MỐI THÙ TRONG TÌNH MẪU TỬ – Update Chương 3

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: MỐI THÙ TRONG TÌNH MẪU TỬ – Update Chương 3

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 06/08/2026

Khang năm nay 25 tuổi, là một lập trình viên tài năng nhưng nghèo khó. Anh lớn lên trong trại trẻ mồ côi tỉnh lẻ, không biết cha mẹ là ai. Suốt 25 năm, anh chỉ có một khao khát duy nhất: được biết mình là ai, mình đến từ đâu.

Căn phòng trọ của Khang nằm trong một con hẻm nhỏ ở ngoại ô thành phố, rộng chưa đầy 15 mét vuông. Bên trong chỉ vỏn vẹn một chiếc giường sắt cũ kỹ, một chiếc bàn gỗ ọp ẹp chất đầy sách vở và linh kiện máy tính, cùng một cái quạt cây chạy ù ù suốt ngày đêm. Vậy mà nơi đây lại là tổ ấm của một trong những lập trình viên xuất sắc nhất mà công ty phần mềm nhỏ của anh từng có.

Buổi chiều thứ Ba u ám hôm đó, khi Khang đang cặm cụi sửa lỗi code cho một dự án deadline gấp, một chiếc Mercedes đen bóng dừng trước căn phòng trọ tồi tàn của anh. Tiếng động cơ sang trọng hoàn toàn trái ngược với khung cảnh xung quanh, khiến vài người hàng xóm tò mò nhìn ra.

Một người đàn ông lịch lãm, khoảng 50 tuổi, mặc bộ vest đen sang trọng bước xuống xe. Ông ta đưa mắt nhìn quanh căn hẻm nhỏ với vẻ khinh thường, rồi tiến đến gõ cửa phòng trọ của Khang.

“Anh Khang phải không?” – Người đàn ông lên tiếng khi Khang mở cửa.

“Vâng, tôi là Khang. Ông là ai?”

“Tôi là luật sư Minh, đại diện pháp lý của gia đình ông Tuấn – chủ tịch tập đoàn Hoàng Gia.” – Người đàn ông mỉm cười, đưa ra một tấm danh thiếp sang trọng – “Tôi có tin vui cho anh. Anh chính là con trai ruột bị thất lạc của ông Tuấn và bà Bích, đã bị mất tích 25 năm trước.”

Khang đứng lặng người. Cảm giác như có một tia sét vừa giáng xuống đầu anh. 25 năm chờ đợi, 25 năm khao khát, cuối cùng câu trả lời cũng đến. Nhưng anh không ngờ rằng, cánh cửa bước vào gia đình giàu có này sẽ mở ra một địa ngục trần gian.

“Anh có bằng chứng không?” – Khang hỏi, giọng run run.

Luật sư Minh đưa ra một xấp tài liệu: “Đây là kết quả xét nghiệm ADN, giấy tờ nhận con, và các thủ tục pháp lý cần thiết. Tất cả đều hợp pháp. Anh Khang, ông Tuấn và bà Bích đang rất mong được gặp anh. Họ đã tìm kiếm anh suốt 25 năm qua.”

Khang nhìn xấp tài liệu, lòng trào dâng bao cảm xúc. Anh không biết mình nên vui hay nên lo. Nhưng trong sâu thẳm, khao khát được có gia đình, được biết cha mẹ mình là ai, đã thắng tất cả.

“Tôi sẽ đi với ông.”

Ngày hôm sau, Khang được đưa đến biệt thự Hoàng Gia – một tòa lâu đài tráng lệ tọa lạc giữa khu đô thị cao cấp nhất thành phố. Khuôn viên rộng hàng nghìn mét vuông với khu vườn cắt tỉa tỉ mỉ, hồ bơi xanh ngắt, và những dãy phòng ngủ sang trọng như khách sạn 7 sao. Cổng sắt lớn tự động mở ra khi chiếc xe của luật sư tiến vào, hai hàng cây xanh được trồng thẳng tắp dẫn lối vào tòa nhà chính.

Khang bước vào sảnh chính, choáng ngợp trước sự xa hoa. Đèn chùm pha lê lấp lánh treo trên trần nhà cao gấp ba lần nhà thường. Những bức tranh nghệ thuật đắt tiền được treo trang trọng trên tường. Sàn đá cẩm thạch bóng loáng phản chiếu ánh sáng vàng ấm áp từ những chiếc đèn bàn cổ điển.

Bước vào phòng khách rộng lớn, Khang nhìn thấy ba người đang ngồi chờ sẵn:

Tuấn (52 tuổi) – người cha ruột: một người đàn ông cao lớn, vẻ ngoài nghiêm nghị, ánh mắt sắc lạnh. Ông ta ngồi trên chiếc ghế da màu đen như một vị vua đang ngự trị, không thèm đứng dậy chào đón. Ông mặc một bộ vest đen cắt may hoàn hảo, đeo chiếc đồng hồ Rolex vàng lấp lánh – biểu tượng của quyền lực và sự giàu có.

Bích (48 tuổi) – mẹ ruột: một người phụ nữ vẫn còn nét đẹp mặn mà dù đã ở tuổi trung niên. Bà mặc chiếc áo dài màu xanh ngọc thêu hoa, mái tóc đen dài búi gọn sau gáy. Ánh mắt bà có chút ngấn lệ khi nhìn thấy Khang, nhưng bà không dám thể hiện quá lộ liễu trước mặt chồng.

Hoàng (28 tuổi) – anh trai nuôi: một người đàn ông điển trai, ăn mặc bảnh bao với chiếc áo sơ mi trắng và quần tây đen. Nụ cười tươi rói trên môi nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự dò xét, khinh thường.

“Đây là thằng bé thất lạc của chúng ta sao?” – Tuấn lên tiếng, giọng lạnh băng – “Trông cũng được đấy, nhưng mà… nó có vẻ không giống dòng máu nhà này lắm.”

Khang cúi đầu, không nói gì. Anh cảm nhận được sự khinh thường trong giọng nói của người cha ruột. Nhưng vì khao khát tình thân, anh vẫn cố gắng mỉm cười.

Bích đứng dậy, tiến về phía Khang, đưa tay chạm nhẹ lên má anh. Giọng bà run run: “Con… con có khỏe không? Mẹ đã tìm con suốt 25 năm qua…”

Nhưng ngay lập tức, Tuấn gắt lên: “Bà làm cái gì vậy? Nó đã lớn rồi, không cần mẹ phải làm quá lên như thế!”

Bích giật mình, rụt tay lại, cúi đầu như một con chim non bị thương. Khang nhìn thấy điều đó, lòng anh nhói đau. Ông ta không chỉ khinh thường anh, mà còn đối xử tệ với chính vợ mình.

Hoàng bước lên, bắt tay Khang với nụ cười giả tạo: “Chào em trai! Anh là Hoàng, anh nuôi của em. Từ nay chúng ta là anh em một nhà, em cứ thoải mái nhé!”

Khang gật đầu, nhưng trực giác mách bảo anh rằng, người anh nuôi này không hề đáng tin như vẻ ngoài. Ánh mắt của Hoàng khi nhìn anh không có chút thiện cảm nào, chỉ có sự dò xét và cảnh giác.

Khang được bố trí ở một căn phòng ở tầng hai, rộng gấp mười lần phòng trọ cũ của anh. Giường king size với ga trải giường lụa cao cấp, tủ quần áo đầy những bộ đồ hàng hiệu được mua sẵn, phòng tắm riêng với bồn tắm massage và vòi sen đứng. Tất cả đều quá xa xỉ so với cuộc sống giản dị mà anh từng quen.

Nhưng dù ở trong căn phòng sang trọng đến đâu, Khang vẫn cảm nhận được sự lạnh lùng trong chính ngôi nhà này. Bữa tối đầu tiên tại biệt thự Hoàng Gia là một trải nghiệm khó quên:

Tuấn ngồi ở đầu bàn, lặng lẽ ăn, thỉnh thoảng lại nhìn Khang với ánh mắt khinh thường. Bích ngồi bên cạnh chồng, không dám nói chuyện nhiều, chỉ thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Khang. Hoàng ngồi đối diện Khang, luôn tìm cách châm chọc:

“Em trai à, ở cái nhà này, em phải học cách cư xử cho đúng mực. Ba em không thích những kẻ vô học đâu.”

Khang cắn môi, không trả lời. Anh nhìn mẹ mình – người phụ nữ đang cúi đầu ăn trong im lặng – và nhận ra rằng, bà cũng đang chịu đựng sự khinh rẻ của chồng mình mỗi ngày.

Những ngày tiếp theo, Khang dần nhận ra sự thật phũ phàng:

  • Tuấn không bao giờ gọi anh bằng tên, chỉ gọi là “thằng kia” hoặc “thằng mới đến”.
  • Hoàng luôn tìm cách hạ bệ anh trước mặt cha mẹ, vu khống, chơi xấu, chiếm công.
  • Bích – mẹ ruột – có vẻ thương anh nhưng không dám thể hiện, chỉ lén lút quan tâm.

Một buổi tối, khi Khang đi ngang qua phòng làm việc của Tuấn, anh nghe thấy tiếng cãi vã:

“Tuấn, em xin anh, đừng đối xử với Khang như vậy. Nó là con trai của chúng ta mà!” – Giọng Bích run rẩy.

“Bà im đi!” – Tuấn gắt lên – “Nó không xứng làm con trai tôi! Nó chỉ là một thằng nhà quê vô học, về đây để ăn bám tôi thôi!”

“Tuấn, em xin anh…”

“Tôi bảo bà im! Nếu bà còn dám nói một lời nào nữa, tôi sẽ đuổi bà ra khỏi nhà này!”

Khang nghe thấy tiếng Bích khóc nức nở, rồi tiếng bước chân chạy đi. Anh đứng lặng người, nắm chặt tay, lòng trào dâng sự căm phẫn. Nhưng anh biết, lúc này mình chưa đủ mạnh để đối đầu với Tuấn.

Một đêm khác, Khang không ngủ được. Anh đi dạo quanh khu vườn, hít thở không khí trong lành để xua tan những suy nghĩ nặng nề. Khi đi ngang qua phòng làm việc của Tuấn, anh thấy ánh đèn vàng vẫn còn sáng. Tò mò, anh tiến lại gần, nhìn qua khe cửa không khép kín.

Cảnh tượng trước mắt khiến anh đứng sững lại:

Linh – thư ký riêng của Tuấn, khoảng 26 tuổi, xinh đẹp, gợi cảm – đang quỳ giữa hai chân Tuấn. Cô ta mặc chiếc váy công sở màu đen bó sát, tóc búi cao gọn gàng, nhưng lúc này, chiếc váy đã bị kéo xuống ngang eo, để lộ bộ ngực căng tròn trong chiếc áo lót ren đen.

Linh cúi đầu, đôi môi đỏ mọng ngậm lấy dương vật của Tuấn, nhấp nhô lên xuống một cách thành thục. Tiếng mút, tiếng rên rỉ hòa lẫn trong không gian tĩnh mịch của đêm khuya.

“Ưm… ưm…” – Linh vừa mút vừa rên rỉ, đôi mắt ngước lên nhìn Tuấn đầy quyến rũ.

Tuấn ngửa đầu ra sau, mắt nhắm nghiền, tay xoa đầu Linh: “Đúng rồi… làm tiếp đi… cô làm giỏi lắm…”

Linh tăng tốc, dùng tay vuốt ve phần gốc trong khi miệng tiếp tục mút phần đầu. Cô ta cố gắng nuốt sâu hơn, khiến Tuấn rên rỉ to hơn: “Ôi… mẹ kiếp… cô đúng là quái vật… chưa ai làm tôi sướng như thế này…”

Khang đứng chết lặng, tim đập thình thịch. Anh không thể tin vào mắt mình. Cha ruột của anh – người đàn ông 52 tuổi – đang được cô thư ký trẻ tuổi phục vụ tình dục ngay trong nhà, trong khi vợ ông ta đang ngủ ở phòng bên cạnh.

Linh ngẩng lên, nhìn Tuấn với ánh mắt đầy dục vọng: “Ông chủ, tối nay tôi có thể ở lại không? Bà Bích không biết đâu…”

Tuấn cười khẩy, kéo Linh ngồi lên đùi mình, tay luồn vào váy cô ta: “Được, tối nay cô ở lại. Nhưng phải nhẹ nhàng, đừng để con mẹ nó nghe thấy.”

Linh cười tươi, vòng tay ôm cổ Tuấn, cúi xuống hôn ông ta thật sâu. Tuấn đứng dậy, bế Linh lên, đặt cô ta ngồi lên bàn làm việc. Ông ta kéo váy Linh lên, cởi quần lót ren đen của cô ta, rồi đẩy dương vật vào sâu trong người cô ta.

“Ôi… ông chủ… ông to quá…” – Linh rên rỉ, đầu ngửa ra sau.

“Im đi, đừng để ai nghe thấy!” – Tuấn vừa nói vừa tăng tốc.

Khang lặng lẽ rời đi, lòng đầy căm phẫn và ghê tởm. Anh không thể ngờ rằng người cha ruột mà anh hằng khao khát lại là một kẻ tồi tệ đến vậy. Trong khoảnh khắc đó, tình cảm cha con trong anh đã chết đi, thay vào đó là sự căm hận sâu sắc.

Ba tháng sau khi Khang về nhà, Tuấn tuyên bố một tin quan trọng trong bữa tối:

“Tao đã sắp xếp cho mày một cuộc hôn nhân với con gái nhà họ Nhàn. Gia đình họ là đối tác lớn của tập đoàn. Cưới con bé đó, mày sẽ giúp tao củng cố quan hệ làm ăn.”

Khang phản đối: “Cha, con chưa sẵn sàng…”

Tuấn gắt: “Mày không có quyền lựa chọn! Ở cái nhà này, tao là người quyết định. Mày chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu, đừng quên điều đó!”

Khang cắn răng chịu đựng. Anh nhìn sang Bích – mẹ mình – nhưng bà chỉ cúi đầu, không dám nói gì. Hoàng ngồi bên cạnh, mỉm cười đắc ý như thể vừa chiến thắng một trận chiến.

Một tuần sau, Khang gặp Nhàn – một cô gái 24 tuổi, xinh đẹp, học thức, con gái nhà giàu. Nhàn mặc chiếc đầm hồng pastel thanh lịch, mái tóc dài óng ả, nụ cười tươi tắn. Ban đầu, Nhàn tỏ ra ngọt ngào, quan tâm, khiến Khang dần mở lòng. Anh nghĩ rằng, có lẽ cuộc hôn nhân này cũng không tệ.

Họ hẹn hò được hai tháng. Nhàn luôn ân cần, chu đáo, hỏi han Khang về công việc, về sở thích. Cô ta thậm chí còn nấu ăn cho Khang, mua quà cho anh. Khang dần tin tưởng, và bắt đầu nảy sinh tình cảm thật sự.

Nhưng Khang không hề biết rằng, Nhàn đã có quan hệ tình cảm với Hoàng từ trước. Cả hai chỉ đang lợi dụng anh để che giấu mối quan hệ bất chính của mình.

Một buổi tối, Khang định vào phòng Hoàng để mượn máy tính xử lý công việc gấp. Anh đưa tay định gõ cửa thì nghe thấy tiếng rên rỉ bên trong. Tò mò, anh nhìn qua khe cửa không khép kín.

Cảnh tượng trước mắt khiến anh đứng lặng như trời trồng:

Nhàn đang ngồi trên người Hoàng, cả hai đều trần truồng. Nhàn mặc chiếc váy ngủ ren mỏng manh màu đen đã bị kéo lên tận ngực, để lộ cặp vú căng tròn đang nhún nhảy theo nhịp. Hoàng nằm dưới, hai tay bóp chặt mông Nhàn, đẩy hông lên xuống đều đặn.

“Ưm… anh Hoàng… em sướng quá…” – Nhàn rên rỉ, đầu ngửa ra sau, mắt nhắm nghiền.

“Em yêu, anh cũng sướng lắm! Mẹ kiếp, thằng Khang ngu ngốc kia không xứng với em!” – Hoàng vừa nói vừa tăng tốc.

“Đúng vậy… em chỉ yêu mình anh thôi… Khang chỉ là kẻ ngốc để em lợi dụng… để lấy lòng cha mẹ anh…” – Nhàn cúi xuống hôn Hoàng thật sâu.

Hoàng lật người, đè Nhàn xuống giường, nâng hai chân cô ta lên cao: “Vậy để anh cho em thấy, ai mới là người xứng đáng với em!”

“Ưm… anh ơi… em yêu anh…” – Nhàn rên rỉ, ôm chặt lấy lưng Hoàng.

Khang đứng lặng người, cảm giác như có ai đó vừa đâm một nhát dao vào tim anh. Người con gái anh tin tưởng, người anh định cưới, đang phản bội anh ngay trước mắt. Và kẻ phản bội anh không ai khác chính là người anh nuôi mà anh vẫn luôn cố gắng hòa thuận.

Anh không bước vào, không la hét, không đập cửa. Anh chỉ lặng lẽ rời đi, mang theo nỗi đau và sự căm hận sâu sắc. Trong khoảnh khắc đó, Khang nhận ra rằng, mình không có chỗ đứng trong ngôi nhà này. Anh chỉ là một kẻ ngoài cuộc, bị lợi dụng và khinh rẻ.

Khang không nói gì về những gì mình chứng kiến. Anh âm thầm quan sát, âm thầm đau khổ, và âm thầm lên kế hoạch.

Một tuần sau, trong cuộc họp gia đình quan trọng với đối tác nước ngoài, Hoàng cố tình phá hỏng một hợp đồng lớn. Hắn giấu tài liệu quan trọng trong phòng Khang, rồi đổ lỗi cho Khang trước mặt Tuấn.

“Ba, con đã giao tài liệu cho Khang từ hôm qua. Nhưng hắn không chịu gửi cho đối tác đúng hạn, khiến chúng ta mất hợp đồng!” – Hoàng nói với vẻ mặt đầy tội nghiệp.

Tuấn không điều tra, không hỏi han gì. Ông ta lập tức đứng dậy, tiến về phía Khang và tát một cú trời giáng.

“BỐP!”

Cú tát vang dội khiến Khang lảo đảo, máu rỉ ra từ khóe miệng. Tuấn gầm lên: “Mày là đồ vô dụng! Mày không xứng làm con trai tao! 25 năm không có mày, tao vẫn sống tốt. Mày về đây chỉ để phá hoại mọi thứ!”

Bích đứng dậy, định can ngăn: “Tuấn, em xin anh…”

“Im đi!” – Tuấn quát – “Bà không được xen vào chuyện của tôi!”

Bích run rẩy, cúi đầu, nước mắt lặng lẽ rơi. Khang nhìn mẹ mình, nhìn người cha độc đoán, nhìn người anh nuôi đang cười thầm đắc ý, và nhìn Nhàn – vị hôn thê – đang giả vờ lo lắng.

Anh lau máu trên môi, nhìn thẳng vào mắt Tuấn, giọng lạnh lùng: “Ông không xứng làm cha tôi. Từ nay, tôi không còn là con của ông nữa. Tôi sẽ tự mình làm lại từ đầu, và một ngày nào đó, tôi sẽ khiến ông phải hối hận vì đã đối xử với tôi như thế này.”

Khang bỏ đi trong đêm mưa, không mang theo gì ngoài chiếc điện thoại cũ và trái tim đầy sẹo. Anh không nhìn lại, không hối tiếc. Trong lòng anh, ngọn lửa căm hận đã được thắp lên, và nó sẽ không bao giờ tắt.

Khang trở về cuộc sống nghèo khó. Anh không còn nơi nương tựa, không còn gia đình, không còn người yêu. Nhưng anh có một thứ mà không ai có thể lấy đi: tài năngý chí.

Anh làm đủ mọi công việc: phụ bếp, giao hàng, lau dọn… Ban đêm, anh học lập trình, phát triển kỹ năng, xây dựng những dự án cá nhân.

Một ngày, anh gặp Khoa – một chàng trai cùng cảnh ngộ, cùng chí hướng. Cả hai quyết định hợp tác, thành lập một công ty công nghệ nhỏ trong một căn phòng trọ chật hẹp.

“Ê Khang, mày có chắc là chúng ta có thể làm được không?” – Khoa hỏi, nhìn quanh căn phòng trọ tồi tàn.

“Chắc chắn.” – Khang mỉm cười, ánh mắt đầy quyết tâm – “Chúng ta không có gì để mất, nhưng chúng ta có tất cả để đạt được.”

Nhờ tài năng và sự chăm chỉ, công ty của họ dần phát triển. Những hợp đồng đầu tiên đến, rồi những dự án lớn hơn. Ba năm sau, Khang trở thành một tỷ phú trẻ, sở hữu một công ty công nghệ hàng đầu.

Nhưng trong lòng anh, ngọn lửa căm hận vẫn cháy bỏng. Anh không bao giờ quên được cú tát của Tuấn, sự phản bội của Nhàn, và nỗi đau của mẹ mình – người phụ nữ bị chồng khinh rẻ, bị cuộc đời vùi dập.

“Mẹ ơi, con sẽ quay lại.” – Khang thì thầm trong đêm, nhìn về phía biệt thự Hoàng Gia xa xăm – “Và lần này, con sẽ khiến tất cả bọn họ phải trả giá.”