KẺ THỐNG TRỊ TẬN THẾ (truyện dài) – Update Chương 6
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: KẺ THỐNG TRỊ TẬN THẾ (truyện dài) – Update Chương 6
Tác Giả: BeardMan
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Ngày Cập Nhật : 07/09/2026
CHƯƠNG 5: XÁC SỐNG CŨNG CHỈ LÀ XÁC SỐNG
Một tháng trôi qua kể từ đêm đẫm máu ấy. Vũ ngồi trên ghế gỗ trước phòng mình, mắt lờ đờ nhìn sân doanh trại. Xác sống kéo thành hàng dài khuân vác vật liệu, đống gạch vỡ, bao xi măng. Chúng làm việc không ngừng, không mệt, không khát, không đói. Nhưng cái hàng rào phía đông mà hắn sai chúng gia cố thì xiêu vẹo như răng rụng, những đoạn thép gắn lệch, đinh đóng ngược, sắt uốn cong. Hệ thống nước trong trại hỏng từ tuần trước, ống dẫn bị xác sống vặn sai khớp, nước phun lênh láng khắp nền rồi ngưng hẳn. Máy phát điện chết đứng vì không ai biết sửa, kiểm tra dầu. Trong bếp, nồi cơm cháy đen đáy, gạo sống nhão nhão, vì bàn tay xác sống không phân biệt lửa lớn lửa nhỏ, không nếm được mặn nhạt. Vũ ăn đồ hộp ngày này qua ngày khác đến phát chán.
Ly đứng sau ghế, bàn tay trắng bệch xoa bóp vai hắn. Làn da lạnh ngắt như đá tảng, không có một tý nhiệt độ. Đêm qua hắn kéo Ly vào phòng, cởi váy, ép cô xuống giường. Cái lồn của Ly ướt nhẹp nhưng lạnh buốt, như chọc tay vào hốc đá. Hắn đụ cô, đút cặc vào, đẩy ra rút vào, nhưng không có phản ứng, không có tiếng rên, không có cái nắm tay siết lại, không có đôi đùi nóng áp sát bên hông. Cơ thể Ly chỉ là một bao thịt lạnh, cứng đơ, mắt đục ngầu nhìn trần nhà. Hắn rút ra, cặc ỉu xìu, thở dài. Hắn cần lồn ấm, lồn ướt nóng, lồn co bóp, lồn của người sống.
Hắn đứng dậy, đi tới đi lui trước hiên phòng. Phải tìm người sống, người biết sửa ống nước, biết nấu cơm, biết sửa máy phát điện, biết trồng trọt, chăn nuôi. Xác sống chỉ là công cụ trấn áp, không phải lao động chuyên môn. Hắn đang tính cưỡi xe ra khu vực lân cận tìm kiếm thì tiếng súng nổ đùng đùng ngoài cổng.
Vũ vác súng lên chòi gác. Phía dưới, một đoàn bốn năm chiếc xe dàng hàng ngang, hơn hai mươi tên nhảy xuống, súng trường, súng ngắn, dao mác lăm lăm. Một tên cầm loa điện hét vang: “Người trong doanh trại ra đây đầu hàng! Giao nộp toàn bộ tài nguyên và người sống! Nếu không tụi tao sẽ san bằng nơi này!”
Vũ nghiêng đầu, khóe miệng nhếch lên. Hắn cầm loa trên chòi, giọng vang xa: “Tụi mày chắc chưa? Tao đang cần người sống. Cảm ơn chúng mày đã tự tìm tới.”
Cánh cổng sắt rít lên, mở rộng. Hơn ba mươi xác sống tràn ra, hàng đầu hai mươi tên cầm khiên sắt che thân, tay kia lăm lăm dao lớn, gậy sắt. Hàng sau AK47 chĩa thẳng về phía đoàn xe. Mắt đục ngầu, miệng há ra, tiếng rên trầm trầm vang vọng.
Bọn xâm lược tái mặt. Chúng hốt hoảng không hiểu sao xác sống lại nghe lời tên kia, bọn chúng sao có thể dùng súng, bày binh bố trận nghiêm túc như vậy. Súng trên tay run rẩy. Tên thủ lĩnh cầm loa quăng vũ khí xuống đất, giơ tay. “Tao đầu hàng! Tao đầu hàng!” Tiếng kêu van lẫn tiếng binh khí rơi loảng xoảng.
Vũ hạ loa, giọng đều đều: “Đầu hàng thì được. Dẫn hết cộng đồng và tài nguyên qua đây. Ngay.”
Một giờ sau, hơn năm mươi người — đàn ông, đàn bà, trẻ em, người già — kéo vào doanh trại theo hàng dài. Xe bán tải , xe tải, chở đầy gạo, thuốc men, xăng, đạn dược, quần áo. Tên thủ lĩnh cũ, một gã đàn ông bốn mươi tuổi mặt đầy sẹo, đứng trước Vũ cúi đầu. Vũ chỉ tay: “Mày sắp xếp mọi người vào các căn phòng. Có ai biết sửa ống nước, máy phát điện, nấu ăn không?”
Gã gật đầu: “Có thợ điện, có thợ nước, có mấy bà nấu ăn giỏi.”
Vũ khoát tay: “Đưa họ đi làm ngay. Hàng rào, nước, điện, bếp. Xong hết trong ba ngày.”
Đám người tản ra, xác sống đứng canh từng góc, AK47 chĩa xuống sân. Không ai dám chống đối.
Vũ quét mắt qua đám đông. Một cô gái đứng cạnh đống hành lý, tóc ngắn cắt gọn, da ngăm nắng, đôi mắt sáng nhìn thẳng, không cúi đầu như người khác. Áo thun ôm sát thân, quần jean rách gối, đôi giày ủng bám bùn. Cô gái tên Vy, hai mươi tuổi, thân hình săn chắc, ngực tròn căng, mông đầy vắt qua ống quần. Cô nhìn Vũ không sợ hãi, chỉ tò mò.
Vũ bước tới, đứng trước mặt cô. “Mày tên gì?”
“Vy.” Giọng rõ ràng, không run.
“Mày đi theo tao.” Vũ quay lưng, không nhìn lại.
Vy nhấc túi lên, đi theo. Hắn dẫn cô qua sân, qua hàng xác sống đứng im như tượng, vào căn phòng riêng. Cửa đóng sập.
Vũ quay lại, đẩy Vy vào tường. Môi hắn ấn xuống môi cô, hàm cắn mạnh môi dưới. Vy mở miệng, lưỡi cô đẩy lại, nóng, ướt, sống động. Hắn rên lên trong cổ họng. Bàn tay xé áo thun, lộ đôi vú tròn, núm vú hồng cứng. Hắn cúi xuống ngậm, mút mạnh, lưỡi quẹt qua núm. Vy thở gấp, tay bóp tóc hắn, kéo mạnh.
“Cặc tao cứng hết rồi,” Vũ thở ra, tay kéo khóa quần, cặc dựng đứng, tĩnh mạch nổi lên. “Lồn mày ướt chưa?”
Vy cười khẩy, tay xé nút quần jean, lồn cô lồi ra, lông tơ đen mỏng, môi lồn hồng hào, ướt nhẹp. “Tự xem đi.”
Hắn quỳ xuống, hai tay tách đùi cô, lưỡi liếm dọc rãnh lồn, đầu lưỡi xoáy vào lỗ. Vy rên lên, tay bóp đầu hắn, đùi kẹp chặt. Nước lồn chảy ra, mặn mặn, ấm nóng trên môi hắn, cái mùi vị mà lâu rồi hắn chua được thưởng thức. Hắn liếm, mút, cắn nhẹ môi lồn, cô giật nảy người.
“Đủ rồi, đút vào đi,” Vy rên, kéo hắn đứng lên.
Vũ nhấc một đùi cô lên, cặc cắm thẳng vào lồn ướt sũng. Cảm giác ấm nóng, chặt chẽ, co bóp khiến hắn rên lên. Lồn người sống, lồn nóng, lồn sống. Hắn đút sâu, rút ra, đút vào, nhịp ngày càng nhanh. Lồn Vy co bóp, ướt nhẹp, tiếng bạch bạch vang trong phòng. Vy quấn tay quanh cổ hắn, đùi kẹp eo, miệng rên rỉ, hơi thở nóng rít bên tai.
“Đụ mạnh hơn, đụ đi, đụ lồn em đi!” Vy hét, móng tay cào lưng hắn.
Vũ bế cô lên, ấn ngửa xuống giường, hai đùi vắt lên vai, cặc cắm sâu tới tận gốc. Hắn đụ như máy, bụp bụp, lồn cô sũng nước, chảy xuống mông. Vy rên la, mắt lờ đờ, miệng há, lưỡi liếm môi. Hắn cúi xuống hôn, cắn cổ, để lại dấu răng đỏ. Cặc phồng lên trong lồn, hắn rên gầm, bắn tinh nóng sâu vào tử cung cô. Vy giật bắn người, lồn co bóp cặc hắn, cô cũng lên đỉnh, nước lồn phun ướt đùi.
Hắn nằm nặng lên người cô, cặc vẫn cắm trong lồn, thở dốc. Cơ thể ấm, mồ hôi ướt, tim đập thình thịch. Lần đầu tiên sau hơn một tháng, hắn cảm thấy mình đang sống.