Lão Tứ và những cô con dâu

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Lão Tứ và những cô con dâu

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 05/06/2026

Làng Cồn Tre nằm sâu trong một huyện miền núi Nghệ An. Đường vào làng là con đường đất đỏ ngoằn ngoèo, mùa mưa lầy lội như bùn, mùa khô thì bụi bay mù mịt. Cuối làng, sát con suối nhỏ, có một ngôi nhà tranh vách đất đã cũ nát từ rất lâu. Đó là nhà của Lão Tứ.

Lão bảy mươi hai tuổi. Người gầy guộc, lưng còng, da đen sạm vì nắng gió ruộng đồng. Hai ngón tay trỏ và giữa của bàn tay phải bị cụt từ năm 1972, trên ngực trái có hai vết sẹo lõm sâu – dấu tích của hai viên đạn AK suýt lấy mạng lão để che cho đồng đội. Vợ lão mất cách đây ba mươi năm. Lão một mình nuôi ba đứa con: hai thằng trai là Hùng, Tuấn và một đứa con gái là Vân – chị cả.

Từ ngày chúng có vợ con, chúng gần như quên sạch ông.

Không ai gửi tiền về. Không một đồng. Không một cuộc điện thoại hỏi han. Lần cuối Hùng gọi về là cách đây hơn hai năm, chỉ để hỏi xem nhà còn con gà nào không, chứ không phải hỏi thăm bố. Tuấn thì lấy vợ ở Sài Gòn, vợ nó bảo “nhà ông ấy nghèo quá, về chi cho khổ”. Còn Vân thì lấy chồng bán thịt heo ở chợ đầu mối Bình Điền, chồng nó cờ bạc, nợ nần, Vân bận gánh cả nhà chồng nên cũng chẳng thèm nhớ đến bố ruột.

Lão Tứ không oán trách. Lão chỉ hay ngồi ngoài hiên nhà, hút thuốc lào, nhìn hai ngón tay cụt, rồi lẩm bẩm một câu tục tĩu đặc trưng của người Nghệ:

“Đời mẹ nó… Nuôi ba đứa con khôn lớn, cuối cùng lại một mình như con chó.”

Sáng nào lão cũng dậy từ tờ mờ. Mặc áo cộc cũ sờn vai, xỏ dép tổ ong, ra vườn nhổ cỏ, tưới rau, bắt ốc về nấu canh. Chiều ra suối câu cá, tối ngồi ngoài hiên nghe radio cũ phát bản tin rồi chuyển sang hát cải lương. Có hôm mưa lớn, nhà dột tùm lum, lão phải co ro dưới mái hiên suốt đêm, nước mưa nhỏ giọt xuống đầu. Không ai biết. Không ai gọi.

Bà Tư hàng xóm thương, thỉnh thoảng mang cho lão ít cơm nắm với con cá kho, thở dài:

“Ông Tứ khổ thật. Nuôi ba đứa con thành người, cuối cùng lại cô đơn như con chó già.”

Lão Tứ chỉ cười khan, không đáp.

Rồi một buổi chiều tháng Sáu năm 2025, một chiếc xe bán tải cũ kỹ dừng trước cổng làng. Từ trên xe bước xuống một ông lão gầy yếu, thở bằng bình oxy. Đó là Trần Văn Định – người bạn chiến hữu mà năm 1972, Lão Tứ đã liều mạng che cho hai viên đạn.

Hai ông già nhìn nhau một lúc lâu.

Ông Định run run:

“…Tứ phải không? Tứ Cồn Tre?”

Lão Tứ đứng dậy, tay cụt run run:

“Định… mày là Định hả thằng cha?”

Hai ông ôm nhau. Không khóc to. Chỉ nước mắt lăn dài trên khuôn mặt đầy nếp nhăn. Khóc vì mừng, vì tủi, vì hơn năm mươi năm mới gặp lại.

Ông Định ở lại nhà lão ba ngày. Hai ông uống rượu ngô quê, ăn cá kho măng chua, nói chuyện về bom đạn, về những người bạn đã nằm lại rừng. Ông Định kể ông làm ăn lớn ở Sài Gòn, có một dãy nhà trọ ba mươi căn ở Bình Tân, nhưng không có con cái. Vợ ông mất từ lâu. Suốt mấy chục năm ông day dứt vì không tìm được ân nhân năm xưa.

Đêm trước khi đi, ông Định nắm tay lão Tứ, giọng yếu nhưng kiên quyết:

“Tứ ơi. Tao sắp chết rồi. Tao không muốn tài sản rơi vào tay lũ cháu xa họ chỉ biết chờ tao chết. Tao đã làm di chúc. Toàn bộ dãy nhà trọ ba mươi căn để lại cho mày. Mày là ân nhân cứu mạng tao. Hai ngón tay của mày, hai lỗ đạn trên ngực mày… là vì tao. Đừng từ chối.”

Lão Tứ ngồi lặng rất lâu. Ông hút một hơi thuốc lào dài, rồi chỉ nói một câu:

“Định… mày về đi. Tao không cần giàu. Tao chỉ cần… có người nói chuyện khi tao sắp chết.”

Nhưng ông Định đã quyết.

Ba tháng sau, ông Định qua đời. Luật sư từ Sài Gòn mang giấy tờ lên tận Nghệ An tìm Lão Tứ.

Lão Tứ chính thức trở thành chủ nhân của dãy nhà trọ ba mươi căn ở Bình Tân. Không tên, không biển hiệu, chỉ là một dãy nhà dài hai tầng, cho công nhân và sinh viên thuê. Mỗi căn ba triệu một tháng.

Lão Tứ ngồi ngoài hiên nhà, nhìn tờ giấy di chúc, hút thuốc lào một lúc lâu rồi lẩm bẩm:

“Đéo ngờ… thằng cha Định lại để cho tao cả đống nhà này. Giờ thì tao phải làm cái đéo gì đây?”

Ông suy nghĩ ba ngày. Rồi ông quyết định một chuyện mà không ai ngờ tới.

Ông sẽ lên Sài Gòn.

Không phải để hưởng thụ. Chỉ là ông muốn nhìn mặt ba đứa con một lần trước khi chết. Dù chúng có xa lánh ông đến đâu.

Lão Tứ thu dọn một cái ba lô cũ kỹ, nhét ít quần áo, ít thuốc lào, ít lọ mỡ gió, rồi khóa cửa nhà tranh. Ông đi bộ ra đầu làng, bắt xe khách lên Vinh, rồi từ Vinh mua vé xe giường nằm lên Sài Gòn.

Trên xe, lão Tứ ngồi ở ghế giữa, co ro trong cái áo khoác cũ. Xe chạy suốt đêm. Lão không ngủ. Ông nhìn ra cửa sổ, thấy những cô gái trẻ mặc quần short cũn cỡn, áo hai dây mỏng tang ngồi trên xe, lộ rõ vai, đùi, khe ngực. Lão Tứ quay mặt đi, mặt đỏ bừng, tự chửi thầm trong đầu:

“Đéo… già rồi mà mắt vẫn dâm. Xấu hổ vl…”

Xe dừng nghỉ giữa đường lúc nửa đêm, ở một điểm dừng chân ven quốc lộ. Lão Tứ xuống xe đi đái. Ông đi sâu vào phía sau bụi cây tối om, sợ người ta thấy.

Đang đái, lão vô tình nghe tiếng động bên cạnh. Ông liếc sang. Cách đó khoảng mười mét, dưới ánh đèn vàng vọt của xe, một cô gái trẻ khoảng hai mươi lăm tuổi đang tụt quần jeans xuống, xổm ra đái. Cặp đít trắng bóc, tròn lẳn, mịn màng hiện ra rõ mồn một dưới ánh đèn. Cô ta không biết có người, vẫn xổm đái, tiếng nước chảy róc rách.

Lão Tứ đứng chết lặng. Con cặc đang đái của ông bỗng cứng lại một cách khó hiểu. Máu dồn xuống dưới, tim đập thình thịch.

Ông vội quay mặt đi, nhưng hình ảnh cặp đít trắng bóc ấy cứ ám ảnh. Lão Tứ tựa lưng vào cây, thở dốc, tự nhủ:

“Đời mẹ nó… Già rồi mà vẫn còn thèm. Hóa ra… trên đời này vẫn còn lắm thứ tuyệt vời.”

Lão đứng đó một lúc lâu, cho đến khi cô gái kéo quần lên và đi mất. Lão Tứ cúi đầu nhìn con cặc mình đang nửa cứng, rồi cười khan một tiếng, lẩm bẩm:

“Thằng cha già bảy mươi hai tuổi này… vẫn còn máu.”

Ông kéo khóa quần, quay lại xe. Nhưng từ khoảnh khắc ấy, trong lòng lão Tứ có một thứ gì đó đã thay đổi.

Ông nhận ra: Dù nghèo đến đâu, dù con cái có xa lánh đến đâu, thì trên đời này vẫn còn những thứ khiến ông muốn sống tiếp.

Xe chạy tiếp vào Sài Gòn.

Lão Tứ ngồi im, mắt nhìn ra cửa sổ, nhưng trong đầu ông lúc này chỉ toàn hình ảnh cặp đít trắng bóc ấy và câu nói ông vừa thầm thì với chính mình:

“Đéo… tao vẫn còn sống được.”

Xe giường nằm chạy suốt đêm và đến bến xe Miền Đông vào khoảng 6 giờ sáng. Lão Tứ bước xuống xe, vai vác cái ba lô cũ kỹ màu xanh lá đã phai màu, đứng giữa dòng người hối hả, khói xe và tiếng còi inh ỏi. Ông chưa bao giờ đặt chân đến Sài Gòn. Không khí oi bức, mùi xăng dầu, mùi mồ hôi và đủ thứ mùi lạ khiến lão choáng váng.

Đúng 8 giờ, luật sư Nguyễn Văn Hải – một người đàn ông khoảng bốn mươi tuổi, mặc vest đen, đeo kính gọng vàng – tìm đến. Ông ta bắt tay lão Tứ, giọng lịch sự nhưng hơi ngạc nhiên trước vẻ ngoài quê mùa của ông già hai ngón tay cụt, áo sơ mi cũ sờn vai.

“Ông Đậu Minh Tứ phải không ạ? Tôi là luật sư Hải, được ông Trần Văn Định ủy thác.”

Lão Tứ gật đầu, giọng trầm trầm pha chút Nghệ nặng:

“Ừ. Tao đây.”

Luật sư dẫn lão vào một quán cà phê nhỏ gần bến xe. Ông ta trải ra một xấp giấy tờ dày cộm, giải thích rõ ràng:

“Dãy nhà trọ nằm ở Bình Tân, 7 tầng, mỗi tầng 5 phòng lớn, tổng cộng 35 căn. Tầng trệt và hầm để xe. Hiện tại đang cho công nhân may, công nhân xây dựng và sinh viên thuê. Giá trung bình 3 triệu một căn một tháng. Sau khi trừ chi phí, ông nhận khoảng 85–90 triệu mỗi tháng.”

Lão Tứ ngồi im, mắt nhìn đăm đăm vào những con số. Ông không hiểu hết, chỉ biết rằng… nhiều tiền. Rất nhiều tiền. Ông chỉ lẩm bẩm một câu:

“Nhiều thế… tao làm gì với đống tiền này bây giờ?”

Luật sư cười nhẹ, dẫn lão lên xe đưa thẳng đến khu trọ.

Dãy nhà trọ nằm sâu trong một con hẻm rộng ở Bình Tân. Không có biển tên, chỉ treo tấm bảng cũ kỹ sơn chữ đỏ “Nhà cho thuê”. Tòa nhà cao 7 tầng, mặt tiền khá rộng, tầng trệt để xe máy và ô tô, phía sau có hầm để xe. Nhìn qua cũng biết đây là khu trọ dành cho công nhân và sinh viên nghèo.

Luật sư đưa cho lão Tứ chùm chìa khóa, sổ sách thu tiền, danh sách người thuê và một chiếc điện thoại cũ.

“Hôm nay đúng ngày cuối tháng, nhiều nhà đến hạn đóng tiền. Ông có thể đi thu một lượt cho quen việc. Nhà nào chuyển khoản thì ghi nhận, nhà nào thiếu thì thu tiền mặt. Tôi sẽ hỗ trợ ông trong tháng đầu.”

Luật sư chào và rời đi.

Lão Tứ ngồi một mình trong căn phòng quản lý nhỏ ở tầng 1, nhìn quanh. Ông thở dài, lẩm bẩm bằng giọng quê:

“Đéo… tao thành ông chủ nhà trọ rồi à? Từ nay phải đi đòi nợ từng nhà…”

7 giờ sáng, lão Tứ cầm sổ sách, bắt đầu đi thu tiền từng căn. Ông đi chậm rãi, chân hơi khập khiễng vì vết thương cũ, tay cụt hai ngón cầm sổ run run.

 

Lão Tứ cầm cuốn sổ thu tiền cũ kỹ, chân bước nặng nhọc lên tầng 2. Mồ hôi đã ướt đẫm cái áo sơ mi cũ sờn vai. Ông vừa mới lên Sài Gòn chưa đầy nửa ngày, mà đã phải đi đòi nợ từng căn. Tay cụt hai ngón của ông cầm sổ run run, miệng lẩm bẩm:

“Đời mẹ nó… thu tiền cũng mệt vl…”

Ông dừng lại trước căn 12. Cửa vừa mở.

Một người phụ nữ khoảng 29 tuổi vừa đi làm về, vẫn còn mặc bộ đồng phục công nhân may màu xanh nhạt ướt đẫm mồ hôi. Đó là Mai.

Mai cao ráo, da trắng, khuôn mặt xinh nhưng mắt quầng thâm, vẻ mệt mỏi rõ rệt. Mồ hôi lấm tấm trên cổ, chảy xuống khe ngực, làm lớp áo đồng phục mỏng dính sát vào da thịt. Hai bầu vú đầy đặn in rõ hình dưới lớp vải ẩm, núm vú hơi nổi lên vì mồ hôi lạnh. Quần đồng phục bó sát, để lộ cặp đùi trắng mịn và cái mông tròn lẳn.

Mai thấy ông già mặc quần áo quê mùa, tay cụt hai ngón, đứng trước cửa, hơi ngạc nhiên nhưng vẫn lịch sự:

“Ông là quản lý mới hả ?”

Lão Tứ gật đầu, giọng trầm:

“Ừ. Tao là người quản lý mới. Cháu nợ tháng này nữa là chín triệu nhé.”

Mai nhìn sổ, mặt lập tức trắng bệch. Cô đã thiếu tận ba tháng liền. Tổng cộng là chín triệu. Cô lén gửi tiền về quê cho mẹ và thằng em trai đang học cấp ba, nên mới thiếu nhiều đến vậy. Nếu để chồng Hùng biết, chắc chắn sẽ cãi nhau to.

Mai nuốt nước bọt, giọng hơi run:

“Chú… em… em thiếu ba tháng luôn ạ. Tổng cộng chín triệu. Tháng này em thật sự không còn tiền… Chú cho em nợ tháng này được không ạ?”

Lão Tứ cau mày, lắc đầu ngay lập tức, giọng cứng rắn:

“Không được. Tao mới nhận nhà, phải thu cho rõ ràng. Nếu không trả thì dọn ra.”

Mai hoảng thật sự. Cô cắn chặt môi, hai tay siết chặt vạt áo đồng phục. Nếu bị đuổi bây giờ thì không biết đi đâu. Nhà trọ rẻ như thế này ở Bình Tân hiếm lắm. Hơn nữa, cô không muốn chồng biết chuyện mình lén gửi tiền về quê.

Mai đứng im một lúc, rồi hạ giọng, cố nén sự xấu hổ:

“Chú… chú vào nhà em uống ly nước cho mát rồi mình nói chuyện tiếp được không ạ? Em… em xin chú một chút thời gian.”

Lão Tứ do dự, nhưng cuối cùng cũng gật đầu, bước vào căn phòng chật hẹp.

Mai vội rót ly nước lạnh, đưa cho ông. Trong lúc cúi xuống lấy nước từ tủ lạnh, cô khẽ cởi hai cúc áo trên cùng của bộ đồng phục công nhân. Áo hơi xô ra, để lộ rõ khe ngực trắng muốt và phần trên của hai bầu vú đầy đặn, tròn trịa, vẫn còn lấm tấm mồ hôi sau ca làm dài.

Mai bưng ly nước bước ra, đặt trước mặt lão Tứ. Cô cố tình đứng gần, hơi cúi người xuống một chút. Hai bầu vú trắng mịn lấp ló, rung rung nhẹ theo từng nhịp thở.

Cô khẽ bưng nước đến, mời lão Tứ, lão vừa đưa tay ra đỡ, vô tình chạm vào tay Mai, khiến cô giật mình rơi ly nước, nước đổ lên bàn. Lão tứ miệng xuýt xoa : Xin lỗi, xin lỗi.

Mai lúc này đang cúi người lau bàn, hai bầu vú trắng đầy đặn lắc lư qua lại ngay trước mặt ông. Chúng rung rung mạnh, khe ngực sâu hun hút, mồ hôi lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt. Con cặc già nua của ông bỗng dưng cứng ngắc hoàn toàn trong quần, cộm lên một cục to rõ ràng. Tim ông đập thình thịch. Má ông đỏ bừng, hai tai nóng ran. Ông già cả đời chỉ quen nhìn gái quê mặc áo dài tay kín kẽ, nay thấy con gái thành phố hở hang trước mặt, mồ hôi lấm tấm trên da thịt trắng, ông xấu hổ đến mức không biết nhìn đâu, chỉ biết cúi gằm mặt xuống ly nước.

Mai thấy ông Tứ đỏ mặt, cứng người, cô cũng thấy xấu hổ vô cùng. Tim cô đập thình thịch. Cô không ngờ mình lại phải làm chuyện này – cố tình cởi nút áo, để hở vú để quyến rũ một ông già quản lý trọ chỉ để khất nợ. Mai đỏ mặt, giọng nhỏ nhẹ, mang theo chút nài nỉ:

“Chú… em thật sự khó khăn quá… Chú mới lên Sài Gòn chắc cũng mệt mỏi… Cho em nợ tháng này đi chú… Em sẽ cố gắng bù lại tháng sau…”

Mai tiến lại gần hơn một bước, rồi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay già nua, cụt hai ngón của lão Tứ. Tay cô mềm mại, ấm áp, hơi run run.

“Chú… Em xin chú… Em thật sự không còn cách nào khác…”

Lão Tứ cảm nhận được bàn tay mềm mại của Mai, lại nhìn thấy hai bầu vú trắng lấp ló ngay trước mặt, ông cứng họng, thở dốc. Con cặc ông cứng đến mức đau. Ông ấp úng, giọng khàn đặc:

“Thôi… được rồi… Tháng này… cho con nợ. Nhưng… tháng sau phải đóng đủ nghe chưa con?”

Mai ngẩng lên, vừa ngạc nhiên vừa xấu hổ. Cô gật đầu, giọng nhỏ xíu:

“Dạ… con cảm ơn chú… Con thật sự… không ngờ mình phải làm thế này…”

Lão Tứ không kìm nổi nữa.

Ông vội đứng phắt dậy, mặt đỏ như gấc, giọng lắp bắp:

“Thôi… tao… tao về đây… Nợ tháng sau thu… Tháng sau phải đóng đủ nghe chưa!”

Nói xong lão Tứ quay ngoắt ra khỏi phòng, bước đi lom khom, một tay ôm trước bụng để che con cặc đang cứng ngắc đau nhức.

Mai đứng trong phòng, tay siết chặt vạt áo, mặt đỏ bừng, lòng đầy day dứt và lo lắng.

Cô thiếu tận chín triệu.

Cô không biết lấy đâu ra để bù.

Và cô cũng không dám nói với chồng Hùng.

Cô chỉ biết đứng đó, tim vẫn đập thình thịch, vừa xấu hổ vừa hoang mang vì chính hành động của mình.

 

Lão Tứ lê bước lên tầng 3, lòng vẫn còn rối bời sau cuộc gặp với Mai. Con cặc của ông lúc này mới dần xẹp xuống, nhưng trong đầu vẫn còn vương vấn hình ảnh hai bầu vú trắng lấp ló và cái cách Mai cúi người lau bàn khiến chúng lắc lư. Ông tự chửi thầm:

“Đéo… già đầu rồi mà như thằng thanh niên. Xấu hổ vl…”

Ông dừng lại trước căn 18, hít một hơi thật sâu rồi gõ cửa.

Cửa mở.

Một người phụ nữ khoảng 32 tuổi đứng trước mặt ông. Đó là cô giáo Lan.

Lan mặc chiếc áo dài trắng mỏng, chất vải khá cũ nhưng vẫn ôm sát lấy thân hình cân đối của cô. Ngực đầy, eo thon, hông nở vừa phải. Áo dài hơi nhàu vì cả ngày đứng lớp, nhưng vẫn đủ để lộ đường cong cơ thể một cách dịu dàng, nữ tính. Tóc cô búi cao gọn gàng, vài sợi tóc mai xõa xuống cổ trắng. Khuôn mặt hiền lành, nhưng đôi mắt có quầng thâm rõ rệt, vẻ mệt mỏi của người mẹ đơn thân.

Lan nhìn ông già lạ hoắc, tay cụt hai ngón, mặc quần áo quê mùa, hơi ngạc nhiên nhưng vẫn giữ nụ cười hiền:

“Chú tìm ai ạ?”

Lão Tứ đưa sổ ra, giọng trầm:

“Ừ… Tao là người quản lý mới. Cháu nợ tháng này nữa là 12 triệu nhé.”

Lan nhìn sổ, sắc mặt lập tức biến đổi. Nụ cười tắt ngấm, thay vào đó là vẻ lo lắng, mệt mỏi và hơi tuyệt vọng. Cô cắn môi dưới, hai tay siết chặt vạt áo dài, giọng nhỏ đi rõ rệt:

“Chú… cháu… cháu xin lỗi… Tháng này cháu thiếu. Cháu… cháu mới đóng tiền học thêm cho hai đứa con… Cháu xin chú cho nợ thêm được không ạ?”

Lão Tứ chưa kịp trả lời thì trong phòng vang lên tiếng “bốp” kèm theo tiếng chớp nháy liên tục. Đèn trong phòng cứ chớp nháy mãi không ngừng.

Lão Tứ nhíu mày:

“Sao đèn nhà cháu chớp hoài vậy?”

Lan cúi đầu, giọng buồn bã:

“Đèn hỏng lâu rồi chú ạ… Cháu cũng không có tiền thay. Nhà chỉ có ba mẹ con… Chồng cháu mất sớm, không có người đàn ông lo việc nặng. Cháu… cháu một mình gồng gánh hai đứa con…”

Lão Tứ nhìn vào trong phòng. Hai đứa trẻ khoảng 7 và 9 tuổi đang ngồi học bài dưới ánh đèn chớp nháy. Chúng gầy guộc, quần áo cũ, mắt to nhưng thiếu sức sống. Căn phòng chật hẹp, sạch sẽ nhưng nghèo đến mức thảm hại: bàn học cũ kỹ, vài cuốn sách giáo khoa cũ, một cái quạt gió nhỏ kêu ken két.

Lão Tứ đứng im, lòng chợt nhói lên.

Ông nhớ lại ngày xưa, khi vợ mất, ông một mình nuôi ba đứa con thơ. Những đêm thức trắng vá áo, những bữa cơm rau với muối, những lúc ba đứa con khóc vì đói… Tất cả ùa về như một cơn sóng.

Ông đứng lặng một lúc, rồi khẽ nói:

“Cháu… mời tao vào nhà ngồi một chút được không?”

Lan vội mời ông vào. Cô rót ly nước cam mát, đặt trước mặt lão Tứ. Chiếc áo dài mỏng của cô khi ngồi xuống càng ôm sát hơn, đường cong ngực và eo lộ rõ. Khi cô cúi người lấy sổ sách trên bàn, vạt áo dài hơi xô ra, để lộ một khoảng da trắng mịn ở cổ và phần trên ngực.

Lão Tứ nhìn mà cứng họng. Ông lâu lắm rồi mới thấy một người phụ nữ mặc áo dài mỏng như thế. Càng nhìn, ông càng thấy nóng ran.

Sau một lúc im lặng, lão Tứ khẽ lên tiếng, giọng trầm trầm:

“Tao… tao không biết chữ nhiều. Cháu là cô giáo… nếu cháu dạy chữ cho tao, tao xóa bốn tháng tiền nợ cho cháu. Tổng cộng mười hai triệu.”

Lan mở to mắt, vừa bất ngờ vừa xúc động đến mức nước mắt chực trào ra. Cô nhìn lão Tứ, giọng run run:

“Chú… chú nói thật không ạ? Cháu… cháu đồng ý. Cháu sẽ dạy chú. Dù chỉ là chữ cơ bản… cháu cũng dạy được.”

Lão Tứ gật đầu, không nhìn thẳng vào mắt Lan, giọng khàn khàn:

“Ừ… vậy là được. Tháng sau cháu không phải lo tiền trọ nữa. Nhưng… cháu phải dạy tử tế nhé.”

Lan gật đầu lia lịa, hai tay siết chặt vạt áo dài, giọng nghẹn ngào:

“Cháu cảm ơn chú… Cháu thật sự không biết nói gì hơn… Cảm ơn chú nhiều lắm…”

Lão Tứ đứng dậy, không dám ở lại lâu. Ông sợ mình lại nhìn quá lâu vào chiếc áo dài mỏng ôm sát cơ thể Lan. Ông quay ra cửa, giọng khàn khàn:

“Thôi… tao đi thu tiếp đây.”

Ra khỏi phòng Lan, lão Tứ đứng ở hành lang một lúc, thở dốc. Ông tự lẩm bẩm:

“Đéo… hai đứa con gái hôm nay… đứa thì cởi nút áo, đứa thì mặc áo dài mỏng… Tao lên Sài Gòn có hai tiếng đồng hồ mà cặc đã cứng hai lần. Già đầu rồi mà vẫn dâm như thế này… Xấu hổ vl…”

Ông lắc đầu, tiếp tục đi thu tiền các căn tiếp theo.

Nhưng trong đầu ông lúc này không còn là sổ sách nữa.

Chỉ toàn hình ảnh hai bầu vú trắng lấp ló của Mai và đường cong áo dài ôm sát của Lan.

 

Lão Tứ đứng ở hành lang tầng 4 một lúc, cố lấy lại bình tĩnh. Tim ông vẫn còn đập mạnh sau khi vừa gặp cô giáo Lan trong chiếc áo dài mỏng ôm sát

Ông hít một hơi thật sâu, tiếp tục đi đến căn 23.

Cửa phòng bật mở trước khi ông vừa gõ.

Một cô gái khoảng 21 tuổi đứng trước mặt ông. Đó là Quỳnh – sinh viên năm ba.

Quỳnh tóc ngắn cá tính, nhuộm highlight vàng hoe, mái tóc rối bù như vừa ngủ dậy. Cô mặc áo hai dây mỏng màu đen, hai dây áo trễ xuống vai, để lộ xương quai xanh và một phần ngực. Dưới là chiếc quần jean ngắn cũn cỡn, ống quần xé rách, hở gần hết cặp mông trắng và đôi chân dài. Mùi thuốc lá, rượu và một mùi gì đó lạ (có lẽ là thuốc lắc) bay ra từ trong phòng.

Quỳnh đang ngáp ngắn ngáp dài, mắt đỏ hoe, rõ ràng đang phê. Cô nhìn lão Tứ bằng ánh mắt lơ đãng, giọng ngái ngủ và láo láo:

“Ông là quản lý mới hả? Tiền tháng này cháu chưa có. Nợ đi…”

Lão Tứ cau mày, giọng trầm:

“Cháu nợ hai tháng rồi. Tổng cộng sáu triệu. Phải đóng ít nhất một nửa hôm nay.”

Quỳnh ngáp một cái dài, tay vò đầu tóc, giọng cà lơ cà láo:

“Ông nói gì cháu không nghe rõ… Nợ đi ông ơi… cháu đang mệt… Đi ngủ đây…”

Nói xong Quỳnh không đợi lão Tứ trả lời, đóng sập cửa cái “rầm” trước mặt ông.

Lão Tứ đứng ngẩn ra ngoài cửa, tay vẫn cầm sổ, mặt đỏ bừng vì tức và bất lực. Ông chưa từng gặp đứa con gái nào láo láo và vô duyên đến vậy. Ông đứng im một lúc, rồi lẩm bẩm một mình:

“Đéo… con nhỏ này chơi thuốc à. Nói hai câu là đóng sập cửa. Tao làm quản lý mà bị nó đuổi ra ngoài… Thật là đời mẹ nó…”

Lão Tứ đứng ngoài cửa thêm vài giây, không biết phải làm sao. Ông không muốn đập cửa gây chuyện ngay từ ngày đầu, nhưng cũng không thể để con nhỏ này nợ dai như vậy.

Cuối cùng ông chỉ lắc đầu, ghi chú vào sổ “Căn 23 – Quỳnh: Nợ 6 triệu – Chưa thu được”, rồi tiếp tục đi sang các căn khác.

Nhưng trong lòng lão Tứ lúc này đã bắt đầu có chút mệt mỏi.

Ông vừa mới lên Sài Gòn một buổi sáng, mà đã gặp đủ thứ người: đứa thì cởi nút áo nài nỉ, đứa thì mặc áo dài hiền lành, đứa thì láo láo phê thuốc đóng sập cửa…

Lão Tứ thở dài, lẩm bẩm:

“Sài Gòn… đúng là nơi quái gở.”

 

Lão Tứ đi tiếp lên tầng 5, lòng vẫn còn bực tức và lúng túng sau khi bị Quỳnh đóng sập cửa.

Ông dừng lại trước căn 29. Cửa mở hé. Một mùi nước hoa rẻ tiền pha lẫn mùi khói thuốc bay ra.

Lão Tứ gõ cửa.

Cửa mở toang.

Một cô gái 27 tuổi đứng trước mặt ông. Đó là Thảo – cô gái làm nghề “đĩ”.

Thảo chỉ mặc mỗi cái áo thun nam rộng thùng thình, bên trong không mặc áo lót. Hai bầu vú to tròn lắc lư rõ ràng, núm vú in hai chấm hồng dưới lớp vải mỏng. Tóc dài xõa vai, son môi đỏ chót, mắt kẻ eyeliner đậm. Cô nhìn lão Tứ bằng ánh mắt nửa tinh nghịch nửa khinh khỉnh, cười khẩy một cái:

“Ông là quản lý mới hả chú? Tiền tháng này em chưa có.”

Lão Tứ đưa sổ ra, giọng cố giữ bình tĩnh:

“Cháu nợ hai tháng rưỡi. Tổng cộng bảy triệu rưỡi. Phải đóng ít nhất một nửa hôm nay.”

Thảo không trả lời ngay. Cô bước ra gần hơn một bước, nhìn lão Tứ từ đầu đến chân, rồi cười một tiếng đầy ý tứ. Không nói thêm lời nào, cô đưa tay phải luồn thẳng xuống dưới, nắm chặt lấy bìu dái của lão Tứ qua lớp quần, bóp mạnh một cái.

Lão Tứ giật bắn người, mắt trợn tròn:

“Á…! mày… mày làm gì vậy?!”

Thảo không buông ra, còn siết nhẹ nhàng, giọng cười khanh khách, đầy đĩ điếm:

“Ối giời ơi… Già mà còn khỏe nha chú. Bìu to, chắc, nặng trịch. Hơn khối thằng choai cặc bé như ớt. Chú muốn em bú cho một phát trừ nợ không? Hay muốn địt em một lần trừ luôn hai tháng?”

Lão Tứ hoảng loạn tột độ. Mặt ông đỏ như gấc, hai tai nóng ran. Ông vội vàng giật tay Thảo ra, ôm khư khư con cặc và bìu dái của mình, lùi lại mấy bước:

“Đừng… đừng… mày đừng có làm bậy! Tao… tao không cần! Tao chỉ thu tiền thôi!”

Thảo cười lớn, vẫn đứng ở cửa, hai bầu vú lắc lư theo tiếng cười:

“Chú ngại thiệt. Lần sau em mời chú vào chơi nhé…”

Lão Tứ không dám nghe thêm, quay ngoắt bỏ chạy xuống tầng dưới. Ông chạy lom khom, một tay vẫn ôm trước quần, mặt đỏ bừng, lòng hỗn loạn:

“Đéo… con nhỏ này đúng là đĩ! Bóp dái tao luôn… Già đầu rồi mà bị con gái sờ soạng… Xấu hổ vl… Tao thành thằng gì rồi không biết…”

Ông chạy đến hành lang tầng 2 thì va mạnh vào một người đang đi ra đổ rác.

Đó là Mai.

Hai người va mạnh vào nhau. Lão Tứ ngã nhào về phía trước, nằm úp thìa lên người Mai. Con cặc của ông lúc này vẫn còn cứng ngắc vì bị Thảo bóp dái, đâm thẳng và ấn mạnh vào khe mông Mai qua lớp quần short mỏng.

Mai sợ hãi, hoảng loạn tột độ. Cô cảm nhận rõ ràng một vật cứng nóng, to lớn đang đâm vào đít mình. Cô giơ tay tát mạnh một cái vào mặt lão Tứ:

“Ông làm cái gì vậy?!”

Cái tát vang lên “bốp”. Mai đẩy mạnh lão Tứ ra, vội đứng dậy, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và giận dữ. Cô không nói thêm lời nào, xách túi rác bỏ đi nhanh về phía cầu thang.

Lão Tứ ngồi bệt xuống sàn hành lang, tay ôm má bị tát, mặt ngơ ngác, vừa quê vừa tức. Ông lẩm bẩm:

“Tao… tao không cố ý… Sao hôm nay toàn gặp chuyện xui…”

Mai đi được một đoạn thì dừng lại, tựa lưng vào tường, tay siết chặt túi rác. Tim cô đập thình thịch. Cô vừa xấu hổ vừa lo lắng tột độ.

“Chết rồi… Mình tát ông quản lý trọ… Nếu ông ấy giận, đòi nợ chín triệu ngay lập tức thì mình biết lấy đâu ra tiền bây giờ? Mình không dám nói với Hùng… Không dám nói gì hết…”

Mai đứng đó một lúc lâu, lòng đầy lo lắng và day dứt. Cô thầm nghĩ:

“Tiền… tiền… tiền… Bao giờ mới thoát được cái chữ tiền khốn kiếp này…”

Còn lão Tứ thì ngồi bệt dưới hành lang tầng 2, tay vẫn ôm má, mắt nhìn ra khoảng sân trọ, lòng trầm tư nặng nề.

Ông vừa mới lên Sài Gòn chưa đầy một buổi sáng.

Mà đã bị tát, bị bóp dái, bị quyến rũ, bị đóng sập cửa…

Ông thở dài một tiếng thật dài, lẩm bẩm một mình:

“Đời mẹ nó… Sài Gòn đúng là nơi quái gở.”