Kí Sinh Trùng Xúc Tu – Update Chương 7

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Kí Sinh Trùng Xúc Tu – Update Chương 7

Ngày Cập Nhật : 21/08/2026

Mỹ Ngọc thức dậy vào sáng hôm sau. Cơ thể nàng vẫn còn đau nhức bởi dư âm của trận đục liên tụ ngày hôm qua của mấy con xúc tu kí sinh. Ngọc thấy ê ẩm khắp cả người, nhưng khác với sau khi vận động, Ngọc lại thấy dễ chịu và thỏa mãn một cách kỳ lạ.

Sau khi vươn mình chuẩn bị sẵn sàng cho một ngày mới, Ngọc bắt đầu những thói quen buổi sáng thường ngày. Nàng tận hưởng dòng nước ấm áp từ vòi hoa sen để gột rửa vết tích làm tình tối hôm qua. Không biết có phải vì tụi xúc tu hay không mà cơ thể Ngọc trông có vẻ nở nang hơn một chút.

Bầu ngực trắng mơn mởn và đầy đặn của Ngọc như hai cái bánh bao thơm ngon bổ dưỡng, vừa vặn trong đôi bàn tay nàng. Ở trên đỉnh là hai đầu núm hồng hào nhỏ bé trông thật muốn cắn một cái cho bõ ghét. Kể từ lúc xúc tu xâm chiếm lấy cơ thể mình, Ngọc cảm giác như cặp nhũ hoa có to lên và đàn hồi hơn một chút. Nàng lấy ngón tay ấn nhẹ vào bên vú phải và thoáng nhìn thấy có gì đó chuyển động ở bên dưới làn da mịn màng như phản ứng với đầu ngón tay Ngọc vậy. Một cái nhoẻn miệng cười xuất hiện trên khuôn mặt nàng.

Tiếp đến là cái vòng hai tuyệt hảo của nhân vật chính chúng ta. Ôi chao, nó thon, nó gọn không thua kém gì người mẫu hay hoa hậu cả. Bụng Ngọc tuy không có nhiều mỡ bụng nhưng vẫn mềm mại, phẳng phiu vừa đủ chứ không hề cứng nhắc. Mỗi cử động nhẹ của Ngọc đều khiến đường cong nơi vòng eo trở nên uyển chuyển, cuốn hút một cách rất tự nhiên.

Chỉ có điều phần bụng dưới có hơi phình lên một chút vì còn chứa tinh trùng bị phong ấn cùng với đám tiểu xúc tu tử cung bên trong thôi.

Nước ấm từ vòi hoa sen tiếp tục phun mạnh xuống thân thể Ngọc, khiến cho làn da trắng hồng của nàng bóng loáng và óng ả dưới ánh đèn trắng. Ngọc khẽ cong người, đẩy cao bờ mông của mình lên một chút để tác giả có cái để tả. Cặp mông trắng trẻo, đầy đặn và tròn trịa của nàng phải nói là đỉnh của chóp, trông khá là săn chắc và đàn hồi một cách dâm dục, khiến cả bản thân Ngọc cũng muốn đánh cái một cái bép. Những giọt nước chảy dọc theo cặp đít ngọc ngà của Ngọc, đi qua cái khe giữa sâu thẳm, làm ướt cả vùng kín còn đang âm ỉ của nàng.

Ngọc cắn nhẹ môi, tay từ từ lần mò xuống lồn mình và bắt đầu chà xát bằng nước lẫn xà bông tắm cho sạch sẽ. Ngón tay hư hỏng của nàng từ từ ấn vào bên trong âm đạo, cảm nhận lớp thịt bên trong dần tách ra cho sự xâm nhập của Ngọc.

“Umm…” Ngọc khẽ rên nhẹ một tiếng.

Ngọc chưa vào được một lóng tay đã bị thứ gì đó mềm mềm đầy gân gai chặn lại. Còn gì khác hơn ngoài con xúc tu âm đạo đang nằm chễm trệ ở đó. Tưởng rằng nó sẽ phản ứng mà đẩy tay Ngọc ra ngoài, nhưng không, những sợi xúc tu nhỏ hơn của nó trườn xung quanh ngón tay nàng mà kéo nhẹ vào trong như mời gọi đi sâu hơn nữa vậy. Tuy nhiên, Ngọc quyết định sẽ không nghe theo nó bởi vì nàng còn phải đi học nữa, thời gian đâu mà thẩm du giờ này.

Xong xuôi, khi Ngọc chuẩn bị mặc bộ áo dài trắng tinh khôi có chút bó sát lên người, não Ngọc như khựng lại một nhịp. Nàng cảm giác như có ai đó đang tỉnh dậy trong đầu mình vậy. Nó giống như một nhân cách khác đang tồn tại song song trong cơ thể Ngọc vậy. Không phải. Nó còn quá nhỏ, còn quá thô để xem nó là một nhân cách trưởng thành.

Cái thứ gần giống nhất mà Ngọc có thể so sánh chính là tâm trí của một đứa bé sơ sinh. Tuy nó không thể nói chuyện hoặc giao tiếp với ba mẹ nó, nhưng nó vẫn biết cách đòi thức ăn và tìm kiếm sự chăm sóc từ người thân.

Và bây giờ cái ý thức thứ hai ấy đang đói. Cái đám xúc tu ấy đang thèm khát nhiều hơn nữa. Cơ thể của Ngọc tuy rất phù hợp với nhu cầu của chúng nó, làm vật chủ chính của lũ xúc tu, nhưng chúng vẫn cần thêm một vật chủ nữa vì một lý do nào đó không rõ.

Đám sợi xúc tu trong não bỗng rung lên một cái, làm cơ thể Ngọc tê cứng. Nhưng trong khoảnh khắc đó, nàng nhận được một mệnh lệnh không lời từ chúng nó. Tâm trí Ngọc chợt suy nghĩ tới người bạn thân của mình, và điều đó khiến nàng rùng mình trong sự phấn khích lẫn e sợ.

Ngọc nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong gương với sự hào hứng và thèm khát hiện rõ trong đôi mắt nàng. Liệu nàng có nên từ chối hay ngoan ngoãn vâng lời làm theo chỉ dẫn của đám xúc tu trên người? Nghĩ đến việc mai này có một người cùng nàng tận hưởng những khoái cảm thiên đường ấy thôi thì nó cũng phần nào thuyết phục Ngọc thuận theo kế hoạch ấy rồi.

Bỗng nhiên, Ngọc cảm nhận được chiếc xúc tu âm đạo đang dần rục rịch trong lồn mình như đang vui mừng trước sự đồng thuận của nàng. Và rồi một cách chậm rãi, đầu xúc tu dần trườn ra khỏi âm đạo rồi nương theo người nàng để rướn đến bàn tay phải của Ngọc. Nàng bất ngờ trước hành động này của cái xúc tu gân gai ẩm ướt kia nhưng cũng đứng im xem nó tính làm gì.

Khi nó chạm vào tay Ngọc, không biết có phải nàng bị hoa mắt hay không nhưng mà cái thân của nó tự nhiên phát sáng màu hồng nhạt, và rồi nó nhổ ra một thứ gì đó trên tay nàng. Xong nhiệm vụ, nó bắt đầu co rút lại rồi quay về bên trong âm đạo của Ngọc.

Bỏ qua cái khoái cảm dâng trào khi nó chuyển động bên trong lồn Ngọc đi, việc quan trọng bây giờ là nó mới nhổ cái gì ra cho Ngọc vậy? Nhìn kỹ trên tay mình, nàng nhận ra đó là một viên ngọc kì dị. Nó có màu cam cam, hồng hồng, khá nhẹ và đường kính nhỏ hơn đốt ngón tay út một chút. Trên bề mặt của nó là bốn năm sợi xúc tu nhỏ như cọng tóc đang ngoe nguẩy trên tay nàng.

“Cái này là…gì vậy?” Ngọc khó hiểu, không biết làm thế nào mà con xúc tu lại nhổ ra được cái viên ngọc này. “Nếu giống như mấy truyện trên mạng thì…đây là lõi của nó à?”

Cũng có vẻ hợp lý. Nhưng mà…nó đưa cho Ngọc để làm gì?

Như để trả lời cho thắc mắc của nàng, đám xúc tu não lại nhẹ rung lên một cái, âm thầm giải đáp câu hỏi đó.

“À” Ngọc khẽ gật đầu. Sau khi đã hiểu công dụng của nó và vai trò của mình, Ngọc liền cất viên ngọc xúc tu vào cái bịch nhỏ rồi nhanh chóng mặc bộ áo dài lên người.

Cầm ổ bánh mì trên tay, Ngọc vừa đi vừa suy nghĩ về kế hoạch đen tối sắp sửa diễn ra vào hôm nay. Lũ xúc tu cũng ngọ nguậy không ngừng trong cơ thể nàng, cứ như là đang chia sẻ cái cảm xúc hồi hộp và háo hức trước một ngày mới vậy.

Vào giờ ra chơi buổi sáng, Mỹ Ngọc đưa mắt nhìn cái nhóm mấy đứa bạn lớp mình đang tụ tập tám chuyện ở dãy bàn trên của lớp. Tụi nó nói chuyện ồn ào, um củ tỏi cả lên. Bọn con trai chưa gì đã rủ nhau đi net, còn đám con gái thì bàn về mấy bộ phim Hàn tình củm ngôn tình gì đó, chả biết nữa.

Tuy nhiên, ánh mắt Ngọc chỉ chăm chăm nhìn về phía Phương Thảo, cô bạn thân của nàng. Thảo cũng đang bận nói chuyện với mấy đứa bạn, miệng mỉm cười rất tươi như thể không có chút lo âu gì trong đời. Cô bạn thân của Ngọc cũng rất xinh đẹp và duyên dáng với cách nói chuyện vừa dễ thương vừa thu hút các bạn trong lớp. Thế nên Thảo rất hòa đồng và luôn lan truyền tích cực đến cho mọi người.

Về ngoại hình thì Thảo có một thân hình khá là cân đối và có thể nói là điệu đà không kém phần hấp dẫn. Tuy chiều cao có chút khiêm tốn so với các bạn nữ cùng lớp, nhưng nhỏ vẫn sở hữu một đường cong cơ thể đầy chất lượng, thoắt ẩn thoắt hiện bên dưới tà áo dài trắng thiết tha kia, dám lắm đã đốn tim biết bao nhiêu anh chàng rồi. Mái tóc đen dài đến lưng theo đường gợn sóng uốn lượn đã qua tay những thợ làm tóc giỏi nhất quả là hợp với làn da trắng hồng của nhỏ.

Bộ ngực đầy đặn của Thảo tạo thành hai ngọn đồi thấp hơn của Ngọc một chút. Nó đàn hồi và nhún nhảy liên tục theo đà chuyển động của nhỏ. Tiếp đó là vòng hai của Thảo khá là gọn, có khi còn nhỏ hơn của Ngọc nữa, đôi lúc làm nàng chạnh lòng. Và rồi tới cặp mông của nhỏ, khỏi phải nói, số đo vòng ba của Thảo chỉ có thể là chuẩn, không nói nhiều. Nó vừa tròn lại vừa trịa cực kì gợi dục, chỉ tiếc là không được nhìn cái nốt ruồi của nhỏ ở mông trái bên dưới lớp quần lót thôi. Còn làm sao Ngọc biết thì còn lâu mới nói! :3

Ngọc còn biết một bí mật nhỏ của Thảo chính là nhỏ rất thích học múa cột. Không phải múa cột kiểu lột nội y hay gì, mà là múa cột thật sự, một bộ môn sáng tạo kết hợp giữa nghệ thuật và thể hình. Dành cho ai không biết, thì cũng có một vài lớp dạy múa cột ở các nhà trung tâm văn hóa mấy năm nay rồi.

Quay lại một chút, có lẽ do sở thích múa cột này mà trông Thảo rất là uyển chuyển và gợi cảm. Tuy Thảo rất là xấu hổ không muốn cho ai ngoài Ngọc biết, nhưng Thảo vẫn chăm chỉ đi tập mỗi khi có slot hoặc thời gian rảnh. Nhiều khi thấy Thảo cong người xuống để nói chuyện với đám bạn, Ngọc chỉ có thể tưởng tượng bao nhiêu là xúc tu sẽ đày đọa và tra tấn tấm thân hình dâm dãng kia.

Sau khi đã chuẩn bị tinh thần, Ngọc quyết định tiến hành kế hoạch của mình. Nàng từ từ đi đến gần Thảo mà tim cứ đập thình thịch trong lồng ngực. Lũ xúc tu trong người cũng im hơi lặng tiếng như đang nín thở quan sát Ngọc đi bắt cóc ai không bằng.

“Thảo ơi” Ngọc kêu lên, giọng nàng vẫn bình thường trong sự lo lắng hồi hộp đến lạ thường. “Nè, tui mua cho bà chai nước ngọt nè. Cảm ơn hộp sữa của bà hôm qua nha!”

Ngọc liền đưa cho Thảo chai nước ngọt mát lạnh mà nhỏ rất thích. Cái chất lỏng màu đen nâu ngọt lịm ở bên trong như đang ngụy trang một thứ gì đó không nên tồn tại ở bên trong cái chai nước vô tội ấy.

Thảo vui vẻ nhận lấy chai nước ngọt mà không nghi ngờ gì. “Cảm ơn bà nha Ngọc, tui cũng đang khát quá trời đây!”

Ngọc như nín thở nhìn Thảo bật cái nắp chai rồi uống hai ba ngụm liên tiếp. Sự thăng hoa trong thứ nước giải khát này đã thành công che giấu cái viên ngọc xúc tu mà Ngọc đã lén cho vào chai trước đó. Tuy viên ngọc xúc tu không có vẻ gì là dễ vỡ, nhưng nó lại tan nhanh trong chai nước như viên vitamin C sủi bọt vậy. Ngọc không hiểu lắm về cách nó sẽ xâm nhập vào cơ thể Thảo, nhưng đám xúc tu đã trấn an Ngọc, tỏ ý đừng lo lắng và để cho viên ngọc làm nhiệm vụ của mình.

Sau khi đã hoàn thành kế hoạch, bây giờ một phần của xúc tu đã xâm nhập vào cơ thể của Thảo. Nhưng Ngọc lại vừa cảm thấy tội lỗi lại vừa hào hứng trông đợi chuyện gì sẽ xảy ra trong hôm nay.

Suốt buổi sáng hôm đó, Ngọc cứ liếc sang cô bạn thân của mình liên tục, mắt cứ theo dõi nhất cử nhất động của nhỏ mấy tiết học liền. Ngọc xem coi Thảo làm gì kì lạ hay không, nhưng mãi mà vẫn thấy nhỏ vẫn bình thường như bao ngày làm Ngọc hơi chưng hửng một chút. Tuy nhiên, độ khó của bài học hôm nay và sự chuyển động ngẫu nhiên của đám xúc tu vẫn khiến nàng bị phân tâm không để ý đến thời gian. Và thế là tới giờ ăn trưa và ngủ bán trú.

Tuy nhiên, vào tiết một buổi chiều, Ngọc đã bắt đầu thấy Thảo có những cử chỉ kì lạ rồi. Nhỏ bắt đầu bồn chồn và cứ ngọ nguậy liên tục trên ghế, tay thì cứ cuộn cuộn tóc trên đầu, không có vẻ gì là đang tập trung cho tiết học lắm. Đôi gò má của Thảo bắt đầu ửng hồng lên, và nhịp thở cũng không còn đều như trước. Bộ ngực nhỏ vẫn phập phồng trong từng đợt hô hấp nghẹn ngào như đang có gì gây áp lực lên phổi nhỏ vậy.

Đôi lúc, Thảo trông có vẻ khó chịu hay gì ấy mà tay xoa xoa lên bụng mình riết. Ngọc để ý thấy khuôn mặt Thảo nhiều lúc cau mày, nhưng rồi lại thả lỏng mà thở hắt một cái rất lạ thường. Còn ánh mắt của Thảo cũng dần trở nên xa xăm, không có vẻ gì là muốn viết bài vào cuốn vở trước mặt.

Trong năm phút chuyển tiết, Ngọc lân la đến chỗ bàn của Thảo, nhẹ nhàng lên tiếng hỏi thăm cô bạn thân của mình, giả vờ như mình vừa mới phát hiện nỗi sầu não của Thảo vậy.

“Ủa Thảo, bà có sao không vậy?” Giọng Ngọc chứa đầy vẻ lo lắng nhưng cũng có một chút sự hào hứng đen tối trong đó.

“Ùa…tui hong sao…chỉ là…cảm giác hơi lạ thôi.”

Phương Thảo gật đầu và thì thầm trả lời, cứ như là đang giữ lấy một bí mật nào đó ngại ngùng nói ra. Ánh mắt Thảo có vẻ đờ đẫn và nhịp thở cũng đứt đoạn nhiều lần. Thảo cũng đang cắn nhẹ đôi môi căng mọng của nhỏ, làm Ngọc bỗng nhiên có ham muốn nút lấy bờ môi khêu gợi ấy của bạn thân mình thiệc luôn á.

Cố gắng kiềm chế suy nghĩ của mình, Ngọc hỏi thăm thêm vài câu rồi lại đi về bàn học. Ngọc thầm vui mừng khi thấy những dấu hiệu khả quan trên người Thảo, lòng đinh ninh là không sớm thì muộn, Thảo cũng sẽ chính thức là vật chủ của đám xúc tu mà thôi. Và rồi cả hai người sẽ cùng tận hưởng những khoái cảm mãnh liệt miền cực lạc với nhau. Vì dù sao thì bạn bè có phước cùng hưởng, có họa cùng chia mà phải không?