Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 40

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 40

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 29/08/2026

Lão Tứ nằm khểnh trên chiếc ghế dài, hai tay chống sau gáy, mắt không chớp nhìn thẳng về phía trước.

Ba cặp mông căng tròn đang đi lại trước mặt ông.

Mông Vân trong bộ bikini đỏ thong, hai bên mông trắng nõn nảy theo từng bước, sợi dây mảnh luồn sâu giữa khe. Mông Nhung săn chắc, rám nắng, bị chiếc quần đen xẻ cao bóp chặt đến nỗi đường viền hằn rõ. Còn mông Mai – trắng hồng, tròn đầy, bị bộ bikini be ôm sát, mỗi lần cô khom người hoặc bước nhanh lại khẽ rung nhẹ.

Lão Tứ nuốt nước bọt.

Nếu chỉ có một đứa, ông chắc chắn đã bò tới, hai tay banh ra rồi vùi mặt vào bú đít ngay tại chỗ. Nhưng đây là ba đứa. Gần Mai thì sợ Vân ghen. Gần Vân thì sợ Mai để ý. Còn nếu sàm sỡ Nhung, hai đứa kia lại nổi máu ghen. Ông đành nằm im, mắt theo dõi những cặp mông đi qua đi lại, trong đầu toàn cảnh tượng dơ bẩn.

Đang nằm thì Vân gọi:

“Ba ơi, dậy chụp hình với con đi.”

Lão Tứ ngẩng lên, khẽ liếc sang Mai đang đứng cách đó vài bước, hỏi nhỏ:

“Con có chụp không?”

Mai vội lắc đầu, mặt đỏ, hai tay khẽ kéo lại dây bikini:

“Con… con không chụp đâu. Con ngại.”

Lão Tứ đứng dậy, bước tới cạnh Vân. Ông vốn chán chụp hình từ trong bệnh viện rồi, nhưng vẫn đứng vào vị trí. Trợ lý hay ai đó cầm máy đứng trước mặt. Phía sau hai người thì trống trải, chẳng ai để ý.

Lão lợi dụng lúc máy ảnh chưa bấm, vờ để tay trượt từ eo Vân xuống dưới. Bàn tay già nheo bóp mạnh một bên mông căng tròn trong bộ bikini đỏ.

Vân giật mình, suýt kêu thành tiếng, quay lại nhìn ba bằng ánh mắt vừa xấu hổ vừa trách.

Nhung đứng bên cạnh thấy hết, khẽ hừ:

“Ông già dê này.”

Vân nhanh tay nhéo nhẹ vào eo lão, vừa cười gượng vừa nói nhỏ:

“Ba hư quá… để người ta chụp đi.”

Máy ảnh vẫn lách cách. Lão Tứ cười hề hề, tay tuy đã rút ra nhưng lòng bàn tay vẫn còn cảm giác mềm mại và đàn hồi của mông con gái.

Lúc đó, cách đó không xa, một gã cứu hộ cao ráo, da rám, đang đứng nói chuyện với Mai. Gã cười toe toét, tay còn chỉ ra phía biển, rõ ràng đang tán tỉnh. Mai đứng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, vẻ ngại ngùng.

Lão Tứ thấy vậy thì mắt trợn ngược. Ông lập tức bỏ dở buổi chụp, rảo bước tới, e hèm một tiếng thật to:

“E hèm!”

Gã cứu hộ giật mình, vội quay lại, cười trừ:

“À… cháu chào bác.”

Lão Tứ nhìn gã từ đầu đến chân, giọng không thèm che giấu sự khó chịu:

“Có chuyện gì không?”

Gã cứu hộ vội giải thích:

“Dạ không có gì ạ. Cháu chỉ đến hỏi nhà mình có muốn chơi trượt chuối không thôi. Hôm nay sóng êm, rất hợp.”

Lão Tứ nhíu mày:

“Trượt chuối là cái gì?”

Gã chỉ ra xa, nơi có chiếc phao hình quả chuối vàng dài đang nổi trên mặt nước:

“Là cả nhà ngồi lên trái chuối vàng kia, rồi cano sẽ kéo đi ạ. Rất vui, trẻ em lẫn người lớn đều chơi được.”

Lão Tứ gằn giọng:

“Có nguy hiểm không?”

Gã cứu hộ quả quyết lắc đầu, giơ tay thề:

“Không sao đâu ạ. Ai cũng mặc áo phao đầy đủ. Bác yên tâm, cháu theo sát suốt.”

Vân lúc này cũng bước tới, nghe vậy thì gật ngay:

“Chơi đi ba. Cả nhà cùng chơi cho vui.”

Thế là bốn người được phát áo phao. Họ lội ra nước, leo lên quả chuối vàng dài. Vì Lão Tứ già nhất và chân còn hơi yếu, nên bị xếp ngồi giữa.

Mai ngồi bên trái ông.
Vân ngồi bên phải ông.
Nhung ngồi phía trước.

Lão Tứ bị kẹp chặt giữa hai người con gái. Hai bên hông ông đều là da thịt mềm mại, ấm áp. Mỗi lần sóng xô hoặc cano tăng tốc, thân người Mai và Vân lại nghiêng vào, ngực và mông ép sát vào hai bên sườn ông. Áo phao mỏng không che được bao nhiêu cảm giác.

Lão Tứ ngồi giữa, mặt thì giả vờ bình thản, nhưng dưới lớp quần short, con cặc đã bắt đầu ngóc đầu.

Cano nổ máy. Quả chuối vàng bắt đầu được kéo đi, băng băng trên mặt biển xanh.

Quả chuối vàng băng băng trên mặt biển. Cano phía trước kéo mạnh, thỉnh thoảng lại vặn lái khiến cả phao chuối lắc lư, nhún nhảy theo sóng.

Lão Tứ ngồi ngay sau Mai.

Ban đầu còn giữ khoảng cách, nhưng cứ mỗi lần sóng xô hoặc cano tăng tốc, thân ông lại bị đẩy về phía trước. Ngực ông đập nhẹ vào lưng Mai. Rồi thấp hơn. Phần dưới bụng ông bắt đầu ép sát vào mông cô.

Lúc đầu Mai chỉ nghĩ là do sóng. Cô khẽ nghiêng người sang một bên cho thoải mái. Nhưng chỉ vài giây sau, quả chuối lại bị xô mạnh. Lần này Lão Tứ bị dính chặt vào mông cô luôn. Và Mai cảm nhận rõ ràng…

Có một thứ gì đó cứng cứng, nóng hổi, đang cạ vào khe mông mình.

Cô giật mình, ngại ngùng quay đầu nhìn lại. Lão Tứ đang giả vờ nhìn ra biển, mặt thì thản nhiên nhưng ánh mắt lại lim dim. Phần dưới quần short của ông đang căng phồng rõ rệt, và thứ cứng ấy đang bị ép chặt vào mông cô qua hai lớp vải mỏng.

Mai đỏ mặt, vội quay đi, môi mím lại. Cô khẽ hẫng mông lên một chút, định tạo khoảng cách. Nhưng vừa nhấc lên, Lão Tứ lại bị sóng đẩy tới, lần này thứ cứng ấy trượt đúng vào khe mông cô, cạ mạnh một đường từ dưới lên.

“Ư…” Mai bật rên khẽ, may mà tiếng sóng và tiếng cano át đi.

Lão Tứ nhân cơ hội, một tay vẫn bám vào dây phao cho chắc, tay kia thì lén luồn xuống. Ngón tay ông kéo nhẹ mép quần bikini be của Mai sang một bên. Lớp vải mỏng bị kéo lệch, lộ ra khe mông trắng và phần lồn đang hơi ẩm vì nước biển lẫn kích thích.

Mai cứng người. Cô quay đầu nhìn lão bằng ánh mắt vừa sợ vừa van lơn, miệng khẽ eng eng như muốn nói “đừng…”, nhưng không dám lên tiếng vì Vân đang ngồi ngay bên phải, Nhung ngồi phía trước.

Lão Tứ không dừng.

Ông kéo quần short của mình xuống một chút, đủ để giải phóng con cặc đang cứng ngắc, đỏ sẫm. Đầu cặc nóng hổi lập tức áp vào khe mông Mai, cạ nhẹ lên xuống vài lần. Mỗi lần quả chuối nhún vì sóng, đầu cặc lại trượt dọc theo khe, miết qua lỗ đít rồi chạm vào mép lồn đang dần ướt.

Mai cắn môi, hai tay bám chặt dây phao đến trắng cả khớp tay. Cô khẽ hẫng mông lên cao hơn một chút, như muốn tránh, nhưng động tác ấy vô tình khiến khe lồn há ra hơn. Lão Tứ nắm lấy thân cặc, đưa đầu cặc miết đúng vào miệng lồn, xoa vòng tròn chậm rãi.

Nước biển lạnh, nhưng chỗ hai người chạm nhau thì nóng ran.

Cano rẽ một đường cong. Quả chuối bị xô mạnh. Lão Tứ nhân đà ấn hông tới. Đầu cặc to từ từ tách hai mép lồn Mai ra, len lỏi vào trong. Chỉ một phần đầu thôi, nhưng đã khiến Mai há miệng, mắt mở to, toàn thân căng cứng.

Cô rên một tiếng nghẹn trong cổ họng.

Lão Tứ không vội. Ông để đầu cặc nằm yên trong đó một lúc, cảm nhận thành thịt nóng và chặt đang co thắt lấy mình. Rồi khi sóng xô lần nữa, ông ấn thêm một đoạn nữa. Thân cặc từ từ lún vào, từng chút một. Mai run bắn, mông khẽ giật, nhưng không dám ngồi xuống hay đứng lên vì sợ lộ.

Cuối cùng, khi cano tăng tốc, Lão Tứ thúc mạnh một cái. Con cặc lún sâu gần hết. Lồn Mai bị căng phồng, ướt át, siết chặt lấy thân cặc đến mức ông phải nín thở.

Hai người bắt đầu đụ nhau ngay trên quả chuối.

Lão Tứ không dám nhấp mạnh. Ông chỉ khẽ nhún hông theo nhịp sóng, mỗi lần quả chuối nhô lên thì ông ấn sâu vào, khi nó hạ xuống thì rút ra một đoạn. Những nhát đụ ngắn, sâu, lén lút. Da thịt va vào nhau phát ra tiếng ịch ịch rất nhỏ, bị tiếng sóng át mất.

Mai cúi thấp đầu, tóc bay rối, mặt đỏ bừng. Cô phải cắn chặt môi mới không rên thành tiếng. Mỗi nhát cặc đâm vào đều khiến bụng cô thắt lại, chân tê dại. Lồn cô ướt sũng, nước nhờn bị nhồi ra ngoài, trộn lẫn với nước biển. Thỉnh thoảng sóng lớn, cả hai bị xô mạnh, con cặc đâm sâu tận đáy khiến Mai phải ưỡn cong lưng, vai run rẩy.

Vân ngồi bên phải vẫn đang cười nói với Nhung, thỉnh thoảng còn quay lại hỏi ba có sao không. Lão Tứ chỉ ừ khè, mặt thì đỏ gay vì vừa gắng sức vừa sướng. Nhung ngồi phía trước hoàn toàn không hay biết, chỉ lo bám dây cho chắc.

Lão Tứ tăng nhẹ nhịp. Một tay ông lén bám vào eo Mai, kéo cô giật về phía sau mỗi lần thúc. Con cặc rút ra gần hết rồi lại nhồi sâu. Mai run đến mức hai đùi kẹp chặt, lồn co thắt liên tục. Cô sắp ra đến nơi nhưng phải gồng mình lên để không kêu thành tiếng.

Gió biển thổi mạnh. Nắng chiếu xuống hai thân hình đang dính chặt vào nhau. Trên quả chuối vàng đang băng băng giữa biển, Lão Tứ vẫn lén đụ con dâu một cách điên cuồng và lén lút, trong khi hai người còn lại ngồi cách đó chưa đầy mét mà chẳng hề hay biết.

Quả chuối vàng cứ băng băng trên mặt biển, nhún nhảy theo từng đợt sóng. Cano phía trước thỉnh thoảng lại tăng tốc hoặc rẽ hướng, khiến cả phao chuối dập dềnh mạnh hơn.

Lão Tứ vẫn cắm chặt con cặc trong lồn Mai từ phía sau. Ban đầu cô còn gồng mình chống cự, mông khẽ hẫng lên như muốn đẩy ra, hai vai căng cứng. Nhưng càng bị nhồi, càng bị sóng xô, cái sự chống đối ấy dần tan biến. Cảm giác bị lấp đầy, bị cọ xát đúng chỗ nhạy khiến đầu óc cô trống rỗng.

Chậm rãi, Mai bắt đầu thay đổi.

Cô không còn cố tránh nữa. Thay vào đó, mỗi khi sóng nâng quả chuối lên, cô lại khẽ nhấc mông ra sau một chút, để con cặc của Lão Tứ lún sâu hơn. Khi sóng hạ xuống, thân cặc tuột ra gần hết, rồi lại bị nuốt trở vào khi cả hai bị xô về phía trước. Những nhát đụ trở nên tự nhiên đến mức gần như không cần Lão Tứ phải nhấp nhiều. Chỉ riêng nhịp dập dềnh của sóng đã khiến con cặc thụt ra thụt vào một cách nhịp nhàng, sâu lắng.

Mai cắn môi đến gần rỉ máu. Mắt cô nhắm tịt, lông mày nhíu lại, vừa sợ bị phát hiện vừa sướng đến tê người. Lồn cô ướt sũng, siết chặt lấy thân cặc mỗi lần nó đâm vào tận đáy. Nước nhờn bị nhồi ra ngoài, trộn với nước biển, tạo thành lớp nhờn dính giữa hai người. Cô khẽ rên những tiếng nghẹn trong cổ họng, may mà tiếng sóng và tiếng động cơ cano át đi gần hết.

Phía trước, gã cứu hộ ngồi trên cano, thỉnh thoảng quay đầu lại kiểm tra hành khách phía sau.

Lần này gã liếc đúng lúc.

Mai đang ngồi với hai mắt nhắm tịt, lông mày nhíu chặt, môi mím lại, vẻ mặt vừa sợ hãi vừa như đang chịu đựng điều gì đó. Tóc ướt bám vào má, vai khẽ run. Gã cứu hộ nhìn cô một lúc, khóe miệng bật ra nụ cười bỏng. Trong đầu gã thoáng nghĩ:

“Người đâu mà xinh dữ… Da trắng, mặt xinh, body cũng nuột. Nếu mà được bú lồn con này một lần thì sướng quá.”

Gã còn liếc thêm một lúc, tưởng tượng cảnh mình vùi mặt vào giữa hai đùi trắng ấy, trước khi quay lại tập trung lái cano. Gã đâu có biết rằng ngay lúc này, bên dưới lớp nước biển và áo phao, Mai đang bị Lão Tứ đút lút cán từ phía sau. Con cặc to đang thụt ra thụt vào trong lồn cô theo đúng nhịp sóng, và chính cô đang chủ động nhấc mông lên để nó vào sâu hơn.

Lão Tứ cảm nhận rõ sự thay đổi của con dâu. Ông rên khẽ trong cổ họng, một tay lén nắm lấy eo Mai, kéo cô giật về phía sau mỗi khi sóng xô tới. Con cặc đâm sâu tận cùng, đầu cặc miết mạnh vào điểm nhạy. Mai run bắn, mông khẽ giật, lồn co thắt từng đợt.

Cao trào đến rất nhanh.

Mai nhắm tịt mắt, toàn thân căng cứng. Cô phải cúi thấp đầu, trán gần chạm vào lưng Nhung phía trước, mới nén được tiếng rên. Lồn co bóp dữ dội quanh thân cặc, siết chặt lấy Lão Tứ như muốn vắt kiệt. Nước trong ứa ra nhiều, bị nhồi thành bọt trắng quanh gốc. Cô xuất tinh mạnh ngay trên quả chuối, người run rẩy không ngừng, nhưng vẫn phải giả vờ chỉ là do sóng đánh.

Lão Tứ cũng không giữ nổi. Ông cắn chặt răng, hông thúc mạnh vài nhát cuối cùng rồi đâm sâu đến tận đáy. Con cặc giật từng nhịp bên trong, phun tinh trùng nóng hổi thẳng vào tử cung Mai. Ông vắt hết từng giọt, trong khi sóng vẫn làm thân cặc khẽ thụt ra thụt vào, khiến tinh dịch bị nhồi sâu hơn.

Hai người cùng thở dốc, cố giữ vẻ bình thường.

.

.

.

Tối đó, cả bốn người chọn ăn buffet ngay tại resort.

Không khí được dọn rất lãng mạn. Những bàn ăn đặt thẳng trên cát trắng, nến lung linh lung linh xếp thành hàng, ánh sáng vàng ấm phủ lên từng khuôn mặt và lấp lánh trên ly rượu. Gió biển thổi nhẹ, mang theo mùi muối, mùi nướng và mùi nước hoa đắt tiền. Du khách đi lại giữa các quầy buffet, tiếng nói cười râm ran, tiếng chạm ly leng keng.

Vân xuất hiện như trung tâm của cả bữa tiệc.
Cô mặc một chiếc đầm đen ôm sát, váy dài chạm đất, chất liệu mềm mại ôm chặt từng đường cong cơ thể. Lưng để hở gần hết, từ gáy xuống tận cuối sống lưng, chỉ còn hai sợi dây mảnh giữ. Đường xẻ ngực sâu hoắm, để lộ khe ngực trắng ngần và phần da mịn màng đến tận gần rốn. Dưới ánh nến, làn da trắng nổi bật trên nền váy đen, khiến cô rực rỡ và quyến rũ đến mức mọi ánh mắt đàn ông lẫn phụ nữ đều phải liếc theo. Mỗi lần cô bước, tà váy xẻ đùi khẽ hé ra, lộ làn da đùi trắng ngần.

Mai mặc đơn giản hơn nhiều: quần short jean và áo thun mỏng màu trắng. Nhưng thân hình cao ráo, chân dài miên man, vòng eo thon và bầu ngực đầy đặn vẫn khiến cô cuốn hút theo cách riêng. Áo thun hơi mỏng, khi có gió thổi sát vào người lộ rõ đường viền áo ngực bên trong. Cô đi bên cạnh Vân, thỉnh thoảng khẽ kéo vạt áo xuống, vẻ e thẹn khi bị người ta nhìn quá nhiều.

Nhung thì táo bạo nhất.
Cô mặc quần short cực ngắn, ngắn đến mức nửa mông lộ ra ngoài mỗi khi bước hay khom người lấy đồ ăn. Áo crop top hở trọn vòng eo săn chắc, phần dưới ngực và hai bên sườn. Dáng đi lạnh lùng, mặt không cười nhiều, nhưng thân hình gợi cảm, da rám nắng bóng loáng khiến không ít đàn ông phải nuốt nước bọt và liếc nhìn dai dẳng.

Ba người con gái đi bên nhau, chụp hình liên tục. Họ đứng sát vào nhau tạo dáng, cười nói, thay phiên nhau cầm điện thoại. Có lúc Vân ôm eo Mai, có lúc Nhung đứng sau hai người tạo dáng. Cả khu buffet gần như bị hút ánh nhìn về phía ấy. Người thì lén chụp, người thì xì xào khen ngợi.

Lão Tứ ngồi ở bàn, nhìn cảnh tượng trước mắt mà trong lòng càng lúc càng bứt rứt.
Ông già rồi, chẳng còn hứng thú với cá biển, tôm hùm hay mấy món hải sản sang chảnh bày la liệt. Thứ ông muốn lúc này chỉ là được ôm lấy mấy thân hình nóng bỏng ấy vào lòng, sờ soạng, ngửi mùi da thịt, vùi mặt vào ngực hay mông. Nhưng ba đứa thì cứ dính lấy nhau chụp hình, cười đùa, check-in, chẳng thèm để ý đến ông ngồi một mình với đĩa đồ ăn nguội lạnh.

Lão chán lắm. Càng nhìn ba cặp mông và ba vòng ngực kia, ông càng thấy hụt hẫng.

Ông đặt chén xuống, đứng dậy, nói ngắn gọn nhưng rõ ràng:

“Ba về phòng trước đây. Mấy đứa ăn xong tính.”

Mai nghe vậy liền định đứng lên theo ngay:

“Con… con về cùng ba luôn.”

Nhưng vừa nói xong cô đã khựng lại. Nhìn sang Vân và Nhung đang còn cười đùa chụp hình, rồi nghĩ đến việc chỉ có hai người về phòng riêng giữa đêm, Mai sợ bị hiểu lầm, sợ Vân nghĩ ngợi lung tung. Cô đành ngồi xuống, khẽ kéo vạt áo, nói nhỏ:

“Thôi… con ở lại với chị một chút nữa. Ba về trước đi ạ.”

Lão Tứ gật đầu, không nói thêm lời nào, rồi một mình rời bàn tiệc, bước vào bóng tối của khu nghỉ dưỡng.

 

Resort của họ tựa vào núi, được thiết kế thành bốn tầng từ trên cao xuống mặt đất, như từ thiên đường xuống trần gian. Mỗi khu đều rất kín đáo và riêng tư, cây cối rậm rạp, đèn vàng mờ ảo, góc nào cũng có view đẹp hướng ra biển hoặc núi. Đường đi quanh co, lát đá, hai bên là bụi cây và những khoảng sân nhỏ.

Lão Tứ đi một mình, chân còn hơi chậm vì mới xuất viện không lâu. Ông đang định đi thẳng về phòng thì bỗng khựng lại.

Từ phía trước, lọt qua những tán cây, vang lên những tiếng rên rỉ khẽ, đứt quãng, ướt át. Tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm nhẹ, và tiếng rên nữ cao dần.

Ông nheo mắt, bước nhẹ nhàng lại gần, nấp sau một bụi cây lớn.

Cách đó không xa, ở khu tập yoga ngoài trời vốn dùng vào buổi sáng, lúc này đang tối om và vắng tanh. Một cặp nam nữ đang làm tình ngay trên tấm thảm yoga.

Lão nhận ra ngay. Đó chính là cặp vợ chồng ở gần dãy phòng của ông.
Người chồng là ông Tây, cao gần 2 mét, thân hình lực lưỡng, vai rộng, da rám nắng. Còn người vợ là cô gái Việt nhỏ nhắn, chắc chỉ khoảng 1m50, vóc dáng mảnh mai, da trắng. Lúc này cô đang bị chồng bế bổng, hai chân quặp chặt lấy hông ông ta, lưng tựa vào cột gỗ của nhà yoga. Váy ngắn bị xắn cao hết cỡ lên ngang eo, áo thì đang bị kéo lệch hết một bên, để lộ bầu vú nhỏ nhắn trắng muốt đang bị gã Tây bóp và mút.

Ông Tây đang đụ rất mạnh. Mỗi nhát thúc đều sâu và chắc, phát ra tiếng bạch… bạch… bạch… ướt át rõ ràng trong đêm vắng. Cô vợ nhỏ nhắn rên ư ư, ấp ứ, hai tay ôm chặt cổ chồng, đôi chân gầy khẽ rung mỗi lần bị đâm sâu. Mông nhỏ của cô bị hai bàn tay lớn của chồng bóp chặt, kéo giật về phía trước mỗi nhát.

Lão Tứ đứng trong bóng tối, lặng lẽ quan sát từng chi tiết.

Ông thầm nghĩ: “Bọn Tây đúng là thích mấy con bé Việt nhỏ con. Người nhỏ thì lồn cũng bé, siết chặt hơn, sướng hơn.” Nhìn kỹ hơn, con cặc của gã Tây quả thật lớn, còn dài và dày hơn của lão một chút, đang rút ra gần hết rồi lại đâm sâu vào cái lồn nhỏ xíu của cô vợ. Mỗi lần rút ra đều bóng nhẫy nước nhờn, gân nổi rõ. Cô vợ thì nước chảy ra nhiều, dính trắng quanh gốc cặc chồng.

Cảnh tượng ấy khiến máu trong người Lão Tứ sôi lên ngay.
Ông vốn vừa mới chán nản vì ba đứa con gái không thèm để ý, giờ lại bắt gặp cảnh nóng bỏng này ngay trước mắt. Con cặc dưới quần nhanh chóng cương cứng, căng tức. Lão không kìm được nữa. Ông kéo khóa kéo xuống, thò tay vào lấy con cặc đã cứng ngắc ra ngoài, rồi bắt đầu vừa nhìn vừa sóc.

Tay ông khẽ khẽ lên xuống trong bóng tối, siết chặt thân cặc, ngón cái miết lên đầu. Mắt thì không rời khỏi cảnh đôi vợ chồng đang địt nhau chỉ cách vài mét. Tiếng rên của cô vợ Việt ngày càng lớn và đứt quãng, tiếng da thịt va chạm bạch bạch hòa vào tiếng sóng biển xa xa và tiếng gió đêm. Lão Tứ thở nặng, vai khẽ nhún theo nhịp tay, đầu óc thì tưởng tượng chính mình đang thay thế gã Tây kia – đang bế bổng một thân hình nhỏ nhắn, đang nhồi mạnh vào cái lồn bé xíu ấy, nghe tiếng rên ngay bên tai.

Ông sóc nhanh hơn. Đầu cặc đã ướt nhẫy dịch nhờn. Cảnh trước mắt càng lúc càng nóng: gã Tây đổi tư thế, đặt vợ xuống thảm, banh hai chân nhỏ ra rồi đụ mạnh từ trên xuống. Cô vợ rên to hơn, hai tay nắm chặt mép thảm, ngực nhỏ nhấp nhô.

Lão Tứ đứng nấp, tay không ngừng chuyển động, mắt dán chặt, hơi thở ngày càng dốc…

Lão Tứ còn đang nắm chặt con cặc thì gã Tây cao gần hai mét bỗng dừng lại. Gã quay đầu, nhìn thẳng về phía bụi cây. Lão giật mình, tay siết mạnh hơn. Gã Tây không giận, chỉ khẽ cười rồi ngoắc tay gọi Lão lại.

Lão bước ra, quần đùi tụt thấp, con cặc vẫn cứng ngắc, đầu bóng nhẫy. Gã Tây nhìn xuống, gật nhẹ, rồi chỉ vào miệng lồn đang há ra, ướt át của vợ mình.

Cô ta hiểu ý ngay. Cô ta rút mông ra, nước nhờn dính thành sợi, rồi quay người quỳ sụp xuống thảm cỏ ngay trước mặt Lão Tứ. Hai tay nhỏ nắm lấy gốc cặc Lão, há miệng ra.

Lưỡi mềm liếm một đường dài từ bi lên đến đầu. Cô ta liếm vòng quanh vành quy đầu, đẩy lưỡi vào khe hở nhỏ, liếm sạch giọt nước nhờn. Rồi há to hơn, từ từ nuốt đầu cặc vào. Môi khép chặt, má hóp lại hút mạnh. “Ưm…” tiếng rên bị nghẹn khi cô ta đẩy sâu hơn.

Lão Tứ run bắn. Miệng cô ta ướt, nóng, chặt. Cô ta bú chậm: cúi xuống nuốt gần hết thân vào họng, mũi chạm lông mu, rồi từ từ rút ra đến tận đầu, lưỡi vẫn quấn quanh, liếm xoáy. Nước dãi chảy dài từ khóe miệng xuống cằm, nhỏ giọt lên ngực. Tay trái xóc phần thân còn lại, tay phải bóp bi, ngón tay lăn vòng.

Gã Tây đứng sau, hai tay to nắm hông cô ta, kéo mông cao lên. Con cặc dài bóng nhẫy của gã tì vào miệng lồn rồi từ từ ấn vào. “Ahh…” cô ta rên ngay trong lúc miệng còn ngậm đầy cặc Lão. Tiếng rên bị bóp thành “ứ… ứ…”. Gã bắt đầu đụ. Mỗi nhát đẩy sâu thì đầu cô ta bị xô về trước, nuốt cặc Lão sâu hơn. Mỗi nhát rút ra thì môi tuột gần hết thân rồi lại bị đẩy vào.

Nhịp dần khớp. Gã Tây đụ mạnh hơn, mông cô ta bập bềnh. Cô ta vừa bị chồng đụ từ sau vừa ra sức bú Lão. Cô ta há họng rộng, để Lão đút sâu. Nước dãi sủi bọt trắng quanh môi, tiếng “ạch… ạch…” ướt át mỗi lần đầu cặc chạm họng. Lưỡi không ngừng liếm dọc thân khi rút ra, rồi xoáy quanh đầu khi nuốt vào. Có lúc cô ta rút hẳn ra, thở dốc, liếm từ bi lên, ngậm từng viên bi mút nhẹ, rồi lại há miệng nuốt cả gốc đến tận cổ.

Lão Tứ đặt tay lên đầu cô ta, ngón cài vào tóc, giữ nhẹ. Con cặc giật giật trong miệng. Gã Tây vừa đụ vừa nhìn vợ bú người lạ, mắt nheo lại, thỉnh thoảng vỗ mông cô ta như khuyến khích.

Cô ta càng bú mạnh. Hút sâu, má lõm, họng siết chặt mỗi lần nuốt đến gốc. Nước nhờn từ lồn bị gã Tây đụ bắn tóe ra đùi. Tiếng da thịt “bạch… bạch…” hòa tiếng mút “ực… ực”. Lão ngửa cổ, thở dốc.

Cô ta đột nhiên rút miệng ra, thở hồng hộc, dây dãi vẫn dính từ môi đến đầu cặc Lão. Cô ta nhìn lên, giọng khàn:

“Chú… to quá… em nuốt hết được không?”

Rồi không chờ trả lời, lại há miệng nuốt trở lại, lần này sâu hơn. Gã Tây tăng tốc, đụ mạnh đến mức thân hình nhỏ của cô ta bị xô tới xô lui trên con cặc Lão.

Lão cảm thấy bi siết lại. Sắp ra đến nơi. Miệng cô ta vẫn mút chặt, lưỡi liếm điên cuồng, họng siết lấy đầu cặc mỗi lần nuốt sâu. Cô ta như cảm nhận được, càng hút mạnh hơn, hai tay bóp chặt gốc và bi, họng rung nhẹ như cố nuốt trọn.

Gã Tây cũng thở dốc, tay siết hông cô ta trắng bệch, nhịp đụ trở nên ngắn và sâu. Cả hai gã đàn ông cùng dồn về một nhịp. Cô ta bị kẹp giữa, miệng đầy cặc, lồn đầy cặc, nước dãi và nước nhờn chảy ròng ròng xuống cỏ.

Cô ta bỗng siết chặt hai viên dái của Lão Tứ trong lòng bàn tay. Ngón tay nhỏ nhưng lực rất mạnh, bóp đến mức Lão phải nghiến răng, con cặc giật bắn lên mà tinh dịch bị chặn lại không sao phóng ra được.

“Chưa được…” cô ta khẽ cười, giọng khàn và đầy vẻ trêu chọc.

Cô ta đẩy ngực Lão Tứ nằm ngửa ra thảm cỏ ướt sương. Chỉ trong một động tác, cô ta đã trèo lên người Lão, hai chân quỳ hai bên hông, một tay giữ gốc cặc còn cương cứng, rồi từ từ ngồi xuống. Đầu cặc tách đôi hai mép lồn ướt nhẹp, trượt một mạch vào đến tận gốc. Cô ta rên một tiếng dài “ahh…”, người khom về trước, hai tay chống lên ngực Lão.

Rồi cô ta bắt đầu nhún.

Không phải kiểu nhấp nhô thông thường. Cô ta nhún bằng cả hông và cơ bụng, mỗi lần nâng mông lên thì lồn siết chặt rút dọc thân cặc, chỉ để lại đúng cái đầu ở trong, rồi đột ngột ngồi phịch xuống thật sâu, mông đập vào đùi Lão phát “bạch” ướt át. Cô ta xoay tròn hông khi đang ngồi sâu, lồn như vặn xoắn lấy thân cặc, rồi lại nhún ngắn, nhanh, dồn dập. Nước nhờn bắn ra trắng xóa mỗi lần mông cô ta đập xuống. Kỹ thuật của cô ta điêu luyện đến mức Lão Tứ phải há miệng thở dốc. Bao nhiêu người đàn bà Lão từng đụ, không ai nhún được như vậy. Lồn cô ta lúc siết lúc thả, lúc xoắn lúc bóp, khiến con cặc Lão bị kích thích liên tục không có giây phút nào nghỉ.

Gã Tây đứng nhìn từ phía sau, mắt sáng lên. Gã bước tới, một tay ấn nhẹ giữa hai bả vai cô ta, đẩy cho cô ta cúi gập xuống sát ngực Lão Tứ. Mông cô ta vì thế hếch cao hơn, hai lỗ đều lộ rõ. Gã dùng ngón tay cái kéo nhẹ hai bên mông, để lộ cái lỗ đít co bóp hồng hào. Đầu cặc vẫn còn bóng nhẫy nước nhờn từ lồn cô ta được gã kê đúng vào đó.

Cô ta há hốc miệng khi cảm nhận được sức ép.

“Ư…!”

Nhưng cô ta không gạt tay ra. Cơ thể cô ta giật nhẹ một cái, rồi từ từ thả lỏng. Gã Tây ấn mạnh hơn. Đầu cặc to từ từ chui vào lỗ đít. Cô ta rên lên thành tiếng, nhưng rõ ràng không phải lần đầu. Lỗ đít của cô ta dù chặt vẫn từ từ nuốt lấy thân cặc của gã, từng centimet một, cho đến khi gã ấn hết vào đến tận gốc.

Bây giờ hai con cặc khổng lồ chỉ còn cách nhau một lớp thịt mỏng.

Gã Tây bắt đầu đụ. Mỗi nhát hắn rút ra rồi đẩy vào lỗ đít thì lớp thịt ngăn cách lại bị ép sát vào con cặc của Lão Tứ bên trong lồn. Lão cảm nhận rõ từng đường gân, từng nhịp đập của con cặc gã Tây đang cọ qua lại chỉ cách mình một màng mỏng. Cô ta bị nhồi từ cả hai phía. Khi gã Tây ấn sâu vào đít thì lồn cô ta lại siết chặt hơn bao giờ hết quanh cặc Lão. Khi Lão nhấc hông lên đụ thì lỗ đít lại bị kéo căng. Hai nhịp đụ dần ăn khớp, trước trượt qua, sau trượt lại, nhịp nhàng và điên cuồng bên trong hai lỗ của người đàn bà.

Cô ta chịu không nổi nữa. Cô ta cúi gập xuống, môi tìm miệng Lão Tứ, hôn thật sâu để bịt tiếng rên. Lưỡi cô ta thè ra, bị Lão hút lấy. Tiếng rên “ứ… ứ… ừm…” bị nhốt hết trong họng. Nước dãi hai người chảy dài khóe miệng. Mông cô ta vẫn bị gã Tây nắm chặt mà đụ, trong khi lồn vẫn không ngừng bóp riết lấy cặc Lão như muốn vắt kiệt.

Lão Tứ chưa bao giờ chơi kiểu này. Cảm giác hai con cặc cùng nhồi bên trong một người phụ nữ, chỉ cách nhau một lớp, khiến đầu óc Lão trống rỗng. Lồn cô ta bóp chặt đến mức gần như đau, từng nhịp co thắt truyền thẳng vào bi. Gã Tây cũng thở nặng, mồ hôi nhỏ xuống lưng cô ta, nhịp đụ ngày càng mạnh và ngắn.

Cả ba cùng dồn đến giới hạn.

Cô ta đột ngột rời miệng Lão, ngửa cổ rên lên một tiếng dài không kìm được. Lồn và lỗ đít cùng siết chặt tối đa trong cùng một lúc. Lão Tứ gầm nhẹ, hai tay nắm lấy mông cô ta bóp trắng tay, rồi bắn thẳng vào sâu trong lồn. Từng dòng tinh nóng hổi phun mạnh. Gã Tây cũng rống lên, ấn cặc sâu hết cỡ vào lỗ đít và phóng tinh. Cô ta bị hai dòng nóng bỏng phun vào trong cùng lúc, thân hình giật bắn, nước từ lồn phun ra dính trắng đùi Lão và cả gốc cặc gã Tây. Cô ta run rẩy nằm ép lên ngực Lão, miệng há ra thở dốc, nước mắt ứa ra vì sướng.

Hai con cặc vẫn còn cắm sâu bên trong, thỉnh thoảng lại giật giật nhả nốt những giọt cuối cùng.

Gió biển thổi qua, mang theo mùi muối, mùi cỏ ẩm và mùi kem chống nắng nhàn nhạt. Xa xa, tiếng sóng vẫn đều đều vỗ vào bờ. Một khoảng biển xanh mênh mông nằm ngoài kia, tối và sạch, còn trong góc khuất này, lão Tứ ngồi tựa lưng vào thân cây, ngực phập phồng như vừa chạy khỏi một trận đánh.

Cô vợ trẻ ngồi cạnh chỉnh lại áo, tóc hơi rối, mặt còn đỏ. Gã Tây đứng bên cạnh, vừa cười vừa kéo lại quần áo trên người, vẻ mặt khoái trá như vừa xem xong một màn biểu diễn hiếm lạ.

Đúng lúc đó, có tiếng xe điện chạy tới gần.

Cả ba cùng khựng lại.

Tiếng bánh xe lăn trên lối lát đá nghe càng lúc càng rõ. Nhân viên resort đang chở khách đi ngang qua khu bãi biển. Cô vợ trẻ vội cúi xuống phủi cát trên váy. Gã Tây quay mặt ra biển, làm như đang ngắm cảnh. Lão Tứ thì lồm cồm ngồi dậy, kéo lại áo, mặt đỏ bừng, mắt láo liên nhìn quanh.

Xe điện chạy qua.

Người trên xe không để ý gì. Vài vị khách mặc đồ tắm cười nói, tay cầm khăn, mắt nhìn về phía hồ bơi.

Khi xe đi khuất, gã Tây quay lại, vỗ mạnh vào vai Lão Tứ.

“Good. Good.”

Lão Tứ không hiểu hết, nhưng nhìn cái mặt hắn thì cũng đoán được.

Cô vợ trẻ nhìn lão, cười khẽ.

“Chồng em khen chú khỏe đấy.”

Lão Tứ nghe vậy thì cái mặt đang quê bỗng giãn ra. Lão cố nén, nhưng cuối cùng vẫn cười hề hề. Cái cười vừa ngượng, vừa khoái, vừa có chút tự hào rất khó coi của một ông già bảy mươi mấy tuổi vừa được khen ở cái phần lão tưởng đã sắp chết từ lâu.

Lão phủi cát trên quần, đứng dậy.

Chân hơi run.

Không biết vì mệt hay vì vui.

Tối đó, Lão Tứ ngủ thẳng cẳng.

Hoàng về phòng lúc nào lão cũng không biết. Đèn trong phòng tắt khi nào lão cũng không hay. Lão nằm trên cái giường trắng tinh của resort, hai tay buông hai bên, miệng hé ra thở, ngủ sâu như một tảng đá bị ném xuống đáy giếng.

Cả đêm không trở mình.

Không mộng mị.

Không nghe tiếng sóng.

Không nghe Hoàng mở cửa, đi vào, rồi lại ra ngoài lúc trời còn tối mờ.

Đến gần tám, chín giờ sáng hôm sau, Mai gõ cửa mãi lão mới tỉnh.

“Ba.”

Không động tĩnh.

Mai gõ thêm lần nữa.

“Ba, dậy ăn sáng.”

Bên trong có tiếng lão ú ớ.

Mai đứng ngoài hành lang chờ. Cô mặc váy dài màu nhạt, tóc buộc thấp, mặt không trang điểm nhiều nhưng trông sáng hơn thường ngày. Ở resort, cái mệt trên mặt Mai cũng dịu đi một chút, như lớp bụi mỏng được gió biển thổi bớt.

Một lúc sau, cửa mở.

Lão Tứ ló mặt ra, tóc rối, mắt sưng, áo mặc lệch một bên.

Mai nhìn lão.

“Ba ngủ dữ vậy.”

Lão dụi mắt.

“Mấy giờ rồi?”

“Gần chín giờ.”

“Đời mẹ nó…”

Mai hơi cau mày, nhưng không nói gì. Cô đưa cho lão cái áo khoác mỏng.

“Hoàng với Nhung đi từ sớm rồi. Vân đang chờ dưới nhà ăn.”

Lão Tứ ngó vào phòng.

Giường bên Hoàng đã gọn gàng. Vali đóng lại, điện thoại sạc không còn ở đầu giường. Thằng nhỏ đó đúng là đi như bóng. Có mặt lúc cần, biến mất lúc không ai để ý.

Lão rửa mặt qua loa rồi đi xuống cùng Mai.

Nhà ăn của resort gần chín giờ sáng mà vẫn đông nghẹt.

Người ra người vào liên tục. Bàn buffet bày đủ món: phở, mì, bánh mì, trứng, thịt nguội, salad, trái cây, cà phê, nước ép. Nhân viên mặc đồng phục đi lại không ngừng, thu dọn đĩa, rót nước, mỉm cười với khách.

Lão Tứ đứng ở cửa nhà ăn, nhìn cảnh đó mà hơi choáng.

Ở quê, sáng có bát cơm nguội chan nước mắm là xong. Ở dãy trọ, sang hơn thì tô hủ tiếu đầu hẻm. Còn ở đây, người ta ăn sáng như bày cỗ. Món nào cũng sạch, cũng bóng, cũng có cái tên lạ. Khách thì thong thả, như thể họ có cả đời để chọn một lát bánh mì.

Lão cầm cái đĩa, đi theo Mai.

Mai lấy cho lão ít cháo, thêm trứng, ít trái cây. Lão liếc sang quầy thịt nướng, tự lấy thêm mấy miếng nữa. Mai nhìn thấy nhưng không cản. Cô chỉ lấy thêm cho lão ly nước cam.

“Ăn vừa thôi. Ba mới ra viện.”

“Biết rồi.”

Miệng nói biết, tay lão vẫn gắp thêm miếng xúc xích.

Đang đứng gần quầy đồ nóng, lão bỗng nghe một giọng phụ nữ vang lên bên cạnh.

“Chú còn nhớ em không?”

Lão Tứ quay sang.

Cô vợ trẻ tối qua đứng đó.

Hôm nay cô mặc váy đi biển màu trắng, tóc buộc cao, mặt trang điểm nhẹ. Dưới ánh sáng nhà ăn, cô trông trẻ hơn, sạch hơn, khác hẳn cái vẻ nóng hổi trong góc khuất bãi biển hôm qua. Nếu không phải cô chủ động gọi, Lão Tứ chắc cũng phải nhìn thêm vài giây mới dám nhận.

Lão khựng lại.

Rồi cười hề hề.

“Ờ… nhớ chứ.”

Cô ta cười.

Nụ cười có chút tinh quái.

Ngay lúc đó, gã Tây từ phía sau bước tới. Hắn cao lớn, da đỏ vì nắng, mặc áo sơ mi ngắn tay và quần short. Thấy Lão Tứ, hắn lập tức sáng mắt, vỗ tay một cái rồi nói một tràng tiếng Anh.

Lão Tứ đứng đực ra.

Cô vợ trẻ nghe xong, quay sang dịch:

“Chồng em hỏi chú có muốn gặp lại em không.”

Lão Tứ nghe xong, cái mặt già hơi động.

Lão nhìn qua Mai.

Mai đang đứng cách đó không xa, chọn trái cây, chưa chú ý tới bên này.

Lão Tứ ho khan.

“Ờ… thì…”

Cô vợ trẻ nghiêng đầu.

“Muốn không?”

Lão Tứ gãi cằm, rồi gật một cái rất khẽ.

Gã Tây thấy vậy thì bật cười, lại nói thêm một tràng nữa. Lần này hắn vừa nói vừa đưa mắt về phía Mai. Ánh mắt hắn dừng trên dáng người của cô lâu hơn mức cần thiết.

Lão Tứ lập tức nhận ra.

Mặt lão tối xuống.

Cô vợ trẻ nhìn theo mắt chồng, rồi quay lại nói với lão:

“Chồng em nói… muốn đổi vợ. Chú thấy sao?”

Không khí quanh Lão Tứ như đặc lại.

Cái vui vừa ló lên trong mắt lão tắt phụt.

Lão nhìn thẳng gã Tây. Cái dáng lão già nua, chân còn hơi đau, người mặc áo resort rộng, nhưng ánh mắt thì bỗng nặng hẳn. Không còn vẻ hềnh hệch, không còn ngượng ngùng, không còn cái thói háo sắc vụn vặt lúc bình thường.

Gã Tây vẫn cười.

Hắn tưởng đó chỉ là một trò chơi.

Nhưng với Lão Tứ, Mai không nằm trong trò chơi của bất kỳ ai.

Lão nói gọn:

“Không.”

Cô vợ trẻ hơi khựng lại.

“Chú không muốn?”

Lão Tứ nhìn cô ta.

“Không.”

Cô ta dịch lại cho chồng.

Gã Tây nghe xong thì mặt đổi sắc. Nụ cười trên môi hắn tắt đi. Hắn nhíu mày, nói gì đó nhanh và gắt. Giọng hắn thấp xuống, có vẻ khó chịu.

Cô vợ trẻ nhìn Lão Tứ, nửa cười nửa trách:

“Chú chơi vậy không đẹp. Chú vui với vợ người ta rồi mà không chịu chia sẻ lại.”

Lão Tứ đặt mạnh cái kẹp gắp xuống khay.

“Kệ mẹ tụi bây.”

Nói xong, lão quay lưng đi thẳng.

Không giải thích.

Không nhìn lại.

Cái lưng lão hơi còng, bước chân vẫn chưa vững hẳn, nhưng đi rất dứt khoát. Cô vợ trẻ đứng sau không nói thêm. Gã Tây nhìn theo, quai hàm bạnh ra, mắt tối lại.

Mai vừa lấy trái cây xong, thấy Lão Tứ quay lại thì nhìn lão.

“Ba nói gì với người Tây vậy?”

Lão cầm đĩa đồ ăn, làm như không có gì.

“Nói sơ sơ.”

Mai nhìn lão kỹ hơn.

“Ba biết tiếng Anh hả?”

Lão Tứ hừ một tiếng.

“Biết chút.”

Mai khẽ cười.

“Ba đừng có xạo.”

Lão đặt đĩa xuống bàn, kéo ghế ngồi.

“Thằng Tây đó mê con đó. Cẩn thận.”

Mai đang ngồi xuống thì khựng lại.

Cô quay đầu nhìn về phía quầy đồ ăn.

Gã Tây vẫn đứng đó, bên cạnh cô vợ trẻ. Hắn đang nói chuyện với vợ, nhưng mắt lại hướng về bàn của Mai. Cái nhìn không giấu lắm. Đàn ông ở đâu cũng có một kiểu nhìn như vậy. Nhìn như thể người đàn bà trước mặt chỉ là một món đồ có thể đặt lên bàn mặc cả.

Mai thu mắt lại.

Cô nhìn Lão Tứ, giọng nhẹ:

“Ba ghen hả?”

Lão Tứ lập tức trợn mắt.

“Ghen cái gì?”

Mai cúi xuống đặt dĩa trái cây lên bàn.

Khóe môi cô hơi cong.

Không phải cười chọc. Chỉ là một nụ cười rất mỏng, hiền và kín. Cái kiểu cười khiến Lão Tứ bực mà không biết bực vào đâu.

Lão cầm ly nước uống một ngụm.

“Ăn đi. Hỏi nhiều.”

Đúng lúc đó, Vân cũng lấy đồ ăn về.

Cô đặt khay xuống, trên khay có salad, trứng ốp la, bánh mì nướng, cà phê đen và một đĩa trái cây cắt đẹp mắt. Vân mặc đồ resort sáng màu, tóc thả nhẹ, trên mặt có vẻ tươi tỉnh của người ngủ đủ và biết hôm nay mình sẽ xuất hiện trong những khung hình đẹp.

“Gì vậy? Mới sáng đã cãi nhau à?”

Mai lắc đầu.

“Không có gì.”

Lão Tứ gắp miếng xúc xích bỏ vào miệng, nhai nhồm nhoàm.

“Ăn đi. Cái chỗ này đồ ăn nhiều quá, không ăn phí.”

Vân nhìn lão, bật cười.

“Ba làm như buffet là đi ăn giỗ không bằng.”

“Thì cũng gần vậy. Nó bày ra không ăn thì bày làm gì.”

Vân lắc đầu, lấy điện thoại chụp ly cà phê và một góc bàn ăn. Mai ngồi bên cạnh lặng lẽ gọt vỏ miếng trứng cho Lão Tứ, rồi đẩy đĩa cháo về phía lão.

“Ăn cháo trước đi.”

Lão nhăn mặt.

“Cháo nhạt.”

Mai không nói. Cô chỉ lấy lọ tiêu nhỏ, rắc thêm một chút rồi đưa lại.

Lão nhìn cô.

Rồi cầm muỗng ăn.

Ba người ngồi cạnh nhau trong nhà ăn đông người. Xung quanh là tiếng dao nĩa chạm đĩa, tiếng trẻ con đòi nước ép, tiếng người nước ngoài nói chuyện, tiếng máy pha cà phê rì rì phía quầy bar. Bên ngoài lớp kính lớn, biển sáng xanh, nắng rải trên mặt nước.

Ở một bàn cách đó không xa, gã Tây ngồi xuống cùng cô vợ trẻ.

Hắn vẫn nhìn về phía Lão Tứ.

Ánh mắt hắn không còn vẻ đùa cợt lúc tối qua. Nó có một chút khó chịu, một chút tự ái, và một chút thèm muốn chưa được thỏa. Hắn nhìn Lão Tứ ngồi giữa Mai và Vân, hai người phụ nữ Việt đẹp theo hai kiểu khác nhau: Mai dịu, mềm, âm thầm; Vân sáng, sang, rực rỡ.

Một ông già quê mùa, chân còn đau, ăn cháo trong resort mà vẫn được hai người phụ nữ chăm cạnh bên.

Cảnh đó làm gã Tây khó chịu.

Lão Tứ cảm nhận được ánh mắt ấy.

Lão không quay lại ngay.

Chỉ chậm rãi húp thêm một muỗng cháo, rồi lau miệng bằng khăn giấy.

Sau đó lão mới liếc sang.

Hai ánh mắt chạm nhau.

Lão Tứ nhếch mép rất nhẹ.

Không cười hẳn.

Chỉ là một cái nhếch mép kiểu dân Cồn Tre cũ, thô, ngang, và đủ để người kia hiểu: có những thứ mày không được đụng vào.

Trưa đó, cả ba bắt một chiếc taxi đi khỏi resort.

Xe chạy ra khỏi khu biển đông khách, băng qua những con đường rộng, rồi dần rẽ vào phía trong. Hai bên đường thưa nhà hơn. Nắng trưa Đà Nẵng đổ xuống mặt kính xe, sáng trắng và gắt. Lão Tứ ngồi ghế trước, thỉnh thoảng lại kéo dây an toàn ra vì thấy vướng, bị Mai phía sau nhắc nhẹ mấy lần.

“Ba để yên đi.”

Lão Tứ càu nhàu:

“Cái dây ni thít bụng khó chịu.”

Vân ngồi cạnh Mai, đeo kính mát, tay lướt điện thoại xem tin nhắn công việc. Thỉnh thoảng điện thoại rung, cô nhìn qua rồi tắt màn hình. Hôm nay cô cố để mình nghỉ một chút, nhưng cái thói quen kiểm tra mọi thứ đã dính vào người. Mỗi tin nhắn chưa đọc giống một sợi dây nhỏ kéo cô về lại thế giới spa, quán cà phê, vốn đầu tư, quảng cáo, lịch hội nghị.

Mai thì yên lặng hơn.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Thành phố lùi lại sau lưng, nắng phủ lên những mảng tường, hàng cây, mái nhà, làm mọi thứ trôi qua chậm và nhẹ. Lâu lắm rồi cô mới có một buổi đi chơi đúng nghĩa, không phải vội đi làm, không phải ghé chợ, không phải tính tiền phòng, tiền điện, tiền ăn, tiền thuốc của ai đó.

Lão Tứ ngồi phía trước, quay đầu lại hỏi:

“Đi đâu mà xa dữ vậy?”

Vân đáp:

“Khu suối nước nóng. Có tắm bùn, tắm khoáng. Tốt cho người già.”

Lão Tứ hừ một tiếng.

“Tao mới nằm viện ra, tụi bây lại đem tao đi luộc à?”

Mai khẽ cười.

“Ba thử đi. Không thích thì mình về.”

Lão nghe Mai nói vậy thì thôi không cằn nhằn nữa. Lão quay mặt nhìn ra đường, miệng vẫn lẩm bẩm gì đó, nhưng vẻ khó chịu đã dịu đi.

Xe chạy thêm một quãng dài mới tới nơi.

Khu suối nước nóng rộng hơn Lão Tứ tưởng. Cổng lớn, bên trong có cây xanh, lối đi lát đá, mấy hồ nước bốc hơi trắng mờ. Xa xa là khu nhà tắm, khu thay đồ, quầy bán vé, quán nước, những mái lá dựng theo kiểu nghỉ dưỡng. Tiếng nước chảy róc rách lẫn tiếng người cười nói vọng ra từ các khu hồ.

Lão Tứ bước xuống xe, nhìn quanh.

“Chỗ ni cũng như cái làng nghỉ dưỡng.”

Vân tháo kính mát, kéo túi lên vai.

“Người ta bỏ tiền tới đây để khỏe, để đẹp. Ba cứ đi theo con.”

Vân làm thủ tục rất nhanh. Cô chọn gói tắm bùn riêng cho ba người, rồi dẫn Lão Tứ và Mai vào khu thay đồ. Nhân viên đưa khăn, đồ tắm, chìa khóa tủ và chỉ đường rất lịch sự. Lão Tứ cầm bộ đồ được phát, nhìn qua nhìn lại, mặt nhăn.

“Đồ chi mỏng lét.”

Vân liếc lão.

“Ba mặc vào đi, ai nhìn ba đâu mà sợ.”

Lão Tứ lập tức tự ái.

“Ai nói không ai nhìn?”

Mai quay mặt đi, cố nhịn cười.

Một lát sau, cả ba gặp lại nhau ở khu tắm bùn.

Bồn tắm bùn là một cái bồn đá lớn, bên trong đầy thứ bùn khoáng màu nâu xám, sánh và bốc hơi ấm. Mùi bùn không hôi như Lão Tứ tưởng. Nó ngai ngái, nồng nồng, có mùi đất ướt sau mưa, pha chút mùi khoáng chất lạ.

Nhân viên hướng dẫn họ bước vào từ từ.

Lão Tứ đặt một chân xuống trước.

Vừa chạm vào bùn nóng, lão rụt chân lại ngay.

“Ái! Nóng muốn rộp da!”

Nhân viên đứng cạnh cười nhẹ:

“Dạ bác bước từ từ thôi ạ, mới đầu hơi nóng, lát nữa quen sẽ dễ chịu.”

Mai cũng thử đặt chân xuống. Cô khựng lại, tay bám vào thành bồn.

“Nóng thật.”

Vân đã bước xuống trước. Cô quen hơn, động tác bình tĩnh, từ từ ngồi xuống trong bồn. Làn bùn khoáng ôm lấy da cô, làm nước bùn dâng lên quanh người.

“Không sao đâu. Lúc đầu thấy nóng vậy thôi, một chút là quen. Tắm bùn giúp giãn cơ, tốt cho khớp, da cũng mềm hơn. Người mệt mỏi ngâm xong nhẹ lắm.”

Lão Tứ đứng trên bậc, nhìn Vân.

“Ngày xưa mày đi rồi à?”

“Ừ. Hồi còn với Tùng, ảnh có dẫn đi mấy lần.”

Nhắc tới Tùng, giọng Vân rất bình thường. Không còn oán, cũng không còn tiếc. Cái tên ấy trôi qua như một vật cũ đã bị bỏ lại trong kho, thỉnh thoảng nhắc tới chỉ để nhớ mình từng sống trong một căn phòng chật hơn.

Lão Tứ hừ một tiếng.

“Thằng đó cũng biết hưởng.”

Vân không đáp. Cô đưa tay khoát nhẹ lớp bùn trên mặt nước.

“Ba xuống đi. Đừng đứng đó làm màu.”

Mai đã ngồi xuống trước, nhưng vẫn còn hơi cứng người. Vai cô thả chậm, hai tay đặt lên thành bồn. Làn bùn nóng ôm lấy da, ban đầu khiến cô khó chịu, nhưng chỉ một lúc sau, cái nóng bắt đầu ngấm vào cơ thể, lan qua lưng, qua vai, xuống hai chân. Những chỗ mỏi lâu ngày như được ai tháo dần nút thắt.

Lão Tứ cuối cùng cũng bước xuống.

Lão vừa xuống vừa rên rỉ.

“Đời mẹ nó, nóng thiệt chứ bộ.”

Vân cười.

“Ba đừng nhúc nhích nhiều. Ngồi yên cho bùn nó phủ đều.”

“Bùn mà cũng phủ đều.”

“Có khoáng chất đó.”

“Khoáng với chất gì tao không biết, tao thấy như ngồi trong nồi cháo heo.”

Mai bật cười rất khẽ.

Vân cũng cười.

Tiếng cười nhỏ, không ồn, nhưng làm không khí giữa ba người mềm lại. Lão Tứ ngồi trong bồn, ban đầu còn càu nhàu, một lát sau giọng thưa dần. Lớp bùn nóng ôm quanh người, nặng nhưng êm. Cái đau âm ỉ ở đùi trong cũng dịu xuống. Vai lão, lưng lão, mấy khớp xương cũ từng chịu mưa nắng và bom đạn như được ngâm vào một thứ thuốc ấm.

Lão ngửa đầu ra sau, thở ra một hơi dài.

“Mà… cũng được.”

Vân nhướng mày.

“Thấy chưa.”

Lão nhắm mắt.

“Đừng có đắc ý. Tao nói được chứ chưa nói ngon.”

Mai lấy ít bùn xoa lên cánh tay. Da cô dưới lớp bùn trở nên mờ đi, những vết mệt mỏi cũng như bị che lại. Cô ngồi yên, mắt nhìn xuống mặt bùn sánh đặc. Không có tiếng máy may. Không có tiếng Lão Quý. Không có tiếng chén bát trong căn bếp chật. Chỉ có hơi nóng và mùi đất.

Vân thì ngả lưng thư thái hơn.

Cô nhắm mắt, để tóc buộc cao sau gáy, khuôn mặt sáng dưới nắng trưa. Vân thích cảm giác này. Không chỉ vì tắm bùn tốt cho da, không chỉ vì đây là một trải nghiệm sang trọng có thể kể lại hoặc chụp hình. Mà vì trong khoảnh khắc này, cô thấy mình đã thật sự đi xa khỏi cái xóm trọ nghèo, xa khỏi những ngày phải sống bằng ánh mắt đàn ông, xa khỏi Tùng, xa khỏi cảm giác rẻ dúm từng bám trên da mình.

Cô mở mắt nhìn Lão Tứ.

Ông già đang ngâm mình trong bùn, mặt nhăn nheo, tóc bạc, miệng hơi há ra vì dễ chịu. Một ông già quê mùa, thô lỗ, từng bị đời bỏ quên ở Cồn Tre. Vậy mà bây giờ nằm trong khu suối nước nóng ở Đà Nẵng, bên cạnh con gái và Mai.

Vân thấy hơi buồn cười.

Rồi lại thấy lòng chùng xuống.

Có những chuyện đi quá nhanh. Tiền đến quá nhanh. Danh tiếng đến quá nhanh. Những cuộc hẹn lớn cũng đến quá nhanh. Chỉ có tuổi già của Lão Tứ là thật, chậm, rõ ràng, không ai quảng cáo hay tô son được.

Ngâm bùn xong, nhân viên hướng dẫn họ ra khu tắm lại.

Lão Tứ đứng dậy khó khăn hơn lúc xuống. Bùn bám đầy trên người, nặng và trơn. Lão vịn thành bồn, vừa bước lên vừa la:

“Trơn như cá chạch.”

Mai đưa tay đỡ lão.

Cô không nói, chỉ đứng chắc bên cạnh. Bàn tay Mai nắm lấy khuỷu tay Lão Tứ, nhẹ nhưng vững. Lão để cô đỡ, lần này không giả vờ nhiều. Cái thân già sau khi ngâm bùn mềm ra, thoải mái thật, nhưng chân vẫn chưa hoàn toàn ổn.

Ba người đi tắm sơ lại.

Nước sạch từ vòi lớn xối xuống, cuốn lớp bùn nâu xám trôi khỏi da. Lão Tứ đứng dưới vòi, để nước chảy qua vai, qua lưng. Lúc đầu lão còn tiếc cái cảm giác ấm nặng của bùn, sau lại thấy người nhẹ hẳn. Da thịt như được tháo một lớp bụi lâu ngày.

Tắm xong, họ thay đồ bơi rồi sang khu suối nước nóng.

Khu này nằm sâu hơn, có nhiều hồ đá thấp, nước khoáng trong veo bốc khói mờ. Hơi nóng bay lên từng làn trắng, lẩn trong nắng chiều, làm mọi thứ mờ đi. Cây xanh bao quanh, đá ướt ánh lên dưới ánh sáng, tiếng nước tràn từ hồ này sang hồ khác nghe đều đều.

Người trong hồ nói chuyện nhỏ hơn ngoài biển.

Có lẽ vì hơi nóng làm giọng người ta tự hạ xuống. Hoặc vì nơi này có cái gì đó khiến người ta muốn chậm lại.

Lão Tứ bước xuống hồ nước nóng, lần này không rút chân ngay.

Nước nóng ôm lấy cổ chân, rồi lên đầu gối, lên đùi, lên bụng. Khác với bùn, nước khoáng nhẹ hơn, trong hơn, nhưng cái nóng thấm nhanh hơn. Lão ngồi xuống một phiến đá chìm, thở ra.

Khói nước bốc quanh mặt lão.

Mai ngồi cách lão không xa. Mái tóc cô được búi lên, vài sợi rơi xuống cổ, ướt hơi nước. Gương mặt cô qua làn khói trở nên dịu và xa hơn, như người trong một giấc mơ mỏng. Cô nhắm mắt một lát, hai vai thả lỏng. Dưới mặt nước, cơ thể chỉ còn là những đường nét mờ, không rõ ràng, không phô ra, chỉ có sự mềm mại của một người đàn bà đang tạm quên mình phải gồng.

Vân ngồi phía bên kia, tựa lưng vào thành đá.

Cô đưa tay vốc nước lên cổ, để nước chảy qua vai. Hơi nước phủ lên làn da cô, làm những đường nét rực rỡ thường ngày dịu xuống. Không còn là nữ doanh nhân trên mạng, không còn là gương mặt quảng cáo, không còn là hình ảnh được bà Lệ đóng khung. Lúc này Vân chỉ là một người phụ nữ đẹp đang ngâm mình trong nước nóng, mắt nhìn lên tán cây phía trên.

Lão Tứ nhìn quanh.

Mọi thứ mờ ảo đi trong hơi nước.

Tiếng người xa hơn. Tiếng nước gần hơn. Cái đau trong chân lão cũng lùi dần. Những ký ức lộn xộn của mấy ngày qua — bệnh viện, resort, gã Tây, bữa ăn sáng, ánh mắt Hoàng trước lúc đi — tất cả như bị hơi nóng làm mềm ra, tan vào làn khói trắng.

Lão tựa lưng vào đá, nhắm mắt.

Một lúc sau, lão nói nhỏ, như nói với chính mình:

“Chỗ này… lạ thiệt.”

Mai mở mắt nhìn lão.

“Ba thấy dễ chịu không?”

Lão không trả lời ngay.

Nước nóng vỗ nhẹ vào ngực lão. Hơi nước đọng trên lông mày, trên mí mắt già nua. Lão nghĩ rất lâu, rồi khẽ gật.

“Ừ. Dễ chịu.”

Mai cười nhẹ.

Vân cũng quay sang nhìn lão.

Trong làn khói mờ của suối nước nóng, ba người ngồi yên một lúc. Không ai nói thêm. Có những khoảnh khắc, nếu nói nhiều quá, nó sẽ vỡ. Và dù mỗi người đều mang theo một đời riêng nặng trĩu, lúc này họ tạm thời chỉ là ba bóng người ngâm mình trong nước nóng, để hơi nước phủ lên mặt, lên vai, lên những vết mỏi mà không ai nhìn thấy.

Lão Tứ ngồi tựa lưng vào thành hồ, hai bên là Vân và Mai. Hơi nước bốc lên mù mịt, che khuất tầm nhìn từ các hồ khác chỉ còn những bóng người mờ ảo. Lão liếc sang phải, rồi sang trái. Da thịt cả hai đứa đều ửng hồng vì nước nóng, bóng nhẫy dưới làn sương.

Tay Lão thò xuống dưới mặt nước.

Bàn tay trái chạm vào mông Vân trước. Ngón tay lim dim lướt nhẹ qua lớp vải bikini mỏng dính ướt, rồi bóp nhẹ một cái. Vân giật bắn người, vai khẽ rung. Cô ta há miệng định nói gì nhưng lại nuốt lời, mắt lim dim nhìn quanh sợ có ai để ý — nhất là sợ fan nhận ra. Má cô ta ửng đỏ hơn cả hơi nước nóng.

Tay phải Lão đồng thời bò sang phía Mai. Ngón tay chạm vào mông Mai, miết nhẹ rồi bóp chắc hơn một chút. Mai cũng giật mình mạnh, toàn thân căng cứng. Cô cúi mặt xuống thấp, tóc ướt rũ che nửa khuôn mặt, xấu hổ đến mức tai đỏ hết cả. Cô khẽ cắn môi, không dám kêu thành tiếng.

Cả hai đều xoay người một chút, vô thức đẩy mông lại gần Lão hơn như để che đi hành động bên dưới, đồng thời cũng để người ngoài khó nhìn thấy. Không ai trong hai người biết rằng bên kia, người kia cũng đang bị Lão Tứ làm y như mình.

Được thể, Lão Tứ không dừng lại.

Ngón giữa tay trái luồn qua mép bikini Vân, tách nhẹ hai mép thịt mềm rồi ấn thẳng vào trong. Lồn Vân đã hơi ẩm vì nước nóng, nhưng khi ngón tay Lão vừa đẩy vào đã thấy rõ độ trơn bắt đầu tiết ra. Lão móc sâu, cong ngón tay lên miết đúng chỗ mềm bên trong.

Bên kia, ngón giữa tay phải cũng làm y hệt với Mai. Lách qua lớp vải áo tắm, tìm đến khe hở đang khép nhẹ, rồi ấn vào. Mai rùng mình rõ hơn Vân. Lồn cô ta chặt và nóng, mới đầu còn hơi khô vì xấu hổ, nhưng chỉ sau vài cái móc đã ướt nhanh chóng. Nước nhờn dính đầy ngón tay Lão, trộn với nước hồ nóng.

Lão Tứ nhịp nhàng móc cả hai bên.

Ngón tay trong lồn Vân thì xoắn chậm, thỉnh thoảng dùng ngón cái miết bên ngoài lên hạt le. Ngón tay trong lồn Mai thì móc sâu hơn, ấn mạnh vào điểm nhạy cảm phía trước. Cả hai người phụ nữ ngồi im thin thít, vai hơi run, hơi thở ngày càng ngắn. Cảm giác bị móc lồn giữa chốn đông người, chỉ cách người lạ có vài mét, lại bị hơi nước che khuất… khiến sự lén lút ấy khuếch đại mọi kích thích lên gấp bội. Lồn cả hai co bóp lấy ngón tay Lão ngày một siết, nước nhờn tiết ra nhiều đến mức Lão cảm nhận rõ dù đang ngâm dưới nước.

Vân cắn chặt môi, hai tay bám vào thành hồ đến trắng tay. Mai thì gục đầu thấp hơn, đùi khẽ khép lại rồi lại phải mở ra vì ngón tay Lão không chịu rút ra.

Lão tăng tốc.

Hai ngón tay thay phiên nhau rút ra gần hết rồi đẩy sâu vào đến tận gốc, miết, xoay, móc. Nước nhờn ngày càng nhiều, tạo thành từng đợt trơn nhớt bám quanh ngón. Cơ thể hai cô gái bắt đầu không kìm được nữa. Đùi họ run nhẹ dưới nước, mông thỉnh thoảng khẽ nhún theo nhịp ngón tay.

Rồi cùng một lúc—

“Ư…!”

Chỉ một tiếng rên ngắn, nghẹn lại trong cổ họng, nhưng đủ rõ để cả hai cùng nghe thấy.

Vân và Mai cùng giật mình, cùng quay đầu nhìn thẳng vào nhau.

Mắt hai người chạm nhau trong làn hơi nước mờ ảo. Cả hai đều đang dùng một tay bịt chặt miệng mình, còn tay kia thì bám lấy thành hồ. Má đỏ rực, mắt long lanh, hơi thở rối bời. Chỉ cần nhìn vẻ mặt nhau là đủ hiểu: cả hai đang bị ba móc lồn cùng một lúc, ngay dưới nước, ngay cạnh nhau.