HOANG CỔ THẾ GIA – Truyện dài kỳ tu tiên 18+

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: HOANG CỔ THẾ GIA – Truyện dài kỳ tu tiên 18+

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 14/08/2026

Sáng hôm sau, Trần Khang thức dậy từ rất sớm. Hắn ngồi trên giường, cảm nhận dòng linh khí đang chảy trong cơ thể mình. Đêm qua, sau khi hệ thống kích hoạt, hắn đã dành cả đêm để làm quen với sức mạnh mới. Cảnh giới Đại Đế – một cảnh giới mà ngay cả sư tôn hắn cũng phải mất hàng vạn năm mới đạt được – giờ đây lại nằm trong tầm tay hắn.

Hắn đưa tay lên, ngưng tụ một luồng linh khí thành một quả cầu nhỏ. Ánh sáng xanh biếc tỏa ra từ lòng bàn tay, chiếu rọi cả căn phòng. Trần Khang mỉm cười, rồi xòe tay ra, để quả cầu tan biến.

“Thật là một sức mạnh khủng khiếp.” Hắn thì thầm. “Nhưng ta cần phải cẩn thận. Nếu để lộ ra ngoài quá sớm, sẽ gây ra phiền phức không đáng có.”

Hắn đứng dậy, mặc y phục, rồi bước ra ngoài. Ánh nắng ban mai chiếu rọi lên khu phủ đệ cũ kỹ, khiến những bức tường vôi bong tróc trở nên ấm áp hơn. Trần Khang hít thở không khí trong lành, cảm nhận sự sống đang trỗi dậy trong lòng đất.

“Thiếu gia, người dậy rồi!” Trần Bá – lão quản gia – run rẩy bước đến, cúi người chào. “Lão nô đã chuẩn bị bữa sáng cho người.”

“Ta không cần.” Trần Khang lắc đầu. “Ta muốn đi dạo một vòng quanh phủ đệ.”

“Vâng, thiếu gia.” Trần Bá gật đầu, rồi lui ra.

Trần Khang bước đi quanh khu phủ đệ. Hắn nhìn thấy những tộc nhân già yếu đang ngồi dưới gốc cây, những đứa trẻ đang chơi đùa trong sân, những người phụ nữ đang giặt giũ bên giếng nước. Tất cả đều mang một vẻ mệt mỏi, chán chường, như thể họ đã mất hết hy vọng vào tương lai.

Trần Khang nhìn họ, lòng tràn đầy quyết tâm. Ta sẽ thay đổi tất cả. Ta sẽ khiến bọn họ có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Hắn đang định quay lại phòng thì nghe thấy tiếng ồn ào từ phía cổng chính.

“Thiếu gia! Thiếu gia!” Một tộc nhân trẻ tuổi chạy vào, mặt đỏ bừng, thở hổn hển. “Có người đến! Họ nói là người của Tô gia và Lạc Vân Tông!”

Trần Khang nhíu mày. “Tô gia? Lạc Vân Tông?”

“Vâng!” Tộc nhân gật đầu. “Họ nói muốn gặp thiếu gia. Họ nói có chuyện quan trọng cần bàn.”

Trần Khang im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Được. Ta sẽ ra gặp họ.”

Hắn bước về phía cổng chính, lòng thầm nghĩ. Tô gia… Lạc Vân Tông… Ta nhớ ra rồi. Tô Thiền Nguyệt – vị hôn thê của ta – đã gia nhập Lạc Vân Tông từ ba năm trước. Chắc hẳn nàng ta đến đây để…

Hắn không nói hết câu, nhưng ánh mắt đã thoáng qua tia lạnh lùng.

Khi Trần Khang ra đến cổng chính, hắn nhìn thấy một nhóm người đang đứng đó. Dẫn đầu là một thiếu nữ khoảng mười sáu tuổi, mặc bộ y phục trắng tinh khôi, khí chất cao quý. Nàng có gương mặt thanh tú, đôi mắt phượng dài, mái tóc đen dài xõa vai. Nàng chính là Tô Thiền Nguyệt – vị hôn thê của Trần Khang.

Đứng sau nàng là một nhóm tu sĩ mặc y phục của Lạc Vân Tông. Bọn họ đều có tu vi không thấp, ánh mắt nhìn Trần Khang đầy khinh thường.

“Trần Khang.” Tô Thiền Nguyệt lên tiếng, giọng lạnh lùng. “Đã lâu không gặp.”

“Tô cô nương.” Trần Khang gật đầu, giọng bình tĩnh. “Không biết hôm nay nàng đến đây có chuyện gì?”

Tô Thiền Nguyệt nhìn hắn một lúc, rồi đưa tay ra hiệu cho người phía sau. Một gã tu sĩ bước lên, đặt một chiếc hộp gỗ xuống đất trước mặt Trần Khang.

“Đây là lễ vật của Tô gia.” Tô Thiền Nguyệt nói. “Coi như là một chút bồi thường cho những năm qua.”

Trần Khang nhìn chiếc hộp, rồi nhìn Tô Thiền Nguyệt. “Bồi thường? Vì chuyện gì?”

Tô Thiền Nguyệt hít sâu, rồi nói thẳng. “Ta đến đây để hủy bỏ hôn ước giữa hai chúng ta.”

Không khí xung quanh đột nhiên trở nên căng thẳng. Các tộc nhân Trần gia đứng xung quanh, nghe thấy lời nói của Tô Thiền Nguyệt thì đều kinh ngạc, không ai nói nên lời.

Trần Khang im lặng hồi lâu, rồi khẽ mỉm cười. “Hủy bỏ hôn ước? Tô cô nương, nàng có chắc chắn về quyết định của mình không?”

“Ta rất chắc chắn.” Tô Thiền Nguyệt gật đầu, giọng kiên định. “Trần Khang, ngươi nên biết rằng hiện tại ta đã là thánh nữ của Lạc Vân Tông. Ta có tương lai rộng mở phía trước. Còn ngươi…” Nàng nhìn quanh khu phủ đệ cũ kỹ, ánh mắt thoáng qua tia khinh thường. “…ngươi chỉ là thiếu gia của một gia tộc suy tàn. Chúng ta đã thuộc về hai thế giới khác nhau.”

Một gã tu sĩ đứng sau nàng cười khẩy, lên tiếng. “Đúng vậy. Ngươi có biết thánh nữ của chúng ta bây giờ là thân phận gì không? Nàng ta là người được Lạc Vân Tông bồi dưỡng trọng điểm. Tương lai sẽ trở thành cường giả đứng đầu thiên hạ. Còn ngươi…” Gã nhìn Trần Khang từ trên xuống dưới, khinh thường. “…ngươi chỉ là một phế vật của một gia tộc hết thời.”

Các tộc nhân Trần gia nghe thấy lời nói đó thì đều tức giận, nhưng không ai dám lên tiếng. Bọn họ biết rằng Lạc Vân Tông là một thế lực lớn, không phải thứ mà Trần gia suy tàn có thể đối đầu.

Nhưng Trần Khang không hề tức giận. Hắn chỉ mỉm cười, nhìn Tô Thiền Nguyệt, rồi nhìn gã tu sĩ vừa lên tiếng.

“Ngươi nói ta là phế vật?” Hắn hỏi, giọng bình tĩnh.

“Đúng vậy.” Gã tu sĩ gật đầu, kiêu ngạo. “Ngươi không phải phế vật thì là gì? Tu vi của ngươi chỉ mới Trúc Cơ, ngay cả một đệ tử ngoại môn của Lạc Vân Tông cũng mạnh hơn ngươi.”

Trần Khang không trả lời. Hắn chỉ nhìn gã tu sĩ, rồi phóng ra một chút uy áp.

Chỉ một chút thôi.

Nhưng đủ để khiến gã tu sĩ cảm thấy như thể cả thiên địa đang đè lên người mình.

“Phụt!” Gã tu sĩ phun ra một ngụm máu, quỳ sụp xuống đất. Sắc mặt gã trắng bệch, mắt mở to kinh hoàng, như thể vừa nhìn thấy một con quái vật khổng lồ.

“Ngươi… ngươi…” Gã lắp bắp, không nói nên lời.

Tô Thiền Nguyệt và những người đi cùng đều kinh ngạc, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Bọn họ chỉ thấy gã tu sĩ đột nhiên quỳ sụp xuống, phun máu, như thể bị một lực lượng vô hình tấn công.

“Trần Khang, ngươi đã làm gì hắn?” Tô Thiền Nguyệt quát lên, giọng run run.

“Ta không làm gì cả.” Trần Khang lắc đầu, giọng bình tĩnh. “Có lẽ hắn bị trúng gió.”

Tô Thiền Nguyệt nhìn hắn, ánh mắt dò xét. Nàng không tin lời hắn nói. Nhưng nàng cũng không thể hiểu được chuyện gì đã xảy ra.

“Thôi được.” Nàng hít sâu, cố giữ bình tĩnh. “Dù sao thì mục đích của ta đến đây cũng không phải để tranh cãi. Ta đến để hủy bỏ hôn ước. Ngươi hãy nhận lễ vật và ký vào hưu thư.”

Nàng đưa ra một tờ giấy, trên đó đã viết sẵn nội dung hủy bỏ hôn ước.

Trần Khang nhìn tờ giấy, rồi nhìn Tô Thiền Nguyệt. Hắn im lặng hồi lâu, rồi bất ngờ bật cười.

“Ha ha ha!”

Tiếng cười của hắn vang vọng khắp sân, khiến tất cả mọi người đều ngạc nhiên.

“Ngươi cười cái gì?” Tô Thiền Nguyệt nhíu mày, giọng có chút tức giận.

Trần Khang ngừng cười, nhìn nàng, ánh mắt sắc bén. “Tô Thiền Nguyệt, ta cười vì nàng quá tự tin vào bản thân mình. Nàng nghĩ rằng nàng là thánh nữ của Lạc Vân Tông thì ta sẽ níu kéo nàng sao? Nàng nghĩ rằng nàng đến hủy bỏ hôn ước thì ta sẽ van xin nàng ở lại sao?”

Tô Thiền Nguyệt sững sờ, không nói nên lời.

“Ta nói cho nàng biết.” Trần Khang tiếp tục, giọng lạnh lùng. “Nếu hôm nay nàng đến để từ hôn, vậy thì không cần nàng từ nữa. Ta sẽ là người hưu nàng. Từ nay về sau, hai người không còn quan hệ gì.”

Hắn đưa tay ra, một tờ giấy trắng xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Trên tờ giấy, những dòng chữ vàng óng đang dần hiện ra.

“Đây là hưu thư.” Trần Khang nói, đưa tờ giấy cho Tô Thiền Nguyệt. “Nàng cầm lấy. Từ nay về sau, ta và nàng không còn bất kỳ quan hệ nào.”

Tô Thiền Nguyệt nhìn tờ giấy, sắc mặt trở nên tái nhợt. Nàng không thể ngờ rằng Trần Khang lại phản ứng như vậy. Nàng tưởng rằng hắn sẽ van xin, sẽ níu kéo, sẽ làm mọi cách để giữ nàng ở lại. Nhưng hắn lại chủ động hưu nàng, khiến nàng trở thành người bị bỏ rơi.

“Ngươi…” Nàng cắn môi, giọng run run. “Ngươi có biết ngươi đang làm gì không?”

“Ta biết rất rõ.” Trần Khang gật đầu. “Ta đang giải thoát cho chính mình khỏi một mối hôn sự không đáng.”

“Ngươi điên rồi!” Tô Thiền Nguyệt quát lên. “Ngươi có biết rằng nếu không có hôn ước này, Trần gia của ngươi sẽ không nhận được bất kỳ sự bảo hộ nào từ Tô gia không? Ngươi có biết rằng bao nhiêu thế lực đang chờ đợi để nuốt chửng Trần gia không?”

Trần Khang nhìn nàng, ánh mắt bình tĩnh. “Ta biết. Nhưng ta không cần sự bảo hộ của Tô gia. Trần gia sẽ tự bảo vệ chính mình.”

Tô Thiền Nguyệt nhìn hắn, ánh mắt phức tạp. Nàng không hiểu tại sao Trần Khang lại tự tin đến vậy. Hắn chỉ là một thiếu gia của một gia tộc suy tàn, tu vi chỉ mới Trúc Cơ. Hắn lấy đâu ra tự tin để nói những lời đó?

“Được.” Cuối cùng, nàng gật đầu, cầm lấy tờ hưu thư. “Ngươi đã tự chọn con đường của mình. Từ nay về sau, Tô gia và Trần gia không còn quan hệ gì.”

Nàng quay người, định bước đi. Nhưng rồi nàng dừng lại, quay đầu nhìn Trần Khang lần cuối.

“Trần Khang, ta hy vọng ngươi sẽ không hối hận về quyết định của mình.”

“Ta sẽ không hối hận.” Trần Khang lắc đầu. “Ta chỉ hy vọng nàng sẽ không hối hận.”

Tô Thiền Nguyệt nhìn hắn một lúc, rồi quay người bước đi. Đoàn người Lạc Vân Tông cũng lần lượt rời đi, để lại Trần Khang đứng đó, nhìn theo bóng dáng họ khuất dần.

Các tộc nhân Trần gia đứng xung quanh, nhìn Trần Khang với ánh mắt phức tạp. Bọn họ không hiểu tại sao thiếu gia lại từ bỏ mối hôn sự với Tô gia – một gia tộc lớn, có thể giúp Trần gia vượt qua khó khăn.

“Thiếu gia…” Trần Bá bước đến, giọng run run. “Người… người có chắc chắn về quyết định của mình không?”

“Ta rất chắc chắn.” Trần Khang gật đầu. “Trần Bá, ngươi có tin ta không?”

Trần Bá nhìn hắn một lúc, rồi gật đầu. “Lão nô tin thiếu gia.”

“Vậy thì hãy tin ta.” Trần Khang nói, giọng kiên định. “Ta sẽ khiến Trần gia quật khởi. Ta sẽ khiến tất cả những kẻ đã khinh thường chúng ta phải hối hận.”

Hắn nhìn về phía xa, nơi đoàn người Tô gia đã khuất dạng, ánh mắt sắc bén.

“Tô Thiền Nguyệt, nàng đã bỏ lỡ cơ hội lớn nhất trong đời mình. Và một ngày nào đó, nàng sẽ phải hối hận vì quyết định hôm nay.”

Trần Khang quay người, bước vào trong phủ đệ. Hắn không hề cảm thấy buồn bã hay tiếc nuối. Ngược lại, hắn cảm thấy nhẹ nhõm. Mối hôn sự với Tô Thiền Nguyệt vốn dĩ là một gánh nặng đối với hắn. Giờ đây, gánh nặng đó đã được trút bỏ.

Hắn bước vào thư phòng, ngồi xuống ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng ban mai chiếu rọi lên khu vườn cũ kỹ, khiến những đóa hoa dại nở rộ trở nên rực rỡ hơn.

“Bây giờ…” Hắn thì thầm. “Ta cần phải bắt đầu xây dựng lại Trần gia. Nhiệm vụ đầu tiên của hệ thống là tập hợp lực lượng cơ bản của gia tộc và thanh lý những kẻ phản bội.”

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận hệ thống đang hoạt động trong đầu mình.

“Hệ thống, ta muốn xem danh sách các tộc nhân Trần gia đang ở khắp nơi.”

“Đang truy xuất dữ liệu…” Giọng nói của hệ thống vang lên. “Đã tìm thấy 127 tộc nhân Trần gia đang ở các thế lực khác nhau trên khắp Bạch Đế Châu. Trong đó có 23 người đang giữ chức vụ quan trọng trong các tông môn, gia tộc, thế lực lớn.”

Trần Khang mở mắt, ánh mắt thoáng qua tia kinh ngạc. “127 người? Ta tưởng Trần gia chỉ còn lại vài chục người?”

“Đó là những tộc nhân đã rời đi từ nhiều năm trước.” Hệ thống giải thích. “Họ đã thâm nhập vào các thế lực khác nhau, âm thầm phát triển, chờ đợi ngày Trần gia quật khởi.”

Trần Khang im lặng hồi lâu, rồi bật cười. “Hóa ra… ta không cô đơn như ta tưởng.”

Hắn đứng dậy, bước đến bàn làm việc, lấy ra một tờ giấy trắng. Hắn bắt đầu viết những dòng chữ đầu tiên.

“Trần Bá!” Hắn gọi.

Lão quản gia run rẩy bước vào, cúi người chào. “Thiếu gia, người gọi lão nô?”

“Ngươi hãy chuẩn bị một con chim truyền tin.” Trần Khang nói. “Ta cần gửi một lá thư đến… một số người.”

“Vâng, thiếu gia.” Trần Bá gật đầu, rồi lui ra.

Trần Khang nhìn tờ giấy trước mặt, ánh mắt sắc bén. Hắn bắt đầu viết.

“Gửi các tộc nhân Trần gia đang ở khắp nơi…”

Hắn viết đi viết lại nhiều lần, nhưng rồi lại xé bỏ. Cuối cùng, hắn chỉ viết một câu ngắn gọn:

“Trần gia đã sẵn sàng. Hãy trở về.”

Hắn gấp tờ giấy lại, đặt vào phong bì, rồi đưa cho Trần Bá.

“Gửi đến tất cả các tộc nhân Trần gia mà ngươi biết.” Hắn nói. “Bảo họ hãy trở về Trần gia.”

Trần Bá nhận lấy phong bì, ánh mắt thoáng qua tia ngạc nhiên. “Thiếu gia, người muốn gọi tất cả bọn họ trở về?”

“Đúng vậy.” Trần Khang gật đầu. “Đã đến lúc Trần gia tái xuất.”

Trần Bá nhìn hắn một lúc, rồi gật đầu. “Lão nô sẽ làm ngay.”

Ông quay người bước đi, để lại Trần Khang đứng đó, nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Trần gia…” Hắn thì thầm. “Chờ đó. Ta sẽ khiến ngươi trở lại đỉnh cao.”

Ngoài trời, mặt trời đã lên cao, chiếu rọi ánh nắng vàng rực rỡ xuống khu phủ đệ cũ kỹ. Một luồng gió nhẹ thổi qua, làm lay động những tán cây cổ thụ.

Và ở một nơi xa xôi nào đó, những tộc nhân Trần gia đang âm thầm chờ đợi… đã nhận được tín hiệu.

Thời khắc Trần gia tái xuất đã đến.

HẾT CHƯƠNG 2