Hệ thống tình dục – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hệ thống tình dục – Update Chương 3
Tác Giả: Aloha
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 29/08/2026
HỆ THỐNG TÌNH DỤC
Chương 3: Cầu Nối Và Khoảng Cách
Ngày thứ hai của nhiệm vụ 02 bắt đầu với trời mưa phùn. Thành phố như bị bao phủ bởi một lớp sương mỏng, làm cho những tòa nhà cao tầng trở nên mờ ảo hơn. Trần Hạo đứng trước cửa sổ phòng khách, nhìn xuống khu vực thang máy tầng 11. Anh không vội. Bảy ngày nghe có vẻ dài, nhưng với một người lạnh lùng và cảnh giác như Lâm Tuyết, chỉ cần một sai sót nhỏ là khoảng cách sẽ càng xa hơn, thậm chí có thể khiến nhiệm vụ thất bại.
Trần Vân đang pha cà phê trong bếp. Mùi cà phê đắng nhẹ lan khắp căn hộ. Bà mặc áo thun rộng màu xám và quần short đen, tóc búi cao, lộ rõ đường cong cổ và vai. Sau hai đêm liên tiếp, cơ thể bà đã quen với sự hiện diện của con trai theo cách mới. Mỗi lần đi lại, bà đều cảm nhận được sự ướt át nhẹ giữa hai đùi – dấu vết tinh dịch chưa kịp rửa hết từ sáng sớm. Cảm giác ấy vừa khiến bà xấu hổ, vừa mang đến một sự ấm áp kỳ lạ.
“Con uống cà phê không?” Bà hỏi, giọng vẫn còn khàn nhẹ sau đêm qua.
“Uống.” Hạo quay lại, nhận tách từ tay mẹ. Ngón tay họ chạm nhau một thoáng. Cả hai đều không tránh. Cà phê nóng lan tỏa trong miệng, giúp anh tỉnh táo hơn.
Hệ thống hiện ra khi anh tập trung ý nghĩ:
【Nhiệm vụ 02 – Tiến độ】
Mục tiêu: Lâm Tuyết
Điểm thân mật: 5/100 (tăng nhẹ nhờ tiếp xúc gián tiếp qua Trần Vân)
Thời gian còn lại: 5 ngày 18 giờ
Chỉ tăng có 5 điểm. Hạo nhíu mày. Hệ thống tính toán rất chặt chẽ. Việc mẹ mượn máy giặt hôm qua chỉ tạo ra một chút thiện cảm cơ bản, chưa đủ để gọi là tiến triển thực sự.
“Mẹ định làm gì tiếp?” Anh hỏi, đặt tách cà phê xuống bàn.
Trần Vân ngồi đối diện, nâng tách cà phê lên hớp một ngụm. “Hôm nay mẹ sẽ mang ít bánh xuống cảm ơn. Không phải bánh mua sẵn, mẹ tự làm từ sáng. Cô gái sống một mình thường ít khi được ai quan tâm kiểu này. Mẹ sẽ nói chuyện lâu hơn một chút, hỏi về việc học, về áp lực thi cử. Từ từ thôi. Không được tỏ ra quá nhiệt tình kẻo cô ấy nghi ngờ.”
Hạo gật đầu. “Con sẽ không xuất hiện hôm nay. Để mẹ tạo nền vững trước. Pheromone của con để dành cho lúc tiếp xúc trực tiếp.”
Buổi chiều, khi mưa đã tạnh, Trần Vân mang hộp bánh flan tự làm xuống tầng 11. Cửa căn 1108 mở sau hai tiếng chuông. Lâm Tuyết vẫn mặc đồ ở nhà – áo thun rộng màu trắng và quần jogger xám, tóc buông xõa, không trang điểm. Khuôn mặt thanh tú của cô có vẻ hơi ngạc nhiên khi thấy bà lần nữa, nhưng vẫn lịch sự.
“Cô mang bánh cảm ơn cháu vì hôm qua đã cho mượn máy giặt. Cháu sống một mình, chắc ít khi được ăn đồ nhà làm. Cô làm flan, hy vọng cháu hợp khẩu vị.”
Lâm Tuyết khẽ do dự vài giây, rồi bước sang một bên. “Mời cô vào ạ. Cảm ơn cô nhiều.”
Lần này Trần Vân ngồi lâu hơn hôm qua. Bà không hỏi dồn dập. Chỉ kể chuyện nhỏ về việc nuôi con trai một mình sau khi chồng mất sớm, về lần Hạo ốm hồi nhỏ phải thức trắng đêm, về áp lực của việc học hành và cuộc sống. Lâm Tuyết nghe, đôi khi gật đầu, đôi khi trả lời ngắn gọn. Nhưng bà nhận ra ánh mắt cô gái dần bớt cảnh giác, đôi khi còn lộ ra một chút tò mò.
“Cháu có hay về quê không?” Trần Vân hỏi nhẹ nhàng.
“Ít ạ. Bố mẹ cháu ly hôn từ sớm, mỗi người một nơi. Cháu quen ở một mình từ cấp ba.” Giọng Lâm Tuyết đều đều, nhưng có một thoáng trống trải thoáng qua trong ánh mắt.
Trần Vân nắm bắt được điểm đó ngay. “Vậy thì thỉnh thoảng cháu lên chơi với cô cũng được. Nhà cô và Hạo vắng người, chỉ có hai mẹ con. Không cần khách khí. Có gì ăn nấy, nói chuyện cho vui.”
Lâm Tuyết không trả lời ngay. Cô chỉ khẽ gật đầu, tay cầm chiếc thìa khuấy nhẹ bánh flan. “Dạ… nếu có dịp ạ.”
Khi Trần Vân ra về, hệ thống cập nhật ngay trước mắt Hạo đang theo dõi từ xa qua cửa sổ:
Điểm thân mật với Lâm Tuyết: 18/100
Tăng khá rõ. Mẹ làm tốt hơn anh tưởng.
Tối hôm đó, hai mẹ con ngồi ăn cơm trong phòng khách. Hạo nghe mẹ kể lại từng câu chuyện, từng biểu cảm nhỏ của Lâm Tuyết. Anh nhận ra Trần Vân đang dần trở thành người có khả năng quan sát và lập kế hoạch tốt – không chỉ là người bị động chấp nhận hệ thống, mà còn chủ động hỗ trợ.
“Ngày mai con xuất hiện một lần.” Trần Vân nói, gắp thức ăn cho con. “Tình cờ thôi. Mẹ sẽ bảo cháu mang ít tài liệu lên giúp, hoặc hỏi mượn gì đó. Con chỉ cần chào hỏi lịch sự, không được nhìn chăm chăm hay nói nhiều. Pheromone giữ ở mức thấp nhất có thể. Chỉ cần tạo ấn tượng dễ chịu là đủ.”
Hạo gật đầu. “Con hiểu. Không được vội.”
Đêm ấy họ lại vào không gian tùy thân. Không gian giờ đã có thêm một chiếc ghế sofa nhỏ và ánh sáng có thể điều chỉnh độ sáng tối. Trần Vân cởi quần áo trước mặt con trai, nằm sấp trên giường, mông hơi nâng lên – tư thế bà chưa từng thử trước đây.
“Con… làm từ phía sau. Mẹ muốn thử cảm giác này.” Giọng bà khẽ, đỏ mặt.
Hạo không nói nhiều. Anh quỳ sau lưng mẹ, hai tay nắm lấy eo thon của bà, đẩy dương vật vào từ từ. Cảm giác chặt và sâu hơn so với tư thế bình thường. Trần Vân cắn gối, rên thành tiếng khi anh đẩy hết vào. Anh bắt đầu nhịp đâm chậm rồi nhanh dần, mỗi lần đều đập vào điểm nhạy cảm bên trong. Tiếng da thịt va chạm vang rõ trong không gian trắng.
“Mạnh hơn… con… mẹ chịu được…” Bà nói đứt quãng, hai tay nắm chặt ga giường.
Hạo tăng lực. Một tay vòng ra trước, miết nhẹ lên hạt le của mẹ. Trần Vân run dữ dội, đạt cực khoái lần nữa, nước chảy xuống đùi và thấm vào ga. Anh không dừng, đâm thêm vài chục cái mạnh mẽ rồi xuất tinh sâu bên trong. Họ nằm chồng lên nhau một lúc lâu sau đó, hơi thở hòa vào nhau.
“Mẹ đang nghiện rồi phải không?” Hạo hỏi khẽ, giọng có chút trêu chọc nhưng cũng đầy quan tâm.
Trần Vân đỏ mặt, không nhìn anh. “Im đi. Con đừng nói lung tung.” Nhưng bà không phủ nhận. Tay bà vẫn đang vuốt nhẹ lưng con trai.
Ngày thứ ba, kế hoạch được triển khai. Vào khoảng bốn giờ chiều, Trần Vân gọi điện xuống (số máy cô đã lưu từ lần trước). “Cháu Tuyết à, cô quên mang theo vài tờ tài liệu luật hôm qua khi mang bánh. Cháu có thể mang giúp cô lên một chút được không? Hạo đang ở nhà, nó sẽ mở cửa cho cháu.”
Lâm Tuyết do dự vài giây bên kia đầu dây, rồi đồng ý. “Dạ, cháu mang lên ngay.”
Mười lăm phút sau, chuông cửa tầng 12 reo. Hạo mở cửa. Lâm Tuyết đứng đó, tay cầm một xấp giấy tài liệu. Cô mặc áo sơ mi trắng và chân váy dài đến gối, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng. Khi nhìn thấy Hạo, ánh mắt cô hơi ngạc nhiên nhưng vẫn giữ vẻ lạnh lẽo và thận trọng.
“Cháu Lâm Tuyết phải không? Mẹ bảo mang tài liệu lên. Cảm ơn cháu nhiều.” Hạo nói lịch sự, mỉm cười nhẹ, giữ khoảng cách vừa phải khoảng một mét. Pheromone được kiểm soát ở mức thấp nhất – chỉ đủ để tạo cảm giác dễ chịu nhẹ nhàng trong phạm vi gần, không gây khó chịu hay nhận thức rõ ràng.
Lâm Tuyết gật đầu, đưa xấp giấy. “Không có gì ạ. Cô bảo để ở bàn là được.”
Hạo nhận lấy, ngón tay vô tình chạm nhẹ vào mu bàn tay cô khi nhận giấy. Chỉ một giây ngắn ngủi. Lâm Tuyết khẽ rút tay, nhưng không tỏ vẻ khó chịu rõ rệt. Ánh mắt cô liếc qua mặt anh một thoáng rồi nhìn xuống.
“Cháu học luật năm hai phải không? Nghe mẹ kể. Vất vả lắm, đặc biệt là các môn chuyên ngành.” Hạo cố giữ giọng tự nhiên, không nhìn chăm chăm.
“Dạ. Cũng quen ạ. Chỉ cần dành nhiều thời gian đọc.” Cô trả lời ngắn, đã chuẩn bị quay đi.
“Nếu cháu cần mượn gì ở nhà này, cứ bảo. Mẹ cháu với tôi đều dễ tính. Không khách khí.” Hạo nói thêm một câu cuối, rồi nhẹ nhàng đóng cửa sau khi cô gật đầu tạm biệt và bước vào thang máy.
Ngay khi cửa đóng, hệ thống cập nhật:
Điểm thân mật với Lâm Tuyết: 27/100
Phản ứng pheromone: Nhẹ – đối tượng có cảm giác dễ chịu thoáng qua, chưa nhận thức rõ nguyên nhân.
Hạo dựa lưng vào cửa, thở ra nhẹ nhõm. Lần đầu tiếp xúc trực tiếp đã xong. Không tệ. Ít nhất cô không tỏ ra ghét bỏ hay cảnh giác quá mức.
Trần Vân từ trong phòng ngủ bước ra, mỉm cười nhẹ. “Tốt. Không vội vàng. Ngày mai mẹ sẽ mời cô ấy lên ăn cơm tối với lý do cảm ơn vì đã giúp đỡ nhiều lần. Con chỉ cần xuất hiện tự nhiên, nói chuyện bình thường về việc học hay cuộc sống. Đừng để lộ ý đồ gì cả.”
Hạo gật đầu. “Con sẽ làm đúng như vậy. Từ từ từng bước.”
Đêm đó, trong không gian tùy thân, Trần Vân chủ động hơn nữa. Bà quỳ xuống trước mặt con trai lần đầu tiên, dùng miệng. Kỹ thuật còn vụng về, răng thỉnh thoảng chạm nhẹ, nhưng sự nhiệt tình và cảm giác bị thống trị khiến Hạo nhanh chóng xuất tinh vào miệng bà. Trần Vân nuốt một phần, ho nhẹ, mặt đỏ bừng đến tận cổ, nhưng không tránh ánh mắt anh.
“Mẹ… đang học cách làm con hài lòng.” Bà nói khẽ, giọng còn run.
Hạo kéo bà dậy, hôn sâu vào môi. “Mẹ giỏi lắm. Từ từ thôi. Không cần vội.”
Họ làm tình thêm một lần nữa trước khi ngủ. Lần này Trần Vân đạt cực khoái hai lần liên tiếp, cơ thể run rẩy trong vòng tay con trai, nước mắt lưng tròng vì khoái cảm quá mạnh. Dần dần, ranh giới giữa mẹ và người phụ nữ của Hạo đang mờ đi. Bà không còn chỉ chấp nhận vì sinh tồn, mà bắt đầu tìm kiếm cảm giác ấy.
Bên dưới tầng 11, Lâm Tuyết ngồi học đến khuya dưới ánh đèn bàn. Cô thỉnh thoảng nhớ đến người mẹ đơn thân tầng trên và cậu con trai vừa gặp chiều nay – ánh mắt lịch sự, giọng nói nhẹ nhàng, và một cảm giác khó tả khi ngón tay chạm vào nhau lúc nhận tài liệu. Cảm giác ấy khiến cô hơi bối rối. Cô lắc đầu, gạt suy nghĩ đó đi, tiếp tục đọc cuốn giáo trình dày.
Cô không biết rằng điểm thân mật đang từ từ tăng lên, và rằng bảy ngày đang đếm ngược từng giờ. Cũng không biết rằng người phụ nữ vừa mang bánh flan cho mình đang cùng con trai lập kế hoạch chi tiết, từng bước một, để chiếm lấy thứ cô vẫn giữ gìn từ trước đến nay.
Khoảng cách vẫn còn lớn. Nhưng cầu nối đã được xây vững hơn. Và Trần Hạo cùng Trần Vân sẽ không dừng lại giữa chừng.
— Hết Chương 3 —