Lạc thành
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Lạc thành
Tác Giả: lâm dạ
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Dâm Hiệp, Gái Xinh, Loạn Luân, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 24/08/2026
LẠC THÀNH
Chương 1: Bóng ma quá khứ
Sương mù dày đặc quấn lấy ba thân ảnh như những sợi xích vô hình, kéo họ xuống vực thẳm của nơi tận cùng thế giới. Võ Quân bước đi phía trước, từng bước chân nặng nề in sâu trên nền đất đỏ au của Lạc Thành — tòa thành không tên trên bất kỳ tấm bản đồ nào của Chu Thần Đế Quốc. Hắn mặc áo giáp da đã sờn cũ, thanh kiếm đeo bên hông phát ra tiếng kêu lạch cạch mỗi khi hắn di chuyển. Nhưng điều khiến hắn siết chặt nhất không phải thanh kiếm, mà là bàn tay nhỏ bé đang bám vào cánh tay hắn từ phía sau.
Thanh Tú. Vợ hắn. Người phụ nữ mà hắn đã đánh đổi cả giang sơn để giữ lấy.
Nàng bước theo chồng, thân hình mệt mỏi nhưng vẫn toát lên một vẻ đẹp khiến mọi kẻ lạc lối trong sương mù phải ngoái nhìn. Dù đã nhem nhuốc bụi đường, gương mặt đằm thắm của nàng vẫn sáng bừng giữa biển sương xám xịt. Cặp ngực vun cao của nàng phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp, đẩy mạnh vào lớp vải áo mỏng đã ướt đẫm mồ hôi, khiến hai núm vú hơi thâm lại theo thời gian hiện rõ qua lớp vải mỏng tang. Cặp mông tròn lẳn của nàng lắc lư theo từng bước đi, vẽ nên những đường cong chết người dưới ánh sáng mờ ảo của đuốc resin. Nàng đã ba mươi tuổi, độ tuổi khiến cơ thể người phụ nữ đạt đến đỉnh cao của sự mặn mà — da thịt săn chắc nhưng mềm mại, eo thon nhưng hông nở nang đầy đặn, đùi trắng ngần lộ ra từ khe áo dài bị xẻ cao khi nàng bước qua những tảng đá lởm chởm.
“Chàng…” Thanh Tú thì thầm, giọng nàng run run vì lạnh và mệt. “Chúng ta đến nơi rồi sao?”
Võ Quân quay lại, ánh mắt hắn đen như hố sâu không đáy. Hắn không trả lời. Hắn chỉ kéo nàng sát vào lòng, để nàng cảm nhận nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực rắn rỏi của hắn. Bàn tay to lớn của hắn vuốt nhẹ xuống cặp mông tròn lẳn của nàng qua lớp vải ướt, siết chặt khiến nàng khẽ rên lên một tiếng nhỏ xíu.
“Im lặng, đừng nói gì” hắn gầm nhẹ vào tai nàng, hơi thở nóng hổi phả nhẹ lên vành tai nhạy cảm. “Ở đây, đừng nói gì cả che lại khuôn mặt đi đừng để ai nhận ra.”
Phía sau, Võ Minh ngồi nép phía sau lưng mẹ. Cậu bé nhút nhát, đôi mắt còn non nớt ngơ ngác nhìn những bóng người lướt qua trong sương — những kẻ bại tướng, tử tội trốn án, những linh hồn không còn đường về. Cậu nắm chặt vạt áo mẹ, cảm nhận sự ấm áp từ cơ thể nàng truyền qua lớp vải mỏng. Nhưng cậu không biết rằng, chính sự ấm áp ấy sắp trở thành thứ khiến cậu thức trắng đêm đầu tiên ở Lạc Thành.
Họ đặt tên nó là Lạc Thành — thành phố của kẻ lạc lối.
Võ Quân đặt tay lên ngực nơi một bức thư hoàng tộc và món bảo vật có thể làm lung lay ngai vàng — bí mật về Chu Vương Đế Quân. Chính thứ đó đã khiến cả nhà hắn phải bỏ chạy khỏi hoàng cung, trở thành kẻ bị truy sát khắp bốn phương. Hắn không thể để vợ con biết chi tiết. Ít nhất là chưa.
Ba người tìm được một căn nhà trọ ọp ẹp ở rìa nội thành. Căn phòng chỉ có một chiếc giường gỗ mục nát đẩy sát tường, một cái bàn trà bám đầy mạng nhện, và một ngọn nến leo lét trên bệ đá. Võ Minh được kê một tấm chiếu ở góc phòng, cách giường của cha mẹ bởi một tấm vải mỏng treo lủng lẳng.
Đêm xuống. Sương mù bên ngoài dày đặc đến mức không thể nhìn thấy ngón tay. Tiếng gầm của yêu thú vọng từ núi sâu xa xăm, xen lẫn tiếng cười nói khàn đục của bọn say rượu dưới đường.
Thanh Tú ôm con vào lòng, vuốt ve mái tóc đen mượt của Võ Minh. “Chúc con ngủ ngon!” nàng thì thầm, hơi thở thơm tho phả nhẹ lên trán cậu. “Mẹ ngủ đây.”
Khi nàng ôm con, cơ thể nàng vô thức áp sát vào ngực cậu. Cặp ngực vun cao của nàng đè nặng lên cánh tay Võ Minh, núm vú hơi thâm lại theo thời gian cứng lên vì lạnh, cọ xát qua lớp vải mỏng khiến cậu bé mười bảy tuổi đột nhiên cảm thấy một luồng nhiệt lạ kỳ dâng lên từ bụng dưới. Cậu không hiểu đó là gì. Cậu chỉ biết cơ thể mình đang phản ứng một cách kỳ lạ trước mùi hương cơ thể của mẹ — mùi sữa, mùi mồ hôi pha lẫn mùi hương hoa nồng nàn từ mái tóc nàng.
Võ Minh giả vờ chìm vào giấc ngủ, nhưng đôi mắt cậu hé mở qua khe mi. Cậu thấy cha mình đứng bên cửa sổ, lưng quay về phía giường, vai run run vì căng thẳng. Rồi hắn quay lại.
Ánh nến chao đảo trên tường, hắt lên bóng dáng hai người đang tựa chặt vào nhau trong không gian yên tĩnh. Võ Quân tiến đến bên giường, đôi mắt hắn nhìn xuống Thanh Tú với một thứ ánh sáng đen tối, đói khát. Hắn không nói gì. Hắn chỉ cúi xuống, bàn tay rắn rỏi nắm lấy cổ tay nàng, kéo nàng đứng dậy từ chỗ đang ôm con.
“Chàng…” Thanh Tú thì thầm, giọng nàng run rẩy.
Võ Quân đặt ngón trỏ lên môi nàng. Hắn kéo nàng về phía góc phòng xa nhất, nơi ánh nến không chiếu tới. Nhưng bóng của họ vẫn in rõ trên tường — một bóng cao lớn đang bao trùm lấy bóng nhỏ bé, ép nàng dựa lưng vào tường lạnh giá.
Hơi thở Võ Quân phả nhẹ lên cổ Thanh Tú, mang theo sức nóng hổi làm làn da nàng run lên một phản xạ tự nhiên. Bàn tay rắn rỏi trượt nhẹ từ bờ vai xuống vòng eo, kéo nàng áp sát vào lồng ngực đang phập phồng dồn dập. Hắn cúi đầu, mũi chà nhẹ vào đường xương quai xanh của nàng, hít sâu mùi hương cơ thể nàng — mùi của sự xâu hổ pha lẫn khao khát.
“Nàng biết không,” hắn thì thầm, giọng trầm ấm rung trong không khí. Làm nàng bị kích thích.”Suốt ba ngày qua, ta chỉ nghĩ đến việc đè nàng xuống và địt cho đến khi cả hai chúng ta quên được những ngày vất vả vừa qua.”
Thanh Tú rùng mình. Nàng định nói gì đó, nhưng Võ Quân đã cúi xuống, môi hắn chặn lấy môi nàng trong một nụ hôn sâu nồng nàn, cuồng nhiệt. Lưỡi hắn xâm nhập miệng nàng không thương tiếc, quấn lấy lưỡi nàng, hút cạn từng giọt nước bọt ngọt ngào. Nàng rên rỉ trong cổ họng, hai tay vô thức bấu vào vai áo hắn.
Võ Quân không dừng lại ở đó. Bàn tay hắn luồn xuống dưới váy nàng, xoa nắn cặp mông tròn lẳn qua lớp vải lót mỏng. Rồi hắn kéo váy nàng lên, để lộ đôi chân trắng ngần, đùi mở ra trong bóng tối. Hắn đặt bàn tay thô ráp lên giữa hai đùi nàng, cảm nhận sự ẩm ướt đang lan tỏa qua lớp vải lót.
“Ưm… chàng… con…” Thanh Tú thở hổn hển, cố gắng giữ ý thức.
“Con nó đang ngủ rồi” Võ Quân gầm, môi hắn di chuyển xuống cổ nàng, cắn nhẹ vào da thịt mềm mại để lại dấu đỏ ửng. “Nàng đừng rên quá to như mọi khi là được … ”
Hắn không nói hết câu. Thay vào đó, hắn quỳ xuống trước mặt nàng, kéo phăng chiếc quần lót mỏng xuống đầu gối. Lông mu đen mượt của nàng hiện ra trong bóng tối, ẩm ướt và bóng loáng vì dâm thủy đã rỉ ra. Võ Quân không chần chừ. Hắn ghì chặt hai đùi nàng, ép nàng dang chân rộng hơn, rồi áp mặt vào giữa háng nàng.
Lưỡi hắn liếm một đường dài từ dưới lên trên, quét qua âm đạo đang co bóp khao khát của nàng, rồi dừng lại ở hạt le nhỏ xíu đã sưng đỏ. Hắn mút mạnh, lưỡi quấn quanh hạt le, đẩy nàng lên bờ vực điên loạn.
Thanh Tú cắn chặt môi để không kêu thành tiếng. Đầu nàng ngửa về sau, đập mạnh vào tường, cặp ngực vun cao phập phồng dữ dội dưới lớp áo mỏng. Nàng vô thức xoa nắn hai bầu ngực của mình qua lớp vải, núm vú hơi thâm lại theo thời gian cứng ngắc cọ xát vào lòng bàn tay nàng, khiến nàng rên rỉ không kiểm soát.
Võ Quân ngẩng lên, khóe miệng hắn lấp lánh dâm thủy của nàng. Hắn đứng dậy, tháo dây lưng quần, kéo dương vật đã cứng ngắc của hắn ra. Đầu khấc to tướng, gân guốc nổi lên dưới ánh nến, nhỏ giọt dịch nhờn trong suốt. Hắn nắm lấy eo nàng, xoay người nàng lại, ép nàng chống tay vào tường, cặp mông tròn lẳn nhô cao về phía hắn.
“Nàng sẽ nhận lấy tất cả,” Võ Quân khẽ gầm lên, đầu khấc cọ nhẹ vào khe âm đạo ẩm ướt của nàng. “Từng tấc một.”
Rồi hắn đâm mạnh vào.
Thanh Tú há miệng im bặt, mắt trợn tròn. Sự xâm nhập mãnh liệt khiến nàng co rút, âm đạo siết chặt lấy thân buồi của hắn như muốn bóp nghẹt. Võ Quân không cho nàng thời gian thời gian nghỉ ngơi thích nghi. Hắn bắt đầu nhịp đâm dồn dập, mỗi cú đều đâm sâu đến tận cùng, va chạm vào tử cung nàng khiến nàng run rẩy không ngừng.
“Á… ưm… chàng… quá sâu…” Thanh Tú thở hổn hển, nước miếng chảy dài từ khóe miệng.
Võ Quân ghì chặt lấy vai nàng, ngón tay bấm sâu vào da thịt trắng ngần. Hắn đâm mạnh hơn, nhanh hơn, tiếng da thịt va chạm vào nhau phát ra những tiếng bạch bạch ướt át trong bóng tối. Cặp mông tròn lẳn của nàng rung lên bần bật theo từng nhịp đâm, da thịt trắng nõn nổi lên những vết đỏ do bàn tay hắn siết chặt.
“Nàng trơn quá, nhiều nước quá ” hắn gầm, giọng đầy dâm đãng. “Từng lỗ, từng tấc da đều quyến rũ.”
“Em… em thuộc về chàng…” Thanh Tú rên rỉ, cơ thể nàng co giật. “Chỉ thuộc về chàng… ưm… a…”
Võ Quân kéo nàng đứng thẳng, một tay hắn xoa nắn cặp ngực vun cao qua lớp áo, tay kia vuốt ve hạt le đang sưng đỏ. Hắn cắn vào vành tai nàng, thì thầm những lời tục tĩu đầy chiếm hữu: “Ta sẽ đổ đầy lồn nàng bằng tinh trùng của ta. Nàng sẽ mang mùi của ta suốt cả ngày mai. Mỗi khi bước đi, nàng sẽ cảm nhận ta còn ở bên trong.”
Thanh Tú rùng mình đến tận xương tủy vì khoái cảm trong lời nói vừa rồi. Sự thô bạo trong lời nói của hắn làm nàng cảm thấy một luồng điện khoái cảm bùng nổ từ tử cung, lan tỏa khắp cơ thể. Nàng bắt đầu chủ động nhún người theo nhịp đâm của hắn, cặp mông tròn lẳn va chạm vào háng hắn với tiếng bạch bạch ngày càng to.
“Xuất tinh… cho em…” nàng thở hổn hển, mắt trợn ngược. “Đổ đầy… lồn em đi… a… a…”
Võ Quân gầm lên như thú dữ. Hắn siết chặt eo nàng, đâm một cú cuối cùng thật sâu, đầu khấc chạm vào tử cung nàng. Rồi hắn xuất tinh — từng dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn thẳng vào sâu trong âm đạo nàng, tràn ra ngoài chảy dọc theo đùi nàng. Thanh Tú cũng lên đỉnh cùng lúc, cơ thể nàng cong vút như cây cung, miệng há ra nhưng không thể phát ra tiếng nào ngoài tiếng rên nghẹn ngào.
Họ đứng đó, quấn quýt trong bóng tối, hơi thở hổn hển hòa làm một. Võ Quân vẫn còn ở bên trong nàng, buồi hắn mềm dần nhưng vẫn đủ để giữ tinh dịch không tràn ra. Hắn ôm nàng từ phía sau, môi hôn nhẹ lên gáy nàng, giọng đã dịu đi nhưng vẫn đầy uy quyền: “Ngủ đi. Sáng mai còn nhiều việc.”
Thanh Tú gật đầu yếu ớt, cơ thể nàng vẫn run rẩy vì dư âm khoái cảm. Nàng kéo váy xuống, cảm nhận tinh dịch của chồng nhớt nhát giữa hai đùi, nhưng nàng không lau. Nàng muốn giữ lấy — như một dấu ấn, như một lời thề.
Nhưng cả hai đều không biết rằng, ở góc phòng kia, dưới tấm chiếu mỏng, Võ Minh vẫn mở to đôi mắt. Cậu đã thấy hết. Cậu đã nghe hết. Và cơ thể cậu — lần đầu tiên trong đời — đã phản ứng với cảnh tượng ấy bằng một sự cương cứng đau đớn, kỳ lạ, khiến cậu vừa xấu hổ vừa khao khát một thứ mà cậu chưa thể đặt tên.
Ba ngày sau, Võ Quân đưa vợ con vào nội thành. Lạc Thành có bốn Sinh Tử Đài ở bốn góc thành — những đấu trường nơi kẻ thua cuộc sẽ không bao giờ bước ra, và kẻ thắng cuộc sẽ có quyền sống sót thêm một ngày. Mắt Võ Quân dán vào những tấm bảng treo lệnh chiêu mộ chiến binh. Hắn biết, để được ở lại và có chỗ đứng, hắn phải tham gia các chiến trường khai phá ngoài núi sâu, nơi các đoàn thợ săn tìm kiếm tài nguyên quý hiếm và đối mặt với yêu thú. Hắn không thể để vợ con sống mãi trong cảnh màn trời chiếu đất.
Hắn đánh đổi ba ngày làm thuê để có được một tấm bản đồ săn thú. Đêm đó, trong căn nhà trọ ọp ẹp, Võ Quân ngồi xem bản đồ dưới ánh nến. Thanh Tú ngồi bên cạnh, tay run run đặt lên bàn tay chồng.
“Chàng phải sớm trở về,” nàng thì thầm, giọng nghẹn ngào. “Nơi xa lạ này em và con không có ai ngoài chàng.”
Võ Minh nằm ở góc phòng, giả vờ ngủ. Nhưng đôi tai cậu vẫn rõ mồn một từng lời cha mẹ thì thầm. Cậu sợ cha ra đi không quay về. Sợ một mình với mẹ giữa nơi xa lạ này. Nhưng cậu cũng sợ thứ khác — thứ cảm giác kỳ lạ mỗi khi nhìn thấy cơ thể mẹ trong bóng tối.
Võ Quân không trả lời. Hắn chỉ gật đầu và giấu bức mật thư dưới nền đất. Sáng mai hắn sẽ lên đường cùng đoàn khai phá. Trước khi đi, hắn ôm vợ con vào lòng, đặt nụ hôn đặt lên trán Thanh Tú và Võ Minh. Nhưng khi môi hắn chạm vào trán Thanh Tú, ánh mắt hai người giao nhau — một tia lửa đen tối cháy âm ỉ.
Võ Minh giả vờ ngủ sâu, nhưng cậu nằm nghiêng về phía tấm vải ngăn cách, để có thể nhìn qua khe hở. Cậu thấy cha mẹ đứng đối diện nhau ở giữa phòng. Ánh nến leo lét phản chiếu trên gương mặt tuấn tú nhưng đầy vết sẹo của Võ Quân, và trên thân hình mảnh mai nhưng đầy đặn của Thanh Tú.
Võ Quân tiến đến. Hắn không hôn nàng. Hắn túm lấy cổ áo nàng, xé toạc một cách thô bạo. Nút áo văng tứ tung. Cặp ngực vun cao của Thanh Tú bật ra khỏi lớp vải giam cầm, hai bầu ngực trắng nõn rung lắc theo nhịp thở gấp gáp, núm vú hơi thâm lại theo thời gian đã cứng ngắc vì kích thích. Nàng không kêu la. Nàng chỉ run rẩy, đôi mắt đen láy nhìn chồng với sự chờ đợi pha lẫn khao khát.
“Cúi xuống,” Võ Quân ra lệnh, giọng hắn khàn đục.
Thanh Tú quỳ xuống nền đất lạnh. Hắn bước đến trước mặt nàng, tháo dây lưng quần, kéo dương vật đã cương cứng đến mức đau đớn ra trước mặt nàng. Đầu khấc to tướng, tím ngắt vì máu tụ, nhỏ giọt dịch nhờn trong suốt xuống cằm nàng.
“Mút cho ta đi” hắn ra lệnh.
Thanh Tú không do dự. Nàng há miệng, lưỡi nàng liếm nhẹ quanh đầu khấc, quét qua khe nhỏ ở đỉnh, rồi ngậm lấy toàn bộ phần đầu vào miệng. Nàng mút chậm rãi, lưỡi quấn quanh thân dương vật, tạo ra những tiếng chụt chụt ướt át trong im lặng của đêm. Võ Quân gầm nhẹ, bàn tay hắn cấm lấy đầu nàng, ép nàng ngậm sâu hơn.
“Sâu hơn. Nữa đi ta đang sướng …”
Thanh Tú nghẹn ngào, nhưng nàng vẫn cố gắng ngậm sâu hơn. Dương vật hắn chạm vào cổ họng nàng, khiến nàng nôn nao. Nàng rút ra, thở hổn hển, nước bọt trắng đục chảy dài từ khóe miệng xuống cằn, rơi xuống cặp ngực vun cao đang phập phồng. Rồi nàng lại ngậm vào, lần này nhanh hơn, mạnh hơn, đầu nàng chuyển động dồn dập trước háng hắn.
Võ Quân kéo nàng đứng dậy, xoay người nàng lại, ép nàng cúi xuống bàn gỗ. Hắn kéo váy nàng lên, kéo phăng chiếc quần lót xuống mắt cá chân. Cặp mông tròn lẳn của nàng nhô cao, trắng nõn như tuyết, xen kẽ là khe âm đạo đã ướt đẫm, lông mu dính bết vì dâm thủy. Hắn vỗ mạnh vào mông nàng một cái — bốp — khiến da thịt trắng ngần nổi lên vết đỏ hằn.
“Ưm!” Thanh Tú rên lên, cơ thể nàng co rút vì đau và sướng.
“Im lặng,” hắn gầm, vỗ thêm hai cái nữa, mỗi cái đều để lại dấu tay đỏ au trên mông nàng. “Nàng là của ta. Ta muốn làm gì thì làm.”
Rồi hắn đâm vào. Không chần chừ, không dịu dàng. Một cú thọc sâu đến tận cùng, khiến Thanh Tú há miệng im bặt, mắt trợn tròn. Âm đạo nàng siết chặt quanh dương vật hắn, co bóp như muốn hút sâu hơn nữa. Võ Quân bắt đầu địt nàng với nhịp điệu điên cuồng — mỗi cú đâm đều mạnh đến mức bàn chân nàng trượt trên nền đất, ngực nàng cọ xát vào mặt bàn gỗ thô ráp.
Bạch. Bạch. Bạch.
Tiếng da thịt va chạm vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng thở hổn hển của cả hai. Võ Quân ghì chặt lấy eo nàng, đầu ngón tay bấm sâu vào da thịt, để lại những vết đỏ rực. Hắn cúi xuống, một tay xoa nắn cặp ngực vun cao đang đung đưa theo từng nhịp đâm, tay kia chà sát hạt le sưng đỏ của nàng.
“Nói đi,” hắn thì thầm giọng đầy dâm đãng. “Nói nàng muốn ta địt nàng như nào đi.”
“Ưm… a… em muốn…” Thanh Tú thở hổn hển, mặt nàng đỏ bừng vì xấu hổ và khoái cảm. “Em muốn chàng địt em… địt em như con điếm… a… sâu nữa…”
Võ Quân gầm lên. Hắn kéo nàng đứng thẳng, quay người nàng lại, nhấc nàng lên bàn gỗ. Hắn đứng giữa hai chân nàng đang dang rộng, đầu khấc cọ nhẹ vào âm đạo đang giật giật của nàng. Rồi hắn đâm vào lần nữa, lần này từ phía trước, để nhìn rõ từng biểu cảm trên gương mặt nàng.
Thanh Tú ngửa đầu ra sau, cặp ngực vun cao rung lắc dữ dội, hai bầu vú với núm vú cứng ngắc chỉa thẳng lên trần nhà. Nàng vô thức túm lấy tay hắn, đặt lên ngực mình, ép hắn xoa nắn mạnh hơn. Nàng đã hoàn toàn buông bỏ, lý trí tan biến, chỉ còn lại bản năng cơ thể đang đòi hỏi được thỏa mãn.
“Xuất tinh… anh ơi…” nàng rên rỉ, giọng nàng vỡ vụn. “Đổ đầy lồn em… a… chàng… a…”
Võ Quân siết chặt eo nàng, đâm một cú cuối cùng thật sâu. Hắn xuất tinh — từng dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh bắn thẳng vào tử cung nàng, tràn ra ngoài chảy dọc theo khe mông, rơi xuống nền đất. Thanh Tú cũng lên đỉnh, cơ thể nàng cong vút, miệng há ra hét lên một tiếng rên nghẹn ngào, âm đạo co bóp dữ dội hút từng giọt tinh dịch còn sót lại.
Họ quấn quýt trên bàn gỗ, hơi thở hổn hển hòa làm một. Võ Quân vẫn còn ở bên trong nàng, dương vật hắn mềm dần nhưng vẫn đủ để lấp đầy nàng. Hắn hôn nhẹ lên trán nàng, giọng đã dịu đi: “Ta sẽ trở về. nàng hãy chờ ta.”
Thanh Tú gật đầu yếu ớt, cơ thể nàng vẫn run rẩy. Nàng cảm nhận tinh dịch của chồng đang chảy ra từ âm đạo nàng, nhớt nhát giữa hai đùi. Nàng không lau. Nàng muốn giữ lấy — như một lá bùa hộ mệnh, như một lời hứa.
Ở góc phòng, Võ Minh vẫn nằm im. Cậu đã thấy hết. Cậu đã nghe hết. Và lần này, cậu không chỉ cảm thấy sự cương cứng kỳ lạ. Cậu còn cảm thấy một thứ gì đó sâu hơn — một sự ghen tị mơ hồ, một khao khát được chạm vào, được ôm lấy, được là người đàn ông khiến mẹ mình rên rỉ như vậy.