Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 40

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 40

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 29/08/2026

Chiếc đầm Mai mặc tối nay màu nhạt.

Không hở.

Cổ áo kín vừa phải, tay áo mềm, phần eo được cắt rất khéo. Vải rơi xuống nhẹ, không ôm sát quá, nhưng mỗi khi Mai bước đi, dáng người cô lại hiện ra rõ ràng dưới ánh đèn vàng của resort. Nhung chọn cho cô một đôi giày thấp, một ít phấn rất mỏng, màu son gần như không khác màu môi thật.

Mai đứng trước gương, hơi ngại.

Nhung nhìn cô một lúc rồi gật đầu.

“Được rồi.”

Mai không biết mình đẹp theo cách nào. Cô chỉ thấy bộ đầm hơi lạ, tóc được buộc gọn hơn thường ngày, cổ tay trống trải nên Nhung đeo thêm cho cô một chiếc vòng nhỏ. Mọi thứ đều nhẹ. Nhẹ đến mức cô không thấy mình đang được chuẩn bị cho một bàn ăn với ông Chí.

Hai người đi xuống khu nhà hàng riêng trong resort.

Bàn đã được đặt sẵn ở một góc nhìn ra vườn. Ánh đèn thấp, không gian tách khỏi khu khách đông bên ngoài bằng hàng cây cảnh và một vách kính mờ. Trên bàn có khăn trắng, ly rượu trong suốt, hoa nhỏ cắm giữa bàn. Nhân viên phục vụ đứng xa, chỉ bước tới khi được gọi.

Ông Chí đã ngồi đó.

Lão mặc áo sơ mi đen, tay áo xắn nhẹ, đồng hồ vàng nằm trên cổ tay như một dấu hiệu không cần che giấu. Hoàng ngồi bên cạnh, nét mặt bình thản. Khi Mai và Nhung tới, Hoàng đứng dậy kéo ghế. Nhung ngồi xuống cạnh Mai, vừa đủ gần để có thể chạm tay cô nếu cần.

Mai cúi đầu chào.

Ông Chí nhìn cô.

Chỉ một cái nhìn, nhưng Mai đã hiểu.

Dẫu người đàn ông có thành công, có trải đời, có giàu có đến đâu, ở trong ánh mắt ấy vẫn có thứ không thể che đi. Một thứ ham muốn lặng lẽ, trườn ra sau vẻ lịch thiệp. Mai từng thấy nó nhiều lần. Ở công ty may, khi cô bị bắt đi tiếp khách. Ở quán cà phê đèn mờ, khi những bàn tay lạ cố tình chạm vào eo, vào vai, vào cổ tay cô. Ở những người đàn ông nói chuyện tử tế bằng miệng, nhưng mắt lại đặt trên thân thể người khác.

Ông Chí cũng vậy.

Chỉ khác là ông ta giấu giỏi hơn.

Lão không nhìn thô lỗ. Không vồ vập. Không nói câu nào quá mức. Lão hỏi Mai vài câu về buổi thuyết trình, về công việc, về vai trò của cô trong công ty. Giọng lão chậm, ấm, như một người lớn đang quan tâm đến người trẻ.

Mai trả lời nhỏ nhẹ.

Cô không nói nhiều. Khi không chắc, cô nhìn sang Hoàng. Khi hiểu, cô đáp đúng ý. Mỗi câu đều ngắn, thật, không phô trương. Chính sự vụng về ấy lại làm ông Chí càng chăm chú.

Bàn ăn có bốn người.

Nhưng Hoàng và Nhung dường như chỉ là phần nền của cuộc trò chuyện.

Hoàng nói khi cần đưa câu chuyện về công việc. Nhung thỉnh thoảng thêm vài câu để không khí bớt cứng. Còn ông Chí gần như chỉ nhìn Mai. Lão nghe cô nói, nhìn cách cô cầm ly nước bằng hai tay, nhìn cách cô cúi mặt khi bị khen, nhìn cách cô hơi né ánh mắt của mình nhưng vẫn cố giữ lễ phép.

Ở bàn phía sau ông Chí, hai gã hộ pháp ngồi im.

Chúng không ăn nhiều. Trước mặt có đĩa thức ăn và ly nước, nhưng mắt luôn quan sát xung quanh. Một tên nhìn lối vào. Tên còn lại nhìn khu vườn và cửa kính. Chúng không làm ai chú ý, không đứng sát bàn, không tỏ vẻ đe dọa. Nhưng nếu có chuyện gì bất thường, khoảng cách ấy đủ ngắn để chúng lao tới trong vài bước.

Hoàng biết điều đó.

Nhung cũng biết.

Mai thì chỉ cảm thấy có gì đó khiến lưng mình hơi lạnh.

Nhân viên rót rượu vang.

Chất rượu đỏ sẫm chảy vào ly, dưới ánh đèn tối nhìn gần như màu máu loãng.

Ông Chí nâng ly.

“Cô Mai uống với tôi một chút.”

Mai hơi khựng.

Cô không thích rượu.

Nhưng đây là công việc. Cô hiểu điều đó. Trước đây cô từng phải uống bia với khách ở công ty may, từng phải cười gượng trước những chén rượu đầy, từng phải chịu những lời đùa cợt nhơ nhớp chỉ để giữ một chỗ làm. So với những thứ ấy, một chút vang trong nhà hàng sang trọng này vẫn còn dễ chịu hơn nhiều.

Mai nâng ly.

Cô uống một ngụm nhỏ.

Rượu chát nhẹ, ấm ở cổ. Cô đặt ly xuống, hai ngón tay vẫn giữ chân ly như sợ nó đổ.

Ông Chí nhìn cô uống.

Khóe miệng lão nhích lên.

Mai không biết rằng vẻ rụt rè, e thẹn không cần diễn của cô chính là thứ làm ông Chí mất cảnh giác. Cô không cố quyến rũ. Không biết dùng lời ngọt. Không có kỹ thuật của những người đàn bà đã quen với bàn tiệc. Cô chỉ ngồi đó, dịu dàng, hơi lúng túng, và sạch sẽ như một tờ giấy chưa bị viết lên.

Chính điều ấy mới là thứ Hoàng đem tới.

Một thứ vũ khí sắc bén hơn mọi lời mời gọi.

Hoàng ngồi cạnh ông Chí, mắt nhìn ly nước trước mặt.

Cậu không nhìn Mai quá lâu.

Cũng không nhìn Nhung.

Nhưng từng chuyển động nhỏ của bàn ăn đều nằm trong mắt cậu.

Cách ông Chí nghiêng người về phía Mai.

Cách lão đặt câu hỏi chậm lại.

Cách hai tên hộ pháp phía sau đổi tư thế khi có người phục vụ bước gần.

Cách Nhung lặng lẽ đặt tay lên đầu gối dưới mặt bàn.

Bữa ăn trôi đi chậm.

Dao nĩa chạm vào đĩa rất khẽ. Tiếng nhạc từ sảnh vọng lại xa xôi. Ngoài vườn, gió biển làm lá cây rung lên từng đợt. Trong ánh đèn tối ấy, ông Chí càng nhìn Mai càng thấy một cái bóng cũ đang hiện về. Cái bóng của Linh. Không hoàn toàn giống, nhưng đủ để đánh thức thứ đã ngủ trong lão nhiều năm.

Mai cúi đầu ăn một miếng nhỏ.

Ông Chí nhìn cô.

Hoàng nhìn ông Chí.

Nhung nhìn cả hai.

Không ai nói điều thật sự đang diễn ra.

 

Cùng lúc đó, ở Sài Gòn, Quốc nằm trong căn phòng ngủ công nhân phía sau công ty.

Căn phòng hẹp, trần thấp, đặt mấy tấm nệm mỏng sát tường. Quạt đứng quay đều, thỉnh thoảng kêu lên một tiếng khô. Trên bàn nhựa có mấy ly cà phê đen uống dở, bao thuốc lá, hộp cơm chưa dẹp. Mùi mồ hôi, mùi giấy in, mùi dây điện nóng và mùi cà phê đặc trộn vào nhau.

Hải ở đó.

Cùng vài người khác.

Những ngày trước bọn họ cũng bận, nhưng hôm nay khác hẳn. Không ai ngồi yên lâu. Người kiểm tra điện thoại. Người mở laptop rồi lại đóng. Người đứng ngoài hành lang hút thuốc, hút chưa hết điếu đã dụi tắt. Có người nói rất nhỏ, nói xong lại nhìn Hải.

Hải ngồi ở góc phòng.

Anh ta đăm chiêu, hai khuỷu tay chống lên đầu gối, bàn tay đan vào nhau. Gương mặt vốn lì lợm hôm nay trầm hơn. Điện thoại đặt trước mặt, màn hình úp xuống, lâu lâu lại rung một cái.

Quốc nằm trên nệm, mắt mở nhìn trần nhà.

Cậu không ngủ được.

Từ lúc chuyển qua đây, cậu đã quen với tiếng người ra vào, tiếng máy in, tiếng Hải gọi điện lúc nửa đêm. Nhưng tối nay, không khí trong phòng giống như trước một cơn mưa lớn. Nặng và nghẹt.

Cuối cùng Hải ngẩng lên.

“Quốc, tối nay em dời đi nhé.”

Quốc quay đầu nhìn anh.

“Sao vậy ?”

Hải im vài giây.

“Bọn anh sắp lại làm một chuyện. Em còn trẻ, không đáng phải theo.”

Quốc chống tay ngồi dậy.

Ánh đèn tuýp trên trần hắt xuống mặt cậu, làm mắt cậu sâu hơn.

“Em ở đây một thời gian, đây chính là gia đình của em rồi.”

Hải nhìn cậu.

“Em thực sự không cần tìm lại bạn gái mình à ?”

Quốc im.

Vy hiện lên trước mắt cậu.

Căn phòng trọ cũ. Cái kẹp tóc màu xanh. Cái lưng cô khi kéo túi ra khỏi cửa. Chiếc xe ôm chở cô biến mất ngoài hẻm mà không quay đầu lại.

Rồi Quỳnh.

Những người phụ nữ cậu yêu nhất đều đã chọn rời xa cậu.

Hoặc bị đời kéo đi.

Hoặc tự bước đi.

Giờ cậu còn gì.

Không nhà.

Không người thân.

Không Vy.

Không Quỳnh.

Quốc cúi đầu cười nhạt.

“Em chẳng có gì để bận tâm.”

Cậu nhìn Hải.

“Anh nói em đi.”

Hải nhìn cậu rất lâu.

Trong phòng, mấy người khác cũng im lại.

Hải rút một điếu thuốc, cầm trong tay nhưng không châm. Anh ta xoay điếu thuốc giữa hai ngón tay, rồi đặt xuống bàn.

“Hôm nay là ngày bọn anh sẽ đi trả thù kẻ đã hãm hại chị Linh.”

Quốc khẽ nhíu mày.

“À, em có nghe chị Nhung kể.”

Hải gật đầu.

“Việc này rất nguy hiểm, không thể quay đầu.”

Anh nhìn thẳng vào Quốc.

“Em có muốn làm không ?”

Quốc không tránh ánh mắt đó.

Cậu nghĩ mình sẽ do dự.

Nhưng không.

Trong lòng cậu trống trơn. Chính cái trống ấy làm mọi thứ trở nên dễ dàng. Khi người ta còn có chỗ để quay về, người ta sẽ sợ. Còn Quốc lúc này chỉ thấy phía sau lưng mình là một căn phòng trọ đã mất, một người con gái không còn nhắn tin, và một cái tên cũ biến mất trong bóng đêm.

Cậu nói:

“Có !”

Hải nhìn cậu thêm vài giây.

Rồi gật đầu.

Không ai trong phòng nói lớn. Nhưng sau câu đó, không khí thay đổi. Một người đứng dậy đóng cửa. Một người kéo rèm. Hải cầm điện thoại lên, mở màn hình, nhìn tin nhắn vừa tới.

Quốc ngồi trên mép nệm.

Bàn tay cậu đặt trên đầu gối.

Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cậu không nghĩ tới việc phải giải thích với Vy thế nào. Không nghĩ tới việc Quỳnh có thật là người cậu thấy hay không. Cậu chỉ ngồi đó, lắng nghe tiếng quạt quay cọc cọc trên trần, và chờ Hải nói bước tiếp theo.

 

Tối đó, Vy nằm trong căn phòng trọ mới thuê.

Phòng nhỏ hơn chỗ cũ.

Tường quét vôi trắng nhưng loang vài vệt ẩm. Một bóng đèn tròn treo giữa trần, ánh sáng vàng yếu. Đồ của cô chưa kịp xếp hết, vẫn nằm trong hai túi lớn đặt cạnh chân giường. Cái nệm mới mua còn mùi nhựa. Cửa sổ nhìn ra bức tường nhà bên, không có gió.

Trống trải.

Buồn tẻ.

Vy nằm nghiêng, điện thoại đặt trước mặt.

Đúng ra cô đã phải xóa Quốc khỏi đời mình.

Xóa số. Xóa tin nhắn. Chặn mọi liên lạc. Coi như chưa từng có những bữa cơm khuya, những chuyến xe đêm, những cái ôm sau lưng, những ngày cô tưởng mình cuối cùng cũng có một người để dựa vào.

Nhưng cô vẫn dùng số điện thoại cũ.

Và đêm đó, sau rất lâu nhìn màn hình tối đen, cô mở chặn.

Không có lời nhắn nào.

Không cuộc gọi nhỡ.

Không một dòng xin lỗi.

Vy nhìn màn hình, khóe miệng khẽ động như muốn cười, nhưng không cười nổi.

Cô mở khung chat với Quốc.

Ngón tay đặt lên bàn phím.

Cô định nhắn gì đó.

Có thể là hỏi cậu đang ở đâu. Có thể là chửi cậu một câu. Có thể là hỏi vì sao cậu gọi tên Quỳnh bằng giọng ấy. Có thể chỉ là một chữ rất ngắn, để xem cậu có còn ở đó không.

Nhưng rồi cô lại thôi.

Cô xóa từng chữ chưa kịp gửi.

Căn phòng im lặng.

Ở ngoài hành lang có tiếng ai đó kéo dép đi qua. Một phòng bên cạnh mở tivi rất nhỏ, tiếng phim vọng qua bức tường mỏng. Vy kéo chăn lên ngang ngực, mắt vẫn nhìn điện thoại.

Bỗng nhiên màn hình sáng.

Một tin nhắn hiện lên.

“Nếu em còn sống, hẹn chị ở góc ngã tư nơi mình từng ăn hủ tiếu đêm nay. Mong chị luôn hạnh phúc !”

Vy ngồi bật dậy.

Tim cô đập mạnh.

Căn phòng trọ mới thuê như co lại trong một giây. Bóng đèn vàng trên trần lắc nhẹ vì gió từ đâu lùa qua khe cửa. Vy nhìn dòng tin nhắn, đọc một lần, rồi đọc lại lần nữa.

Không có lời giải thích.

Không xin lỗi.

Không níu kéo.

Chỉ một câu như lời từ biệt.

Nếu em còn sống.

Bốn chữ ấy lạnh đến mức bàn tay Vy run lên.

Cô bấm gọi lại ngay.

Điện thoại đổ chuông.

Một hồi.

Hai hồi.

Rồi tắt.

Không ai nghe.

Vy ngồi trên giường, tóc rơi xuống hai bên mặt. Màn hình điện thoại phản chiếu trong mắt cô, sáng và lạnh. Bên ngoài, đêm Sài Gòn vẫn trôi. Xe máy chạy xa xa. Tiếng chó sủa vọng từ cuối hẻm. Một ai đó cười trong phòng bên rồi im bặt.

Vy nhìn tin nhắn.

Góc ngã tư nơi mình từng ăn hủ tiếu.

Cái quán đó hiện lên rất rõ trong đầu cô. Bàn inox, ánh đèn trắng, tô hủ tiếu nóng, Quốc ngồi đối diện ăn hết phần thịt cô gắp sang. Đêm ấy cô đã cười. Đã nghĩ, nếu đời chỉ cần như vậy thôi cũng được.

Vy đứng dậy.

Cô mở túi đồ, lấy vội cái áo khoác.

Bàn tay cô vẫn run.

Cô không biết mình đi để làm gì. Để gặp Quốc. Để mắng. Để hỏi. Để kéo cậu lại. Hay chỉ để chắc rằng cậu còn sống.

Nhưng cô biết mình phải đi.

Điện thoại vẫn sáng trên nệm.

Dòng tin nhắn nằm đó, ngắn ngủi và nhức nhối.

“Nếu em còn sống, hẹn chị ở góc ngã tư nơi mình từng ăn hủ tiếu đêm nay. Mong chị luôn hạnh phúc !”

.

.

.

 

Mai say nhẹ.

Không phải say đến mức mất hết ý thức. Chỉ là đầu cô nặng hơn bình thường, người mềm đi, bước chân chậm lại. Ly rượu vang trong bữa tối không nhiều, nhưng cô vốn không quen uống. Ánh đèn trong nhà hàng tối, tiếng nhạc xa, giọng ông Chí trầm trầm, tất cả cứ chồng lên nhau thành một lớp sương mỏng trong đầu.

Nhung dìu cô đi qua hành lang.

Mai tựa nhẹ vào tay Nhung, mắt hơi cụp xuống.

“Chị hơi chóng mặt.”

Nhung đáp rất khẽ.

“Không sao, em đưa chị về nghỉ.”

Cửa phòng mở ra.

Mai được đỡ vào trong. Cô chỉ kịp thấy ánh đèn vàng nhạt, chiếc giường trắng, tấm rèm buông kín. Cô nằm xuống, lưng chạm vào nệm. Một mùi lạ thoảng qua. Không phải mùi phòng của cô. Không phải mùi dầu gội cô vừa dùng lúc chiều. Không phải mùi khăn tắm quen thuộc trong phòng resort.

Căn phòng này khác.

Đơn giản hơn.

Ít đồ hơn.

Gọn đến mức trống trải.

Mai khẽ mở mắt.

Trần nhà phía trên không giống trần căn phòng ban đầu. Cái đèn ngủ đặt bên cạnh cũng khác. Bàn bên kia không có túi xách của cô, không có khăn của Mai, không có mấy món đồ Nhung sắp cho cô lúc chiều.

Cô muốn ngồi dậy.

Nhưng người nặng quá.

Bên ngoài cửa, hai gã vệ sĩ đứng im.

Chúng đứng hai bên như hai khối đá đen. Ánh mắt không nhìn nhau, không nói chuyện. Một gã nhìn hành lang. Gã còn lại nhìn màn hình điện thoại rồi cất đi rất nhanh. Xa xa vẫn có tiếng khách đi ngang, tiếng thang máy mở rồi đóng, tiếng cười mơ hồ của một nhóm người từ quầy bar vọng lại.

Cánh cửa khẽ mở.

Ông Chí bước vào.

Lão đi rất nhẹ. Không vội vàng. Như một người chủ bước vào căn phòng đã được chuẩn bị sẵn cho mình. Cửa đóng lại sau lưng lão. Tiếng khóa điện tử vang lên một tiếng nhỏ.

Mai nằm trên giường, nửa tỉnh nửa mê.

Mái tóc cô xõa một bên má. Chiếc đầm màu nhạt phủ trên người, dưới ánh đèn vàng càng làm da cô trắng hơn. Cô mở mắt nhìn lão, nhưng ánh nhìn còn chậm, chưa bắt kịp chuyện đang xảy ra.

Ông Chí đứng cạnh giường.

Lão nhìn cô rất lâu.

Trong đầu lão, một bóng người khác hiện lên.

Linh.

Ngày đó Linh cũng vậy. Không biết gì nhiều. Chỉ nghĩ ông ta là người đã giúp đỡ. Chỉ nghĩ một lời cảm ơn là đủ giữ khoảng cách với bóng tối. Cô gái ấy từng ngồi trong một căn phòng khác, tóc rối sau một ngày dài, gương mặt mệt nhưng vẫn trong. Lòng tốt của cô khi đó giống một thứ ánh sáng nhỏ, đặt lạc vào nơi không nên có ánh sáng.

Ông Chí từng muốn chiếm thứ ánh sáng ấy.

Và sau bao nhiêu năm, lão vẫn nhớ.

Không phải nhớ một con người.

Mà nhớ cảm giác đã làm bẩn một điều vốn không thuộc về mình.

Lão cúi xuống gần Mai.

Hơi thở lão nặng mùi rượu và xì gà. Mai khẽ nhíu mày, đầu nghiêng đi theo bản năng. Ông Chí lại càng nhìn kỹ hơn. Ở Mai cũng có thứ đó. Không giống hoàn toàn. Nhưng đủ. Cái vẻ mềm, hiền, không biết tự biến mình thành món hàng. Cái cách cô sợ nhưng vẫn cố lịch sự. Cái cách cô ngồi im trong bữa tối, không hề hiểu vì sao mình được nhìn bằng ánh mắt ấy.

Lão đưa tay chạm vào vai cô.

Mai giật nhẹ.

“Ông…”

Giọng cô rất nhỏ.

Ông Chí không trả lời.

Lão cúi xuống, hít một hơi ở gần cổ Mai. Không phải mùi nước hoa. Chỉ là mùi da, mùi tóc mới gội, mùi rất nhẹ của một người phụ nữ vừa tắm xong. Điều đó làm ánh mắt lão tối lại.

Tay lão chạm vào dây váy trên vai cô.

Kéo xuống rất chậm. ông Chí kéo hai bên áo ngực ra, rồi liếm mút bầu vú của Mai. Thân hình béo mập của lão đè lên khiến cô ngạt thở.

“Không… đừng… hãy dừng lại !”

.

.

.

Cũng trong đêm đó, ở Sài Gòn, chỗ của lão Vinh bỗng hỗn loạn.

Con hẻm Mả Lạng vốn đã chật, tối, đầy mùi nước cống và khói thuốc. Đêm nay nó càng đặc quánh hơn. Một đám nghiện kéo đến, mặt mũi hốc hác, mắt đỏ ngầu, người gầy như que củi nhưng giọng thì lớn. Chúng đứng trước điểm hàng của lão Vinh, đập cửa, chửi bới, đòi gặp người bán.

“Đồ giả !”

“Bán cái con mẹ gì vậy !”

“Không đủ chất !”

“Đang lên nửa chừng tụt mẹ nó hết !”

Tiếng chửi vang khắp hẻm.

Mấy người dân gần đó vội đóng cửa. Đèn trong vài căn nhà tắt phụt. Một đứa trẻ khóc ré lên rồi bị mẹ nó bịt miệng kéo vào trong. Mấy chiếc xe máy dựng sát tường bị xô đổ, tiếng kim loại va xuống nền xi măng nghe chói tai.

Đám nghiện càng lúc càng đông.

Chúng liều, láo và bất cần. Một thằng cởi trần nhặt cục gạch đập vào cửa sắt. Một thằng khác leo lên thùng rác, chỉ tay vào trong hẻm chửi. Mấy đứa còn lại xô đẩy nhau, mồm la hét, người lắc lư như dây điện trong gió lớn.

Lão Vinh ở bên trong tức điên.

Lão mặc áo ba lỗ, bụng phệ, mặt đỏ gay. Một chân đi dép, một chân trần vì bị dựng dậy giữa chừng. Lão chửi ầm lên, bảo đàn em kéo cửa xuống, gọi mấy thằng canh hàng ra dẹp.

Nhưng càng dẹp càng loạn.

Trong đám người ấy có người của Hải trà trộn.

Không nhiều.

Nhưng đủ.

Một gã cố tình xô ngã thằng nghiện cầm gạch. Một gã khác hô lên rằng lão Vinh lừa khách. Một người nữa đẩy chiếc xe máy vào giữa lối đi, làm đám đông mắc lại, rồi quay sang đổ lỗi cho đàn em của lão Vinh.

Chỉ vài động tác nhỏ, ngọn lửa đã bùng lên.

Lão Vinh gọi cho Hoàng.

Không được.

Gọi lần nữa.

Vẫn không được.

Lão chửi thề “Đụ má, nó dám làm vậy à. Mày về lại đây, mày sẽ chết!”

Lão quăng điện thoại xuống bàn.

“Thằng chó này dám chơi tao!”

Bên ngoài, tiếng đập cửa càng dữ. Một chai thủy tinh bay vào vách, vỡ tung. Mảnh kính bắn khắp nền.

Ở phía sau khu nhà, trong con hẻm nhỏ tối hơn, Hải và Quốc đứng chờ.

Chiếc xe hơi cũ đậu sát mép tường. Máy đã nổ sẵn, đèn tắt. Hải ngồi ghế lái, hai tay đặt trên vô lăng. Mặt anh không còn chút do dự. Chỉ có một vẻ căng cứng như người đã đưa chân qua ranh giới cuối cùng.

Quốc đứng bên ngoài xe.

Cậu mặc áo khoác đen, tay phải để trong túi. Trong túi là con dao gấp. Mồ hôi chảy dọc sống lưng cậu dù đêm không nóng.

Hải nhìn về phía đầu hẻm.

“Nếu công an tới, lão sẽ trốn hướng này.”

Quốc gật.

Cậu không nói.

Trong đầu cậu không có gì rõ ràng. Không có Vy. Không có Quỳnh. Không có căn phòng trọ mới mất. Chỉ còn tiếng ồn từ hẻm trước vọng tới, từng đợt, từng đợt, như sóng đập vào một bức tường sắp nứt.

Rồi còi xe công an vang lên.

Không lớn, nhưng đủ làm đám đông phía trước chao đảo.

Có người hét lên.

“Công an !”

Đám nghiện tản ra như bầy chuột bị soi đèn. Vài thằng bỏ chạy. Vài thằng vẫn chửi nhưng chân đã lùi. Tiếng bước chân, tiếng xe máy nổ vội, tiếng cửa nhà đóng rầm rầm làm con hẻm rối lên.

Lão Vinh phản ứng rất nhanh.

Như mọi lần, lão không đi ra cửa trước. Lão chụp điện thoại, cầm theo một túi nhỏ, rồi lách qua lối sau cùng hai tên đàn em. Một tên đi trước mở đường. Một tên đi sát bên lão, tay để trong áo.

Cánh cửa sau bật mở.

Ba bóng người lao ra con hẻm tối.

Hải đạp ga.

Chiếc xe hơi phóng lên.

Mọi thứ xảy ra trong vài giây.

Đèn xe bật sáng đúng lúc lão Vinh quay đầu nhìn. Ánh sáng trắng táp vào mặt lão. Tên đàn em đi trước hét lên, lao tới kéo lão sang một bên. Chiếc xe đâm thẳng vào cả nhóm, tiếng va chạm nặng nề dội lên giữa hai bức tường hẹp.

Một tên bị hất văng vào cửa sắt.

Tên còn lại ngã dúi xuống nền.

Lão Vinh ở giữa được đàn em cản lại nên không bị cuốn hẳn dưới gầm xe, nhưng chân lão bị kẹp mạnh vào mép tường. Tiếng xương gãy khô khốc chìm trong tiếng lão gào lên.

Chiếc xe đâm vào đống gạch cuối hẻm rồi dừng lại.

Hải gục xuống vô lăng. Máu chảy đầy mặt

Còi xe kêu kéo dài, chói tai.

Khói mỏng bốc lên từ đầu xe.

Quốc đứng chết lặng một nhịp.

Rồi cậu chạy tới.

Lão Vinh nằm trên nền xi măng ẩm, ôm chân, miệng chửi không thành tiếng. Mặt lão méo đi vì đau. Tên đàn em bị văng vào cửa sắt còn đang rên. Tên còn lại chống tay bò dậy, choáng váng, chưa kịp hiểu chuyện gì.

Quốc rút dao.

Cậu vốn chẳng có thù oán trực tiếp trong chuyện này.

Lão Vinh chưa từng đánh cậu. Chưa từng chửi cậu. Chưa từng lấy đi thứ gì của cậu bằng chính tay lão. Nhưng lần đi cùng Nhung, cậu đã hiểu. Những kẻ như lão Vinh không chỉ làm hại một người. Sự tồn tại của chúng giống một cái hố đen dưới chân thành phố. Người nghèo, người yếu, trẻ con, phụ nữ, những đứa không có ai bảo vệ, tất cả đều có thể bị kéo xuống.

Quốc cũng chẳng còn nơi nào để đi.

Không nhà.

Không người thân.

Không người yêu.

Không cả lời giải thích cho chính mình.

Vậy nên cậu bước tới.

Lão Vinh ngẩng lên.

Mắt lão mở lớn.

Quốc lao xuống.

Một nhát dao. Cắm thẳng vào cuống họng lão, máu phụt lên tung tóe. Đó là máu mà lão đã hút của chính những con người tội nghiệp, của cha, của mẹ những đứa nghiện ngập bị lão đưa vào con đường tội lỗi.

Nhưng gần như cùng lúc đó, tên đàn em còn lại đã rút súng.

Ánh chớp lóe lên trong hẻm tối.

Tiếng nổ vang rất gần.

Quốc khựng lại.

Cậu nhìn xuống người mình, thủng một lỗ ngay ngực, như không hiểu vì sao sức lực bỗng rời khỏi chân. Con dao trượt khỏi tay, rơi xuống nền xi măng, vang lên một tiếng nhỏ đến kỳ lạ giữa hỗn loạn.

Quốc lùi nửa bước.

Rồi ngã xuống.

Trên cao, dây điện chằng chịt cắt ngang bầu trời đêm. Một bóng đèn hẻm nhấp nháy liên tục, sáng, tắt, sáng, tắt. Tiếng còi xe vẫn kêu. Tiếng người la từ đầu hẻm vọng tới. Tiếng bước chân công an đang đến gần.

Quốc nằm nghiêng trên nền lạnh.

Trong khoảnh khắc đó, cậu không nghĩ tới lão Vinh.

Cũng không nghĩ tới Hải.

Cậu nghĩ tới một góc ngã tư.

Một quán hủ tiếu đêm.

Vy ngồi đối diện, gắp miếng thịt trong tô mình bỏ sang cho cậu.

Cậu đã nhắn cho cô.

Nếu em còn sống.

Cậu muốn cười, nhưng không cười được.

Máu tràn lên cổ họng, làm hơi thở cậu nặng đi.

.

.

.

 

Vy đứng chờ ở ngã tư.

Quán hủ tiếu vẫn mở.

Ánh đèn trắng hắt xuống mấy cái bàn inox. Nồi nước lèo bốc hơi nghi ngút. Người bán hàng thỉnh thoảng ngẩng lên nhìn cô gái đứng bên kia đường, rồi lại cúi xuống trụng bánh. Đêm đã muộn, khách thưa dần. Một chiếc xe ôm công nghệ đậu gần cột điện, tài xế ngồi xem điện thoại.

Vy đứng dưới bóng đèn đường.

Cô mặc vội áo khoác, tóc chưa chải kỹ. Điện thoại nằm trong tay. Cô đã gọi cho Quốc nhiều lần.

Không ai nghe.

Ban đầu là chuông dài.

Sau đó là thuê bao không liên lạc được.

Rồi chỉ còn những tiếng tút ngắn, khô, vô vọng.

Cô nhìn đồng hồ.

Đã quá giờ rất lâu.

Gió đêm thổi qua ngã tư, mang theo mùi nước lèo, mùi khói xe, mùi bụi trên mặt đường. Những chiếc xe máy chạy ngang, đèn pha quét qua người cô rồi biến mất. Mỗi lần thấy một chiếc xe giống xe Quốc, Vy lại ngẩng lên. Mỗi lần không phải, vai cô lại rơi xuống rất nhẹ.

Cô mở tin nhắn ra xem lại.

“Nếu em còn sống, hẹn chị ở góc ngã tư nơi mình từng ăn hủ tiếu đêm nay. Mong chị luôn hạnh phúc !”

Mắt Vy đỏ lên.

Cô bấm gọi thêm lần nữa.

Áp điện thoại lên tai.

Đầu dây bên kia không có giọng Quốc.

Chỉ có tiếng tút.

Tút.

Tút.

Tút.

Dài và lạnh.

Vy đứng giữa ngã tư ấy, trong ánh đèn trắng của quán hủ tiếu, giữa thành phố vẫn chạy qua xung quanh mình. Người ta ăn xong rồi đi. Người ta gọi thêm rau, tính tiền, nổ máy xe. Không ai biết cô đang chờ một người có thể sẽ không bao giờ tới nữa.

Cô vẫn đứng đó.

Tay cầm điện thoại.

Mắt nhìn về con đường Quốc có thể xuất hiện.

Nhưng đêm càng lúc càng sâu.

Và đầu dây bên kia mãi mãi chỉ còn tiếng tút vô vọng.

.

.

.

 

Bú vú Mai chán chê. Ông Chí móc tay vào quần lót Mai, ướt. Đàn bà bị hiếp vẫn có ướt. Đó là cái mà ông ta thích. Ngoan nhưng dâm.

Mai gần như không còn sức chống cự. Rượu làm đầu cô nặng, tay chân mềm đi, nhưng ý thức vẫn chưa tắt hẳn. Cô nghe rõ tiếng thở của lão. Nghe rõ tiếng vải bị kéo lệch trên giường. Nghe rõ tiếng tim mình đập mạnh đến mức đau trong ngực.

Ánh đèn vàng trên trần nhòe ra.

Mai nhìn qua vai ông Chí, Ông ta nói Mai thật dâm, ông ta sẽ làm cô thật sướng, rồi móc con cặc bự của lão ra.

Trong cơn hoảng loạn, lời Nhung hiện lên rất rõ.

Kẻ nào làm bậy với chị, chị rút ra đâm vào người.

Ông Chí không để ý.

Tất cả sự tập trung của lão đã trượt xuống một nơi khác. Đàn ông đã rút cặc ra, thì mắt chỉ còn nhìn vào cái lồn hồng hào kia. Lão tưởng Mai đã không còn sức. Tưởng sự mềm yếu của cô là đầu hàng. Tưởng căn phòng này, hai gã hộ pháp ngoài cửa, quyền lực và tiền của lão đủ để khóa hết mọi đường thoát.

Mai run rẩy đưa tay xuống áo ngực.

Đầu ngón tay cô chạm vào lớp vải quen thuộc.

Rồi chạm tới đường may nhỏ.

Cây kim nằm ở đó.

Rất mảnh.

Rất lạnh.

Ông Chí kê cặc vào mép lồn Mai, chuẩn bị đút vào.

Mai nghiến răng, rút cây kim ra.

Trước khi con Cặc lão Chí kịp lấp đầy tử cung của Mai,  cô dùng hết sức còn lại đâm thẳng vào người lão.

Ông Chí khựng lại.

Hai mắt lão mở lớn.

Trong một khoảnh khắc rất ngắn, lão nhìn Mai như không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Cái vẻ tham lam trên mặt lão biến mất, thay bằng sự kinh ngạc trống rỗng. Miệng lão há ra, nhưng không phát ra thành tiếng.

Rồi thân thể lão đổ xuống.

Nặng nề.

Đè lên Mai.

Mai nghẹt thở.

Cô cố đẩy lão ra nhưng không đủ sức. Cả người cô run bần bật. Cây kim rơi khỏi tay, lăn xuống mép ga giường rồi biến mất trong nếp vải.

Ngoài cửa vẫn yên.

Hai gã vệ sĩ chưa biết gì.

Mai nằm dưới thân thể bất động của ông Chí, mắt mở lớn nhìn trần nhà. Đèn vàng vẫn sáng. Máy lạnh vẫn chạy. Ngoài xa, resort vẫn có tiếng nhạc nhẹ, tiếng khách cười, tiếng ly chạm vào nhau.

Một người đàn ông vừa chết trên người cô.

Và thế giới bên ngoài vẫn tiếp tục như chưa có gì xảy ra.

.

.

.

 

Tối đó, Lão Tứ đang đụ phần phập vào lồn Vân. Cả hai nhấp nhổm nhau trong sự dâm đãng. Rên rỉ, thở dốc và pha lẫn gào thét khi con cặc mập của lão đâm sau vào lồn Vân.

“Ư, ba ơi, đụ chết con mất !”

“Lồn mày bót thật đấy !”

“Hơn của Mai không Ba ?”

Bép ! Lão Tứ tét đít Vân, và nói :”Đéo so sánh nhé ! Con đĩ của ba !”

Cả hai làm tình điên cuồng trên giường trong khi chiếc điện thoại của Vân đang rung dữ dội trong túi xách. Cả hai không biết rằng bên ngoài, trên mạng, một cơn bão đã bắt đầu.

Trợ lý của Vân, theo lệnh bà Lệ, đã tung đoạn clip mà cô ta được ả điều dưỡng gửi.

Clip của Vân và Lão Tứ. Hai bố con địt nhau ! Kèm thêm các tấm ảnh Lão Tứ tặng hoa cho Vân, Lão Tứ bóp đít Vân khi chụp hình, Lão Tứ móc lồn Vân trong suối nước nóng, tất cả đã được chụp lại.

Chỉ trong vài phút đầu, nó lan ra như lửa gặp xăng. Những tài khoản chuyên hóng chuyện cắt lại. Những trang tin rác giật tiêu đề. Những kênh TikTok, Facebook, Telegram; Thread kéo vào xâu xé từng khung hình. Một câu chuyện bị bẻ cong, xé nhỏ, nhai nát rồi phun ra trước đám đông.

Mọi thứ bùng nổ.

Những lời bẩn thỉu đổ xuống như mưa đá.

Đàn ông khịa. Đàn bà chửi. Người từng khen Vân hiếu thảo quay sang nguyền rủa. Người từng góp tiền cho công ty nháo nhào đòi tiền. Các nhóm chat khách hàng nổ tung. Bình luận chạy dài không kịp đọc. Ảnh Vân bị đem chế. Ảnh Lão Tứ bị khoanh đỏ. Mọi thứ cô từng xây trên mạng trong vài tháng qua sụp xuống chỉ trong một đêm.

Bà Lệ đã chuẩn bị từ trước.

Các tài khoản chính của công ty đã khóa.

Fanpage ngừng phản hồi.

Đường dây chăm sóc khách hàng tắt máy.

Tiền trong các tài khoản liên quan được rút từ trước và chuyển đi theo nhiều nhánh, giờ đã yên vị trong túi tiền của bà ta. Trong lúc đám đông còn mải gào thét trên mạng, bà Lệ và ông Văn đã gom những gì có thể gom, lặng lẽ biến mất ngoài sân bay.

Vân bị đẩy đi Đà Nẵng.

Đúng vào lúc cô không để ý nhất, từ đỉnh cao của hình ảnh, của lượt xem, của những lời tung hô, cô rơi thẳng xuống địa ngục.

Tin tức lan tới resort rất nhanh.

Một vài phóng viên tự do tìm ra nơi cô đang ở. Rồi thêm mấy kẻ làm nội dung, vài YouTuber, vài người livestream. Họ kéo tới cổng resort, giơ điện thoại, hỏi nhân viên, quay bảng tên, quay sảnh, quay từng khuôn mặt khách đi ngang.

Ban đầu bảo vệ resort còn ngăn được.

Sau đó hỗn loạn tràn vào.

Theo thông tin đăng ký bị lộ, căn phòng liên quan lại chính là căn phòng đã được chuẩn bị cho ông Chí và Mai. Đám phóng viên không hiểu gì, chỉ biết lao theo cái tên, cái số phòng, cái tin đồn đang nóng. Họ xồng xộc kéo lên tầng, ồn ào đòi tìm Vân và Lão Tứ.

Hai gã hộ pháp trước cửa lập tức chặn lại.

Một tên dang tay trước hành lang, mặt lạnh như sắt. Tên còn lại đẩy lùi mấy kẻ cầm máy quay. Nhưng càng ngăn, đám người càng kích động. Điện thoại giơ lên sát mặt chúng. Đèn flash chớp liên tục. Có người hét. Có người gọi bảo vệ resort. Có người livestream, mồm nói nhanh như súng.

Bên trong phòng, Mai nghe tiếng ồn.

Cô vẫn bị thân thể ông Chí đè nặng. Tiếng người ngoài cửa mỗi lúc một gần, một hỗn loạn hơn. Chính sự hỗn loạn ấy cứu cô.

Mai dùng hết sức đẩy người lão sang một bên.

Lần thứ nhất không được.

Lần thứ hai, cô gần như bật khóc vì đau và sợ.

Cuối cùng thân thể ông Chí trượt xuống mép giường, rơi nặng xuống thảm.

Mai lảo đảo ngồi dậy.

Cô kéo lại váy, tay run đến mức không cài được ngay. Mắt cô nhìn xác ông Chí trên sàn, rồi nhìn ra cánh cửa đang rung lên vì bên ngoài có người va vào. Cô không nghĩ được gì rõ ràng nữa. Chỉ biết phải chạy.

Ngoài cửa, hai gã vệ sĩ còn đang bị đám phóng viên và bảo vệ resort kéo giằng.

Một nhân viên khách sạn hoảng hốt gọi bộ đàm. Một YouTuber cố lách qua. Gã hộ pháp túm cổ áo hắn đẩy mạnh ra sau. Khoảnh khắc ấy, cửa phòng hé mở.

Mai lao ra.

Tóc rối, mặt trắng bệch, váy xộc xệch nhưng vẫn còn đủ để che thân. Cô cúi đầu chạy thẳng qua khe hở giữa hai nhóm người.

Một gã vệ sĩ nhận ra, quay lại định chặn.

Nhưng quá muộn.

Một luồng người khác ập tới. Máy quay chĩa vào mặt hắn. Đèn flash lóe lên. Tiếng la hét che mất tiếng bước chân Mai.

Cô chạy về phía cầu thang bộ.

Không quay đầu.

..

.

 

Hoàng không tính được chuyện này.

Cậu đã tính tới ông Chí.

Tính tới căn phòng.

Tính tới sáu tên hộ pháp.

Tính tới việc Mai có thể thoát ra hoặc không thể thoát ra.

Tính tới cái chết của lão Chí.

Nhưng cậu không tính được cơn bão mạng của Vân. Không tính được bà Lệ và ông Văn sẽ dùng chính hình ảnh của Vân để đốt cháy tất cả vào đúng đêm này. Không tính được đám phóng viên, kẻ quay tin, người livestream lại vô tình phá vỡ lớp canh gác trước cửa phòng.

Sau đó ra sao, Hoàng vốn cũng không màng nữa.

Cậu đã bước vào ván này với ý nghĩ không cần đường lui.

Nhưng hỗn loạn lại mở ra một con đường.

Ở phòng bên kia, Vân cầm điện thoại lên.

Màn hình đầy thông báo.

Tin nhắn. Cuộc gọi nhỡ. Bình luận. Đường link. Ảnh chụp màn hình. Những lời chửi rủa dày đặc như bùn đen tràn qua mặt kính.

Vân mở một đoạn clip.

Chỉ vài giây.

Mặt cô tái hẳn.

Cô nhìn Lão Tứ.

Lão vừa bị đánh thức, còn ngơ ngác, tóc dựng lên, mắt đỏ vì ngủ dở.

Vân nói gấp.

“Ba đi chỗ khác đi. Chúng ta phải tách nhau ra.

Lão Tứ chưa hiểu.

“Gì ?”

“Ba mau đi đi. Đừng đứng đây. Đi lối sau.”

Lão Tứ trèo qua cửa sổ nhảy ra ngoài, lão quay lại nhìn Vân, cô đang khóc. Cô nhìn lão rồi nói :”Ba hãy sống tốt nhé !” rồi khép cánh cửa sổ lại.

Sau đó cô mở cửa chính căn phòng, và ngồi đợi.

Một kẻ nào đó nhìn thấy cô.

“Vân kìa !”

Tiếng hét vang lên.

Ngay sau đó, vài bóng người lao tới. Điện thoại giơ cao. Ánh đèn flash đập vào mặt cô. Một bàn tay túm lấy tay áo cô.

“Chị Vân, clip trên mạng là thật không ?”

“Người trong clip là ai ?”

“Chị có lừa khách hàng không ?”

“Chị trả lời đi !”

Vân giằng ra.

Nhưng càng giằng, đám người càng vây chặt.

Mặt cô trắng bệch dưới ánh đèn điện thoại. Trong giây lát, cô không còn là nữ doanh nhân trên sân khấu, không còn là người được tung hô trên mạng. Cô chỉ là một người phụ nữ bị đám đông xé toạc khỏi lớp vỏ đẹp đẽ của mình.

 

Lão Tứ không hiểu gì, nhưng nhìn gương mặt Vân, lão hiểu đó là chuyện gì rất nghiêm trọng, đành tìm cách rời khỏi đây.

Lão về phòng lão, ôm túi hồ sơ Hoàng đưa, dép lê còn chưa mang chắc. Hành lang rối loạn, tiếng người từ nhiều phía vọng lại. Lão không hiểu hết chuyện gì xảy ra, chỉ biết có thứ gì đó rất lớn đã vỡ ra.

Lão chạy xuống cầu thang phụ.

Vừa ra tới lối sau resort, một chiếc xe hơi màu đen trờ tới.

Phanh gấp.

Cửa xe mở ra.

Hoàng ngồi sau tay lái.

Mặt cậu trắng, nhưng mắt rất tỉnh.

“Lên xe !”

Lão Tứ đứng sững.

“Vân đâu ?”

Hoàng nhìn về phía sau lão.

“Chúng ta phải đi khỏi đây.”

Cửa ghế sau mở.

Nhung ngồi bên trong, Mai ngồi trong đó. Mai run rẩy, tóc rối, mặt không còn chút máu. Nhung ôm vai cô, giữ chặt như sợ cô tan ra.

Lão Tứ nhìn Mai.

Lão lập tức hiểu có chuyện còn kinh khủng hơn cả đám người ngoài kia.

Lão không hỏi nữa.

Lão chui vào xe.

Hoàng đạp ga.

Chiếc xe lao khỏi lối sau resort, vòng qua khu giao hàng, rồi rẽ ra con đường nhỏ ven biển. Phía sau, ánh đèn resort vẫn sáng rực. Tiếng hỗn loạn bị bỏ lại sau lớp kính xe, nhỏ dần, nhỏ dần, rồi chìm trong tiếng gió.

Trong xe không ai nói.

Mai ngồi giữa Nhung và Lão Tứ, hai tay ôm chặt trước ngực, nước bọt và sự dơ bẩn của lão Chí vẫn bám đầy người cô. Cô cúi đầu, thở từng nhịp ngắn. Nhung lấy áo khoác phủ lên vai cô. Lão Tứ nhìn cô, môi mấp máy, nhưng không hỏi. Ông chỉ đặt bàn tay thô ráp của mình lên mu bàn tay Mai.

Mai khẽ run.

Rồi để yên.

Hoàng lái xe rất nhanh.

Đường Đà Nẵng ban đêm rộng và sáng. Những hàng đèn kéo dài trên mặt kính trước xe. Biển đen nằm bên trái, thành phố nằm bên phải, cả hai trôi qua như hai mảng màu bị kéo giãn.

Đi được một quãng xa, Hoàng rẽ vào một con đường khuất.

Xe dừng dưới bóng cây, nơi ánh đèn đường không chiếu tới hết.

Hoàng tắt máy.

Cậu lấy trong hộc xe ra một tờ giấy gấp làm tư, đưa cho Lão Tứ. Kèm theo đó là một chiếc điện thoại cũ và một ít tiền mặt.

“Địa chỉ trong này. Chú đưa Mai tới đó. Sống tạm một thời gian.”

Lão Tứ cầm tờ giấy.

Ông nhìn Hoàng.

“Còn mày ?”

Hoàng không đáp ngay.

Nhung ngồi im, mắt nhìn thẳng phía trước.

Mai vẫn cúi đầu, như không nghe thấy gì.

Hoàng nói rất khẽ.

“Chú đừng gọi cho cháu. Đừng tìm cháu. Tới nơi đó, sẽ có người lo.”

Lão Tứ siết tờ giấy trong tay.

“Mày…”

Cậu nhìn ông.

Dưới ánh tối trong xe, mặt Hoàng trẻ hơn thường ngày. Rất trẻ. Nhưng đôi mắt thì cũ kỹ, mệt mỏi, như đã đi qua quá nhiều đêm không ngủ.

“Chú đưa Mai đi trước.”

Lão Tứ còn muốn chửi.

Muốn hỏi.

Nhưng Mai bên cạnh đang run, và trên tay lão là địa chỉ duy nhất lúc này.

Lão nuốt mọi lời xuống.

Cửa xe mở.

Lão Tứ đỡ Mai xuống.

Mai bước không vững. Lão phải giữ lấy khuỷu tay cô. Nhung xuống theo, chỉnh lại áo khoác trên vai Mai rồi nắm tay cô một lúc.

Mai ngẩng lên nhìn Nhung.

Mắt cô đỏ nhưng không có nước mắt.

Lão Tứ cầm tờ giấy, dìu Mai lùi ra khỏi xe.

Hoàng không xuống.

Cậu chỉ nhìn hai người qua kính chắn gió.

Một lát sau, chiếc xe nổ máy trở lại.

Nhung đóng cửa.

Xe quay đầu, lao vào bóng tối.

Lão Tứ đứng bên đường, một tay giữ Mai, một tay cầm tờ địa chỉ.

.

.

 

Đêm Đà Nẵng vẫn có gió biển.

Nhưng lúc này, gió không còn mùi nghỉ dưỡng nữa.

Nó lạnh, mặn, và trống rỗng.

Chiếc xe chạy lên đèo.

Đà Nẵng bị bỏ lại phía sau. Những ánh đèn của thành phố nằm xa dưới chân núi, nhỏ và rải rác như một nắm tro còn đỏ. Biển ở bên kia tối đen. Gió đêm thổi ù ù qua khe cửa kính, va vào thân xe, làm tiếng máy nghe càng cô độc.

Hoàng lái rất đều.

Hai tay cậu đặt trên vô lăng. Mắt nhìn thẳng về phía trước. Mặt đường đèo cong từng đoạn, một bên là vách núi, một bên là khoảng tối sâu hút. Thỉnh thoảng có đèn pha xe ngược chiều quét qua, chiếu sáng gương mặt cậu trong thoáng chốc rồi biến mất.

Nhung ngồi ghế phụ.

Cô không hỏi gì từ lúc rời khỏi resort. Trên người vẫn còn bộ đồ lúc nãy, tóc hơi rối vì chạy gấp. Một tay cô đặt trên đùi, tay kia nắm chặt điện thoại đã tắt màn hình. Trong xe có mùi gió biển, mùi mồ hôi, mùi da ghế và một chút mùi máu rất nhạt còn vương đâu đó.

Cả hai im lặng rất lâu.

Dưới chân đèo, thế giới vẫn đang hỗn loạn. Vân bị đám đông tóm lấy. Mai và Lão Tứ đã bị bỏ lại ở một con đường khuất với tờ địa chỉ trong tay. Ông Chí nằm sấp trong căn phòng đã khóa. Ở Sài Gòn, không biết Hải và Quốc ra sao. Mọi quân cờ đã rời khỏi vị trí ban đầu.

Chỉ còn chiếc xe này chạy trong gió.

Hoàng bỗng nói:

“Vậy là xong rồi.”

Giọng cậu rất nhẹ.

Không có vui.

Cũng không có buồn rõ ràng.

Như một người vừa đóng xong cánh cửa sau cùng của một căn nhà cháy.

Nhung quay sang nhìn cậu.

“Anh có dự định gì không ?”

Hoàng cười.

“Hết rồi.”

Cậu vẫn nhìn đường.

“Nếu anh về, mọi thứ sẽ bị điều tra. Họ sẽ truy ra nguồn tiền, mọi thứ. Tiền cho tụi nhỏ sẽ bị khóa lại. Sẽ mất nhiều lắm.”

Gió đập mạnh vào xe.

Một khúc cua hiện ra phía trước. Hoàng giảm ga, ôm cua rất gọn. Đèn pha quét qua hàng lan can bên đường, rồi lại trả mọi thứ về bóng tối.

Nhung nhìn Hoàng.

Rất lâu.

Trong ánh sáng mờ của bảng đồng hồ, mặt cậu xanh và mệt. Không còn cái vẻ bình tĩnh sắc lạnh thường ngày. Cũng không còn vẻ của người tính toán từng bước. Lúc này Hoàng chỉ giống một người đã đi quá xa, đến cuối đường rồi mới phát hiện mình không còn chân để quay về.

Nhung khẽ nói:

“Vậy… anh sẽ.”

Hoàng gật đầu.

“Ừ.”

Cậu hít vào một hơi.

“Em không cần. Em nên…”

Nhung đưa tay bịt miệng Hoàng lại.

Động tác của cô rất nhẹ.

Như thể không muốn nghe nốt phần còn lại.

“Em sẽ đi cùng anh.”

Hoàng không quay sang ngay.

Mắt cậu vẫn nhìn con đường phía trước, nhưng bàn tay trên vô lăng hơi siết lại. Gân tay nổi lên dưới ánh đèn xanh nhạt của bảng điều khiển.

Nhung buông tay khỏi miệng cậu.

Trong vài giây, cả hai chỉ nghe tiếng gió.

Rồi cô nghiêng người về phía Hoàng.

Khẽ chạm vào phía dưới của Hoàng, kéo khóa và bắt đầu bú mút con cặc của cậu.

Không có lời nào thêm.

Đó không còn là ham muốn. Cũng không phải một trò quyến rũ. Nó giống một lời tiễn biệt vụng về, tuyệt vọng, và câm lặng. Một cách để nói rằng cô vẫn ở đây. Rằng trong vùng tối cuối cùng này, Hoàng không phải bước một mình.

Hoàng không cản.

Cậu khẽ cười.

Nụ cười rất nhỏ, tan ngay trong tiếng gió.

Một nụ cười của đứa trẻ từng nằm trong cô nhi viện, nhìn lên trần nhà bong sơn. Một nụ cười của thằng bé từng được Linh che chở. Một nụ cười của người đã dành cả đời để trả thù, rồi đến cuối cùng chẳng còn biết mình thắng hay thua.

Xe chạy qua thêm một đoạn đèo.

Phía trước, con đường cong xuống, lan can thấp, bên dưới là vực sâu phủ đầy bóng tối. Xa xa, biển đêm nằm yên như một tấm vải đen khổng lồ.

Hoàng nhìn về phía đó.

Trong đầu cậu hiện lên gương mặt Linh.

Không phải gương mặt sau đêm ấy.

Mà là Linh của trước kia.

Tóc buộc sau gáy, tay cầm túi bánh mì rẻ tiền, đứng trước cổng cô nhi viện gọi mấy đứa nhỏ vào ăn. Gió thổi qua áo chị. Chị quay đầu nhìn Hoàng, cười rất mệt nhưng rất thật.

Rồi Nhung.

Nhung ngày nhỏ ngồi co ro bên bậc thềm, hai đầu gối đầy vết trầy. Nhung lớn lên, mặc đồ thư ký, mắt lạnh, tay cầm tập hồ sơ. Nhung của giây phút này, ở ngay cạnh cậu, không chạy trốn.

Rồi Lão Tứ.

Ông già thô lỗ, chửi nhiều, sợ Thắng Sẹo nhưng vẫn đứng trước cửa phòng.

Rồi Mai.

Dịu dàng, im lặng, sống sót.

Rồi những đứa trẻ trong quỹ.

Những gương mặt nhỏ, như những đốm đèn lấm lem trong dãy trọ cũ.

Hoàng thở ra.

Rất nhẹ.

“Xin lỗi.”

Không biết cậu nói với ai.

Với Linh.

Với Nhung.

Với Lão Tứ.

Với chính mình.

Hay với tất cả.

Nhung ngẩng lên nhìn cậu.

Mắt cô ướt, nhưng cô không khóc thành tiếng.

Cô đặt tay lên tay Hoàng trên vô lăng.

Hai bàn tay chồng lên nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

Rồi Hoàng đánh lái.

Chiếc xe lệch khỏi làn đường.

Bánh xe nghiến qua lớp sỏi bên mép đèo, phát ra tiếng rít khô. Đèn pha quét ngang lan can, quét qua một bụi cây thấp, quét vào khoảng không đen phía trước.

Không có tiếng hét.

Chỉ có tiếng gió bỗng vỡ tung.

Chiếc xe lao qua mép vực.

Trong một khoảnh khắc, mọi thứ như dừng lại.

Đà Nẵng sáng xa dưới kia.

Biển đêm rộng và im.

Nhung nắm tay Hoàng.

Hoàng vẫn cười rất khẽ.

Rồi bóng tối nuốt lấy chiếc xe.

 

Vân bị bắt, bị điều tra suốt một tháng sau đó

Tin đó xuất hiện trên mạng trong một buổi sáng mưa. Ban đầu chỉ là vài dòng ngắn trên trang tin địa phương, sau đó lan ra những trang lớn hơn. Ảnh Vân bị che mặt khi được đưa ra khỏi xe. Bên dưới là dòng chữ về hành vi lừa đảo, huy động vốn trái phép, chiếm đoạt tiền của nhiều người thông qua vỏ bọc kinh doanh làm đẹp.

Người ta lại chửi cô.

Nhưng không còn dữ dội như đêm đầu tiên.

Cơn cuồng nộ của đám đông đã đi qua nhiều cái tên khác. Một ca sĩ ly hôn. Một streamer bị bóc phốt. Một vụ đánh ghen ngoài phố. Vân chỉ còn là một mẩu tin trong dòng nước đục của mạng xã hội. Người từng gọi cô là nữ doanh nhân truyền cảm hứng giờ đổi giọng rất nhanh. Người từng góp tiền thì kéo nhau làm đơn. Người từng quay video chung với cô âm thầm xóa bài.

Lão Tứ bị gọi lên làm việc nhiều lần. Không phải vì scandal mạng xã hội, mà vì một vụ án khác. Ma túy và giết người.

Lão ngồi trong căn phòng có ánh đèn trắng, trước mặt là bàn gỗ, giấy tờ, máy ghi âm. Cán bộ hỏi. Lão trả lời. Giọng lão khàn, đôi khi cáu lên vì không hiểu hết những từ trong giấy tờ. Nhưng cuối cùng, mọi thứ đúng như Hoàng đã sắp đặt.

Lão là nạn nhân.

Một ông già đứng tên tài sản, bị Hoàng lừa bán dãy trọ, chuyển nhượng công ty, xoay tiền qua nhiều lớp mà bản thân ông không hiểu. Trong mắt hồ sơ, Lão Tứ là người bị lợi dụng. Thô lỗ, tham chút, mê đời chút, nhưng không đủ trí để đi một ván cờ lớn như vậy.

Vậy nên lão được thả.

Miệng lưỡi thế gian chửi lão thêm một thời gian.

Người ta đào lại clip. Đào lại hình ảnh. Cười cợt cái mặt già nua của ông, bảo lão già dê, đến con mình cũng địt. Gọi lão bằng đủ thứ từ bẩn thỉu. Có người nhắn vào số lạ chửi. Có người tìm đến tận xóm cũ, nhưng dãy trọ đã bị phá một phần, người cũ tản đi gần hết. Không còn gì nhiều để xem.

Rồi họ cũng quên.

Cư dân mạng vốn nhanh quên.

Hôm nay họ ném đá một người. Ngày mai họ khóc thương một con chó bị đánh. Ngày kia họ lại cãi nhau vì một bộ phim. Tên Lão Tứ trôi xuống dưới, lẫn vào bùn, rồi biến mất.

Chỉ có đời thật là không biến mất.

Lão và Mai chuyển tới một căn nhà nhỏ nằm sâu trong một con hẻm yên tĩnh.

Căn nhà ấy không đẹp. Tường cũ, sân nhỏ, mái tôn nóng vào buổi trưa. Nhưng phía sau có khoảng đất trống, đủ để phơi quần áo, trồng vài chậu rau, kê một cái bàn dài cho tụi nhỏ học bài.

Tiền trong quỹ của Hoàng nhiều, lại thêm tiền bán căn nhà cuối cùng của Lão Tứ, gom hết vào, đủ để gửi tiết kiệm và dành phần tiền dư đó lo cho đám trẻ mồ côi. Mai quản lý hết, lão Tứ không ý kiến gì.

RỒi dần thêm những đứa trẻ mồ côi mới, những hoàn cảnh đáng thương, những đứa trẻ bị tật nguyền.

Một kẻ bị xã hội ruồng bỏ lại chăm sóc nhưng đứa trẻ bị ruồng bỏ. Một gia đình. Gia đình của già Tứ

Đứa lớn nhất mười bốn tuổi. Đứa nhỏ nhất mới hơn ba. Có đứa gầy nhom, mắt lúc nào cũng nhìn xuống. Có đứa nghịch như quỷ, mới tới hai ngày đã trèo lên cây ổi sau nhà. Có đứa ban đêm ngủ hay giật mình, ôm chặt cái gối cũ không buông. Có đứa không chịu gọi ai, cứ ngồi một góc nhìn người khác ăn cơm.

Mai được gọi là Mẹ Mai

Cô không nói những câu lớn lao. Không hứa sẽ thay đổi cuộc đời ai. Cô chỉ nấu cơm đúng giờ, chia thuốc đúng liều, tắm cho đứa nhỏ, khâu lại cái áo rách, ngồi cạnh một đứa đang khóc cho đến khi nó nín. Tối, cô bật đèn bàn, dạy chúng viết chữ. Có đứa viết sai mãi, cô không la. Chỉ cầm tay nó, chỉ từng nét.

Lão Tứ thì ồn hơn.

Ông chửi suốt ngày.

Đứa nào leo lên mái tôn, ông chửi. Đứa nào làm đổ nồi canh, ông chửi. Đứa nào đánh nhau, ông xắn quần đuổi quanh sân, vừa đuổi vừa la muốn banh hẻm. Nhưng khi tụi nhỏ bệnh, ông là người thức đầu tiên. Khi đứa nhỏ nhất sốt, ông cõng nó ra đầu hẻm bắt xe ôm, miệng vẫn chửi nhưng tay ôm rất chặt.

Tụi nhỏ dần quen.

Chúng gọi ông là ông Tứ.

Có đứa gọi nhầm là ba Tứ, bị ông trợn mắt.

“Ba cái đầu mày. Tao già vậy rồi còn bắt tao nuôi thêm hả.”

Nhưng tối đó, đứa nhỏ ấy được ông gắp cho cái đùi gà.

Mai thấy, chỉ cúi mặt cười nhẹ.

Trong căn nhà ấy, tên Hoàng ít khi được nhắc.

Không phải vì quên.

Mà vì mỗi lần nhắc, không khí lại lặng đi.

Tập hồ sơ Hoàng đưa được Mai cất trong tủ sắt. Những tấm ảnh trẻ con được lấy ra, đánh dấu từng đứa đã tìm thấy, từng đứa còn đang chờ. Lão Tứ đôi khi ngồi trước sân hút thuốc lén, nhìn đám nhỏ chạy vòng vòng, rồi bỗng chậc lưỡi.

“Thằng chó đó.”

Mai từ trong bếp nghe thấy.

Cô không hỏi.

Lão nói tiếp, nhỏ hơn.

“Bày việc cho tao làm tới chết.”

Rồi ông dụi điếu thuốc trước khi Mai kịp bước ra.

Đứa cháu ngoại mập mạp của lão thì không ở lại với ông.

Sau khi Vân bị bắt, Thảo đến đón đứa bé đi.

Lão Tứ muốn hỏi có phải Tùng vẫn còn sống không ? Có phải Thảo đang sống với nó không ? Nhưng lão không hỏi. Lão chẳng xứng đáng để nói gì về Tùng.

Đứa cháu mập mạp nhìn ông. Nó chưa hiểu gì. Chỉ thấy mọi người lạ lắm, mặt ai cũng buồn.

Khi Thảo dẫn nó đi ra hẻm, đứa bé quay lại gọi một tiếng không rõ.

Lão Tứ quay mặt đi.

Mai đứng bên cửa, hai tay siết vào nhau.

Chiếc taxi chở Thảo và đứa bé rời đi. Tiếng xe nhỏ dần rồi mất hẳn ngoài đầu hẻm. Hôm đó, Lão Tứ không ăn cơm tối. Ông ngồi ngoài sân đến khuya, nghe tụi nhỏ trong nhà ngủ, nghe tiếng quạt cũ quay, nghe một khoảng trống rất nhỏ vừa mở ra trong đời mình.

Còn ông Văn và bà Lệ thì không trốn được lâu.

Hai người bỏ ra nước ngoài bằng số tiền đã ôm được. Ban đầu, họ sống trong khách sạn, đổi chỗ liên tục, dùng tiền mặt, tránh liên lạc với người quen. Bà Lệ vẫn tính toán đường dài. Ông Văn thì xuống sức thấy rõ. Mặt ông ta xám, mắt trũng, tay run. Bị ép dùng thuốc kích thích, rượu trong thời gian dài khiến đống mạch máu của ông ta mỏng đi như lớp màng bong bóng, thổi nhẹ là nổ

Trong một khách sạn xa lạ ở nước ngoài, ông Văn chết. Chết khi đang địt bà Lệ. Chết khi cặc ngập sâu trong cái lồn mập. Nằm đè lên bà ta. ĐÚng như cái cách mà ông ta mong ước, thượng mã phong. Vỡ mạch máu não. Một cái chết giữa ham muốn, thuốc men, và sự trốn chạy. Có thể với ông ta, đó là lần cuối cùng được tưởng mình vẫn còn sống như một người đàn ông.

Bà Lệ hoảng loạn gọi cứu hộ.

Cảnh sát đến. Giấy tờ bị kiểm tra. Camera được trích xuất. Những cái tên giả, hộ chiếu, tài khoản, hành lý, tất cả bị lật ra dưới ánh đèn lạnh của phòng điều tra.

Và rất nhanh, họ nhận ra bà Lệ chính là kẻ đang bị truy nã.

Bà ta bị còng tay ngay trong hành lang khách sạn.

Tóc còn rối. Mặt không trang điểm. Chiếc áo khoác vội khoác lên người bị lệch một bên vai. Người đàn bà từng ngồi trong phòng lạnh, nói với Vân về những kế hoạch sống còn của công ty, cuối cùng bị dẫn đi giữa mùi thuốc sát trùng, mùi thảm khách sạn và cái xác đang được phủ khăn trắng trong căn phòng phía sau.

Người ta bàn tán một chút.

Rồi cũng thôi.

Ở căn nhà nhỏ trong hẻm, Lão Tứ nghe tin qua điện thoại của một người quen. Ông im lặng một lúc, rồi tắt máy.

Mai đang rửa rau ngoài sau.

Tụi nhỏ trong nhà cãi nhau vì một cây bút chì.

Lão Tứ ngồi trên ghế nhựa, nhìn ra khoảng sân đầy nắng.

Một con bé chạy tới ôm chân ông, khóc vì bị giành kẹo. Ông cúi xuống, cau mặt.

“Khóc cái gì. Đưa đây tao xử.”

Con bé chìa cái kẹo ra.

Ông bẻ làm đôi.

Một nửa đưa cho nó.

Một nửa gọi đứa kia tới đưa.

Hai đứa lại cười, chạy đi.

Lão Tứ nhìn theo, chậc lưỡi.

Đời vẫn vậy.

Người chết thì chết.

Người bị bắt thì bị bắt.

Người mất tất cả lại phải học cách sống tiếp.

Trong bếp, Mai gọi tụi nhỏ vào ăn cơm. Giọng cô nhẹ, không cao, nhưng đứa nào cũng nghe. Lão Tứ đứng dậy, phủi tay lên quần, đi vào nhà.

Trên bàn thờ nhỏ đặt ở góc phòng, Mai để một tấm ảnh cũ không rõ mặt của Hoàng.

Không hương khói cầu kỳ.

Chỉ có một ly nước.

Và mỗi sáng, trước khi bắt đầu một ngày với đám trẻ, Mai lại thay ly nước ấy bằng một ly mới.

HẾT. CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ ĐỌC