Hệ thống tình dục – Update Chương 7

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hệ thống tình dục – Update Chương 7

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 08/09/2026

HỆ THỐNG TÌNH DỤC

Chương 7: Sau Đêm Ấy

Ánh sáng ban mai len qua lớp màn mỏng chiếu vào phòng ngủ master. Lâm Tuyết mở mắt. Cơ thể cô đau nhức từ dưới lên, đặc biệt là chỗ vừa bị chiếm đoạt đêm qua. Mỗi cử động nhỏ đều kéo theo cảm giác xót xa. Cô khẽ rên, đưa tay xuống dưới chăn chạm vào, cảm nhận sự sưng tấy và dính dấp của máu cùng tinh dịch đã khô một phần.

Bên cạnh giường, Trần Vân đang ngồi trên ghế, tay cầm một chậu nước ấm và khăn sạch đã chuẩn bị sẵn. Bà nhìn cô gái với ánh mắt vừa quan tâm vừa kiên quyết, không có vẻ gì là ân hận.

“Tỉnh rồi à? Đau lắm phải không?” Giọng bà nhẹ nhàng nhưng không có ý xin lỗi hay an ủi thái quá.

Lâm Tuyết nhìn bà, rồi nhìn quanh phòng. Hạo không có ở đây. Cô muốn ngồi dậy nhưng cơn đau khiến cô phải nằm lại, mặt trắng bệch. “Cô… tại sao lại để chuyện này xảy ra? Cháu không đồng ý…”

“Vì con trai cô cần.” Trần Vân đặt khăn ấm lên trán cô, giọng bình thản. “Hệ thống của nó buộc phải chiếm lấy lần đầu của cháu trong thời hạn. Nếu không, nó sẽ chết dần. Mẹ không thể để con mình chết lần nữa như cái ngày tai nạn ấy. Cháu đã trở thành người của nhà này từ đêm qua. Mẹ sẽ chăm sóc cháu, cho cháu ăn, cho cháu thuốc, nhưng cháu cũng phải chấp nhận sự thật này.”

Lâm Tuyết im lặng. Nước mắt lại ứa ra, lăn dài trên má. Cô không hiểu hết về ‘hệ thống’, nhưng cảm giác bị chiếm đoạt, bị mất đi thứ quý giá nhất mà mình giữ gìn bao năm, cùng với cực khoái ngoài ý muốn đêm qua khiến lòng cô rối bời đến mức muốn gào thét. Vừa hận Hạo, vừa sợ Trần Vân, vừa có một cảm giác lạ lùng khó diễn tả khi nhớ lại khoảnh khắc cơ thể đạt đến đỉnh điểm.

Trần Vân giúp cô ngồi dậy dựa vào đầu giường, lau sạch phía dưới một cách khéo léo và kiên nhẫn. “Đau sẽ giảm sau một hai ngày. Mẹ đã chuẩn bị thuốc giảm đau và đồ ăn nhẹ. Cháu ở lại đây vài hôm. Đừng nghĩ đến việc bỏ chạy hay báo cảnh sát. Hạo sẽ không để cháu đi đâu cả, và mẹ cũng vậy.”

Cửa phòng mở. Hạo bước vào, tóc còn ướt sau khi tắm, mặc áo thun đen đơn giản. Anh nhìn Lâm Tuyết, ánh mắt phức tạp – vừa có chút áy náy vì đã dùng cách cứng rắn, vừa mang sự sở hữu rõ ràng sau khi lên cấp và hoàn thành nhiệm vụ.

“Đau nhiều không?” Anh hỏi, ngồi xuống mép giường, cách cô khoảng một gang tay.

Lâm Tuyết quay mặt đi phía cửa sổ, không trả lời. Hạo không ép buộc. Anh đưa tay nắm lấy cổ tay cô, pheromone nhẹ nhàng lan tỏa trong không khí. Cô khẽ run, nhưng không rút tay ra như những lần trước.

Hệ thống hiện ra trước mắt anh khi anh tập trung:

【Trạng thái hiện tại】

Cấp độ: 2

EXP: 1100/2000

Nữ đã thu phục: Trần Vân (Nữ đầu tiên), Lâm Tuyết (Nữ thứ hai)

Không gian tùy thân: 40m²

Pheromone: Nâng cấp (phạm vi 5m, hiệu quả mạnh)

Chưa có nhiệm vụ mới. Hệ thống dường như đang cho thời gian ổn định hai nữ hiện tại trước khi mở mục tiêu tiếp theo.

Buổi sáng trôi qua trong im lặng nặng nề. Trần Vân nấu cháo hành và ép Lâm Tuyết ăn từng thìa. Cô gái ngồi trên giường, mắt đỏ hoe, ăn rất chậm. Hạo ngồi ở ghế đối diện, quan sát. Anh biết cần thời gian để cô chấp nhận hiện thực, nhưng cũng không thể để cô đóng cửa lòng mãi hoặc nuôi ý định bỏ trốn.

Đến trưa, khi Trần Vân ra ngoài mua thêm thuốc giảm đau và đồ ăn, Hạo ngồi xuống cạnh giường. “Cháu có muốn hỏi gì không? Về hệ thống, về lý do anh phải làm vậy đêm qua. Anh sẽ trả lời thật.”

Lâm Tuyết nhìn anh lần đầu kể từ sáng. Đôi mắt còn sưng nhưng ánh lên sự chất vấn. “Tại sao phải là cháu? Cháu chưa từng làm gì sai với anh. Cháu chỉ sống bình thường.”

“Vì hệ thống chọn cháu. Vì cháu còn nguyên, sống gần, và điểm thân mật đã đủ cao.” Hạo nói thẳng, không vòng vo. “Anh không có lựa chọn nào khác nếu muốn sống sót. Bây giờ cháu đã là của anh. Anh sẽ không bỏ rơi cháu, cũng không để cháu bỏ đi. Mẹ anh sẽ chăm sóc cháu như người nhà. Dần dần cháu sẽ quen.”

Cô im lặng lâu. Cuối cùng khẽ nói, giọng đứt quãng: “Cháu… hận anh. Nhưng cháu cũng không hiểu tại sao đêm qua lại… cảm thấy khoái cảm như vậy. Cơ thể cháu phản bội chính mình.”

Hạo nắm lấy tay cô, hôn nhẹ lên mu bàn tay. Pheromone lan tỏa nhẹ. “Dần dần cháu sẽ hiểu. Cơ thể không biết nói dối. Nó đã chấp nhận anh trước cả lý trí.”

Chiều hôm đó, Trần Vân trở về với túi thuốc và thức ăn. Bà bảo Lâm Tuyết tắm nước ấm, rồi giúp cô thay đồ sạch sẽ. Khi ba người ngồi ăn tối trong phòng khách, không khí vẫn căng thẳng nhưng đã bớt hơn buổi sáng. Lâm Tuyết ăn ít, nhưng không từ chối hoàn toàn những gì được gắp vào bát. Ánh mắt cô thỉnh thoảng liếc sang Hạo rồi nhanh chóng nhìn xuống.

Đêm xuống. Lâm Tuyết được sắp xếp ngủ trong phòng ngủ phụ. Hạo và Trần Vân vào không gian tùy thân đã mở rộng hơn.

“Con xử lý tốt đêm qua.” Trần Vân nói trong khi cởi áo ngủ. “Cô ấy đang lung lay giữa hận thù và sự chấp nhận. Mẹ sẽ từ từ thu phục tinh thần cô ấy trong vài ngày tới. Con chỉ cần thỉnh thoảng hiện diện, dùng pheromone nhẹ, và không ép buộc thêm chuyện ấy trong lúc cô ấy còn đau. Để mẹ lo phần tinh thần.”

Hạo kéo mẹ vào lòng, hôn lên vai. “Mẹ ngày càng giỏi. Không chỉ là người đầu tiên, mà còn là người giúp con xây dựng và giữ gìn mọi thứ. Con cần mẹ.”

Họ làm tình. Lần này Trần Vân chủ động ngồi trên, nhịp nhàng và mạnh mẽ hơn những lần trước. Bà nhìn xuống mặt con trai, mắt long lanh vì khoái cảm và quyết tâm. “Mẹ muốn được công nhận. Không chỉ là ‘nữ đầu tiên’ trong hệ thống. Khi có thêm người, mẹ muốn là người đứng đầu trong lòng con, là người được các cô gái khác công nhận.”

“Mẹ sẽ là vậy.” Hạo đáp, hai tay nắm lấy eo bà, đẩy sâu hơn mỗi nhịp. “Con hứa. Không ai thay được vị trí của mẹ.”

Trần Vân đạt cực khoái trước, siết chặt lấy anh đến mức anh phải cắn răng. Hạo theo sau không lâu, phóng tinh vào trong thật sâu. Họ nằm im một lúc lâu sau đó, mồ hôi dính lấy da thịt.

“Ngày mai mẹ sẽ bắt đầu dạy cô ấy vài điều.” Trần Vân thì thầm bên tai con trai. “Về việc chấp nhận hiện thực, về việc ở bên con. Mẹ không để cô ấy chỉ là cái bóng bị ép buộc. Cũng không để cô ấy vượt mặt mẹ về sau. Mẹ sẽ biến cô ấy thành người của chúng ta theo cách của mẹ.”

Hạo cười nhạt, hôn lên vai mẹ. “Mẹ yên tâm. Vị trí của mẹ không ai thay được. Con cần mẹ hơn bất kỳ ai.”

Ở phòng bên, Lâm Tuyết nằm trên giường, mắt mở trừng trong bóng tối. Cơ thể vẫn đau nhức, nhưng bên cạnh cơn đau là cảm giác trống trải kỳ lạ. Cô nhớ đến cực khoái đêm qua, nhớ đến hơi thở nóng của Hạo trên da, nhớ đến cách Trần Vân lau sạch và chăm sóc cho mình buổi sáng. Những hình ảnh ấy cứ xoay vòng trong đầu, khiến cô không ngủ được.

Cô đặt tay lên bụng dưới, nơi vẫn còn dấu vết của đêm ấy. Trong lòng vừa hận Hạo vì đã cướp đi trinh tiết, vừa… không muốn mất đi cảm giác bị lấp đầy và cực khoái hoàn toàn. Điều đó khiến cô sợ hơn cả việc bị chiếm đoạt. Cô sợ chính bản thân mình đang dần thay đổi.

Hệ thống vẫn im lặng, chưa giao nhiệm vụ mới. Nhưng Trần Hạo biết rõ: hai người phụ nữ trong nhà này sẽ dần trở thành nền tảng vững chắc. Và từ nền tảng ấy, hắn sẽ tiếp tục mở rộng, thu phục thêm những mục tiêu khó hơn phía trước – những người không dễ bị lung lay như Lâm Tuyết.

Đêm khuya. Trong căn hộ tầng mười hai khu Hoàng Gia, một người mẹ đang nằm trong vòng tay con trai sau khi ái ân, thì thầm những kế hoạch dài hơi, trong khi cô gái vừa mất trinh đang vật lộn với những cảm xúc hỗn loạn của riêng mình trong phòng bên. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Và hệ thống vẫn đang lặng lẽ chờ đợi bước tiếp theo.

— Hết Chương 7 —