Hệ thống tình dục – Update Chương 7

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hệ thống tình dục – Update Chương 7

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 08/09/2026

Chương 4: Bữa Cơm Tối

Ngày thứ tư của nhiệm vụ 02. Trời đã tạnh mưa từ sáng, nắng nhẹ chiếu xuống khu chung cư Hoàng Gia làm cho những tán cây xanh thêm tươi. Trần Vân dậy sớm hơn thường lệ. Bà chuẩn bị nguyên liệu cho bữa cơm tối – món gà kho gừng đậm đà, canh chua cá nấu với dứa và cà chua, cùng một đĩa rau muống xào tỏi. Không phải tiệc lớn, chỉ là bữa ăn gia đình đơn giản để tạo cảm giác gần gũi, ấm cúng cho một cô gái vẫn quen sống một mình.

Hạo ngồi ở bàn ăn, xem lại thông tin hệ thống trong khi mẹ bận rộn trong bếp. Mùi gia vị lan tỏa khắp căn hộ.

【Nhiệm vụ 02 – Tiến độ】

Điểm thân mật với Lâm Tuyết: 27/100

Thời gian còn lại: 3 ngày 14 giờ

Vẫn còn thấp so với yêu cầu. Ba ngày nữa. Nếu không đẩy nhanh hơn một chút theo hướng tự nhiên, sẽ rất sát nút. Nhưng vội vàng thì dễ hỏng hết công sức từ đầu.

“Con nhớ tối nay chỉ nói chuyện bình thường.” Trần Vân dặn từ trong bếp, giọng rõ ràng. “Đừng hỏi quá nhiều về đời tư. Cứ để mẹ dẫn dắt câu chuyện. Con chỉ cần xuất hiện tự nhiên, cười nói nhẹ nhàng, không nhìn chăm. Pheromone giữ mức vừa phải khi ngồi gần, đừng để cô ấy nhận ra có gì bất thường.”

“Con nhớ rồi. Con sẽ không làm hỏng.” Hạo đáp, đứng dậy giúp mẹ dọn bàn.

Buổi chiều, Trần Vân gọi điện mời. Lâm Tuyết do dự khá lâu bên kia đầu dây – gần một phút im lặng. Cuối cùng cô đồng ý với lý do “cũng tiện, cháu chưa kịp nấu cơm tối nay”. Đó là tín hiệu tốt. Ít nhất cô không từ chối thẳng.

Sáu giờ rưỡi tối, chuông cửa reo. Hạo mở cửa. Lâm Tuyết đứng ngoài hành lang, mặc áo sơ mi tay dài màu xanh nhạt và quần âu đen, tóc buộc thấp gọn gàng. Cô cầm theo một túi nhỏ đựng hoa quả – táo và lê, món quà lịch sự của người được mời.

“Chào cháu. Mời vào.” Hạo nói, mỉm cười vừa đủ, không quá thân thiết cũng không xa cách.

Lâm Tuyết gật đầu, bước vào. Căn hộ 1208 rộng và sáng hơn căn của cô rõ rệt. Mùi gà kho gừng thơm phức từ bếp làm cô khẽ hít sâu. Trần Vân đang mặc tạp dề hoa, quay ra chào với nụ cười ấm áp thường thấy.

“Cháu đến rồi à. Ngồi đi cho thoải mái. Cơm sắp xong rồi. Hạo, lấy nước cho cháu.”

Ba người ngồi quanh bàn ăn. Không khí ban đầu hơi gượng gạo. Lâm Tuyết ăn nhỏ nhẹ, ít nói, chỉ trả lời khi được hỏi. Trần Vân khéo léo dẫn chuyện: hỏi về môn học kỳ này, về vị giảng viên khó tính hay ra đề hóc búa, về việc sống một mình có vất vả không khi phải tự lo từ cơm nước đến tiền nhà. Hạo thỉnh thoảng phụ họa, kể vài chuyện vặt về việc học của mình dựa trên ký ức thân xác mới, giữ khoảng cách vừa phải, không chen ngang.

Pheromone được anh duy trì ở mức trung bình thấp. Không đủ mạnh để khiến cô nhận ra bất thường, nhưng đủ để tạo cảm giác dễ chịu, thư giãn khi ngồi gần trong không gian khép kín. Lâm Tuyết dần nói nhiều hơn một chút. Cô kể về áp lực thi cử cuối kỳ, về việc phải tự lo mọi thứ từ nhỏ sau khi bố mẹ ly hôn. Ánh mắt cô thỉnh thoảng liếc sang Hạo khi anh phụ họa câu chuyện, rồi nhanh chóng nhìn xuống đĩa cơm.

“Cháu ăn thêm đi.” Trần Vân gắp miếng gà chắc nịch vào bát cô. “Nhà cô nấu nhiều, ăn không hết thì phí. Cháu gầy quá.”

“Dạ, cảm ơn cô. Cơm nhà cô ngon ạ.” Lâm Tuyết khẽ gật, má hơi hồng.

Trong lúc ăn, Hạo “vô tình” để muỗng rơi gần chân Lâm Tuyết. Khi cúi xuống nhặt, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy năm mươi centimet. Pheromone tác động rõ hơn trong khoảnh khắc ấy. Lâm Tuyết khẽ nghiêng người tránh một chút, nhưng má ửng hồng rõ. Cô không nói gì, chỉ ngồi thẳng lại và tiếp tục ăn, tai hơi đỏ.

Hệ thống cập nhật ngay trước mắt Hạo:

Điểm thân mật với Lâm Tuyết: 41/100

Phản ứng pheromone: Trung bình – đối tượng cảm thấy dễ chịu và hơi bối rối, chưa cảnh giác cao.

Tăng tốt. Bữa cơm đang phát huy tác dụng đúng như dự tính.

Sau khi ăn xong, Trần Vân bảo Hạo dọn bàn một mình, còn mình thì kéo Lâm Tuyết ra bàn trà nói chuyện thêm. Bà cố tình để hai người trẻ ngồi gần nhau trên ghế sofa dài. Hạo ngồi cách cô khoảng một mét, vừa đủ để pheromone còn tác dụng nhẹ mà không gây áp lực.

“Cháu có hay xem phim không?” Hạo hỏi tự nhiên, tay cầm tách trà.

“Ít ạ. Chủ yếu đọc sách và làm bài tập.” Lâm Tuyết trả lời, giọng vẫn còn giữ khoảng cách nhưng đã mềm hơn lúc đầu.

“Vậy cháu thích thể loại gì? Luật hình sự chắc áp lực lắm, thỉnh thoảng cũng cần thư giãn một chút chứ.”

Cô khẽ nghĩ một lúc, ngón tay khẽ gõ vào thành tách. “Cháu thích sách văn học nước ngoài. Đỡ phải suy nghĩ nhiều về án lệ và điều luật. Đôi khi đọc truyện cũng giúp ngủ ngon hơn.”

Cuộc trò chuyện kéo dài khoảng bốn mươi phút. Lâm Tuyết không còn gượng như lúc mới vào. Cô cười nhẹ vài lần khi Trần Vân kể chuyện hài về việc Hạo hồi nhỏ làm đổ cả nồi canh. Khi chuẩn bị cáo từ, không khí đã thoải mái hơn hẳn so với lúc bắt đầu.

Hệ thống báo cập nhật:

Điểm thân mật với Lâm Tuyết: 52/100

Vượt nửa chặng đường. Tốt hơn mong đợi của cả hai mẹ con.

Khi tiễn Lâm Tuyết ra cửa, Hạo mở cửa thang máy cho cô. Trong khoảnh khắc cửa sắp đóng, anh nói khẽ, giọng tự nhiên: “Cảm ơn cháu đã lên chơi. Lần sau nếu trống lịch, lên ngồi chơi tiếp cũng được. Không cần lý do gì đâu.”

Lâm Tuyết nhìn anh một thoáng, ánh mắt có chút do dự rồi gật đầu. “Dạ… cảm ơn anh chị đã đãi cơm. Cơm ngon lắm ạ.” Cô dùng “anh” lần đầu tiên, thay vì chỉ gọi lịch sự “cậu” hoặc tránh xưng hô.

Cửa thang máy đóng lại. Hạo đứng im một lúc trong hành lang. Trần Vân bước đến bên cạnh, đặt tay lên vai con trai.

“Tốt. Cô ấy đã bớt phòng bị rõ rệt. Nhưng vẫn còn xa lắm mới đến mức chấp nhận những thứ sâu hơn. Ngày mai mẹ sẽ tìm lý do khác để duy trì tiếp xúc – có thể mang chút đồ ăn thừa xuống, hoặc hỏi mượn sách. Con cũng vậy. Đừng để gián đoạn mạch.”

“Con biết.” Hạo đáp. “Ba ngày còn lại. Cần đẩy mạnh hơn một chút, nhưng vẫn phải tự nhiên. Không được để cô ấy cảm thấy bị ép.”

Đêm đó, sau khi dọn dẹp xong xuôi, hai mẹ con vào không gian tùy thân. Trần Vân không chờ Hạo chủ động lần này. Bà đẩy anh ngồi xuống ghế sofa mới, quỳ xuống giữa hai chân anh, cởi thắt lưng và kéo khóa quần một cách thành thạo hơn. Lần này kỹ thuật dùng miệng đã khá hơn đêm trước rõ rệt. Bà liếm dọc thân, hút lấy phần đầu, dùng tay hỗ trợ nhịp nhàng, mắt nhìn lên mặt con trai để quan sát phản ứng.

Hạo nắm tóc mẹ, khẽ hướng dẫn nhịp độ. “Chậm thôi… đúng rồi… sâu hơn một chút…”

Không lâu sau anh xuất tinh. Trần Vân cố nuốt hết, chỉ vài giọt trào ra góc miệng. Bà lau bằng mu bàn tay, thở dốc, mặt đỏ bừng đến tận mang tai, nhưng không tránh ánh mắt anh như trước.

“Mẹ… ngày càng giỏi.” Hạo kéo bà dậy, hôn sâu vào môi còn vương vị mặn. “Bây giờ đến lượt con làm mẹ hài lòng.”

Anh đặt bà nằm trên sofa, cởi hết quần áo còn lại, hôn từ cổ xuống bầu ngực nặng, rồi xuống dưới bụng. Lưỡi anh liếm dọc khe đã ướt át, hút nhẹ hạt le. Trần Vân ưỡn người, hai tay nắm chặt thành ghế sofa, rên thành tiếng. Khi anh đẩy dương vật vào, bà đã đủ ướt để nhận toàn bộ chiều dài một mạch mà không đau. Họ làm tình mạnh mẽ hơn những lần trước. Trần Vân đạt cực khoái trước, siết chặt lấy anh đến mức anh phải cắn răng chịu đựng. Hạo theo sau không lâu, phóng tinh sâu bên trong lần nữa.

Sau đó họ nằm im trên sofa. Trần Vân thì thầm bên tai con trai, giọng còn hơi run: “Con phải giữ vững nhịp độ với cô ấy. Mẹ sẽ tiếp tục hỗ trợ hết sức. Đừng để đến ngày cuối mới vội vàng. Lâm Tuyết không phải người dễ bị lung lay.”

Hạo hôn lên vai mẹ. “Con sẽ không vội. Nhưng cũng không chậm đến mức nguy hiểm. Có mẹ ở đây, con yên tâm hơn nhiều.”

Bên dưới tầng 11, Lâm Tuyết ngồi trên giường, nhìn lên trần nhà tối om. Bữa cơm tối vừa rồi khiến cô có cảm giác lạ lùng. Không phải khó chịu, mà là… ấm áp. Lâu lắm rồi cô mới được ngồi ăn cùng người khác trong không khí gia đình thực sự. Và cậu con trai tầng trên – ánh mắt lịch sự, giọng nói nhẹ nhàng, cùng cảm giác bối rối khó tả mỗi khi ngồi gần hay khi ngón tay chạm nhau – cứ hiện lên trong đầu cô không dứt.

Cô lắc đầu mạnh, tắt đèn, chui vào chăn, cố ngủ. Nhưng giấc ngủ đến chậm hơn thường lệ rất nhiều. Trong bóng tối, cô vô thức đặt tay lên má – nơi vẫn còn cảm giác nóng nhẹ từ lúc ngồi gần anh.

Điểm thân mật đã vượt quá nửa. Thời gian còn lại không nhiều. Trần Hạo và Trần Vân biết rõ: từ đây trở đi, mỗi bước đều phải tính toán kỹ hơn bao giờ hết. Vì Lâm Tuyết không phải loại người dễ dàng mở lòng hoàn toàn, và hệ thống cũng không khoan dung với sự thất bại hay sự nóng vội.

— Hết Chương 4 —