Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 55
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Mẹ, hình tượng của mẹ sụp đổ rồi! – Update Chương 55
Tác Giả: Mr Codex
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, biến thái, bú cu, Chưa phân loại, Loan.luan, máy bay, ông già, truyện sex ngoại tình, truyen sex nguoi lon, vung trom
Ngày Cập Nhật : 06/09/2026
Chương 49
“Đừng như vậy được không…” Mạnh Huyên lắc đầu, đôi má xinh đẹp ửng hồng nhìn Hứa Lân với vẻ đáng thương.
“Không được!” Anh hít sâu một hơi, nín thở, liên tục va chạm mạnh mẽ.
“Phạp phạp phạp phạp phạp…”
“Ưm ừm… ừm ừm…” Sau vài giây kìm nén, Mạnh Huyên hoàn toàn buông ra tiếng “A a a~~”
“Hừm…” Khoái cảm tột độ cộng với sự xấu hổ của thầy trò khiến Mạnh Huyên lại một lần nữa đạt đến đỉnh điểm, cô chủ động nắm lấy tay Hứa Lân, dùng sức ưỡn eo, ôm chặt lấy cổ anh, như thể muốn hòa mình vào cơ thể anh.
“Ôi chao…” Mạnh Huyên nửa ngồi trên đùi đang quỳ của Hứa Lân, nhúc nhích vòng ba đầy đặn một cách xấu hổ và điên cuồng, toàn thân run rẩy lại một lần nữa tiết ra tinh dịch.
“Thoải mái không?” Hứa Lân lại hỏi khi ghé sát tai cô.
“Ừm…” Mạnh Huyên không còn giữ mình nữa, khẽ gật đầu.
“Thầy đã thoải mái rồi, còn trò thì chưa thoải mái, phải làm sao đây?” Hứa Lân tựa trán vào cô, nhẹ giọng trêu đùa.
“Đừng hỏi tôi… tôi không biết.” Mạnh Huyên cảm nhận được dương vật vẫn còn vô cùng cứng rắn bên trong cơ thể, trong lòng dâng lên một cảm giác bất lực.
“Ưm~” Bốn cánh môi như nam châm dính chặt vào nhau.
“Xì xì xì~” Hai chiếc lưỡi qua lại, khó tách khó rời. “Ụp ục~” Hứa Lân tham lam nuốt đi vị ngọt trong miệng cô, tay to luồn vào hai bên mông đầy đặn xoa nắn mạnh mẽ.
Chẳng bao lâu, Mạnh Huyên lại thở dốc, muốn rút chiếc lưỡi ngọt ngào trong miệng anh ra, Hứa Lân vẫn giữ chặt không cho cô rời đi, tay to đỡ lấy cặp mông đầy đặn nuốt ve dương vật.
“Ưm~” Mạnh Huyên phát ra tiếng nũng nịu trách móc, khẽ đánh một cái lên vai anh.
Với động tác này, không còn tiếng “phạp phạp” giòn giã, mà thay bằng tiếng “quạc quạc” của dịch thể hòa quyện.
“Chị Huyên, chị nghe này~” Hứa Lân buông chiếc lưỡi ngọt ngào của cô ra, nhìn cô đầy ý vị.
“Yến~” Mạnh Huyên ôm chặt lấy anh, vùi đầu sau tai anh, xấu hổ giận dỗi cắn một cái lên vai anh.
“Ôi chao~ Giết chồng mình rồi.” Hứa Lân kêu lên một cách hài hước.
“Phì~”
“Chị Huyên~” Hứa Lân đảo mắt, ghé sát tai cô thì thầm một câu.
“Không được~” Mạnh Huyên kinh ngạc thốt lên vì xấu hổ, hai tay ôm chặt Hứa Lân hơn.
“Cô nghĩ cô có thể chống lại tôi sao? Bốp~” Hứa Lân vỗ một cái lên cặp mông đầy đặn.
“Ưm~” Mạnh Huyên kêu lên vì xấu hổ, sau khi suy nghĩ, biết mình không chống lại được anh, cô ngần ngại một lúc rồi dịu giọng nói: “Đừng như vậy, tôi… tôi đều nghe theo anh.”
“Cô nói đó!” Hứa Lân đẩy cô ra, nhìn thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của cô.
“Ưm~” Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Hứa Lân chống hai tay ra sau, ánh mắt sáng ngời nhìn cô, giọng điệu mang theo vẻ ra lệnh: “Vòng tay ôm lấy cổ tôi.”
Để không bị đối xử đáng thương, Mạnh Huyên do dự một lúc, ngoan ngoãn đưa tay vòng qua cổ Hứa Lân.
“Tự làm đi!”
“Ưm~” Mặt Mạnh Huyên lập tức đỏ bừng, yếu ớt nói: “Em không biết mà~”
“Thì không liên quan đến tôi, là giáo viên thì phải nói được làm được, phải làm gương nha~” Hứa Lân cười híp mắt.
Tiếng “giáo viên” lại khiến huyệt mật của Mạnh Huyên chảy ra một dòng nước xuân, “Ưm~” Cô rên rỉ trong xấu hổ, từ từ nhấc cái mông đầy đặn, vụng về ngồi xuống.
“Phịch~” Cái mông đầy đặn rơi xuống vùng bẹn của Hứa Lân, phát ra một tiếng vang giòn.
“Khụ~ Đúng, cứ thế này.”
“Phịch~” Mạnh Huyên nhìn vào mắt Hứa Lân với vẻ e thẹn, yếu ớt nói: “Ưm~ Thế này hơi dâm…”
“Ai nói, chút nào cũng không dâm.” Hứa Lân đưa tay yêu chiều vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của giáo viên.
“Phịch~” Lại một cái nuốt.
“Ưm… Ngứa quá… Không cần thế này… Được không? Em không có sức mà…” Mạnh Huyên thở hổn hển nói.
“Không được đâu nha~ Là một giáo viên tốt thì phải nói được làm được nha.” Hứa Lân cười híp mắt nhìn cô.
“Phịch~” “Hự~ Hự~ Không cho em gọi, em lại tự gọi.” Cái mông đầy đặn của Mạnh Huyên rung lên.
“Người ta e là cũng chỉ là miệng nói khác lòng, thực ra trong lòng cũng rất thích nghe tôi gọi là giáo viên đúng không? Vừa gọi giáo viên, huyệt nhỏ đã nhói lên.”
“A~~ Em không có…” Mạnh Huyên xấu hổ nhắm nghiền đôi mắt đẹp, nhưng tốc độ lên xuống của cái mông cũng nhanh hơn rất nhiều, Hứa Lân cười gian, ưỡn hông phối hợp với cô.
“Phịch~ Phịch~ Phịch~” Tốc độ không nhanh, nhưng huyệt thịt nhớp nháp đầy dịch thể và vùng đùi đã sớm rối bời, khi rơi xuống dính vào vùng bẹn của Hứa Lân, khi nhấc lên sẽ phát ra tiếng “xoẹt” dễ nghe, kéo ra vài sợi tơ trắng dâm đãng.
“Giáo viên tốt, cái miệng dưới rất háu ăn nha…”
Mạnh Huyên mơ màng đôi mắt đẹp nằm úp trên người Hứa Lân, thở hổn hển: “Đừng nói nữa… Được không…. Đừng gọi giáo viên…. Ưm…”
Hứa Lân thuận thế nằm xuống giường, duỗi thẳng chân, tư thế của hai người lập tức chuyển thành nữ trên nam dưới, anh chống hai tay của Mạnh Huyên, giọng trầm thấp nói: “Thừa nhận đi, chị Huyên, em thích nhất là lúc làm tình nghe tôi gọi chị là giáo viên.”
“Ưm… Không có, không phải, anh đừng… bắt nạt em…” Mạnh Huyên lắc đầu mạnh, nhưng huyệt nhỏ vẫn không ngừng co giật, không ngừng tiết ra dòng nước xuân trơn mượt.
“Sao lại nói là bắt nạt được? Giáo viên hình như cũng rất hưởng thụ nha, cái miệng dưới còn thành thật hơn cái miệng trên nhiều.”
“Hừm… Không cho nói…” Mạnh Huyên cúi người dùng miệng bịt miệng Hứa Lân, cái mông trắng ngần như đĩa tròn kia dùng sức ma sát.
“Xì xì~” Hứa Lân ngậm lưỡi thơm, tận hưởng huyệt nhỏ chật hẹp trơn trượt của giáo viên.
Hứa Lân né khỏi cái miệng nhỏ xinh như hương lan của Mạnh Huyên, giọng trầm xuống: “Em trả lời anh một câu hỏi, anh sẽ thôi.”
“Oa oa… được ạ.” Mạnh Huyên vùi đầu vào tai Hứa Lân, thở hổn hển.
“Khụ khụ~” Hứa Lân cười gian, nửa là căng thẳng nửa là kích động hỏi: “Với anh thoải mái hơn hay với cậu ấy?”
“Ưm…” Mạnh Huyên ban đầu sững lại, sau đó mới phản ứng lại, cô mắng thầm: “Hứa Lân, anh đúng là tên khốn… a~~” Cô nhớ đến người chồng của mình, trong lòng dâng lên nỗi xấu hổ, tội lỗi, nhưng dưới sự kích thích của việc ngoại tình và bất nghĩa, lỗ thịt của cô lại không tự chủ được mà co giật. Phần thịt non bên trong tiểu huyệt nhịp nhàng co giật, cặp mông đầy đặn không tự chủ được mà bắt đầu ma sát, nuốt nhả dương vật một cách vô quy luật. Chỉ sau vài chục giây, cùng với một tiếng rên rỉ vô cùng kìm nén, mang theo sự trả thù dành cho chồng, tội lỗi, cảm giác bất nghĩa và sự kích thích của mối quan hệ thầy trò, Mạnh Huyên lại một lần nữa đạt đến đỉnh điểm.
“Chậc chậc chậc~” Hứa Lân nhẹ nhàng vuốt ve thân thể đang run rẩy của người thầy, kinh ngạc nói: “Cô giáo tốt, cô thật là nhạy cảm nha~”
Hứa Lân hưng phấn đẩy người thầy vẫn còn chìm đắm trong cao trào, khom đầu gối, chống vào cặp mông đầy đặn, đưa tay vén mái tóc xõa xuống của cô ra sau tai, để lộ khuôn mặt xinh đẹp yêu kiều, lại bắt đầu rút đẩy.
Mạnh Huyên căn bản còn chưa hoàn hồn khỏi cao trào, đôi mắt đẹp trong veo mơ màng mang theo sự mãn nguyện nhìn Hứa Lân.
“Phập. Phập. Phập phap…” Tư thế vô tình tạo ra này cực kỳ thử thách sức lực thắt lưng, mà lại khó mà ra sức. May mắn thay, thể chất của Hứa Lân vượt xa người bình thường, anh vừa dò dẫm, làm quen với tư thế xa lạ này, vừa dần dần tăng tốc độ.
“Phập phập phập phap~” “Thầy ơi, nhìn anh này!” Hứa Lân nghiến răng ra lệnh.
Khoái cảm từ những cú va chạm tốc độ cao khiến Mạnh Huyên tạm thời mất khả năng suy nghĩ, mơ màng nhìn Hứa Lân.
“Nói! Anh làm em có thoải mái không?”
“Phập phap~”
“Oa oa~” Cú va chạm từ dưới lên khiến Mạnh Huyên như cái cây nhỏ trong cơn bão, cực kỳ mất an toàn, cảm giác như có thể bị cuốn bay bất cứ lúc nào.
“Nói! Có thoải mái không?”
“Ưm ưm ừm… Tho… thái.”
“Của anh hay của cậu ấy thoải mái hơn?”
Trong mắt Mạnh Huyên khôi phục lại chút tỉnh táo, thoáng qua một tia phức tạp, nhưng ngay lập tức bị dục vọng vô tận bao phủ. Sau khi lặp lại nhiều lần như vậy, cuối cùng cô nghiến răng kêu lên bằng giọng mang chút nức nở: “Của anh… a~~”
Bốn chữ ngắn ngủi này có nghĩa là người vợ xinh đẹp yêu kiều cuối cùng đã gỡ bỏ hết sự kiêu sa trước mặt Hứa Lân, và cô cũng lại một lần nữa toàn thân run rẩy đạt đến đỉnh điểm.
“Đụ đụ đụ!!!” Khoái cảm chinh phục trong lòng vượt xa khoái cảm thể xác mang lại, Hứa Lân trầm giọng một tiếng, lại lần nữa đâm mạnh dương vật thô to hai mươi centimet sâu vào tiểu huyệt của người thầy, chống vào cửa tử cung lại một lần nữa bơm đầy tinh dịch nóng bỏng vào trong.
“Hô hô~” Hơi thở rối bời của hai người đan xen vào nhau, lời nói lúc này trở nên thừa thãi, bốn đôi môi tự khắc bị hấp dẫn, lại dính vào nhau.
“Tí tí tí~”
Chẳng bao lâu, Hứa Lân đầy dục vọng lại đè cô giáo xuống dưới, điên cuồng thúc vào không biết mệt.
“Ưm ừm ừm…” Mạnh Huyên coi như đã được chứng kiến nguồn năng lượng đáng sợ của Hứa Lân, cô thậm chí không nói nên lời, chỉ gắng sức, quấn hai đôi chân dài miều mỹ quanh eo anh, chịu đựng những cú thúc mạnh như mưa bão của chàng trai lớn.
“A~” Khi Hứa Lân lại một lần nữa bơm tinh dịch nóng bỏng vào tiểu huyệt, Mạnh Huyên ngay cả sức để cử động một ngón tay cũng không còn.
“Hô hô~” Chỉ mới dừng lại chưa đầy mười giây, Hứa Lân lại bắt đầu chuyển động.
Trên mặt Mạnh Huyên cuối cùng cũng thoáng hiện lên vẻ hoảng hốt, cô dịu dàng yếu ớt pha chút bất lực khẽ rên lên: “Sao anh chưa đủ vậy?”
“Chưa đủ, anh phải làm đến sáng mới thôi.” Hứa Lân vùi đầu vào khe rãnh sâu của cô, liếm láp quên hết mọi thứ, cái mông như được gắn một động cơ vĩnh cửu, không biết mệt mỏi rút ra và đâm vào, lần nào cũng phải tới đáy mới chịu dừng.
“Em… dưới này hơi đau rồi.” Mạnh Huyên cắn môi đỏ, nói với vẻ ngượng ngùng.
“Đau à?” Hứa Lân nghi hoặc ngẩng đầu lên.
“Anh như con trâu rừng vậy, em… chắc là sưng rồi.” Mạnh Huyên nghiêng đầu, mang theo vẻ thẹn thùng.
Hứa Lân nghe vậy rút dương vật ra, cúi người nhìn vào giữa hai chân cô, Mạnh Huyên muốn khép chân lại, nhưng lại phát hiện ra không chút sức lực nào, chỉ có thể khẽ rên lên che mặt.
Hứa Lân cúi đầu lại gần hơn, chỉ thấy giữa hai chân là một mớ hỗn độn, tinh dịch trắng đục và dịch nhầy trong suốt đan xen vào nhau, nhuộm cho khu rừng đen xanh mướt trở nên gợi cảm đến mức đáng yêu, những cánh hoa vốn hồng nhạt đã sưng đỏ, không còn khép kín chặt chẽ, mà hơi hé mở, bên trong lớp thịt non không ngừng chuyển động, lúc mở lúc khép, thỉnh thoảng lại có dòng tinh dịch trắng đục chảy ra.
Hứa Lân đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve những cánh hoa sưng đỏ, “A~” Mạnh Huyên kêu lên một tiếng đau đớn rồi rụt người lại.
“Đau không?” Hứa Lân ngây ngô hỏi một câu.
“Anh nói xem?” Mạnh Huyên bĩu môi có chút tủi thân.
“Khụ khụ..” Hứa Lân cười khan hai tiếng, có chút không biết làm sao, một lúc sau đột nhiên mắt sáng lên: “Anh ra ngoài mua thuốc đi?”
“Bây giờ là mấy giờ rồi? Đi đâu mua thuốc?” Mạnh Huyên liếc xéo anh.
“Hì hì~ Cũng phải.” Hứa Lân ngượng ngùng sờ mũi, sau đó nằm xuống ôm chặt cô vào lòng.
Mạnh Huyên cũng không giãy giụa, hay nói đúng hơn là hoàn toàn không có sức để giãy giụa, chỉ nhẹ nhàng vặn vẹo, thay đổi tư thế thoải mái nhất để tựa đầu vào lòng anh.
Hai người cứ thế yên lặng, hít hà mùi hương của nhau, lắng nghe hơi thở của nhau.
“Anh không về à?” Mạnh Huyên đột nhiên hỏi khẽ.
“Không về, ở lại với em.” Hứa Lân nhẹ nhàng hôn lên trán cô.
“Ai cần anh đi cùng chứ~” Mạnh Huyên miệng nũng nịu, nhưng trên mặt lại lộ ra nụ cười mãn ý, vô tình trước mặt Hứa Lân khoe ra dáng vẻ phụ nữ nhỏ.
“Ha ha ha~” Hứa Lân sao không nhận ra sự không kiên lời của cô, trong lòng vô cùng thỏa mãn.
Im lặng một lúc, Hứa Lân đột nhiên hỏi: “Em sẽ ly hôn với anh ấy sao?”
“Em không biết, em rất rối…” Trong mắt Mạnh Huyên hiện lên vẻ phức tạp.
“Anh tôn trọng quyết định của em, nhưng anh không muốn để bất kỳ ai chạm vào em nữa.”
“Độc đoán quá~”
Hứa Lân kiên định nói: “Dù là độc đoán hay thế nào, dù sao từ nay về sau, em là của riêng anh, anh không cho phép bất kỳ ai chạm vào em, cũng không cho phép bất kỳ ai bắt nạt em.”
Mạnh Huyên nghe lời tuyên bố bá đạo của cậu trai, khẽ “ừm” một tiếng, cảm giác có người để nương tựa và lòng được lấp đầy khiến cô vô cùng mãn nguyện, lấy hết can đảm, ngẩng đầu lên hôn lên môi cậu ấy.
“Ưm~” Hứa Lân chủ động tiến tới sao có thể bỏ qua, nắm lấy đôi môi nhỏ không buông.
“Tí tách~” Hai người dây dưa vô cùng, hôn hết lần này đến lần khác, hai cơ thể dường như dính vào nhau, khó mà tách rời.
“Hộc~ Không cần nữa, lát nữa cậu lại giở trò xấu rồi.” Mạnh Huyên đỏ mặt đẩy Hứa Lân ra.
“Sao lại giở trò xấu? Tôi sao biết được?” Hứa Lân cười híp mắt nhìn cô.
“Phì~” Mạnh Huyên khịt mũi một cái cúi đầu, vừa lúc nhìn thấy con mãnh thú vẫn đang cương cứng đứng giữa hai chân cậu ấy, ánh mắt lóe lên vẻ tinh ranh, đưa tay khẽ búng ngón, mắng yêu: “Đồ hư.”
“Xì~ Cô đang đùa với lửa đấy.” Hứa Lân nâng cằm cô lên, nhìn cô chằm chằm.
“Phì~ Tôi đi tắm đây.” Mạnh Huyên vừa nói vừa thoát khỏi vòng tay cậu ấy, đứng dậy kéo tấm chăn mỏng quấn quanh người, liếc nhìn cậu ấy đầy e thẹn rồi bước xuống giường.
“Tắm sao?” Lòng Hứa Lân nóng lên, nhanh chóng xuống giường ôm cô lên.
“Á~” Mạnh Huyên kinh ngạc kêu lên, vội vàng vòng tay qua cổ cậu ấy, dùng sức đánh một cái vào vai cậu ấy, nũng nịu: “Cậu làm tôi hết hồn, thả tôi xuống.”
Hứa Lân cười mà không nói, ôm cô đi xỏ dép hướng về phía nhà vệ sinh.
“Cậu định làm gì??” Mạnh Huyên lo lắng hỏi.
“Cùng nhau! Giúp cô tắm!” Hứa Lân cười gian.
“Không cần, không cần… Tôi tự làm được.” Mạnh Huyên đỏ mặt vì xấu hổ, cố gắng vùng vẫy, mặc dù với cậu ấy đã có những ân ái, nhưng đó là trong điều kiện không bật đèn, trong môi trường mờ ảo cô còn tự lừa mình rằng cậu ấy không nhìn rõ, nhưng nếu tắm chung thì là phải gặp mặt bằng thân thể trần trụi thật sự.
“Phạp phạp~” Hứa Lân vỗ hai cái lên cặp mông đầy đặn của cô, mặt nghiêm lại: “Không được nhúc nhích!”
“Cậu…” Mạnh Huyên vừa xấu hổ vừa phẫn nộ, không biết phải làm sao, chỉ vài bước, Hứa Lân đã ôm cô đi vào nhà vệ sinh, bật đèn, khóa cửa lại, quay người nhìn cô bằng ánh mắt nóng bỏng, khóe môi nở nụ cười rạng rỡ, đặt cô xuống tường và hỏi: “Cô muốn tắm trong khi vẫn quấn chăn sao?”
“Cậu, cậu… Tôi…”
“Cái gì mà cậu, tôi, tôi của tôi.” Hứa Lân giật phăng tấm chăn trên người cô, treo lên tường.
“A~”
“Đi thôi!” Hứa Lân nắm tay cô đi đến dưới vòi hoa sen, lẩm bẩm: “Hóa ra không có bồn tắm, tệ quá!”
Một tay Mạnh Huyên bị cậu ấy kéo, tay còn lại che thân cũng không biết che cái gì, eo hơi cong như con tôm nhỏ.
“Xì~”Hứa Lân mở vòi sen, điều chỉnh nhiệt độ nước rồi treo nó vào khe tường, quay người ôm giáo viên vào lòng, hai thân thể trần trụi va chạm vào nhau, phát ra tiếng “bốp” giòn giã.
“Á~”Mạnh Huyên cúi đầu, kêu lên một tiếng.
“Đẹp quá~”Hứa Lân nhìn bộ ngực căng đầy áp sát trước ngực mình, mang lại cảm giác cực kỳ tốt, khen một tiếng, giơ tay xoay vòi sen, dòng nước ấm nóng chảy xuống từ đỉnh đầu hai người, làm ướt tóc cả hai.
“Sớm muộn gì cũng có ngày này thôi!”Hứa Lân cười híp mắt nâng cằm giáo viên lên.
“Ưm~”Lời nói thì như vậy, nhưng tính cách vốn dễ xấu hổ của Mạnh Huyên đâu dễ thay đổi như thế, chỉ là nhắm mắt lại không dám nhìn cậu.
Hứa Lân cũng không để ý, lấy dầu gội ra một ít, xoa lên tóc cô, nhẹ nhàng mát-xa, nói đến chuyện gội đầu, Hứa Lân không hề xa lạ, từ nhỏ đến lớn không biết đã giúp chị gái gội đầu bao nhiêu lần.
Mạnh Huyên từ động tác của cậu cảm nhận được tình yêu thương của cậu, lén mở mắt nhìn cậu một cái, ai ngờ lại chạm phải ánh mắt nóng bỏng của cậu, khiến cô hoảng hốt vội vàng nhắm mắt lại.
Hứa Lân bị dáng vẻ e thẹn như cô bé của giáo viên làm cho mê đắm, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, khen: “Dễ thương quá!”
“Ưng~”Bị cậu bé kém mình gần mười tuổi khen dễ thương, hơn nữa cậu bé này còn là học sinh của mình, Mạnh Huyên xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái hố chui vào.
Sau khi cẩn thận gội sạch mái tóc của cô, Hứa Lân thành thạo cầm dầu xả thoa đều lên tóc cô.
“Sao cậu biết mấy cái này?”Mạnh Huyên cuối cùng không nhịn được mở mắt hỏi.
“Muốn biết à?”
“Ừm!”
“Hôn tôi một cái tôi sẽ nói cho bạn biết.”Hứa Lân cười híp mắt.
“Phì~ Không nói thì thôi.”
“MUA~ Tôi tự hôn.”Hứa Lân đắc ý cười, không để ý đến ánh mắt trắng dã của cô, giải thích: “Hồi nhỏ tôi thường giúp chị gái tôi gội đầu.”
“Ồ~ Tình cảm chị em hai đứa tốt thật.”
“Ừm, nhưng tình cảm của tôi với giáo viên cũng rất tốt mà.”Hứa Lân trêu chọc.
“Cậu không xấu hổ thì tôi khó chịu lắm sao?”Mạnh Huyên luống cuống đưa tay véo Hứa Lân.
“Đau đau… đầu hàng rồi, đầu hàng rồi.”Hứa Lân vội vàng xin tha, “Đừng đùa nữa, phải đi thôi.”