Lạc Vào Thế Giới Game Dục Vọng – Update Chương 7
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lạc Vào Thế Giới Game Dục Vọng – Update Chương 7
Tác Giả: BeardMan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Học Sinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Thể Loại: truyen sex
Ngày Cập Nhật : 05/09/2026
CHƯƠNG 5: THỬ THÁCH 5: CHI PHÍ CỦA DỤC VỌNG
Mục tiêu: Đi taxi (với tài xế >50 tuổi), ăn một bữa tại quán nhậu bình dân và về nhà mà không dùng tiền.
Điều kiện: Không mang theo bất kỳ tài sản nào.
Thời gian: Từ 20:00 đến 22:00.
Hình phạt: Nếu thất bại, Linh sẽ bị nhốt trong căn phòng cũ kỹ của quán nhậu và bị tra tấn bằng đồ chơi tình dục suốt cả đêm.
Linh bước ra đường vào lúc 20 giờ tối với một tâm trạng lo lắng tột độ. Linh không mang theo điện thoại, ví tiền, hay bất cứ thứ gì. Trên người Linh chỉ mặc một chiếc áo thun 2 dây mỏng manh, khơi gợi, để lộ cái eo nhỏ. Bên dưới là một chiếc quần đùi thun ngắn ngủn và hoàn toàn không có áo ngực lẫn quần lót.
Linh vẫy một chiếc taxi cũ. Bác tài xế khoảng 55 tuổi, ánh mắt già nua nhưng đầy sự u ám nhìn Linh. Linh dùng tất cả sự dâm đãng mình có: Linh không ngồi yên mà liên tục uốn éo, cố tình mở rộng chân cho bác tài có thể nhìn thấy cặp đùi trắng trẻo và cái mép lồn dầy nhô cao qua lớp vải quần, nước lồn đã chảy ra thấm ướt bên ngoài.
“Bác ơi… cháu không có tiền, nhưng cháu có thể ‘trả’ cho bác bằng cách khác…” Linh thì thầm, giọng nói đầy sự mời gọi.
Bác tài xế không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu, một tay bác lái xe, một tay bác xoa lồn Linh.
Linh thở dốc, lưng cong lên khi ngón tay bác tài xé nát sự e thẹn cuối cùng của Linh. Cái áo thun bị kéo căng, vải mỏng không che giấu được gì khi bác bắt đầu xoa bóp, bóp mạnh, kéo dãn núm vú cho đến khi nó cứng lại như hạt đậu. Linh kêu rên nhẹ, không phải vì đau, mà vì cái cách cơ thể phản ứng quá nhanh với sự thô bạo đó—đùi ép chặt vào nhau, háng ẩm ướt dính đầy dâm dịch.
“Bác… bác làm con đau, Linh nói dối, nhưng giọng lại the thé, như thể đang van xin điều gì đó hoàn toàn trái ngược.”
“ Đau thì mới thích chứ, bác tài cười khành khạch, tay kia đã trườn xuống đùi Linh, ngón út vuốt nhẹ vào khe giữa hai bắp đùi, nơi vải quần đã ẩm.” Mày thích bị bóp vú à?
Linh không trả lời. Linh không thể. Mồi lần bác tài siết chặt hơn, một luồng điện chạy từ đầu vú xuống tận bụng dưới, làm Linh co giật nhẹ. Tay Linh bám chặt vào thành ghế, móng tay cào vào da giả, để lại những vết trắng nhạt. Xe im lặng, chỉ còn tiếng thở của hai người và tiếng mưa rơi trên mái xe.
Rồi bác tài đột ngột thả núm vú ra, làm Linh kêu lên một tiếng thất vọng. Nhưng tay bác không dừng lại. Khi chạm vào môi lớn đã sưng phồng vì kích thích, Linh giật mình, nhưng không đẩy tay bác ra. Linh mở rộng đùi hơn, hít thở gấp gáp khi ngón tay trượt dọc theo khe nhớt, ấn vào lỗ đít nhăn nheo trước khi quay lại xoa tròn trên cục thịt nhỏ đang giãn nở.
“Ướt nhẫy cả rồi, bác thì thầm, giọng khàn khàn như giấy ráp cọ vào da. Mày thích bị sờ như thế này à?
Linh gật đầu, mái tóc dài vướng vào miệng khi Linh cúi xuống, hai tay bám vào cánh tay Hùng như thể sợ bác sẽ dừng lại. Linh trở nên thèm khát, sẵn sàng làm bất cứ điều gì để được thỏa mãn—dù chỉ là vài phút ngắn ngủi.
Bác tài không làm Linh đợi lâu. Tay bác rút ra khỏi quần Linh, nhưng chỉ để kéo chiếc khóa kéo quần jean của mình. Tiếng răng khóa kéo lên từ từ, rồi con cặc dài và sẫm màu nhảy vọt ra, đập vào bụng bác một cái tạch. Mùi mồ hôi nam giới, mùi nước tiểu nhạt và mùi tinh dịch cũ bốc lên, làm Linh chóng mặt. Nhưng Linh không nhắm mắt. Linh nhìn chằm chằm vào cái cục thịt đang giãn nở, những đường gân xanh tím nổi lên dọc theo thân, đầu cặc đã ướt đẫm dịch.
“Bú đi, bác tài ra lệnh, tay nắm lấy gáy Linh, ép mặt Linh về phía cục thịt nóng bỏng.”
Linh không cần bị ép lần thứ hai. Linh mở miệng, lưỡi thè ra, nhẹ nhàng liếm từ gốc lên đến đầu, nếm thử vị mặn chát của nước tiểu còn sót lại. Rồi Linh ngậm lấy đầu cặc, môi ép chặt, tạo một vòng đai nóng ẩm quanh thân cục thịt. Hùng thở hổn hển, tay siết chặt tóc Linh, đẩy nhẹ đầu Linh xuống sâu hơn.
“Ối giời… mày bú giỏi thật, bác rên rỉ, hông nhấc lên khỏi ghế, đẩy cặc sâu hơn vào cổ họng Linh.
Linh nghẹn thở, nước mắt chảy ra vì cái cục thịt quá lớn cọ vào thành họng, nhưng Linh không dừng lại. Linh dùng tay nắm lấy gốc, xoa bóp những quả trứng căng phồng trong bìu, trong khi miệng làm việc không ngừng—lưỡi quấn quanh đầu dưa, môi ép chặt mỗi khi rút ra, tạo tiếng chụp chụp nhớt nháy trong khoang xe yên tĩnh.
“Sắp rồi… sắp rồi, bác tài thở gấp, ngón tay bóp chặt vào má Linh, ép Linh nuốt chửng cả con cặc đến tận gốc. Nuốt hết vào đi, con đĩ.
Linh gật đầu, tay vuốt ve bìu dái căng cứng, miệng làm việc nhanh hơn, đùi ép chặt vào nhau vì cái cách cơ thể Linh phản ứng với sự nhục nhã này—lỗ đít co thắt, lỗ lồn chảy nước như suối. Rồi bác tài kêu lên một tiếng gầm, hông giật mạnh, cặc phun trào những tia tinh dịch đặc quánh vào cổ họng Linh. Linh nuốt ngụp, tinh trùng tràn ra khắp miệng, chảy xuống cằm, dính vào áo, nhưng Linh vẫn tiếp tục bú, mút cho đến khi cái cục thịt mềm nhũn trong miệng.
Bác tài thở dài, thả lỏng người vào ghế, tay vẫn vuốt tóc Linh như thể thưởng cho một con chó ngoan.
Khi đến quán nhậu bình dân, Linh bước vào với một vẻ tự tin giả tạo. Linh chọn một bàn ở góc khuất, gọi một bữa ăn thịnh soạn. Tuy nhiên, sự cố xảy ra khi Linh cố gắng quyến rũ chủ quán – một gã đàn ông cục súc, thô lỗ. Khác với bác tài hay thầy Hùng, gã chủ quán này không dễ bị khuất phục bởi vẻ đẹp. Hắn nhìn Linh với ánh mắt khinh bỉ và yêu cầu tiền mặt ngay lập tức.
Linh cố gắng dùng cơ thể mình để thương lượng, nhưng sự thô lỗ của gã chủ quán khiến Linh sợ hãi và lúng túng. Thời gian trôi đi nhanh chóng. Khi đồng hồ điểm 22:00, Linh vẫn chưa thể tìm được cách “thanh toán” cho bữa ăn và cũng không thể rời khỏi quán.
THÔNG BÁO: THỬ THÁCH THẤT BẠI. KÍCH HOẠT HÌNH PHẠT: TRA TẤN ĐÊM TRẮNG.
Ngay lập tức, gã chủ quán như được tiếp thêm sức mạnh từ trò chơi. Hắn chộp lấy tóc Linh, lôi xộc Linh vào một căn phòng cũ kỹ, hôi hám phía sau quán. Căn phòng tối tăm, chỉ có một bóng đèn vàng leo lắt và mùi ẩm mốc nồng nặc. Hắn ném Linh xuống một chiếc giường sắt rỉ sét và khóa chặt cửa lại.
“Mày tưởng dùng cái mặt dâm đãng này là muốn gì cũng được sao? Để tao dạy cho mày biết thế nào là đau đớn!”
Cơn ác mộng bắt đầu. Gã chủ quán lôi ra một chiếc hộp chứa đầy những dụng cụ tra tấn tình dục kinh khủng. Đầu tiên, hắn dùng những chiếc kẹp núm vú bằng thép sắc lạnh, kẹp chặt lấy hai đầu ngực của Linh.
“Aaaa! Đau… làm ơn dừng lại!” Linh hét lên, nhưng tiếng hét của Linh chỉ làm gã hưng phấn hơn. Hắn vặn chặt những chiếc kẹp, khiến núm vú Linh đỏ rực và đau nhức đến mức tim đập loạn nhịp.
Chưa dừng lại, hắn lấy ra một chiếc kẹp hột le nhỏ xíu nhưng cực kỳ chắc chắn. Hắn thô bạo banh hai chân Linh ra và kẹp chặt lấy hạt lựu của Linh. Sự kích thích đau đớn xen lẫn khoái lạc cưỡng chế khiến Linh run rẩy, nước dâm chảy ra ròng ròng nhưng không thể đạt được đỉnh điểm vì nỗi đau quá lớn.
Đỉnh điểm của sự tra tấn là khi hắn lôi ra một chiếc cặc giả bằng silicon đen xì, kích thước to lớn một cách bất thường và có gai xung quanh. Hắn không dùng dầu bôi trơn mà thúc mạnh nó vào trong âm đạo của Linh một cú lút cán.
“Hự…!!!” Linh trợn ngược mắt, cảm giác như cơ thể bị xé toạc ra làm đôi.
Suốt cả đêm hôm đó, gã chủ quán không ngừng sục chiếc cặc giả vào lồn Linh với tốc độ và cường độ khủng khiếp. Những chiếc kẹp trên ngực và vùng kín liên tục được vặn chặt hơn mỗi khi Linh định ngất đi. Linh bị tra tấn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê, cơ thể Linh bị giày vò bởi những món đồ chơi tình dục vô hồn nhưng tàn nhẫn.
Linh khóc lóc, cầu xin, nhưng đáp lại chỉ là những tiếng cười ngạo nghễ của gã chủ quán và tiếng thịt va chạm bạch bạch chát chúa vang lên trong căn phòng tối. Mỗi lần cặc giả thúc sâu vào tử cung, Linh lại cảm thấy một sự nhục nhã tột cùng, nhận ra mình giờ đây chẳng khác gì một món đồ chơi tình dục bị hỏng.
Khi ánh bình minh ló rạng, gã chủ quán rời đi, để lại Linh nằm bất động trên giường sắt, toàn thân bầm tím, vùng kín sưng tấy và đỏ rực, tinh thần hoàn toàn sụp đổ sau một đêm bị hành hạ không thương tiếc.