảnh, hạ giọng: “Cậu có thấy ông Tuấn ở đằng kia không? Nghe nói công ty ông ta đang gặp khó khăn lớn. Mấy năm nay làm ăn thua lỗ, mất nhiều đối tác lớn.”
Khang nhìn theo hướng ông Đức chỉ. Ông Tuấn – 55 tuổi – đứng một mình trong góc, vẻ mặt già nua, mệt mỏi. Không còn dáng vẻ uy nghiêm, hống hách của một vị chủ tịch như ba năm trước. Ông ta mặc bộ vest có phần nhăn nhúm, tay cầm ly rượu nhưng không uống, chỉ lặng lẽ nhìn xung quanh.
Khang cảm thấy một sự thỏa mãn lạnh lùng dâng lên trong lòng. Nhưng rồi, ánh mắt anh dừng lại ở một hình bóng quen thuộc khác.
Bích – mẹ anh – đang đứng ở một góc khác của sảnh tiệc, một mình. Bà mặc chiếc áo dài màu xám tro, mái tóc đã điểm vài sợi bạc, đôi mắt buồn bã nhìn xa xăm. Bà trông già đi rất nhiều so với ba năm trước, nhưng vẫn giữ được nét đẹp thanh tú của một người phụ nữ từng trải.
Khang cảm thấy tim mình nhói đau. Anh nhớ lại những ngày đầu mới về nhà, khi Bích lén lút quan tâm anh, lén lút nấu những món ăn anh thích, lén lút đặt tiền vào túi áo anh khi anh không để ý. Bà luôn yêu thương anh, nhưng không dám thể hiện vì sợ Tuấn.
Khang hít một hơi thật sâu, rồi quyết định tiến về phía Bích.
“Chào mẹ.”
Bích giật mình, quay lại. Khi nhìn thấy Khang, đôi mắt bà lập tức đỏ hoe, nước mắt trào ra không kìm được:
“Khang… con… con có khỏe không?”
Khang gật đầu, giọng nghẹn ngào: “Con khỏe, mẹ. Còn mẹ? Mẹ có khỏe không?”
Bích lau nước mắt, cố gắng mỉm cười: “Mẹ… mẹ vẫn ổn. Con lớn quá, mẹ nhìn con không nhận ra. Con thành công quá, mẹ rất tự hào về con.”
Hai mẹ con đứng nhìn nhau, hàng ngàn lời muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Khang nhìn thấy những vết bầm tím mờ nhạt trên cổ tay Bích, và lòng anh lại dâng lên sự căm phẫn.
“Mẹ, ông ta vẫn đối xử với mẹ như vậy sao?” – Khang hỏi, giọng run run.
Bích cúi đầu, không trả lời. Nhưng sự im lặng đó chính là câu trả lời.
Khang nắm tay mẹ, kéo bà ra một góc khuất hơn, nơi không ai có thể nghe thấy cuộc nói chuyện của họ:
“Mẹ, con muốn mẹ rời khỏi ông ta. Con sẽ lo cho mẹ, con sẽ bảo vệ mẹ. Mẹ không cần phải chịu đựng thêm nữa.”
Bích lắc đầu, nước mắt lại rơi: “Con ơi, mẹ không thể. Mẹ đã sống với ông ta 30 năm rồi. Mẹ không biết mình có thể làm gì khác…”
“Mẹ có thể bắt đầu một cuộc sống mới.” – Khang thì thầm – “Con sẽ giúp mẹ. Con hứa với mẹ.”
Bích nhìn Khang, ánh mắt đầy xúc động. Bà không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ, rồi ôm chầm lấy con trai mình. Khang ôm lại, cảm nhận hơi ấm của mẹ, và trong lòng anh, một quyết tâm mới được hình thành.
Sự kiện từ thiện kết thúc lúc 11 giờ đêm. Khang đang chuẩn bị rời đi thì nhận được tin nhắn từ một số lạ:
“Khang, mẹ đây. Mẹ đang ở trước khách sạn. Mẹ… mẹ không biết đi đâu. Con có thể đến đón mẹ được không?”
Khang vội vàng chạy ra ngoài. Anh nhìn thấy Bích đang ngồi trên bậc thềm trước khách sạn, tay ôm chiếc túi xách cũ kỹ, mái tóc rối bời, đôi mắt sưng húp vì khóc. Bà đang say – say rượu và say cả nỗi đau.
“Mẹ! Mẹ làm sao vậy?” – Khang chạy đến, đỡ mẹ đứng dậy.
Bích nhìn Khang, cười méo mó: “Con ơi… mẹ… mẹ không muốn về nhà nữa. Ông ta… ông ta vừa đánh mẹ… chỉ vì mẹ nói chuyện với một người bạn cũ…”
Khang nhìn thấy vết bầm tím trên má Bích, và lòng anh như bị ai đó bóp nghẹt. Anh đỡ mẹ lên xe, lái về penthouse của mình.
Trên đường đi, Bích cứ khóc, cứ kể lể: “Mẹ đã chịu đựng 30 năm rồi, con à. 30 năm bị khinh rẻ, bị đánh đập, bị coi như một món đồ trang trí trong nhà. Mẹ không còn sức chịu đựng nữa…”
Khang nắm chặt tay lái, cố kìm nén cơn giận: “Mẹ đừng lo. Từ nay, con sẽ bảo vệ mẹ. Không ai có thể làm tổn thương mẹ nữa.”
Penthouse của Khang nằm ở tầng 50, với view toàn cảnh thành phố về đêm. Nội thất sang trọng với tông màu tối chủ đạo, những bức tranh nghệ thuật đắt tiền, và một chiếc sofa da Ý rộng lớn đặt giữa phòng khách.
Khang dìu Bích vào phòng khách, đặt bà ngồi xuống sofa. Anh đi pha một ly trà gừng nóng, đưa cho bà:
“Mẹ uống đi cho ấm người.”
Bích nhận ly trà, tay run run. Bà nhìn quanh căn phòng sang trọng, rồi nhìn Khang – người con trai mà bà đã không thể bảo vệ – và bật khóc nức nở:
“Con ơi… mẹ xin lỗi… mẹ đã không bảo vệ được con… mẹ đã để ông ta đánh con… mẹ là một người mẹ tồi tệ…”
Khang ngồi xuống bên cạnh mẹ, nhẹ nhàng lau nước mắt cho bà: “Mẹ đừng nói vậy. Không phải lỗi của mẹ. Là lỗi của ông ta.”
Bích ngước nhìn Khang, đôi mắt đẫm lệ long lanh dưới ánh đèn vàng. Bà đưa tay chạm nhẹ lên khuôn mặt con trai – khuôn mặt đã trưởng thành, góc cạnh, đầy nam tính – và thì thầm:
“Con lớn quá… con đẹp trai quá… giống cha con hồi trẻ…”
Khang mỉm cười: “Con giống mẹ nhiều hơn. Mẹ vẫn đẹp lắm.”
Bích bật cười, nhưng nụ cười nhanh chóng tắt: “Mẹ già rồi… mẹ không còn đẹp nữa…”
Khang lắc đầu, ánh mắt nhìn mẹ đầy trìu mến: “Mẹ vẫn đẹp. Mẹ luôn đẹp trong mắt con.”
Bích nhìn Khang, và trong khoảnh khắc đó, bà cảm nhận được một điều gì đó khác lạ trong ánh mắt của con trai mình. Không chỉ là tình mẫu tử, mà còn là một thứ tình cảm sâu sắc hơn, mãnh liệt hơn – một thứ tình cảm mà bà chưa từng được trải qua trong suốt 30 năm hôn nhân với Tuấn.
Bích uống hết ly trà gừng, nhưng cơn say vẫn còn. Bà dựa vào vai Khang, mắt nhắm nghiền, thì thầm:
“Con ơi… mẹ mệt quá… mẹ không muốn về nhà nữa…”
Khang vỗ về lưng mẹ: “Mẹ cứ ở đây với con. Con sẽ lo cho mẹ.”
Bích ngước nhìn Khang, đôi mắt mơ màng vì rượu: “Con… con có thật sự muốn mẹ ở lại không?”
Khang gật đầu: “Con muốn. Con muốn mẹ luôn ở bên con.”
Bích mỉm cười, nhưng rồi nước mắt lại rơi: “Mẹ sợ… mẹ sợ con sẽ ghét mẹ… mẹ đã không bảo vệ con…”
Khang lau nước mắt cho mẹ, giọng dịu dàng: “Con không bao giờ ghét mẹ. Con chỉ ghét ông ta – kẻ đã làm khổ mẹ suốt 30 năm qua.”
Bích nhìn Khang, đôi mắt đầy cảm xúc. Bà đưa tay chạm lên má con trai, rồi bất ngờ, bà kéo Khang lại gần và hôn lên trán anh.
“Con ơi… mẹ yêu con…” – Bích thì thầm.
Khang cảm nhận hơi ấm từ đôi môi mẹ trên trán mình, và một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng. Anh nhìn vào đôi mắt mẹ – đôi mắt đẫm lệ, long lanh, đầy khao khát – và anh nhận ra rằng, giữa họ đang có một ranh giới rất mong manh, một ranh giới giữa tình mẫu tử và một thứ tình cảm khác – tội lỗi nhưng mãnh liệt.
“Mẹ…” – Khang thì thầm, giọng khàn đặc.
Bích nhìn Khang, không nói gì. Bà đưa tay chạm lên môi con trai, rồi từ từ, bà kéo Khang lại gần và hôn lên môi anh.
Nụ hôn đầu tiên – tội lỗi, ngọt ngào, và đầy mãnh liệt.
Khang giật mình, nhưng không đẩy mẹ ra. Anh cảm nhận đôi môi mềm mại của mẹ trên môi mình, mùi hương dịu nhẹ của hoa nhài trên tóc bà, và một cảm giác tội lỗi xen lẫn khao khát dâng lên trong lòng.
Bích rời môi ra, nhìn Khang với ánh mắt đầy lo lắng: “Con… con có ghét mẹ không?”
Khang lắc đầu, giọng khàn đặc: “Con không ghét mẹ. Con… con không biết mình đang cảm thấy gì nữa.”
Bích ôm chầm lấy Khang, khóc nức nở: “Mẹ xin lỗi… mẹ xin lỗi… mẹ không nên làm vậy… mẹ là mẹ của con mà…”
Khang ôm lại mẹ, vỗ về lưng bà: “Mẹ đừng khóc. Mẹ không có lỗi gì cả. Là con… là con đã khiến mẹ…”
Bích ngước nhìn Khang, đôi mắt đẫm lệ: “Con không có lỗi. Là mẹ… mẹ đã cô đơn quá lâu rồi… mẹ khao khát được yêu thương… mẹ khao khát được ai đó ôm mẹ, vuốt ve mẹ, khiến mẹ cảm thấy mình là một người phụ nữ thực sự…”
Khang nhìn mẹ, và trong lòng anh, một quyết định được hình thành. Anh sẽ không chỉ bảo vệ mẹ, mà anh sẽ khiến mẹ cảm thấy hạnh phúc, cảm thấy được yêu thương – theo cách mà Tuấn chưa bao giờ có thể làm được.
Khang nhẹ nhàng lau nước mắt cho mẹ, rồi thì thầm: “Mẹ ơi, con sẽ khiến mẹ hạnh phúc. Con sẽ khiến mẹ quên đi mọi đau khổ.”
Bích nhìn Khang, đôi mắt đầy hoang mang: “Con… con định làm gì?”
Khang không trả lời. Anh cúi xuống, hôn lên trán mẹ, rồi xuống má, rồi xuống môi. Bích run rẩy, nhưng không đẩy anh ra. Bà đưa tay ôm lấy gáy Khang, kéo anh lại gần hơn, đáp lại nụ hôn một cách đầy khao khát.
Nụ hôn kéo dài, sâu hơn, mãnh liệt hơn. Khang luồn tay vào mái tóc mẹ, nhẹ nhàng vuốt ve. Bích rên rỉ nhẹ, cơ thể run lên vì cảm giác tội lỗi xen lẫn khoái cảm.
“Khang… con…” – Bích thì thầm giữa nụ hôn – “Chúng ta… chúng ta không nên…”
“Im đi, mẹ.” – Khang thì thầm – “Đừng nghĩ gì cả. Chỉ cần cảm nhận thôi.”
Anh cởi chiếc áo khoác của mẹ, để lộ chiếc áo dài màu xám tro bên trong. Anh nhẹ nhàng kéo khóa áo dài xuống, từ từ, từng chút một, như đang cởi bỏ những lớp áo giáp mà bà đã mang suốt 30 năm qua.
Bích run rẩy, đưa tay che ngực: “Đừng… đừng nhìn…”
Khang nhẹ nhàng gỡ tay mẹ ra: “Mẹ đẹp lắm. Mẹ không cần phải xấu hổ.”
Chiếc áo dài trượt khỏi vai Bích, để lộ bờ vai trần mềm mại, làn da trắng ngần dù đã qua tuổi tứ tuần. Bên trong, bà mặc một chiếc áo lót màu trắng đơn giản, không ren, không hoa văn – như thể bà không còn quan tâm đến việc làm đẹp cho bản thân nữa.
Khang nhìn mẹ, ánh mắt đầy trìu mến: “Mẹ vẫn còn đẹp lắm. Con sẽ khiến mẹ cảm thấy mình là người phụ nữ đẹp nhất thế gian.”
Anh cúi xuống, hôn lên xương quai xanh của mẹ, rồi từ từ hôn xuống ngực. Bích rên rỉ, ngửa đầu ra sau, tay bấu chặt vào vai Khang.
“Ưm… Khang… con…” – Bích thì thầm, giọng run rẩy.
Khang cởi chiếc áo lót của mẹ, để lộ cặp vú vẫn còn căng tròn dù đã qua thời con gái. Đầu vú màu hồng nhạt, nhú lên vì lạnh và vì khao khát. Khang cúi xuống, ngậm lấy đầu vú, mút nhẹ nhàng.
“Ôi… Chúa ơi…” – Bích rên rỉ, ôm chặt đầu Khang – “Con… con làm gì vậy…”
“Con đang yêu mẹ, mẹ ạ.” – Khang thì thầm giữa những nụ hôn – “Con đang khiến mẹ cảm thấy hạnh phúc.”
Anh hôn xuống bụng mẹ, từng nụ hôn nhẹ nhàng, từng hơi thở nóng bỏng phả lên làn da mềm mại. Bích run rẩy, nước mắt lăn dài trên má, nhưng không phải vì đau khổ – mà vì hạnh phúc, vì lần đầu tiên sau 30 năm, bà được yêu thương đúng nghĩa.
Khang cởi chiếc quần lót của mẹ, nhẹ nhàng tách hai chân bà ra. Bích đỏ mặt, quay đi chỗ khác: “Đừng… đừng nhìn… mẹ xấu lắm…”
Khang mỉm cười: “Mẹ không xấu. Mẹ đẹp nhất trong mắt con.”
Anh cúi xuống, dùng lưỡi khám phá vùng kín của mẹ. Bích giật mình, cong người lên, rên rỉ không kìm được:
“Ôi… Khang… con đang làm gì vậy… ưm…”
“Con đang khiến mẹ cảm thấy hạnh phúc.” – Khang vừa nói vừa tiếp tục, lưỡi anh luồn lách, khám phá từng ngóc ngách nhạy cảm nhất của người phụ nữ đã 48 tuổi nhưng chưa từng được ai âu yếm đúng nghĩa.
Bích không thể kìm chế được, tiếng rên ngày càng lớn. 30 năm qua, bà chưa bao giờ được ai âu yếm như thế này. Tuấn chỉ coi bà như một công cụ sinh sản, không bao giờ quan tâm đến cảm xúc của bà. Mỗi lần làm tình với Tuấn chỉ kéo dài vài phút, khô khan và vội vàng, không có màn dạo đầu, không có sự âu yếm.
Nhưng Khang – con trai ruột của bà – lại đang làm những điều mà Tuấn chưa bao giờ làm. Anh đang khám phá cơ thể bà một cách từ tốn, nhẹ nhàng, tôn trọng. Anh đang khiến bà cảm thấy mình là một người phụ nữ thực sự – xinh đẹp, quyến rũ, và đáng được yêu thương.
“Ưm… Khang… con… con làm mẹ sướng quá…” – Bích rên rỉ, tay bấu chặt vào ga giường.
Khang ngẩng lên, mỉm cười: “Mẹ thích không? Con sẽ làm cho mẹ nhiều hơn thế nữa.”
Anh trèo lên người mẹ, nhẹ nhàng đưa dương vật vào trong. Bích hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lấp đầy mà bà chưa từng trải qua. Tuấn chưa bao giờ khiến bà cảm thấy như thế này – đầy đặn, nóng bỏng, và được yêu thương.
“Ôi… Khang… con… con to quá…” – Bích thì thầm.
Khang bắt đầu chuyển động, chậm rãi rồi tăng dần tốc độ. Anh hôn lên môi mẹ, thì thầm: “Mẹ ơi, con yêu mẹ. Con sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương mẹ nữa.”
Bích ôm chặt lấy Khang, khóc trong hạnh phúc: “Con ơi… mẹ cũng yêu con… mẹ yêu con nhiều lắm…”
Cả hai cùng nhau đạt đến đỉnh cao, trong vòng tay của nhau, trong một mối quan hệ đầy tội lỗi nhưng cũng đầy mãnh liệt.
Sau khi làm tình, Bích nằm trong vòng tay Khang, đầu tựa vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim đập đều đặn. Bà cảm thấy nhẹ nhõm, bình yên – một cảm giác mà bà chưa từng trải qua trong suốt 30 năm qua.
“Khang…” – Bích thì thầm – “Con có hối hận không?”
Khang ôm chặt mẹ hơn: “Con không hối hận. Con chỉ hối hận vì đã không làm điều này sớm hơn.”
Bích ngước nhìn Khang, đôi mắt đẫm lệ: “Nhưng… chúng ta là mẹ con…”
Khang nhẹ nhàng lau nước mắt cho mẹ: “Mẹ ơi, mẹ đã sống cho người khác suốt 30 năm qua. Bây giờ, mẹ hãy sống cho chính mình. Con sẽ ở bên mẹ, bảo vệ mẹ, yêu thương mẹ – theo cách mà con chưa từng yêu thương ai.”
Bích nhìn Khang, và trong ánh mắt bà, Khang thấy được sự tin tưởng và hy vọng. Bà gật đầu, thì thầm: “Mẹ tin con.”
Khang mỉm cười, hôn lên trán mẹ: “Mẹ ngủ đi. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu một cuộc sống mới.”
Bích gật đầu, nhắm mắt, dựa vào ngực Khang. Trong vòng tay con trai, bà cảm thấy an toàn – một cảm giác mà bà chưa từng có trong suốt 30 năm hôn nhân với Tuấn.
Khang nhìn mẹ ngủ, lòng trào dâng bao cảm xúc. Anh biết rằng, từ giờ phút này, cuộc đời anh sẽ không còn như trước. Anh đã vượt qua ranh giới – ranh giới giữa tình mẫu tử và tình yêu nam nữ – và anh không hối hận.
“Mẹ ơi, con sẽ khiến mẹ hạnh phúc.” – Khang thì thầm – “Con hứa với mẹ.”
Ánh nắng ban mai xuyên qua tấm rèm cửa kính, chiếu những tia sáng vàng ấm áp lên chiếc giường lớn. Bích từ từ mở mắt, cảm nhận hơi ấm từ vòng tay Khang đang ôm quanh eo mình.
Bà nhìn quanh căn phòng sang trọng, nhớ lại những gì đã xảy ra đêm qua, và cảm thấy một sự xấu hổ dâng lên. Bà cố gắng ngồi dậy, nhưng Khang kéo bà lại, thì thầm:
“Mẹ dậy sớm vậy? Ngủ thêm chút nữa đi.”
Bích đỏ mặt: “Khang… đêm qua… chúng ta…”
Khang mỉm cười, hôn lên trán mẹ: “Đêm qua là đêm tuyệt vời nhất trong đời con. Mẹ không cần phải xấu hổ.”
Bích nhìn Khang, và trong ánh mắt anh, bà thấy được sự chân thành. Bà mỉm cười, dựa vào ngực anh, thì thầm: “Mẹ cũng cảm thấy vậy. Lần đầu tiên sau 30 năm, mẹ cảm thấy mình là một người phụ nữ thực sự.”
Khang vuốt tóc mẹ: “Từ nay, mẹ sẽ luôn cảm thấy như vậy. Con hứa.”
Hai người nằm đó, trong vòng tay nhau, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi. Nhưng cả hai đều biết rằng, phía trước họ là một con đường đầy chông gai – con đường trả thù, con đường đối đầu với Tuấn, và con đường đối mặt với sự phán xét của xã hội.
Khang nhìn ra cửa sổ, ánh mắt sắc lạnh: “Tuấn, ông đã cướp đi tuổi thanh xuân của mẹ tôi. Giờ đến lượt tôi cướp đi tất cả những gì ông có.”