Mẹ và bà ngoại là chó cái của tôi – Update Chương 17
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mẹ và bà ngoại là chó cái của tôi – Update Chương 17
Tác Giả: Vanilla Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, BDSM, biến thái, huấn luyện, Loan.luan, mẹ, mẹ và con gái, mẹ và con trai, nô lệ, phô dâm, public, sỉ nhục
Ngày Cập Nhật : 21/08/2026
Chương 8. Nong đầu vú
Khi khung hình sáng lên, cảm giác đầu tiên là sự ngột ngạt.
Không phải qua mùi hương, mà qua bố cục — ống kính quét thấp dọc theo mặt đất, những vết nứt trên nền bê tông dưới ánh sáng vàng vọt trông như lòng sông cạn khô, mỗi khe nứt đều tích tụ bụi bẩn đen sì. Tiếp theo là những bức tường, lớp sơn xanh loang lổ bong tróc thành những hoa văn giống như bệnh ngoài da, để lộ những viên gạch màu đỏ sẫm bên dưới. Không gian chật hẹp, xét từ những đường ống nước lộ ra và van bị rỉ sét, có lẽ đây là tầng hầm của một tòa nhà cũ.
Ống kính từ từ di chuyển lên trên.
Mẹ quỳ bên mép một bồn tắm bỏ hoang.
Bồn tắm làm bằng gang, lớp men trắng đã bong tróc gần hết, để lộ phần khung sắt gỉ sét bên dưới. Trên người bà chỉ mặc một chiếc tất lưới màu đen, mắt lưới dày đặc, kéo dài từ gốc đùi xuống đến mắt cá chân, có viền ren ở mu bàn chân. Chiếc tất vẫn còn nguyên vẹn, tạo nên một sự tương phản chói mắt với phần thân trên trần trụi của bà — bộ ngực hoàn toàn phơi bày trong không khí ẩm ướt, vòng ngực vẫn còn đó, nhưng chiếc chuông đã bị tháo ra, chỉ còn lại vòng thép trần trụi cắm vào núm vú sưng tấy.
Lần này, hai tay cô không bị trói. Ngược lại, cô chống hai tay lên mép bồn tắm, người nghiêng về phía trước, như thể đang chờ đợi điều gì đó. Tư thế này khiến bộ ngực rủ xuống, đầu vú gần như chạm vào lớp cặn nước màu vàng sẫm bám trên thành bồn tắm.
Giọng Dương Huy vang lên từ ngoài khung hình, mang theo sự kiên nhẫn như thể đang thực hiện một thí nghiệm: “Hôm nay anh sẽ dạy em cách sử dụng cơ thể một cách thực sự.”
Anh ta bước vào khung hình từ ngoài ống kính, tay cầm một khay nhựa. Trên khay, vài vật dụng được xếp gọn gàng: một lọ nhỏ chất bôi trơn, vài thanh kim loại có độ dày mỏng khác nhau (thanh mảnh nhất giống kim đan áo len, thanh dày nhất gần bằng ngón út), một cặp trứng rung siêu nhỏ, và một con cặc giả bằng silicon — đầu cực kỳ mảnh, giống như cây bút chì được gọt nhọn.
Mẹ nhìn chằm chằm vào những thứ trên khay, nhịp thở bắt đầu nhanh dần. Ánh mắt bà dừng lại trên những thanh kim loại đó, đồng tử co lại nhẹ.
“Biết đây là gì không?” Dương Huy cầm thanh kim loại mảnh nhất lên, lắc lắc trước mặt mẹ. Thân thanh làm bằng thép phẫu thuật, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, đầu thanh trơn tru và tròn.
Mẹ lắc đầu, mím chặt môi.
“Dụng cụ nong ống dẫn sữa,” Dương Huy nói, dùng miếng bông tẩm cồn lau thân que, “Mỗi lần em vắt sữa, sữa sẽ chảy ra từ những ống dẫn này. Chúng rất mảnh, mảnh như sợi tóc. Nhưng chúng ta có thể nong rộng chúng ra.”
Anh ta kẹp lấy núm vú bên trái của mẹ, dùng ngón cái và ngón trỏ kéo quầng vú sang hai bên, để lộ lỗ nhỏ ở chính giữa núm vú — vết xỏ lỗ khi đeo khuyên vú, giờ đã lành lại thành một chấm màu đỏ sẫm.
“Sẽ đi vào từ đây.” Dương Huy đặt đầu tròn của thanh kim loại vào lỗ đó, “Theo dọc ống dẫn sữa, từ từ đi vào bên trong. Sẽ rất chậm, nhưng rất hiệu quả.”
Anh ta bắt đầu đẩy.
Thanh kim loại đi vào với tốc độ cực kỳ chậm, gần như chỉ tiến từng milimet. Cơ thể mẹ cứng đờ, đôi mắt bà đăm đăm nhìn chằm chằm vào núm vú của mình, nhìn thanh thép đó từ từ biến mất trong lỗ trên núm vú. Không có máu, vì đầu tròn đủ nhẵn; không có vết rách, vì đường kính nhỏ hơn lỗ thủng. Nhưng có một cảm giác áp lực kỳ lạ, sâu thẳm, truyền đến từ tận sâu trong núm vú, lan tỏa dọc theo ống dẫn sữa vào bên trong bầu vú.
“Cảm nhận được chưa?” Dương Huy hỏi, ngón tay vẫn từ từ đẩy vào.
Mẹ phát ra tiếng ọc ọc kìm nén từ cổ họng. Eo cô bắt đầu vô thức uốn éo nhẹ, không phải để chống cự, mà giống như một sự dò xét nào đó — cô đang cảm nhận con đường mà thanh kim loại đang mở ra bên trong cơ thể mình. Khi thanh kim loại đi vào khoảng hai centimet, hơi thở của cô đột nhiên trở nên gấp gáp, cơ bắp bên trong đùi căng cứng lại.
“Ở đây có một nhánh.” Dương Huy dừng tay lại, dùng ngón tay ấn vào bên hông bầu ngực, “Ống dẫn sữa không phải là đường thẳng, mà phân nhánh giống như rễ cây. Bây giờ tôi sẽ chuyển hướng.”
Anh nhẹ nhàng xoay cổ tay.
“A…” Mẹ thở hổn hển, cơ thể run lên mạnh mẽ. Đôi mắt bà mở to, trong đó pha trộn giữa cơn đau và một thứ gì đó sâu thẳm hơn — một cảm giác kích thích chưa từng có, như thể bị chạm vào từ bên trong.
Thanh kim loại tiếp tục tiến vào.
Ba centimet, bốn centimet… Khi phần thân thanh dài năm centimet đã chìm hẳn vào núm vú, Dương Huy dừng lại. Anh buông tay ra, để thanh kim loại nằm yên bên trong. Trên bầu ngực trái của mẹ, giờ đây có thêm một thanh thép nhô ra, trông như một ống dẫn kỳ lạ, vươn ra từ núm vú và hơi cong lên.
“Nghỉ một phút.” Dương Huy nói, rồi bắt đầu xử lý bên phải.
Quá trình tương tự. Thanh kim loại chạm vào lỗ núm vú, từ từ đẩy vào, uốn lượn tiến sâu vào ống dẫn sữa. Lần này mẹ thích nghi nhanh hơn, khi thanh kim loại đi vào được ba centimet, tiếng rên rỉ của bà đã thay đổi — không còn là nỗi đau thuần túy nữa, mà xen lẫn những tiếng thở hổn hển run rẩy. Eo bà lắc lư mạnh hơn, những ngón tay bám vào mép bồn tắm siết chặt vào vết nứt trên lớp men.
Cả hai thanh kim loại đều đã được đặt vào vị trí.
Dương Huy lùi lại hai bước, lấy cặp trứng rung siêu nhỏ từ khay. Chúng nhỏ hơn những cái đã dùng trước đó, đường kính không quá năm milimet, bề mặt silicon màu hồng tỏa ra ánh sáng ẩm ướt — đã được bôi đầy chất bôi trơn.
“Giờ đổi sang cái này.” Anh ta nói, kẹp lấy thanh kim loại bên trái, từ từ rút ra.
Khi thanh kim loại được rút ra, nó kéo theo một ít chất nhầy trong suốt, không phải sữa, mà giống như chất bôi trơn do tuyến tiết ra, bám trên thân thanh và kéo thành những sợi mảnh. Lỗ núm vú hé mở nhẹ, trông như một cái miệng nhỏ bị kéo căng, viền xung quanh tỏa ra ánh sáng ẩm ướt.
Dương Huy áp quả trứng rung vào đó.
Lần này việc đưa vào diễn ra suôn sẻ hơn nhiều. Đường kính của quả trứng rung tương đương với thanh kim loại, nhưng chất liệu silicone mềm hơn, trượt vào theo ống dẫn sữa đã được giãn nở, hầu như không gặp trở ngại nào. Mẹ ngửa đầu ra sau, cổ tạo thành một đường cong mong manh, từ cổ họng phát ra một tiếng rên rỉ kéo dài.
Khi quả trứng rung chìm hẳn vào bên trong, Dương Huy bấm nút điều khiển từ xa.
“Rèeee…”
Sự rung động lan tỏa từ sâu thẳm bên trong bầu ngực. Không phải là sự rung rinh bề mặt, mà là sự cộng hưởng sâu thẳm, như thể phát ra từ nội tạng. Toàn bộ bầu ngực trái của mẹ run rẩy rõ rệt trước mắt, thịt ngực gợn sóng như mặt nước. Bà cắn chặt môi dưới, những giọt máu rỉ ra, nhưng khóe miệng lại nhếch lên — nụ cười ấy lại xuất hiện, tự nhiên hơn trước, giống như một sự tận hưởng.
Bên phải cũng được thực hiện theo cách tương tự.
Cả hai quả trứng rung đều chìm sâu vào bên trong tuyến vú. Dương Huy điều chỉnh điều khiển từ xa lên mức trung bình, độ rung tăng lên. Cơ thể mẹ bắt đầu co giật mất kiểm soát, bà nằm sấp trên mép bồn tắm, trán áp vào lớp men lạnh buốt, mông nhô cao, phần đùi trong được bao bọc bởi vớ lụa đã ướt đẫm — chất dịch trong suốt chảy dọc theo gốc đùi, để lại những vệt ướt sẫm màu trên vớ lụa, từng giọt rơi xuống lớp cặn bẩn tích tụ trong bồn tắm.
“Cậu nhìn này,” Dương Huy quỳ xuống, dùng ngón tay quệt qua chỗ ẩm ướt giữa hai đùi cô, rồi giơ lên trước mặt cô, “Chưa chạm vào chỗ dưới kia mà đã ướt như thế này rồi.”
Mắt mẹ nhắm hờ, hàng mi run rẩy. Eo cô tự động uốn éo, như thể đang dùng không khí cọ xát vào âm vật. Những rung động sâu thẳm trong ngực liên tục kích thích thành trong của ống dẫn sữa, cảm giác ấy quá xa lạ, quá sâu sắc, tác động trực tiếp lên chính các tuyến tiết sữa — ranh giới giữa đau đớn và khoái cảm đang mờ nhạt, hay nói đúng hơn, cơn đau đang chuyển hóa thành một dạng khoái cảm khác.
Cảnh quay cắt ngang tại đây.
Bộ này hiện đã full và có tổng cộng 123 chương với độ dài như trên web.
Ai có nhu cầu mua truyện thì có thể liên hệ với mình qua số zalo 0388042078
Bộ này có giá 40k và nếu các bạn mua 1 lúc 2 truyện trở lên thì mình giảm 20% nhé :>