Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 55

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 55

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 06/09/2026

“Ưm… muốn…” Mạnh Huyên ngẩng đầu, dùng đôi mắt long lanh nhìn Hứa Lân, mang theo bảy phần van xin và ba phần e thẹn, lí nhí nói: “Về phòng được không?”

“Anh có cách, không cần về phòng, chân cũng không bị tê.”

“Cái gì… cách?” Mặt Mạnh Huyên thoáng vẻ nghi hoặc, trong lòng lóe lên ý nghĩ suy tư, cô mơ hồ cảm thấy mình đã nghĩ ra điều gì đó, nhưng lại không nắm được đầu mối.

“Nào~” Hứa Lân nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đỏ của cô, buông chân cô ra, ôm cô đi đến trước gương rửa mặt, đứng sau lưng cô.

“Á~” Mạnh Huyên nhìn nụ cười tà mị phản chiếu trong gương của anh, cuối cùng cũng nhận ra anh nói cách gì. Cô khẽ kêu lên một tiếng định bỏ chạy.

“Ưm~” Hứa Lân hai tay giữ lấy vòng eo như rắn của cô, cố định chặt chẽ, cười tà: “Chuyện chưa kết thúc đâu, cô giáo tốt, cô định đi đâu vậy?”

“C-cậu… cậu muốn làm gì?” Mạnh Huyên bị nắm lấy vòng eo mềm mại, giống như nắm được chỗ hiểm của con rắn, cơ thể nhạy cảm không thể nhúc nhích, ngay cả giọng nói cũng mang chút run rẩy.

Hứa Lân chăm chú nhìn khuôn mặt tinh tế đầy hoảng hốt và chút xấu hổ của cô trong gương, một tay chống lên dương vật quen thuộc ấn vào khe nhạy cảm mềm mại, nhẹ giọng hỏi: “Cô nói xem? Cô giáo Mạnh yêu quý?”

Đôi mông đầy đặn trắng ngần như vầng trăng mới ngồi giữa đôi chân mỹ nhân, đường cong gần như hoàn hảo đủ khiến bất kỳ người đàn ông nào cũng phát điên, lớp mông non mềm mại kia quả thực còn mịn hơn cả làn da trẻ sơ sinh, hai bên mông hồng được chia đều từ giữa, khe nứt bí ẩn tách ra càng khiến người ta không kìm được muốn khám phá.

“Hừm… ưm…” Mạnh Huyên cố sức vặn vẹo vòng mông, cố gắng đẩy con mãnh thú nguy hiểm kia ra khỏi vùng cấm địa trinh tiết của mình.

Hứa Lân như một vị tướng tự tin, mặc cho con ngựa hồng dưới thân dùng hết sức lực, anh vẫn không hề lay chuyển, đầu dương vật dữ tợn luôn không hề lơi lỏng ấn vào huyệt mật ngọt ngào.

“Hô~ hô~” Sau vài phút giãy giụa, Mạnh Huyên bỏ cuộc. Cô không những không thoát khỏi bàn tay mạnh mẽ của cậu trai, mà khe nhạy cảm mềm mại kia còn bị ma sát đến mức chảy róc rách, ngứa đến tận tâm can. Cô thở hổn hển dừng động tác, nhìn sâu vào ánh mắt kiên định của cậu trai trong gương, không còn giãy giụa, từ từ nhắm lại đôi mắt đẹp.

“Phụt~” Cú va chạm mạnh mẽ, sâu như xé tre.

“Ưm…” Mạnh Huyên đột ngẩng đầu, mở to mắt, nhìn cậu trai phía sau, đưa tay che miệng phát ra tiếng rên rỉ vừa thỏa mãn vừa giải thoát.

Cô nhìn thấy trong mắt Hứa Lân dục vọng chinh phục mãnh liệt. Tư thế xấu hổ này đột nhiên khiến cô cảm thấy mình như một con ngựa cái kiêu hãnh, mà cậu thiếu niên phía sau chính là người cưỡi ngựa trẻ tuổi, đang cố gắng chinh phục cô, bằng sự cứng rắn nóng bỏng và niềm tin không hề lay chuyển của mình.

Mạnh Huyên cảm thấy mình không còn xa với sự lạc lối hoàn toàn, không chỉ là lạc lối trong biểu tượng nam tính mãnh liệt và hùng vĩ của chàng trai, mà là cái dục vọng chinh phục ấy. Là ánh mắt hung dữ, nóng bỏng, đầy dục vọng chinh phục kia, đã khắc sâu vào tâm hồn cô, như một vết dấu ấn không thể phai mờ.

“Lân…” Cô cố gắng quay đầu, nhìn người con trai đang chiếm hữu mình phía sau, không, phải nói là người đàn ông… người đàn ông của cô. Cô muốn nhìn thật rõ khuôn mặt của anh, chứ không phải qua gương.

“À~” Hứa Lân thở ra một tiếng thở dài trầm thấp, phần mông săn chắc trượt sát vào vùng đũng quần của anh, cảm giác chạm đến tột độ khó tả khiến anh đắm say sâu sắc, tư thế đầy cảm giác chinh phục khiến anh không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì khác.

Anh nhìn cô giáo quay đầu lại, đưa ngón tay thon dài vuốt ve khuôn mặt cô, trán cô, đôi mắt cô, chiếc mũi cô, cuối cùng dừng lại trên đôi môi đỏ mọng quyến rũ. Anh tùy ý đi sâu, hai ngón tay nhẹ nhàng kẹp lấy chiếc lưỡi hồng non, kéo ra ngoài, đùa giỡn, rồi dùng giọng trầm khàn hỏi: “Em gọi anh là gì?”

Mạnh Huyên nhắm mắt tận hưởng sự vuốt ve của anh, khi nghe câu hỏi của anh, cô mở đôi mắt đẹp mơ màng, nhìn anh bằng ánh mắt hoàn toàn thuận theo, cô cuốn lưỡi, ngậm lấy ngón tay anh vào miệng, mút, liếm láp vài giây rồi từ từ tháo ra, đôi môi đỏ khẽ mở, lẩm bẩm: “Lân…”

Thân hình cường tráng của Hứa Lân theo động tác, biểu cảm và giọng nói ngọt ngào của cô run lên dữ dội, cây quy đầu cũng giật giật vài cái mạnh mẽ, trên mặt nở nụ cười mãn ý, anh dịu dàng nói: “Anh rất thích em gọi anh như vậy.”

Lúc thì bá đạo, lúc thì dịu dàng, Mạnh Huyên đã không phân biệt được đâu mới là anh thật. Cô đắm mê nhìn khuôn mặt Hứa Lân, nhìn rất lâu, cho đến khi hai khuôn mặt hòa quyện vào nhau, trở thành khuôn mặt tuấn mỹ với nụ cười tà dị trước mắt. Cô mạnh dạn kéo tay Hứa Lân đặt lên bộ ngực trắng ngần mà cô tự hào, dịu dàng nói: “Yêu anh đi…”

“Phạp phạp phạp phạp phạp~” Đáp lại cô là trận mưa bão cuồng nhiệt, cây quy đầu nóng bỏng cứng rắn không chút nương tay đâm xuống, khuấy đảo cái huyệt hoa mềm mại đến mức tan tành, nước xuân bắn tung tóe, đôi mông non mềm càng dưới những cú va chạm thô bạo mà ửng lên màu đỏ quyến rũ.

“A… Lân… Nhanh… quá… Lân… yêu em đi… yêu cô giáo… Thích… quá… A… Ưm…”

“Phạp phạp phạp phạp phạp~~” Đôi ngực lớn hoàn hảo dưới cái nắm không chút thương xót của Hứa Lân, xuất hiện những dấu vân nhục thể. “Hừ~ hừ~ Nhanh quá… A… Lân… Giỏi… quá… Tuyệt… vời… Đừng… mạnh tay thế… Nhẹ tay… xoa… Cô giáo… Ôm… sắp… tới rồi…”

“Lân….. a~~” Thân hình mềm mại đầy đặn của Mạnh Huyên cong thành một đường cong vô cùng quyến rũ, toàn thân run rẩy kịch liệt, cặp mông đầy đặn gợi dục càng rung lên những con sóng bạc, những dòng nước xuân ấm nóng trong suốt không ngừng phun ra, đổ lên quy đầu của Hứa Lân.

Dòng nước xuân ấm nóng dính nhớt cùng khoang đạo co thắt không ngừng khiến Hứa Lân không thể không tạm dừng động tác, để trấn an những khoái cảm khiến da đầu anh tê dại.

Hứa Lân nhẹ nhàng xoa bóp bộ ngực lớn hoàn hảo của cô giáo, giúp cô tiêu hóa dư vị sau cơn cao trào.

“Lân…..” Mạnh Huyên toàn thân vô lực, mềm nhũn dựa vào người anh, nếu không phải được Hứa Lân ôm, e là cô đã ngã nhào xuống đất ngay lập tức. Cô dồn chút sức lực cuối cùng, vươn tay vòng qua cổ Hứa Lân, cùng anh tâm sự bên tai, tận hưởng, tiêu hóa sự dịu dàng của anh.

“Thoải mái không, cô giáo ngoan ngoãn…” Hứa Lân không ngừng ở cổ cô, hôn nhẹ, liếm láp vành tai.

“Ừm….. cảm giác như mình sắp chết rồi.” Mạnh Huyên nở nụ cười vừa mãn nguyện vừa có chút ngượng ngùng.

“Thích bị đụ từ phía sau như vậy không?” Hứa Lân dùng giọng cực thấp áp vào tai cô, đầy ý vị.

“Hừm ừm….. ngứa quá…” Mạnh Huyên thở hổn hển, khó chịu vặn vẹo cổ vài cái, khẽ gật đầu, dịu dàng nói: “Lân.. thích… ừm…. rất thích…”

“Chậc chậc… Huyên Huyên ngoan quá đi…” Cảm giác tâm sự bên tai, thì thầm bên tai này, không chỉ giúp Hứa Lân được cảm nhận vẻ đáng yêu của người vợ mỹ nhân giáo viên ở khoảng cách gần nhất, mà còn mang lại một loại kích thích khác lạ.

“Khụ khụ…. ngứa quá… Đừng gần thế…” Mạnh Huyên cảm thấy hơi nóng từ miệng Hứa Lân như muốn đốt cháy trái tim mình, ngứa ngáy khó chịu, mang theo một loại kích thích khác lạ, cô nũng nịu trách: “Không cho gọi Huyên Huyên…. ừm…”

“Không cho gọi Huyên Huyên sao? Vậy gọi là gì?” Hứa Lân tiếp tục nói nhỏ đầy ý vị.

“Ăn ăn ăn…. thật sự rất ngứa… Đừng đùa nữa được không…. Gọi… ừm gọi chị Huyên đi.”

“Khì~” Hứa Lân cười khẩy, trêu chọc: “Mấy ngày trước, ai đó hình như còn không cho tôi gọi chị Huyên mà?”

“Ừm hừm… Ai biết cậu mà hư thế… Biết thế… tôi đã không nên cho cậu phụ đạo với tôi…” Nhớ lại chuyện hơn một tháng trước, Mạnh Huyên đột nhiên có cảm giác như vừa thoát khỏi thế gian, cảm giác mọi chuyện như đã rất lâu rồi, nhưng lại như mới ngày hôm qua.

“Hừ hừ…. Biết thế sao? Biết là cô giáo Mạnh đáng yêu của tôi ngoan như vậy, lần đầu tiên đến nhà cô ấy tôi đã đụ cô ấy rồi, tin rằng với tính cách nhút nhát, ngoan ngoãn của cô ấy, chắc cũng không dám lên tiếng chứ? Cuối cùng cô ấy sẽ chọn thế nào đây, chị Huyên nói xem? Tôi đoán cô ấy sẽ ngoan ngoãn ưỡn mông dạy học cho học sinh của mình! Chị nói xem?”

“啊~~thằng nhóc này…” Trong đầu Mạnh Huyên không kìm được hiện lên hình ảnh mà Hứa Lân miêu tả, cái huyệt hoa mềm mại không tự chủ được mà cắn xé con mãnh thú khổng lồ đang dựng lên gân xanh, tuôn ra một dòng dịch hoa nhớt nhão, cô bắt đầu không tự chủ được cơ thể, xấu hổ chủ động đút dương vật vào!

“Khụ~” Hứa Lân một tay ấn vào đỉnh mông cô, giữ chặt, không cho cô tự do nuốt nhả dương vật, tay kia nhặt hai quả anh đào hồng nhạt trước ngực cô nhẹ nhàng xoa nắn. Mặc dù cơ bản đã xác định được giáo viên có xu hướng M-thích kích thích, nhưng Hứa Lân vẫn không nỡ làm tổn thương thân thể này vốn đã hoàn toàn thuộc về anh trong lòng, anh càng hy vọng đạt được mục đích điều chỉnh thông qua sự sỉ nhục bằng lời nói.

“Trả lời anh một câu hỏi, anh sẽ cho em!” Hứa Lân ghé sát tai cô, nhìn chằm chằm khuôn mặt xinh đẹp ửng hồng trong gương.

“Ưm… cái gì… câu hỏi…” Mạnh Huyên ánh mắt nửa nghi hoặc nửa mơ màng nhìn anh.

“Với anh ấy… đã từng ở tư thế này chưa?” Hứa Lân cũng không biết tại sao, cứ luôn muốn nhắc đến chồng cô. Ánh mắt anh có sự hưng phấn, có sự mong đợi, có sự bồn chồn, cùng với một chút căng thẳng. Mặc dù anh không gặp cô vào đúng thời điểm, nhưng anh vẫn ôm một tia hy vọng, anh hy vọng mọi thứ của giáo viên đều thuộc về anh.

“À…” Lại nghe thấy anh nhắc đến chồng mình, Mạnh Huyên trong lòng dâng lên một luồng kích thích khó tả, huyệt hoa co giật kịch liệt, tuôn ra một dòng dịch hoa, nhưng khi cô nhìn thấy sự căng thẳng, mong đợi, cùng sự chiếm hữu đậm đặc trên khuôn mặt đẹp trai của cậu bé, cô lại không nhịn được cười khẽ.

“Khụ khụ khụ…”

“Bốp bốp bốp~” Hứa Lân vỗ mạnh mấy cái vào cặp mông hồng nhạt, giận dỗi nói: “Không được cười, mau nói đi!”

Anh càng không để Mạnh Huyên cười, Mạnh Huyên lại càng cười càng vui, từ tiếng cười khẽ “khụ khụ” chuyển thành tiếng cười mê ly “khô khò khò~~”

“Đáng ghét!!!” Hứa Lân nghiến răng bóp mạnh hai bộ ngực đồ sộ một cách không chút thương xót, nơi hạ bộ càng dùng hết sức lực để đâm mạnh nhất có thể.

“Đau… Lân… hừm… giỏi quá… người ta… nói… xin anh… nhẹ tay chút… a…….”

Hứa Lân làm ngơ, đâm gần hai trăm cái, khiến cô lại một lần nữa lên đến đỉnh cao mới dừng động tác.

“U u… tê quá~” Mạnh Huyên ngửa đầu nhắm mắt, khuôn mặt xinh đẹp đỏ đến mức gần như có thể nhỏ máu, cặp mông béo hồng nhạt khép mở, huyệt hoa ướt át ham muốn cắn xé con mãnh thú mang lại khoái cảm tột độ cho cô.

“Bốp~” Hứa Lân bị vẻ quyến rũ của cô kích thích đến thở hổn hển, giơ tay lại một cái nặng nề, cắn răng nói: “Nói đi!!!”

“Hừm…” Trong mắt Mạnh Huyên đã là một màu mờ ảo, nhưng khi cô nhìn thấy sự ghen tị trên mặt Hứa Lân, cô lại không nhịn được bật cười khẽ lần nữa.

“Khụ khụ~” Nhưng lần này cô nhanh chóng ngừng tiếng cười, vì cô thấy tay Hứa Lân lại giơ lên.

Mạnh Huyên cắn môi dưới, đôi mắt ngấn nước nhìn Hứa Lân, như thể đang nói nếu anh còn đánh mình, cô sẽ khóc cho anh xem.

“Bốp~” Bàn tay to lớn không hề nương tay rơi xuống cặp mông hồng hào, để lại một dấu lòng bàn tay rõ mồn một.

“A~” Mạnh Huyên cắn môi dưới chịu một cái tát, đôi môi dưới sau khi buông ra biến thành màu trắng nhợt với vẻ đẹp gợi dục.

Khuôn mặt xinh đẹp của Mạnh Huyên lộ ra vẻ đáng thương, cô liếc xéo Hứa Lân bằng vẻ yêu kiều, cặp mông hồng hào như thể phản xạ chậm hơn hai giây, lúc này mới run lên dữ dội vài cái, đồng thời phát ra tiếng rên rỉ trong miệng.

“Xì~~” Đây là biểu cảm mà đàn ông khó chịu nhất, đủ khiến bất kỳ người đàn ông nào phát điên, làn sóng mông rực rỡ dưới ánh đèn càng khiến anh mê hồn, vết tay trên đỉnh mông trắng ngần nhanh chóng nhạt đi, biến thành một mảng đỏ tươi mang vẻ đẹp khác lạ, hơi sưng đỏ, gợi cảm không gì sánh bằng.

“Bốp~” Động tác của Hứa Lân đã nhẹ nhàng hơn nhiều, vỗ nhẹ một cái, cố làm ra vẻ nghiêm túc: “Còn không nói!”

Chỉ trong chốc lát, Mạnh Huyên cảm thấy huyệt hoa của mình lại nổi lên cơn ngứa khó chịu, cô cũng không hiểu mình bị sao, tại sao lại dễ dàng bị Hứa Lân kích thích dục vọng liên tục như vậy, chẳng lẽ mình thực sự giống như anh nói, thích bị anh bắt nạt sao? Thích cách anh đối xử thô bạo? “Anh động vào mình đi mà….” Cuối cùng Mạnh Huyên vẫn gục ngã trước cơn ngứa day dứt ấy, chủ động tìm kiếm niềm vui trong sự xấu hổ.

“Hừ….” Hứa Lân khẽ rên một tiếng, cố nhịn cơn thèm muốn đang cắn xé cái túi hoa hồng của mình, từ từ nhúc nhích.

“Ưm….” Mạnh Huyên thở ra một tiếng nhẹ nhõm, sau đó lại vòng hai tay qua cổ Hứa Lân, đôi bộ ngực lớn khiến mọi người phụ nữ phải hổ thẹn không giấu giếm phơi bày trong không khí, theo những cú va chạm của Hứa Lân, khẽ đung đưa.

“Ưm… ưm… Lân…. thế này… từ từ… cũng tốt…. thoải mái quá đi…”

“Phù… phù… Anh thề, nếu em không nói, anh nhất định khiến em hôm sau không thể xuống giường!”

“Ưm~~” Mạnh Huyên lại một tiếng ngân nga dài, sau đó áp đôi môi đỏ lên tai Hứa Lân, vừa ngân nga vừa nói: “Ưm… ngoài… lần đầu… ra… không có… cho… Lân… Mạnh Huyên… gần như… tất cả… lần đầu… đều cho Lân rồi…. hừm ừm…. vui không?”

Sự ngạc nhiên đậm đặc đánh cho Hứa Lân một cú bất ngờ, khuôn mặt trắng trẻo tuấn mỹ đều đỏ bừng vì phấn khích, thốt lên: “Thật sao?”

“Ưm… tất cả… của cậu… à… tê quá… nhanh lên được không…”

Hứa Lân nghe vậy, thở hổn hển tăng tốc, bàn tay luồn lên hai bộ ngực đầy đặn, yêu chiều nhẹ nhàng, dùng hai ngón tay kẹp lấy hai quả anh đào hồng nhạt, nhẹ nhàng day ấn.

“Oa… ừm… tất cả những gì Mạnh Huyên đã làm với cậu… đều là lần đầu tiên… lần đầu tiên đạt cao trào… lần đầu tiên giúp đàn ông thủ dâm… lần đầu tiên tự kích thích… cũng là vì cậu… à…”

“Còn… ừm… người ta lần đầu uống thuốc tránh thai… à…..”

“Cái gì???” Hứa Lân sững người dừng động tác, ngơ ngác nhìn khuôn mặt xinh đẹp trong gương, anh run rẩy hỏi: “Ý em là anh ấy chưa bao giờ…?”

“Ừm… cậu… làm trước đi mà… ngứa quá… xấu hổ quá… à…..” Mạnh Huyên khẳng định gật đầu, trên mặt lộ ra vẻ tự hào, kiêu hãnh nhìn vào mắt Hứa Lân, dịu dàng nói: “Anh ấy chưa… tất cả lần đầu của Mạnh Huyên đều là của Lân… ”

Đối với Hứa Lân, điều này còn bất ngờ hơn cả việc nhận được hai triệu đó, nhất thời, anh vui vẻ như đứa trẻ, từng thớ cơ trên mặt dường như đều tràn đầy nụ cười.

“Ăn đi… vui không… đều là của cậu…” Mạnh Huyên như một con thiên nga trắng kiêu hãnh, ngẩng cao ngực, cười ngọt ngào khoe công với người đàn ông phía sau.

“Vui!”

“Nhiều lần đầu… đều là của Lân… vậy nên… sau này… em có thể không nhắc đến anh ấy được không?” Mạnh Huyên thay bằng vẻ mặt đáng thương.

“Ừm… không nhắc nữa.”

“Lân… mạnh lên đi… yêu em đi…”

“Phạp phạp phạp phạp~”

“Ừ! Yêu cậu… rất muốn nhào vào người cậu yêu cậu.”

“Huyên… Huyên… ừm… chịu không…”

“Anh ấy to hay em to?”

“Ưm… không phải đã nói là không nói nữa rồi sao… á…”

“Lần cuối, trả lời tôi đi!!”

“Ừm ừm… hừm hừm… của Lân… to… à… nhẹ tay chút đi… sắp hỏng rồi.”

“Ai mà to!!”