Kí Sinh Trùng Xúc Tu – Update Chương 7

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Kí Sinh Trùng Xúc Tu – Update Chương 7

Ngày Cập Nhật : 21/08/2026

Chương 6: Buổi sáng của Thảo

*Phương Thảo*

Sáng thứ sáu, Thảo thức giấc trên chiếc giường ngủ quen thuộc của mình. Ánh nắng ban mai lén lút rọi qua khe hở của tấm rèm treo trên ô cửa sổ. Tiếng chim hót líu lo ở bên ngoài báo hiệu một ngày mới đã đến. Thảo nhẹ nhàng duỗi người, mắt khẽ chớp chớp trước khi choàng tỉnh. Thế giới xung quanh nàng vẫn còn mơ hồ lắm, nhưng Thảo vẫn cố chống lại cái ham muốn được ngủ nướng thêm một chút nữa, chứ không là nàng trễ giờ học mất.

Như mọi khi, Thảo với tay lấy chiếc điện thoại trên chiếc bàn đầu giường. Bây giờ đã là 6 giờ sáng, cũng là lúc Thảo làm thủ tục chuẩn bị bản thân trước khi đến trường. Nàng thường bắt đầu với việc vệ sinh cá nhân, thay đồ, đánh một chút son phấn nhẹ nhàng cho xinh xắn, và rồi đi xuống nhà ăn sáng cùng với mẹ và em gái của mình. Lúc thì cơm tấm, lúc thì xôi, lúc thì bánh mì, lúc thì cơm chiên. Mẹ Thảo lúc nào cũng đảm bảo hai đứa con gái của mình được ăn uống đầy đủ trước khi đi học.

Nhưng khác với mọi khi, hôm nay cơ thể của Phương Thảo đang rất là ê ẩm và đau nhức với những dư âm khoái cảm vẫn còn đang âm ỉ trong người. Cái ký ức tồi tệ, hay phải nói là sung sướng mới đúng, đang dần hiện rõ trong tâm trí nàng. Thảo muốn từ chối nhớ lại cái đêm dài dằng dẵng ấy, nhưng khi nhìn xuống cơ thể trần trụi của mình trên chiếc ga giường vẫn còn âm ẩm dâm thủy pha lẫn mùi hương nhục dục từ tối hôm qua, nàng không thể nào quên được cái trải nghiệm phê pha và đê mê của lần đầu chính thức được làm con gái thật thụ.

Ai mà biết được trên thế gian này lại có một thứ khoái cảm tuyệt vời đến thế chứ. Cái khoảnh khắc Thảo đầu hàng trước vị chủ nhân mới của cơ thể mình, cũng là lúc nàng nhận ra mình bỏ lỡ nhiều thứ khác đến nhường nào. Ở đời đâu phải chỉ biết học và thi cử, nó còn có nhiều thứ khác đáng để khám phá nữa chứ bộ. Đúng không?

Phương Thảo vén lọn tóc ở trên gương mặt dễ thương của nàng sang một bên, mắt nheo nheo làm quen với tia nắng vàng ban mai đang nhảy múa trong căn phòng. Mùi vị ái tình của màn đêm vẫn còn thoang thoảng lướt qua mũi và cổ họng Thảo, một mùi hương nồng nàn, ngòn ngọt của pheromone đầy kích thích nhưng không phải là của con người. Nơi nó xuất phát lại chính từ sâu bên trong cơ thể nàng.

Thảo có thể cảm nhận được sự chuyển động chậm chạp như một con rắn đang cuộn tròn bên trong dạ dày mình. Nó không phải là một cơn đau nhói, mà là một sự rung động êm dịu lan tỏa khắp cơ thể Thảo. Phải, đó chính là chiếc xúc tu dạ dày đang nằm nghỉ ngơi bên trong bao tử nàng. Nó đẩy nhẹ lên trên lỗ rốn của Thảo, cũng là nơi những sợi xúc tu nhỏ nhắn màu hồng nhạt lúc nào cũng lắc lư theo một nhịp điệu lạ lùng không thể giải thích được. Đó cũng là nơi khởi nguồn của mọi việc xảy ra vào ngày hôm qua.

Tuy nhiên, khi Thảo chống cùi chõ để cựa mình ngồi dậy, nó bất chợt rung lên một cái nhẹ nhàng như một lời chào buổi sáng hơn là một sự tuyên bố chiếm hữu. Chiếc xúc tu không hề phản ứng mạnh bạo hay gì cả, chỉ là nhắc nhở Thảo rằng nàng đã có một người bạn cùng phòng vừa mới chuyển đến và đang làm quen với ngôi nhà mới của mình.

Thảo như muốn nín thở, mọi tế bào trong cơ thể nàng như đang tập trung vào thứ sinh vật ngoại lai đang kí sinh bên trong người mình.

Thảo đưa ánh mắt lên bên trên cơ thể mình một chút. Khác với mọi khi, Thảo có cảm giác hôm nay bầu ngực mình có chút nặng nề và…đầy đặn hơn lúc trước. Nàng đưa mắt nhìn xuống và phát hiện có đến ba, bốn đường lằn nhỏ chạy ngoằn ngoèo bên dưới làn da trắng hồng của mình trên mỗi bầu vú, có thể thấy rõ từ bên ngoài.

Những sợi xúc tu nhỏ xíu trườn vòng quanh cặp nhũ hoa, xâm nhập vào từng nang sữa và thùy vú, tạo áp lực lên lớp biểu bì. Nó cũng tỏa ra một chút năng lượng kì lạ, vừa ấm áp lại vừa châm chích lên dây thần kinh ngực của Thảo. Có lẽ bởi vậy mà núm vú bé bé xinh xinh của nàng đang cứng lên thấy rõ, tuy không đến mức đau nhức nhưng lại rất nhạy cảm trước những làn gió thổi từ cái quạt trần trong phòng.

Thảo đưa tay lên chạm vào làn da mềm mại trên ngực mình, chính xác hơn là chạm vào mấy cái đường lằn xúc tu khiến chúng nó quắn quéo trườn đi chỗ khác như muốn tránh tiếp xúc với ngón tay của nàng. Bầu vú Thảo như bị sưng lên, căng phồng vì hơi nóng và những cảm giác mới lạ không sao giải thích được. Thế nhưng, Thảo không còn sợ sệt như trước, mà đã bắt đầu làm quen với chúng.

Bên cạnh đó, lồn Thảo cũng đang nhạy cảm không kém. Tại vì sao? Tại vì con xúc tu âm đạo bên trong lồn nàng cũng đột nhiên khẽ chuyển động, như đang cùng phản ứng với đám sợi xúc tu trên ngực vậy. Nó di chuyển một cách chậm rãi, tạo ra lực ma sát giữa bề mặt gân gai của nó với các thớ thịt lồn của Thảo để tạo một dòng điện khoái cảm cực kì quen thuộc nhưng khó có thể cưỡng lại được.

Đồng thời, nó cũng khiến cho âm đạo nàng co thắt, như thể chính cơ thể nàng đang cố gắng kéo nó lại sâu hơn không để cho cái cảm giác bị lấp đầy đó biến mất. Hơi thở của Thảo dần trở nên dồn dập hơn, tầm nhìn hơi mờ dần và nhòe đi. Và khi chiếc xúc tu âm đạo gãi ngứa điểm G của Thảo, nàng cảm thấy cơ thể mình có hơi rướn lên cao theo bản năng, như đang phản ứng với cơn cực khoái ấy một cách không tự chủ.

Cảm giác nóng ran lan tỏa khắp lồn Thảo. Nàng có thể chủ động co thắt cơ lồn của mình để kiểm tra kích cỡ của con xúc tu âm đạo bên trong, và ôi, nó vừa đủ lớn để lấp đầy toàn bộ cái lồn, đồng thời hấp thụ hết dịch nhờn và không cho phép nó rỉ ra bên ngoài. Nghĩ lại thì có lẽ nó ngọ nguậy như vậy là để kích thích Thảo tiết ra thêm dâm thủy cho nó, không cho lồn nàng khô queo như sa mạc cũng nên.

Bao tử thì có xúc tu dạ dày, lỗ lồn thì có xúc tu âm đạo. Vậy còn cái cơ quan sinh sản thiêng liêng nhất của người con gái thì sao?

Thảo chợt nhớ lại giây phút thăng hoa nhất của tối hôm qua. Đó chính là lúc chiếc xúc tu âm đạo mở toang cửa tử cung của nàng, và bơm vào đó cái chất lỏng đặc quánh và ấm nóng vào sâu bên trong.

Không những thế mà còn có vô số các tiểu xúc tu hăng hái xâm nhập vào vùng kín đáo nhất của Thảo. Chúng nó hăng hái bơi và quấy đảo số tinh dịch ấy như đang khuấy sữa vậy. Đồng thời cơ thể của chúng va chạm vào thành tử cung, khiến Thảo cực kỳ râm ran sương sướng ở vùng bụng dưới, lại vừa cảm thấy óc ách với đống tinh trùng lấp đầy bên trong.

Nếu như cửa trước và tử cung được lấp đầy thì tại sao cửa sau lại để trống cơ chứ? Tay Thảo lần mò ra huyệt nhị của mình, cảm thấy có thứ gì như một cục nút đang nằm bên trong đó. Nó mềm mềm và đàn hồi, nhưng không cho phép Thảo đâm tay sâu vào đó. Thế nên, một lần nữa, Thảo thử điều khiển cơ đít để cảm nhận chiếc xúc tu hậu môn đang ngủ yên ở trỏng. Chiều dài của nó vừa đủ dài từ cửa mình tới cửa ruột già. Nó liên tục tiết ra chất nhờn để bôi trơn lỗ hậu của Thảo để tránh ma sát quá nhiều làm xước trực tràng.

Bên cạnh đó nó cũng tiết ra một vài chất hoá học để trực tràng hấp thụ, khiến cho Thảo cảm thấy vô cùng kích thích. Mỗi lần chiếc xúc tu ngọ nguậy hay xoay tròn bên trong, nàng cảm thấy nó ép vào cửa huyệt của nàng, nhưng điều kì lạ là Thảo không hề cảm thấy đau đớn một chút nào, chỉ có cảm giác sung sướng và đầy đặn khó tả.

Và thế đó. Cơ thể Thảo giờ đây đã trở thành một căn chung cư dành cho lũ sinh vật kí sinh ấy làm nhà riêng của chúng. Hiện tại thì đám xúc tu đang im lặng nghỉ ngơi, nhưng vẫn không ngừng theo dõi vật chủ của chúng nó.

Thảo thở dài, rồi lại thả mình xuống giường, chấp nhận cái cảm giác bị chiếm hữu bởi lũ xúc tu quái lạ ấy. Nàng cảm nhận được sự tồn tại của chúng nó trong cơ thể mình. Những sợi xúc tu não trong hộp sọ, những sợi xúc tu ngực trong cặp vú, đến những chiếc xúc tu trong lồn và hậu môn, và cả những tiểu xúc tu tử cung đang ngọ nguậy bên trong nàng nữa.

Đó là một sự kết hợp giữa khoái cảm và rung động bao trùm khắp cơ thể nàng, cho dù chúng nó đang ngủ yên đi nữa. Thảo nằm đó, trần trụi, hai chân hơi dang ra một chút, và từ từ làm quen với sự thật rằng mình đã bị sở hữu bởi những chiếc xúc tu kí sinh ấy.

Một tương lai mông lung đang chờ đợi nàng phía trước. Thảo không biết mình phải làm gì với lũ sinh vật này, ngoại trừ phải chịu đựng sự tra tấn về thể xác và tinh thần từ bọn chúng. Bỗng nhiên, Thảo nhớ đến lời của cô bạn thân của mình. Phải, chính Mỹ Ngọc là người đã khiến nàng ra nông nỗi này. Chắc chắn Ngọc phải có câu trả lời thoả đáng cho vụ việc này.

Sau khi nằm suy nghĩ thêm vài phút, Thảo quyết định rời khỏi giường và bắt đầu chuẩn bị đi học. Nó khó khăn hơn nàng tưởng. Cơ thể Thảo vẫn còn đau nhức và ê ẩm, đã vậy còn bị đám xúc tu lâu lâu co giật bên trong bắn những dòng điện khoái cảm lên não nàng, khiến Thảo phải há miệng thở hắt ra từng đợt, còn tay chân thì cứ run lẫy bẫy không thôi.

Tâm trí Thảo vẫn còn mê muội lắm, nhưng nàng cố gắng rửa mặt cho tỉnh táo rồi mặc bộ áo dài trắng bó sát người thường ngày của mình. Xong xuôi, nàng xuống nhà ăn sáng. Mẹ Thảo thấy con gái của mình liền cất tiếng hỏi thăm.

“Thảo dậy rồi hả con? Nay con dậy hơi trễ nha. Con cảm thấy sao rồi? Có cần mẹ xin nghỉ cho con hôm nay không?”

“Dạ, con không sao đâu mẹ.” Thảo nói dối. “Con khoẻ lại rồi. Chắc hôm qua con mệt quá thôi, ngủ một giấc là khoẻ à!”

“Ừa, có gì mẹ mua thuốc cho con uống. sợ con bị cảm hay gì thôi.” Mẹ Thảo, hay Ngọc thường gọi là cô Hoa, nhẹ nhàng nói, nhưng thấy con mình đinh ninh như vậy thì cũng yên tâm phần nào. Cô Hoa hôm qua là người phải xin nghỉ về sớm để đón Thảo, cho nên việc cô lo lắng là chuyện thường tình.

“Ủa Linh đâu rồi mẹ?” Thảo thắc mắc hỏi. Linh là em gái của Thảo, nhỏ hơn nàng hai tuổi, cũng đang học cấp ba nhưng khác trường. Thường thì cả ba người cùng ăn sáng, rồi mới đi học đi làm mà, nhưng mà hôm nay không thấy con bé đâu cả.

“Linh nó đi trước rồi. Nó bảo hôm nay nó có kiểm tra gì đó phải lên trường sớm.” Mẹ Thảo trả lời, tay chỉnh chu áo sơ mi trắng và chiếc váy đen công sở ngắn đến đùi của mình.

“Thôi mẹ đi làm nhé! Con đi học nhanh kẻo trễ! Có gì cứ gọi cho mẹ nhé. Ba con đi công tác chắc tuần sau mới về!” Mẹ Thảo nói, rồi nhanh chóng lên xe đi làm, không đợi nàng trả lời.

Về phần Thảo, nàng cũng nhanh chóng gặm bánh mì rồi khoá cửa nhà đi học. Từ nhà đến trường cũng tầm 15 phút. Bây giờ đã là 6:40, mà 7:00 vào học, nên Thảo phải đi nhanh một chút mới kịp.

Nói là nhanh chứ Thảo cũng khá chật vật với từng bước đi. Cái cảm giác bị lấp đầy mới mẻ ở giữa hai chân nàng làm Thảo cứ râm ran khó chịu đến nỗi đi đứng không vững. Đôi lúc Thảo phải dừng lại nghỉ giải lao, đồng thời lấy cặp che đi vùng bẹn mình để không ai nghi ngờ Thảo có thứ gì dâm dục bên trong âm đạo của nàng.

May mắn thay, Thảo đến trường vừa kịp giờ vào lớp trước khi chuông reng. Nàng nhanh chóng ngồi vào ghế, và trả lời qua loa lời hỏi thăm của lũ bạn xung quanh. Thảo đánh mắt nhìn Ngọc ngồi bên kia, thấy cô bạn thân của mình đang vẫy tay chào và nở một nụ cười thánh thiện, nhưng ánh mắt lại chứa cái gì đó đen tối một cách tinh nghịch.