Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 40

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu – Update Chương 40

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 29/08/2026

Vân bắt đầu mềm ra.

Cái cách Lão Tứ mút ti, bàn tay ông bóp nhẹ bầu ngực căng đàn hồi, và hơi thở nóng phả vào da cô khiến người cô dần buông lỏng. Cô không đẩy ông ra nữa. Thay vào đó, cô khẽ ưỡn người về phía trước, để ông bú đã hơn.

Lão Tứ cảm nhận được sự thay đổi ấy. Ông kéo mạnh chiếc đầm xuống. Vân chỉ rùng mình một cái rồi đưa tay ra sau tháo móc áo ngực. Chỉ trong chốc lát, cả hai đã cởi hết quần áo. Vân nằm ngửa trên giường bệnh, tóc đỏ nâu xõa trên gối, còn Lão Tứ thì nửa ngồi nửa nằm bên cạnh, mắt dán vào cơ thể con gái.

Lão cúi xuống ngậm lấy một bên vú, mút mạnh. Bầu vú bơm căng tròn, đàn hồi tốt, đầu ti hồng hào đã cứng ngắc dưới lưỡi Lão. Lão mút chậm rãi, chuyển từ bên này sang bên kia, thỉnh thoảng cắn nhẹ khiến Vân khẽ rên.

Tay lão trượt xuống dưới. Ngón giữa luồn vào giữa hai đùi cô, tìm đến khe lồn đã hơi ẩm. Lão miết nhẹ dọc theo khe trước, rồi từ từ ấn một ngón vào trong.

“Ư…” Vân rên khẽ, đùi khép lại rồi lại mở ra.

Lão móc lồn cô chậm rãi. Ngón tay già nhưng chắc, ấn sâu, cong lên miết vào điểm nhạy bên trong, rồi rút ra gần hết chỉ để lại đầu ngón, lại ấn vào. Nước nhờn dần chảy ra, làm ngón tay ông trơn nhẫy. Ông thêm ngón thứ hai, hai ngón khép lại chọt sâu hơn, trong khi miệng vẫn không rời khỏi bầu vú, mút và liếm đầu ti liên tục.

Vân thở gấp, một tay nắm ga giường, tay kia vô thức đặt lên bụng dưới. Cảm giác bị móc bên trong, bị mút ti cùng lúc khiến bụng cô thắt lại. Cô rên ư ư nhỏ, hông khẽ nhún theo nhịp ngón tay lão.

Một lúc sau, Lão Tứ rút ngón tay ra. Lão hôn xuống bụng cô, rồi thấp hơn nữa. Hai tay lão banh nhẹ hai đùi Vân, cúi xuống giữa chúng. Lưỡi thè ra, liếm một đường dài từ dưới lên, miết chậm rãi dọc khe lồn đang ướt. Lão liếm kỹ, tách hai mép ra, thrush lưỡi vào trong rồi lại rút ra miết mạnh lên hột le.

Vân bật rên dài hơn, lưng ưỡn nhẹ khỏi giường.

“Ưmm… ba…”

Lão không nói. Lão chỉ mút lấy hột le, lưỡi miết nhanh, thỉnh thoảng thọc sâu vào lỗ lồn. Nước nhờn của Vân chảy ra nhiều, dính quanh miệng. Cảm giác lưỡi nóng, ướt và hơi thô đang liếm tận bên trong khiến hai chân cô run run. Cô khẽ dang rộng hơn, tay nắm chặt ga, miệng há ra thở dốc và rên những tiếng đứt quãng.

Khi lồn cô đã sũng nước, Lão Tứ ngẩng lên. Lão nằm nghiêng sang một bên, kéo một chân Vân lên cao, để lên vai hoặc giữ bằng tay, kề sát bên hông cô, con cặc to và cứng đã dựng đứng, đầu bóng nhẫy, áp vào miệng lồn đang há ra.

Lão xoa đầu cặc lên xuống vài lần cho ướt, rồi từ từ ấn vào.

Đầu cặc to từ từ len lỏi vào lỗ lồn. Vân há miệng, mắt lim dim, một tiếng rên dài thoát ra từ cổ họng khi thành thịt bị căng ra. Cảm giác đầy ắp lan lên tận bụng dưới. Lão thúc hông chậm nhưng đều, thân cặc từng centimet một biến mất vào trong. Khi đã vào gần hết, lão dừng lại một nhịp, thở nặng, để cô quen với độ lớn.

Lão bắt đầu nhịp. Mỗi lần thúc vào đều đi khá sâu, da thịt va vào nhau phát ra tiếng bạch bạch ướt át. Một tay lão giữ chân Vân dang ra, tay kia thì thỉnh thoảng sờ lại bầu vú hoặc miết hột le.

“Ư… ưmm…” Vân rên khẽ, giọng đứt quãng. Mỗi nhát đụ đều làm thân cô giật nhẹ, bầu vú đàn hồi nảy theo nhịp. Cảm giác bị lấp đầy, bị cọ xát liên tục bên trong khiến bụng cô thắt lại. Lồn cô ướt sũng, nước nhờn bị nhồi ra ngoài, dính trắng quanh gốc cặc lão.

Tầng phòng bệnh VIP cuối tuần vốn rất vắng. Hành lang yên tĩnh.
Nhưng những tiếng rên rỉ ngày càng rõ và đứt quãng của Vân bắt đầu đánh thức một người…

Lão Tứ cúi xuống, ngậm lấy một bên vú đang nảy, mút mạnh trong khi vẫn nhấp đều. Lưỡi ông xoáy quanh đầu ti hồng hào, cắn nhẹ rồi mút sâu hơn. Bầu vú căng, mỗi lần ông bóp lại nảy trong lòng bàn tay. Ông chuyển sang bên kia, vừa bú vừa tăng nhẹ nhịp đụ. Con cặc rút ra, đâm vào, rút ra, đâm vào. Tiếng da thịt va chạm ngày càng rõ trong căn phòng yên tĩnh.

Vân cắn môi, cố nén nhưng vẫn không giữ nổi những tiếng rên ư ư. Một tay cô nắm chặt ga giường, tay kia vô thức đặt lên bụng dưới, cảm nhận từng nhát cặc đang nhồi bên trong. Chân bị ông giữ dang ra run run. Mỗi lần lão thúc sâu, đầu cặc miết đúng điểm nhạy, cô lại ưỡn nhẹ hông, vô thức đón lấy.

Lão Tứ đổi góc. Ông kéo chân cô cao hơn một chút, kề sát hơn, rồi đụ xiên. Con cặc cọ mạnh vào thành trên của lồn. Vân bật rên dài hơn, mắt nhắm chặt, miệng há ra. Cảm giác ấy sắc và sâu hơn trước. Ông vừa đụ vừa dùng ngón tay miết nhẹ lên hột le đang sưng. Vòng tròn nhỏ, đều, đúng nhịp với những nhát thúc.

“Ư… ba… chậm… ưmm… sâu quá. Thốn quá….” Vân rên, giọng run. Nhưng hông cô lại khẽ nhún ngược lại, đón lấy từng nhát.

Lão không nói nhiều, chỉ thở nặng, miệng vẫn vùi vào bầu vú, thỉnh thoảng nhả ra để nhìn khuôn mặt con gái đang đỏ bừng, miệng há, mắt lim dim vì sướng. Nhịp đụ dần nhanh hơn. Bạch bạch bạch… liên tục. Giường bệnh kêu kẽo kẹt nhẹ theo mỗi lần ông thúc tới. Lồn Vân co thắt quanh thân cặc, siết chặt rồi lại buông, nước chảy ra nhiều hơn, tạo thành bọt trắng dính hai bên gốc.

Lão thả chân cô xuống một chút, rồi nằm nghiêng sát hơn, ôm lấy eo cô. Một tay luồn xuống dưới mông Vân, nâng nhẹ để mỗi nhát đều đi sâu hết cỡ. Cảm giác đầu cặc chạm tận đáy khiến Vân rùng mình, hai chân quắp lại rồi lại dang ra. Cô rên nhiều hơn, những tiếng ư ư, á… đứt quãng, không còn nén được hoàn toàn.

Lão Tứ tăng tốc. Hông ông va mạnh hơn, con cặc rút ra gần hết rồi đâm sâu một mạch. Vân ưỡn ngực, lưng cong khỏi giường, tay nắm chặt ga. Lồn cô co thắt từng đợt, siết lấy thân cặc như muốn giữ lại. Cảm giác nóng ran từ dưới bụng lan lên khắp người, chân tê dại, đầu óc trống rỗng. Cô chỉ còn biết há miệng rên, từng hơi thở đều mang theo tiếng rên rỉ.

Lão vừa đụ vừa miết hột le nhanh hơn. Vân run bắn. Toàn thân cô căng cứng một lúc, rồi giật giật. Lồn co bóp mạnh quanh cặc lão, nước phun ra ướt cả gốc và đùi ông. Cô rên dài, người run rẩy không ngừng, mắt long lên, miệng há to nhưng không thành tiếng rõ ràng.

Lão Tứ vẫn nhấp chậm lại, tận hưởng từng nhịp co thắt của lồn cô. Con cặc ông vẫn cứng ngắc bên trong, nóng hổi, chưa ra. Ông cúi xuống hôn lên vai, lên cổ Vân, trong khi hông vẫn khẽ nhấp những nhát sâu và chậm, kéo dài cảm giác.

Căn phòng bệnh chỉ còn tiếng thở dốc của hai người, tiếng da thịt va chạm ướt át thưa dần, và tiếng máy lạnh chạy đều. Hành lang tầng VIP cuối tuần vẫn vắng lặng.

Lão chịu hết nổi, rút cặc ra kêu cái ót.

Vân khẽ rên một tiếng, lồn vẫn há ra, ướt nhẫy. Lão Tứ ngồi dậy, kéo cô ngồi dậy theo. Ông nằm ngửa dựa vào đầu giường, hai chân hơi dang, rồi kéo Vân trèo lên. Cô hiểu ý, quỳ hai bên hông ông, một tay nắm lấy con cặc đang bóng nhẫy vì nước của mình, đưa đầu cặc chạm vào miệng lồn rồi từ từ ngồi xuống.

Lần này vào dễ hơn. Lồn đã quá ướt và giãn. Con cặc to lún sâu chỉ trong một nhịp. Vân ngồi xuống tận gốc, thở dốc, hai tay chống lên ngực lão. Bầu vú căng tròn đung đưa trước mặt ông. Lão Tứ nắm lấy eo cô, hông nhấp nhẹ từ dưới lên, rồi ra hiệu cho cô tự nhún.

Vân bắt đầu nhún.

Lên xuống, lên xuống. Mỗi lần ngồi xuống, con cặc bị nuốt sâu đến tận đáy, đầu cặc chạm vào chỗ nhạy nhất. Mỗi lần nhấc mông lên, thân cặc tuột ra gần hết rồi lại bị nuốt trở vào. Tiếng bạch bạch vang lên nhanh và ướt hơn trước. Nước nhờn bị nhồi ra ngoài, dính trắng quanh gốc cặc và đùi trong của cô.

Lão Tứ vừa đụ từ dưới lên vừa bóp mạnh hai bầu vú, miết ngón cái lên đầu ti. Vân rên nhiều hơn, tóc đỏ nâu xõa rối, mặt đỏ bừng, miệng há ra thở dốc. Cô nhún nhanh dần. Mông va vào đùi lão mỗi nhịp, vú nảy mạnh. Cảm giác bị lấp đầy liên tục, bị cọ xát đúng điểm khiến bụng cô thắt lại từng cơn.

“Ư… ưmm… ba ơi…” cô rên đứt quãng, hông lắc nhẹ theo vòng tròn rồi lại nhún mạnh.

Lão Tứ tăng tốc, hai tay nắm chặt eo cô kéo xuống mỗi lần ông thúc lên. Con cặc đâm sâu, rút ra, đâm sâu. Vân ưỡn người, lưng cong, hai tay bám lấy vai lão. Lồn co thắt ngày càng mạnh. Nước chảy ra nhiều đến mức mỗi nhát đụ đều phát ra tiếng ịch ịch ướt át rõ ràng.

Cao trào ập đến đột ngột.

Vân ngồi thụp xuống tận gốc, toàn thân căng cứng. Lồn co bóp dữ dội quanh thân cặc. Cô rên dài, người run bắn. Một dòng nước trong vọt ra mạnh, bắn ướt cả bụng dưới của Lão Tứ và thấm lan ra ga giường trắng. Nước vẫn còn rỉ ra từng đợt khi lồn cô giật giật không ngừng. Mông cô run rẩy, hai đùi kẹp chặt hông lão, mắt long lên, miệng há to nhưng không thành lời.

Lão Tứ không giữ nổi nữa.

Ông rên khàn, hai tay nắm chặt mông Vân, hông thúc mạnh vài nhát cuối rồi vội nhấc cô lên. Con cặc tuột ra ngoài, đỏ sẫm, căng cứng, mạch đập thình thịch. Vân còn đang trong cơn cao trào, người mềm nhũn, bị ông đẩy nhẹ nằm ngửa ra giường. Lão Tứ quỳ dậy, một tay nắm thân cặc, tay kia giữ đầu cô, rồi bắn.

Tinh trùng trắng đặc vọt ra thành từng tia mạnh. Dính đầy lên mặt Vân – trán, mũi, má, môi. Một tia văng vào miệng đang há, chảy dài xuống cằm rồi nhỏ giọt xuống cổ và khe ngực. Cô nhắm mắt, thở dốc, để mặc dòng tinh đặc quánh tràn xuống. Lão vẫn vắt thêm vài giọt cuối, bắn nốt lên bầu vú đang nhấp nhô.

Căn phòng im phăng phắc một lúc.

Chỉ còn tiếng thở dốc của hai người. Ga giường dưới mông Vân ướt sũng một mảng lớn. Mặt cô dính đầy tinh dịch trắng đục, chảy dài từ mũi xuống môi, từ cằm xuống cổ. Lồn vẫn còn co thắt nhẹ, rỉ nước trong pha lẫn chút trắng.

Lão Tứ ngồi thở, nhìn con gái nằm đó, vừa thỏa mãn vừa trơ trẽn. Ông đưa tay lau nhẹ góc miệng cô, giọng khàn:

“Sướng chưa…?”

Vân mở mắt, nhìn ông, thở còn run. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật, rồi đưa tay lên lau sơ những dòng tinh đang chảy dài trên mặt.

Lão Tứ chưa xong.

Dù vừa bắn đầy mặt Vân, con cặc của ông vẫn còn cứng, đỏ sẫm, bóng nhẫy vì tinh dịch và nước nhờn. Ông thở dốc một lúc, nhìn con gái đang nằm ngửa, mặt dính trắng đặc, ngực nhấp nhô, lồn vẫn còn co thắt nhẹ và ướt sũng.

Rồi ông ngồi dậy, hai tay nắm lấy eo Vân, lật cô lại.

Vân khẽ rên, người còn mềm nhũn sau cơn cao trào, bị ông xoay úp xuống giường một cách dứt khoát. Ông kéo hông cô lên cao, để cô quỳ chống tay trên ga giường ướt. Mông trắng tròn bị nâng lên, lồn há ra phía sau, còn đỏ ửng và bóng nhẫy vì nước vừa bắn.

Lão Tứ quỳ ngay sau lưng cô. Một tay giữ eo, tay kia nắm thân cặc, đưa đầu cặc miết vài lần lên khe lồn đang sũng nước rồi ấn mạnh vào.

Lần này vào rất dễ. Lồn đã quá ướt và giãn sau lần trước. Con cặc to lún sâu chỉ trong một nhát, đến tận gốc. Vân bật rên dài, lưng ưỡn, đầu cúi xuống gối.

“Á…a…a”

Lão Tứ không chờ cô quen. Lão bắt đầu đụ từ phía sau. Hông va mạnh vào mông cô, bạch… bạch… bạch… liên tục. Hai tay lão nắm chặt lấy eo Vân, kéo cô giật về phía sau mỗi lần ông thúc tới, khiến con cặc đâm sâu hơn. Thỉnh thoảng lão đứa tay vỗ lấy cặp đít vun của Vân, kêu chanh chách.

Vân chống tay run run trên giường, tóc đỏ nâu xõa rối che nửa mặt. Mỗi nhát đụ đều làm thân cô giật mạnh về phía trước, bầu vú căng tròn đung đưa. Cảm giác bị đụ từ phía sau sâu và mạnh hơn hẳn. Đầu cặc miết mạnh, móc vào điểm nhạy bên trong, khiến bụng cô thắt lại từng cơn.

Lão Tứ cúi người xuống, ôm lấy cô từ phía sau. Hai bàn tay già nheo luồn ra trước, nắm chặt lấy hai bầu vú đang nảy, bóp mạnh và miết ngón cái lên đầu ti. Ông vừa đụ vừa bóp, miệng há ra thở dốc gần gáy cô, thỉnh thoảng hôn và cắn nhẹ lên vai.

“Ưmm… ư…” Vân rên không ngừng, giọng đứt quãng. Cô cố chống tay cho vững nhưng hông vẫn bị ông kéo giật về sau. Lồn co thắt quanh thân cặc mỗi lần ông đâm vào. Nước nhờn bị nhồi ra ngoài, dính trắng dọc theo đùi trong và gốc cặc, nhỏ xuống ga giường đã ướt từ trước.

Nhịp đụ ngày càng nhanh và mạnh. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang rõ trong phòng. Giường kêu kẽo kẹt. Lão Tứ giữ chặt ngực cô, hông thúc liên hồi, mỗi nhát đều đi tận đáy. Vân bị đụ đến mức người nghiêng về phía trước, mặt vùi vào gối, miệng há ra rên ư ư, á… liên tục. Mắt cô lim dim, nước mắt ứa ra vì sướng quá và hơi quá sức.

Ông kéo cô ngồi dậy một chút, lưng áp vào ngực ông, vẫn đụ từ phía sau. Con cặc vẫn nhồi sâu, rút ra, nhồi vào. Vân ngửa đầu ra sau, tựa vào vai lão, miệng há, rên lớn hơn trước. Toàn thân cô run rẩy, lồn co bóp mạnh quanh cặc ông.

Cảm giác bị ôm chặt, bị đụ sâu từ phía sau, thỉnh thoảng lão lại nhét ngón tay già vào mồm Vân để Vân nút, khiến cô nhanh chóng dâng lên lần nữa. Bụng thắt chặt, chân tê dại. Cô rên dài, hông giật giật không kiểm soát được.

Lão Tứ cảm nhận rõ lồn cô siết chặt lấy mình. Lão đụ nhanh và mạnh hơn, miệng rên khàn bên tai con gái, chuẩn bị cho lần xuất tiếp theo.

Hai người đang chìm trong cơn điên dại.

Ngay lúc đó, phía sau lưng họ – cánh cửa phòng vốn khép hờ – có một bóng người đứng im.

Người đó không bước vào. Chỉ đứng ngoài hành lang, nửa người ẩn sau khung cửa. Một chiếc điện thoại được giơ lên, camera hướng thẳng vào bên trong. Màn hình ghi lại rõ ràng hình ảnh Lão Tứ đang khom người đụ Vân từ phía sau, mông cô nảy theo từng nhát, tóc xõa, thân hình trần trụi dưới ánh đèn phòng bệnh. Tiếng rên, tiếng da thịt va chạm, tất cả đều lọt vào micro.

Bóng người đứng đó chỉ vài giây. Ngón tay run run bấm dừng quay, rồi vội vàng hạ điện thoại xuống, quay gót. Bước chân nhẹ nhàng nhưng gấp gáp, nhanh chóng rời đi dọc hành lang vắng của tầng VIP. Cánh cửa khẽ khép lại một chút, trở về vị trí hờ như cũ.

Bên trong phòng, hai người hoàn toàn không hay biết.

Lão Tứ đứng ngay mép giường, hai tay nắm lấy đùi cô, hông thúc mạnh. Con cặc từ phía sau lún sâu vào lồn đang há ra. Góc này khiến mỗi nhát đều đi thẳng và sâu. Đầu cặc miết mạnh vào điểm nhạy bên trong. Vân bật rên dài, mặt vùi vào ga giường, hai tay nắm chặt chăn.

“Ư… ba… sâu quá… ưmm… chết con mất. ”

Ông không chậm lại. Hông va vào mông cô liên tục, bạch bạch bạch… nhanh và mạnh. Hai tay ông bóp chặt lấy đùi trắng, kéo cô giật về phía mình mỗi nhát. Lồn Vân co thắt điên cuồng, nước nhờn bị nhồi ra ngoài, dính trắng dọc theo gốc cặc và nhỏ xuống sàn. Bầu vú bị ép vào giường, nảy theo từng cú đụ.

Cả hai cùng lên đỉnh.

Lồn Vân co thắt dữ dội, siết chặt lấy thân cặc như muốn vắt kiệt. Cô rên dài, toàn thân căng cứng rồi giật giật không ngừng. Nước trong vọt ra mạnh quanh gốc cặc, bắn ướt cả đùi lão và thấm lan ra ga giường. Mông cô run rẩy dữ dội, chân gác trên giường khẽ đạp.

Lão Tứ cũng không giữ nổi. Lão rên khàn, hai tay nắm chặt eo cô, hông thúc mạnh vài nhát cuối cùng rồi đâm sâu đến tận đáy. Con cặc giật mạnh bên trong. Tinh trùng nóng hổi bắn ra thành từng đợt, tràn đầy vào sâu trong lồn Vân. Lão vẫn nhấp chậm những nhát cuối, vắt hết từng giọt, trong khi lồn cô vẫn co bóp liên tục quanh thân cặc đang xuất tinh.

Một lúc lâu sau, Lão Tứ mới từ từ rút ra.

Con cặc đỏ sẫm, bóng nhẫy, tuột ra khỏi lỗ lồn đang há ra. Ngay lập tức, dòng tinh dịch trắng đặc lẫn nước nhờn từ từ chảy ra, nhỏ dài xuống đùi trong của Vân rồi nhỏ giọt xuống ga giường đã ướt sũng. Lồn cô vẫn còn co thắt nhẹ, há ra, rỉ trắng.

Vân nằm sấp, thở hồng hộc, người mềm nhũn, mông vẫn hơi run. Lão Tứ đứng sau, cũng thở dốc, một tay chống lên giường, nhìn cảnh tinh dịch đang chảy ra từ lồn con gái.

Căn phòng chỉ còn tiếng thở nặng của hai người và máy lạnh chạy êm.

Sau khi cả hai đã ra, căn phòng chỉ còn tiếng thở dốc.
Lão Tứ ngồi xuống mép giường, lưng hơi còng, mồ hôi lấm tấm trên trán. Vân vẫn nằm sấp một lúc, rồi từ từ trở mình ngồi dậy. Tinh dịch còn dính trắng dọc đùi trong và mép lồn, Cô lấy ngón tay quệt lấy rồi mút một cách thích thú.

Cô trườn tới, vòng hai tay ôm lấy Lão Tứ từ phía trước. Ngực căng áp vào lồng ngực già nua của ông, má cô tựa vào vai ông, giọng mềm và hơi khàn vì vừa rên nhiều:

“Ba… nhớ đi Đà Nẵng với con nha.”

Lão Tứ khẽ hừ một tiếng, tay vẫn đặt lên lưng cô, xoa nhẹ. Ông hỏi ngay:

“Có chụp hình không?”

Vân cười khẽ, môi sát tai ông:

“Có chứ. Quay clip, chụp ảnh đầy đủ. Con gái đưa ba đi nghỉ dưỡng, đăng lên mọi người respect nữa.”

Lão Tứ lắc đầu, giọng mệt mỏi pha chút cáu:

“Mệt lắm. Đéo đi đâu hết. Nằm viện gần chết, giờ còn bắt đi xa.”

Vân không cãi. Cô chỉ khẽ ngồi thẳng hơn một chút, một tay vẫn ôm ông, tay kia thì với xuống dưới. Ngón tay cô nắm lấy con cặc của Lão Tứ – lúc này đã mềm hơn nhưng vẫn còn nặng trịch, bóng nhẫy vì tinh dịch và nước nhờn. Cô cầm lấy, lắc nhẹ vài cái, vừa lắc vừa nhìn ông, giọng trêu:

“Vậy cái này… có đi không?”

Lão Tứ nhìn xuống chỗ tay con gái đang nắm và lắc lư con cặc mình. Ông im một giây, rồi khóe miệng bật ra cái cười hề hề quen thuộc. Giọng ông khàn và trơ trẽn:

“Được. Cái đó thì tao đi.”

Vân cười, cúi xuống hôn nhẹ lên môi ông một cái, tay vẫn chưa buông con cặc, ngón tay khẽ siết và lắc thêm lần nữa như để chốt kèo.

“Vậy là ba đồng ý rồi đó,” cô nói khẽ. “Con lo hết. Chỉ cần ba đi với con là được.”

Lão Tứ không nói thêm gì. Ông chỉ để cô ôm, để tay cô còn nắm lấy mình, mắt thì nhìn ra ngoài cửa sổ phòng bệnh. Trong đầu ông vừa thấy mệt, vừa thấy cái sự trơ trẽn quen thuộc lại trỗi dậy.

Còn Vân thì đã mỉm cười, như vừa chốt được một thương vụ.

.

.

.

Hôm sau, Lão Tứ được Mai đón từ bệnh viện về.

Chiếc taxi dừng ở đầu hẻm. Nắng buổi sáng rơi xuống mái tôn, hắt lên thứ ánh sáng vàng đục quen thuộc của Bình Tân. Mai xuống xe trước, vòng qua mở cửa, một tay cầm túi thuốc, một tay đỡ Lão Tứ bước xuống.

Lão vừa đặt chân xuống đất đã nhăn mặt, miệng xuýt xoa như đau lắm. Nhưng cái mặt đó không giấu được vẻ vui. Mấy hôm nằm trong bệnh viện, phòng thì sạch, máy lạnh thì mát, giường thì êm, nhưng lão chán muốn chết. Ở đó cái gì cũng trắng, cũng lạnh, cũng có mùi thuốc. Nằm lâu một chút là thấy mình già thật, bệnh thật, sắp thành thứ người phải chờ người khác đẩy đi.

Về tới dãy trọ, nghe tiếng xe máy ngoài hẻm, tiếng nước chảy dưới máng rửa, tiếng người gọi nhau mua đồ ăn sáng, Lão Tứ thấy trong ngực nhẹ ra.

Cái dãy trọ cũ kỹ ấy vẫn vậy. Tường loang, cầu thang hẹp, dây phơi giăng ngang, mùi cơm nguội, mùi xà bông, mùi khói thuốc trộn vào nhau. Nhưng đây là chỗ của lão. Cái sân này, mấy căn phòng này, mấy cái cửa sắt cũ này, cả tiếng người ồn ào cũng là của lão.

Mai dìu lão vào phòng khách.

Cô không nói nhiều. Chỉ kéo ghế, đặt túi thuốc lên bàn, rót ly nước rồi ngồi xuống mở từng vỉ thuốc ra chia theo buổi. Động tác của Mai nhẹ nhàng, quen tay. Cô ghi lại giờ uống trên mảnh giấy nhỏ, đặt ngay cạnh ly nước, rồi lấy khăn lau mồ hôi trên cổ cho lão.

Lão Tứ ngồi im để cô lau.

Miệng lão vẫn làu bàu:

“Có chút xíu mà tụi nó làm như tao sắp chết.”

Mai chỉ khẽ cười.

“Ba uống thuốc trước đi.”

Giọng cô mềm, không trách, không gắt. Mai vốn vậy. Buồn thì im. Giận cũng im. Lo thì lại càng chăm kỹ hơn. Cô không phải kiểu người nói cho người khác nghe mình đang vất vả. Cô chỉ lặng lẽ làm, như cái bóng mát nhỏ phủ xuống một góc sân nóng.

Nghe tin Lão Tứ về, người trong xóm trọ lần lượt ghé qua.

Bà bán nước đầu hẻm mang qua mấy quả cam, đặt lên bàn rồi hỏi han một hồi. Mấy ông già hay đánh cờ dưới sảnh bệnh viện cũng có người gọi điện, trêu lão mới về nhớ dưỡng sức, đừng có đi lung tung. Vài người thuê phòng đi ngang cũng dừng lại chào chú Tứ, hỏi chân còn đau không.

Lão Tứ ngồi giữa phòng, lưng tựa ghế, chân duỗi ra, mặt mày phởn phơ.

Ai hỏi lão cũng than.

Than bệnh viện nằm chán. Than bác sĩ bắt kiêng. Than cái chân vẫn đau âm ỉ. Than Mai quản lão chặt quá, uống thuốc cũng bị nhìn, ăn cơm cũng bị nhìn. Nhưng càng than, cái miệng lão càng cười. Cái kiểu cười hềnh hệch của một ông già đang được người ta nhớ tới.

Đời lão từng có thời nằm một mình ngoài Cồn Tre, nhà dột, cơm nguội, radio rè rè, chẳng ai hỏi. Giờ bệnh một chút đã có người tới thăm, có người hỏi han, có Mai chăm, trong lòng lão ấm lên như cái bếp than vừa được khơi lại.

Gần trưa, Hoàng qua.

Cậu đi vào sân, tay cầm túi trái cây. Áo sơ mi trắng, quần tối màu, dáng vẫn gầy, mặt vẫn bình tĩnh như thường. Hoàng đặt túi lên bàn, nhìn Lão Tứ một lượt.

“Khỏe hơn chưa chú?”

Lão Tứ ngẩng lên, cười khà khà.

“Chưa chết được. Còn sống dai.”

Hoàng kéo ghế ngồi xuống.

Mai rót nước cho Hoàng, đặt lên bàn rồi lặng lẽ lui vào bếp. Không khí trong phòng khách bỗng chậm lại. Hai người đàn ông ngồi đối diện nhau, giữa họ là cái bàn cũ, mấy vỉ thuốc, túi trái cây, và những chuyện đã qua.

Lão Tứ nhìn Hoàng một lúc, rồi bật cười trước.

“Nhớ hồi đầu không? Tao với mày đi thu tiền trọ.”

Hoàng cũng cười nhẹ.

“Dạ.”

“Lúc đó tao mới lên, cầm cuốn sổ mà như cầm cục nợ. Phòng nào cũng nợ, đứa nào cũng khất, con Quỳnh thì đóng cửa rầm trước mặt tao, còn bị con Thảo bóp dái.”

Hoàng cúi xuống ly nước.

Lão Tứ hừ một tiếng.

“Lúc đó tao còn thấy khó, tính bỏ về quê.”

Hoàng khẽ cười. Khóe miệng cậu hơi nhếch lên.

Lão lại kể tiếp. Kể cái ngày hai người đi từng phòng thu tiền, lão đứng ngoài chửi, Hoàng thì cầm sổ ghi rõ từng khoản. Có phòng công nhân hôi mùi vôi vữa, tiền nhàu nát dính mồ hôi. Có phòng khất nợ vì con bệnh. Có phòng cô giáo Lan ngồi trong ánh đèn chớp nháy, hai đứa nhỏ học bài bên cạnh. Có phòng Quỳnh láo lếu, rồi cuối cùng vẫn phải trả đủ. Có phòng Thảo, thời đó còn đầy mùi nước hoa rẻ tiền và bóng của Thắng Sẹo lởn vởn ngoài cửa.

Nhắc đến Thắng Sẹo, nụ cười của Lão Tứ chậm lại một chút.

Lão nhìn ra sân.

“Cái thằng đó… hồi đó tao sợ nó thật.”

Lão Tứ nói tiếp, giọng khàn đi nhưng không nặng nề như trước nữa:

“Nó húc tao ngã ở cầu thang. Tao già rồi, chống không nổi. Lúc đó vừa đau vừa nhục. Nhà của mình mà đi qua cầu thang cũng sợ một thằng thuê phòng.”

Một lúc sau, lão cười.

“ Thế mà nhờ kế của mày, dẹp yên được thằng đó thật !”

Cái cười lần này thật hơn. Không còn hềnh hệch khoe khoang, cũng không phải kiểu chửi đời. Nó là tiếng cười của hai người từng cùng đứng trong một cái sân bẩn, nhìn một con chó dữ bị kéo đi mà biết từ hôm đó cái nhà này mới bắt đầu có đường sống.

“Mi hiểm thật,” Lão Tứ nói. “Lắp camera, gọi phòng cháy, kéo ông Văn vô đánh cờ. Nhìn mày hiền như thầy giáo, ai ngờ trong đầu toàn bẫy.”

Hoàng cười nhạt.

“Không có chú, cháu cũng không làm được.”

“Lại nói hay.”

“Thật mà.”

Lão Tứ nhìn Hoàng lâu hơn.

Cái thằng này không phải con ruột lão. Không dính máu. Không có họ hàng. Nhưng từ ngày lên Sài Gòn, người ngồi với lão nhiều nhất lại là nó. Người chỉ cho lão thu tiền, sửa phòng, lọc khách, dẹp Thắng, giữ cái dãy trọ này đứng được cũng là nó.

Hai thầy trò, nếu gọi vậy, cũng không sai.

Một ông già quê mùa, thô lỗ, có mấy vết đạn trên ngực và hai ngón tay cụt.

Một thằng thanh niên gầy, mắt lạnh, miệng lễ phép, đầu óc lúc nào cũng tính trước ba bước.

Vậy mà ngồi với nhau lại hợp.

Lão Tứ cầm ly nước lên uống một ngụm, rồi nhìn quanh căn phòng khách.

Hôm đó lão thấy đời mình vui thật.

Lão có công ty.

Có dãy trọ.

Có người trong xóm qua hỏi thăm.

Có Hoàng ngồi đối diện, nhắc lại những ngày đầu hai người đi thu tiền phòng như nhắc một trận đánh nhỏ đã thắng.

Có Mai chăm sóc.

Mai từ trong bếp đi ra, đặt chén cháo lên bàn. Cô thổi nhẹ rồi đưa cho lão. Lão làm bộ tay yếu, chậm chạp cầm muỗng. Mai biết lão diễn, giờ thì vờ yếu, chứ lúc đó thì hung hục, nhưng vẫn ngồi xuống bên cạnh, đỡ cái chén cho khỏi nghiêng.

Cô không mắng.

Chỉ khẽ nói:

“Ăn chậm thôi.”

Lão Tứ ngoan ngoãn há miệng ăn.

Hoàng nhìn cảnh đó, khóe mắt hơi dịu lại. Mai không cần thể hiện gì nhiều. Cái thương của cô nằm trong từng việc nhỏ: cái khăn lau miệng, viên thuốc đã bẻ sẵn, ly nước để vừa tầm tay, cái gối kê sau lưng lão cho đỡ đau.

Lão Tứ vừa nhai vừa thấy trong lòng đầy lên.

Lão có đứa cháu nội hờ Vy, xinh đẹp, duyên dáng. Nó cũng khổ, nhưng giờ cũng hạnh phúc.

Rồi có đứa cháu ngoại mập mạp, thằng cu con suốt ngày ăn, chơi game, học. Hỏi những câu ngây thơ nhưng cho lão rất vui.

Lão la oai oái, khi nó hỏi tùm lum mấy cái lão chẳng biết.

Cả phòng cười.

Tiếng cười vang trong căn phòng khách cũ, lẫn với tiếng xe ngoài hẻm, tiếng nồi niêu trong bếp, tiếng trẻ con dưới sân. Không có gì sang trọng. Không có gì sạch sẽ hoàn toàn. Nhưng nó đầy. Đầy người. Đầy hơi sống. Đầy những thứ Lão Tứ từng tưởng mình sẽ không còn có nữa.

Chiều xuống, người tới thăm thưa dần.

Hoàng đứng dậy ra về.

Trước khi đi, cậu nhìn Lão Tứ.

“Chú nghỉ cho khỏe.”

Lão Tứ xua tay.

“Biết rồi. Mày với Mai nói y chang nhau.”

Hoàng cười nhẹ, rồi bước ra sân.

Bóng cậu đi qua khoảng nắng cuối ngày, dài và mỏng trên nền xi măng. Lão Tứ nhìn theo một lát, rồi ngả người xuống võng.

Cái võng cũ kêu cót két.

Lão nằm đó, miệng ngậm điếu thuốc chưa châm. Mai đã dặn không được hút, cô nói cô ghét cái mồm thuốc lá, nên lão chỉ ngậm cho đỡ thèm. Gió từ ngoài hẻm thổi vào, mang theo mùi cơm chiều, mùi cá kho, mùi khói bếp, mùi người đi làm về.

Từ trên lầu, cánh cửa phòng Lan hé ra.

Chỉ hé một khe nhỏ.

Không gọi. Không nói.

Nhưng Lão Tứ nhìn thấy.

Mắt lão nhảy lên một cái.

Cái kiểu hiểu ý rất cũ của lão trồi dậy. Lão nằm im thêm vài giây, liếc về phía bếp. Mai đang quay lưng rửa chén, tóc buộc thấp sau gáy. Tiếng nước chảy đều đều, che bớt tiếng động trong nhà.

Lão chậm chạp ngồi dậy.

Một tay vịn thành võng, một tay xoa đùi như người bệnh thật. Rồi lão lò dò đứng lên, đi từng bước về phía cầu thang. Đi được vài bước lại ngoái nhìn Mai, vẻ lén lút rõ ràng đến mức nếu có ai khác thấy chắc phải bật cười.

Mai biết.

Cô nghe tiếng võng nhẹ đi. Nghe tiếng dép của lão dịch trên nền. Cô cũng đã thấy cánh cửa trên lầu hé ra lúc nãy.

Nhưng Mai không quay lại.

Cô chỉ tắt vòi nước một lát.

Đứng yên.

Rồi mở nước rửa tiếp.

Cô không giận lão như trước nữa. Không phải vì lão đúng. Cũng không phải vì cô không biết. Chỉ là Mai hiểu tính Lão Tứ. Cái thói ham vui, cái tính không chịu yên, cái vẻ già rồi vẫn muốn chứng minh mình còn được đàn bà đợi. Lão đáng trách, nhưng cũng đáng thương theo một kiểu rất riêng của lão.

Mai cúi xuống úp cái chén lên kệ.

Nước nhỏ từng giọt từ mép chén xuống bồn.

Cô thở nhẹ, rồi tiếp tục dọn bếp.

Lão Tứ lò dò lên cầu thang, bóng lão khuất dần ở khúc quẹo.

Dưới sân, chiều sẫm lại.

.

.

.

Vân thì giờ tiền vào như nước.

Tên cô xuất hiện khắp mạng. Spa khai trương liên tục, quán cà phê lên hình đẹp, những bài đăng về nữ doanh nhân thành đạt được đẩy đi khắp nơi. Người ta khen Vân đẹp, giỏi, có hiếu, biết vươn lên. Các nhà đầu tư tìm tới,ban đầu chủ yếu là đàn ông giờ thì có cả người già, người vài chục triệu, người vài trăm triệu, người nhiều hơn nữa.

Cô không còn đếm từng lượt theo dõi như trước.

Lượt theo dõi giờ chỉ là nền. Thứ cô nhìn là doanh thu, là vốn, là lịch hẹn, là chuyến Đà Nẵng sắp tới, là cơ hội ngồi cùng những người có thể mở thêm cửa cho cô bước vào một tầng khác.

Ở một góc khác của thành phố, Quốc và Vy dính nhau như đôi sam.

Quốc vẫn chở Vy đi làm, vẫn đợi cô ngoài lớp nhảy, vẫn đưa cô đi ăn những quán nhỏ ven đường. Khi có tiền thì cậu trả. Khi không có, Vy trả, rồi cười như không có gì. Có hôm hai người ăn hủ tiếu. Có hôm ăn phở. Có hôm chỉ uống ly nước mía, ngồi bên vỉa hè nhìn xe chạy qua.

Vy cười nhiều hơn trước.

Cái cười của cô sáng lên, như người vừa đi qua một mùa khô dài và gặp cơn mưa đầu tiên. Cô không biết hết những gì Quốc giấu trong lòng. Không biết những tính toán tối màu nằm sau cái vẻ ít nói của cậu. Nhưng hiện tại, Quốc ở bên cô. Đưa cô đi. Đón cô về. Đứng cạnh cô khi có người làm cô khó chịu.

Với Vy, như vậy đã là hạnh phúc.

Một thứ hạnh phúc non, ấm, và mong manh.

.

.

.

Trước ngày đi Đà Nẵng, Hoàng ở lại công ty rất muộn.

Đèn trong phòng làm việc sáng tới gần nửa đêm. Bên ngoài, sân công ty đã vắng người, chỉ còn vài chiếc xe tải đậu im dưới mái che, thùng xe phủ bạt, dây buộc thõng xuống như mấy sợi gân đen trong bóng tối.

Hải đứng trước bàn Hoàng.

Cậu ta là cánh tay phải của Hoàng, người ít nói, làm việc chắc, mặt lúc nào cũng lạnh. Khác với Quốc, Hải không có vẻ lầm lì của một thằng mới lớn đang nuốt thù trong bụng. Hải giống một cái bản lề được tra dầu kỹ. Im, bền, chịu lực, và không gây tiếng động.

Hoàng dặn Hải rất lâu.

Trên bàn là sơ đồ kho, danh sách xe, lịch giao hàng, tên vài người được khoanh tròn bằng bút đỏ. Hoàng chỉ từng dòng, từng mốc giờ, từng số điện thoại cần gọi nếu có chuyện lệch khỏi dự tính. Cậu không nói lớn. Giọng đều, thấp, từng câu ngắn, nhưng Hải nghe rất kỹ.

Hải gật đầu từng lần.

Không hỏi nhiều.

Chỉ có đôi mắt cậu ta tối hơn sau mỗi lời dặn.

Nói xong với Hải, Hoàng quay sang Hằng.

Hằng đứng gần cửa, tay ôm một túi hồ sơ da màu nâu. Cô mặc áo sơ mi trắng, tóc cột gọn, mặt bình thản, nhưng dưới mắt có vệt mệt. Hoàng lấy từ ngăn bàn ra một tập giấy tờ lớn, dày, buộc bằng dây thun.

Cậu đặt nó trước mặt Hằng.

“Cầm cái này đi.”

Hằng nhìn tập giấy.

Rồi nhìn Hoàng.

Không ai trong phòng hỏi đó là gì.

Nhưng cả ba đều biết nó không phải giấy tờ bình thường. Có hợp đồng. Có bản sao công chứng. Có chữ ký. Có vài thứ nếu đặt đúng chỗ, đúng lúc, có thể làm một người đang đứng thẳng phải ngã xuống mà chưa kịp hiểu chân mình bị rút từ khi nào.

Hằng cầm lấy.

Tập giấy nặng làm tay cô hơi trĩu xuống.

Hoàng dặn thêm vài câu rất nhỏ. Hằng nghe xong, gật đầu. Cô không ở lại lâu. Vừa nhận hồ sơ xong, cô rời đi ngay trong đêm.

Tiếng giày của cô khuất dần ngoài hành lang.

Hải nhìn theo, rồi quay lại Hoàng.

Hoàng không nói nữa.

Cậu đứng bên cửa sổ, nhìn xuống sân công ty tối om. Gió đêm thổi qua tấm rèm mỏng, làm nó lay động rất nhẹ.

Dường như có một thứ gì đó rất lớn sắp diễn ra sau hai tuần nữa.

Không ai nói thẳng ra.

Nhưng cái im lặng trong phòng đã tự nói thay.

Đến ngày đi Đà Nẵng, cả nhóm lên cùng một chuyến bay.

Lão Tứ đi cùng Mai, Vân, Nhung và Hoàng.

Ngay từ sân bay, lão đã thấy mọi thứ lạ lẫm. Cổng kiểm tra, băng chuyền hành lý, loa thông báo, mấy người kéo vali đi vội vàng, ai cũng thơm tho, sạch sẽ, áo quần chỉnh tề. Lão Tứ mặc cái áo sơ mi Mai lựa cho, quần dài màu tối, chân đi đôi dép da mới mua. Đi được vài bước là lão lại nhìn xuống chân, thấy không quen.

Mai rất chu đáo, cô chuẩn bị hành lý, quần áo, mọi thứ cho lão Tứ. Lão chỉ việc xách đít lên máy bay, còn lại Mai sắp xếp. Cô cứ thỉnh thoảng nhìn lão một cái, như sợ lão đi lạc hoặc quên mất mình đang ở sân bay chứ không phải cái sân trọ Bình Tân.

Vân thì khác hẳn.

Cô kéo vali, đeo kính mát, mặc bộ đồ sáng màu, bước đi rất tự nhiên. Một trợ lý của cô không đi cùng chuyến này, nhưng mọi thứ đã được sắp sẵn. Vé, lịch trình, xe đón, phòng ở, quần áo cho hội nghị. Vân đi giữa sân bay như đi trên một đoạn thảm đỏ nhỏ của riêng mình.

Nhung ít nói.

Cô mặc áo khoác mỏng, tóc buộc gọn, tay kéo vali đen. Mặt cô bình thản, nhưng mắt luôn quan sát xung quanh. Không phải kiểu ngắm cảnh. Là kiểu nhớ lối ra, nhớ vị trí người đứng, nhớ ai đang nhìn quá lâu.

Hoàng đi sau cùng.

Cậu không mang nhiều đồ. Một vali nhỏ, một túi xách tay. Điện thoại của cậu rung liên tục, nhưng cậu chỉ nhìn qua, trả lời vài tin ngắn, rồi tắt màn hình. Mặt Hoàng không có vẻ của người đi nghỉ. Cậu giống người đang bước vào một nơi đã được đo trước bằng thước.

Trên máy bay, Lão Tứ ngồi cạnh cửa sổ.

Máy bay cất cánh, cả người lão hơi cứng lại. Khi thân máy rung lên, tai ù đi, thành phố dưới chân nhỏ dần, lão nắm chặt tay vịn. Mai ngồi cạnh, nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay lão.

Lão liếc cô.

“Không sao.”

Mai chỉ gật đầu.

Nhưng tay cô vẫn đặt đó một lúc.

Lão Tứ nhìn ra ngoài.

Mây trắng kéo thành từng mảng dưới ánh nắng. Lão từng đi xe khách xuyên đêm, từng đi thuyền, từng ngồi sau xe máy qua những con đường đất đỏ ở quê. Nhưng bay trên trời như thế này thì khác. Cái thân già của lão bị nhấc khỏi mặt đất, lơ lửng giữa một khoảng không rộng đến mức không biết chửi vào đâu.

Lão nghĩ tới Cồn Tre.

Nghĩ tới con đường đất đỏ mùa mưa lầy như cháo.

Nghĩ tới mái nhà tranh dột nước.

Rồi lại nhìn sang Vân đang nhắm mắt nghỉ, khuôn mặt được trang điểm nhẹ, sang hơn nhiều so với đứa con gái lam lũ ngày trước.

Đời đi một vòng lạ thật.

Có lúc lão tưởng mình chết ở một xó quê không ai nhớ.

Giờ lại ngồi trên máy bay đi Đà Nẵng, bên cạnh là Mai, Vân, Nhung, Hoàng. Mỗi người mang theo một thứ riêng. Người mang công việc. Người mang tham vọng. Người mang vết thương. Người mang mưu tính. Còn lão, có lẽ chỉ mang cái thân già ham sống, thích hưởng thụ.

Xuống sân bay Đà Nẵng, xe resort đã chờ sẵn.

Đường từ sân bay về resort sạch, rộng, hai bên có hàng cây được cắt tỉa gọn gàng. Gió biển thổi vào qua khe cửa xe, mang theo mùi mằn mặn. Lão Tứ ngồi nhìn ra ngoài, mắt không chớp. Nhà cao tầng, khách sạn, biển hiệu sáng, xe du lịch, người nước ngoài đi bộ trên vỉa hè.

Cái thành phố này khác Sài Gòn.

Sài Gòn nóng, hôi, chen chúc, như một cái nồi đang sôi. Đà Nẵng trước mắt lão rộng hơn, thoáng hơn, sạch hơn. Nhưng chính cái sạch ấy lại làm lão thấy mình quê mùa hơn. Như thể bước chân dép da của lão vừa đặt xuống đâu là để lại dấu bùn vô hình ở đó.

Resort nằm sát biển.

Cổng vào lớn, có bảo vệ cúi chào. Hai bên lối đi là cây dừa, thảm cỏ, hồ nước, đèn thấp đặt dọc theo đường lát đá. Nhân viên mặc đồng phục đứng sẵn ở sảnh, mỉm cười, đưa khăn lạnh và nước uống.

Lão Tứ cầm cái khăn lạnh trong tay, không biết nên lau mặt hay lau tay trước.

Vân nhận phòng rất nhanh. Mai đứng cạnh Lão Tứ, nhìn quanh có chút ngỡ ngàng nhưng vẫn giữ vẻ bình thản. Nhung quan sát kỹ lối ra vào. Hoàng nói chuyện với lễ tân, rồi với một người mặc vest của resort. Mấy câu ngắn gọn, lịch sự, nhưng ai nghe cũng biết cậu đã sắp xếp trước hết.

Hoàng đặt Lão Tứ ở chung phòng với mình.

Mai và Vân ở cùng một phòng lớn khác. Nhung ở phòng riêng sát bên. Tất cả cùng một khu villa của resort, nhìn ra biển.

Sắp xếp xong, Hoàng đi đâu đó ngay.

Cậu chỉ để lại một câu ngắn:

“Chú nghỉ trước đi. Chiều con quay lại.”

Lão Tứ chưa kịp hỏi, Hoàng đã đi mất.

Bóng cậu khuất sau hàng cọ, điện thoại áp lên tai, dáng bước nhanh, đầu hơi cúi. Cái kiểu đi ấy không phải đi dạo. Là đi vào một việc đã chờ sẵn.

Lão Tứ lên phòng.

Phòng rộng, sạch, thơm mùi gỗ và tinh dầu. Giường trắng tinh, rèm mỏng, ban công nhìn thẳng ra biển. Trong phòng còn có trái cây, nước khoáng, máy pha cà phê, tivi lớn gắn trên tường. Lão đi một vòng, nhìn cái nhà tắm bằng kính trong suốt, nhìn cái bồn rửa sáng bóng, nhìn khăn tắm cuộn tròn như mấy cuộn bánh.

Lão lẩm bẩm:

“Đời mẹ nó… ngủ một đêm chắc bằng tiền trọ cả tháng.”

Hoàng đi từ sớm.

Lão Tứ ở lại trong phòng được một lúc thì chán.

Cái đẹp của resort đối với lão giống một cái áo quá đắt tiền. Mặc vào thì sướng, nhưng ngồi lâu lại không biết để tay ở đâu.

Lão tính qua gọi Vân với Mai đi xuống biển.

Lão lò dò sang phòng hai người, gõ cửa.

Một lát sau, cửa hé ra.

Vân ló mặt ra trước, tóc đang kẹp dở, trên người mặc áo choàng resort. Phía trong, Mai cũng đang soạn đồ, cái vali mở ra trên ghế, quần áo xếp gọn.

“Gì đó ba?”

“Đi xuống biển không?”

Vân nhăn mặt.

“Ba xuống trước đi. Con với Mai thay đồ.”

Lão Tứ cố ngó vào trong.

“Thay gì lâu vậy? Đi biển thôi mà.”

Vân lập tức đẩy cửa khép lại thêm.

“Ba xuống trước đi.”

Mai ở phía trong nói vọng ra, giọng nhỏ:

“Ba xuống trước. Lát con xuống sau.”

Cửa khép lại.

Lão Tứ đứng ngoài hành lang vài giây, mặt hơi quê.

“Đuổi thì nói đuổi mẹ đi.”

Không ai nghe.

Lão lại lò dò đi qua phòng Nhung.

Còn chưa kịp gõ, cửa đã mở.

Nhung đứng bên trong, áo khoác đã thay, tay đang cầm điện thoại. Cô nhìn Lão Tứ.

“Chú xuống trước đi. Cháu có việc chút.”

Nói xong, cô đóng cửa rất nhẹ.

Lão Tứ nhìn cánh cửa.

Rồi nhìn hai bên hành lang vắng.

“Đời mẹ nó, đi chơi mà ai cũng việc.”

Cuối cùng lão xuống biển một mình.

Đường từ khu villa ra bãi biển lát đá phẳng, hai bên là cỏ xanh và mấy bụi hoa được cắt tỉa. Nhân viên resort thấy lão đi qua đều cúi chào. Lão không quen, cứ gật đầu loạn lên. Được người ta chào nhiều quá cũng mệt. Ở dãy trọ, ai chào lão là có chuyện. Ở đây, ai cũng chào, lại không biết họ chào mình hay chào cái thẻ phòng.

Ra tới bãi biển, lão khựng lại.

Biển trước mặt xanh và rộng.

Cát trắng, ghế xếp ngay hàng thẳng lối, dù lớn dựng đều nhau. Người mặc đồ bơi đi lại, trẻ con chạy trên cát, vài người nằm phơi nắng, vài cặp vợ chồng già ngồi uống nước dưới ô. Xa hơn, sóng đánh vào bờ từng đợt, trắng xóa, đều đều như hơi thở.

Lâu lắm rồi Lão Tứ mới ra biển lại.

Ngày xưa lão cũng từng thấy biển. Nhưng biển trong ký ức lão là biển của dân chài, của thuyền cá, của mùi mắm, mùi lưới ướt, mùi chợ cá tanh nồng lúc sáng sớm. Biển của những người đàn ông da đen cháy, lưng còng, tay chai, mắt nhìn trời đoán gió. Biển của cá chết nằm trên nia, của đàn bà đội nón lá ngồi lựa mực, của trẻ con chân trần chạy trên nền cát lẫn vỏ sò.

Còn biển ở đây lạ quá.

Sạch, thơm, đẹp, được xếp đặt như một bức tranh người ta thuê người lau bụi mỗi ngày.

Không ai có vẻ đang mưu sinh trên bãi cát này.

Mọi người đến đây để nghỉ ngơi.

Để cười.

Để nằm dưới nắng.

Để chụp ảnh.

Để quên những cái nợ, cái đau, cái bẩn đang chờ ở nơi khác.

Lão Tứ tìm một cái ghế xếp rồi nằm xuống.

Ghế êm ru. Êm đến mức lão hơi nghi ngờ. Lưng vừa đặt xuống, cả người như chìm nhẹ vào trong. Lão duỗi chân ra, hai tay đặt lên bụng, mắt nhìn trời xanh.

Một nhân viên resort đi tới, cúi người đặt khăn tắm sạch bên cạnh lão.

“Dạ, khăn của bác.”

Lão ngẩng lên.

“Ờ… cảm ơn.”

Nhân viên mỉm cười rồi đi.

Lão nhìn cái khăn trắng tinh.

Tự nhiên không dám lau.

Ở quê, khăn như vậy chắc dùng để đắp lên bàn thờ. Ở đây người ta đưa cho khách lau mồ hôi, lau nước biển. Đời đúng là nhiều thứ ngược ngạo.

Lão nằm khểnh trên ghế, nhìn ra biển.

Người dưới nước cười nói vui vẻ. Sóng đánh vào chân họ rồi rút đi. Có cô gái trẻ mặc đồ bơi chạy qua, tóc bay, tiếng cười giòn. Có ông Tây bụng to nằm phơi nắng như con cá voi mắc cạn. Có đứa trẻ con xây lâu đài cát, vừa xây vừa bị sóng phá, rồi lại cười xây tiếp.

Lão Tứ nhìn tất cả, trong lòng bỗng yên một đoạn.

Chỉ có biển và tiếng song vỗ.

Và một ông già nằm chèo queo trên cái ghế xếp êm ru, lần đầu tiên sau rất lâu không biết mình nên làm gì tiếp theo.

Nắng chiều nhè nhẹ. Gió biển thổi mát. Lão đang nhắm mắt hưởng thụ thì bóng một người phụ nữ xuất hiện từ phía lối đi.

Nhung.

Cô bước tới trên nền cát trắng, từng bước chậm rãi. Trên người chỉ có bộ bikini đen mỏng dính. Phần áo trên thiết kế cut-out hở bạo, dây chéo qua vai và vòng quanh ngực, để lộ gần như toàn bộ phần trên của hai bầu vú căng tròn, đầy đặn. Da cô rám nắng nhẹ, bóng loáng vì kem chống nắng và chút nước biển. Bầu ngực lớn, nặng, bị ép chặt trong lớp vải đen, khe ngực sâu hoắm, đầu ti lấp ló mỗi khi cô bước. Phần dưới là chiếc quần chip xẻ cao đến tận hông, ôm sát, lộ rõ đường cong mông và phần đùi săn chắc. Cô một tay chống hông, tóc ngắn đen mượt, mặt lạnh tanh nhưng thân hình thì bốc lửa đến mức ai nhìn cũng phải nuốt nước bọt.

Lão Tứ há hốc.

Ngay sau đó, Vân cũng bước tới từ phía sau. Cô đang nghe điện thoại, một tay kẹp máy bên tai, tay kia khẽ vung vẩy. Trên người Vân là bộ bikini đỏ rực, thiết kế thong mỏng tang. Phần sau chỉ là sợi dây mảnh luồn giữa mông, để lộ trọn hai bên mông trắng nõn, căng tròn. Phía trước cũng chỉ che được phần tối thiểu. Tóc nâu đỏ xõa rối vì gió biển, da trắng hồng nổi bật dưới nắng.

Hai cô gái đứng cạnh nhau trên bãi cát. Một đen một đỏ. Một lạnh lùng gợi cảm, một rực rỡ và táo bạo.

Xung quanh, đám du khách đang tắm biển hay nằm ghế dài gần như đồng loạt quay đầu. Có người đang nói chuyện bỗng im bặt. Có người đang cầm điện thoại chụp cảnh biển thì lén lia máy sang. Cả đám đàn ông lẫn phụ nữ đều háu mắt nhìn theo hai bóng dáng ấy. Tiếng xì xào nhỏ vang lên:

“Đẹp vãi…”
“Bộ kia hở hết rồi còn gì…”
“Hai chị này ở villa nào vậy?”

Lão Tứ nằm trên ghế, mắt không chớp. Ông nhìn từ Nhung sang Vân, rồi lại nhìn Nhung. Nhìn bầu ngực căng đầy trong bikini đen, nhìn đường cong mông của Vân trong bộ đỏ, nhìn làn da bóng dưới nắng. Trong đầu lão chỉ còn một câu, lẩm bẩm thành tiếng khẽ:

“Cái này… thật là đẹp quá đi.”

“Ba nhìn gì mà há hốc mồm vậy?”

Lão Tứ giật mình, vội quay ngoắt lại.

Mai đang đứng ngay trước mặt ông.

Cô cao hơn so với tưởng tượng khi đứng gần, vóc dáng thon dài nhưng đầy đặn. Làn da trắng hồng nổi bật dưới nắng Đà Nẵng, chưa kịp rám. Trên người chỉ có bộ bikini màu be kem, chất liệu đan mỏng, ôm sát. Phần áo nhỏ che vừa đủ hai bầu ngực căng tròn, tự nhiên và mềm mại, dây buộc hai bên hông lỏng lẻo. Cô đang đưa hai tay lên khẽ che trước ngực, ngón tay chạm nhẹ vào da, lộ rõ vẻ ngại ngùng. Gương mặt xinh, tóc ngắn đen mượt, đôi mắt nhìn lão rồi lại liếc đi chỗ khác, má ửng hồng vì xấu hổ khi bị nhìn quá trực diện.

Lão Tứ cứng người một lúc.

Vừa mới nhìn Nhung và Vân đã thấy “đẹp quá”, giờ quay lại thấy Mai đứng ngay trước mặt trong bộ bikini gợi cảm mà vẫn mang vẻ e thẹn, ông càng há hốc hơn. Mắt lão không kìm được, liếc nhanh từ khuôn mặt ngại ngùng của cô xuống bầu ngực đang bị hai tay che lại, rồi xuống vòng eo và đôi chân dài.

“Mai…?” giọng lão khàn đi. “Con… con mặc gì vậy?”

Mai khẽ cắn môi, hai tay vẫn che trước ngực, giọng nhỏ và hơi run:

“Con không có đồ đi biển. Chị Vân bảo ra biển phải mặc đồ bơi… Con mượn của chị ấy.”

Vân đứng bên cạnh, khoanh tay, nhìn cảnh ba mình đang sững sờ thì bật cười:

“Thấy chưa. Ba vừa nhìn Nhung, vừa nhìn con, giờ nhìn em dâu nữa. Mắt không biết để đâu luôn.”

Nhung đứng hơi tách ra một chút, vẻ mặt vẫn lạnh, nhưng khóe miệng khẽ nhếch khi thấy phản ứng của ông già.

Lão Tứ cố thu cái nhìn lại, nhưng không tài nào được. Ông nuốt nước bọt lần nữa, lẩm bẩm:

“Ở đây là thiên đường rồi.”

Mai nghe vậy, mặt càng đỏ hơn, vội quay nghiêng người một chút, hai tay che chặt hơn, nhưng bộ bikini be mỏng vẫn ôm sát từng đường cong, khiến sự e thẹn của cô càng thêm gợi cảm dưới nắng chiều.