Hệ thống tình dục – Update Chương 7
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hệ thống tình dục – Update Chương 7
Tác Giả: Aloha
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 08/09/2026
HỆ THỐNG TÌNH DỤC
Chương 6: Đêm Cuối Cùng
Ngày thứ sáu. Thời gian còn lại chỉ hơn một ngày. Trần Hạo ngồi ở bàn ăn sáng, mắt dán vào khung chữ hệ thống đang nhấp nháy đỏ cảnh báo.
【Nhiệm vụ 02 – Cảnh báo】
Điểm thân mật: 74/100
Thời gian còn lại: 1 ngày 3 giờ
Khuyến nghị: Tạo tình huống riêng tư để hoàn thành chiếm đoạt trinh tiết trước hạn. Nếu thất bại sẽ bị trừ EXP và suy giảm thể chất.
Trần Vân ngồi đối diện, khuôn mặt nghiêm trọng hơn mọi khi. Bà đã thay đồ gọn gàng, tóc búi thấp. “Mẹ đã nghĩ cách. Tối nay mẹ sẽ bảo cô ấy lên nhà mình với lý do trả sách và cảm ơn vì những lần giúp đỡ. Sau đó mẹ sẽ tìm cớ ra ngoài một lúc – có thể bảo xuống lấy đồ dưới xe hoặc đi mua gì đó. Còn lại là việc của con. Pheromone phải dùng mạnh hơn mức bình thường. Nếu cần… đừng ngần ngại. Mẹ sẽ không trách.”
Hạo nhìn mẹ lâu. “Mẹ thật sự không trách con chứ? Việc này… không còn là tự nguyện hoàn toàn nữa.”
“Trách gì?” Bà lắc đầu, giọng chắc chắn. “Hệ thống đã chọn. Nếu không làm, con sẽ bị suy yếu, thậm chí nguy hiểm đến linh hồn. Mẹ thà thấy con mạnh lên, dù phải dùng cách cứng rắn, còn hơn nhìn con chết lần nữa như ngày tai nạn. Làm đi. Mẹ sẽ hỗ trợ đến cùng. Sau này mẹ sẽ giúp con giữ cô ấy.”
Buổi tối, kế hoạch được triển khai đúng như đã bàn. Trần Vân gọi điện, giọng tự nhiên và ấm áp: “Cháu Tuyết à, cô có mấy cuốn sách luật cũ muốn cho cháu tham khảo. Lên lấy luôn đi, tiện thể ngồi uống trà với hai mẹ con. Hạo cũng ở nhà, nó vừa bảo nhớ cháu.”
Lâm Tuyết đồng ý sau một lúc do dự khá lâu. Hai mươi phút sau, chuông cửa tầng 12 reo. Cô mặc áo sơ mi trắng và chân váy dài đến gối, tóc buộc đuôi ngựa thấp, vẻ mặt có chút bối rối và đỏ nhẹ khi nhìn thấy Hạo mở cửa.
“Chào cháu. Vào đi.” Hạo mỉm cười, pheromone đã được nâng lên mức cao hơn bình thường ngay từ lúc mở cửa. Mùi hương nhẹ nhưng đậm đặc lan tỏa trong không gian hẹp của hành lang.
Trong phòng khách, Trần Vân pha trà sen, trò chuyện một lúc về sách vở và việc học. Không khí ban đầu còn giữ được vẻ bình thường. Sau khoảng nửa giờ, bà nhìn đồng hồ rồi đứng dậy, vẻ mặt đột nhiên nhớ ra điều gì. “Mẹ quên mang túi đồ dưới xe rồi. Để mẹ xuống lấy một chút. Hai đứa ngồi chơi, đừng khách khí. Có gì cứ tự nhiên.”
Cửa đóng lại. Tiếng khóa cửa vang nhẹ. Chỉ còn Hạo và Lâm Tuyết trong căn hộ yên tĩnh. Không khí đột ngột im ắng đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường. Lâm Tuyết ngồi trên sofa, tay cầm tách trà, ánh mắt tránh nhìn anh. Pheromone đậm đặc trong không gian kín khiến má cô dần ửng hồng, hơi thở hơi gấp, cổ áo sơ mi như nóng lên.
Hạo ngồi xuống bên cạnh, khoảng cách chỉ còn một gang tay. “Cháu vẫn ổn chứ? Hôm mưa hôm trước không bị cảm chứ? Nhìn cháu hôm đó ướt hết cả.”
“Dạ… ổn ạ. Cảm ơn anh đã giúp.” Giọng cô khẽ, mắt nhìn xuống tách trà, ngón tay khẽ run.
Anh đưa tay, nhẹ nhàng gạt sợi tóc mai trên má cô. Ngón tay chạm vào da nóng. Lâm Tuyết giật mình, muốn lùi nhưng lưng đã tựa vào thành sofa mềm. “Anh… đừng…”
“Cháu run rồi.” Hạo nói khẽ, mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đang tránh né của cô. “Từ hôm mưa, cháu cũng nghĩ về anh đúng không? Đêm đó cháu ngủ có ngon không?”
Lâm Tuyết đỏ mặt đến tận mang tai, muốn phủ nhận nhưng lời nói không thành tiếng. Pheromone cộng với sự gần gũi và ánh mắt anh khiến đầu óc cô rối bời, tim đập loạn nhịp. Hạo không chờ thêm câu trả lời. Anh nghiêng người, hôn nhẹ lên môi cô lần đầu tiên.
Cô cứng người hoàn toàn. Môi mềm mại, hơi thở nóng hổi. Lâm Tuyết đẩy nhẹ ngực anh bằng cả hai tay, nhưng sức lực yếu ớt đến mức gần như không có tác dụng. “Anh… đừng… cháu chưa từng… cháu sợ…”
Hạo nắm lấy hai cổ tay cô, đẩy nhẹ xuống sofa. “Cháu cũng muốn. Cơ thể cháu đang nói dối miệng.” Anh hôn sâu hơn, lưỡi xâm nhập vào miệng cô, hút lấy hơi thở. Lâm Tuyết chống cự yếu ớt vài giây rồi dần mềm đi dưới pheromone mạnh và sự quyết đoán của anh. Hai chân cô khẽ khép lại nhưng không đủ sức đẩy anh ra.
Áo sơ mi được cởi từng nút một cách chậm rãi nhưng không ngừng. Áo ngực trắng lộ ra, bầu ngực nhỏ nhắn nhưng săn chắc, da trắng hồng. Hạo hôn xuống cổ, xuống xương quai xanh, rồi ngậm lấy đầu nhũ hoa qua lớp vải ren. Lâm Tuyết rên lên một tiếng nhỏ không kiềm chế được, hai tay nắm chặt áo anh đến trắng khớp ngón.
“Dừng lại… anh Hạo… cháu thật sự sợ… cháu chưa sẵn sàng…” Giọng cô khóc mếu.
Anh không dừng. Chân váy được kéo lên cao, quần lót trắng bị kéo xuống khỏi hai chân. Bộ phận sinh dục còn khép kín hoàn toàn, lông mu tỉa gọn gàng, màu hồng nhạt. Hạo dùng ngón tay giữa miết nhẹ lên khe còn khô. Cô giật bắn người, nước mắt lưng tròng trào ra.
“Cháu còn nguyên.” Anh nói khàn, mắt tối sầm. “Anh sẽ nhẹ hết sức có thể.”
Hắn cởi quần, dương vật cứng ngắc, gân xanh nổi rõ, đưa vào giữa hai đùi trắng ngần của cô. Lâm Tuyết khóc nấc, đẩy ngực anh nhưng không đủ sức. Hạo hôn lên mắt cô, lên má ướt, lên môi, vừa đẩy nhẹ đầu dương vật vào miệng cô bé còn khép chặt. Cảm giác chặt và nóng đến mức anh phải cắn răng chịu đựng.
“Đau… đau lắm… anh rút ra… xin anh…” Cô khóc nấc, giọng đứt quãng.
Anh dừng lại một chút, dùng ngón tay miết nhẹ hạt le để giảm đau và tạo dịch nhờn, rồi đẩy sâu hơn từng chút một. Lớp màng mỏng vỡ ra với một cảm giác xé rách nhẹ. Máu tươi chảy xuống sofa màu xám. Lâm Tuyết kêu thét lên một tiếng cao, móng tay cào vào lưng áo anh đến rách nhẹ. Hạo ôm chặt lấy cô, đẩy hết toàn bộ chiều dài vào trong đến tận cùng.
Họ nằm im một lúc lâu. Lâm Tuyết khóc nức nở vì đau đớn và sự mất mát. Hạo hôn lên tóc, lên má, thì thầm bên tai: “Chịu thêm chút nữa. Sẽ đỡ dần. Anh ở đây.”
Anh bắt đầu động đậy chậm rãi. Mỗi nhịp rút ra rồi đẩy vào đều kéo theo tiếng rên đau và nước mắt của cô. Dần dần, máu ít đi, dịch nhờn tiết ra nhiều hơn. Cơn đau biến thành cảm giác căng đầy lạ lẫm, nóng bỏng. Hạo tăng tốc nhẹ, một tay nắm lấy bầu ngực nhỏ nhắn, miệng hút lấy đầu nhũ hoa đã cương cứng.
Lâm Tuyết không còn chỉ khóc vì đau. Những tiếng “á… ư… chậm thôi…” bắt đầu lẫn với hơi thở dồn dập. Chân cô vô thức quắp lấy eo anh. Hạo đâm mạnh hơn, tập trung vào điểm nhạy cảm bên trong mà hệ thống đã giúp anh cảm nhận được. Không lâu sau, cô ưỡn người cao, đạt cực khoái lần đầu tiên trong đời, nước mắt vẫn còn trên má nhưng ánh mắt đã khác.
Bên trong siết chặt đến mức Hạo không chịu nổi. Anh rống lên, đẩy sâu nhất có thể, phóng tinh trùng đặc quánh vào tận tử cung. Từng đợt nóng bỏng bắn ra làm Lâm Tuyết run rẩy toàn thân. Hệ thống hiện ra ngay lập tức trước mắt anh:
【Nhiệm vụ 02 hoàn thành】
Nhận được: 800 EXP
Thăng cấp: Cấp 2
Phần thưởng: Biến dị sơ cấp – Tăng cường sức bền sinh lý và khả năng phục hồi. Không gian tùy thân mở rộng lên 40m². Pheromone nâng cấp (phạm vi 5 mét, hiệu quả mạnh hơn).
Lâm Tuyết đã trở thành ‘Nữ thứ hai’.
Hạo rút ra chậm rãi. Máu và tinh dịch lẫn lộn chảy ra từ chỗ vừa bị chiếm đoạt. Lâm Tuyết nằm đó, mắt đỏ hoe, thở dốc, không nói được lời nào. Anh ôm lấy cô, hôn nhẹ lên trán và mí mắt.
“Xin lỗi… anh không thể chờ thêm được nữa. Hệ thống… không cho phép.”
Cửa căn hộ mở nhẹ. Trần Vân bước vào, nhìn cảnh tượng trên sofa – máu, tinh dịch, và cô gái đang khóc trong vòng tay con trai. Bà không kinh ngạc, cũng không trách móc. Bà chỉ đi đến gần, lấy khăn ấm đã chuẩn bị sẵn, lau nhẹ nhàng cho Lâm Tuyết. “Xong rồi. Từ giờ cháu là người của nhà này. Mẹ sẽ chăm sóc cháu. Đừng sợ.”
Lâm Tuyết nhìn bà, rồi nhìn Hạo, nước mắt lại trào ra. Cô không còn sức để phản kháng hay bỏ chạy. Trong lòng vừa sợ hãi vì bị chiếm lấy lần đầu một cách đột ngột, vừa có một cảm giác lạ lùng khó diễn tả sau khi đạt cực khoái.
Hạo bế cô vào phòng ngủ master, đặt nhẹ lên giường. Trần Vân ngồi bên cạnh, vuốt tóc cho cô gái như mẹ ru con. “Ngủ đi. Ngày mai mọi thứ sẽ khác. Mẹ không để ai hại cháu.”
Đêm đó, sau khi Lâm Tuyết ngủ thiếp đi vì kiệt sức và đau đớn, Hạo và Trần Vân vào không gian tùy thân đã mở rộng. Bà nhìn con trai, giọng khẽ nhưng đầy ý nghĩa: “Con đã làm được. Mẹ tự hào vì con không bỏ cuộc. Nhưng từ giờ phải giữ cô ấy bằng cả thủ đoạn lẫn chân thành. Đừng để cô ấy bỏ chạy hay thù hận mãi.”
Hạo kéo mẹ vào lòng, hôn sâu. “Con sẽ giữ. Và mẹ… mẹ vẫn là người đầu tiên, người sẽ được công nhận.”
Họ làm tình trong không gian. Trần Vân chủ động hơn bao giờ hết, như muốn khẳng định vị trí của mình trước người phụ nữ mới. Sau khi cả hai đạt cực khoái, bà nằm trên ngực con trai, thì thầm: “Các cô gái sau này… mẹ sẽ giúp con chọn và thu phục. Nhưng mẹ phải là người được công nhận đầu tiên. Danh phận… từ từ sẽ có.”
Hạo hôn lên tóc mẹ. “Con hứa với mẹ.”
Bên ngoài, thành phố đêm vẫn sáng đèn như mọi khi. Trong căn hộ tầng mười hai, một cô gái vừa mất trinh đang ngủ trong giấc ngủ mệt mỏi và rối bời, trong khi hệ thống đã ghi nhận nhiệm vụ hoàn thành và mở ra những phần thưởng mới cùng cấp độ cao hơn.
Lâm Tuyết đã trở thành nữ thứ hai. Con đường phía trước còn dài, với nhiều mục tiêu khó hơn, nhưng bước đầu đã vững chắc. Và Trần Vân – người mẹ, người phụ nữ đầu tiên – vẫn ở bên cạnh con trai, sẵn sàng hỗ trợ đến cùng.
— Hết Chương 6 —