MỐI THÙ TRONG TÌNH MẪU TỬ – HẬU TRUYỆN
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: MỐI THÙ TRONG TÌNH MẪU TỬ – HẬU TRUYỆN
Tác Giả: hoatinhbay
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: loạn luân mẹ con, Mẹ Con, mẹ và con trai
Ngày Cập Nhật : 07/08/2026
• Phần 1: Trong Nhà Tù
Tuấn ngồi trong phòng giam chật hẹp, nhìn qua song sắt với ánh mắt vô hồn. Ba tháng đã trôi qua kể từ ngày ông ta bị bắt. Ba tháng sống trong bốn bức tường lạnh lẽo, xa rời thế giới xa hoa mà ông ta từng thống trị.
Ông ta đã già đi rất nhiều. Mái tóc đen nay đã điểm bạc, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ. Bộ đồ tù nhân màu cam rộng thùng thình khiến ông ta trông càng tiều tụy hơn.
“Tuấn, có người đến thăm.” – Cai ngục gọi.
Tuấn ngẩng đầu lên, hy vọng lóe lên trong mắt. Có lẽ là luật sư của ông ta, hoặc một người bạn cũ đến giúp đỡ. Ông ta đứng dậy, bước ra phòng thăm giam.
Nhưng khi nhìn thấy người ngồi phía bên kia tấm kính, hy vọng của ông ta vụt tắt. Đó là Linh – người tình bí mật suốt 28 năm qua, người phụ nữ đã khiến ông ta tin rằng Hoàng là con ruột của mình.
Linh mặc một chiếc áo khoác màu be, tóc xõa dài, khuôn mặt lạnh lùng. Cô ta nhìn Tuấn với ánh mắt không chút cảm xúc.
“Linh… em đến thăm anh à?” – Tuấn nói, giọng run run.
Linh cười nhạt: “Tôi đến để nói cho ông biết một sự thật.”
“Sự thật gì?”
“Hoàng không phải con của ông.” – Linh nói thẳng – “Nó là con của Hùng – người đàn ông mà ông đã hại chết 28 năm trước.”
Tuấn sững sờ, mặt cắt không còn giọt máu: “Em… em nói gì?”
Linh nhìn thẳng vào mắt Tuấn, ánh mắt đầy căm hận: “Tôi nói rằng, Hoàng là con của Hùng. Tôi đã lừa ông suốt 28 năm qua. Tôi khiến ông tin rằng nó là con của ông, để tôi có thể bảo vệ nó khỏi tay một kẻ tàn nhẫn như ông.”
Tuấn gào lên: “Em điên rồi! Em đã lừa tôi? Em đã khiến tôi nuôi con của kẻ thù suốt 28 năm trời?”
Linh cười lạnh: “Đúng vậy. Và ông xứng đáng phải nhận điều đó. Ông đã giết chồng tôi, chiếm đoạt công ty của anh ấy, ép tôi làm tình nhân của ông để đổi lấy sự sống cho con tôi. Ông nghĩ rằng ông có thể thoát khỏi quả báo sao?”
Tuấn gục xuống, ôm đầu: “Không… không thể nào… Hoàng… Hoàng là con trai tôi…”
Linh đứng dậy, nhìn Tuấn với ánh mắt khinh thường: “Ông không có con trai đâu, Tuấn à. Đứa con ruột duy nhất của ông – Khang – đã cưới vợ của ông, chiếm đoạt công ty của ông, và khiến ông phải ngồi tù. Còn đứa con mà ông yêu thương nhất – Hoàng – lại là con của kẻ thù mà ông đã giết. Ông đúng là một kẻ thảm hại.”
Linh quay lưng bỏ đi, để lại Tuấn ngồi sụp đổ trong phòng thăm giam. Ông ta gào thét, đập đầu vào tường, nhưng không ai quan tâm.
• Phần 2: Hoàng Và Nhàn – Những Kẻ Trốn Chạy
Trong khi đó, tại một căn hộ cao cấp ở nước ngoài, Hoàng và Nhàn đang sống trong cảnh khốn khó. Sau khi Tuấn bị bắt, toàn bộ tài sản của gia đình bị phong tỏa. Hoàng mất tất cả – công việc, tiền bạc, và địa vị xã hội.
“Anh Hoàng, chúng ta sắp hết tiền rồi!” – Nhàn gào lên, ném chiếc ví rỗng xuống sàn – “Anh nói anh sẽ lo cho em cơ mà!”
Hoàng ngồi trên sofa, đầu cúi gằm: “Anh… anh không biết phải làm gì nữa. Tất cả tài khoản đều bị đóng băng. Anh không còn gì cả.”
Nhàn nhìn Hoàng với ánh mắt khinh thường: “Anh đúng là đồ vô dụng! Em đã bỏ Khang – một tỷ phú – để đến với anh – một kẻ thất bại!”
Hoàng ngẩng đầu lên, ánh mắt tức giận: “Em nói gì? Em bỏ Khang để đến với anh là vì anh giàu có sao?”
Nhàn cười nhạt: “Tất nhiên rồi! Em đến với anh vì anh là con trai của ông Tuấn – người thừa kế của tập đoàn Hoàng Gia. Nhưng bây giờ anh chẳng còn gì cả. Anh chỉ là một kẻ thất bại!”
Hoàng đứng bật dậy, túm lấy cổ áo Nhàn: “Em im đi! Nếu không có anh, em đã chết đói từ lâu rồi!”
Nhàn đẩy Hoàng ra: “Anh buông em ra! Em không muốn ở với anh nữa!”
Cả hai gào lên, đánh nhau, xé rách quần áo của nhau. Căn hộ sang trọng giờ đây trở thành một chiến trường hỗn loạn.
Cuối cùng, Nhàn hét lên: “Em sẽ quay lại với Khang! Anh ta giàu có, quyền lực, và vẫn còn yêu em!”
Hoàng cười nhạt: “Em nghĩ Khang sẽ tha thứ cho em sao? Em đã phản bội anh ta với anh, ngay trong nhà của anh ta! Anh ta sẽ không bao giờ tha thứ cho em!”
Nhàn im lặng, nhận ra sự thật phũ phàng. Cô ta đã đốt cháy mọi cây cầu với Khang, và giờ đây, cô ta không còn nơi nào để quay về.
• Phần 3: Cuộc Gặp Gỡ Với Nhàn
Một tuần sau, Khang nhận được một cuộc gọi từ số lạ. Anh nghe máy, và giọng nói quen thuộc nhưng đầy van lơn vang lên:
“Khang… là em, Nhàn đây…”
Khang im lặng một lúc, rồi lạnh lùng nói: “Cô gọi cho tôi làm gì?”
“Em… em xin lỗi vì những gì đã làm với anh.” – Nhàn nói, giọng run run – “Em đã sai. Em đã phản bội anh. Nhưng em vẫn còn yêu anh…”
Khang cười nhạt: “Cô yêu tôi? Hay cô yêu tiền của tôi?”
Nhàn im lặng một lúc, rồi nói: “Em… em biết em không xứng đáng được tha thứ. Nhưng em muốn gặp anh lần cuối. Em muốn xin lỗi anh trực tiếp.”
Khang suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Được. Tôi sẽ gặp cô. Nhưng đừng mong đợi bất cứ điều gì từ tôi.”
Họ hẹn gặp tại một quán cà phê sang trọng ở trung tâm thành phố. Nhàn mặc một chiếc váy đen bó sát, trang điểm kỹ lưỡng, cố gắng tỏ ra quyến rũ. Nhưng đôi mắt thâm quầng và vẻ mệt mỏi không thể giấu được.
Khang ngồi đối diện, nhìn cô ta với ánh mắt lạnh lùng: “Cô muốn nói gì?”
Nhàn cúi đầu, nước mắt rơi: “Em… em xin lỗi. Em đã phản bội anh. Em đã lợi dụng anh. Em không xứng đáng được anh tha thứ…”
Khang im lặng, không nói gì.
Nhàn tiếp tục: “Nhưng em muốn anh biết rằng, em chưa bao giờ hạnh phúc với Hoàng. Anh ta chỉ lợi dụng em, chỉ dùng em để chọc tức anh. Em đã sai khi tin anh ta…”
Khang cười nhạt: “Cô nói xong chưa?”
Nhàn nhìn Khang, ánh mắt đầy hy vọng: “Khang… em biết em không xứng đáng, nhưng em muốn quay lại với anh. Em hứa sẽ yêu anh thật lòng…”
Khang đứng dậy, nhìn Nhàn với ánh mắt khinh thường: “Cô nghĩ tôi sẽ tha thứ cho cô sao? Cô đã phản bội tôi ngay trong nhà tôi, với chính anh trai tôi. Cô đã khiến tôi trở thành trò cười cho cả gia đình. Và bây giờ, khi tôi giàu có, cô muốn quay lại?”
Nhàn khóc nức nở: “Em xin lỗi… em xin lỗi…”
Khang nhìn cô ta một lúc, rồi nói: “Cô không cần xin lỗi tôi. Cô chỉ cần biến khỏi cuộc đời tôi mãi mãi.”
Anh quay lưng bỏ đi, để lại Nhàn ngồi khóc trong quán cà phê. Cô ta đã mất tất cả – tình yêu, tiền bạc, và cả lòng tự trọng.
• Phần 4: Sự Thật Về Hoàng
Cùng lúc đó, Khoa gọi cho Khang: “Ê mày, tao vừa nhận được tin quan trọng. Hoàng đang cố gắng bán một số tài sản bí mật mà hắn giấu ở nước ngoài. Hắn đang cố gắng trốn tránh pháp luật.”
Khang mỉm cười lạnh lùng: “Vậy thì chúng ta sẽ khiến hắn không thể trốn thoát.”
“Ý mày là sao?”
“Tao sẽ báo cho cảnh sát quốc tế. Hắn sẽ bị bắt giữ vì tội gian lận tài chính và rửa tiền.” – Khang nói – “Và tao sẽ công bố sự thật về thân thế của hắn – hắn không phải con của Tuấn, mà là con của Linh và Hùng.”
Khoa cười lớn: “Mày đúng là ác quỷ! Hoàng sẽ không còn nơi nào để trốn.”
Ba ngày sau, Hoàng bị bắt giữ tại sân bay quốc tế khi đang cố gắng trốn sang nước ngoài. Hắn bị dẫn độ về nước, đối mặt với cáo buộc gian lận tài chính và rửa tiền.
Trong phiên tòa xét xử, Hoàng nhìn thấy Khang ngồi ở hàng ghế khán giả. Ánh mắt hắn đầy căm hận, nhưng cũng đầy bất lực.
Khang nhìn lại hắn, mỉm cười lạnh lùng. Trong đầu anh, những ký ức về những ngày bị hắn chèn ép, bị hắn vu khống, bị hắn cướp đi tình yêu – tất cả đều hiện về. Và giờ đây, hắn đang phải trả giá.
• Phần 5: Đêm Nóng Bỏng – Kỷ Niệm Chiến Thắng
Tối hôm đó, Khang trở về biệt thự của mình trong tâm trạng phấn khích. Bích đang ngồi trong phòng khách, đọc sách, nhưng khi nhìn thấy Khang bước vào, bà mỉm cười:
“Con hôm nay có vẻ vui nhỉ?”
Khang tiến đến, ôm chầm lấy mẹ: “Mẹ ơi, hôm nay là một ngày tuyệt vời. Hoàng đã bị bắt. Hắn sẽ phải ngồi tù vì tội gian lận tài chính.”
Bích mỉm cười: “Mẹ rất tự hào về con. Con đã làm được những điều mà mẹ không bao giờ dám làm.”
Khang nhìn mẹ, ánh mắt đầy yêu thương: “Con làm tất cả những điều này là vì mẹ. Vì mẹ đã phải chịu đựng quá nhiều.”
Bích đưa tay chạm lên má Khang: “Con ơi… mẹ không biết nói gì nữa…”
Khang cúi xuống, hôn lên môi mẹ. Nụ hôn bắt đầu nhẹ nhàng, rồi dần sâu hơn, mãnh liệt hơn. Anh luồn tay vào váy ngủ của mẹ, nhẹ nhàng vuốt ve đùi bà.
“Mẹ…” – Khang thì thầm – “Con muốn ăn mừng chiến thắng này với mẹ.”
Bích đỏ mặt: “Con… con muốn ăn mừng thế nào?”
Khang cười khẽ, bế mẹ lên, đi về phía phòng ngủ: “Con sẽ cho mẹ thấy.”
Anh đặt mẹ lên giường, nhẹ nhàng cởi chiếc váy ngủ của bà. Bích nằm đó, trần truồng, nhìn Khang với ánh mắt đầy khao khát.
Khang cởi quần áo của mình, trèo lên người mẹ. Anh cúi xuống, hôn lên cổ bà, xuống ngực, xuống bụng, rồi dừng lại ở vùng kín.
“Mẹ ơi, con muốn nếm vị chiến thắng trên cơ thể mẹ.” – Khang thì thầm, rồi cúi xuống giữa hai chân mẹ.
Bích rên rỉ, ngửa đầu ra sau: “Ôi… Khang… con… con làm mẹ sướng quá…”
Khang tiếp tục, lưỡi anh luồn lách, khám phá từng ngóc ngách nhạy cảm nhất. Bích không thể kiềm chế được nữa, tiếng rên ngày càng lớn:
“Ưm… ưm… Khang… mẹ… mẹ sắp… mẹ sắp ra rồi…”
Khang tăng tốc, và Bích đạt đến đỉnh cao, cơ thể run lên vì khoái cảm. Bà thở hổn hển, mắt nhắm nghiền, cảm nhận những đợt sóng khoái cảm lan tỏa khắp cơ thể.
Khang ngẩng lên, mỉm cười nhìn mẹ: “Mẹ thích không?”
Bích gật đầu, thở hổn hển: “Mẹ… mẹ chưa bao giờ… chưa bao giờ cảm thấy như thế này…”
Khang trèo lên người mẹ, nhẹ nhàng đưa dương vật vào trong. Bích hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lấp đầy hoàn hảo:
“Ôi… Khang… con… con to quá…”
Khang bắt đầu chuyển động, chậm rãi rồi tăng dần tốc độ. Anh hôn lên môi mẹ, thì thầm: “Mẹ ơi, con yêu mẹ. Con sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương mẹ nữa.”
Bích ôm chặt lấy Khang, khóc trong hạnh phúc: “Con ơi… mẹ cũng yêu con… mẹ yêu con nhiều lắm…”
Cả hai cùng nhau đạt đến đỉnh cao, trong vòng tay của nhau, trong một mối quan hệ đầy tội lỗi nhưng cũng đầy mãnh liệt.
• Phần 6: Bích Mang Thai
Một tháng sau, Bích bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, buồn nôn vào mỗi buổi sáng. Bà lo lắng, không dám nói với Khang. Nhưng cuối cùng, bà cũng phải thú nhận.
“Khang… mẹ… mẹ nghĩ mẹ có thai rồi.” – Bích thì thầm, ánh mắt đầy lo lắng.
Khang sững người, rồi mỉm cười hạnh phúc: “Thật sao? Đó là tin tuyệt vời nhất mà con từng nghe.”
Bích lo lắng: “Nhưng… chúng ta là mẹ con. Đứa bé này… sẽ bị xã hội lên án…”
Khang ôm chặt bà: “Mẹ đừng lo. Con sẽ lo liệu tất cả. Đứa bé này sẽ là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế gian, vì nó có cha mẹ yêu thương nó vô điều kiện.”
Bích nhìn Khang, nước mắt lăn dài: “Con ơi… mẹ yêu con nhiều lắm…”
Khang cúi xuống, hôn lên môi bà: “Con cũng yêu mẹ nhiều lắm. Con sẽ không bao giờ để ai làm tổn thương mẹ và con của chúng ta.”
Từ đó, Khang chăm sóc Bích một cách chu đáo nhất. Anh thuê đầu bếp riêng để nấu những món ăn bổ dưỡng cho bà, thuê bác sĩ riêng để theo dõi sức khỏe của bà và thai nhi, và luôn ở bên cạnh bà mỗi khi bà cần.
• Phần 7: Sự Trừng Phạt Của Nhàn
Trong khi đó, Nhàn sống trong cảnh khốn khó ở nước ngoài. Cô ta không còn tiền bạc, không còn nơi nương tựa, và không còn ai để bấu víu.
Một ngày, cô ta nhận được một lá thư từ luật sư của Khang:
“Cô Nhàn thân mến,
Tôi viết thư này để thông báo rằng, ông Khang – chủ tịch tập đoàn K.GROUP – đã quyết định không khởi kiện cô về tội lừa đảo và chiếm đoạt tài sản. Tuy nhiên, ông ấy yêu cầu cô phải ký vào văn bản cam kết không bao giờ liên lạc với ông ấy hoặc gia đình ông ấy nữa.
Nếu cô vi phạm cam kết này, ông ấy sẽ sử dụng mọi biện pháp pháp lý để khiến cô phải trả giá.
Trân trọng,Luật sư Minh”
Nhàn đọc lá thư, nước mắt lăn dài. Cô ta nhận ra rằng, mình đã mất tất cả. Khang – người đàn ông mà cô ta từng khinh thường – giờ đây là người nắm giữ số phận của cô ta.
Cô ta ký vào văn bản, rồi gục xuống khóc nức nở. Cô ta đã đánh mất cơ hội duy nhất để có một cuộc sống hạnh phúc bên một người đàn ông tốt.
• Phần 8: Sự Ra Đi Của Linh
Linh – mẹ ruột của Hoàng – sau khi tố cáo Tuấn, đã biến mất khỏi cuộc sống của mọi người. Cô ta không còn làm thư ký cho ai, không còn liên lạc với bất kỳ ai trong gia đình Hoàng Gia.
Một ngày, Khang nhận được một lá thư từ Linh:
“Khang,
Tôi biết tôi không xứng đáng được anh tha thứ. Tôi đã lừa dối ông Tuấn suốt 28 năm, và tôi đã khiến anh phải chịu đựng những bất công trong gia đình này.
Nhưng tôi muốn anh biết rằng, tôi chưa bao giờ có ý định làm hại anh. Tôi chỉ muốn bảo vệ con trai mình – Hoàng – khỏi tay một kẻ tàn nhẫn như Tuấn.
Tôi đã sai khi lợi dụng anh để đạt được mục đích của mình. Tôi xin lỗi.
Tôi sẽ rời khỏi đất nước này mãi mãi. Tôi không muốn gây thêm rắc rối cho anh và gia đình anh.
Tạm biệt.Linh”
Khang đọc lá thư, cảm thấy một sự phức tạp trong lòng. Anh không thể tha thứ cho Linh, nhưng anh cũng không thể phủ nhận rằng, cô ta cũng là một nạn nhân của Tuấn.
Anh đốt lá thư, nhìn nó cháy thành tro: “Tạm biệt, Linh. Tôi hy vọng cô tìm được bình yên.”
• Phần 9: Đứa Con Của Tình Yêu
Chín tháng sau, Bích sinh hạ một bé gái xinh xắn. Khang đứng bên ngoài phòng sinh, hồi hộp chờ đợi. Khi y tá bế đứa bé ra, anh nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn, đáng yêu, và trái tim anh tan chảy.
“Chào con, con gái của ba.” – Khang thì thầm, ôm đứa bé vào lòng.
Bích nằm trên giường bệnh, mỉm cười hạnh phúc khi nhìn thấy cảnh tượng đó: “Con… con đặt tên cho con bé đi.”
Khang suy nghĩ một lúc, rồi nói: “Con sẽ đặt tên cho con bé là An Nhiên – có nghĩa là bình yên và tự nhiên. Con muốn con bé lớn lên trong bình yên, không phải chịu đựng những đau khổ như chúng ta.”
Bích mỉm cười, nước mắt lăn dài: “An Nhiên… cái tên đẹp quá. Mẹ rất thích.”
Khang đặt đứa bé bên cạnh mẹ, rồi cúi xuống hôn lên trán bà: “Cảm ơn mẹ đã cho con một đứa con. Con sẽ yêu thương cả hai mẹ con suốt đời.”
Bích nắm tay Khang, thì thầm: “Mẹ cũng sẽ yêu thương cả hai cha con suốt đời.”
• Phần 10: Hạnh Phúc Viên Mãn
Năm năm sau, Khang và Bích sống hạnh phúc bên nhau cùng con gái An Nhiên. Họ đã vượt qua tất cả – sự phán xét của xã hội, sự phản đối của gia đình, và những đau khổ trong quá khứ – để đến với nhau.
Mỗi sáng, Khang thức dậy bên cạnh Bích, hôn lên trán bà: “Chào buổi sáng, vợ yêu.”
Bích mỉm cười hạnh phúc: “Chào buổi sáng, chồng yêu.”
An Nhiên chạy vào phòng, nhảy lên giường: “Ba ơi, mẹ ơi, con đói bụng!”
Khang cười, bế con gái lên: “Được rồi, ba sẽ làm bữa sáng cho con gái yêu của ba.”
Bích nhìn cảnh tượng đó, lòng trào dâng hạnh phúc. Bà không bao giờ nghĩ rằng, ở tuổi 53, bà có thể hạnh phúc như thế này. Nhưng cuộc sống luôn có những điều bất ngờ, và bà đã tìm thấy hạnh phúc của mình – trong vòng tay của con trai, người đã trở thành chồng của bà.
Một buổi chiều, Khang đứng trên ban công nhìn ra thành phố, ôm Bích từ phía sau:
“Chúng ta đã trải qua rất nhiều, phải không mẹ?”
Bích quay lại, nhìn vào mắt Khang: “Đúng vậy. Nhưng tất cả đều xứng đáng, vì chúng ta đã tìm thấy nhau.”
Khang mỉm cười, hôn lên môi bà: “Con yêu mẹ.”
Bích thì thầm: “Mẹ cũng yêu con.”
Hai người đứng đó, trong vòng tay nhau, nhìn về phía chân trời xa xăm. Phía trước họ là một tương lai tươi sáng, và họ sẽ cùng nhau bước tiếp, mãi mãi.