KẺ THỐNG TRỊ TẬN THẾ (truyện dài) – Update Chương 6
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: KẺ THỐNG TRỊ TẬN THẾ (truyện dài) – Update Chương 6
Tác Giả: BeardMan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Ngày Cập Nhật : 07/09/2026
CHƯƠNG 1: GẶP ĐƯỢC CƠ DUYÊN
Bầu trời xám xịt đặc quánh như chì, che khuất cả ánh nắng yếu ớt của mùa đanh, khiến cho tàn tích thành phố tranh giống như một bức tranh chì khắc u ám. Vũ, người đàn ông ba mươi tuổi với làn da ngăm đen vì nhiều năm làm bảo vệ siêu thị, ngồi thụp xuống thùng các tanh cũ kỹ trong căn nhà kho bí mật. Mồ hôi vã như tắm, thấm đẫm chiếc áo thun rách nát dính chặt vào lưng. Cơn sốt quay lại, gào thét trong huyết quản, khiến đầu anh ong ong. Hơn một tháng trôi qua kể từ khi thế giới sụp đổ, kể từ khi lũ xác sống tràn ngập đường phố. Người thân, bạn bè, tất cả đều đã ra đi, chỉ còn lại Vũ và kho hàng khổng lồ này đầy ắp hàng hóa đóng hộp, nơi anh đã chui vào kể từ ngày đầu tiên của cuộc hỗn loạn.
Cơn đau đầu dữ dội khiến Vũ không thể ngồi yên. Anh nhớ đến lời đồn đại về một phòng thí nghiệm cũ nằm sâu trong rừng trên núi, nơi mà trước đây anh từng nghe nói là nơi nghiên cứu các loại thuốc đặc trị. Với cây gậy sắt trên tay và con dao găm trong túi quần, Vũ lết bước ra khỏi siêu thị, len lỏi qua những con đường vắng tanh, tránh xa những cái bóng lê thê khập khiễng đang lang thang tìm kiếm mùi thịt sống. Cuộc hành trình lên núi là một cuộc chiến thực sự với cơ thể đang rệu rã của anh. Khi cuối cùng Vũ cũng đạp được cánh cửa của phòng thí nghiệm, mùi hóa chất chua lẹm và mùi ủng thối rữa xộc thẳng vào mũi.
Bên trong, sự hỗn loạn còn lưu lại trên từng chiếc ghế bị lật úp, những mảnh kính vụn vương vãi trên sàn nhà. Vũ lục lọi những tủ thuốc, may mắn tìm được một số loại thuốc cần thiết. Tiếp tục tìm kiếm, anh va phải một chiếc hộp kim loại nặng nề rơi từ trên kệ xuống, phát ra tiếng “keng” chói tai trong không gian tĩnh mịch. Chiếc hộp bị bung khóa ra và bên trong, một cuốn nhật ký bìa da nằm yên tĩnh, cạnh bên là một vài ống nghiệm vỡ nát. Vũ nhặt cuốn nhật ký lên, cảm giác lạnh lẽo của bìa da lan qua đầu ngón tay, rồi vội vã nhét nó vào ba lô và quay trở về nơi trú ẩn trước khi màn đêm buông xuống.
Trở lại căn nhà kho an toàn, dưới ánh đèn pin yếu ớt, Vũ mở cuốn nhật ký ra. Những trang giấy đầu tiên chứa đầy những công thức hóa học phức tạp và bản đồ phác thảo gen. Người viết, một nhà khoa học vô danh, thuật lại chi tiết về dự án bí mật của quân đội: tạo ra một loại virus có thể biến người chết thành những cỗ máy chiến đấu bất tử – những xác sống. Nhưng tham vọng đã vượt quá tầm kiểm soát. Virus rò rỉ, lan truyền qua không khí, và rồi thảm họa xảy ra. Vũ đọc từng trang, tim anh đập nhanh hơn theo từng dòng chữ. Nhưng chính những trang cuối cùng mới khiến anh phải nín thở.
Nét chữ trở nên loạn xạ, vội vã như thể người viết đang chạy đua với cái chết: “Tôi đã bị cắn. Vết thương đang hoại tử. Tôi sắp chết rồi, nhưng tôi đã tìm ra nó… tần số… cách điều khiển chúng…”. Những trang tiếp theo không còn là khoa học nữa. Chúng là những dòng ký tự lạ, những chuỗi âm tiết được viết lại cẩn thận, đi kèm với chỉ dẫn về ngữ điệu và nhịp điệu. Tác giả gọi chúng là “chú ngữ”, những câu thần chú có thể xâm nhập vào bộ não nguyên thủy của xác sống và trấn áp nó, biến con quái vật đó thành nô lệ tuyệt đối.
Vũ nhìn chằm chằm vào những dòng chữ, sự hoài nghi lẫn với niềm hy vọng mãnh liệt. Anh thử đọc thầm một đoạn, âm thanh lạ lẫm phát ra từ cổ họng anh làm không khí xung quanh như đanh cứng lại. Anh cần một đối tượng để thử nghiệm. Vũ nhớ đến khu vực sau siêu thị, nơi đôi khi có vài con xác sống lang thang. Anh cầm theo một sợi dây xích chó còn sót lại từ cửa hàng thú cưng, và con dao găm, lén lút ra ngoài.
Không khó để tìm thấy một con đơn độc. Đó là một cô gái trẻ, trông khoảng hai mươi tuổi, mặc một chiếc váy trắng bẩn thỉu rách nát. Da cô ấy trắng bệch, đôi mắt đục ngầu vô hồn, và vết cắn lớn lộ rõ trên cổ trái. Khi ngửi thấy mùi sống của Vũ, cô gầm gừ, những tiếng rít răng ken két vang lên và lao về phía anh. Vũ không lùi bước. Anh hít một hơi sâu, nhớ rõ chuỗi âm tiết trong cuốn nhật ký, và gào lên những từ ngữ đó với giọng nói trầm đục, uy lực nhất có thể.
Hiệu quả xảy ra tức thì. Cô gái xác sống dừng lại, như thể đã bị tắt công tắc. Cái gầm gừ biến mất, đôi mắt đục ngầu ấy vẫn mở to nhưng không còn sự hung hăng, thay vào đó là sự trống rỗng chờ đợi mệnh lệnh. Vũ bước lại gần, tim anh đập thình thịch không phải vì sợ hãi, mà vì sự phấn khích tột độ của quyền lực. Anh ném sợi dây xích qua cổ cô, kéo cô về phía căn nhà kho.
Bên trong, Vũ dẫn cô vào khu vực vệ sinh nhân viên nhỏ xíu mà anh đã sửa lại ống nước. Anh chỉ tay vào vòi hoa sen và ra lệnh bằng một cụm từ ngắn gọn trong cuốn nhật ký mà anh hiểu là nghĩa “làm sạch”. Cô gái xác sống đứng dậy, những ngón tay cứng ngắc bắt đầu cởi những mảnh vụn vải trên người mình. Chiếc váy rơi xuống, lộ ra cơ thể trần trụi dưới ánh đèn huỳnh quang. Dù da thịt có chút dấu hiệu của sự phân hủy nhẹ ở những chỗ bị cắn, nhưng thân hình cô vẫn còn nguyên vẹn, đôi ngực căng tròn với đôi núm hồng sẫm màu, và cái eo thon thả tạo nên một đường cong chết người.
Vũ đứng dựa lưng vào bồn rửa mặt, đôi mắt không rời khỏi cô một giây nào. Anh ra lệnh: “Tắm.”
Cô gái bật vòi nước, dòng nước lạnh buốt xối thẳng vào cơ thể cô, nhưng cô không hề run rẩy hay phản kháng. Nước chảy dài qua những kẽ ngực, trôi xuống bụng phẳng và chảy vào khe lồn đang khép hờ của cô. Vũ cảm thấy huyết quản của mình đang giãn nở, con cặc trong quần anh bắt đầu cương cứng, gồng lên đến mức đau nhức. Đây không chỉ là sự sinh tồn, đây là sự thống trị hoàn toàn. Anh bước lại gần, nhìn kỹ vào cơ thể cô đang ướt sũng, mùi nước lạnh hòa lẫn với mùi hương xác chết nồng nặc nhưng kỳ lạ kích thích.
Vũ rút con cặc đang cương cứng ra khỏi quần, vuốt ve dọc theo thân cặc nóng hổi của mình. Anh nhìn thẳng vào mắt con xác sống, đang đứng thụ động dưới vòi nước, và đọc tiếp một câu chú ngữ khác, câu mà anh hiểu là “thỏa mãn thị giác”.
Cô gái xác sống đưa tay xuống, ngón tay lạnh ngắt đặt lên âm hộ của mình. Ban đầu cô chỉ đặt đó, nhưng dưới tác dụng của chú ngữ, ngón tay cô bắt đầu di chuyển. Cô xoa bóp lỗ lồn của mình, rồi từ từ đưa một ngón tay vào trong. Vũ đứng ngay bên cạnh, tay anh đang dốc sức thủ dâm cái dương vật đang gân guốc của mình, nhìn chằm chằm vào màn trình diễn trước mặt. Cô ấy không có cảm xúc, không có rên rỉ, chỉ là những cử động cơ học theo mệnh lệnh, nhưng cảnh nhìn một con xác sống đang tự đút ngón tay vào cái lỗ lồn ướt át của nó khiến Vũ sướng đến run người.
“Đưa ngón tay sâu hơn,” Vũ rên rỉ, giọng nói khàn đặc vì dâm. Anh không cần đọc chú ngữ nữa, sự kết nối đã được thiết lập. Cô xác sống tuân lệnh, đưa thêm một ngón tay nữa vào, liếm láp cái lỗ lồn đang co bóp nhẹ nhàng. Nước từ vòi hoa sen tiếp tục xối xuống, hòa cùng chất dịch nhờn rỉ ra từ cái lỗ của cô. Vũ nhìn đôi môi lồn hồng hào của cô bị kéo căng ra bởi những ngón tay trắng bệch, cảm giác khoái cảm ập đến như một cơn sóng thần. Anh nắm chặt con cặc của mình, tay di chuyển nhanh hơn, mắt dán chặt vào cảnh tượng đồi trụy phi lý giữa cái chết và dục vọng đang diễn ra ngay trước mắt.