Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 55
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 55
Tác Giả: Mr Codex
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, biến thái, bú cu, Chưa phân loại, Loan.luan, máy bay, ông già, truyện sex ngoại tình, truyen sex nguoi lon, vung trom
Ngày Cập Nhật : 06/09/2026
Chương 51
“Em… không biết, dù sao thì… anh không cho em nói…” Mạnh Huyên cảm thấy những dòng điện chạy qua cơ thể mình, cô dùng hết sức ôm lấy cổ Hứa Lân, ghé vào tai anh ta thì thầm: “Đừng… làm em xấu hổ nữa… được không… Em nói rồi… em… em rất thoải mái… A… thầy ơi, rất thoải mái… Bị học sinh hư… bắt nạt… rất thoải mái… Hừm ừm… thầy ơi lại đến rồi… đến rồi… A”
Theo tiếng rên rỉ cao vút, Mạnh Huyên buông tay, mềm nhũn trên giường, đôi chân dài cũng không còn quấn được eo Hứa Lân, rơi xuống hai bên, run rẩy không ngừng.
“Đụ đụ đụ, cô giáo hư.” Gân xanh trên trán Hứa Lân nổi rõ, hai tay không chút thương xót xoa nắn đôi bộ ngực lớn đầy đặn, dùng hết sức lực điên cuồng rút ra và thúc vào, nhất thời, nơi giao hợp dưới thân hai người bắn ra nước dâm dục.
Sau vài phút ra vào, đúng lúc Hứa Lân cảm thấy một luồng tinh dịch sắp bắn ra, anh đột nhiên cảm thấy một dòng nước mạnh mẽ đánh vào quy đầu của mình trong ống dẫn, phát hiện này khiến anh hơi sững lại, do dự một lúc rồi từ từ rút dương vật ra.
“Xì~” Một luồng, hai luồng, ba luồng, những tia nước trong veo bắn ra từ cửa hang hoa non, khiến Hứa Lân há hốc mồm kinh ngạc, mãi đến khi lỗ hoa ngừng phun, anh mới nhìn xuống vệt nước trên bụng dưới của mình.
“Chảy nước tiểu?” Mặc dù là người mới, chưa từng thấy gì về việc chảy nước tiểu, nhưng dưới sự ảnh hưởng của hai người bạn thân đã xem qua vô số cảnh tượng, kiến thức lý thuyết của anh vẫn luôn duy trì mức tăng trưởng ổn định, anh lập tức nhận ra đây là cái gì.
“Thầy bị em làm đến chảy nước tiểu rồi!” Dương vật vốn đã cứng như sắt của Hứa Lân lập tức cứng lên một độ mới, cứng đến mức đau nhói.
Anh rống lên một tiếng kéo cô giáo vẫn đang run rẩy, mạnh mẽ xuyên thấu đến tận cùng, đụ mạnh như đóng cọc.
“Phạp phạp phạp phạp” Cả chiếc giường theo động tác điên cuồng của Hứa Lân mà rung lắc dữ dội, Mạnh Huyên càng giống như cánh buồm cô độc giữa đại dương vô biên, bất cứ lúc nào cũng có thể nghiêng ngả.
“Đụ!!” Hứa Lân rống lên, dương vật đi sâu vào tận gốc, bắn ra tinh dịch nóng bỏng một cách tùy ý, cho đến khi không thể vắt ra giọt nào nữa.
Sau cơn điên cuồng, hai người nằm gối đầu vào nhau ngủ thiếp đi.
Khoảng sáu giờ, Hứa Lân mở mắt đúng giờ, mặc dù chỉ ngủ chưa đầy hai tiếng, nhưng trong mắt anh không hề có chút mệt mỏi nào, ngược lại còn rất tinh anh.
Vừa định ngồi dậy, nhìn Mạnh Huyên đang ngủ bên cạnh cũng không giấu được vẻ mệt mỏi, anh lại dừng động tác, do dự một lúc, lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho mẹ, lấy cớ có việc nên ra ngoài sớm, bảo bà đừng nấu bữa sáng cho mình.
Đặt điện thoại xuống, anh hôn quên lối về lên mặt cô giáo đang ngủ say vài cái, sau đó mới nhắm mắt lại, mơ màng ngủ thiếp đi lần nữa.
Khoảng mười giờ, Hứa Lân mở mắt ra lần nữa, nhìn người thầy vẫn đang ngủ say, cẩn thận đứng dậy mặc quần áo, dùng bộ dụng cụ đánh răng của cô ta rửa mặt qua loa rồi ra khỏi phòng.
Không lâu sau khi Hứa Lân đi, Mạnh Huyên mơ màng mở mắt. Vì chưa đến giờ học nên cô không vội dậy, lại nhắm mắt lại. Bỗng nhiên, cô cảm thấy mình hoàn toàn trần trụi, không mặc gì cả, lập tức giật mình tỉnh giấc.
Vừa dựa vào đầu giường, cô đã nhớ lại chuyện tối qua, lúc này mới thả lỏng một chút, vừa nhúc nhích, cô liền cảm nhận được dòng nước ấm nóng trong người, mặt đỏ bừng, nhìn căn phòng trống trải, ánh mắt lại tối sầm.
“Đi rồi…” Cô thở dài một hơi đầy thất vọng, từ từ ngồi dậy khỏi giường. Vừa nhúc nhích, cô đã cảm thấy cơn đau nhói lan ra từ giữa hai chân. Trong mắt cô là nỗi ủy khuất khiến người ta đau lòng, cô nén đau đứng dậy, bước đi loạng choạng về phía nhà vệ sinh.
“Cạch” Một bóng dáng cao lớn đẩy cửa bước vào, bốn mắt chạm nhau. Trong mắt Mạnh Huyên ban đầu lộ ra sự ngạc nhiên sâu sắc, sau đó vội vàng trách: “Sao không đóng cửa!”
Hứa Lân đóng cửa lại, quay người lại nhìn cô với nụ cười.
“Á~” Mạnh Huyên kêu lên một tiếng, nhanh như thỏ con chạy vào nhà vệ sinh.
Hứa Lân lắc đầu cười, đặt bữa sáng mua về lên bàn, lặng lẽ đợi cô ra.
Mười phút sau, nhà vệ sinh hé ra một khe hở nhỏ, truyền đến giọng nói ngượng ngùng của Mạnh Huyên: “Hứa Lân, giúp em lấy quần áo với.”
Hứa Lân không đi về phía tủ quần áo, mà đi đến cửa nhà vệ sinh, đẩy mạnh cửa ra, và trong tiếng nũng nịu của cô, anh bế cô ra ngoài.
“Ra tự tìm đi.” Hứa Lân bế cô ngồi xuống trước bàn, để cô ngồi trên đùi mình.
“Anh buông em ra, em đi lấy quần áo.” Mạnh Huyên cúi đầu, một tay che ngực, một tay che phía dưới, giọng nói không lớn hơn cả tiếng muỗi kêu.
Hứa Lân không để ý đến lời nũng nịu của cô, cười hỏi: “Nói xem lúc nãy em nhìn thấy anh thì ngạc nhiên thế là sao? Có phải em tưởng anh đi rồi không?”
“Không có~” Mạnh Huyên lập tức đỏ cả vành tai.
“Ha ha ha~” Phải nói là, thứ Hứa Lân thích nhất chính là dáng vẻ vừa e thẹn vừa không chịu nhận của cô này. Anh trêu chọc: “Được rồi, không có. Nhưng mà lúc anh vừa vào cửa, biểu cảm của ai đó hình như là ủy khuất mà? Là anh nhìn nhầm à?”
“Ưng~” Mạnh Huyên không ngờ anh quan sát kỹ như vậy, cô xấu hổ vùi đầu vào bộ ngực cao.
“Khụ khụ…” Hứa Lân cố nén cười, thấy cô quá mức xấu hổ, liền lấy ra một hộp nhỏ, mở lời: “Làm thuốc trước đi.”
Trong đôi mắt đẹp của Mạnh Huyên thoáng lên tia cảm động, cô khẽ nói: “Đưa em.” Định đi nhận thuốc trong tay anh.
Hứa Lân né người, cười nói: “Em lại không nhìn thấy, để anh đi.”
“Không được! Tôi… tôi không tẩy nữa.” Mạnh Huyên giận dỗi nói một câu rồi lại cúi đầu.
“Được rồi, được rồi, nhìn cô kìa, như đứa trẻ con ấy.” Hứa Lân đảo mắt, kỳ thực trong lòng yêu chết cái vẻ ngoài không hợp với tính cách và tuổi tác này của cô giáo.
Mạnh Huyên nhận thuốc, nũng nịu nói: “Anh mới là đứa trẻ con.”
“Thật sao? Tôi là đứa trẻ con sao?” Hứa Lân cười gian nhìn cô.
“Phì~” Mạnh Huyên liếc xéo anh đầy yêu kiều, vừa định đứng dậy lại thấy ngượng, động tác làm được nửa chừng, không biết làm sao.
“Tôi tránh ra một chút được không?” Thấy được sự lo lắng của cô, Hứa Lân thấu tình đạt lý hỏi.
“Ừm~” Mạnh Huyên nhìn anh đầy biết ơn, hoàn toàn quên mất rằng dáng vẻ hiện tại của mình đều là do cậu bé trước mặt gây ra.
“Hôn một cái đi.” Hứa Lân bĩu môi, được đà lấn tới để mô tả hành vi của mình lúc này thì không hề quá.
“M…” Mạnh Huyên nhanh chóng hôn lên khóe miệng anh.
“Không đạt yêu cầu, nhưng tạm tha cho cô lần này.” Hứa Lân được lợi ích thực chất rồi còn không quên hưởng lợi trên môi.
“Phì~” Mạnh Huyên nhổ một cái, lười phản ứng.
“Được rồi.” Nghe thấy tiếng động, Hứa Lân mới đi ra từ nhà vệ sinh, nhìn người phụ nữ xinh đẹp chỉnh tề trước mặt, ánh mắt anh lộ ra sự tán thưởng chân thành.
Gương mặt vốn đã xinh đẹp mê người của cô sau một đêm chăm sóc của anh càng thêm yêu kiều, như đóa hoa được tưới tắm, nở rộ vẻ rực rỡ quyến rũ, thân hình hoàn mỹ đứng thẳng được bao bọc bởi chiếc váy màu hồng, giống như một đóa mẫu đơn hồng đang nở rộ, tao nhã mê người, chói lọi.
“Thanh minh xuất phù dung, thiên nhiên khử điêu sức.” Hứa Lân không kìm được mà đọc bài thơ này.
“Ăn sáng đi.” Mạnh Huyên như một người vợ mới, vui vẻ nhận lời khen của chồng, đi đến bàn ăn bày biện bữa sáng.
Hứa Lân đi đến sau lưng cô ôm cô vào lòng, áp tai vào tai, hít mạnh mùi hương lan thơm ngát trên người cô.
“Đừng đùa nữa, ăn sáng đi.” Mạnh Huyên bị anh làm cho nheo mắt, dịu dàng nói.
“Ừm.” Hứa Lân lại hôn vài cái lên mặt cô rồi mới buông tay ngồi xuống ghế.
“Hôm nay còn đi phụ đạo không?” Hứa Lân vừa ăn sáng vừa hỏi.
“Lát nữa tôi gọi điện xin nghỉ.” Mặt xinh của Mạnh Huyên ửng lên vẻ đỏ hồng quyến rũ, liếc xéo Hứa Lân.
“Hì hì~” Hứa Lân cười khoe răng đắc ý, ánh mắt không nỡ rời khỏi mặt cô dù chỉ một giây.
Mạnh Huyên trừng mắt anh vài cái, không có tác dụng, đành để anh.
Ăn xong, Mạnh Huyên dọn dẹp bàn ăn, Hứa Lân hỏi: “Cô định ở mãi ký túc xá công nhân à?”
Tay Mạnh Huyên khựng lại, ánh mắt tối sầm, thất vọng: “Không thì sao…”
Hứa Lân đứng dậy ôm cô vào lòng, phân tích: “Bây giờ là nghỉ lễ, ký túc xá không có nhiều người, đợi đến khi khai giảng người chắc chắn sẽ đông, chung quy không tiện.”
“Không có gì mà không tiện, trường học lại gần, lại còn tiết kiệm tiền thuê nhà.”
Hứa Lân ghé sát tai cô nói đầy ý tứ: “Có chứ, em nghĩ xem, lúc chúng ta ân ái, em không nhịn được kêu lên thì sao?”
“Phì~ Ai thèm ân ái với anh, chỉ một lần thôi, sau này… sau này không còn nữa.” Gương mặt trắng ngần xinh đẹp của Mạnh Huyên đỏ bừng vì ngượng.
Biết tính cách miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo của cô, Hứa Lân cười ý nhị nói: “Được, chỉ một lần thôi, nhưng mà thỉnh thoảng anh muốn cùng em thức dậy không phải bất tiện sao?”
Mạnh Huyên suy nghĩ hai giây mới hiểu ý anh nói, lần này càng đến mức vành tai cũng nhuốm màu hồng, khẽ “phì” một tiếng, cuối cùng vẫn nói: “Em suy nghĩ thêm chút đã.”
“Được, lúc tìm nhà cứ báo cho anh, anh đi cùng em.” Hai triệu tiền lớn trong người, không nói là thuê nhà, cho dù muốn đặt cọc cũng đủ rồi.
“Ừm~”
Hai người lại âu yếm nhau một lúc, thời gian điểm đến mười một giờ rưỡi, Hứa Lân tạm biệt cô rồi đến câu lạc bộ.
“Chào chị Hàm.” Bắt gặp Tô Hàm, Hứa Lân cười chào hỏi.
“Chào buổi sáng, Hứa Lân.” Tô Hàm cũng nở một nụ cười.
Hai người cùng nhau đi thang máy, Hứa Lân vừa bấm nút vừa hỏi: “Thế nào, quen chưa?”
“Cũng ổn.” Tô Hàm gật đầu cười nhẹ.
Trò chuyện vài câu, thang máy đến, hai người tạm biệt rồi mỗi người bận rộn với việc của mình.
Hứa Lân với tâm trạng thoải mái cảm thấy thời gian cũng đặc biệt tốt hơn, vội vàng đến lúc tám giờ, anh gọi điện cho Mạnh Huyên.
“Alo, chị Huyên.”
“Ừm~”
“Em ở ký túc xá à??” Cả ngày hôm nay trong đầu Hứa Lân toàn là hình bóng của Mạnh Huyên.
“Ừm~”
“Anh qua tìm em, em mở cửa cho anh.” Hứa Lân thay quần áo đi đến cổng chờ xe.
“Đừng đến nữa, em ngủ rồi.”
Hứa Lân có thể tưởng tượng được vẻ mặt đỏ bừng của cô lúc này, hận không thể bay qua ngay lập tức, đến nhà cũng bị anh bỏ quên.
“Đến rồi gọi điện cho em.” Hứa Lân ngồi lên xe và cúp máy.
Mười phút sau, dưới khu ký túc xá công nhân, Hứa Lân lại gọi điện cho giáo viên.
“Em ở dưới lầu.”
“….” Đầu dây bên kia không hồi âm liền cúp máy.
Hứa Lân mắt dán chặt vào cổng lớn, anh tự tin giáo viên nhất định sẽ đi xuống.
Quả nhiên, vài phút sau, từ sau cổng sắt dưới lầu lộ ra một cái đầu, không phải Mạnh Huyên thì là ai?
Hứa Lân ba bước dồn dập chạy vào, đi theo cô đến phòng, vừa vào cửa đã không kịp để anh ôm cô vào lòng, đôi môi đỏ mọng của cô.
“Ưm~” Mạnh Huyên khẽ giãy giụa một chút rồi lạc vào nụ hôn nóng bỏng của anh.
“Khụ khụ khụ…” Mới một ngày không gặp, hai người như thể đã xa nhau mấy năm, hoàn toàn diễn tả được cái gọi là ngày không gặp như cách ba thu.
“Ưm.. ưm..” Mạnh Huyên đẩy vài cái mới đẩy được Hứa Lân ra, thở hổn hển trách: “Anh muốn ngạt chết em rồi.”
“Có nhớ anh không?” Trái tim xao động của Hứa Lân không chỗ nào yên, anh cuồng nhiệt hôn lên khuôn mặt xinh đẹp của cô.
“Ôi chao~ Sao anh như sói đói thế.” Mạnh Huyên né mãi không thoát, vừa ngại ngùng vừa bất lực.
“Cả ngày hôm nay đầu óc anh toàn là em.” Hứa Lân đưa tay ôm lấy bộ ngực lớn của cô, day dứt mạnh mẽ.
“Ưm~ Không được… sờ.” Mạnh Huyên đâu phải là cả ngày đầu óc toàn là nụ cười xấu xa của Hứa Lân.
“Nhớ em, nghĩ về em cả ngày, nghĩ về những thứ đó cũng cả ngày.” Hứa Lân chuyển sang ôm cô từ phía sau, hai tay lớn mỗi bên nắm lấy một bộ ngực đầy đặn day dứt.
“Ưm… những suy nghĩ bẩn thỉu trong đầu anh…” Mạnh Huyên bị anh day đến mức tan chảy, cả người mềm nhũn.
“Ai bảo em xinh đẹp thế.” Hứa Lân đưa tay luồn vào gấu váy ngủ của cô, chỉ cách lớp áo ngực mỏng manh đã nắm chắc đôi gò bích xinh đẹp trong tay.
“Hừm… đồ hư hỏng… không nên… ưm… để anh lên.” Mạnh Huyên vô lực tựa vào người anh.
“Xì xì…” Hứa Lân không trả lời, bởi vì anh thực sự rất bận, một tay ngửi mùi hương thơm ngát trên người cô, một tay liếm láp chiếc cổ thiên nga thon dài của cô.
Chẳng bao lâu, bộ đồ ngủ của Mạnh Huyên đã rơi vãi dưới đất.
“Không được… Hứa Lân… em còn hơi đau.” Mạnh Huyên kéo tay anh đang định cởi chiếc quần lót của mình.
“Hộc~ hộc~” Hứa Lân thở hổn hển, ánh mắt giằng co một lúc, rồi nhắm lại, khi mở ra lại đã tỉnh táo hơn nhiều, anh cười khổ buông tay.
Mạnh Huyên nhân cơ hội nhặt quần áo trên đất mặc lại, đi đến trước mặt Hứa Lân, đặt hai tay lên cổ anh, nhón chân hôn nhẹ lên mặt anh, trên mặt mang theo niềm vui không thể che giấu: “Tặng anh cái này.”
Hứa Lân thuận thế ôm eo cô, vỗ nhẹ vào cặp mông đầy đặn của cô, mặt mày khổ sở: “Anh phải làm sao đây?”
Mạnh Huyên cảm nhận được vật cứng ở bụng dưới, mặt hơi đỏ lên, ánh mắt lộ ra vẻ ngượng ngùng, đưa tay tắt đèn, kéo Hứa Lân ngồi xuống mép giường, giọng nói mềm mại ngọt ngào: “Cởi quần ra đi.”
Hứa Lân đã đoán được cô muốn làm gì, kích động đứng bật dậy, giật mạnh xuống, để lộ ra dương vật rắn chắc với những đường gân xanh nổi rõ, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ửng hồng của cô dưới ánh trăng.
“Em ngồi xuống đi…” Mạnh Huyên liếc mắt rồi vội vàng cúi đầu.
“Xì~ đâu phải lần đầu gặp, ngại gì chứ?” Hứa Lân vừa nói vừa kéo tay cô đặt lên dương vật của mình.
Hơi ấm nóng khiến Mạnh Huyên theo bản năng buông tay, cúi đầu dường như đã trải qua một cuộc đấu tranh tâm lý, mới nhẹ nhàng nắm lấy con vật khổng lồ to lớn đó vuốt qua vuốt lại.
“Hít…” Bàn tay mềm mại khiến Hứa Lân nhắm mắt vì sung sướng, anh kéo tay kia của cô cùng nắm lấy dương vật, cười khẽ: “Bàn tay nhỏ xinh đáng yêu thế này mà không nắm nổi một nửa, hay là hai tay cùng lúc đi.”
“Ưng~” Mạnh Huyên khẽ rên lên, cúi đầu thấp hơn nữa, cậu trai lớn này dường như luôn làm những chuyện khiến cô xấu hổ không dứt.
“Vận động đi, cô giáo ngoan.” Hứa Lân đưa tay搭 lên mái tóc mềm mượt của cô, nhẹ nhàng vuốt ve, giống như đang vuốt ve một con thú cưng.
Mạnh Huyên hít sâu một hơi, nắm chặt dương vật cứng rắn, nhẹ nhàng vuốt ve. Hơi ấm nóng hổi từ dương vật khiến cô không kìm được mà khép hai chân lại, thân thể mềm mại nóng ran.
Kết hôn mấy năm rồi, chuyện chưa từng làm cho chồng, lần này lại vì sự quyến rũ của cậu trai mà tình nguyện làm, tính ra cô đã quên mất mình đã tự kích thích bao nhiêu lần cho học trò này rồi. Cô không dám ngẩng đầu, sợ Hứa Lân lại nghĩ ra cách nào khác để làm cô xấu hổ.
“Hô~ Thích quá… đôi tay nhỏ xinh đẹp quá…”
“Mềm mại… mềm mại quá…”
“Chỉ là chưa đủ thành thục, phải luyện tập thêm nhiều nha cô Mạnh.” Vẻ e thẹn của Mạnh Huyên càng làm bùng lên khí thế của Hứa Lân, anh cố ý không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ mập mờ.
Mạnh Huyên bị những tiếng rên rỉ của anh làm cho hoang mang, hai má càng đỏ hơn, giữa hai chân không kìm được chảy ra dòng nước ấm.
“Ngẩng đầu lên đi cô Mạnh, để học trò ngắm kỹ khuôn mặt của cô xem nào.” Hứa Lân cười gian xoa cằm cô, nâng đầu cô lên.
Mạnh Huyên cảm thấy tay anh dường như có một loại ma lực, khiến cô không thể sinh ra ý niệm phản kháng, chỉ đành nhắm mắt lại, để anh nâng đầu mình lên.
Hứa Lân đưa đầu ngón tay lướt nhẹ trên má cô, cảm nhận làn da mịn màng của cô, không kìm được khen ngợi: “Chậc chậc~ Quả là hoàn mỹ… đúng là không hổ danh là mỹ nhân số một thành phố Dung Thành của chúng ta.”
“Anh mà còn nói nữa… tôi không quản anh đâu…” Mạnh Huyên cuối cùng cũng không chịu nổi sự trêu chọc của anh, trừng mắt nhìn anh với vẻ mặt ửng hồng.
Hứa Lân không để tâm đến lời đe dọa của cô, tự tin nói: “Ai bảo cô luôn nhút nhát như vậy, cô càng nhút nhát tôi càng thích trêu chọc cô.”
“Phì…” Vẻ mặt Hứa Lân như con heo chết không sợ nước sôi khiến Mạnh Huyên vừa xấu hổ vừa tức giận, trong lòng muốn mặc kệ anh, nhưng nghĩ đến vẻ mặt thương xót trên mặt anh khi nghe thấy cô, lại không nỡ.
Bất đắc dĩ, Mạnh Huyên đành tăng tốc độ tay, muốn anh nhanh chóng xuất tinh.
“Hít… đúng là xứng với cô giáo tốt của tôi, nhanh thế này, giỏi lắm, đáng khen, cố gắng hơn nữa nha~”
“Ưng~” Từng lời nói xấu hổ đều khiến tim Mạnh Huyên run lên, khiến cô chỉ muốn bịt tai lại.
“Hô~” Lại trôi qua vài phút, Mạnh Huyên với đôi tay đã mỏi nhừ cuối cùng cũng mở mắt. Cô đảo mắt, nũng nịu: “Anh… sao vẫn chưa xong vậy, em hết sức rồi.”
“Không còn cách nào khác, cứ dai như vậy thôi.” Hứa Lân cười híp mắt nói.
“Tôi không quản anh nữa…” Mạnh Huyên có chút bực bội buông tay.