Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 40
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 40
Tác Giả: Vô Hồn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Ông Già, Tập Thể, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bạo dâm, Loan.luan, ngoại tình, ntr, tập thể, truyện người lớn
Ngày Cập Nhật : 29/08/2026
Chính Quốc cũng không hiểu chính mình.
Ban đầu cậu đến dãy trọ vì một lý do rất rõ. Rõ đến mức mỗi lần nghĩ tới, lòng cậu lạnh đi. Cậu muốn trả thù. Muốn nhìn tất cả xóm trọ này rơi xuống đúng cái chỗ mà cậu từng thấy Quỳnh bị đẩy xuống. Muốn ai cũng phải đau, phải hoảng, muốn ai cũng phải hiểu cảm giác bị người khác nghiền nát cuộc đời mà không có chỗ kêu.
Rồi không biết từ lúc nào, mọi thứ lệch đi.
Cậu yêu Vy.
Cái tình yêu ấy đến không ồn ào. Nó không giống trong phim, không có nhạc, không có ánh sáng đẹp. Nó đến bằng những bữa cơm khuya, bằng mấy ly nước mía, bằng cái áo khoác Vy quàng lên vai cậu khi trời lạnh. Bằng những lúc cô ngồi sau xe, vòng tay qua bụng cậu, tựa cằm lên lưng cậu như thể ngoài cậu ra, cô chẳng còn chỗ nào để tựa.
Cho đến khi Quốc biết Vy chính là người đã đánh Quỳnh.
Lúc đó, mọi thứ trong cậu gãy một tiếng rất nhỏ.
Quốc không nói. Cậu vẫn cười, vẫn chở Vy đi ăn, vẫn để cô ôm mình, vẫn đáp lại những câu nói thương yêu của cô. Bên ngoài, cậu tiếp tục làm người yêu. Bên trong, cậu nghĩ tới đủ kiểu trả thù.
Có lúc cậu nghĩ sẽ chở Vy đến chỗ đám nghiện của lão Vinh, để cô nếm thử cảm giác bị ném vào tay những kẻ không còn nhân tính. Có lúc cậu nghĩ sẽ lừa bán cô qua Campuchia. Có lúc cậu chỉ muốn túm tóc cô, tát thật mạnh, bắt cô quỳ xuống trước mặt Quỳnh mà xin lỗi. Có lúc cậu lại nghĩ sẽ cho Vy hưởng hết cảm giác yêu đương, tin tưởng, rồi chính tay cậu buông ra, đẩy cô trở lại bùn.
Những ý nghĩ đó đi qua đầu cậu rất nhiều lần.
Nhưng rốt cuộc, Quốc chẳng làm được cái nào cả.
Cứ đến lúc có thể ra tay, cậu lại dừng. Cậu nhìn thấy Vy ngủ gục trên vai mình. Nhìn thấy cô cặm cụi gỡ xương cá ra khỏi chén rồi đẩy phần thịt ngon qua cho cậu. Nhìn thấy cô cau mày khi cậu ho, tự chạy đi mua thuốc. Nhìn thấy cô vui đến mức mắt sáng lên chỉ vì cậu đứng đợi trước cửa chỗ làm.
Vy không yêu kiểu làm dáng. Cô yêu thật.
Nồng nhiệt, vụng về, đôi khi bám víu đến đáng thương. Như thể Quốc chính là người thân còn lại duy nhất của cô trên đời này. Cô không kiêu kỳ. Không tính toán. Cô chăm sóc Quốc bằng tất cả những gì cô có. Một cái khăn giấy. Một tô cháo nóng. Một tin nhắn lúc nửa đêm. Một cái ôm rất chặt giữa con hẻm đầy mùi khói xe.
Quốc từng nghĩ mình đang diễn.
Nhưng diễn lâu quá, cậu phát hiện cảm xúc trong lòng mình là thật.
Yêu là thật.
Hận cũng thật.
Hai thứ đó nằm cạnh nhau trong ngực cậu, cắn xé nhau từng ngày. Có khi Quốc đang cười với Vy, trong đầu lại hiện ra gương mặt Quỳnh. Có khi cậu nhớ Quỳnh đến nghẹt thở, nhưng bàn tay vẫn vô thức nắm chặt tay Vy. Có khi nằm cạnh Vy trong bóng tối, nghe cô thở đều đều, Quốc chỉ mở mắt nhìn trần nhà, không biết mình là kẻ trả thù, hay chỉ là một thằng khốn đang lợi dụng tình yêu của người khác để che đi sự trống rỗng của chính mình.
Từ nhỏ, đời Quốc đã gắn với bệnh viện.
Mùi thuốc sát trùng. Mùi cháo loãng. Tiếng bánh xe đẩy thuốc lăn ngoài hành lang. Mẹ cậu nằm trên giường bệnh, gầy đi từng ngày. Những người lớn quanh cậu nói chuyện bằng giọng mệt mỏi, cáu gắt, đôi khi chửi nhau ngay trước cửa phòng. Không ai thật sự nhìn cậu. Không ai hỏi cậu đói chưa. Không ai xoa đầu cậu bảo mọi chuyện rồi sẽ ổn.
Chỉ có Quỳnh.
Quỳnh từng mua cho cậu hộp cơm. Từng dúi vào tay cậu ít tiền lẻ. Từng ngồi xuống ngang tầm mắt cậu, hỏi cậu có sợ không. Giọng Quỳnh lúc đó không mềm mại kiểu giả vờ. Nó bình thường, hơi khàn, nhưng ấm. Với một đứa trẻ như Quốc, vậy là đủ.
Sau này, người thứ hai đối xử tốt với cậu như vậy lại là Vy.
Điều đó làm Quốc ghét chính mình.
Đêm đó, hai đứa vừa ăn khuya xong.
Quán hủ tiếu nằm ở góc đường, ánh đèn trắng hắt xuống mấy cái bàn inox bóng nhờn. Vy ăn ít, phần nhiều ngồi nhìn Quốc ăn. Thấy cậu gắp miếng thịt cuối cùng, cô cười. Quốc hỏi cô cười gì, Vy lắc đầu. Cô lấy khăn giấy lau giọt nước lèo dính ở mép miệng cậu, động tác tự nhiên như đã làm việc đó từ rất lâu.
Ăn xong, Quốc chở Vy về.
Đường khuya vắng. Thành phố sau nửa đêm có một thứ ánh sáng khác. Đèn đường vàng hơn, mặt nhựa đen hơn, những bảng hiệu còn mở sáng lên lẻ loi. Gió thổi qua áo Vy. Cô ngồi sau, vòng tay ôm eo Quốc, má áp vào lưng cậu.
Quốc chạy chậm.
Khi xe đi ngang một quán cafe DJ nằm khuất sau hàng cây, cậu khẽ liếc vào.
Tiếng nhạc từ bên trong dội ra. Không lớn lắm, nhưng đủ làm mặt kính rung nhẹ. Trước cửa quán có vài chiếc xe máy dựng lộn xộn, một gã bảo vệ ngồi trên ghế nhựa, tay cầm điếu thuốc. Đèn màu xanh tím quét qua tấm bảng hiệu cũ, rồi vụt tắt.
Đúng lúc đó, Quốc nhìn thấy một bóng người.
Một cô gái trùm kín trong bộ váy che nắng, đầu đội nón, mặt đeo kính tối màu. Cô bước rất nhanh ra khỏi cửa hông, cúi đầu như sợ ai nhận ra. Một chiếc xe ôm đã chờ sẵn ngoài lề. Người lái xe đưa tay nhận cái mũ bảo hiểm. Cô gái leo lên xe.
Tim Quốc như bị ai bóp mạnh.
“Đó là chị ấy.”
Ý nghĩ ấy bật ra trong đầu cậu trước cả khi cậu kịp hiểu.
Xe máy của cô gái bắt đầu lăn bánh.
Quốc thắng gấp.
Vy ngồi sau bị chúi tới, hai tay bám chặt lấy áo cậu.
Quốc không quay lại nhìn Vy. Mắt cậu dán vào bóng dáng phía trước.
“Chị Quỳnh !”
Tiếng hét của cậu xé ngang con đường khuya.
Cô gái kia khẽ quay đầu lại.
Qua cặp kính tối màu, Quốc không nhìn rõ mắt cô. Chỉ thấy khuôn mặt nghiêng trong một khoảnh khắc rất ngắn. Cái cằm. Dáng cổ. Cách cô quay đầu. Tất cả giống đến mức máu trong người cậu như đông lại.
Rồi cô quay về phía trước.
Chiếc xe ôm tăng ga.
Quốc lập tức rồ máy đuổi theo.
Vy ngồi sau cứng đờ.
Hai tay cô vẫn ôm eo Quốc, nhưng cái ôm ấy không còn như lúc nãy. Nó lạnh đi. Cứng đi. Giữa lưng Quốc và mặt Vy bỗng có một khoảng cách vô hình, dù thân thể hai người vẫn sát nhau trên cùng một chiếc xe.
Quỳnh.
Cái tên đó đập vào đầu Vy như một viên đá.
Quỳnh có phải con đàn bà đã làm mẹ cô chết không. Có phải kẻ từng lén lút với Minh không. Có phải cái bóng mà cô tưởng đã bị chôn xuống từ lâu, bây giờ lại bước ra từ một quán cafe DJ trong bộ đồ che kín mặt.
Và tại sao Quốc lại gọi cô ta bằng giọng đó.
Không phải giọng của một người tình cờ thấy người quen.
Mà là giọng của một người đã mất thứ quý nhất đời mình, rồi bất ngờ nhìn thấy nó sống lại giữa đêm.
Vy nhìn gáy Quốc.
Gió tạt vào mặt cô. Nước mắt không chảy ra, chỉ có mắt khô rát. Những câu hỏi hiện lên dồn dập, chen nhau, không câu nào có câu trả lời.
Quốc biết Quỳnh.
Quốc gọi Quỳnh là chị.
Quốc đuổi theo Quỳnh như phát điên.
Vậy còn cô là gì.
Chiếc xe lao qua một ngã tư vắng. Đèn tín hiệu chuyển vàng rồi đỏ, nhưng Quốc vẫn lách qua. Tiếng còi của một chiếc taxi vang lên phía sau. Vy giật mình, bàn tay bấu chặt vào áo cậu.
Quốc không cảm thấy đau.
Trước mắt cậu chỉ còn chiếc xe ôm kia. Cái bóng áo che nắng phập phồng sau lưng người tài xế. Một dáng lưng quen thuộc. Một mảnh quá khứ tưởng đã chết, bây giờ trôi trên con đường khuya như bóng ma.
Hai chiếc xe giữ khoảng cách không xa không gần.
Quốc cố tăng ga, nhưng đường bắt đầu đông xe tải đêm. Một chiếc container từ từ rẽ qua, chắn ngang tầm nhìn. Quốc nghiến răng, lách sang phải. Khi cậu vượt qua được, chiếc xe ôm kia đã rẽ vào một con đường nhỏ bên hông khu chợ cũ.
Quốc đuổi theo.
Con đường hẹp hơn. Hai bên là những ki-ốt đóng cửa, cửa sắt kéo xuống, trên đó dán đầy tờ rơi rách. Một con chó nằm trước mái hiên ngẩng đầu lên nhìn rồi sủa vài tiếng. Mùi rác ẩm, mùi cá cũ, mùi khói than còn sót lại từ ban ngày quện vào nhau.
Chiếc xe ôm phía trước rẽ thêm một lần nữa.
Quốc cũng rẽ.
Nhưng khi ra tới đoạn đường sau chợ, phía trước trống không.
Không còn chiếc xe ôm.
Không còn cô gái trùm kín.
Chỉ có vài bóng đèn đường nhấp nháy, một xe ba gác dựng sát tường, và tấm bạt xanh bị gió thổi phập phồng.
Quốc dừng xe.
Máy vẫn nổ. Tiếng pô xe rung trong đêm.
Cậu ngồi im, hai tay siết chặt tay lái. Hơi thở dồn dập. Mắt nhìn khắp xung quanh như muốn lật tung từng bóng tối, từng góc tường, từng cánh cửa sắt đang đóng kín.
Vy chậm rãi buông tay khỏi eo cậu.
Không ai nói gì.
Đêm khuya phủ xuống giữa hai người, dày và lạnh.
Quốc tắt máy.
Sự im lặng lập tức tràn tới. Từ rất xa, tiếng nhạc DJ vẫn còn vọng lại, mơ hồ như tiếng tim đập dưới nước.
Vy nhìn xuống bàn tay mình.
Ban nãy, bàn tay đó còn ôm Quốc. Bây giờ nó nằm lơ lửng giữa khoảng không, không biết đặt vào đâu.
Quốc vẫn nhìn về phía con hẻm trước mặt.
Môi cậu khẽ động, nhưng không phát ra tiếng.
Trong đầu cậu, gương mặt Quỳnh ngày xưa và bóng dáng cô gái vừa rồi chồng lên nhau. Còn sau lưng cậu, Vy ngồi im như một người vừa tỉnh dậy trong căn phòng lạ, phát hiện mọi cánh cửa đều khóa.
Hai người vẫn ngồi trên cùng một chiếc xe. Nhưng khoảng cách đã xa vời.
Kể từ hôm đó, cả hai không nói với nhau một lời nào.
Không phải kiểu giận dỗi ồn ào. Cũng không phải cãi nhau rồi đóng sầm cửa. Mọi thứ diễn ra rất bình thường, bình thường đến mức làm người ta thấy lạnh.
Buổi sáng, Vy vẫn dậy sớm.
Cô vo gạo, cắm nồi cơm nhỏ, chiên trứng, kho lại ít thịt từ tối hôm trước. Trong căn bếp hẹp của phòng trọ, tiếng dầu sôi lách tách vang lên rất rõ. Rõ hơn mọi khi. Cái muỗng chạm vào thành tô cũng rõ hơn. Tiếng nước chảy trong bồn rửa nghe như kéo dài mãi.
Quốc ngồi ngoài mép giường, cúi đầu mang giày.
Cậu biết Vy đang đứng sau lưng mình. Biết cô lấy hộp cơm, bỏ đồ ăn vào, đậy nắp, cho thêm đôi đũa dùng một lần. Biết cô đặt chai nước bên cạnh, rồi treo cái túi vải lên tay nắm cửa.
Như mọi ngày.
Chỉ khác là không ai nói gì.
Vy không hỏi hôm nay cậu mấy giờ về. Quốc không hỏi cô có mệt không. Cậu đứng dậy, cầm chìa khóa xe. Cô đi theo sau, khóa cửa, rồi ngồi lên yên sau như một thói quen còn sót lại.
Hai người chạy qua con hẻm cũ.
Buổi sáng, hàng xóm vẫn rửa xe, phơi đồ, chửi con, gọi nhau mua bánh mì. Một đứa trẻ cầm ổ bánh mì không chạy ngang qua đầu xe, bị mẹ nó quát vọng từ trong phòng. Mọi thứ ở dãy trọ vẫn sống như trước. Chỉ có giữa Quốc và Vy là có thứ gì đó đã tắt.
Vy ngồi sau, không ôm eo cậu nữa.
Hai tay cô đặt trên đùi, giữ nhẹ vạt áo khoác. Khoảng cách giữa ngực cô và lưng Quốc chỉ chừng một gang tay, nhưng lại giống như một con sông đen không có cầu.
Quốc biết điều đó.
Cậu cũng không quay lại. Tối, cậu vẫn tới đón Vy.
Cô bước ra khỏi chỗ làm, mặt hơi mệt, tóc buộc thấp sau gáy. Quốc dừng xe trước cổng. Vy đội mũ bảo hiểm, ngồi lên. Không hỏi. Không trách. Không nhắc đến cái tên Quỳnh.
Hai người vẫn ăn tối cùng nhau.
Có khi là quán cơm tấm bên đường. Có khi là hủ tiếu. Có khi Quốc mua đồ về phòng, Vy hâm lại bằng cái bếp điện nhỏ. Cô vẫn gắp miếng ngon vào chén cậu. Quốc vẫn ăn hết. Khi cậu ho, Vy vẫn đưa ly nước. Khi Vy làm rơi chiếc muỗng xuống nền, Quốc vẫn cúi xuống nhặt.
Tất cả những hành động ấy giống như những mảnh vỏ còn lại của một cái cây đã mục ruỗng bên trong.
Chỉ có hai thứ không còn xuất hiện giữa họ.
Lời nói.
Và sự gần gũi của những đêm trước.
Căn phòng trọ trở nên rộng hơn một cách kỳ lạ. Cái giường vẫn là cái giường đó, tấm rèm vẫn bạc màu, quạt vẫn quay kêu cọc cọc trên trần. Nhưng khi đêm xuống, Vy nằm quay mặt vào tường, Quốc nằm sát mép ngoài. Ở giữa hai người là một khoảng đen, im lặng và sâu, hút hết mọi âm thanh.
Có lần, nửa đêm, Quốc tỉnh dậy.
Cậu nghe tiếng Vy thở rất khẽ. Không đều. Như người đang cố không khóc. Quốc nằm im, mắt mở trong bóng tối. Bàn tay cậu hơi nhúc nhích, muốn đưa qua chạm vào vai cô. Nhưng rồi bàn tay ấy dừng lại giữa chừng, nằm bất động trên tấm nệm mỏng.
Sáng hôm sau, mọi thứ lại tiếp tục như cũ.
Quốc vẫn đến quán cafe DJ đó.
Ngày đầu, cậu ngồi từ chiều tới gần sáng. Gọi một ly cà phê đen, để tan đá đến nhạt thếch. Cậu chọn cái bàn khuất gần cửa, nơi có thể nhìn thấy cả lối vào chính và cửa hông. Đèn trong quán nhấp nháy. Nhạc đánh nặng, bass dội xuống sàn. Những cô gái trang điểm đậm đi ra đi vào, mùi nước hoa, mùi thuốc lá điện tử, mùi bia đổ quyện vào nhau.
Không ai là Quỳnh.
Ngày thứ hai, cậu lại tới.
Rồi ngày thứ ba.
Cậu nhìn từng DJ xuất hiện sau bàn nhạc. Nhìn dáng đi, cổ tay, cách cúi đầu chỉnh tai nghe. Có cô tóc dài. Có cô tóc ngắn. Có cô đội nón che nửa mặt. Nhưng không ai có dáng lưng hôm đó. Không ai quay đầu lại giống người đã khiến cậu hét lên giữa đường khuya.
Quốc hỏi vài nhân viên.
Không ai biết.
Hoặc có biết cũng không nói.
Cậu đưa tiền. Người ta nhận, cười nhạt, rồi lắc đầu. Quán đêm có luật của quán đêm. Người ta đến, người ta đi. Có người dùng tên thật, có người dùng tên giả. Có người hôm nay còn đứng dưới ánh đèn, hôm sau đã biến mất như chưa từng tồn tại.
Quốc trở về phòng lúc gần sáng.
Vy vẫn thức.
Cô ngồi bên cửa sổ nhỏ, nhìn xuống hẻm. Trên bàn có hộp cơm để sẵn, đậy bằng cái lồng nhựa. Đèn trong phòng bật màu vàng nhạt, chiếu lên mặt cô một lớp mệt mỏi.
Quốc mở cửa bước vào.
Vy không quay lại.
Cậu tháo giày, đặt chìa khóa lên bàn. Nhìn hộp cơm. Nhìn lưng Vy. Rồi đi vào nhà tắm.
Không giải thích.
Không nhận sai.
Không nói câu nào.
Vy cũng không hỏi.
Cô chỉ ngồi đó thêm một lúc, rồi đứng dậy, cất hộp cơm vào tủ lạnh. Động tác của cô rất chậm. Như người đang sợ nếu làm nhanh hơn một chút, thứ gì đó trong lòng sẽ vỡ ra.
Vy hận.
Cô hận Quốc vì đã gọi cái tên đó bằng giọng như vậy. Hận vì trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu mình không phải người duy nhất trong lòng cậu. Có thể từ đầu đã không phải. Có thể cô chỉ là cái bóng, là chỗ trống được lấp tạm, là người đứng sau một người phụ nữ khác.
Nhưng cô cũng buồn.
Cái buồn đó nặng hơn hận.
Vì cô không thể bỏ Quốc.
Trong đời Vy, người ở lại quá ít. Mẹ chết. Minh chỉ để lại trong cô một vệt nhơ bẩn và sự căm ghét. Những người từng đi qua đời cô phần lớn đều lấy đi thứ gì đó rồi biến mất. Chỉ có Quốc ở bên cạnh cô. Dù câm lặng. Dù đầy bí mật. Dù trong mắt cậu có một cái tên mà cô không chạm tới được.
Vy biết điều đó nhục nhã.
Nhưng biết cũng chẳng để làm gì. Cô vẫn chuẩn bị cơm.
Vẫn giặt áo cho cậu.
Vẫn để chai nước trong túi xe.
Vẫn đứng dưới mái hiên chờ Quốc đến đón khi trời mưa.
Mọi thứ cứ lặng lẽ trôi. Không đổ vỡ thành tiếng. Không có một trận cãi vã để người ta còn biết chỗ mà đau. Chỉ có sự im lặng bám lên tường, lên chăn gối, lên từng bữa cơm, từng chuyến xe.
Cho đến hôm sau, dãy trọ có người lạ tới. Đó là một cặp vợ chồng trung niên.
Người đàn ông mặc áo sơ mi bỏ trong quần, bụng hơi phệ, tay cầm xấp giấy tờ. Người đàn bà đi bên cạnh, tóc uốn, đeo kính mát dù trời không nắng. Họ đứng giữa sân trọ, nhìn quanh như nhìn một mảnh đất đã được đo đạc xong. Phía sau họ là hai thanh niên lạ mặt, áo đen, tay cầm điện thoại.
Người đàn ông vỗ tay mấy cái.
Tiếng vỗ khô khốc vang trong khoảng sân nhỏ. Mấy phòng lần lượt mở cửa.
Bà bán vé số thò đầu ra trước. Một anh công nhân còn mặc áo ba lỗ bước ra, tay dính xà phòng. Mấy đứa trẻ đang chơi dưới gốc cây khựng lại. Vy đứng ở cửa phòng, tay còn cầm cái áo đang gấp dở. Quốc từ ngoài hẻm vừa về tới, dừng xe, nhìn đám người lạ.
Người đàn ông nói mình là chủ mới.
Dãy trọ này đã được mua lại từ Lão Tứ. Giấy tờ đã sang tên. Họ sẽ xây mới lại toàn bộ. Tất cả người thuê phải dọn đi trong thời hạn được ghi trên thông báo.
Ông ta nói bằng giọng rất bình thường. Như thể chỉ đang thông báo đổi màu sơn.
Một tờ giấy được dán lên bức tường gần cầu thang. Keo dán còn ướt, góc giấy cong lên trong gió. Trên đó có dấu đỏ, chữ ký, ngày tháng. Những dòng chữ thẳng hàng, sạch sẽ, lạnh như kim loại.
Cả dãy trọ xôn xao.
Có người hỏi tiền cọc. Có người hỏi đi đâu bây giờ. Có người chửi nhỏ. Có người chạy lại nhìn kỹ tờ giấy. Mấy đứa trẻ không hiểu chuyện, chỉ thấy người lớn ồn lên thì nép vào cửa.
Vy và Quốc đứng cách nhau vài bước.
Cả hai đều khó hiểu.
Lão Tứ đi Đà Nẵng. Mai đi cùng. Vân cũng không có ở đây. Hoàng càng không thấy mặt. Mấy ngày nay dãy trọ vốn đã vắng đi một nửa hơi người, bây giờ bỗng dưng có chủ mới xuất hiện, nói một câu là mọi thứ phải dọn sạch.
Quốc bước tới xem tờ giấy.
Tên bên bán đúng là Lão Tứ.
Tên bên mua là một cái tên lạ.
Cậu nhìn dấu đỏ, nhìn chữ ký, nhìn ngày chuyển nhượng. Mặt cậu tối lại. Quốc lấy điện thoại gọi cho Hoàng. Không liên lạc được. Gọi Hải. Máy bận. Gọi thêm lần nữa, vẫn không có tín hiệu rõ ràng.
Vy đứng sau lưng cậu.
Cô không hỏi.
Quốc cũng không quay lại giải thích.
Đến chiều, tin dọn đi lan khắp dãy trọ.
Người ta bắt đầu gom đồ. Có phòng lôi vali cũ ra. Có phòng lấy thùng mì tôm để đựng chén bát. Có người ngồi bệt xuống nền, tính xem còn bao nhiêu tiền để thuê chỗ khác. Tiếng băng keo kéo rẹt rẹt. Tiếng đồ đạc va vào nhau. Tiếng trẻ con khóc vì con gấu bông bị nhét vào bao tải.
Dãy trọ giống như một thân cây bị chặt gốc.
Từng phòng, từng người, từng mùi quen thuộc bắt đầu rời khỏi nó.
Vy gấp quần áo rất nhanh.
Cô không có nhiều đồ. Vài bộ váy, mấy cái áo thun, một hộp mỹ phẩm cũ, mấy tấm hình lẫn trong ngăn kéo. Cô gom tất cả vào hai cái túi lớn. Khi nhấc tấm nệm lên, cô thấy một cái kẹp tóc rơi xuống. Cái kẹp nhỏ màu xanh, Quốc từng mua cho cô ở lề đường vì thấy cô đứng nhìn lâu quá.
Vy cầm nó trong tay một lúc.
Rồi bỏ vào túi.
Quốc đứng ở cửa.
Cậu nhìn căn phòng. Căn phòng từng là nơi hai người ăn, ngủ, im lặng, đau nhau. Trên tường vẫn còn vết băng keo dán từ lần Vy treo cái lịch nhỏ. Góc bếp còn cái nồi cơm điện. Dưới gầm bàn còn đôi dép của cô.
Cậu muốn hỏi Vy sẽ đi đâu.
Nhưng câu hỏi mắc lại trong cổ.
Vy kéo khóa túi.
Cô xách một cái, cái còn lại kéo lê trên nền. Khi đi ngang Quốc, cô dừng lại rất khẽ. Không nhìn cậu. Không nói.
Quốc đưa tay ra, định cầm giúp.
Vy tránh đi.
Động tác không mạnh. Chỉ là nghiêng người rất nhẹ.
Nhưng đủ.
Quốc đứng im.
Vy bước ra ngoài.
Ngoài sân, một chiếc xe ôm công nghệ đang chờ. Tài xế buộc giúp cô cái túi lớn phía trước. Vy ngồi lên xe, ôm cái túi còn lại trong lòng. Mũ bảo hiểm che mất nửa khuôn mặt cô.
Quốc đứng dưới mái hiên nhìn.
Xe nổ máy.
Vy không quay đầu lại.
Chiếc xe chạy ra khỏi hẻm, lẫn vào dòng xe chiều. Một lúc sau, không còn thấy nữa.
Không ai biết Vy chuyển đi đâu.
Quốc vẫn đứng đó thêm một lúc lâu.
Căn phòng phía sau lưng cậu trống dần. Ánh chiều rọi qua cửa, rơi lên nền gạch loang lổ. Cái khoảng trống giữa hai người cuối cùng đã có hình dạng. Nó không còn là khoảng đen trên chiếc giường ban đêm nữa. Nó là căn phòng không người, là cánh cửa mở, là tiếng xe chở Vy biến mất khỏi hẻm.
Tối đó, Quốc gom đồ của mình.
Cậu chỉ có một ba lô và một túi quần áo. Mấy thứ còn lại bỏ được thì bỏ. Cậu khóa cửa phòng, đưa chìa cho người chủ mới. Người đàn bà đeo kính mát nhận lấy, thả vào một cái hộp nhựa đã có nhiều chìa khác.
Tiếng chìa khóa va vào nhau nghe khô và lạnh.
Quốc chạy xe qua công ty.
Tòa nhà nhỏ của Hoàng sáng đèn ở vài tầng. Hải đang ở đó cùng mấy anh em. Người nào cũng bận, đi ra đi vào, gọi điện, chuyển thùng hồ sơ, kiểm tra máy tính. Không khí khác hẳn ngày thường. Căng như dây đàn.
Hải nhìn Quốc bước vào, chỉ hỏi ngắn.
“Dọn rồi à ?”
Quốc gật đầu.
Hải chỉ vào cái phòng nghỉ phía sau.
“Ở tạm trong đó. Có nệm.”
Quốc mang ba lô vào.
Phòng nghỉ nhỏ, có một cái nệm mỏng, cái quạt đứng, vài thùng nước suối xếp sát tường. Trên ghế có áo khoác của ai đó bỏ quên. Mùi cà phê đặc, mùi giấy in, mùi mồ hôi người thức khuya trộn lẫn trong không khí.
Quốc đặt ba lô xuống.
Cậu ngồi lên mép nệm, lấy điện thoại ra.
Không có tin nhắn của Vy.
Cậu mở khung chat. Dòng trò chuyện dừng lại ở mấy ngày trước. Một tin nhắn rất bình thường của Vy, hỏi cậu có ăn cay được không. Quốc nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Ngón tay cậu đặt trên bàn phím.
Rồi lại buông xuống.
Ngoài phòng, Hải nói gì đó với một người khác. Tiếng bước chân vội vã qua lại. Tiếng máy in chạy rè rè. Tiếng điện thoại rung liên tục trên bàn.
Quốc nằm xuống nệm, một tay che mắt.
Cậu nghĩ tới Quỳnh. Nghĩ tới dáng người trùm kín lên chiếc xe ôm. Nghĩ tới tiếng mình hét giữa đêm. Nghĩ tới Vy ngồi sau lưng mình, im lặng như bị đóng băng. Nghĩ tới bàn tay cô tránh khỏi tay cậu lúc xách túi rời đi.
Dãy trọ đã bị xóa khỏi đời họ chỉ trong một ngày.
Còn thứ gắn kết Vy và Quốc, hóa ra cũng mỏng như một tờ thông báo dán trên tường.
Chỉ cần một con dấu đỏ. Một chữ ký.
Một người lạ xuất hiện. Là mọi thứ tan ra.
Trở lại Đà Nẵng.
Buổi chiều, hội trường lớn của khách sạn mở đèn trắng từ sớm. Trên sân khấu là màn hình LED rộng, phía dưới xếp từng hàng ghế bọc nỉ. Mấy tấm bảng tên nhà đầu tư đặt ngay ngắn ở dãy đầu. Người mặc vest đi lại, nhân viên sự kiện cầm bộ đàm, máy quay lia qua lia lại để lấy hình.
Đây là một chương trình kinh tế.
Các doanh nghiệp trẻ lên thuyết trình gọi vốn. Nhà đầu tư ngồi dưới xem xét, ghi chú, hỏi vài câu, rồi quyết định có xuống tiền hay không. Bên ngoài hội trường là bàn cà phê, bánh ngọt, standee chụp hình, logo tài trợ. Mọi thứ sạch sẽ, sáng bóng, đúng kiểu những nơi người ta nói về tương lai bằng những con số.
Vân vừa kết thúc phần trình bày của mình.
Cô đứng trên sân khấu, mặc bộ đồ công sở màu sáng, tóc làm gọn, mặt trang điểm vừa đủ để lên hình. Bài thuyết trình trôi qua đúng như agency đã chuẩn bị. Slide đẹp. Hình ảnh đẹp. Những con số tăng trưởng được đặt cạnh biểu đồ đi lên. Các câu chữ như “hệ sinh thái làm đẹp”, “cộng đồng phụ nữ hiện đại”, “khả năng mở rộng chuỗi” lần lượt hiện trên màn hình.
Dưới hội trường có vài tiếng vỗ tay. Không lớn.
Chủ yếu là phép lịch sự.
Vân cúi đầu cảm ơn, môi vẫn giữ nụ cười. Cô nhìn xuống hàng ghế đầu. Ông Chí ngồi ở đó, tựa lưng vào ghế, hai tay đặt trên bụng, mặt gần như không đổi. Ông ta không ghi chú. Không hỏi. Cũng chẳng buồn nghiêng người nói với trợ lý.
Vân hiểu.
Công ty của cô nhìn thì rực rỡ. Ngoài mạng thì ồn ào. Tiền đổ về nhiều, khách kéo tới đông, video có lượt xem, hình ảnh có người khen. Nhưng đặt ở đây, giữa những bảng tài chính, mô hình vận hành, công nghệ, chuỗi cung ứng, cô biết công ty mình chỉ có cái vỏ đẹp.
Không có gì thật sự nổi bật.
Không có lợi thế gì khiến một người như ông Chí phải nhìn lâu.
Ông Văn và bà Lệ cứ nói cô nhất định phải gặp được ông Chí. Phải đi Đà Nẵng. Phải xuất hiện trong chương trình này. Phải thuyết trình cho thật đẹp. Họ nói đó là chuyện cực kỳ quan trọng, gần như sống còn của công ty.
Nhưng tới nơi rồi, Vân lại thấy mọi thứ rỗng tuếch.
Cô không hề được gặp riêng ông Chí. Đến trợ lý của ông ta cũng không tới bắt tay. Chỉ có đội agency lo hình ảnh, lo slide, lo clip hậu trường. Cô lên sân khấu, nói đúng phần của mình, cười đúng lúc, cúi đầu đúng lúc, rồi kết thúc.
Nếu đây là việc sống còn, thì cái phần sống còn ấy nằm ở đâu?
Vân bước xuống sân khấu.
Người dẫn chương trình vẫn đang nói mấy câu chuyển tiếp. Một nhân viên sự kiện ra hiệu cho cô đứng lại phía mép sân khấu. Lão Tứ được gọi lên tặng hoa theo kịch bản.
Lão bước lên hơi vụng.
Ông mặc áo sơ mi sáng màu, tóc chải ngược nhưng vẫn lòa xòa vài sợi. Tay cầm bó hoa lớn, vẻ mặt vừa hãnh diện vừa ngượng. Ánh đèn chiếu vào mặt làm lão nheo mắt.
Vân quay lại đón bó hoa.
Máy ảnh chớp liên tục.
Lão Tứ cười, đưa hoa cho con gái. Vân nhận lấy, nghiêng người ôm nhẹ ông. Trên màn hình lớn hiện lên hình ảnh một cô con gái thành đạt và người cha già đi cùng cô trong hành trình gọi vốn.
Đám đông lại vỗ tay.
Lão Tứ không quen sân khấu. Ông đứng thêm vài giây, tay không biết đặt đâu, rồi theo Vân bước xuống. Vân vẫn cười, nhưng trong đầu cô vẫn còn một vệt nghi ngờ mỏng.
Tại sao bà Lệ nhất định bắt cô phải tới đây? Tại sao ông Văn cũng hối thúc?
Nếu ông Chí chẳng hề để ý, vậy rốt cuộc cô đang đóng vai gì trong buổi này?
Câu hỏi đó nằm trong lòng Vân như một cái gai nhỏ.
Rồi đến lượt công ty của Hoàng.
Tên công ty hiện lên trên màn hình LED.
Không khí trong hội trường hơi đổi.
Không rõ vì slide đẹp hơn, hay vì vài người ở hàng đầu bắt đầu ngẩng lên. Hoàng bước ra từ cánh gà. Cậu mặc vest đen, áo sơ mi trắng, không đeo cà vạt. Gương mặt bình tĩnh, sạch sẽ, không có vẻ hồi hộp của người đi gọi vốn.
Mai đi cùng phía sau.
Cô không đứng ở trung tâm. Chỉ cầm một tập tài liệu, lặng lẽ đặt lên bục nhỏ bên cạnh, rồi lui xuống nửa bước. Váy của cô màu nhạt, tóc buộc gọn, trên mặt gần như không trang điểm. Cô không nhìn quanh. Không cố làm ai chú ý. Chỉ đứng đó, dịu và im, như một vệt sáng mỏng bên cạnh Hoàng.
Ông Chí lúc này mới ngẩng đầu.
Ông ta biết Hoàng.
Không cần ai giới thiệu.
Lão biết thằng này là người từng bán hàng cho đường dây của ông Vinh. Một thằng trẻ tuổi, sạch mặt, kín tiếng, không tham lam lộ liễu như đám ngoài chợ đen. Loại người đó nguy hiểm hơn. Vì chúng không chỉ biết kiếm tiền, chúng còn biết chờ.
Ông Chí cũng biết Hoàng không đến đây để gọi vốn.
Công ty này không thiếu tiền đến mức phải trình bày trước đám đông. Những con số trên slide chỉ là cái cớ. Mấy câu về mở rộng thị trường, chuyển đổi số, chuỗi vận hành cũng chỉ là lớp vải phủ bên ngoài.
Thằng này muốn gặp ông.
Hoặc đúng hơn, nó muốn ông nhìn thấy một thứ gì đó.
Ông Chí tựa lưng sâu hơn vào ghế.
Được.
Để xem nó muốn cho lão thấy cái gì.
Hoàng bắt đầu nói.
Giọng cậu đều, thấp, rõ. Slide chạy phía sau. Không có những câu quá màu mè. Dữ liệu được đưa ra từng phần, bình tĩnh và gọn. Mô hình kinh doanh, dòng tiền, hệ thống phân phối, khả năng mở rộng. Người trong hội trường bắt đầu tập trung hơn.
Nhưng ông Chí chỉ nghe nửa tai.
Ánh mắt lão đã dừng lại ở Mai.
Ban đầu chỉ là một cái liếc.
Sau đó cái liếc ấy ở lại lâu hơn.
Mai đứng bên cạnh màn hình, hai tay cầm tập tài liệu trước bụng. Khi Hoàng chuyển slide, cô hơi nghiêng đầu nhìn lên. Ánh sáng từ màn hình hắt xuống mặt cô, làm đường nét trở nên mềm hơn. Không phải kiểu đẹp sắc, không phải vẻ đẹp được mài giũa bằng tiền, son phấn, hàng hiệu. Ở Mai có một cái gì đó khác.
Mỏng.
Sạch.
Như một tờ giấy trắng để quên trên bàn gỗ cũ.
Ông Chí đã đi qua gần hết những thứ đàn ông như ông ta có thể đi qua.
Tiền. Quyền. Bàn nhậu. Sòng bạc. Phòng kín. Những cô người mẫu giá bảy mươi triệu một đêm. Những cô hoa hậu được dẫn tới bằng cửa sau, cười ngọt, nói khẽ, biết cách khen ông ta chỉ bằng một cái nhìn. Đàn bà đến với ông ta ai cũng mềm. Ai cũng ngoan. Ai cũng biết giá trị của một cái gật đầu.
Ông thở ra, họ cũng khen.
Ông kể chuyện cũ, họ cũng cười.
Ông đặt tay lên bàn, họ đã tự biết phải rót rượu.
Lão đã chán cái kiểu ngọt đó từ lâu.
Vì cái gì mua được quá dễ thì không còn làm người ta thấy thèm.
Chỉ có Linh là khác.
Cái tên ấy nằm sâu trong ông Chí nhiều năm, như một cái gai cắm trong thịt, thỉnh thoảng lại nhói lên. Linh không đẹp theo kiểu những người đàn bà quanh ông. Cô không sắc, không lộng lẫy, không biết dùng ánh mắt để xin xỏ. Nhưng ở cô có một thứ khiến ông ta nhớ mãi.
Sự trong trẻo.
Và lòng tốt đến gần như ngu ngốc.
Một cô gái muốn dành cả đời cho mấy đứa trẻ mồ côi. Muốn gom từng đồng tiền nhỏ để mua sữa, mua thuốc, mua vở. Muốn che chở cho những đứa trẻ không có ai phía sau. Muốn tin rằng người lớn vẫn có thể tử tế, rằng thế giới này vẫn còn chỗ cho kẻ yếu.
Chính cái vẻ đó làm ông Chí thèm khát.
Không phải chỉ vì nhan sắc.
Mà vì Linh không thuộc về thế giới của ông.
Cô nhìn ông bằng ánh mắt ghét bỏ. Cô không giấu. Không nịnh. Không sợ theo cái cách ông quen nhìn thấy. Càng như vậy, ông càng muốn bẻ gãy cái phần sạch sẽ đó. Muốn nhìn nó vỡ ra trong tay mình, để chứng minh rằng trên đời này chẳng có gì là không thể mua, không thể ép, không thể làm bẩn.
Sau đêm ấy, ông Chí vẫn nhớ.
Nhớ không phải vì thương.
Mà vì khoảnh khắc đó cho ông cảm giác chiến thắng kỳ quái nhất đời mình.
Một thứ khoái cảm không đến từ thân xác, mà đến từ việc nhìn thấy một tấm gương trong vắt bị mình làm nứt.
Bao nhiêu năm qua, lão vẫn ám ảnh.
Và hôm nay, trên sân khấu này, ông ta nhìn thấy Mai.
Không phải Linh.
Nhưng giống.
Không giống ở khuôn mặt một cách rõ ràng. Không phải kiểu hai người sinh ra cùng một khuôn. Mà giống ở cái vẻ người. Cách Mai đứng im. Cách cô không tranh ánh sáng của Hoàng. Cách cô cúi mắt khi có máy quay lia tới. Cách cô đưa tập tài liệu bằng hai tay, nhẹ và cẩn thận, như sợ làm phiền người khác.
Một loại mềm yếu không phải để quyến rũ.
Một loại sạch sẽ không biết mình đang bị nhìn.
Ông Chí ngồi thẳng dậy.
Trợ lý bên cạnh nhận ra sự thay đổi rất nhỏ ấy. Hắn nghiêng người định hỏi, nhưng ông Chí đưa tay ngăn lại.
Trên sân khấu, Hoàng vẫn nói.
Màn hình chuyển sang phần kế hoạch mở rộng sau gọi vốn. Các biểu đồ hiện lên. Tiếng máy lạnh chạy đều trên trần. Máy ảnh ở góc hội trường chớp vài lần.
Mai khẽ bước sang một bên để không che màn hình.
Ông Chí nhìn theo.
Trong đầu ông, gương mặt Linh năm xưa và dáng Mai hiện tại chồng lên nhau trong một khoảnh khắc ngắn. Một cô gái tóc rối, mắt vẫn sáng dù đã kiệt sức. Một cô gái đứng dưới ánh đèn LED, tay ôm tập tài liệu, bình yên đến mức làm người ta muốn phá nát.
Khóe miệng ông Chí nhích lên.
Rất nhẹ.
Hoàng đang nói tới phần gọi vốn, nhưng ánh mắt cậu từ trên sân khấu đã lướt xuống hàng ghế đầu. Chỉ một cái nhìn thoáng qua. Đủ để thấy ông Chí đã nhìn ai.
Hoàng không ngừng nói.
Giọng cậu vẫn đều.
Slide vẫn chạy đúng nhịp.
Mai vẫn đứng đó, không biết gì.
Còn dưới hàng ghế đầu, ông Chí cuối cùng cũng thật sự chú ý đến buổi thuyết trình này.
Cuối buổi thuyết trình, hội trường bắt đầu loãng người.
Những nhà đầu tư đứng dậy bắt tay nhau. Nhân viên sự kiện thu micro, kéo dây điện, tháo bảng tên trên bàn. Trên màn hình LED, logo chương trình vẫn còn sáng, nhưng ánh sáng ấy đã nhạt đi sau mấy tiếng đồng hồ nghe những bài nói về vốn, thị trường, tăng trưởng và tương lai.
Hoàng vừa bước xuống khỏi sân khấu thì một người đàn ông mặc vest xám tiến lại.
Gã là trợ lý của ông Chí. Mặt gầy, tóc vuốt sát da đầu, trên tay cầm một chiếc điện thoại màu đen. Gã không cười. Gã chỉ đứng chắn trước mặt Hoàng, hơi cúi đầu, giọng nhỏ vừa đủ nghe.
“Ông Chí muốn hẹn gặp cậu một chút.” Hoàng nhìn gã.
Không hỏi lý do. Không tỏ ra ngạc nhiên.
Cậu chỉ gật đầu.
Ở phía sau, Nhung đang đứng cùng Mai gần cửa bên hông hội trường. Mai ôm tập tài liệu trước ngực, vẻ mặt vẫn còn hơi căng sau buổi thuyết trình. Cô không quen những nơi đông người như vậy. Đèn mạnh, máy quay, những ánh mắt dò xét, tất cả làm cô mệt đi, dù cô không nói.
Hoàng bước tới chỗ hai người.
Cậu nói rất ngắn.
“Nhung đưa Mai về resort trước.”
Nhung nhìn Hoàng.
Chỉ một cái nhìn rất nhanh. Cô hiểu có chuyện.
Hoàng quay sang Mai.
“Tối nay sẽ gặp một khách hàng rất lớn. Nhung chuẩn bị giúp Mai.”
Mai hơi ngẩng lên.
Cô chưa hiểu.
“Khách hàng ạ ?”
Hoàng chưa kịp nói thì Nhung đã mỉm cười nhẹ, đưa tay đỡ lấy tập tài liệu của Mai.
“Chị thuyết trình rất tốt, có vẻ nhà đầu tư muốn hẹn tối nay để bàn việc đấy.”
Mai im một chút rồi gật đầu.
Cô không hỏi thêm.
Tính Mai vốn vậy. Có điều gì chưa rõ, cô cũng thường giữ trong lòng. Cô chỉ nhìn Hoàng thêm một thoáng, như muốn chắc rằng mọi chuyện ổn. Hoàng nhìn lại cô, gật rất nhẹ.
Nhung đưa Mai đi trước.
Hai bóng người khuất dần sau cửa kính lớn của khách sạn. Mai đi chậm, vai hơi khép lại. Nhung đi bên cạnh, bước vững hơn, tay cầm điện thoại, gương mặt đã trở về vẻ lạnh và tỉnh.
Hoàng đứng nhìn cho đến khi họ rời khỏi sảnh.
Rồi cậu quay lại.
Tên trợ lý vẫn chờ.
Gã không nói gì, chỉ đưa tay ra hiệu.
Hoàng đi theo gã qua hành lang riêng của khách sạn. Khu này tách khỏi phần hội nghị, thảm dày hơn, đèn vàng hơn, không còn tiếng người nói chuyện. Hai bên tường treo tranh phong cảnh biển, những bức tranh sạch sẽ và vô hồn. Thang máy riêng mở ra sau một cánh cửa gỗ. Trợ lý quẹt thẻ, bấm tầng cao nhất.
Trong thang máy, không ai nói.
Hoàng đứng thẳng, hai tay buông bên hông. Mặt thang máy bằng kim loại phản chiếu bóng cậu hơi méo đi. Gã trợ lý đứng cạnh, mắt nhìn con số tầng nhảy lên từng nấc.
Cửa mở.
Tầng trên cùng yên tĩnh đến mức nghe được cả tiếng máy lạnh chạy trong tường.
Trước cửa phòng tổng thống có hai gã đàn ông đứng canh.
To lớn.
Không phải kiểu bảo vệ khách sạn. Cổ dày, vai rộng, mắt lạnh. Một gã mặc áo đen ngắn tay, cánh tay lộ gân nổi rõ. Gã còn lại mặc sơ mi trắng nhưng hàng cúc gần như căng ra ở ngực. Cả hai nhìn Hoàng từ đầu tới chân, như nhìn một món đồ cần kiểm tra trước khi đem vào kho.
Tên trợ lý dừng lại.
Một gã bước tới, đưa tay rà soát người Hoàng.
Từ vai, ngực, eo, túi quần, cổ tay, mắt cá chân.
Điện thoại bị lấy ra, đặt vào một khay nhỏ trên bàn phụ cạnh cửa. Bút ký cũng bị tháo nắp kiểm tra. Đồng hồ, ví, chìa khóa, tất cả được nhìn qua một lượt.
Hoàng để mặc.
Không phản ứng.
Sau khi kiểm tra xong, gã bảo vệ mở cửa.
Hai tên đã đi cùng Hoàng bước vào trước. Bên trong còn có thêm hai tên khác đứng cạnh ông Chí. Tổng cộng sáu người. Sáu cái bóng lớn rải trong căn phòng rộng như những cột đá.
Căn phòng tổng thống nhìn xuống biển.
Cửa kính cao từ sàn lên trần. Bên ngoài, Đà Nẵng đang lên đèn. Những vệt sáng kéo dài theo bờ biển, ôm lấy bóng tối của mặt nước. Trong phòng có mùi gỗ đắt tiền, mùi xì gà và mùi rượu mạnh.
Ông Chí ngồi trên ghế sofa lớn.
Lão không mặc vest nữa. Áo sơ mi mở hai cúc trên, cổ tay đeo đồng hồ vàng. Trước mặt là một ly rượu và gạt tàn. Lão ngồi tự nhiên, lưng tựa sâu, một tay đặt trên thành ghế, như thể cả căn phòng này, cả thành phố ngoài kia, và cả những người đang đứng trong phòng đều chỉ là đồ vật thuộc về lão.
Hoàng vừa bước vào đã quỳ xuống.
Không chậm.
Không do dự.
Đầu gối cậu chạm xuống nền thảm dày, gần như không phát ra tiếng.
Ông Chí nhìn cảnh đó, khóe miệng nhếch lên.
“Biết điều đấy, nhóc.”
Hoàng cúi đầu.
Không đáp.
Ông Chí cầm ly rượu lên, lắc nhẹ. Đá trong ly va vào thành thủy tinh, vang lên một tiếng mỏng. “Mày tính là Câu Tiễn, dâng Tây Thi cho tao phải không ? Mục đích của mày là gì.”
Hoàng vẫn cúi đầu.
“Thưa ngài, tôi chỉ muốn được làm cánh tay trái cho ngài mà thôi.”
Ông Chí cười khẽ.
“Mày tính soán ngôi thằng Vinh à ?”
“Không ạ.”
Hoàng ngẩng lên vừa đủ để nhìn tới đôi giày của ông Chí.
“Ngài là trung tâm, với tiền; dưới ngài là quyền và bóng tối. Hiện người nắm quyền đã bị mất, nếu được ngài để mắt, cháu có thể có cơ hội.”
Ông Chí bật cười lớn.
Tiếng cười của lão vang trong phòng, đụng vào cửa kính rồi dội lại. Mấy tên đứng quanh không cười. Chúng chỉ im lặng như tượng, mắt vẫn đặt trên người Hoàng.
Ông Chí đặt ly xuống.
“Khẩu khí lớn nhỉ, giá hơi cao đấy.”
Hoàng cúi thấp hơn.
“Cháu không xin quyền lực, cháu chỉ xin cơ hội để được ăn phân.”
Lần này ông Chí cười lâu hơn.
Lão ngả người ra sau, bụng rung lên dưới lớp áo sơ mi. Lão đưa tay chỉ vào Hoàng, mắt nheo lại vì thích thú.
“Tự nhận là Câu Tiễn, muốn ăn cứt của tao à ?”
Hoàng ngẩng đầu.
Giọng cậu vẫn đều.
“Nhưng ngài hẳn sẽ không phải như Phù Sai.”
Nụ cười của ông Chí chậm rãi lắng xuống.
Trong vài giây, căn phòng im hẳn.
Ông ta nhìn Hoàng. Nhìn rất lâu. Ánh mắt lão không còn là ánh mắt nhìn một thằng trẻ quỳ dưới chân mình nữa. Nó có thêm một chút thú vị. Một chút đề phòng. Và một chút thèm muốn được xem vở diễn này sẽ đi tới đâu.
Rồi ông Chí gật đầu.
“Được.”
Lão cầm điếu xì gà đặt trên gạt tàn lên, rít một hơi ngắn.
Khói xám bay ra khỏi miệng lão, tan dần trong ánh đèn vàng.
“Vậy đưa cô ta đến đây.”
Hoàng chống tay xuống thảm, từ từ đứng dậy.
Cậu vẫn cúi đầu, không nhìn thẳng vào mắt ông Chí.
“Thưa ngài, một món ngon không phải cứ đặt lên đĩa là ăn sẽ ngon. Mỗi tuyệt phẩm có cách thưởng thức riêng.”
Ông Chí khựng lại.
Hoàng nói tiếp.
“Nếu khuyên cô ấy đến đây, ngài sẽ không thấy ngon miệng đâu. Nếu như ngài đến tận ổ bắt mới thực sự tuyệt hảo.”
Căn phòng lại im.
Một tên đứng bên trái ông Chí hơi nhướng mắt. Tên trợ lý nhìn Hoàng nhanh hơn một nhịp. Hai gã hộ pháp gần cửa vẫn đứng yên, nhưng vai chúng như cứng lại.
Ông Chí nhìn Hoàng.
Rồi lão bật cười.
Không lớn như lúc nãy.
Lần này tiếng cười trầm hơn, kéo dài trong cổ họng.
“Mày biết cách đấy.”
Lão đặt điếu xì gà xuống, vẫy tay gọi trợ lý.
Tên trợ lý lập tức bước tới, cúi người.
Ông Chí nói chậm, từng chữ như đặt xuống bàn.
“Đi cùng Hoàng. Dọn dẹp sạch sẽ căn phòng. Tối tao sẽ đến.”
Tên trợ lý gật đầu.
“Vâng.”
Hoàng cúi đầu.
“Cháu xin phép.”
Ông Chí không đáp.
Lão đã quay mặt ra cửa kính. Ngoài kia, thành phố sáng rực lên dưới chân. Biển đêm đen như mực, nhưng đường bờ được đèn kéo thành một vệt cong mềm. Ông Chí nhìn bóng mình phản chiếu trên kính, miệng vẫn còn giữ nụ cười rất nhạt.
Cửa phòng tổng thống mở ra.
Hoàng đi ra khỏi phòng tổng thống cùng tên trợ lý.
Phía sau còn có hai gã gác cửa của ông Chí đi kèm. Hai tên này lúc nãy đứng ngoài cửa như tượng đá, bây giờ bước sau lưng Hoàng, tiếng giày nện xuống thảm gần như không vang. Một tên cao lớn, cổ ngắn, vai ngang. Tên còn lại gầy hơn nhưng mắt sắc, bàn tay lúc nào cũng đặt gần hông.
Tên trợ lý cầm điện thoại của Hoàng trong tay một lúc rồi mới ném trả lại.
Hoàng bắt lấy, bỏ vào túi.
Không ai nói gì.
Xe đến resort. Mùi nước hoa trong sảnh, mùi gỗ, mùi biển từ xa thổi vào. Khách du lịch đi ngang, cười nói nhỏ, tay cầm ly nước trái cây. Mọi thứ nhìn vẫn bình thường, sáng sủa, sạch sẽ.
Hoàng dẫn bọn họ về phòng mình.
Căn phòng đó ban đầu Hoàng ở chung với Lão Tứ. Trong tủ còn mấy bộ đồ của lão, cái túi thuốc Mai chuẩn bị, đôi dép nhựa lão mang từ Sài Gòn ra, vài món linh tinh lão nhét bừa trên bàn. Đồ của Hoàng thì ít hơn. Một vali nhỏ, laptop, vài tập giấy, vài cái áo sơ mi treo thẳng trong tủ.
Hoàng quẹt thẻ mở cửa. Tên trợ lý bước vào trước. Hai tên gác cửa theo sau. Cánh cửa đóng lại.
Ngay lập tức, cả ba bắt đầu lục soát.
Tên trợ lý đi quanh phòng, mở từng ngăn kéo, nhấc từng cái gối, cúi xuống nhìn dưới gầm giường. Một tên vào phòng tắm, kéo rèm, mở nắp bồn cầu, kiểm tra khe gương, lỗ thông gió. Tên còn lại mở tủ áo, lôi từng cái áo ra, bóp cổ áo, bóp đường may, kiểm tra cả túi quần của Lão Tứ.
Đồ đạc bị ném ra ngoài không thương tiếc.
Áo sơ mi của Lão Tứ văng xuống ghế. Túi thuốc bị đổ ra bàn, mấy vỉ thuốc trượt lăn trên mặt gỗ. Dép nhựa bị đá ra sát cửa. Cái quần lão gấp vụng nằm vắt lên tay ghế. Vali của Hoàng cũng bị mở tung, từng món đồ được lấy ra, soi qua, rồi quăng sang một bên.
Hoàng đứng gần cửa sổ.
Cậu không cản.
Cũng không giải thích.
Ngoài ban công, trời Đà Nẵng đã tối hẳn. Biển chỉ còn là một mảng đen, thỉnh thoảng lóe lên vài vệt sáng từ tàu xa. Trong phòng, tiếng khóa kéo, tiếng ngăn tủ đóng mở, tiếng đồ vật rơi xuống nền vang lên khô khốc.
Tên trợ lý tìm rất kỹ.
Gã kiểm tra ổ cắm điện. Kiểm tra đầu báo khói. Kiểm tra đèn ngủ. Gã lấy điện thoại soi vào mép tranh treo tường, khe máy lạnh, cả chỗ sau tivi. Hai tên kia cũng làm như đã quen việc. Không hấp tấp, không dư thừa. Từng góc phòng bị lật qua một lượt.
Gần nửa tiếng sau, căn phòng trống hẳn.
Đồ của Lão Tứ và Hoàng bị gom thành mấy đống ngoài cửa. Những thứ không cần thiết đều bị đẩy ra hành lang. Trên bàn chỉ còn mấy chai nước chưa mở, một hộp khăn giấy, điện thoại bàn của resort. Giường được kéo lại ngay ngắn. Tủ rỗng. Phòng tắm sạch. Ban công không còn ghế thừa.
Tên trợ lý đứng giữa phòng, nhìn quanh.
Căn phòng lúc này sạch sẽ, gọn gàng, và an toàn.
Ít nhất là theo cách bọn chúng muốn.
Gã quay sang Hoàng.
“Từ giờ đến tối, không ai được tự ý vào đây.”
Hoàng gật đầu.
“Được.”
“Tới giờ, tao sẽ báo.”
“Vâng.”
Tên trợ lý nhìn cậu thêm một lát rồi bước ra. Hai tên gác cửa đi theo sau. Một tên còn ngoái lại nhìn căn phòng lần cuối trước khi đóng cửa.
Cánh cửa khép lại.
Hoàng đứng yên vài giây.
Rồi cậu mở cửa, cúi xuống khiêng đồ.
Đồ của Lão Tứ khá lộn xộn. Thuốc, áo quần, khăn tắm, mấy món Mai gói cẩn thận trong túi nylon. Hoàng gom từng thứ bỏ lại vào túi. Cậu xách vali của mình bằng một tay, tay kia ôm túi đồ của Lão Tứ, đi qua hành lang sang một căn phòng khác ở cùng tầng.
Căn phòng này đã được đổi từ trước.
Lúc nãy, Nhung đã nói với Lão Tứ là chuyển qua phòng khác.
Lão Tứ sau cuộc nói chuyện với Hoàng ở quầy bar cũng không hỏi nhiều. Ông chỉ nhìn Hoàng một cái, rồi chậc lưỡi. Mặt lão nặng hơn thường ngày. Những câu chửi đùa, những lời càu nhàu vụn vặt đều biến mất. Có những chuyện lão hiểu mình không nên dính vào quá sâu. Hoặc có muốn dính vào, Hoàng cũng sẽ không để lão dính.
Vậy nên lão ôm cái túi thuốc, theo Vân qua phòng mới.
Vân không hiểu hết, nhưng cũng không hỏi ngay. Cô chỉ kéo vali theo, mặt hơi khó chịu vì bị đổi phòng bất ngờ. Lão Tứ đi sau, dép lê kéo trên thảm. Tới nơi, ông đặt đồ xuống ghế, ngồi phịch xuống mép giường.
Vân nhìn ông.
“Ba mệt hả ?”
Lão Tứ xua tay.
“Không.”
Rồi lão im.
Vân thấy vậy cũng thôi. Cô mở điện thoại, kiểm tra tin nhắn, nhưng mắt thỉnh thoảng vẫn liếc về phía lão. Lão Tứ ngồi đó, hai tay đặt trên đầu gối, nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, đèn resort sáng thành từng vệt dài dưới hàng cây. Mặt lão trầm xuống, già đi mấy tuổi.
Chỉ có Mai là không biết gì.
Cô đang ở phòng của Nhung.
Phòng tắm còn hơi nước. Đèn vàng ấm. Trên ghế đặt sẵn một bộ váy màu nhạt, khăn lông, hộp trang điểm nhỏ, nước hoa, kẹp tóc. Nhung vừa lấy máy sấy hong tóc cho Mai, vừa kiểm tra điện thoại đặt trên bàn.
Mai ngồi trước gương.
Tóc cô ướt một nửa, buông xuống vai. Mặt sau khi tắm xong sạch và mềm, không trang điểm cũng đã sáng. Cô nhìn Nhung trong gương, cười nhẹ.
“Em chăm chị kỹ vậy.”
Nhung đặt máy sấy xuống, lấy lược chải nhẹ phần đuôi tóc cho cô.
“Cuộc gặp tối nay quan trọng mà.”
Mai cúi mắt.
“Chị cần làm gì ?”
Nhung mỉm cười.
“Không cần làm gì cả, chỉ cần nói chuyện một cách bình thường thôi. Cứ là chị là được.” Mai gật đầu.
“Ừ.”
Cô không hỏi thêm.
Nhung quay sang mở chiếc túi nhỏ đặt bên cạnh giường. Bên trong có vài món đồ được gấp rất gọn. Cô lấy ra một cái áo ngực màu trắng, kiểu đơn giản, không có ren cầu kỳ. Nhìn qua cũng giống đồ bình thường.
Mai hơi ngạc nhiên.
“Phải mặc áo ngực khác à ?”
Nhung gật đầu.
“Để phòng thân đấy.”
Mai nhìn cô.
“Là gì ?”
Nhung cầm cái áo lại gần, chỉ vào phần giữa.
Ở đó có một đường may nhỏ. Nếu không để ý sẽ tưởng chỉ là nếp vải. Nhung dùng móng tay khẽ tách ra, để lộ một cây kim rất mảnh được giấu kín bên trong. Kim ngắn, sáng lạnh dưới đèn, phần đầu được bọc lại để không đâm vào da khi mặc.
Mai im đi.
Nhung nói chậm.
“Nếu chị tiếp khách, mà có vấn đề gì chị có thể tự vệ.”
Cô đặt ngón tay lên chỗ giấu kim.
“Kẻ nào làm bậy với chị, chị rút ra đâm vào người. Đau quá là hắn phải bỏ ra, lúc đó mình chạy.” Mai nhìn cây kim.
Một thứ nhỏ xíu như vậy, đặt giữa lớp vải mềm, bỗng làm căn phòng yên hơn. Tiếng máy lạnh chạy trên trần cũng nghe rõ hơn.
Mai hỏi khẽ.
“Em từng làm rồi à ?”
Nhung cười.
Nụ cười rất nhẹ, nhưng không vui.
“Em làm thư ký mà, nhiều khi.”
Cô không nói hết câu.
Mai cũng không hỏi tiếp.
Nhung gài lại đường vải, đưa cái áo cho Mai.
“Chị cứ mặc vào cho an toàn.”
Mai nhận lấy.
Hai bàn tay cô hơi chậm hơn bình thường. Cô nhìn Nhung trong gương, ánh mắt dịu nhưng có một lớp lo lắng mỏng vừa hiện lên.
“Cám ơn em.”
Nhung gật đầu.
Cô quay đi chỉnh lại bộ váy trên ghế, giọng vẫn bình thường.
“Lát nữa em trang điểm nhẹ thôi. Chị hợp như vậy hơn.”
Mai cúi nhìn món đồ trong tay.
Bên ngoài cửa sổ, resort vẫn sáng đèn. Dưới sân, khách du lịch đi ngang qua, cười nói, chụp ảnh, không ai biết trong một căn phòng yên tĩnh trên tầng này, một cây kim nhỏ vừa được giấu vào giữa lớp vải mềm.
Mai đứng dậy thay đồ.
Nhung quay lưng lại, nhìn điện thoại.
Màn hình hiện một tin nhắn của Hoàng.
Chỉ vài chữ.
Nhung đọc xong, khóa máy.
Cô ngẩng đầu nhìn vào gương. Trong gương, khuôn mặt cô run rẩy. Run rẩy đến mức gần như lạnh.
Còn Mai ở phía sau tấm rèm thay đồ, vẫn không biết tối nay mình sẽ được đưa tới gần bóng tối đến mức nào.