Hệ thống tình dục – Update Chương 3

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hệ thống tình dục – Update Chương 3

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 29/08/2026

HỆ THỐNG TÌNH DỤC

Chương 2: Mục Tiêu Tiếp Theo

Ánh sáng ban mai len qua lớp màn mỏng, chiếu vào căn phòng ngủ master. Trần Hạo mở mắt. Cơ thể anh nặng nề nhưng tràn đầy sức sống lạ thường. Cảm giác mệt mỏi sau lần giao hợp đêm qua đã biến mất hoàn toàn. Thể chất tăng 20% không phải lời nói suông – cơ bắp săn chắc hơn, hơi thở sâu hơn, và một luồng nhiệt nhẹ chạy dọc cột sống mỗi khi anh nghĩ đến mẹ.

Bên cạnh, Trần Vân vẫn đang ngủ. Tóc dài xõa rối trên gối, vai trần lộ ra từ dưới chăn. Vết cắn nhẹ trên cổ bà còn đỏ. Hạo nhìn một lúc lâu. Đêm qua họ đã làm điều không thể tưởng tượng. Bây giờ, dưới ánh sáng ban ngày, mọi thứ vừa thật vừa như mơ. Anh nhớ rõ cảm giác bên trong mẹ, nhớ tiếng rên, nhớ cách bà siết chặt lấy anh khi đạt cực khoái.

Anh khẽ ngồi dậy. Không gian tùy thân đã đóng lại sau khi họ quay ra. Căn hộ tầng mười hai vẫn yên tĩnh. Từ cửa sổ nhìn xuống, khu chung cư Hoàng Gia hiện ra với hàng cây xanh và vài người đang tập thể dục buổi sáng. Thành phố này giống hệt thế giới cũ, nhưng giờ đây mọi thứ đều khác.

Hạo kiểm tra lại hệ thống. Khung chữ hiện ra ngay khi anh tập trung:

【Trạng thái hiện tại】

Cấp độ: 1

EXP: 300/1000

Thể chất: +20%

Kỹ năng: Pheromone sơ cấp (phạm vi 3 mét, hiệu quả nhẹ)

Không gian tùy thân: 25m²

Nữ đầu tiên: Trần Vân

Đột nhiên, một dòng chữ mới nhấp nháy đỏ:

【Nhiệm vụ mới đã mở khóa】

Nhiệm vụ 02: Chiếm đoạt trinh tiết của mục tiêu được chỉ định.

Mục tiêu: Lâm Tuyết (20 tuổi, còn trinh, sống tại căn hộ 1108 – cùng tòa nhà).

Phần thưởng dự kiến: 800 EXP + phần thưởng biến dị sơ cấp (tăng cường sức bền và khả năng phục hồi).

Thời hạn: 7 ngày. Thất bại: EXP bị trừ 200 điểm, thể chất suy giảm tạm thời 10% trong 72 giờ.

Hạo đọc kỹ từng dòng. Lâm Tuyết. Cùng tòa nhà, tầng 11. Hệ thống thậm chí cung cấp thêm thông tin cơ bản khi anh tập trung sâu hơn: sinh viên năm hai khoa Luật Đại học Luật Thành phố, tính cách lạnh lùng, ít giao tiếp, sống một mình từ năm nhất, hiếm khi mang bạn về nhà, chưa từng có bạn trai. Còn nguyên trinh tiết. Điểm thân mật hiện tại: 0.

Đây mới là mục tiêu “lần đầu” đúng nghĩa. Phần thưởng cao hơn nhiều so với đêm qua. Tám trăm EXP gần như đủ để lên cấp 2 nếu hoàn thành.

Sau lưng anh, tiếng chăn xào xạc. Trần Vân đã tỉnh. Bà ngồi dậy, kéo chăn che ngực, nhìn con trai với đôi mắt còn hơi sưng và đỏ.

“Con thức từ lúc nào?” Giọng bà khàn nhẹ.

“Được một lúc rồi. Mẹ… hệ thống vừa giao nhiệm vụ mới.”

Hạo kể lại toàn bộ, không giấu gì. Trần Vân lắng nghe im lặng, tay siết nhẹ mép chăn. Khi nghe đến tên Lâm Tuyết và yêu cầu chiếm đoạt trinh tiết, bà nhíu mày, khuôn mặt phức tạp.

“Lâm Tuyết… mẹ nhớ có nghe chủ nhà đề cập vài lần. Cô bé tầng dưới, ít nói, luôn đi một mình, trông rất nghiêm túc. Hình như đang học luật.” Bà ngồi dậy hẳn, tóc xõa xuống lưng trần. “Bảy ngày. Không nhiều. Con định làm sao? Cưỡng bức ngay thì nguy hiểm, dễ bị phát hiện.”

Hạo lắc đầu. “Chưa biết rõ. Hệ thống không bắt buộc phải dùng bạo lực ngay từ đầu. Với người lạnh lùng như vậy, chỉ cần tiến gần đã khó. Pheromone sơ cấp chỉ có hiệu quả trong phạm vi ba mét và rất nhẹ. Không thể dựa hoàn toàn vào nó.”

Trần Vân nhìn con trai một lúc lâu. Trong ánh mắt bà có sự phức tạp – xấu hổ về những gì đã xảy ra đêm qua vẫn còn, nhưng bên cạnh đó là quyết tâm bảo vệ và hỗ trợ. Bà đã trở thành người đầu tiên. Bà không muốn chỉ đứng nhìn con trai một mình đối mặt với hệ thống.

“Mẹ sẽ giúp.” Bà nói nhỏ nhưng dứt khoát. “Mẹ có thể tìm cách làm quen với cô ấy trước. Phụ nữ nói chuyện với nhau dễ hơn đàn ông. Còn con… dùng pheromone một cách thận trọng, đừng để lộ. Chúng ta cần kế hoạch, không phải nóng vội.”

Hạo gật đầu. “Cảm ơn mẹ. Con cũng nghĩ vậy.”

Họ ngồi im một lúc. Không khí giữa hai người vừa thân thuộc vừa xa lạ. Đêm qua đã phá vỡ ranh giới. Bây giờ, mỗi cử chỉ, mỗi ánh nhìn đều mang ý nghĩa khác. Trần Vân khẽ kéo chăn lên cao hơn, nhưng ánh mắt bà lại liếc xuống chỗ chăn của con trai – nơi đang nhô lên rõ ràng.

“Con… còn muốn không?” Giọng bà khàn, đỏ mặt. “Cơ thể mẹ vẫn còn… nhớ cảm giác đêm qua. Lâu lắm rồi mẹ mới được như vậy.”

Hạo nhìn bà. Dương vật anh đã cứng từ lúc nãy. Anh không trả lời bằng lời. Anh kéo chăn ra, đẩy mẹ nằm xuống giường, hôn lên cổ, lên bầu ngực còn in dấu răng đêm qua. Trần Vân rên nhẹ, hai tay ôm lấy đầu con trai, ngón tay cài vào tóc anh.

Lần này không còn sự do dự như đêm qua. Anh cởi hết quần áo của cả hai, tách chân mẹ ra. Chỗ ấy vẫn hơi sưng đỏ và ẩm ướt. Anh đưa ngón tay miết nhẹ lên khe, cảm nhận độ trơn. Trần Vân rùng mình. Hạo không chờ thêm, đặt đầu dương vật vào và đẩy một mạch. Trần Vân ưỡn người, kêu lên thành tiếng.

“Chậm… vẫn còn đau chút… đêm qua làm nhiều quá…”

Hạo hôn lên môi bà, vừa đẩy vừa rút chậm rãi. Cảm giác bên trong ấm áp, quen thuộc, siết chặt lấy anh. Thể chất tăng khiến anh bền bỉ hơn hẳn, mỗi nhịp đâm đều sâu và chắc chắn. Trần Vân dần thích nghi, hông khẽ nghênh theo nhịp. Tiếng da thịt va chạm vang nhẹ trong phòng ngủ yên tĩnh.

Anh tăng tốc. Bầu ngực mẹ nảy mạnh theo từng nhịp. Anh ngậm lấy một bên đầu nhũ hoa, hút mạnh, lưỡi liếm vòng quanh. Trần Vân cào lưng anh, chân quắp chặt lấy eo. “Con… chỗ đó… đúng rồi… mạnh hơn một chút…”

Hạo nghe lời, tập trung vào điểm nhạy cảm bên trong. Mỗi cú đâm đều khiến bà run rẩy. Không lâu sau, Trần Vân ưỡn người cao, nước mắt lưng tròng, đạt cực khoái lần nữa. Bên trong siết chặt đến mức Hạo suýt mất kiểm soát. Anh chịu không nổi, phóng tinh sâu vào trong, từng đợt nóng bỏng.

Họ nằm im, thở dốc. Hạo vẫn chưa rút ra. Anh hôn lên trán mẹ, giọng khàn. “Mẹ… con sẽ mạnh lên. Mẹ đừng lo. Có hệ thống, có mẹ giúp, con sẽ không để ai hại được chúng ta.”

Trần Vân chỉ gật nhẹ, tay vuốt lưng con trai. “Mẹ tin con. Nhưng phải cẩn thận. Đừng bao giờ chủ quan.”

Sau khi tắm rửa chung trong phòng tắm (họ không tránh việc nhìn nhau nữa), và ăn sáng đơn giản với cơm nguội hâm nóng cùng trứng chiên, hai mẹ con bắt đầu quan sát mục tiêu. Hạo đứng sau lớp màn mỏng, nhìn xuống khu vực thang máy tầng 11 qua khe cửa sổ. Trần Vân đứng bên cạnh, cũng chăm chú.

Khoảng gần mười một giờ sáng, cửa căn 1108 mở. Một cô gái bước ra.

Lâm Tuyết cao khoảng 1m65, thân hình mảnh mai nhưng không gầy, vai hơi hẹp, eo thon. Tóc dài ngang lưng buộc nửa gọn gàng, khuôn mặt thanh tú với đường nét rõ ràng, da trắng, đôi mắt lạnh lẽo ít biểu cảm. Cô mặc áo sơ mi trắng tay dài và quần jean xanh đậm, đeo balo đen, bước đi nhanh, thẳng, không nhìn ai xung quanh. Tính cách khép kín lộ rõ từ dáng đi.

Hạo cảm nhận được pheromone sơ cấp tự động lan tỏa nhẹ khi cô đi ngang khu vực thang máy, nhưng khoảng cách từ tầng 12 xuống quá xa, hiệu quả gần như bằng không. Cô bước vào thang máy, cửa đóng lại, biến mất.

“Khó gần.” Hạo lẩm bẩm. “Nhìn mắt là biết người này không dễ bị thuyết phục bằng lời nói thông thường.”

Trần Vân gật đầu. “Mẹ sẽ thử làm quen trước. Chiều nay mẹ xuống lấy đồ ở tầng dưới với lý do hợp lý, tình cờ gặp. Không vội vàng.”

Buổi chiều, Trần Vân thực hiện đúng như đã nói. Bà mặc bộ đồ đơn giản màu be, tóc búi gọn, xuống tầng 11 với lý do “máy giặt nhà hỏng bất ngờ, muốn hỏi mượn nếu tiện”. Cơ hội đến đúng lúc Lâm Tuyết vừa về từ trường, đang mở cửa căn hộ.

“Chào cháu. Cô là mẹ của bạn Hạo ở tầng trên, căn 1208. Máy giặt nhà cô hỏng, không biết cháu có thể cho cô mượn một lúc được không? Cô sẽ giặt nhanh thôi.”

Lâm Tuyết dừng lại, nhìn bà một lúc. Đôi mắt lạnh nhưng không vô lễ, chỉ thận trọng. “Được ạ. Cứ vào đi.”

Căn hộ 1108 nhỏ hơn căn của họ, gọn gàng đến mức gần như khô khan. Sách vở và tài liệu luật chất đầy bàn làm việc, không có nhiều đồ trang trí. Trần Vân nhận ra cô gái này sống khép kín và kỷ luật thật. Trong lúc chờ máy giặt chạy, bà trò chuyện nhẹ nhàng, hỏi về việc học, về cuộc sống một mình ở thành phố lớn.

“Cháu học luật à? Vất vả lắm, nghe nói khoa này khó.”

“Dạ. Cháu quen rồi ạ. Chỉ cần đọc nhiều và nhớ kỹ.” Lâm Tuyết trả lời ngắn gọn, nhưng không từ chối tiếp chuyện. Giọng cô rõ ràng, ít cảm xúc.

Trần Vân không vội. Bà chỉ tạo ấn tượng tốt, kể chuyện nhỏ về việc nuôi con một mình, về căn hộ tầng trên. Khi ra về, Lâm Tuyết còn mở cửa tiễn và nói “Cô cứ bảo nếu cần mượn lần nữa”. Đó đã là một bước tiến nhỏ.

Tối hôm đó, hai mẹ con ngồi trong phòng khách. Hạo nghe mẹ kể lại từng chi tiết, từng câu nói.

“Cô ấy không dễ gần, nhưng cũng không ác cảm với người lớn tuổi. Mẹ nghĩ cần thêm vài lần nữa để tạo sự quen thuộc. Con đừng xuất hiện vội. Để mẹ làm cầu nối trước. Khi nào có cơ hội tự nhiên, con mới lộ diện.”

Hạo gật đầu. “Con hiểu. Hệ thống cho bảy ngày. Chúng ta còn thời gian để làm từ từ. Cưỡng bức ngay chỉ mang lại rắc rối.”

Đêm đó, họ lại vào không gian tùy thân. Không gian đã rộng hơn một chút so với đêm qua, giường lớn hơn, ánh sáng dịu hơn. Trần Vân chủ động hơn rõ rệt. Bà cởi áo ngủ trước mặt con trai, nằm xuống giường, nhìn anh với đôi mắt vừa ngại vừa chờ đợi.

“Lần này… mẹ muốn ở trên. Mẹ muốn tự mình…”

Hạo cười nhạt, nằm xuống. Trần Vân leo lên người anh, nắm lấy dương vật đã cứng ngắc, từ từ ngồi xuống. Cảm giác bị lấp đầy khiến bà nghiến răng, hai tay chống lên ngực con trai. Hạo nắm lấy eo mẹ, hỗ trợ bà ngồi sâu hơn. Bà bắt đầu nhịp lên xuống, chậm rồi nhanh dần. Bầu ngực nặng nề nảy mạnh trước mặt anh. Anh đưa tay bóp nhẹ, ngón tay miết lên đầu nhũ hoa đã cương cứng.

“Mẹ… giỏi quá… bên trong mẹ nóng và chặt…”

Trần Vân đỏ mặt đến tận tai nhưng không dừng. Cơ thể bà đã bắt đầu quen với cảm giác này, thậm chí khao khát nó. Mỗi lần ngồi sâu hết cỡ, điểm nhạy cảm bên trong bị chạm đúng chỗ. Bà run, rên, cuối cùng đạt cực khoái trước, nước chảy xuống đùi và bụng Hạo. Anh không chờ bà nghỉ, lật ngược vị thế, đẩy bà nằm xuống và đâm mạnh vài chục cái liên tục rồi xuất tinh lần nữa vào tận sâu bên trong.

Sau đó họ nằm im trong không gian trắng. Trần Vân thì thầm bên tai con trai: “Con phải cẩn thận với cô gái đó. Đừng để bị lộ. Mẹ không muốn mất con lần nữa. Nếu cần, mẹ sẽ làm mọi thứ để giúp con hoàn thành nhiệm vụ.”

Hạo hôn lên tóc mẹ. “Con sẽ cẩn thận. Có mẹ giúp, con tin mình sẽ thành công. Và mẹ… mẹ sẽ không chỉ là người đầu tiên. Dần dần, mẹ sẽ là người được công nhận.”

Trần Vân không nói gì, chỉ siết chặt tay con trai. Bà hiểu ý anh. Danh phận Nữ Hoàng hay vợ cả chưa đến lúc, nhưng bà đã sẵn sàng đi cùng con trên con đường này.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố đêm vẫn sáng đèn. Ở tầng 11, Lâm Tuyết đang ngồi dưới ánh đèn bàn, mở cuốn giáo trình luật hình sự dày cộp, không biết rằng mình đã trở thành mục tiêu của một hệ thống mà cô không hề hay biết, và rằng người phụ nữ vừa mượn máy giặt hôm nay chính là cầu nối đầu tiên.

Bảy ngày. Thời gian không nhiều, nhưng cũng không quá ít để chuẩn bị. Trần Hạo và Trần Vân bắt đầu kế hoạch của mình – chậm rãi, cẩn thận, dùng cả thủ đoạn lẫn sự kiên nhẫn. Vì nếu thất bại, không chỉ EXP bị trừ. Thể chất suy giảm có thể kéo theo nguy hiểm khác trong thế giới này. Và hệ thống vẫn đang lặng lẽ chờ đợi những bước tiến tiếp theo.