Hệ thống tình dục – Update Chương 7
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hệ thống tình dục – Update Chương 7
Tác Giả: Aloha
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 08/09/2026
Chương 5: Cơn Mưa Đêm Và Khoảng Cách Thu Hẹp
Ngày thứ năm. Thời gian còn lại của nhiệm vụ 02 chỉ vỏn vẹn hơn hai ngày. Trần Hạo kiểm tra hệ thống ngay khi mở mắt, vẫn còn nằm trên giường với Trần Vân bên cạnh.
【Nhiệm vụ 02 – Tiến độ】
Điểm thân mật với Lâm Tuyết: 52/100
Thời gian còn lại: 2 ngày 9 giờ
Vẫn chưa đủ. Nếu chỉ dựa vào những buổi trò chuyện nhẹ nhàng và bữa cơm, rất khó cán mốc cần thiết để cô ấy hạ thấp phòng bị hoàn toàn. Cần một tình huống tự nhiên hơn, đủ để hai người ở gần nhau lâu hơn trong hoàn cảnh đặc biệt.
Trần Vân ngồi bên cạnh giường, đã mặc đồ gọn gàng từ sớm. “Mẹ nghĩ hôm nay nên tạo cơ hội để con giúp cô ấy một việc gì đó. Không phải việc lớn, chỉ cần đủ để con xuất hiện đúng lúc và ở lại thêm một lúc. Thời tiết hôm nay có vẻ sẽ xấu.”
Hạo gật đầu. “Con cũng đang nghĩ vậy. Nếu chỉ mời cơm tiếp sẽ lộ ý đồ. Cần tình huống bất ngờ.”
Cơ hội đến đúng như dự đoán vào buổi chiều. Trời đột ngột chuyển mưa lớn chỉ trong vòng mười lăm phút. Mưa như trút nước, gió mạnh làm cây cối trước khu chung cư nghiêng ngả, tiếng sấm vang vọng. Trần Vân đang đứng ở cửa sổ thì nhìn thấy Lâm Tuyết vội vã chạy từ cổng vào, một tay ôm cặp sách, một tay che đầu. Áo sơ mi trắng ướt sũng, dính sát vào thân hình mảnh mai, lộ rõ đường viền áo ngực.
“Đúng lúc.” Bà nói khẽ, mắt sáng lên. “Con xuống đi. Bảo mẹ nhờ mang dù hoặc khăn. Tự nhiên thôi, đừng vội vàng.”
Hạo không chậm trễ. Anh cầm một chiếc khăn tắm lớn và chiếc áo khoác mỏng chống nước, bước nhanh xuống tầng 11 bằng cầu thang bộ để tránh chờ thang máy. Đúng lúc Lâm Tuyết đang lục chìa khóa trước cửa căn 1108, tóc ướt dính vào má và cổ, vai áo trong suốt vì nước mưa, hơi thở hơi gấp.
“Cháu Tuyết?” Hạo gọi từ cuối hành lang. “Mẹ thấy cháu bị mưa, bảo mang khăn với áo khoác xuống. Vào nhà thay đồ khô đi, kẻo cảm. Mưa còn to lắm.”
Lâm Tuyết quay lại, hơi ngạc nhiên. Nước mưa vẫn còn nhỏ xuống từ tóc và cằm. Cô do dự một giây, nhìn chiếc khăn trong tay anh, rồi gật đầu. “Cảm ơn anh… phiền anh quá. Cháu không mang theo dù.”
Hạo đưa khăn. Khi cô nhận lấy, ngón tay họ chạm nhau lâu hơn những lần trước. Pheromone được anh nâng nhẹ lên mức trung bình ngay lúc ấy. Lâm Tuyết khẽ rùng mình một cái, nhưng không rút tay tránh.
“Vào đi. Đứng ngoài mưa tiếp là không được đâu.” Hạo nói, giọng bình tĩnh nhưng mang chút quan tâm thật.
Cô mở cửa, bước vào vội. Hạo đứng ở cửa, không tự ý đi theo ngay. Lâm Tuyết quay lại nhìn anh, do dự vài giây rồi nói khẽ, giọng hơi run vì lạnh: “Anh… vào ngồi một lúc cũng được. Ngoài trời mưa to quá, để anh ướt hết.”
Đó là lời mời đầu tiên từ phía cô, không do mẹ sắp xếp. Hạo bước vào, đóng cửa nhẹ. Căn hộ nhỏ, hơi tối vì mây đen và mưa. Lâm Tuyết vào phòng trong thay đồ, để lại anh ngồi ở ghế sofa cũ. Vài phút sau cô trở ra, đã mặc áo thun khô màu xám và quần jogger đen, tóc còn ẩm xõa xuống vai. Cô đưa cho anh một ly nước nóng tự pha.
“Cảm ơn anh đã mang khăn. Nếu không có, chắc cháu bị cảm mất. Áo ướt dính vào người khó chịu lắm.”
“Không có gì. Mẹ cháu hay để ý người khác. Nhà mình sống gần nhau mà, giúp được gì thì giúp.” Hạo đáp, giữ khoảng cách vừa phải trên sofa, khoảng bảy tám mươi centimet.
Họ ngồi nói chuyện trong tiếng mưa nặng hạt ngoài cửa sổ. Lâm Tuyết lần này chủ động hơn hẳn. Cô hỏi về việc học của Hạo, về mẹ anh, về việc sống ở tầng trên có ồn không. Pheromone lan tỏa nhẹ nhàng trong không gian hẹp của căn hộ. Cô ngồi gần hơn một chút so với những lần trước, không còn gượng gạo hay liên tục nhìn đồng hồ.
Bất chợt đèn trong căn hộ nhấp nháy mấy lần rồi tắt ngúm. Cả tòa nhà bị mất điện vì mưa bão. Bóng tối bao trùm hoàn toàn. Lâm Tuyết khẽ kêu lên một tiếng nhỏ, có chút sợ hãi.
“Mất điện rồi… Cháu ghét bóng tối.”
Hạo lập tức bật đèn pin điện thoại. Ánh sáng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt cô – má hơi ửng vì lạnh và pheromone, mắt mở to trong bóng tối, môi hơi run. “Cháu có nến không? Hay pin dự phòng? Để anh tìm giúp.”
“Có… trong ngăn kéo bếp bên trái.” Cô đứng dậy định đi lấy, nhưng trong bóng tối lại vấp nhẹ vào chân bàn gỗ. Hạo kịp đưa tay đỡ. Tay anh nắm lấy cánh tay trên của cô, kéo nhẹ để cô không ngã về phía trước. Trong khoảnh khắc ấy, khoảng cách gần như không còn. Ngực cô chạm nhẹ vào cánh tay và một phần ngực anh. Pheromone tăng mạnh trong tích tắc vì khoảng cách quá gần.
Lâm Tuyết cứng người hoàn toàn. Hạo cũng không buông tay ngay. Hai người đứng im trong bóng tối, chỉ còn tiếng mưa bên ngoài và hơi thở của nhau. Anh cảm nhận được nhịp tim cô đang đập nhanh qua lớp da.
“Xin lỗi… cháu vấp.” Cô nói khẽ, giọng run nhẹ không rõ vì lạnh hay vì lý do khác.
“Không sao. Cẩn thận một chút.” Hạo buông tay ra chậm rãi, nhưng không lùi xa ngay. “Để anh lấy nến cho.”
Anh tìm thấy nến và hộp diêm trong ngăn kéo. Ánh nến le lói thắp sáng căn phòng nhỏ, tạo nên những bóng đổ lung linh trên tường. Hai người ngồi lại ghế sofa. Không khí đã khác hẳn. Lâm Tuyết không còn giữ khoảng cách rõ ràng như trước. Cô ngồi gần hơn, chỉ còn khoảng nửa mét, ánh mắt thỉnh thoảng liếc sang anh rồi nhanh chóng nhìn xuống đôi tay đang ôm lấy ly nước đã nguội.
Hệ thống cập nhật liên tục trước mắt Hạo:
Điểm thân mật với Lâm Tuyết: 68/100
Phản ứng pheromone: Mạnh – đối tượng cảm thấy bối rối rõ rệt, tim đập nhanh, hơi thở gấp, chưa nhận thức rõ nguyên nhân.
Tăng mạnh nhờ tình huống bất ngờ và tiếp xúc cơ thể. Hạo giữ bình tĩnh tuyệt đối, không đẩy thêm bất kỳ hành động nào. Họ ngồi nói chuyện thêm gần một tiếng đồng hồ trong ánh nến. Chủ đề chuyển từ việc học sang những câu chuyện nhỏ về cuộc sống một mình, về nỗi sợ bóng tối từ bé của cô. Khi điện trở lại đột ngột, ánh sáng đèn làm cả hai hơi chói mắt. Lâm Tuyết như sực tỉnh, đứng dậy hơi vội vàng.
“Cảm ơn anh đã ở lại… và mang khăn. Cháu không biết phải nói gì nữa.” Giọng cô vẫn còn chút loạn.
“Không cần cảm ơn nhiều thế. Gần nhà mà, ai cũng sẽ làm vậy.” Hạo đứng dậy, mỉm cười nhẹ. “Nếu cháu cần gì thêm, cứ gọi lên tầng. Mưa còn to, cháu đừng ra ngoài nữa hôm nay.”
Khi anh bước ra cửa, Lâm Tuyết đứng ở ngưỡng cửa, gọi khẽ: “Anh… lần sau nếu trống, lên nhà chị ngồi chơi cũng được. Không cần chờ đến lúc mưa hay có việc gì.”
Hạo quay lại, nhìn cô một lúc. “Được. Cháu nhớ lời đấy. Con sẽ lên.”
Anh về đến căn 1208, hệ thống báo ngay:
Điểm thân mật với Lâm Tuyết: 74/100
Trần Vân đang chờ sẵn trong phòng khách. “Thế nào? Mẹ thấy con xuống lâu.”
Hạo kể lại toàn bộ, từ việc đưa khăn, mất điện, đến lời mời chủ động của Lâm Tuyết. Bà lắng nghe chăm chú, gật đầu vài lần. “Tốt lắm. Cơn mưa giúp được nhiều hơn mẹ nghĩ. Cô ấy đã chủ động mời. Ngày mai mẹ sẽ xuống hỏi thăm sức khỏe sau mưa, mang chút cháo hoặc thuốc cảm để duy trì đà. Còn con… chuẩn bị tinh thần. Sắp đến lúc cần quyết định hơn, vì thời gian không còn nhiều.”
Đêm đó, trong không gian tùy thân, Trần Vân chủ động đến mức Hạo gần như chỉ việc đáp lại. Bà đẩy anh nằm xuống giường, ngồi lên trên, tự điều khiển nhịp độ một cách thành thạo. Bầu ngực nặng nề nảy mạnh trước mặt anh mỗi lần bà ngồi sâu hết cỡ. Tiếng rên của bà không còn kiềm chế như những ngày đầu, rõ ràng và đầy khoái cảm.
“Con… mẹ sắp đến rồi…” Bà nói đứt quãng, hai tay chống lên ngực anh, rồi ưỡn người, đạt cực khoái mạnh đến mức chân run. Bên trong siết chặt lấy dương vật anh. Hạo không chịu nổi, lật ngược vị thế, đâm mạnh liên tục đến khi xuất tinh sâu bên trong lần nữa.
Sau đó họ nằm im trong không gian trắng. Trần Vân thở dốc, tay vuốt nhẹ ngực con trai. “Cô gái đó… mẹ thấy cô ấy đang lung lay thật. Nhưng vẫn còn phòng bị ở tầng sâu. Con phải nắm đúng thời điểm. Nếu cần đến bước cuối… mẹ sẽ giúp tạo điều kiện. Mẹ không muốn con phải chịu phạt của hệ thống.”
Hạo hôn lên trán mẹ. “Con hiểu. Còn hơn một ngày. Con sẽ không để hỏng. Có mẹ ở đây, con yên tâm hơn nhiều.”
Bên dưới tầng 11, Lâm Tuyết ngồi trên giường, ôm gối vào ngực. Cảm giác khi bị anh đỡ trong bóng tối cứ hiện lại không dứt – nhiệt độ từ bàn tay, hơi thở gần, và nhịp tim loạn nhịp của chính mình. Cô không hiểu vì sao mình lại chủ động mời anh lên chơi lần sau. Cũng không hiểu vì sao má mình vẫn còn nóng đến giờ, dù đã thay đồ khô từ lâu.
Cô tắt đèn, chui vào chăn. Trong bóng tối hoàn toàn, lần đầu tiên cô thừa nhận với chính mình rằng mình đang nghĩ về một người con trai nhiều hơn mức bình thường rất nhiều. Và điều đó khiến cô vừa sợ, vừa… không muốn dừng lại.
Điểm thân mật đã ở mức 74. Thời gian còn lại không nhiều. Trần Hạo biết rõ: từ đây trở đi, chỉ cần một bước nữa đúng lúc và đúng cách, mọi thứ sẽ khác hoàn toàn. Và hắn sẽ không bỏ lỡ cơ hội ấy.
— Hết Chương 5 —