Mã Tiên Sinh – Tuyển Tập Truyện Ngắn – Update Chương 2

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Mã Tiên Sinh – Tuyển Tập Truyện Ngắn – Update Chương 2

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 26/08/2026

Oneshot Collection: Code-002 [Trần Lê Bảo Vy]

–Chị Và Em, Hai Chúng Ta–

 

Nắng chiều Hà Nội nhạt màu trên những khung cửa kính lớn của khối nhà A trường Chuyên Hà Nội Amsterdam. Bảo Vy đứng tựa lưng vào cột đá sảnh chính, đôi mắt lơ đãng nhìn dòng xe cộ bắt đầu đông đúc trên đường Hoàng Minh Giám. Cô ôm tập tài liệu hội học sinh trước ngực, bộ đồng phục váy xếp ly cùng áo sơ mi trắng phẳng phiu khiến cô trông như một đóa hoa ly thanh khiết giữa sân trường. Những nhóm học sinh đi ngang qua đều khẽ cúi đầu chào cô lớp trưởng gương mẫu với vẻ kính trọng.

Từ phía nhà thi đấu đa năng, Minh Quân sải bước đi tới. Cậu khoác túi đồ tập bóng rổ trên vai, vạt áo phông xanh thấm đẫm mồ hôi dán sát vào lồng ngực rộng và bờ vai vững chãi. Mái tóc cắt ngắn của Quân vẫn còn ướt, vài giọt nước đọng lại trên thái dương tạo nên vẻ nam tính đầy thu hút. Cậu không nhìn ai xung quanh, ánh mắt chỉ dán chặt vào bóng dáng nhỏ nhắn của chị mình đang đứng đợi phía xa.

“Chị đợi em có lâu không?”

Quân dừng bước trước mặt Vy, khoảng cách giữa hai người vừa đủ gần để Vy có thể ngửi thấy mùi mồ hôi nam tính nồng đặc tỏa ra từ cơ thể em trai. Vy ngước nhìn Quân, đôi môi khẽ nở một nụ cười dịu dàng, bàn tay cô tự nhiên đưa lên lau đi giọt mồ hôi đang lăn trên má cậu.

“Chị cũng vừa xong việc ở văn phòng đoàn thôi. Hôm nay em tập có vẻ hăng hái quá nhỉ?”

“Mấy đứa khối tám cứ đòi đấu thêm một hiệp nên em mới về muộn. Chị giữ túi giúp em, để em dắt xe ra cổng.”

Quân đưa túi đồ cho chị rồi quay đi dắt chiếc xe đạp điện. Hai chị em cùng nhau đi bộ ra phía cổng trường dưới những ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè xung quanh. Họ trông giống như một cặp chị em kiểu mẫu trong một gia đình trí thức Thủ đô. Vy bước đi nhẹ nhàng bên cạnh em trai, bàn tay thỉnh thoảng chạm nhẹ vào cánh tay rắn chắc của Quân. Một cái chạm tưởng như vô tình nhưng lại chứa đựng sự kết nối sâu sắc mà chỉ hai người mới hiểu.

“Tối nay ba mẹ lại đi dự tiệc cuối năm của công ty, họ nhắn không về ăn cơm đâu.”

Vy khẽ nói, giọng cô nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe thấy. Quân khựng lại một nhịp, bàn tay nắm lấy tay lái xe bóp chặt hơn một chút. Cậu quay sang nhìn chị, ánh mắt tối sầm lại, ẩn chứa một luồng điện xẹt qua.

“Vậy là cả buổi tối nay nhà chỉ có hai chị em mình thôi sao?”

“Ừ, chị định sẽ nấu món sườn xào chua ngọt mà em thích nhất. Sau đó chúng ta có thể cùng nhau xem bộ phim còn dở tối qua.”

Quân không đáp lời, nhưng cậu tiến sát lại gần Vy hơn, vai hai người chạm vào nhau trên suốt đoạn đường ra cổng. Cậu cảm nhận được sự mềm mại từ cánh tay chị và mùi hương nước xả vải dịu nhẹ trên áo sơ mi của Vy. Trong lòng Quân, một khao khát chiếm hữu mãnh liệt đang trỗi dậy, thổi bùng lên ngọn lửa mà cậu đã phải kìm nén suốt cả buổi chiều tập luyện. Cậu biết rằng, ngay khi cánh cửa căn biệt thự đóng lại, lớp mặt nạ chị em ngoan hiền này sẽ bị xé bỏ không thương tiếc.

“Chị Vy này, chiều nay lúc em ném rổ, em chỉ nghĩ đến việc chị đang đứng đây đợi em thôi. Em muốn về nhà ngay lập tức.”

Vy đỏ mặt, cô cúi đầu tránh ánh mắt thiêu đốt của em trai, nhưng bàn tay cô lại bí mật nắm lấy một góc áo của Quân mà vò nhẹ.

“Đừng nói những lời đó ở đây, Quân. Mọi người đang nhìn kìa.”

“Họ nhìn thì đã sao? Họ chỉ thấy một người em trai đang yêu quý chị mình thôi mà. Có ai biết được người chị lớp trưởng của họ lại đang mong chờ được em nắc đến mức nào đâu?”

Câu nói thẳng thừng của Quân khiến Vy run rẩy, đôi chân cô như muốn nhũn ra ngay giữa sân trường Ams đầy nắng. Cô biết rằng đêm nay sẽ lại là một đêm dài, nơi mà tình yêu tội lỗi của họ sẽ lại được thăng hoa trong bóng tối, mặc kệ cái gọi là đạo đức hay luân thường đạo lý mà thế giới ngoài kia vẫn hằng tôn thờ.

Chiếc xe điện lướt êm trên những con phố nhộn nhịp của Hà Nội lúc lên đèn. Gió tối thổi qua mang theo mùi hoa sữa đầu mùa và sự oi bức còn sót lại của một ngày nắng dài. Vy ngồi phía sau, hai tay ôm lấy eo Quân, đầu tựa nhẹ vào tấm lưng rộng vững chãi của em trai. Cô cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể Quân truyền qua lớp áo phông mỏng, nghe thấy cả nhịp tim đều đặn của cậu em đang ở độ tuổi sung sức nhất. Sự im lặng giữa hai người không hề mang lại cảm giác xa cách, trái lại, nó giống như một sợi dây vô hình đang thắt chặt lấy họ trong một bí mật riêng tư.

Cánh cửa căn biệt thự tại khu đô thị cao cấp khép lại, ngăn cách hoàn toàn sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Vy đặt cặp sách lên kệ, thở phào một cái rồi nhanh chóng đi vào bếp để chuẩn bị bữa tối. Cô cởi bỏ chiếc áo khoác đồng phục, chỉ còn lại chiếc sơ mi trắng được sơ vin gọn gàng trong váy xếp ly. Vy lấy chiếc tạp dề màu hồng treo trên tường, đang định quàng qua cổ thì một bàn tay to lớn đã giữ lấy dây buộc.

“Để em giúp chị.”

Quân đứng ngay phía sau, khoảng cách gần đến mức Vy có thể cảm nhận được hơi thở của cậu phả vào gáy mình. Cánh tay Quân vòng qua người Vy để thắt nút dây tạp dề phía sau lưng. Hành động đó giống như một cái ôm từ phía sau, khiến Vy đứng hình, đôi tay cô nắm chặt lấy mép bàn bếp. Những ngón tay của Quân vô tình chạm vào vùng eo nhạy cảm của chị, nán lại đó lâu hơn mức cần thiết một chút.

“Cảm ơn em. Quân đi tắm đi, chị nấu cơm sắp xong rồi.”

Vy cố giữ giọng mình không bị run, nhưng đôi tai cô đã đỏ lựng lên. Cô bắt đầu rửa những miếng sườn non dưới vòi nước, cố gắng tập trung vào công việc để xua đi sự hiện diện đầy áp lực của người em trai ngay bên cạnh. Thế nhưng Quân không hề có ý định rời đi. Cậu tiến lại gần bồn rửa bát, bắt đầu giúp chị nhặt những cọng rau muống xanh mướt.

“Chị Vy này, lúc nãy ở trường, lúc em nói những lời đó, chị có giận em không?”

Quân vừa hỏi vừa nghiêng đầu nhìn chị, ánh mắt mang theo vẻ dò xét nhưng cũng đầy sự nuông chiều. Vy khựng lại, cô nhìn vào dòng nước đang chảy tràn trên tay mình, rồi khẽ lắc đầu.

“Chị không giận. Chỉ là chị sợ có ai đó nghe thấy thôi. Chúng ta phải cẩn thận hơn, Quân ạ.”

“Em biết. Nhưng đôi khi em chỉ muốn gào lên cho cả thế giới biết rằng chị là của em. Nhìn chị đứng giữa đám bạn đó, em chỉ muốn kéo chị đi chỗ khác và giữ cho riêng mình.”

Quân bỏ nắm rau xuống, bàn tay vẫn còn ướt nước chạm vào gò má mịn màng của Vy. Cậu xoay người chị lại, ép Vy lùi sát vào bệ đá của bếp. Vy ngước nhìn Quân, trong đôi mắt cô không có sự phản kháng, chỉ có một tình yêu sâu đậm hòa quyện cùng nỗi lo sợ mơ hồ.

“Quân… cơm sẽ cháy mất…”

“Mặc kệ nó đi. Em đói, nhưng không phải đói cơm.”

Quân cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Vy, rồi dần xuống mũi và dừng lại ở đôi môi hồng đang hé mở. Đó là một nụ hôn mang vị ngọt của tình yêu đầu đời nhưng cũng chứa đựng sự khao khát chiếm hữu mãnh liệt. Vy nhắm mắt, đôi tay cô từ từ đưa lên ôm lấy cổ Quân, đáp lại nụ hôn của em trai bằng tất cả sự chân thành và tình cảm mà cô hằng chôn giấu.

Trong không gian ngập tràn mùi hương của thức ăn đang dần chín tới, hai cơ thể trẻ tuổi quấn quýt lấy nhau, mặc kệ những quy tắc của thế giới ngoài kia. Đây không phải là sự cưỡng ép, đây là sự tự nguyện của hai trái tim đã lỡ nhịp vì nhau, tìm thấy sự an ủi duy nhất trong sự hiện diện của đối phương giữa ngôi nhà vắng vẻ này.

Hơi nóng từ bếp gas tỏa ra khiến bầu không khí trong căn bếp trở nên đặc quánh. Quân không đợi chị trả lời thêm, đôi tay to khỏe của cậu luồn vào dưới gấu áo sơ mi của Vy, dứt khoát kéo ngược lên trên. Vy khẽ kêu lên một tiếng kinh ngạc nhưng rồi đôi tay cô lại buông lỏng, mặc kệ cho em trai lột bỏ từng lớp rào cản cuối cùng trên cơ thể mình. Bộ đồng phục lớp trưởng danh giá rơi xuống sàn nhà như một sự vứt bỏ hoàn toàn lớp mặt nạ xã hội. Quân cũng nhanh chóng trút bỏ toàn bộ y phục, để lộ cơ thể thiếu niên vạm vỡ với những khối cơ săn chắc đang hừng hực sức sống.

Hiện tại, Vy chỉ còn duy nhất chiếc tạp dề màu hồng che chắn phía trước, để lộ tấm lưng trần trắng muốt và bờ mông tròn trịa đầy khao khát. Quân đứng sát phía sau, áp lồng ngực nóng hổi vào lưng chị, đôi tay cậu không ngừng thám hiểm những đường cong mềm mại đang rung lên vì sự kích thích tột độ.

“Chị Vy cứ nấu tiếp đi, em sẽ giúp chị tăng thêm gia vị cho bữa tối hôm nay.”

Giọng Quân khàn đặc, phả hơi nóng vào vành tai đỏ rực của Vy. Vy cắn môi, đôi tay run rẩy cầm chiếc muôi gỗ đảo những miếng sườn trong chảo. Tiếng mỡ sôi xèo xèo không thể lấn át được tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực cô. Quân luồn tay ra phía trước, nhẹ nhàng banh lớp vải tạp dề để chạm vào hai đỉnh ngực đang cứng đờ vì hưng phấn. Một bàn tay khác của cậu lại lần mò xuống dưới, len lỏi vào giữa hai đùi Vy, nơi đang không ngừng tiết ra những dòng mật ngọt ấm nóng.

“Quân… đừng làm thế… chị không tập trung nấu được…”

“Chị không cần tập trung. Chị chỉ cần cảm nhận em thôi.”

Quân bắt đầu dùng những ngón tay dài dạn của mình xoay vần trên hạt ngọc nhạy cảm của chị gái. Vy rên rỉ, đầu dựa vào vai Quân, đôi chân hơi khuỵu xuống vì khoái cảm ập đến quá nhanh. Khi bữa cơm cuối cùng cũng hoàn thành, cả hai ngồi vào bàn ăn trong trạng thái trần trụi đối diện nhau. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu rọi lên làn da mướt mồ hôi của hai chị em, tạo nên một khung cảnh dâm đãng tới mức nghẹt thở.

Trong suốt bữa ăn, Quân không hề dừng lại. Một tay cậu cầm bát cơm, tay còn lại lại lặn ngụp dưới gầm bàn, luồn qua lớp tạp dề để tiếp tục công việc dang dở. Quân đẩy những ngón tay thâm nhập sâu vào bên trong khe thịt đang ướt đẫm của chị, cảm nhận sự co bóp điên cuồng của những vách thịt nóng hổi. Không dừng lại ở đó, Quân còn bạo dạn đưa một ngón tay khác tìm kiếm lối nhỏ phía sau. Vy giật bắn người, đôi đũa trên tay suýt rơi xuống khi cảm nhận được sự xâm nhập lạ lẫm nhưng đầy kích thích vào hậu môn của mình.

“Đau… Quân… chỗ đó không được…”

“Sẽ sướng thôi chị Hai. Chị nhìn em này, chị có thấy em yêu chị đến mức nào không?”

Quân nhìn thẳng vào mắt Vy, ngón tay cậu bắt đầu ngoáy sâu vào vùng cấm địa phía sau, đồng thời ngón cái vẫn không ngừng trêu đùa điểm G phía trước. Vy oằn người, miệng há hốc không thốt nên lời, tiếng nước lép nhép dâm đãng vang lên rõ mồm một hòa cùng tiếng hơi thở dồn dập. Khi cảm nhận được Vy chuẩn bị đạt đến đỉnh điểm, Quân đột ngột rút tay ra.

Cậu đưa những ngón tay đang đẫm dâm thủy và cả những dấu vết nồng đậm từ phía sau lên trước mặt mình. Vy nhìn theo từng cử động của em trai với ánh mắt mờ đục vì dục vọng. Quân không chút ngần ngại, cậu đưa những ngón tay đó vào miệng, chậm rãi liếm láp và thưởng thức hương vị trần trụi nhất của người chị gái mình yêu. Ánh mắt cậu dán chặt vào Vy, chứa đựng một sự chiếm hữu tuyệt đối và một tình yêu bất lương không thể cứu vãn.

“Ngọt lắm, Vy ạ. Cả mùi vị phía trước lẫn phía sau của chị đều làm em phát điên. Chị có biết là em muốn nuốt chửng chị vào trong bụng để chị mãi mãi không thể rời xa em không?”

Vy nghẹn ngào, cô không còn biết đau đớn hay nhục nhã là gì nữa. Cô chỉ biết rằng mình đã hoàn toàn thuộc về đứa em trai này, từ thể xác cho đến linh hồn. Cô đứng dậy, bước vòng qua bàn và ngồi sụp xuống giữa hai chân Quân, bắt đầu dùng đôi môi của một nữ sinh ưu tú để phục vụ cho sự cứng ngắc đang gào thét của em trai mình. Trong căn phòng vắng, sự đạo đức đã chết lặng, nhường chỗ cho một cuộc giao hoan đầy sai trái nhưng cũng đầy chân thành của hai trái tim đã chọn cách cùng nhau xuống địa ngục.

Vy quỳ trên sàn bếp, đôi môi bao trọn lấy phần đầu gân guốc của em trai. Vị mặn của mồ hôi cùng mùi vị đặc trưng chiếm lấy khoang miệng cô, kéo tâm trí trôi về buổi chiều tháng sáu của ba năm trước. Năm 2023, khi Vy mười hai tuổi và Quân vừa bước sang tuổi mười một. Đó là một ngày nắng gắt, ba mẹ đi công tác xa, để lại hai chị em trong căn biệt thự yên tĩnh. Họ nằm cạnh nhau trên thảm phòng khách, hơi nóng từ bên ngoài tràn vào tạo ra sự thúc bách trong huyết quản.

Quân lúc đó chưa cao lớn như bây giờ nhưng ánh mắt đã mang sự chiếm hữu mãnh liệt. Cậu không dùng lời nói, mà trực tiếp nắm lấy tay chị đặt lên vùng kín đang cương cứng của mình. Quân hỏi chị có muốn làm người đàn bà của em không. Vy nhìn vào đôi mắt chứa đầy dục vọng của đứa em trai rồi khẽ gật đầu. Cô nhớ rõ cảm giác bộ quần áo bị Quân mạnh tay xé rách, nhớ cả sự lo âu khi lần đầu nhìn thấy cơ thể trần trụi của em mình. Sự kiện đó diễn ra theo bản năng tự nhiên. Vy đã khóc vì cơn đau khi Quân thúc mạnh vào cơ thể nhỏ bé của cô, nhưng đôi tay cô vẫn ôm chặt lấy lưng em trai không rời.

Họ cùng nhau nếm trải khoái cảm xác thịt từ cái tuổi mà những đứa trẻ khác còn mải mê vui chơi. Vết máu trên tấm thảm năm đó là bằng chứng cho sự khởi đầu của một tình yêu sai trái nhưng đầy nhiệt thành. Vy nhận ra bản thân cần xoa dịu những khao khát của Quân, còn Quân coi việc chiếm đoạt chị gái là mục tiêu duy nhất của cuộc đời. Ba năm qua đi, từ những hành động thiếu kinh nghiệm, họ đã biến thành những kẻ đồng lõa mạnh mẽ trong việc che giấu bí mật này. Vy chấp nhận sự thật rằng cô đã bị em trai mình thay đổi hoàn toàn, và cô yêu sự thay đổi đó hơn mọi quy tắc đạo đức ngoài kia.

Tiếng hút chặt vang lên trong căn bếp hiện tại đưa Vy về với thực tại. Cô nhìn lên, thấy khuôn mặt Quân đang hưởng thụ sự phục vụ của mình với vẻ thỏa mãn. Vy hiểu rằng, dù ba năm hay mười năm nữa, cô vẫn sẽ quỳ ở đây, tự nguyện làm người tình cho tình yêu vô đạo đức này. Quân đưa tay luồn vào tóc Vy, ghì chặt đầu cô vào sát vùng bẹn của mình, hơi thở của cậu trở nên nặng nề hơn.

“Chị đang nghĩ về lần đầu tiên của chúng mình đúng không?”

Vy dừng lại một nhịp, đôi mắt ngập nước ngước lên nhìn Quân, khẽ gật đầu. Quân nở một nụ cười đắc thắng, bàn tay cậu di chuyển xuống cằm Vy, nâng khuôn mặt cô lên để đối diện với mình.

“Em cũng vậy. Mỗi khi chạm vào chị, em đều nhớ về mùi máu của chị trên tấm thảm năm đó. Đó là lúc chị thực sự thuộc về em, là lúc em biết mình sẽ nắc chị cho đến hết đời này.”

Vy không nói gì, cô chỉ vòng tay ôm lấy đôi chân rắn chắc của Quân, tiếp tục công việc của mình với một sự say mê đầy tội lỗi. Cô biết rằng ngoài kia gió vẫn thổi, người đời vẫn sống theo những chuẩn mực của họ, nhưng bên trong căn bếp này, chỉ có cô và em trai, cùng một tình yêu đã bị vấy bẩn nhưng lại rực rỡ hơn bao giờ hết. Sự thăng hoa trong tâm tưởng hòa quyện cùng khoái cảm thể xác, biến họ thành những kẻ cô độc trong chính thế giới của mình, hạnh phúc trong sự mục nát của luân thường đạo lý.

Quân đột ngột đứng dậy, bàn tay to lớn nắm lấy eo Vy, nhấc bổng cô lên mặt bệ đá của bếp. Tiếng bát đĩa chưa kịp rửa bị gạt sang một bên, tạo nên những âm thanh loảng xoảng khô khốc giữa đêm vắng. Vy ngồi trên mặt đá buốt giá, đôi chân trắng ngần quấn chặt lấy hông em trai, chiếc tạp dề là thứ duy nhất ngăn cách hai làn da đang nóng cháy. Quân không đợi thêm một giây nào nữa, cậu nắm lấy hai đùi chị gái, banh rộng ra rồi đâm một cú lút cán vào sâu bên trong khe thịt đang đẫm nước.

“Chị muốn em địt chị ở đây đúng không? Để mùi thức ăn quyện vào mùi của hai chị em mình.”

Vy há hốc miệng, tiếng rên bị nghẹn lại nơi cổ họng khi cảm nhận được sự xâm nhập thô bạo của em trai. Cảm giác căng chật làm cô thấy cả cơ thể mình như muốn vỡ vụn, tử cung bị va đập đến mức tê dại. Đôi tay Vy bám chặt lấy vai Quân, những móng tay găm sâu vào da thịt em trai như để tìm một điểm tựa giữa cơn sóng dục vọng đang càn quét. Quân không dừng lại, cậu bắt đầu những cú nhấp mạnh và đều, mỗi lần đâm rút đều mang theo tiếng thịt va chạm dồn dập.

“Quân… em địt chị mạnh quá… chị chịu không nổi…”

“Chị phải chịu chứ. Chị là chị của em, chị phải phục vụ cho cái cặc này của em đến khi nó thỏa mãn thì thôi. Chị có thấy sướng không khi bị chính thằng em trai mình địt ngay trong căn bếp này?”

Quân cúi xuống, cắn mạnh vào đầu ti của Vy qua lớp vải tạp dề mỏng. Vy ưỡn người, nước mắt sinh lý trào ra vì quá sung sướng. Cô nhìn xuống, thấy phần thân gân guốc của em trai đang liên tục ra vào cơ thể mình, mỗi lần rút ra đều kéo theo những dòng dịch trắng đục. Sự vô đạo đức này làm Vy thấy mình như đang bay lên, mọi quy tắc trường lớp hay gia giáo đều biến mất, chỉ còn lại khoái cảm trần trụi giữa hai con người cùng mang họ Lê Trần.

“Địt chị đi Quân… địt chết chị ở đây cũng được… chị yêu em… chị chỉ muốn mỗi em địt chị thôi…”

Quân nghe những lời đó thì càng trở nên hung hãn hơn. Cậu xoay người Vy lại, bắt cô chống tay xuống bệ bếp rồi đâm từ phía sau. Từ góc độ này, Quân thấy rõ mông của chị gái đang rung lên theo từng nhịp nắc tàn bạo của mình. Cậu đưa tay ra phía trước, nắm lấy tóc Vy kéo ngược ra sau, ép cô phải nhìn vào bóng hình hai chị em đang quấn lấy nhau trên mặt kính tủ bếp.

“Nhìn đi Vy. Nhìn cái cách em đang địt chị này. Sáng mai chị vẫn sẽ là lớp trưởng chuyên Văn, vẫn sẽ đi dạy bảo người khác về đạo đức, trong khi cái lồn của chị đang chứa đầy tinh trùng của em. Chị thấy mình có khốn nạn không?”

“Chị khốn nạn… chị là con điếm của riêng em… em địt chị tiếp đi… đừng dừng lại…”

Tiếng hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng thịt va chạm chan chát vang vọng khắp căn biệt thự. Họ không còn là hai đứa trẻ của ba năm trước, họ là những kẻ tình nhân điên cuồng trong một tình yêu đầy tội lỗi. Quân gầm lên một tiếng, những cú đâm cuối cùng trở nên nhanh và sâu tới mức cực hạn. Cậu bắn tất cả tinh hoa vào sâu trong cơ thể Vy, đổ đầy cái tử cung đang co bóp điên cuồng của người chị gái.

Vy đổ gục xuống mặt bệ bếp, cơ thể run rẩy không ngừng. Quân rút ra, nhìn đống dịch nhầy đang trào ra từ bên trong Vy rồi đưa tay quệt lấy, thản nhiên đưa vào miệng nếm vị mặn nồng. Ánh đèn bếp tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, soi rõ hai cơ thể trần trụi đang nằm chồng lên nhau giữa đống bát đĩa ngổn ngang, một cảnh tượng dâm dật đến mức chấn động tâm can.

Sau khi tắm rửa qua loa để tẩy sạch những dấu vết của cuộc hoan lạc trong bếp, Vy và Quân kéo nhau ra phòng khách. Vy vẫn giữ nguyên chiếc tạp dề hồng trên người theo ý muốn của em trai, trong khi Quân hoàn toàn khỏa thân, thoải mái tựa lưng vào chiếc sofa da Ý sang trọng. Tiếng điều hòa chạy êm ru không thể làm dịu đi cái không khí đặc quánh mùi xác thịt còn vương lại. Quân cầm điều khiển, lướt qua danh sách phim rồi dừng lại ở một bộ phim tâm lý đầy rẫy những cảnh trần trụi.

“Chị ngồi lên đây với em.”

Quân vỗ nhẹ vào đùi mình. Vy ngoan ngoãn tiến lại, ngồi xoay lưng về phía em trai, để tấm lưng trần áp sát vào lồng ngực săn chắc của Quân. Cảm giác da thịt chạm nhau trên mặt da sofa mát lạnh tạo nên một sự kích thích lạ lùng. Quân vòng tay ra phía trước, đôi bàn tay to lớn luồn qua khe hở của chiếc tạp dề, bắt đầu xoa nắn hai bầu ngực của chị gái một cách chậm rãi.

“Chị có nhớ lần đầu mình xem phim kiểu này không? Ngay tại chỗ này, lúc ba mẹ đang đi chúc Tết họ hàng.”

Vy khẽ tựa đầu vào vai Quân, đôi mắt dõi theo những hình ảnh nhạy cảm trên màn hình tivi lớn. Cô nhớ rất rõ cái cảm giác sợ hãi bị phát hiện hòa quyện cùng sự đê mê khi được em trai chạm vào lần đầu tiên.

“Chị nhớ chứ. Lúc đó em còn nhát lắm, tay cứ run bần bật khi định luồn vào váy chị. Thế mà bây giờ em lại dạn dĩ thế này, còn bắt chị phải mặc mỗi cái tạp dề để xem phim cùng em.”

Quân cười, nụ cười mang theo sự tự mãn của một kẻ đã chiếm hữu hoàn toàn người phụ nữ mình yêu. Bàn tay cậu di chuyển xuống dưới, lách qua giữa hai đùi Vy. Quân không vội vàng, cậu dùng ngón tay cái miết nhẹ dọc theo khe thịt đang bắt đầu ẩm ướt trở lại. Trên màn hình, hai nhân vật chính đang lao vào nhau trong một cảnh quay bạo liệt. Tiếng rên rỉ từ loa thanh vang dội khắp căn phòng vắng.

“Họ địt nhau trông cũng nghệ thuật đấy, nhưng em thấy chị rên nghe sướng hơn nhiều. Chị Vy này, chị có thấy mình dâm đãng không khi đang ngồi trên ghế của ba mẹ mà lại để em trai móc lồn như thế này?”

“Chị… chị chỉ dâm đãng với mình em thôi. Ba mẹ mà biết chắc họ sẽ giết hai đứa mình mất. Nhưng chị không sợ, miễn là được ở cạnh em thế này.”

Quân đột ngột xoay người Vy lại, ép cô quỳ xuống giữa hai chân mình. Con cặc của Quân đã lại cương cứng, gân guốc và nóng hổi, đang chĩa thẳng vào khuôn mặt thanh tú của người chị lớp trưởng. Ánh sáng từ màn hình tivi hắt lên làn da trắng của Vy, làm nổi bật đôi môi hồng đang hé mở.

“Đến lúc rồi. Chị bú cho em đi. Em muốn xuất tinh ngay lúc nhân vật chính trong phim lên đỉnh. Chị phải làm cho thật tốt, nếu không mai em sẽ không chở chị đi học đâu.”

Vy nhìn sâu vào mắt Quân, một cái nhìn chứa đầy sự sùng bái và tình yêu mù quáng. Cô bắt đầu ngậm lấy phần đầu đỏ hửng, dùng cái lưỡi nhỏ bé của mình liếm láp quanh rãnh quy đầu với một sự thành thục đến đáng sợ. Quân thở hắt ra, tay luồn vào tóc chị, ghì chặt đầu Vy vào sát vùng bẹn của mình. Trong phòng khách xa hoa, tiếng mút mát dâm đãng hòa cùng âm thanh hỗn loạn từ bộ phim tạo nên một khung cảnh vô đạo tột cùng.

Sáng hôm sau, cổng trường Chuyên Hà Nội Amsterdam hiện ra rực rỡ dưới ánh nắng ban mai. Bảo Vy bước xuống từ xe của Quân, bộ đồng phục phẳng phiu không một nếp nhăn. Cô đứng lại, chỉnh lại khăn quàng đỏ cho em trai với vẻ mặt của một người chị mẫu mực nhất thế gian. Những phụ huynh và giáo viên đi ngang qua đều mỉm cười nhìn hai chị em với ánh mắt khen ngợi.

“Em vào lớp đi, nhớ tập trung nghe giảng đấy. Chiều chị qua sân bóng rổ đón em.”

Vy nói với giọng thanh tao, nhẹ nhàng, đôi mắt cận toát lên vẻ tri thức vốn có. Quân gật đầu, môi khẽ nở một nụ cười kín đáo mà chỉ hai người mới hiểu ý nghĩa phía sau. Cậu tiến lại gần, ghé sát tai Vy nói nhỏ đủ để chỉ mình cô nghe thấy.

“Chị cũng vậy nhé, chị lớp trưởng. Nhớ súc miệng cho kỹ vào, em vẫn thấy mùi của em trên môi chị đấy.”

Nói xong, Quân hiên ngang bước vào trường, để lại Vy đứng đó với khuôn mặt đỏ bừng nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự đê mê. Cô bước đi trên hành lang nhà A, chào hỏi các thầy cô bằng sự lễ phép tuyệt đối, trong khi bên trong cơ thể cô, những dòng tinh dịch của đứa em trai vẫn đang âm thầm chảy ra, thấm đẫm vào lớp quần lót mỏng manh. Một ngày mới tại trường Ams bắt đầu, vở kịch hoàn hảo của hai chị em lại tiếp tục, che giấu đi sự mục nát kinh hoàng phía sau những tấm bằng khen và những thành tích lẫy lừng.

16/1/2025