Kế hoạch biến mẹ thành vợ – Update Chương 28

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Kế hoạch biến mẹ thành vợ – Update Chương 28

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 23/08/2026

Chương 17

Một khi điểm tích lũy trở thành số âm, trò chơi này sẽ trực tiếp kết thúc. Tôi biết điểm của mẹ đủ để bù vào, nên mới dám chơi một ván mạo hiểm như vậy.

Mẹ đang nỗ lực tích góp mười nghìn điểm để thăng lên cấp ba, cú đánh này không chỉ khiến mẹ tổn thất nặng nề mà thứ hạng của mẹ cũng sẽ từ vị trí thứ nhất rớt thẳng ra khỏi top ba, trở thành hạng tư.

Hôm qua còn tưởng là gặp may với nhiệm vụ nhân đôi, hôm nay ngược lại bị đâm một nhát chí mạng từ phía sau. Tôi tin rằng sự hụt hẫng khi rơi từ thiên đường xuống địa ngục sẽ khiến mẹ đưa ra một vài quyết định thiếu lý trí, và đó chính là mục đích thực sự của tôi.

Sau khi tan học về nhà, vừa bước chân vào cửa tôi đã cảm nhận được một luồng áp suất thấp mạnh mẽ, nguồn cơn chính là mẹ đang lặng lẽ ngồi trên ghế sofa ở phòng khách.

Tôi cảm thấy có chút không ổn, mẹ dường như còn tức giận hơn tôi tưởng, chẳng lẽ tình hình lại nằm ngoài tầm kiểm soát của tôi rồi?

Dù bất an nhưng tôi không thể để lộ ra ngoài, tôi giả vờ như không có chuyện gì, tiến đến trước mặt mẹ với vẻ mặt cợt nhả, cười hì hì nói: “Thế nào mẹ, chiêu ‘Dương Đông Kích Tây’ của con, học theo mẹ cũng không tệ chứ ạ?”

Mẹ không nói một lời, cúi đầu nên không nhìn rõ biểu cảm, rồi đột nhiên đứng phắt dậy ôm chầm lấy tôi.

“Mẹ, mẹ sao thế ạ?”

Tôi giả vờ như vừa mới phát hiện ra sự bất thường của mẹ, quan tâm hỏi han.

Mẹ vẫn không nói gì, hai tay ôm tôi chặt hơn. Một lúc sau, tôi nhận ra cơ thể mẹ đang run rẩy nhẹ, trên vai tôi cũng cảm nhận được một chút ẩm ướt.

“Mẹ… mẹ khóc ạ?”

Tôi hốt hoảng muốn nhìn xem tình trạng của mẹ ra sao, nhưng mẹ lại ôm chặt lấy tôi, rõ ràng là không muốn để tôi nhìn thấy dáng vẻ của mẹ lúc này.

Không ngờ phản ứng của mẹ lại lớn đến vậy, lúc bố nợ một khoản tiền khổng lồ mẹ còn không rơi một giọt nước mắt, vậy mà không ngờ vì bị trừ 4000 điểm tích lũy lại đau lòng đến mức này.

Tất nhiên, thiết lập nhân vật của tôi là không được biết những nội tình này, nên chỉ có thể an ủi: “Sáng nay con chỉ đùa với mẹ thôi, con không có ý chê bai mẹ đâu. Sau này mẹ muốn hôn con thì cứ hôn, con cũng sẽ không thè lưỡi làm mẹ không vui nữa, mẹ đừng buồn nữa nhé.”

Ai ngờ sau khi tôi nói xong, người mẹ lại run rẩy dữ dội hơn, vai tôi ướt một mảng lớn cứ như vừa đi dưới mưa vậy.

Tôi lập tức nhận ra có điều gì đó sai sai, lượng nước này sao có thể là khí thế của những hạt ngọc nhỏ được?

Đầu óc xoay chuyển nhanh chóng, tôi lại mở lời: “Nếu mẹ không tin, bây giờ con có thể hôn mẹ để chứng minh, ngày nào con cũng đến hôn mẹ, chỉ cần mẹ vui là được…”

“Phụt… ha ha ha~”

Mẹ bỗng nhiên cười khúc khích rồi buông tôi ra, trên khuôn mặt rạng rỡ kia chẳng thấy một chút mây mù nào.

Trên tay mẹ vẫn còn cầm một lọ thuốc nhỏ mắt màu xanh, nắp chai màu trắng đã mở hờ một nửa. Có lẽ là vì mẹ cứ nhịn cười mãi, không kiểm soát được lực tay, nên mới khiến vai tôi hứng chịu một trận “mưa rào” cục bộ.

Tôi giả vờ như vừa mới phát hiện ra mình bị mẹ lừa, thẹn quá hóa giận nói: “Mẹ, mẹ lại diễn con đấy à?!”

“Nói vậy là sai rồi, đây gọi là binh bất yếm trá, là bài học xã hội đầu tiên mẹ dạy cho con đấy.”

Mẹ đắc ý nhìn tôi, “Hơn nữa, mẹ cũng là học theo con mà, con trai ngoan của mẹ không lẽ lại không chấp nhận thua cuộc chứ? Nam tử hán đại trượng phu phải biết giữ lời nhé~”

Luận về diễn xuất, mẹ sao có thể diễn thắng được tôi?

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, nghiến răng nghiến lợi một hồi, rồi bỗng nhiên cười một cách âm hiểm: “Được, con sẽ giữ lời!”

Nói rồi, tôi chậm rãi tiến về phía mẹ.

Mẹ dường như dự cảm được điều gì đó, vẻ đắc ý chợt tắt ngấm. Nhìn dáng vẻ hung hăng tiến lại gần của tôi, mẹ theo bản năng lùi lại một bước, vội vàng nói: “Cái đó… cái đó mẹ cũng không phải người không biết điều, con chỉ cần tuân thủ lời hứa là khi nào mẹ muốn hôn thì cứ hôn là được, đúng rồi, còn nữa là không được thè lưỡi, những cái khác thì không cần…”

“Thế sao được, con là nam tử hán đại trượng phu, đã nói là ngày nào cũng hôn mẹ thì sao có thể nói mà không làm? Mẹ thấy đúng không, mẹ yêu quý của con.”

Tôi bước đến trước mặt mẹ, vốn định sau khi nói xong câu này sẽ dành cho mẹ một nụ hôn nồng cháy như mưa rào bão táp khiến mẹ không thể chối từ, kết quả là tôi ngượng ngùng phát hiện ra hiện giờ mẹ không hề ngồi, mà với chiều cao hiện tại của tôi, đầu tôi chỉ mới chạm đến ngực mẹ, cho dù có kiễng chân lên thì cũng khó lòng mà chạm tới môi mẹ được.

Thế này thì hơi khó xử rồi…

Mẹ thoáng chút bối rối rồi cũng nhận ra điều đó, nụ cười ung dung một lần nữa hiện lên trên gương mặt mẹ.

Mẹ đứng thẳng lưng, vươn người cao hơn, hơi ngẩng đầu nhìn xuống tôi rồi cười nói: “Có bạn nhỏ nào đó muốn giở trò xấu thì chắc phải đợi thêm hai năm nữa cơ đấy~”

Không đợi mẹ nói xong, tôi đã hơi khuỵu gối, sau đó bật mạnh người lên, lao thẳng vào lòng mẹ.

Mẹ giật mình, theo bản năng ôm chầm lấy tôi để ngăn tôi bị ngã.

Tôi dùng hai chân kẹp chặt lấy eo mẹ, hai tay vòng qua cổ mẹ, lúc này cuối cùng cũng đến lượt tôi ở vị thế cao hơn, nhìn xuống mắt mẹ và nói: “Xem ra cũng không cần phải đợi đến hai năm đâu mẹ.”

Không để mẹ kịp phản ứng, tôi trực tiếp cúi đầu hôn xuống.

“Ưm.”

Mẹ hừ nhẹ một tiếng vẻ không hài lòng, nhưng cũng không phản ứng gì quá mức, bởi đối với hai mẹ con tôi, việc hôn nhau đã không còn là chuyện gì quá lạ lẫm nữa.

Tuy nhiên, tôi không thỏa mãn với bấy nhiêu, ngay khoảnh khắc hai đôi môi chạm nhau, lưỡi tôi đã trực tiếp len vào môi mẹ.

Mẹ chợt mở to mắt, đôi đồng tử khẽ rung động như muốn nói: “Chẳng phải đã bảo là không được thò lưỡi ra nữa sao”.

Tôi nhìn thẳng vào mắt mẹ một cách đầy lý lẽ, không hề chùn bước hay né tránh, muốn cho mẹ hiểu rằng đây chính là cái giá mà mẹ phải trả vì đã trêu chọc tôi.

Trong lúc giằng co, mẹ do dự, ngập ngừng, ánh mắt tràn đầy sự mâu thuẫn, có lẽ vì biết mình đuối lý nên hàm răng đang cắn chặt của mẹ lại khẽ hé ra một khe hở nhỏ.

Tôi lập tức nắm lấy cơ hội, chiếc lưỡi vốn đã quanh quẩn bên ngoài hàm răng trắng muốt của mẹ từ lâu nay trực tiếp theo khe hở đó tiến công mạnh mẽ vào trong khoang miệng mẹ.

Cuối cùng, tôi lại một lần nữa quấn quýt lấy chiếc lưỡi thơm tho của mẹ.

Chiếc lưỡi nhỏ nhắn của mẹ không còn né tránh như trước, nhưng cũng không có phản hồi gì thêm, chỉ lặng lẽ nằm đó để mặc tôi làm loạn, đúng kiểu không chủ động nhưng cũng chẳng từ chối.

Cảm giác tê dại nhanh chóng lan tỏa khắp toàn thân, tôi không vội vã, chỉ nhẹ nhàng quấn lấy lưỡi mẹ, trao đổi nước bọt cho nhau.

Vốn dĩ là một khởi đầu khá tuyệt vời, tiếc là do tư thế hiện tại của tôi và mẹ có độ khó quá cao, chỉ sau một lúc hôn sâu, mẹ đã không ngừng vỗ vào mông ra hiệu cho tôi xuống, tôi cũng không lấn lướt mà ngoan ngoãn tuột khỏi người mẹ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của mẹ đỏ bừng, trán lấm tấm mồ hôi, mẹ hơi khom lưng, hai tay chống lên đầu gối, thở dốc nhìn tôi, cuối cùng chỉ thốt ra một câu: “Con thật là nặng!”

Kể từ ngày đó, những nụ hôn nồng cháy dần trở thành động tác chuẩn bị thường ngày trước khi tôi và mẹ ôm nhau.

Mẹ chê tôi quá nặng, sợ tôi lại nhảy bổ lên người mình, nên mẹ bắt đầu chủ động cúi đầu xuống để phù hợp với chiều cao của tôi, giúp tôi không cần kiễng chân mà vẫn có thể hôn được môi mẹ.

Vì lần nào tôi cũng kiên trì thò lưỡi ra, nên sự ngăn cản của mẹ dần trở nên yếu ớt, dù sao lần nào cũng phải giằng co với tôi một hồi, cuối cùng kiểu gì cũng bị tôi xâm nhập vào khoang miệng, nên mẹ dứt khoát không cắn chặt răng nữa. Đến đây, tôi cuối cùng đã đạt được mục tiêu biến nụ hôn sâu thành thói quen hằng ngày.

Khi số lần hôn dần nhiều lên, mẹ cũng bắt đầu có sự đáp lại, không còn chỉ thụ động để tôi đòi hỏi, thỉnh thoảng mẹ cũng tinh nghịch quấn lấy lưỡi tôi, cùng tôi đuổi bắt nhau một cách vui vẻ trong không gian chật hẹp.

Thời gian chúng tôi hôn nhau cũng không ngừng kéo dài, từ lúc ban đầu một phút cũng khó duy trì, dần phát triển thành những nụ hôn sâu kéo dài mười phút. Tuy nhiên, mười phút đã là giới hạn, vì tư thế mà mẹ phải luôn cúi đầu phối hợp với tôi, còn tôi khi hôn đến mê mẩn lại vòng tay ôm lấy cổ mẹ, khiến mẹ áp sát miệng vào tôi hơn, thời gian lâu dần không tránh khỏi việc bị mỏi cổ.

Tôi cũng rất xót mẹ, nhưng tạm thời vẫn chưa có cách giải quyết nào tốt hơn. Với lập trường của mình, điều tôi nên đề xuất là “Vậy sau này chúng ta lược bỏ công đoạn hôn nhau đi”, chứ không phải là “Chúng ta hãy ngồi xuống và hôn cho thỏa thích”. Hơn nữa, dù tôi đã đạt được mục tiêu nhỏ là nụ hôn, nhưng thực tế tôi không thể tùy ý hôn mẹ mọi lúc mọi nơi ngoài khoảng thời gian ôm nhau.

Mẹ tuy đã có chút chìm đắm vào trò chơi này, nhưng lý trí vẫn còn đó. Nếu tôi cứ liên tục thể hiện khao khát muốn hôn mẹ, rất có thể sẽ khiến mẹ sực tỉnh khỏi giấc mộng đẹp này.

Vì vậy, tôi đành thử ám chỉ với mẹ rằng cứ đứng ôm nhau mãi thế này cũng khá mệt, bởi lẽ tôi và mẹ thường ôm nhau tới một tiếng đồng hồ cho đến khi chia sẻ hết mọi chuyện vụn vặt trong cuộc sống. Tôi hy vọng mẹ có thể tự nhận ra rằng, thực chất chúng tôi hoàn toàn có thể nằm trên sofa để thực hiện hoạt động này.

Nhưng mẹ cứ giả vờ như không nghĩ ra. Nếu cả hai cùng đứng thì còn có thể kiềm chế, chứ nếu thực sự nằm trên sofa, nói không chừng mọi chuyện sẽ tiến triển đến mức không thể thu hồi được.

Tôi tuy nóng lòng, nhưng mẹ cứ khăng khăng giả làm đà điểu, khiến tôi nhất thời không nghĩ ra được cái cớ nào hợp lý.

Điều kỳ lạ là cặp mẹ con ngày ngày ôm hôn nồng nhiệt như chúng tôi, ngoại trừ một hai tiếng sau khi đi học về, thì thời gian còn lại vẫn có thể chung sống như những cặp mẹ con bình thường, không hề cảm thấy ngượng ngùng, cũng không nảy sinh sự mập mờ quá mức.

Suy cho cùng, đó là vì mẹ hoàn toàn coi tôi như một đứa trẻ. Dù đây là kết quả do tôi cố tình tạo ra, nhưng một khi đã nếm trải hương vị ngọt ngào, lòng tôi cứ như có mèo cào. Vị ngon từ đôi môi đỏ mọng của mẹ đã mở ra cánh cửa dục vọng trong tim tôi, nỗi khát khao đối với cơ thể mẹ ngày một tăng dần.

Trằn trọc mất mấy ngày, cuối cùng tôi hạ quyết tâm sửa đổi toàn diện nội dung nhiệm vụ của khu vực cấp ba, nhằm dẫn dắt mẹ nảy sinh những va chạm về ý thức tính dục với mình.

Cách làm này có chút mạo hiểm, tương đương với việc tự tay đập tan lớp ngụy trang bấy lâu nay. Chẳng bao lâu nữa, tôi sẽ buộc phải để lộ sự thật rằng mình có phản ứng sinh lý đối với cơ thể mẹ. Đến lúc đó, nếu mẹ không lập tức trở mặt, thì tốc độ tôi chinh phục mẹ sẽ tăng vọt theo đường thẳng.