Lưu Vũ Nhu – Update Chương 30

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lưu Vũ Nhu – Update Chương 30

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 06/07/2026

Chương 26: Lý trí

Tôi không biết mình đã lái xe về nhà với tâm trạng thế nào. Đứng trước cửa, tôi hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh, cố giữ cho mình tỉnh táo. Mở cửa bước vào.

“Chồng về rồi à? Nhanh rửa tay đi, cơm sắp xong rồi.” – Vợ bước ra, dịu dàng nói với tôi. Nhưng lúc này tôi dường như vô cảm.

“Ừ, được.”

Tôi đáp qua loa rồi đi cất hồ sơ. Tiểu Đông ngồi trên ghế sofa xem tivi, vẫy tay chào tôi, nụ cười của nó giờ khiến tôi rợn người. Tôi đáp lại rồi đi vào phòng ngủ. Mùi nước xịt phòng phảng phất trong không khí, phủ lấp đi sự dơ bẩn mà chúng đã làm. Mọi thứ đều được dọn dẹp sạch sẽ, không để lại dấu vết. Tôi cười chua chát – nếu hôm nay tôi không về sớm, chuyện này sẽ bị giấu kín suốt đời.

Chúng tôi cùng ăn tối. Tôi nhai thức ăn như nhai sáp, chẳng thấy mùi vị gì. Vợ và Tiểu Đông vẫn nói cười vui vẻ. Để không lộ sơ hở, tôi thỉnh thoảng tham gia vài câu. Để ít phải nói, tôi giả vờ đói, ăn thật nhanh.

“Chồng ăn chậm thôi, kẻo nghẹn.” – Vợ cười khúc khích.

“Anh ăn còn nhanh hơn em.”

Giờ đây, mọi lời nói của họ với tôi đều trở nên mỉa mai và xa lạ. Tôi ăn xong rất nhanh.

“Hôm nay làm mệt quá. Anh vào phòng soạn nốt tài liệu, hai người ăn tiếp đi.”

Tôi cười, rồi bước vào phòng ngủ. Nhìn chiếc bàn viết, tôi thấy buồn nôn, cố tránh xa chỗ vợ tôi đã ngồi hôm ấy.

Tôi ngồi trước bàn, suy nghĩ về những chuyện gần đây. Hóa ra mọi cảm giác bất an của tôi đều đúng. Mọi thứ bắt đầu từ khi Tiểu Đông đến nhà tôi. Tôi phải điều tra từ cái ngày đó. Tôi đinh ninh như thế. Không biết bao lâu sau, vợ bước vào, rót cho tôi một ly nước.

“Chồng, sao vậy? Đừng quá sức.” – Vợ quan tâm hỏi.

Nhìn vợ, tôi bỗng thấy đau lòng, không nỡ.

“Không sao, hôm nay là ngày đầu thăng chức, mọi thứ phải chỉn chu. Mệt một chút thôi.”

Tôi cũng phục sức chịu đựng tinh thần của mình – nhờ nó mà tôi không bị quật ngã.

“Ừm, vậy anh làm việc đi, em không làm phiền. Em tập múa một lát, từ mai em dạy lại rồi.”

“Ừ, đi đi.”

Nói rồi vợ bước ra ngoài. Có vẻ cô ấy đã bắt đầu nghi ngờ. Tôi phải tìm cách đi xa vài ngày. Suy nghĩ một lúc, tôi đã có kế hoạch.

Tôi mở máy tính, kiểm tra lại lịch sử trình duyệt. Từ lần tôi xem trước, vợ vẫn thường xem vài ngày một lần. Nhưng khi so với những ngày tôi đi công tác, tôi thấy sau đó cô ấy không xem nữa. Thế nhưng, ham muốn tình dục của vợ dường như càng lúc càng mạnh – tất cả nhờ cái người “em trai tốt” của tôi. Không tìm thấy gì hữu ích, tôi tắt máy. Mệt mỏi, tôi nằm xuống giường, đầu óc rối bời, và ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

“Chồng… chồng…”

Tôi mơ màng nghe tiếng vợ gọi. Cô ấy lay tôi dậy. “Cởi quần áo ra đắp chăn vào kẻo lạnh.”

Vợ mặc đồ ngủ, thân hình gợi cảm, nhưng giờ tôi chẳng còn tâm trí nào. Tôi gật đầu, nhìn đồng hồ – đã 22 giờ. Làm theo lời vợ, tôi nằm xuống ngủ tiếp. Vợ cũng lên giường, ôm tôi. Tôi bỗng giật mình – nhưng rồi cũng để cô ấy ôm. Tắt đèn, cả hai im lặng, rồi thiếp đi.

Sáng hôm sau, ăn sáng xong, tôi chào rồi ra khỏi nhà. Lặp lại kịch bản cũ: tôi biết vợ sẽ đến lớp dạy múa, Tiểu Đông sẽ ra ngoài, tôi quay về nhà, tháo tất cả thẻ nhớ camera trong nhà và gắn thẻ mới vào. Camera này có thể xem trực tiếp hoặc lưu trữ, vậy là tôi sẽ tìm ra mọi chuyện.

Đến công ty, tôi cố làm việc, kiềm chế ham muốn xem ngay. Cuối ngày, tôi gọi cho vợ: bảo công ty có dự án lớn, tôi phải tăng ca, tối ở lại khách sạn gần công ty, vài ngày có khi không về. Vợ không nghi ngờ, vì cô ấy biết rõ con người tôi. Tôi nghĩ thầm: với lý do này, cô ấy cũng sẽ kiêng dè vài ngày, sợ tôi về bất ngờ.

Tan làm, tôi ăn tối rồi thuê một phòng khách sạn, ở lại đây mấy hôm. Nhìn quanh thấy khá đầy đủ tiện nghi, quan trọng là có máy tính. Tôi gắn thẻ nhớ vào đầu đọc, rồi cắm vào máy tính, mở video từng phòng, bắt đầu từ ngày Tiểu Đông đến nhà tôi.

Chỉnh thời gian về điểm bắt đầu. Trên màn hình, tôi dẫn Tiểu Đông vào nhà, vợ ra đón. Ở clip, Tiểu Đông tỏ ra nhút nhát, đỏ mặt, trông thật buồn cười – nhưng giờ tôi biết tất cả đều là giả vờ. Tôi cười lạnh. Tôi tua nhanh qua những đoạn không có gì đặc biệt.

Đến tối, clip hiện cảnh tôi và vợ quấn lấy nhau trên giường. Tôi nhớ – đêm đó tôi và vợ đã làm tình. Vậy Tiểu Đông đang làm gì? Tôi chuyển sang camera phòng Tiểu Đông.

Màn hình tối đen, nhưng nhờ chế độ hồng ngoại, tôi thấy Tiểu Đông nằm trên giường. Bỗng nó mở mắt, nhìn trần nhà. Có lẽ nó nghe thấy tiếng tôi và vợ. Nó ngồi dậy, nụ cười trên môi đầy ẩn ý, không còn vẻ non nớt của ban ngày, thay vào đó là sự từng trải. Nó đứng dậy, lặng lẽ mở cửa phòng, bước ra ngoài.

Tôi nhanh chóng chuyển camera sang hành lang, thấy nó tiến về phía phòng ngủ của chúng tôi. Nó áp tai vào cửa, nghe ngóng một lúc. Rồi tôi thấy nó đưa tay xuống háng, cầm lấy dương vật của mình, bắt đầu thủ dâm. Từ lúc lớn, tôi chưa bao giờ thấy dương vật cương cứng của Tiểu Đông. Qua bóng tối, một vật hình trụ đen đen dựng lên, ước chừng hơn 16 cm. Lúc nhỏ tôi đã thấy nó to, bây giờ nó phát triển quá mức: hai quả tinh hoàn như hai quả trứng gà thõng xuống, không biết chứa bao nhiêu tinh dịch và đã được bơm vào âm đạo vợ tôi bao nhiêu lần.

Nó khẽ vặn nắm cửa. Tôi nhớ mình đã khóa cửa, hóa ra là nó đã mở từ lúc nào. Chúng tôi mải mê yêu đương đến mức không phát hiện ra nó đang rình xem. Nó nhìn qua khe cửa, dương vật càng cương cứng trong tay nó. Tôi mơ hồ nghe tiếng thở dốc của nó. Một lúc sau, nó hình như giật mình rồi quay về phòng. Trên máy tính, tôi thấy mình bước ra khỏi phòng – đó là lúc tôi thất bại trong chuyện chăn gối, xuất tinh quá nhanh.

Tôi ra khỏi phòng đi tắm. Tiểu Đông quay về phòng, ngồi trên giường, suy tư điều gì đó.