Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 40

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 40

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 29/08/2026

Cả Vân và Mai đều khựng lại.

Trong làn hơi nước mờ trắng, hai người nhìn nhau. Ánh mắt chạm nhau rất nhanh, nhưng đủ để cả hai hiểu rằng mình vừa phát ra tiếng động cùng lúc. Vân là người lấy lại vẻ tự nhiên trước. Cô đưa tay vốc nước lên cổ, khẽ thở ra rồi nói như không có chuyện gì:

“Nước nóng quá!”

Mai cúi mặt xuống ngay.

Hơi nước phủ quanh má cô, nhưng vẫn không che được màu đỏ đang lan lên tận tai. Cô khẽ dịch người, hai tay ôm trước ngực, giọng nhỏ xíu:

“Em thì… đạp phải sỏi.”

Lão Tứ ngồi giữa, mặt tỉnh bơ như không nghe thấy gì.

Cái vẻ tỉnh bơ đó còn đáng nghi hơn cả một lời thú nhận. Lão tựa lưng vào thành đá, mắt nhìn lên màn hơi trắng trước mặt, miệng hơi nhếch. Cái thân già chìm trong nước nóng, hai vai thả lỏng, như một ông khách du lịch hiền lành đang tận hưởng khoáng nóng.

Nhưng Vân liếc lão một cái.

Mai thì không dám nhìn.

Lão Tứ đang tính nhích người thêm một chút, vừa để trêu, vừa để xem hai đứa phản ứng ra sao, thì từ hồ bên cạnh có tiếng người vang lên:

“Ủa… chị Vân phải không?”

Vân lập tức quay đầu.

Một gã thanh niên chừng hai mươi mấy tuổi đang đứng ở bậc lên xuống hồ, mắt mở lớn, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa mừng. Trên tay gã cầm điện thoại chống nước, tóc ướt rũ xuống trán, vai còn đọng hơi nước.

Gã nhìn Vân thêm vài giây rồi reo lên:

“Đúng rồi! Chị Vân TikTok phải không? Em có follow chị!”

Vân khẽ cười.

Nụ cười của cô thay đổi rất nhanh. Chỉ trong một nhịp, vẻ thư giãn riêng tư biến mất, thay vào đó là dáng vẻ quen thuộc trước ống kính. Cằm hơi nâng, mắt sáng, miệng cười vừa đủ. Không quá thân mật, cũng không lạnh. Cái kiểu cười đã được luyện qua hàng trăm lần chụp hình, livestream, khai trương, gặp khách.

“Ừ, chị là Vân.”

Gã thanh niên vui ra mặt.

“Trời ơi, em không ngờ gặp chị ngoài đời. Chị đẹp hơn trên mạng nữa. Cho em xin tấm hình được không chị?”

Vân đưa tay vuốt nhẹ tóc ướt ra sau tai.

“Được chứ.”

Lão Tứ ngồi dưới nước, cau mặt.

Mới vừa yên ổn được một chút đã có người tới phá. Lão nhìn gã thanh niên bằng ánh mắt không mấy thiện cảm. Nhưng Vân thì đã đứng dậy, bước lên bậc đá ven hồ.

Nước chảy từ người cô xuống từng vệt, nhỏ lên mặt đá. Hơi nóng bốc quanh chân. Cô lấy khăn choàng nhẹ qua vai, chỉnh lại tóc rồi ngồi lên bậc bờ hồ, nghiêng người một chút cho góc mặt đẹp hơn.

Gã thanh niên đưa điện thoại cho bạn đi cùng, rồi nhanh chóng đứng cạnh Vân.

Lão Tứ vẫn đứng dưới hồ, nước ngang bụng, mặt nhăn nhó. Gã thanh niên quay người lại định tạo dáng thì thấy lão, bèn cười vui vẻ:

“Bác là ba chị Vân hả? Bác đứng đó luôn cho tự nhiên ạ. Nhìn gia đình lắm.”

Lão Tứ hừ một tiếng.

Vân quay xuống nhìn lão, ánh mắt nhắc khẽ.

Lão đành đứng im.

Gã kia cười tươi, giơ tay chữ V. Vân cũng mỉm cười, tay đặt nhẹ lên khăn choàng. Phía sau, Lão Tứ đứng dưới làn nước khoáng, tóc bạc, mặt cau có, nhìn chẳng giống người đang đi nghỉ mà giống ông già bị bắt lên hình ngoài ý muốn.

Tách.

Tách.

Mấy tấm ảnh được chụp liên tục.

Gã thanh niên xem lại ảnh, mắt sáng lên.

“Đẹp quá chị. Em đăng story nha?”

Vân cười nhẹ.

“Ừ, nhưng đừng ghi linh tinh là được.”

Gã gõ rất nhanh trên điện thoại. Một lát sau, màn hình hiện dòng chữ:

“Gặp nữ thần tượng ngoài đời, dẫn người cha già tận hưởng suối khoáng. Chị Vân đẹp và có hiếu quá!”

Gã đưa cho Vân xem.

Vân nhìn qua, thấy câu chữ ổn, hình cũng đẹp. Cô gật đầu.

“Được.”

Gã vui vẻ cảm ơn thêm mấy câu. Miệng không ngừng khen cô đẹp, ngoài đời thân thiện, da sáng, dáng sang. Vân chỉ cười, đáp ngắn, đúng mức. Cô quen rồi. Những lời khen kiểu này bây giờ đến với cô nhiều như quảng cáo chạy trên màn hình. Nghe mãi cũng thành một thứ tiếng nền.

Mai thì không quen.

Từ lúc gã thanh niên nhận ra Vân, cô đã im lặng lùi ra sau. Hơi nước che bớt mặt cô, nhưng trong lòng cô càng lúc càng bối rối. Cô sợ lọt vào hình. Sợ người ta quay trúng. Sợ bị hỏi là ai. Sợ cái tên mình trôi lên mạng theo một bức ảnh nào đó mà mình không kiểm soát được.

Cô không thuộc về ánh đèn đó.

Vân có thể ngồi trước điện thoại, mỉm cười, biến mọi tình huống thành hình ảnh đẹp. Còn Mai chỉ thấy người mình ướt át, tóc rối, mặt nóng, trong lòng còn chưa kịp bình tĩnh sau chuyện vừa rồi.

Cô cúi thấp đầu.

Rồi trèo lên bờ rất nhanh.

Nước chảy từ chân xuống mặt đá. Mai với lấy khăn, quấn ngang người, không nhìn ai, đi thẳng về phía phòng thay đồ. Bước chân cô nhanh đến mức gần như chạy.

Lão Tứ thấy vậy thì lập tức nhíu mày.

Lão không quan tâm gã thanh niên còn đang lải nhải khen Vân nữa. Lão chống tay vào thành hồ, lồm cồm trèo lên. Đầu gối hơi đau, chân trượt một chút trên mặt đá ướt, nhưng lão vẫn vội.

Vân quay lại nhìn. “Ba đi đâu?” Lão khoát tay.

“Đi vệ sinh tí.”

Nói rồi lão lấy khăn quấn qua vai, lò dò đi theo hướng Mai vừa biến mất.

Hành lang dẫn vào phòng thay đồ lát đá lạnh. Hai bên có vách gỗ, cây xanh, vài vòi sen ngoài trời đang chảy tí tách. Hơi nóng từ khu hồ phía sau vẫn đuổi theo, nhưng càng vào trong càng mát hơn. Tiếng người cười nói ngoài hồ mờ dần.

Lão Tứ đi được một đoạn thì gọi:

“Mai.”

Không thấy cô trả lời.

Mai đi nhanh hơn, vờ như không nghe thấy. Lão Tứ đuổi theo. Khu vực giữa phòng thay đồ nam và nữ là một hành lang lát đá khá dài, nền đá lúc nào cũng ướt và trơn. Lão vừa gọi vừa rảo bước, mắt vẫn dán vào bóng dáng Mai phía trước thì “oạch!” một tiếng. Chân Lão trượt, cả người ngã ngửa ra nền đá, va đập khá mạnh.

“Á… áááá!!!”

Lão kêu vang như heo bị chọc tiết, ôm lấy mông và lưng, mặt nhăn nhó.

Mai giật mình, vội vàng chạy ngược lại đỡ Lão:

“Ba! Ba sao thế?!”

Vài người phụ nữ trong khu vực thay đồ nghe tiếng động cũng chạy ra. Một chị khoảng ngoài bốn mươi hỏi:

“Trời ơi, ba em hả?”

Mai gật đầu, giọng còn hơi run:

“Vâng ạ.”

Một bà khác trách nhẹ:

“Sao không dẫn ông vào cẩn thận? Già rồi mà để ông đi một mình nguy hiểm lắm. Lỡ tai biến hay trượt ngã một cái là hối không kịp.”

Mấy người phụ nữ xúm vào hỏi thăm, đỡ Lão ngồi dậy dựa vào tường. Thấy mặt Lão nhăn nhó, tóc tóc bạc, da nhăn nheo, ai cũng tưởng ông già yếu ớt thật sự. Họ dặn dò Mai vài câu rồi lần lượt quay vào. Không ai dè chừng. Chỉ có Mai là biết rõ ông già này khỏe vô cùng, mới tối hôm trước còn làm đủ trò.

Lão Tứ được Mai đỡ ngồi ngay lối đi gần cửa phòng thay đồ nữ. Vì đau thật (dù không nặng), Lão cứ ngồi ì ra đó thở dốc, chưa kịp đứng dậy. Từ vị trí này, tầm mắt Lão nhìn thẳng vào bên trong phòng thay đồ nữ đang mở cửa.

Bên trong đầy vú là vú.

Nhiều người phụ nữ đang cởi đồ thoải mái. Có người vừa bước ra từ vòi sen, nước còn nhỏ giọt trên người, không thèm che. Vú đủ kích cỡ, màu da khác nhau, lồn có cái cạo nhẵn, có cái để lông. Không khí ẩm ướt và mùi xà phòng quyện vào nhau.

Một bà béo múp đứng ngay gần cửa. Bà ta cởi sạch sẽ không chút ngại ngùng. Bụng mỡ tràn ra, vú to ú na ú nần, đầu ti thâm và to, lúc lắc theo từng động tác. Phía dưới là một đám lông xum xuê rậm rạp đến mức che gần kín cả lồn, nhìn chẳng rõ khe đâu. Bà ta thản nhiên lấy khăn lau người, rồi từ từ mặc đồ, mỡ bụng và vú cứ đung đưa trước mặt Lão.

Ngay sau đó một cô gái trẻ bước vào. Trông khoảng sinh viên năm nhất năm hai, da trắng, người thon. Cô ta vừa vào đã thấy Lão Tứ đang ngồi xụi lơ ngay cửa, liền “ơ…” một tiếng, khẽ giật mình. Một bà bên trong giải thích:

“Ba của chị này, mới té, khiêng vào đây ngồi tạm.”

Cô gái “à” một tiếng. Nhưng rồi ánh mắt cô ta liếc nhanh về phía Lão, có vẻ nảy ra ý gì đó. Cô ta quay lưng lại phía Lão một chút, rồi thong thả cởi chiếc váy đi biển mỏng. Bên trong chỉ còn bộ đồ lót nhỏ. Cô ta không vào buồng thay riêng, mà đứng ngay đó, cởi nốt áo ngực và quần lót. Hai bầu vú săn chắc nảy ra, lồn cạo sạch sẽ nhẵn nhụi, khe thịt màu hồng nhạt lộ rõ. Cô ta lấy khăn lau nhẹ, rồi cố ý đứng nghiêng, khẽ lắc mông vài cái ngay trong tầm mắt Lão Tứ, như đang trêu ngươi.

Lão Tứ nhìn trân trân. Tuổi cô ta chắc chỉ đôi mươi, lông lồn nhẵn thín, mông tròn căng. Con cặc Lão vốn đang yên dưới lớp quần bơi bỗng nhúc nhích, dần cứng lên rõ rệt, tạo thành một hình thù lồi lên khá lộ.

Mai đang quỳ bên cạnh đỡ Lão, nhìn theo ánh mắt của ông rồi nhìn sang cô gái đang cố ý phô bày. Mai hiểu ngay. Cô vội vàng lấy chiếc khăn tắm lớn phủ lên bụng và hạ bộ của Lão Tứ, che kín chỗ đang căng cứng, rồi khẽ nói gần vào tai Lão, giọng thấp và gấp:

“Ba vào phòng trong này đi. Để con lấy đồ cho ba thay.”

Nói xong Mai đỡ Lão đứng dậy, nhanh chóng đẩy ông vào một phòng tắm trong khu thay đồ nữ.

Phòng thay đồ và tắm được thiết kế chật hẹp. Chỉ vừa đủ một người xoay sở, hai người bước vào là thân thể dính sát vào nhau. Mùi ẩm ướt, mùi xà phòng và hơi nóng vẫn còn vương vấn. Mai khép cửa lại, định lấy đồ cho Lão Tứ thì ông đã không chờ được.

Lão Tứ kéo phăng chiếc quần bơi xuống. Con cặc đang cương cứng được giải phóng, bật thẳng lên, đầu bóng nhẫy cạ ngay vào đùi trần của Mai. Cảm giác nóng bỏng và cứng ngắc khiến Mai thảng thốt, khẽ kêu:

“Ba làm gì thế?!”

Lão Tứ thở nặng, giọng biện bạch:

“Tại con nhỏ kia nó khiêu khích ba chứ bộ. Nhìn trêu thế, làm sao ba chịu nổi.”

Mai cúi mắt nhìn xuống. Con cặc to và đỏ của Lão đang dựng đứng, tì sát vào da thịt cô, gân xanh nổi rõ. Cô nuốt nước bọt, thì thầm:

“Ba phải… phải cho nó xuống đi. Chứ ai thấy cái thứ này, họ kêu ba biến thái đó.”

Lão Tứ đưa miệng sát tai Mai, giọng khàn:

“Hay con giúp ba đi.”

Mai lắc đầu nhẹ, vẻ sợ sệt:

“Ở đây chật quá… Với lại con sợ…”

Lão không ép mạnh, chỉ khẽ nói:

“Hay con xoay người lại. Ba… ba kẹp cặc vào giữa đùi con. Một lát là được.”

Mai im lặng vài giây. Ngoài hành lang vẫn có tiếng chân người đi lại, tiếng cười nói xa xa. Cuối cùng cô khẽ cắn môi, xoay người, đưa mông lại phía sau.

Cặp mông tròn, căng chắc của Mai hiện ra trước mắt Lão Tứ trong khoảng cách gần đến mức ông có thể cảm nhận hơi nóng từ da cô. Vì Mai cao, chỉ cần cô hơi cong mông lên một chút thì con cặc Lão đã nằm ngay dưới vị trí lồn. Lão đưa tay giữ thân cặc, đặt dọc theo khe, rồi từ từ trượt.

Chỉ còn một lớp vải bơi mỏng, ướt và trơn như da nhân tạo ngăn cách. Mỗi lần Lão đẩy hông lên, thân cặc dài miết dọc theo mép lồn Mai, từ dưới lên trên, cạ nhẹ vào hạt le rồi lại trượt xuống. Lớp vải mỏng bị nước và nhiệt độ làm dính sát, gần như không còn tác dụng che chắn. Lão cảm nhận rõ độ mềm và nóng bên trong qua lớp vải.

Cảm giác lén lút ngập tràn. Xung quanh toàn người. Mỗi khi có tiếng dép ngoài cửa dừng lại, hoặc phòng tắm bên cạnh bật vòi xả nước ầm ầm, cả hai lại căng cứng. Cái sợ bị phát hiện ấy lại khiến cơ thể càng nhạy cảm hơn. Mai nhanh chóng ướt đẫm. Nước nhờn thấm qua lớp vải, bôi trơn cả thân cặc Lão, tạo thành tiếng “khụt… khụt” nhỏ mỗi lần ông trượt lên trượt xuống.

Mai một tay chống vào cánh cửa, tay kia bịt chặt miệng. Vai cô run run. Cô cố nhịn nhưng đôi lúc vẫn để lọt ra tiếng thở dốc.

Lão Tứ vừa nhịp nhàng trượt cặc, vừa đưa hai tay ra phía trước, luồn vào trong áo tắm của Mai từ dưới lên. Hai bầu vú mềm mại bị ông nắm trọn. Lão bóp nhẹ, miết, rồi dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy hai đầu ti đang dần cứng.

Mai khẽ quay đầu nhìn lại, mắt long lanh, má đỏ bừng. Lão Tứ cúi sát, giọng trầm:

“Cho ba bám tí…”

“Bám tí” chính là hai tay ông không rời ngực cô. Lão xoa vòng, miết mạnh hơn vào đầu ti nhỏ màu hồng. Mỗi lần ngón tay cọ qua núm vú, Mai lại rùng mình, lồn co bóp, thêm một ít nước nhờn thấm ra. Lớp vải bơi lúc này đã ướt sũng hoàn toàn, dính chặt vào hai mép lồn, khiến mỗi nhát trượt của Lão như đang trực tiếp cạ vào thịt non.

Ngoài cửa lại có tiếng người dừng lại nói chuyện. Mai sợ đến mức cả người căng cứng, vô thức khép đùi lại. Hành động ấy khiến con cặc Lão bị kẹp chặt hơn giữa hai bầu đùi và khe lồn. Lão rít nhẹ một tiếng sướng, hai tay bóp mạnh hơn đôi vú đang đầy trong lòng bàn tay.

Mai bịt miệng chặt hơn, vai run rõ. Cô quay đầu nhìn Lão, ánh mắt vừa van lơn vừa đầy kích thích, như muốn nói “nhanh lên” mà miệng lại không dám thành tiếng.

Đúng lúc cả hai đang nhịp nhàng trong cái chật hẹp của buồng thay đồ thì có tiếng dép lê ngoài hành lang. Hai người đàn bà trung niên, nói chuyện ríu rít, bước vào hai buồng hai bên buồng của Mai và Lão Tứ. Cửa đóng “cạch… cạch”. Ngay sau đó tiếng vòi sen xả nước ầm ầm, kèm theo giọng nói oang oang vọng qua vách mỏng.

Mai chết khiếp. Cô khép chặt hai đùi lại một cách bản năng. Con cặc đang trượt ngon lành của Lão Tứ bỗng bị kẹp chặt giữa cặp đùi săn chắc và khe lồn ướt át. Lão suýt rên thành tiếng vì cái siết bất ngờ ấy.

Mai sợ quá. Sợ Lão rên lên, sợ hai bà kia nghe thấy. Cô vội xoay người lại, ôm lấy cổ Lão, đưa môi lên hôn bịt miệng ông. Nụ hôn vội vàng, ướt át, mang theo cả sự hoảng loạn. Lưỡi Mai thè ra như muốn bịt chặt mọi âm thanh.

Nhưng Lão Tứ đâu phải kiểu trai tơ mới lớn, được cái hôn là chịu đứng yên. Ông đáp lại nụ hôn một cách hung hãn, lưỡi hút lấy lưỡi Mai. Một tay ôm chặt lấy mông cô bóp mạnh đến trắng tay, tay còn lại luồn xuống dưới, kéo mạnh mép quần bơi của Mai sang một bên. Lớp vải mỏng bị kéo lệch, để lộ hoàn toàn khe lồn đang ướt nhẹp và khẽ há ra.

Đầu cặc nóng bỏng tì đúng vào miệng lồn. Lão đẩy hông nhẹ.

Mai muốn chống cự nhưng ngoài kia hai bà đang nói chuyện om sòm, chỉ cần cô kêu một tiếng là xong. Cô chỉ dám cắn môi, hai tay bám chặt vào vai Lão, để mặc ông từ từ ấn vào. Con cặc khổng lồ của Lão Tứ dần dần trượt vào trong. Từng centimet một. Lồn Mai dù đã ướt vẫn bị căng ra đến mức đau rát. Cô rùng mình, hơi thở rối loạn đổ hết vào miệng Lão.

“Ư… ưm…” tiếng rên bị nuốt trọn trong nụ hôn.

Ngoài kia, hai bà bắt đầu kể chuyện. Giọng nói vọng rõ mồn một qua vách:

“Trời ơi, hai ông nhà mình già hết hồn rồi mà thấy cái con Vân idol là mắt sáng rỡ lên. Chạy ra xin chụp hình như thanh niên không bằng.”

“Đúng rồi. Ông nhà chị còn tranh thủ ôm eo nó nữa chứ. Cái con ấy mặt dày, không đẩy ra, còn cười toe toét cho chụp. Lịch sự cái con khỉ. Đích thị là đĩ. Idol cái thứ gì mà hở hang, đứng cho đàn ông già ôm.”

“Phải. Nhìn là biết gái bao. Làm clip cho nhiều người xem chắc cũng quen bán rồi…”

Lão Tứ nghe rõ từng chữ. Máu nóng dồn lên mặt. Chúng nó dám chửi con gái mình là đĩ. Ông bực toàn thân. Cái bực ấy lập tức trút hết vào nhịp hông. Lão không còn nhẹ nhàng nữa. Ông nắm chặt mông Mai, rồi đẩy một mạch thật sâu.

“Ư…!!!”

Con cặc to đùng đâm thẳng vào tận cùng. Trong tư thế đứng, góc cặc hơi cong lên, đầu quy đầu cạ mạnh vào thành trước của lồn Mai, miết đúng vào điểm nhạy cảm. Mai há hốc miệng, ngửa mặt ra sau, mắt long lanh, cổ rướn dài, nhưng không dám kêu thành tiếng. Chỉ có hơi thở đứt đoạn và tiếng “hự… hự…” nghẹn lại trong họng.

Lão Tứ không dừng. Ông vừa rút ra gần hết rồi lại đẩy sâu hết cỡ, mỗi nhát đều trút cái giận nghe con gái bị chửi vào bên trong lồn Mai. Tiếng da thịt va chạm ướt át bị tiếng vòi sen hai bên át đi phần nào.

Một tay Lão kéo mạnh chiếc áo tắm của Mai xuống. Hai bầu vú mềm mại bật ra. Ông cúi xuống, há miệng ngậm lấy một bên, hút mạnh, lưỡi liếm vòng quanh đầu ti hồng đang cứng ngắc. Răng nhẹ nhàng cắn, kéo, rồi lại mút rột rột. Bên còn lại bị bàn tay ông bóp và véo liên tục.

Mai bị kẹp giữa cửa và thân hình Lão. Một tay vẫn cố bịt miệng mình, tay kia bám lấy tóc Lão. Lồn cô ta giờ đã hoàn toàn thích nghi, nước nhờn chảy ròng xuống đùi, bôi trơn từng nhát đụ mạnh. Mỗi lần Lão đẩy sâu, đầu cặc lại cạ vào điểm ấy, khiến chân cô mềm khụy, phải dựa hoàn toàn vào ông.

Hai bà bên cạnh vẫn còn đang hùa nhau chửi Vân:

“Con nhỏ ấy nhìn mặt ngon đấy nhưng chắc giường chiếu bừa bãi lắm…”

Lão Tứ nghe đến đó thì càng đụ mạnh hơn. Ông nhả vú Mai ra, thở hổn hển vào tai cô: “… đừng kêu…”

Rồi lại cúi xuống bú bên vú kia, hông không ngừng nhồi sâu. Con cặc mỗi nhát đều đến tận gốc, túi dái đập nhẹ vào mông Mai. Căn buồng chật hẹp đầy tiếng thở dốc và tiếng nước thịt va chạm nhỏ.

Mai sợ tiếng “nhóp… nhóp” ướt át của con cặc Lão Tứ thụt ra thụt vào trong lồn mình quá rõ, vội với tay mở vòi sen. Nước nóng ồ ạt xối xuống cả hai người, dội ầm ầm lên nền gạch, mon men chảy thành dòng. Tiếng nước ào ào che đi gần hết những âm thanh nhớp nháp bên dưới. Tóc Mai ướt sũng dính vào má và cổ, áo tắm tụt hết xuống ngang eo, hai bầu vú trần trụi bị nước xối trắng xóa. Lão Tứ vẫn không rút ra, vẫn kẹp Mai vào tường, hông từ từ nhấp sâu bên dưới làn nước.

Đúng lúc đó, Vân đã mệt mỏi vì đám fan vây quanh chụp hình hỏi han. Cô choàng vội chiếc khăn tắm lớn lên người, chân vẫn còn ướt, đi thẳng về khu thay đồ tìm hai người để về lại resort.

“Mai ơi… Mai ơi!”

Giọng Vân vọng từ ngoài hành lang.

Hai bà trung niên đang hùa nhau nói xấu Vân trong hai buồng bên cạnh bỗng im bặt như cá cắn câu. Họ nhanh chóng tắt nước, quấn khăn, mở cửa lén lút chuồn mất, không dám nhìn mặt “idol” mà mình vừa mới chửi là đĩ.

Mai đang bị Lão Tứ nhồi từ phía sau, nghe rõ giọng chị, vội lên tiếng, cố giữ bình tĩnh: “Em… em trong này!”

Vân đứng ngoài cửa buồng, hỏi vọng vào:

“Đang tắm hả em?” “Dạ…”

Mai vừa đáp thì Lão Tứ lại nhấn hông một cái sâu. Con cặc to đùng đâm hết gốc, đầu quy đầu cạ mạnh vào điểm nhạy bên trong. Mai suýt bật ra tiếng rên, phải cắn chặt môi mới nuốt được.

Vân hỏi tiếp: “Ba đâu rồi em?”

Mai đang thở dốc, nước xối ướt mặt, lồn bị nhồi đầy, cố gắng trả lời: “Em…”

Chưa kịp nói hết câu, Lão Tứ lại nhấp một nhát mạnh hơn, cố ý miết đúng chỗ cô chịu không nổi. Mai khẽ “hự…” một tiếng nghẹn, vai run bắn.

Vân nhíu mày, giọng lo lắng hơn:

“Sao vậy? Nghe giọng em không khỏe. Trong đó có chuyện gì à?”

Mai vội bịt miệng bằng tay, nước mắt ứa ra vì vừa sướng vừa sợ. Cô cố ép giọng cho đều: “Không… không có gì… Em… em xà bông dính mắt… hơi xót…”

Lão Tứ nghe Mai nói dối, khẽ cười trừ vào gáy cô, rồi không thương tiếc, hai tay nắm chặt lấy eo Mai, bắt đầu nhịp đụ chậm mà sâu dưới làn nước xối. Mỗi nhát rút ra gần hết rồi lại đẩy vào đến tận cùng, túi dái nhẹ đập vào mông. Nước nhờn và nước nóng trộn lẫn, chảy dài xuống đùi hai người. Lão cúi xuống, ngậm lấy bờ vai Mai, vừa đụ vừa thì thầm khàn khàn chỉ đủ hai người nghe:

“Trả lời chị mày đi… đừng để nó nghi…”

Mai run toàn thân, một tay chống tường, một tay vẫn bịt miệng. Cô cố gắng nói tiếp, giọng đứt quãng:

“Ba… ba đang… ở ngoài… chắc đang… lấy đồ…”

Vân đứng ngoài, vẫn chưa nghi ngờ hết:

“Vậy em tắm nhanh lên. Chị đứng ngoài đợi. Xong rồi mình gọi ba về luôn.”

Bên trong, Lão Tứ nghe Vân nói đứng ngoài đợi thì càng kích thích. Ông kéo mạnh hơn mép quần bơi của Mai sang một bên, để con cặc tự do nhồi sâu mà không bị vải cản. Hai bầu vú Mai bị ông bóp từ phía sau, ngón tay miết vòng quanh đầu ti cứng ngắc. Nước sen xối trắng xóa lên thân hình hai người, che đi tất cả. Mai bị đụ đến mức chân mềm nhũn, phải cắn vào mu bàn tay mình mới không rên thành tiếng.

Cô khẽ quay đầu, ánh mắt long lanh nhìn Lão, vừa van vừa nứng, miệng há ra thở dốc dưới dòng nước nóng.

Mai chịu hết nổi.

Ngón chân co quắp, đùi kẹp chặt lấy hông Lão Tứ, lồn co bóp từng đợt mạnh mẽ quanh thân cặc đang nhồi sâu. Cô lên đỉnh, người run bần bật, lưng cong lên, miệng há ra dưới dòng nước xối:

“A… a… a…!”

Tiếng rên bị nước sen át đi phần lớn. May mà lúc này phòng tắm vắng, chỉ còn tiếng nước chảy ầm ầm. Ngoài Vân đang đứng trước cửa thì chẳng ai để ý.

Vân nhíu mày, gõ nhẹ cửa: “Sao vậy em? Tắm mà rên ghê thế?”

Mai giật mình, vội với lấy chiếc khăn tắm lớn quấn tạm quanh người. Cô quay lại lườm Lão Tứ một cái sắc lạnh, rồi mới mở hé cửa, thò đúng cái đầu ra, tóc ướt dính mặt, hơi thở còn dốc:

“Không… không có gì chị… Em xà bông dính mắt…”

Vân đứng ngay ngoài, chưa nghi ngờ nhiều. Thấy hành lang vắng tanh, Mai liền nhanh tay chui ra, định khép cửa lại cho Lão Tứ ở trong.

Nhưng cửa vừa mở rộng hơn một chút thì Vân vô tình nhìn lướt vào.

Và cô thấy.

Lão Tứ đang đứng trong buồng hẹp, quần bơi tụt xuống mắt cá chân, con cặc vẫn cương cứng ngắc, chĩa thẳng lên trời, thân bóng nhẫy nước nhờn của Mai, đầu quy đầu đỏ au còn giật giật từng nhịp. Giọt nước lồn trắng đục đang từ từ chảy dọc gân xanh xuống bi.

“Ơ…!”

Vân bật thốt lên, mắt mở to.

Mai chưa kịp phản ứng thì Lão Tứ đã với tay ra, nắm lấy cổ tay Vân kéo phắt vào trong. “Cạch!” cửa đóng sầm. Chiếc khăn tắm trên người Vân tuột xuống một phần.

Mai đứng sững ngoài hành lang, máu dồn lên mặt.

Chả lẽ… ông già này lại định đụ cả chị Vân luôn ở đây?

Chỉ nghĩ đến cảnh đó, lồn Mai vừa mới ra xong lại khẽ nhóp nhép, co thắt một cái, nước nhờn còn sót lại chảy thêm ra đùi. Cô vội vàng quay đi, tim đập thình thịch.

Mai nhanh trí mở buồng bên cạnh, bật vòi sen ầm ầm, quăng khăn tắm lên móc cho giống như có người đang tắm, rồi khép cửa lại. Sau đó cô lách vào buồng kế bên nữa — buồng sát vách với chỗ Lão Tứ và Vân — nhẹ nhàng đóng cửa, tắt hết tiếng động, áp tai vào vách mỏng.

Bên trong, giọng Vân đang run run, vừa giận vừa sốc:

“Ba… sao ba lại… đụ em Mai? Nó là con dâu ba đó!”

Giọng Lão Tứ khàn khàn, thở còn dốc:

“Ờ… thì nãy ba bị té, vội quá nó đẩy ba vào đây. Mà mày biết rồi đấy… con cặc ba có bình thường đâu. Nó cứ cứng mãi, chịu sao nổi.”

Mai ngoài kia khẽ thở ra một hơi dài. Vậy là Vân chưa biết chuyện từ trước. Họ không… không phải đang rủ nhau làm cùng.

Nhưng ngay sau đó, giọng Vân bỗng nghẹn lại: “Ứ… ba… Mai đang ở ngoài đó…”

Lão Tứ không thèm dừng. Tiếng vải bị kéo mạnh, tiếng da thịt chạm nhau ướt át vọng ra rất nhẹ:

“Lỡ rồi. Cho ba đụ cái đi. Nãy ba chưa ra… Cặc ba đang căng muốn chết. Mày im đi, để ba nhét vào một cái…”

“Ba… đừng… ư…!”

Tiếng Vân bị đứt đoạn. Rồi đến một tiếng rên dài, nghẹn ngào, rõ ràng là khi con cặc to của Lão từ từ đẩy vào trong. Tiếng nước từ vòi sen buồng Mai bật giả vẫn ầm ầm, che đi phần nào. Nhưng Mai vẫn nghe rõ tiếng da thịt bắt đầu va chạm nhịp nhàng, tiếng thở dốc của Vân, và giọng Lão Tứ trầm thấp:

“Chặt quá… lồn mày lúc nào cũng chặt. Từ hôm bệnh viện đến giờ ba nhớ lắm…”

Mai ngồi xổm trong buồng tối, hai tay ôm lấy đầu gối, má đỏ bừng. Lồn cô lại ướt. Cô cắn môi, áp tai sát hơn vào vách, nghe từng nhịp Lão Tứ bắt đầu đụ Vân ngay trong căn buồng chật hẹp bên cạnh.

Bên trong buồng chật hẹp, Lão Tứ không cho Vân kịp phản ứng thêm. Ông xoay cô ta lại, mặt ép vào tường gạch ướt, một tay kéo phăng chiếc khăn tắm và bikini xuống tận đầu gối. Mông Vân trắng trẻo, tròn trịa hiện ra ngay trước mắt. Con cặc vẫn còn bóng nhẫy nước nhờn của Mai được Lão cầm chắc, áp sát vào khe lồn Vân từ phía sau.

“Ba… Mai đang ngoài đó… đừng…” Vân còn gắng gượng, giọng run.

Lão Tứ cúi sát gáy cô, giọng khàn và nóng:

“Im. Lỡ rồi. Nãy ba chưa ra. Cặc ba cứng muốn nổ. Mày chổng đít lên.”

Ông đẩy hông. Đầu cặc to từ từ tách hai mép lồn Vân. Dù cô ta chưa kịp ướt nhiều, nhưng thân cặc vẫn còn trơn từ lồn Mai nên trượt vào khá đã. Vân há miệng, mắt trợn ngược một cái, tiếng rên bị nuốt thành “ứ… ư…”. Lão không dừng, ấn dần đến tận gốc. Lồn Vân bị căng phồng, nuốt trọn con cặc khủng. Khi đã vào hết, Lão thở dài sướng, hai tay nắm lấy eo Vân, bắt đầu nhịp đụ.

Ban đầu chậm. Rút ra gần hết rồi đẩy sâu một mạch. Mỗi nhát đều đến đáy, túi dái đập nhẹ vào mông. Tiếng “nhóp… nhóp… bịch… bịch” ướt át vang lên trong buồng hẹp, bị tiếng nước sen giả bên ngoài át đi phần nào nhưng vẫn đủ rõ với người áp tai bên cạnh.

Vân bị đụ đến mức hai tay chống tường, ngực ép sát gạch lạnh, mông bị Lão kéo cao. Áo tắm của cô ta bị tụt hết, hai bầu vú bơm căng đung đưa theo từng nhát. Lão thò tay ra trước, bóp mạnh lấy vú Vân, ngón tay miết và véo đầu ti hồng hào.

“Ư… ba… sâu quá… ạ…” Vân rên nhỏ, giọng đứt quãng. Ban đầu còn kháng cự, giờ chân đã mềm, lồn bắt đầu tiết nước nhờn dồi dào, mỗi lần Lão rút ra đều có sợi tơ trắng dính theo.

Lão tăng tốc. Hông đập mạnh hơn, tiếng da thịt va chạm rõ hẳn. Ông vừa đụ vừa nói vào tai Vân:

“Lồn mày lúc nào cũng chặt. Từ hôm bệnh viện ba nhớ muốn chết. Hôm nay vừa đụ con dâu vừa đụ luôn con gái… sướng vãi lồn.”

Vân cắn môi, nước mắt ứa ra vì vừa xấu hổ vừa sướng, mông vô thức đẩy ngược lại đón từng nhát.

Ở buồng bên cạnh, Mai ngồi xổm, lưng dựa tường, tai áp sát vách mỏng. Cô nghe rõ từng tiếng. Từng nhát Lão Tứ đụ vào chị Vân. Từng tiếng rên “ư… ư…” của Vân. Từng lời dâm đãng của Lão.

Lồn Mai vừa mới ra xong vẫn còn ẩm ướt, giãn ra. Nghe đến đoạn Lão nói “đụ con dâu xong đụ luôn con gái”, cả người cô nóng bừng. Ngón tay cô không kìm được, luồn xuống dưới khăn tắm, tách hai mép lồn còn đang sưng và ướt, rồi ấn hai ngón vào trong.

“Hah…” Mai khẽ thở ra.

Cô bắt đầu móc. Ngón tay miết đúng chỗ Lão vừa đụ lúc nãy, nước nhờn còn sót lại bôi trơn ngón tay. Cô tưởng tượng con cặc to đang nhồi trong lồn Vân, tưởng tượng đầu cặc cạ vào thành thịt, tưởng tượng Vân đang bị ba đụ ngay cạnh mình. Ngón tay cô rút ra đẩy vào ngày càng nhanh, ngón cái miết lên hạt le đã cứng.

Bên kia tường, tiếng đụ mạnh hơn.

“Bịch… bịch… bịch… nhóp… nhóp…”

Vân rên rõ hẳn:

“Ba… nhẹ… ư… không… sâu quá… a…!”

Lão Tứ thở dốc:

“Chặt vãi… lồn con bé này hút ba muốn chết. Ra cho ba đi… bóp mạnh lên…”

Mai nghe vậy thì hai ngón tay trong lồn mình cũng siết theo, móc nhanh và sâu hơn. Cô lấy tay kia bịt miệng, mắt long lanh, đùi run run. Nước nhờn chảy ra dính đầy bàn tay, nhỏ xuống nền

gạch. Cô khẽ nhún hông theo nhịp bên kia, tưởng tượng mình vẫn đang bị Lão đụ, trong khi chị Vân cũng đang bị đụ cùng lúc.

Lão Tứ đổi tư thế. Ông ngồi xuống ghế nhỏ trong buồng, kéo Vân ngồi đè lên, lưng quay ra ngoài. Vân bị ép ngồi xuống con cặc, nuốt trọn đến tận gốc. Rồi Lão nắm lấy eo cô ta, nhấc lên hạ xuống liên tục. Mông Vân đập vào đùi Lão phát “bạch… bạch” ướt át. Hai bầu vú nảy lên nảy xuống. Vân ngửa cổ, miệng há ra, nước dãi chảy dài.

“Ba… con chịu không nổi… ư… sắp…”

“Ra đi… ra cho ba…”

Mai bên này nghe rõ tiếng Vân sắp lên đỉnh. Cô cũng dồn tốc độ. Hai ngón tay nhồi vào lồn, ngón cái cọ mạnh hạt le. Cô cắn vào khăn tắm để không kêu thành tiếng, mắt trợn ngược, người run bần bật. Hình ảnh Lão Tứ đang địt chị Vân ngay cách một bức tường khiến cô nứng đến mức điên cuồng.

Bên trong, Vân đột ngột siết chặt. Lồn co bóp từng đợt mạnh, nước bắn ra ướt đùi Lão. Cô ta rên lên một hơi dài nghẹn ngào, người mềm nhũn nằm vào lòng lão Tứ. Lão Tứ đụ nốt những nhát cuối cùng vào cái lồn đang co giật, rồi rút ra bắn lên đầu mông Vân

Mai cũng ra theo.

Lồn cô bóp chặt lấy ngón tay, nước nhờn phun ra thành dòng nhỏ, đùi kẹp cứng, vai rung bắn. Cô gục mặt vào gối tay, thở hổn hển, tai vẫn dán vào tường nghe Lão Tứ tiếp tục nhịp đụ Vân dù cô đã lên đỉnh.

Cả ba bắt một chiếc taxi ra về.

Gã tài xế khoảng ngoài ba mươi, vừa nhìn thấy Mai và Vân ngồi ghế sau là mắt sáng rỡ, miệng líu lo không ngừng. Gã giới thiệu đủ thứ về thành phố du lịch, quán nào ngon, chỗ nào đẹp, giọng ngọt như mía lùi:

“Ông ơi, hai em ngồi sau xinh quá trời. Lần đầu đến Đà Nẵng hả hai em? Để anh chỉ chỗ này chỗ kia… ban đêm biển đẹp lắm nha.”

Gã thỉnh thoảng liếc gương chiếu hậu. Mai đang đỏ mặt, quay đi nhìn ra cửa sổ, tóc còn hơi ẩm, vẻ mặt vẫn chưa hết bối rối từ lúc ở suối nước nóng. Còn Vân thì chịu khó đáp lời, cười nói nhẹ nhàng. Nhưng Vân vốn sexy, chỉ cần ngồi nghiêng một chút, cặp vú đầy đặn trong chiếc áo mỏng đã lấp ló đường xẻ sâu. Gã tài xế nhìn đến mức suýt không tập trung lái xe, đầu cứ hay ngoái lại.

Lão Tứ ngồi ghế trước, thấy xốn mắt quá, bực mình nhắc:

“Ê, lái xe tập trung đi mày. Tao già rồi chứ còn muốn sống nữa nha.”

Gã tài xế cười trừ, gật liên tục:

“Dạ dạ, xin lỗi ông. Tại ông có con gái xinh quá chừng, nhìn phát là muốn trầm trồ thôi.”

Gã tưởng Lão Tứ là ba ruột đang bảo vệ hai đứa con gái nên càng thêm phần kính nể, không dám liếc nữa, chỉ lo lái xe.

Cả xe im ắng hơn. Mai vẫn nhìn ra ngoài. Vân dựa lưng, khẽ thở dài. Không ai nhắc đến chuyện vừa xảy ra trong phòng tắm. Không khí giữa ba người vừa ngột ngạt vừa kỳ lạ.

Về đến resort, trời đã chiều muộn. Lão Tứ bước xuống xe, người còn tiếc rẻ. Lúc nãy đụ Vân được một chặp đã phải dừng giữa chừng vì sợ bị phát hiện. Cộng thêm Mai và Vân giờ đều im thin thít, càng làm Lão bứt rứt.

Trước khi tách nhau ở sảnh, Lão Tứ đột nhiên lên tiếng, giọng nửa đùa nửa thật: “Tối nay hai đứa cho ba ngủ chung nha. Ba sợ ma lắm.”

Mai và Vân không hẹn mà cùng quay đầu lại, nhìn Lão rồi đồng thanh: “Ba xạo!”

Nói xong cả hai nhìn nhau. Chỉ một cái nhìn. Rồi cùng khẽ cười.

Cái khoảng cách ngượng ngùng, sốc và xấu hổ lúc nãy như bị phá bỏ trong tiếng cười ấy. Mai cúi mặt che miệng. Vân thì huých nhẹ vai em dâu một cái, mắt vẫn còn long lanh. Không ai nói thêm gì về chuyện phòng tắm, nhưng cả hai đều hiểu: bí mật đã bị sẻ chia. Không còn đường lùi.

Lão Tứ nhìn hai đứa cười, cũng cười hề hề. Nhưng ông không đùa.

Tối nay… ông sẽ qua. Và lần này, ông sẽ đụ cả hai.

Tối đó, Lão Tứ tắm xong, thay cái áo sơ mi resort để sẵn trong tủ.

Áo màu kem, vải mỏng, mặc vào thấy nhẹ tênh. Lão đứng trước gương, kéo cổ áo lên rồi lại kéo xuống. Nhìn cái mặt mình trong gương, tóc hỏi bạc, da sạm, cái bụng đã xẹp hơn hồi nằm viện, lão tự dưng thấy buồn cười.

Biển ở ngoài kia còn thổi gió ràn rạt. Đèn resort sáng vàng trên lối đi. Người ta đi từng đôi, từng nhóm, cười nói nhỏ nhẹ.

Lão tính bụng lát nữa mò qua phòng Vân với Mai.

Lão Tưởng tượng ra cái cảnh lão nằm phè trên giường, để hai cái miệng Vân và Mai cùng bú mút con cặc của Lão.

Lão Tứ đứng ở cửa phòng, mang dép vào, vừa tính mở cửa thì Hoàng từ ngoài hành lang đi tới.

Cậu mặc áo sơ mi tối màu, tay cầm điện thoại, tóc bị gió thổi hơi rối. Mấy hôm nay Hoàng đi đâu suốt, sáng biến mất, tối về muộn, trong phòng cũng chẳng nói mấy câu. Lão Tứ nhìn mặt cậu, thấy khác mọi khi. Không phải cái vẻ lạnh lạnh bình thường, mà như có thứ gì đó đè lên giữa hai hàng chân mày.

Lão Tứ khựng lại.

“Mấy nay mày đi đâu thế.”

Hoàng dừng trước cửa, nhìn lão một lát rồi đáp chậm.

“Cháu chuẩn bị cho buổi thuyết trình gọi vốn vào ngày mai.”

Lão Tứ nhướng mắt.

“À. Công ty vậy mà còn gọi vốn à ?”

Hoàng cười nhẹ.

“Cần chứ chú.”

Lão Tứ gật gù. Lão chẳng hiểu mấy chuyện gọi vốn, cổ phần, thuyết trình. Nghe giống mấy thứ của đám trẻ mặc vest, cầm máy tính, nói tiếng nước ngoài. Công ty trong mắt lão là có người làm, có tiền về, có giấy tờ đóng dấu đỏ. Vậy là được.

Lão đưa tay vuốt lại tóc.

“Ờ. Vậy mày lo đi. Tao qua bên kia chút.”

Hoàng không tránh đường ngay. Cậu vẫn đứng đó, mắt nhìn lão.

“Giờ chú rảnh không ? Cháu muốn nói chuyện với chú một việc.”

Lão Tứ cau mặt.

“Gì thế ? Tao đang tính qua rủ hai đứa kia đi dạo.”

Hoàng nói nhỏ hơn.

“Chuyện quan trọng ạ !”

Cái giọng đó làm Lão Tứ im lại.

Lão nhìn Hoàng. Ánh đèn hành lang hắt ngang mặt cậu, một nửa sáng, một nửa tối. Ngoài xa, tiếng sóng biển đập đều đều, nghe như ai đang kéo một tấm vải lớn trên nền cát.

Lão Tứ thở ra.

“Ừ rồi. Vậy đi cũng được.”

Hoàng gật đầu, quay người đi trước.

Hai người xuống thang máy. Trong thang máy có mùi gỗ thơm và mùi nước hoa rất nhạt. Lão Tứ đứng cạnh Hoàng, nhìn con số tầng nhảy từng nấc. Bình thường lão sẽ nói vài câu chọc, nhưng lúc này lão không nói. Hoàng cũng không nói.

Cửa thang máy mở ra tầng trệt.

Hoàng dẫn lão đi qua sảnh resort. Sảnh rộng, trần cao, quạt lớn quay chậm. Mấy cô nhân viên cúi đầu chào. Lão Tứ bước ngang qua, dép lê lẹp xẹp trên nền đá bóng loáng. Bên ngoài là lối dẫn ra quầy bar ven hồ.

Quầy bar nằm sát khu vườn, không ồn ào như mấy quán nhậu lão từng biết. Đèn vàng treo thấp, rọi xuống mặt bàn gỗ. Những ly thủy tinh xếp thành hàng sau quầy, trong suốt như nước đá. Gió biển thổi qua hàng cau cảnh, làm lá va vào nhau khe khẽ. Xa hơn chút nữa là hồ bơi tối màu, mặt nước phản chiếu những đốm đèn như mảnh kính vỡ.

Trong loa đang mở một bài hát tiếng Anh cũ.

Giọng nữ mềm, hơi buồn, kéo dài trên nền đàn piano và trống nhẹ. Lão Tứ không biết tên bài, chỉ thấy giai điệu quen quen, như từng nghe ở đâu đó rất xa. Có thể trong một quán cà phê cũ hồi còn trẻ. Có thể trong chiếc radio của người thuê trọ nào đó mở lúc chiều mưa.

Hoàng chọn một bàn ở góc khuất, nhìn ra biển.

Nhân viên đem menu tới. Hoàng gọi một ly whisky. Lão Tứ nhìn cái menu toàn chữ Tây, nhíu mày một hồi rồi khoát tay.

“Cho tao cái gì ngọt ngọt, không rượu mạnh.”

Hoàng nhìn nhân viên.

“Cho chú ấy một ly mocktail.”

Nhân viên gật đầu rời đi.

Lão Tứ ngồi xuống ghế mây, hai tay đặt lên đầu gối. Gió ngoài biển thổi vào làm áo lão phồng lên một chút. Hoàng ngồi đối diện, đặt điện thoại úp xuống bàn.

Một lúc sau, đồ uống được mang tới.

Ly của Hoàng có màu hổ phách. Ly của Lão Tứ vàng đục, có lát cam kẹp trên miệng ly. Lão cầm lên uống một ngụm, chép miệng.

“Ngọt vậy.”

Hoàng nhìn lão, cười rất khẽ.

“Cháu cảm ơn chú.”

Lão Tứ đặt ly xuống.

“Cảm ơn cái gì. Tao cám ơn mày mới đúng.”

Hoàng cúi mắt nhìn ly rượu. Đèn vàng nằm trong lớp nước sóng sánh, giống một con mắt nhỏ bị nhốt dưới đáy ly.

Một lúc sau, cậu nói.

“Cháu xin lỗi.”

Lão Tứ nhíu mày.

“Lỗi phải gì.”

Hoàng không trả lời ngay.

Ngoài xa, bài hát chuyển sang đoạn điệp khúc. Giọng nữ hát chậm hơn, mỏng hơn, như đang đứng sau một lớp kính. Có người nước ngoài đi ngang qua, cười nhỏ, mùi kem chống nắng và nước hoa thoảng lại rồi tan mất.

Hoàng xoay nhẹ cái ly trong tay.

“Có lúc cháu cứ nghĩ mình là Ngộ Không, cùng chú là Thầy Đường Tăng đi thỉnh kinh, chúng ta sẽ cùng đồng hành mãi. Nhưng có lẽ không được.”

Lão Tứ nhìn cậu.

“Ý mày là sao ?”

Hoàng ngẩng lên.

“Có thể hôm nay cháu và chú sẽ nói lời tạm biệt.”

Mặt Lão Tứ chậm rãi cứng lại.

“Mày định làm gì à ?”

Hoàng đặt ly xuống bàn. Tiếng đá chạm thủy tinh vang lên rất nhỏ.

“Cháu đã bán toàn bộ dãy trọ và chuyển tên công ty qua cháu.”

Lão Tứ ngồi sững.

Mấy giây đầu, lão tưởng mình nghe lộn. Tiếng nhạc, tiếng gió, tiếng sóng, tất cả như bị kéo ra xa. Cái ly nước ép thơm trên bàn vẫn còn đọng nước lạnh bên ngoài. Lão nhìn Hoàng, mắt mở lớn.

“Cái gì, vậy mày lừa tao à ?”

Hoàng gật đầu.

“Đúng vậy. Chính là lừa chú.”

Lão Tứ nhìn cậu trân trân. Rồi cái mặt lão nhăn lại, không biết là tức hay là chưa hiểu.

“Mày lừa mà còn nói với tao, lừa đảo kiểu gì vậy ?”

Hoàng cười.

Nụ cười ấy rất mỏng, vừa hiện lên đã mất.

“Cháu muốn mọi người thấy cháu lừa chú. Chú là nạn nhân. Một ông già, bị một thằng trẻ ranh lừa hết tài sản.”

Lão Tứ sa sầm mặt.

Gió thổi mạnh hơn một chút. Trên mặt hồ bơi, mấy vệt sáng run lên. Một người phục vụ đi ngang, định hỏi thêm gì đó, nhưng nhìn sắc mặt hai người rồi im lặng lùi đi.

Lão Tứ chống tay lên bàn.

“Thực ra tao cũng già rồi, chẳng cần tiền bạc gì. Con thì chẳng cần tiền của tao đâu. Tao cũng tính cho mày….”

Hoàng lắc đầu.

“Chú hiểu lầm cháu rồi.”

Cậu lấy từ chiếc túi đặt bên cạnh ra một tập hồ sơ dày. Bìa hồ sơ màu nâu, góc được kẹp bằng kẹp sắt. Những tờ giấy bên trong có dấu đỏ, chữ ký, bảng kê, bản sao công chứng. Hoàng đặt nó lên bàn, đẩy về phía Lão Tứ.

“Cháu xin lỗi, ngày xưa vì để tiếp xúc ông Mạnh, cháu buộc phải kinh doanh hàng cấm. Cái đó là án tử, là thứ không thể gỡ được. Mà chú Tứ lại là người đứng tên mọi thứ. Nếu truy ra chú sẽ chịu trách nhiệm.”

Lão Tứ há miệng, nhưng không nói được.

Hoàng nhìn thẳng vào lão.

“Chính vì vậy, cháu phải lừa chú, biến chú thành nạn nhân.”

Lão Tứ cúi xuống nhìn tập hồ sơ. Những chữ trên đó nhòe đi dưới ánh đèn vàng. Lão không đọc được hết. Lão chỉ thấy tên mình xuất hiện nhiều lần. Tên dãy trọ. Tên công ty. Tên ngân hàng. Những con số dài đến mức lão thấy nhức mắt.

Hoàng lật một trang, lấy ra vài tờ khác.

“Cái này, là tiền cháu tự ý bán dãy trọ, cháu đã chuyển nó thành quỹ từ thiện đứng tên chú. Chú và Mai hãy giúp cháu lo cho những đứa trẻ…”

Lão Tứ ngẩng phắt lên.

“Đứa trẻ nào ?”

Hoàng nhìn ra biển.

Ngoài kia, bóng tối phủ kín mặt nước. Sóng vẫn đánh vào bờ đều đặn, không nhanh không chậm, như đã làm chuyện ấy từ rất lâu trước khi có resort, có hồ bơi, có những ly rượu và những bản hợp đồng.

Hoàng không nói ngay.

Cậu xoay ly rượu trong tay. Lớp đá đã tan gần hết, màu hổ phách nhạt đi dưới ánh đèn vàng của quầy bar. Ngoài kia, biển tối đen. Sóng đánh vào bờ đều đặn, như có ai đó đang thở trong bóng tối.

Một lúc lâu sau, Hoàng mới kể.

Cậu kể rất tóm tắt về cô nhi viện. Về những căn phòng cũ, mùi thuốc sát trùng, mùi cơm nguội, mùi quần áo phơi chưa khô. Về những đứa trẻ ngủ chung trên những chiếc giường sắt, đêm nào cũng có đứa khóc, nhưng khóc một lúc rồi tự nín vì biết chẳng có ai tới dỗ.

Cậu kể về chị Linh.

Không dài dòng. Không tô vẽ. Chỉ vài câu ngắn, như nhặt từng mảnh kính vỡ đặt lên bàn.

Ngày đó, Linh là người đứng giữa đám trẻ và phần còn lại của thế giới. Chị biết chỗ nào có cơm, chỗ nào có thuốc, chỗ nào có thể xin được sách cũ. Chị biết đứa nào bị sốt, đứa nào giấu bánh dưới gối, đứa nào ban đêm hay giật mình. Với Hoàng, với Nhung, và với nhiều đứa khác, Linh không hẳn là chị. Cũng không hẳn là mẹ. Chị là cái bóng đứng trước cửa mỗi khi bên ngoài có tiếng bước chân lạ.

Lão Tứ ngồi im nghe.

Gió biển thổi qua quầy bar, làm tờ khăn giấy trên bàn khẽ động. Nhân viên đứng xa xa, không lại gần. Bản nhạc tiếng Anh trong loa trôi rất chậm, từng nốt rơi xuống như nước nhỏ từ mái hiên sau mưa.

Hoàng uống thêm một ngụm.

Cậu kể về đời mình.

Về những năm đầu tiên chỉ biết cúi đầu sống. Về lần đầu hiểu rằng nghèo không chỉ là không có tiền, mà là không có ai tin lời mình nói. Về những đêm nằm nghe người lớn bàn chuyện, nghe tên của ông Mạnh, ông Vinh, ông Chí xuất hiện như những cái bóng lớn. Những cái bóng ấy đi qua đâu, chỗ đó có người mất nhà, mất con, mất đời.

Hoàng nói không nhanh. Mỗi câu đều như đã nằm sẵn trong cổ họng từ rất lâu.

Cậu nói mình làm tất cả để trả thù.

Không phải vì cao thượng. Cũng không phải vì muốn thành người tốt. Ban đầu chỉ là trả thù. Trả thù cho Linh. Trả thù cho Nhung. Trả thù cho những đứa trẻ từng bị ném ra ngoài lề đường như rác. Cậu đi từng bước, chịu bẩn từng chút, học cách cười với những người mình muốn giết, học cách bắt tay với những kẻ mình khinh bỉ.

Lão Mạnh đã trả giá.

Câu đó Hoàng nói rất nhẹ.

Như thể đang nhắc tới một món nợ cũ đã gạch trong sổ.

Rồi cậu đặt ly xuống.

“Chỉ còn ông Vinh và ông Chí.”

Lão Tứ nhìn cậu.

Hoàng cúi mắt.

“Hai người này, cháu sẽ làm nốt.”

Không khí quanh bàn lặng hẳn xuống.

Một lúc sau, Lão Tứ thở dài.

“Không thể dừng à ?”

Hoàng không trả lời ngay.

Cậu nhìn ra biển. Trong mắt cậu không có sóng, cũng không có ánh đèn resort. Chỉ có một khoảng tối rất sâu.

“Cứ mỗi đêm, cháu không thể quên được gương mặt chị Linh khi trở về.”

Giọng Hoàng khàn đi.

“Tóc rối, quần áo xộc xệch. Chị vẫn đẹp. Nhưng cháu hiểu rằng chị đã chết khi đó.”

Lão Tứ siết tay trên mặt bàn.

Hoàng nói tiếp, rất chậm.

“Chị còn sống là vì những đứa trẻ như cháu, như Nhung. Chị sống tiếp để tụi cháu có chỗ mà núp. Có người gọi tên. Có người đứng ra nói một câu bảo vệ em.”

Cậu dừng lại.

Ly rượu trước mặt chỉ còn một lớp nước mỏng. Đá tan hết, vị rượu chắc đã nhạt, nhưng Hoàng vẫn nhìn nó như nhìn một cái giếng cạn.

“Nếu để những kẻ như ông Vinh, ông Chí còn tồn tại, sẽ còn bao nhiêu người phải chết vì họ nữa.”

Hoàng ngẩng đầu lên.

Ánh mắt cậu đỏ nhưng khô.

“Chết vì lòng tham của con người.”

Nói xong, Hoàng gục đầu xuống trên quầy bar.

Không phải kiểu say ồn ào. Cũng không phải ngủ. Cậu chỉ cúi xuống, hai vai hơi chùng lại, bàn tay vẫn đặt cạnh ly rượu. Cả người cậu giống như một sợi dây đã bị kéo căng quá lâu, đến lúc này mới chịu chùng xuống trong vài giây ngắn ngủi.

Lão Tứ nhìn cậu.

Ông chậc lưỡi.

Không rõ Hoàng chỉ uống một ly đã say, hay bản thân cậu đã đi đến giới hạn của chính mình. Có lẽ không phải rượu. Có lẽ cậu đã mệt từ rất lâu rồi, chỉ còn ráng chút sức để bước tiếp trong vùng tối.

Lão Tứ còn muốn hỏi nhiều thứ.

Hỏi ngày mai rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì. Hỏi tại sao lại nói không gặp lại nữa. Hỏi về Nhung, về Hằng, rồi cái quỹ chết tiệt gì đó, rồi lão và Mai.

Nhưng lão hiểu nó sẽ không nói nữa.

Hoàng đã nói đến đây là quá nhiều.

Lão Tứ kéo tập hồ sơ về phía mình. Những tờ giấy nằm nặng trong tay ông, nặng hơn cả một xấp tiền, nặng hơn cả cái dãy trọ cũ với những phòng nóng hầm hập và hành lang đầy dép nhựa.

Ông đứng dậy.

Hoàng vẫn gục đầu trên quầy bar. Ánh đèn vàng phủ lên vai cậu một lớp mỏng, như bụi.

Lão Tứ nhìn cậu thêm một lúc, rồi quay đi.

Đường về phòng rất yên.

Hành lang resort trải thảm dày, bước chân lão gần như không phát ra tiếng. Ngoài cửa kính, biển đêm vẫn đen. Những ngọn đèn ngoài vườn đứng im trong gió. Xa xa có tiếng cười của khách du lịch, nhưng âm thanh ấy tới tai lão rất mờ, như vọng từ một đời khác.

Lão ôm tập hồ sơ trước ngực.

Tối đó, lão không đến phòng Vân và Mai.