Hối Hận Muộn Màng
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hối Hận Muộn Màng
Tác Giả: Adam H
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: cucklock, doggy, gái xinh, ngoại tình, ntr, trung quốc
Ngày Cập Nhật : 07/08/2026
Chương 1: Chuyến công tác kéo dài bốn mươi lăm ngày
Tháng chín, Hàng Châu vừa bước vào đầu thu.
Ánh nắng buổi sáng xuyên qua lớp mây mỏng, trải xuống mặt sông Tiền Đường một dải sáng màu vàng nhạt. Gió từ phía mặt nước thổi qua những hàng cây ngô đồng ven đường, cuốn theo vài chiếc lá úa đầu mùa, chậm rãi lướt trên mặt đường còn đọng hơi sương.
Khu căn hộ Vân Đình nằm bên bờ sông, cách khu tài chính Tiền Giang Tân Thành chưa đầy mười phút lái xe.
Từ ban công tầng hai mươi sáu, người ta có thể nhìn thấy những tòa nhà kính cao vút đang dần sáng lên dưới ánh mặt trời. Xa hơn nữa là cây cầu bắc ngang sông Tiền Đường, những dòng xe nhỏ bé nối tiếp nhau trôi qua như một dải sáng không có điểm cuối.
Trong căn hộ rộng hơn một trăm mét vuông, mùi cháo kê và trứng chiên nhẹ nhàng lan từ phòng bếp ra phòng khách.
Tô Uyển đứng trước bếp, mái tóc dài đen nhánh được buộc thấp sau gáy. Cô mặc một chiếc váy ngủ màu kem, bên ngoài khoác thêm chiếc áo len mỏng màu trắng sữa. Đôi chân thon dài toát lên một vẻ đẹp kiêu sa, bờ mông đầy đặn rung rinh theo mỗi nhịp bước chân của cô
Ánh nắng chiếu nghiêng qua cửa kính, phủ lên gương mặt nhỏ nhắn trắng hồng của cô một lớp sáng dịu dàng.
Tô Uyển mới hai mươi bốn tuổi.
Khuôn mặt trái xoan thanh tú, làn da trắng mềm, đôi mắt hạnh nhân trong trẻo. Hàng mi dài khẽ rung mỗi khi cô cúi xuống kiểm tra chiếc chảo trên bếp. Sống mũi cao vừa phải, đôi môi hồng nhạt tự nhiên, khóe môi luôn mang theo một nét cong dịu dàng.
Cô là kiểu phụ nữ khiến người khác cảm thấy choáng ngợp ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Bộ ngực sữa đầy đặn, hai hạt ti bé xíu chống lên lớp áo lụa mỏng giống như một kiệt tác nghệ thuật
Vẻ đẹp ấy giống như mưa xuân ở Giang Nam, nhẹ nhàng, yên tĩnh, len vào lòng người lúc nào không hay.
“Anh còn chưa thay đồ xong sao?”
Tô Uyển nghiêng đầu gọi về phía phòng ngủ.
Không có tiếng trả lời.
Cô tắt bếp, lau tay lên chiếc khăn bên cạnh, sau đó bước qua hành lang.
Cửa phòng ngủ mở hé.
Lâm Phong đang đứng trước chiếc vali màu đen đặt trên giường, cúi đầu kiểm tra lại tập tài liệu trong tay.
Anh hai mươi chín tuổi, cao khoảng một mét tám lăm.
Bộ sơ mi trắng được là phẳng ôm lấy bờ vai rộng. Tay áo xắn lên vừa đủ để lộ cổ tay rắn chắc cùng chiếc đồng hồ cơ màu bạc đơn giản.
Gương mặt anh có đường nét rõ ràng, lông mày đậm, sống mũi thẳng, đôi mắt sâu và trầm tĩnh. Mái tóc đen được cắt ngắn gọn gàng, khiến anh trông trưởng thành hơn tuổi thật vài phần.
Trên chiếc giường phía sau anh là hai bộ vest màu tối, vài chiếc sơ mi, máy tính xách tay và một xấp hồ sơ dày.
Tô Uyển tựa vào khung cửa, nhìn anh một lúc lâu.
“Anh đã kiểm tra ba lần rồi.”
Lâm Phong không ngẩng đầu.
“Dự án lần này không thể xảy ra sai sót.”
“Anh lúc nào cũng nói như vậy.”
Giọng cô không mang ý trách móc, chỉ có chút bất lực quen thuộc.
Lâm Phong đặt tài liệu xuống, quay người nhìn cô.
Ánh mắt vốn nghiêm túc lập tức dịu lại.
“Bữa sáng xong rồi sao?”
“Đợi anh thêm mười phút nữa thì cháo cũng nguội rồi.”
Tô Uyển bước vào, giơ tay chỉnh lại cổ áo cho anh.
Khoảng cách giữa hai người rất gần.
Cô thấp hơn anh gần một cái đầu, khi đứng trước mặt anh chỉ có thể hơi ngẩng lên.
Lâm Phong nhìn đôi mắt trong veo ấy, khóe môi khẽ cong.
“Giận anh à?”
“Không dám.”
“Vậy tại sao mặt lại như thế?”
Tô Uyển im lặng vài giây rồi cúi đầu.
“Bốn mươi lăm ngày.”
Giọng nói rất nhỏ.
Nhưng căn phòng quá yên tĩnh, từng chữ đều rơi rõ ràng vào tai Lâm Phong.
Anh khựng lại.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi hai người ở bên nhau, anh phải đi công tác nước ngoài lâu như vậy.
Tập đoàn Thiên Khải vừa giành được một dự án hợp tác trí tuệ nhân tạo với đối tác Đức. Giá trị hợp đồng vượt quá một tỷ nhân dân tệ, liên quan đến thị trường châu Âu trong năm năm tiếp theo.
Lâm Phong là giám đốc kỹ thuật trẻ nhất của tập đoàn.
Anh không chỉ phụ trách kiến trúc hệ thống mà còn trực tiếp dẫn đoàn sang Frankfurt hoàn tất giai đoạn triển khai đầu tiên.
Nếu dự án thành công, vị trí của anh trong tập đoàn sẽ tiến thêm một bước lớn.
Nhưng điều đó cũng có nghĩa là anh phải rời Hàng Châu suốt một tháng rưỡi.
Lâm Phong đưa tay ôm cô vào lòng.
“Anh sẽ gọi video cho em mỗi ngày.”
“Anh từng nói lần trước cũng sẽ gọi.”
“Lần trước chỉ bỏ một hôm.”
“Ba hôm.”
“Anh bận họp.”
“Em biết.”
Tô Uyển nhẹ nhàng đáp.
Chính vì biết nên cô chưa từng thực sự trách anh.
Bảy năm trước, khi hai người còn là sinh viên đại học Chiết Giang, Lâm Phong gần như không có gì trong tay.
Gia đình bình thường, không quan hệ, không tiền bạc.
Anh chỉ có thành tích xuất sắc cùng một sự cố chấp gần như cực đoan với tương lai.
Tô Uyển đã ở bên anh từ căn phòng trọ chưa đầy hai mươi mét vuông, cùng anh ăn mì gói vào cuối tháng, cùng anh chen chúc trên chuyến tàu điện đông người, cũng từng ngồi ngoài hành lang bệnh viện suốt một đêm khi anh kiệt sức vì làm việc.
Đến hôm nay, Lâm Phong đã trở thành giám đốc kỹ thuật của một tập đoàn lớn.
Còn căn phòng trọ năm xưa đã được thay bằng căn hộ nhìn ra sông Tiền Đường.
Nhưng trong mắt Tô Uyển, anh dường như chưa từng thay đổi.
Vẫn là người đàn ông ít nói, vụng về trong cách thể hiện tình cảm, nhưng luôn cố gắng đặt tất cả những gì tốt nhất trước mặt cô.
Lâm Phong cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô.
“Đợi anh trở về.”
“Có quà không?”
“Em muốn gì?”
Tô Uyển suy nghĩ một lát rồi lắc đầu.
“Không cần gì cả.”
Cô ngẩng lên nhìn anh, ánh mắt mềm mại.
“Anh bình an trở về là được.”
Lâm Phong không nói thêm.
Vòng tay ôm cô lại siết chặt hơn một chút.
Ngoài cửa sổ, ánh nắng đầu thu chiếu qua lớp rèm mỏng, kéo bóng hai người dài trên sàn gỗ.
Khoảnh khắc ấy bình yên đến mức không ai có thể tưởng tượng rằng, chỉ vài tháng sau, căn nhà này sẽ trở thành nơi chôn vùi toàn bộ niềm tin của họ.
⸻
Bảy giờ ba mươi phút.
Hai người ngồi đối diện nhau bên bàn ăn.
Bữa sáng rất đơn giản.
Một bát cháo kê, hai quả trứng chiên, bánh bao hấp cùng vài món rau trộn.
Tô Uyển ăn rất ít.
Phần lớn thời gian cô đều gắp thức ăn vào bát của Lâm Phong.
“Bên Đức lạnh hơn Hàng Châu, anh phải nhớ mặc thêm áo.”
“Ừ.”
“Đừng uống quá nhiều cà phê.”
“Ừ.”
“Buổi tối không được thức quá khuya.”
“Ừ.”
Tô Uyển đặt đũa xuống, nhìn anh.
“Anh có thực sự nghe không?”
Lâm Phong đang cúi đầu đọc tin nhắn công việc.
Nghe vậy, anh lập tức đặt điện thoại sang một bên.
“Có.”
“Vậy em vừa nói gì?”
“Bên Đức lạnh, không được uống quá nhiều cà phê, buổi tối không thức khuya.”
Tô Uyển lúc này mới hài lòng.
Nhưng chỉ vài giây sau, cô lại không nhịn được mà hỏi:
“Lịch trình có thay đổi không?”
“Trước mắt là bốn mươi lăm ngày.”
“Có thể về sớm hơn không?”
“Khó nói.”
Ánh mắt cô thoáng tối xuống.
Lâm Phong nhìn thấy, nhưng không biết phải an ủi thế nào.
Anh vốn không giỏi nói những lời ngọt ngào.
Sau một lúc im lặng, anh lấy từ túi áo ra một chiếc thẻ ngân hàng, đặt lên bàn.
“Trong này có hai trăm nghìn tệ.”
Tô Uyển sững người.
“Anh đưa em làm gì?”
“Dùng khi cần.”
“Em có tiền.”
“Tiền của em là tiền của em.”
Tô Uyển cau mày.
“Chúng ta còn phân biệt những thứ đó sao?”
Lâm Phong nhìn cô.
“Không phải phân biệt.”
Anh dừng lại, rồi nói chậm rãi:
“Anh chỉ không muốn lúc anh không có ở đây, em phải lo lắng vì tiền.”
Tô Uyển nhìn chiếc thẻ trên bàn rất lâu.
Cuối cùng cô đẩy nó trở lại.
“Anh giữ đi.”
“Uyển Uyển.”
“Em nói thật.”
Cô mỉm cười.
“Nếu thiếu tiền, em sẽ gọi cho anh. Hơn nữa em cũng có công việc, không phải trẻ con.”
Lâm Phong còn muốn nói gì đó, nhưng chuông cửa đột nhiên vang lên.
Tài xế của công ty đã đến.
Không khí trên bàn ăn lập tức trầm xuống.
Tô Uyển quay mặt nhìn ra cửa sổ.
Dưới ánh sáng buổi sớm, đáy mắt cô dường như hơi đỏ.
Lâm Phong đứng dậy, kéo vali ra phòng khách.
Trước khi rời đi, anh kiểm tra lại hệ thống khóa cửa thông minh.
Màn hình cảm ứng cạnh cửa hiện lên bản đồ căn hộ cùng các điểm kết nối màu xanh.
Camera cửa chính.
Camera phòng khách.
Camera hành lang.
Cảm biến cửa sổ.
Hệ thống này được anh lắp đặt từ hai năm trước, sau khi khu căn hộ từng xảy ra một vụ trộm.
“Anh đã cập nhật lại chương trình.”
Lâm Phong nói.
“Nếu có người lạ vào nhà, điện thoại em sẽ nhận được thông báo.”
Tô Uyển đang đứng cạnh vali, nghe vậy chỉ gật đầu.
“Biết rồi.”
“Dữ liệu cũng sẽ tự động sao lưu lên máy chủ trong chín mươi ngày.”
“Anh làm như chúng ta đang sống trong ngân hàng vậy.”
Lâm Phong hiếm khi cười.
“An toàn vẫn tốt hơn.”
Tô Uyển không để tâm.
Hệ thống camera đã tồn tại quá lâu, lâu đến mức nó gần như trở thành một phần vô hình của căn nhà.
Camera phòng khách được giấu trong thiết bị trung tâm của hệ thống điều hòa.
Camera hành lang nằm phía trên tủ trang trí, góc nhìn hướng về phòng khách và cửa phòng ngủ.
Bình thường cả hai người đều không bao giờ mở ứng dụng kiểm tra.
Lâm Phong càng không thể nghĩ rằng, chính hệ thống do anh tự tay thiết kế ấy sẽ ghi lại từng khoảnh khắc khiến cuộc đời anh hoàn toàn sụp đổ.
⸻
Chiếc Mercedes-Benz màu đen dừng trước sảnh tòa nhà.
Bầu trời Hàng Châu đã sáng hẳn.
Bên đường, những quán cà phê vừa mở cửa. Nhân viên văn phòng mang theo túi xách và cốc giấy vội vàng bước về phía ga tàu điện.
Tô Uyển tiễn Lâm Phong xuống tận sảnh.
Cô đứng trước cửa xe, vẫn nắm tay anh không buông.
“Đến nơi nhớ nhắn cho em.”
“Ừ.”
“Không được quên.”
“Anh sẽ không quên.”
“Ngày nào cũng phải gọi.”
“Được.”
“Cho dù chỉ năm phút.”
“Được.”
Tô Uyển cắn nhẹ môi dưới.
Một lúc lâu sau, cô mới buông tay.
Lâm Phong mở cửa xe, nhưng trước khi bước vào, anh lại quay người.
Tô Uyển vẫn đứng đó.
Chiếc váy dài màu trắng lay nhẹ trong gió. Mái tóc đen rơi xuống bờ vai nhỏ nhắn. Dưới ánh nắng ban mai, cô giống như một bức tranh Giang Nam dịu dàng đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt.
Lâm Phong bất chợt bước trở lại, ôm cô vào lòng.
Tô Uyển sững ra.
“Anh làm gì vậy?”
“Không có gì.”
Giọng anh trầm thấp.
“Chỉ là đột nhiên không muốn đi nữa.”
Hốc mắt Tô Uyển lập tức đỏ lên.
Nhưng cô vẫn mỉm cười, nhẹ nhàng đẩy anh ra.
“Đừng nói những lời trẻ con.”
“Dự án quan trọng hơn.”
“Em sẽ ở nhà đợi anh.”
Cô ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo nhìn thẳng vào anh.
“Lâm Phong, dù anh đi bao lâu, em cũng sẽ đợi.”
Lâm Phong nhìn cô vài giây rồi gật đầu.
“Được.”
Chiếc xe từ từ rời khỏi khu căn hộ.
Qua lớp kính phía sau, Lâm Phong vẫn nhìn thấy Tô Uyển đứng bên đường.
Cô không rời đi.
Cho đến khi chiếc xe rẽ khỏi đại lộ ven sông, bóng dáng màu trắng ấy mới dần biến mất khỏi tầm mắt.
Tô Uyển đứng yên giữa gió thu.
Nụ cười trên môi chậm rãi tan đi.
Cô cúi đầu nhìn chiếc nhẫn bạc nơi ngón áp út, sau đó nhẹ nhàng xoay nó một vòng.
Bảy năm.
Từ tuổi mười bảy đến hai mươi bốn.
Lâm Phong gần như chiếm trọn toàn bộ thanh xuân của cô.
Cô yêu anh.
Yêu đến mức chưa từng nghĩ đời mình sẽ có một người đàn ông thứ hai.
Điện thoại trong túi áo đột nhiên rung lên.
Tô Uyển lấy ra.
Trên màn hình là một số điện thoại không lưu tên.
Tin nhắn chỉ có một dòng ngắn ngủi:
“Cô Tô, chuyện của cha cô, chúng ta nên nói chuyện rồi.”
Sắc mặt Tô Uyển lập tức tái đi.
Gió từ phía sông Tiền Đường thổi qua, mang theo hơi lạnh đầu thu.
Cô ngẩng đầu nhìn về hướng chiếc xe của Lâm Phong vừa rời đi.
Nhưng trên đại lộ rộng lớn, bóng chiếc xe đã hoàn toàn biến mất.
Sau lưng cô, tòa nhà Vân Đình đứng lặng dưới ánh mặt trời.
Trên tầng hai mươi sáu, hệ thống camera trong căn hộ vẫn đang vận hành.
Một điểm sáng màu xanh nhỏ bé chớp lên giữa phòng khách trống vắng.
Không một ai nhận ra.
Cũng không một ai biết rằng, từ khoảnh khắc tin nhắn ấy xuất hiện, chiếc đồng hồ đếm ngược dẫn đến bi kịch đã bắt đầu chuyển động.
Hết chương 1.