HOANG CỔ THẾ GIA – Truyện dài kỳ tu tiên 18+
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: HOANG CỔ THẾ GIA – Truyện dài kỳ tu tiên 18+
Tác Giả: hoatinhbay
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Gái Xinh, Loạn Luân, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, tu tiên, xuyên không
Ngày Cập Nhật : 14/08/2026
Trần Khang mở mắt, cảnh tượng trước mắt khiến hắn hoảng hốt. Không phải trần nhà quen thuộc của căn hộ chung cư ở Thượng Hải, không phải ánh đèn neon nhấp nháy bên ngoài cửa sổ, mà là một trần nhà bằng gỗ được chạm khắc tinh xảo những hình rồng phượng, tỏa ra mùi gỗ trầm hương dễ chịu.
“Đây… là đâu?” Hắn lẩm bẩm, giọng khản đặc.
Hắn cố ngồi dậy, nhưng cơ thể nặng trịch như thể vừa trải qua một cơn bạo bệnh. Đầu óc ong ong, vô số ký ức hỗn loạn đang ùa vào như thác lũ. Ký ức của một đứa trẻ mười tuổi tên Trần Khang, con trai của Trần Hạo Thiên và Dương Ngọc Bích, thuộc gia tộc họ Trần tại Bạch Đế Châu – một gia tộc từng hùng mạnh, nay đã suy tàn.
“Ta… xuyên không?” Trần Khang thì thầm, đưa tay nhìn những ngón tay nhỏ nhắn, non nớt của một đứa trẻ.
Hắn nhớ lại những gì đã xảy ra trước khi hắn đến đây. Hắn là một lập trình viên hai mươi lăm tuổi, vừa bị sa thải khỏi công ty vì công ty phá sản. Hắn mất việc, mất bạn gái, mất tất cả. Trong cơn tuyệt vọng, hắn uống rượu đến say khướt, rồi bước ra ban công hút thuốc. Một cơn gió mạnh thổi qua… và rồi hắn ở đây.
“Đây là cơ hội thứ hai của ta sao?” Hắn thì thầm, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bên ngoài là một khoảng sân rộng với những hàng cây cổ thụ cao vút. Xa xa là những dãy núi trùng điệp bao phủ bởi làn sương mù dày đặc. Không khí trong lành, mang theo mùi cỏ cây và linh khí.
“Đây thật sự là một thế giới tu tiên.” Trần Khang mỉm cười, ánh mắt dần trở nên kiên định. “Ta sẽ sống tốt ở thế giới này. Ta sẽ không lặp lại những sai lầm của kiếp trước.”
Trần Khang nhanh chóng làm quen với cuộc sống mới. Hắn là thiếu gia của nhà họ Trần – một gia tộc từng có căn cơ cực kỳ hùng hậu tại Bạch Đế Châu. Nghe các lão bộc kể lại, nhà họ Trần từng là một trong những gia tộc lớn nhất vùng, với vô số cường giả, tài nguyên và địa bàn rộng lớn. Nhưng trải qua hàng vạn năm, gia tộc dần suy yếu. Các tiền bối lần lượt qua đời hoặc rời đi, các thế lực khác tranh giành địa bàn, tài nguyên cạn kiệt. Nhà họ Trần từ một gia tộc hùng mạnh trở thành một gia tộc suy tàn, chỉ còn lại một tòa phủ đệ cũ kỹ và vài chục tộc nhân già yếu.
“Thiếu gia, người phải cố gắng tu luyện.” Lão quản gia – Trần Bá – nói với hắn, giọng run run. “Gia tộc đã dồn hết hy vọng vào người.”
“Ta biết.” Trần Khang gật đầu.
Hắn biết rằng mình là niềm hy vọng duy nhất của gia tộc. Nhưng hắn cũng biết rằng, với thiên phú của thân xác này, việc tu luyện đến cảnh giới cao là điều gần như bất khả thi. Nhưng hắn không phải đứa trẻ ngốc nghếch đó nữa. Hắn là một lập trình viên với tư duy logic. Hắn sẽ tìm cách vượt qua giới hạn của thân xác này.
Một ngày, cha hắn – Trần Hạo Thiên – gọi hắn vào thư phòng. Trần Hạo Thiên là một người đàn ông trung niên, khuôn mặt khắc khổ, ánh mắt sâu thẳm. Ông đã trải qua nhiều năm chèo chống gia tộc, nhưng dường như không thể ngăn được sự suy tàn.
“Khang nhi, con đã mười tuổi rồi.” Trần Hạo Thiên nói, giọng trầm ổn. “Đã đến lúc con phải rời khỏi gia tộc, đi tìm con đường tu luyện của riêng mình.”
“Thưa cha, con phải đi đâu?” Trần Khang hỏi.
“Đến Nữ Đế Nhai.” Trần Hạo Thiên nói. “Nơi đó có một vị đại năng tên là Huyền Cơ Đại Đế. Cha đã viết thư giới thiệu, mong người có thể thu nhận con làm đệ tử.”
“Huyền Cơ Đại Đế?” Trần Khang nhíu mày. “Người ta nghe nói, Huyền Cơ Đại Đế là một trong những cường giả mạnh nhất vùng này.”
“Đúng vậy.” Trần Hạo Thiên gật đầu. “Nếu con có thể bái sư dưới trướng người, tương lai của con sẽ rộng mở. Và gia tộc chúng ta cũng sẽ có hy vọng quật khởi.”
Trần Khang im lặng hồi lâu, rồi gật đầu. “Con sẽ đi.”
Ba ngày sau, Trần Khang lên đường đến Nữ Đế Nhai. Cha mẹ hắn tiễn hắn ở cổng phủ. Mẹ hắn – Dương Ngọc Bích – ôm chầm lấy hắn, nước mắt chảy dài. “Khang nhi, con phải giữ gìn sức khỏe. Nếu gặp khó khăn, hãy viết thư về cho mẹ.”
“Con biết, mẹ.” Trần Khang gật đầu, ôm chặt lấy mẹ.
“Đi đi.” Trần Hạo Thiên vỗ vai hắn. “Hãy nhớ, con là người của Trần gia. Dù có chuyện gì xảy ra, con vẫn là người của Trần gia.”
“Vâng, cha.” Trần Khang gật đầu, rồi quay người bước lên xe ngựa. Khi xe ngựa lăn bánh, hắn nhìn lại phía sau, thấy cha mẹ mình đứng đó vẫy tay chào tạm biệt. Ta sẽ trở về, hắn thầm hứa. Ta sẽ khiến Trần gia quật khởi. Ta sẽ không phụ lòng cha mẹ.
Sau nhiều ngày di chuyển, Trần Khang đến được Nữ Đế Nhai. Đây là một ngọn núi cao vút, được bao phủ bởi làn sương mù dày đặc. Trên đỉnh núi là một tòa cung điện nguy nga, tráng lệ, tỏa ra hào quang rực rỡ. Trần Khang đứng dưới chân núi, ngước nhìn lên đỉnh, lòng tràn đầy kính sợ. Hắn hít sâu, rồi bắt đầu leo lên núi. Con đường lên đỉnh rất dài và gian nan, nhưng Trần Khang kiên trì bước từng bước một, không hề nản lòng.
Sau một ngày leo núi, hắn cuối cùng cũng đến được cổng cung điện. “Hãy dừng lại.” Một giọng nói vang lên, lạnh lùng và uy nghiêm. Một người phụ nữ xuất hiện trước mặt hắn. Nàng mặc bộ y phục trắng, khí chất cao quý, đôi mắt sắc bén như kiếm.
“Ngươi là ai? Đến đây làm gì?” Nàng hỏi.
“Vãn bối Trần Khang, con trai của Trần Hạo Thiên, đến từ Bạch Đế Châu.” Trần Khang cúi người chào. “Vãn bối mang thư giới thiệu của cha, xin được bái kiến Huyền Cơ Đại Đế.”
Người phụ nữ nhìn hắn một lúc, rồi đưa tay ra. “Đưa thư cho ta.” Trần Khang đưa lá thư cho nàng. Nàng xem qua, rồi gật đầu. “Được. Theo ta.”
Trần Khang được dẫn vào bên trong cung điện. Cung điện rộng lớn, được trang trí bằng những bức tranh cổ, những chậu hoa lạ, và những ngọn đèn dầu tỏa ra ánh sáng ấm áp. Cuối cùng, hắn được dẫn đến một đại điện rộng lớn. Ở giữa đại điện, một người phụ nữ đang ngồi trên bồ đoàn, mắt nhắm nghiền, tu luyện. Nàng mặc bộ y phục màu tím, mái tóc dài xõa vai, gương mặt thanh tú nhưng đầy uy nghiêm. Dù không biết nàng bao nhiêu tuổi, Trần Khang có thể cảm nhận được khí tức cường đại tỏa ra từ người nàng.
“Tiền bối, vãn bối Trần Khang, xin bái kiến.” Trần Khang quỳ xuống, cúi đầu.
Huyền Cơ Đại Đế mở mắt, nhìn hắn. “Trần Khang? Con của Trần Hạo Thiên?”
“Vâng.” Trần Khang gật đầu.
“Cha ngươi đã viết thư cho ta, mong ta thu nhận ngươi làm đệ tử.” Huyền Cơ Đại Đế nói. “Nhưng ta không nhận đệ tử dễ dàng. Ngươi phải chứng minh bản thân xứng đáng.”
“Vãn bối xin nghe theo sự an bài của tiền bối.” Trần Khang nói.
Huyền Cơ Đại Đế nhìn hắn một lúc, rồi gật đầu. “Được. Ta sẽ cho ngươi một cơ hội. Từ hôm nay, ngươi sẽ ở lại đây, làm tạp dịch trong cung điện. Nếu ngươi làm tốt, ta sẽ thu nhận ngươi làm đệ tử.”
“Vãn bối xin vâng.” Trần Khang cúi đầu.
Trần Khang ở lại Nữ Đế Nhai, làm tạp dịch trong cung điện. Công việc của hắn rất vất vả – quét dọn, khiêng nước, chẻ củi, chăm sóc vườn hoa. Nhưng hắn không hề than vãn. Hắn làm việc chăm chỉ, cẩn thận, và luôn giữ thái độ khiêm tốn. Huyền Cơ Đại Đế quan sát hắn từ xa, dần dần hài lòng với thái độ của hắn.
Một năm sau, nàng chính thức thu nhận hắn làm đệ tử. “Từ hôm nay, ngươi là đệ tử của ta.” Huyền Cơ Đại Đế nói. “Ta sẽ dạy ngươi công pháp, bí thuật, và cách tu luyện. Nhưng ngươi phải hứa, sẽ không bao giờ phản bội ta.”
“Đệ tử xin thề.” Trần Khang quỳ xuống, cúi đầu. “Đệ tử sẽ không bao giờ phản bội sư tôn.”
Huyền Cơ Đại Đế gật đầu, rồi đưa cho hắn một quyển sách. “Đây là Cửu Chuyển Luân Hồi Quyết – công pháp trấn phái của Nữ Đế Nhai. Ngươi hãy nghiên cứu và tu luyện theo nó.”
Trần Khang nhận lấy quyển sách, lòng tràn đầy kích động. Đây chính là cơ hội của ta.
Trong thời gian ở Nữ Đế Nhai, Trần Khang cũng làm quen với các sư tỷ của mình. Huyền Cơ Đại Đế có tổng cộng bảy đệ tử, trong đó Trần Khang là đệ tử nhỏ tuổi nhất. Đại sư tỷ Huyền Linh – người đã dẫn hắn vào cung điện ngày đầu tiên – là người mạnh nhất trong số các đệ tử, cũng là người nghiêm khắc nhất. Nhị sư tỷ Huyền Nguyệt là một người phụ nữ dịu dàng, hiền thục, luôn chăm sóc các sư đệ sư muội. Tam sư tỷ Huyền Lam là một người phụ nữ vui vẻ, hoạt bát, thích trêu chọc người khác. Và ba sư tỷ khác – Huyền Hương, Huyền Vân, Huyền Tuyết – mỗi người đều có tính cách riêng. Trần Khang nhanh chóng hòa nhập với các sư tỷ. Họ đối xử với hắn rất tốt, coi hắn như em trai.
“Tiểu sư đệ, đệ phải cố gắng tu luyện.” Huyền Linh nói với hắn. “Sư tôn rất coi trọng đệ.”
“Đệ sẽ cố gắng.” Trần Khang gật đầu.
Năm năm trôi qua. Trần Khang đã mười lăm tuổi, tu vi đã đạt đến cảnh giới Trúc Cơ – một thành tựu đáng nể đối với lứa tuổi của hắn. Nhưng đúng lúc đó, một chuyện ngoài ý muốn xảy ra. Huyền Cơ Đại Đế gọi tất cả đệ tử đến, tuyên bố: “Ta sắp bước vào luân hồi chuyển thế.”
Các đệ tử kinh ngạc, không ai nói nên lời. “Sư tôn, tại sao người lại làm vậy?” Huyền Linh hỏi, giọng run run.
“Ta đã đạt đến bình cảnh của cảnh giới Đại Đế.” Huyền Cơ Đại Đế nói. “Muốn đột phá, ta cần phải trải qua luân hồi, để hiểu rõ hơn về quy luật sinh tử. Chỉ có như vậy, ta mới có thể vượt qua cảnh giới hiện tại.”
“Nhưng sư tôn…” Trần Khang ngập ngừng.
“Đừng lo.” Huyền Cơ Đại Đế mỉm cười, xoa đầu hắn. “Ta sẽ không chết. Ta chỉ là… tạm thời rời đi. Một ngày nào đó, ta sẽ trở lại.”
Nàng nhìn tất cả đệ tử, ánh mắt dịu dàng. “Các con hãy cố gắng tu luyện. Hãy bảo vệ Nữ Đế Nhai. Và hãy chờ ta trở về.”
Nói xong, nàng nhắm mắt lại, cơ thể dần dần trở nên trong suốt, rồi biến mất trước mắt họ. “Sư tôn!” Các đệ tử đồng thanh hét lên, nước mắt chảy dài trên má. Nhưng Huyền Cơ Đại Đế đã biến mất, không để lại dấu vết gì.
Sau khi Huyền Cơ Đại Đế biến mất, Trần Khang ở lại Nữ Đế Nhai thêm hai năm nữa. Nhưng rồi, hắn nhận được tin từ gia tộc: Cha hắn – Trần Hạo Thiên – đã rời khỏi gia tộc, đi tìm kiếm một cơ duyên lớn. Mẹ hắn – Dương Ngọc Bích – bị Dương gia đưa về quản thúc. Các tộc nhân khác cũng lần lượt rời đi, tìm kiếm con đường giúp gia tộc quật khởi. Cuối cùng, Trần Khang trở thành người gần như duy nhất còn lại.
“Ta phải về.” Hắn nói với các sư tỷ. “Ta phải về bảo vệ gia tộc.”
“Đệ đi đi.” Huyền Linh nói, vỗ vai hắn. “Nếu cần giúp đỡ, hãy đến tìm bọn ta.”
“Đệ sẽ nhớ các sư tỷ.” Trần Khang nói, rồi quay người bước đi.
Trần Khang trở về Trần gia, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn đau lòng. Tòa phủ đệ ngày xưa đã xuống cấp nghiêm trọng. Tường vôi bong tróc, mái ngói rêu phong, sân vườn um tùm cỏ dại. Chỉ còn lại vài lão bộc già yếu, và một vài tộc nhân không nơi nương tựa.
“Thiếu gia, người về rồi!” Lão quản gia Trần Bá – giờ đã già yếu hơn nhiều – run rẩy bước đến, nước mắt chảy dài.
“Ta về rồi.” Trần Khang gật đầu, đỡ lấy ông. “Trần Bá, gia tộc chúng ta… còn lại bao nhiêu người?”
“Chỉ còn lại mấy chục người, thưa thiếu gia.” Trần Bá nói, giọng nghẹn ngào. “Hầu hết đều là người già, trẻ nhỏ. Những người trẻ tuổi có năng lực đều đã rời đi.”
Trần Khang im lặng hồi lâu, rồi gật đầu. “Ta hiểu. Từ nay, ta sẽ chăm lo cho mọi người.”
Những ngày đầu ở lại Trần gia, Trần Khang cảm thấy tuyệt vọng. Hắn không có tài nguyên tu luyện, không có công pháp tốt, không có sự hỗ trợ từ gia tộc. Tất cả những gì hắn có là một gia tộc suy tàn, và một tương lai mù mịt.
“Ta phải làm gì đây?” Hắn tự hỏi, ngồi một mình trong thư phòng. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy những ngọn núi xa xa bao phủ bởi sương mù. “Cha ta đã rời đi, tìm kiếm cơ duyên. Mẹ ta bị giam cầm ở Dương gia. Các tộc nhân khác đều đã bỏ đi.”
Hắn cúi đầu, nước mắt chảy dài trên má. “Ta… ta không biết phải làm gì nữa.”
Đúng lúc Trần Khang tuyệt vọng nhất, một giọng nói vang lên trong đầu hắn.
“Đinh! Hệ thống Gia Tộc Hoang Cổ Vô Địch đang được kích hoạt…”
Trần Khang giật mình, ngẩng đầu lên. “Giọng nói gì vậy?” Hắn nhìn quanh, nhưng không thấy ai.
“Hệ thống Gia Tộc Hoang Cổ Vô Địch đã kích hoạt thành công! Đang liên kết với ký chủ… Liên kết thành công! Chào mừng ký chủ Trần Khang đến với Hệ thống Gia Tộc Hoang Cổ Vô Địch!”
Trần Khang sững sờ. “Hệ thống?” Hắn thì thầm. “Ta… ta có hệ thống?” Hắn đã đọc rất nhiều tiểu thuyết kiếp trước. Hắn biết hệ thống là gì. Nhưng hắn không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có hệ thống.
“Đúng vậy, ký chủ.” Giọng nói vang lên. “Ta là Hệ thống Gia Tộc Hoang Cổ Vô Địch. Nhiệm vụ của ta là giúp ký chủ xây dựng lại gia tộc, biến nó thành một thế lực vô địch.”
“Thật sao?” Trần Khang hỏi, giọng run run.
“Đúng vậy. Bây giờ, ký chủ có muốn nhận gói quà tân thủ không?”
“Tất nhiên là có!” Trần Khang gật đầu ngay lập tức.
“Đang phát gói quà tân thủ… Ký chủ nhận được: Chí Tôn Cốt! Ký chủ nhận được: Trọng Đồng Thượng Cổ! Ký chủ nhận được: Hỗn Độn Đạo Thể! Ký chủ nhận được: Tu vi Đại Đế! Chúc mừng ký chủ, tu vi đã đạt đến cảnh giới Đại Đế!”
Một luồng sức mạnh khổng lồ tràn vào cơ thể Trần Khang. Hắn cảm nhận được xương cốt của mình đang thay đổi, trở nên cứng rắn hơn, mạnh mẽ hơn. Đôi mắt hắn nóng rực, như thể có một ngọn lửa đang cháy bên trong. Cơ thể hắn tỏa ra hào quang rực rỡ, khiến cả căn phòng sáng bừng.
“Đây… đây là sức mạnh của Đại Đế sao?” Trần Khang thì thầm, nhìn đôi tay mình. Hắn cảm nhận được sức mạnh vô biên đang chảy trong huyết mạch. Hắn cảm nhận được thiên địa linh khí đang ùa vào cơ thể mình. Hắn cảm nhận được… mình có thể làm được mọi thứ.
“Ha ha ha!” Trần Khang bật cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp phủ đệ. “Ta là Đại Đế! Ta là Đại Đế!”
Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, ánh mắt kiên định. “Trần gia, ta sẽ khiến ngươi quật khởi. Ta sẽ khiến cả thiên hạ phải biết đến tên tuổi của Trần gia!”
Sau khi nhận được gói quà tân thủ, hệ thống tiếp tục đưa ra nhiệm vụ. “Ký chủ, hệ thống có ba nhiệm vụ chính cho ký chủ: Nhiệm vụ thứ nhất: Tập hợp lực lượng cơ bản của gia tộc, thanh lý những kẻ phản bội. Nhiệm vụ thứ hai: Thu nhận một đệ tử có khí vận đỉnh cấp. Nhiệm vụ thứ ba: Cưới vợ, sinh con và tạo ra hậu nhân có tư chất Đại Đế. Cả ba nhiệm vụ phải hoàn thành trong vòng một năm.”
Trần Khang nghe xong thì đau đầu. “Thu nhận đệ tử còn dễ hiểu. Nhưng sinh một hậu nhân có tư chất Đại Đế thì đâu phải chuyện muốn là được?” Hắn suy nghĩ một lúc, rồi chợt nhớ đến sư tôn của mình. “Huyền Cơ Đại Đế đang trong kiếp luân hồi đầu tiên. Nếu ta tìm được nàng, và khiến nàng sinh cho ta một đứa con…” Hắn mỉm cười, ánh mắt thoáng qua tia tinh nghịch. “Chuyện đó… cũng không phải không thể.”
Trần Khang đứng dậy, bước ra khỏi thư phòng. Ánh nắng ban mai chiếu rọi lên người hắn, khiến bóng dáng hắn trở nên cao lớn, uy nghiêm. Hắn nhìn quanh khu phủ đệ cũ kỹ, ánh mắt kiên định. “Từ hôm nay, mọi chuyện sẽ thay đổi.”
Hắn hít sâu, rồi bước về phía đại sảnh. “Trần Bá!” Hắn gọi.
Lão quản gia run rẩy bước đến, quỳ xuống. “Thiếu gia, người gọi lão nô?”
“Từ hôm nay, ta sẽ chính thức nắm quyền điều hành Trần gia.” Trần Khang nói, giọng uy nghiêm. “Ngươi hãy triệu tập tất cả tộc nhân còn lại, ta có chuyện muốn tuyên bố.”
“Vâng, thiếu gia.” Trần Bá gật đầu, rồi lui ra.
Trần Khang đứng giữa đại sảnh, nhìn ra ngoài cửa. “Trần gia…” Hắn thì thầm. “Chờ đó. Ta sẽ khiến ngươi trở lại đỉnh cao.”
HẾT CHƯƠNG 1