Hệ thống tình dục – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hệ thống tình dục – Update Chương 3
Tác Giả: Aloha
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 29/08/2026
Xin lỗi vì lần trước upload thiếu trang. E xin đăng lại a
HỆ THỐNG TÌNH DỤC
Chương 1: Tái Sinh Trong Thân Xác Mẹ Con
Cơn mưa đêm ấy ở thành phố cũ không khác gì những cơn mưa khác. Trần Hạo đứng dưới mái hiên quán trà sữa, tay cầm chiếc điện thoại vừa hết pin, mắt nhìn mẹ đang cố gắng bắt xe ôm. Trần Vân mặc chiếc áo khoác mỏng, tóc ướt dính vào má, vẫn cố nở nụ cười để con trai yên tâm.
“Mẹ ơi, con gọi được xe rồi. Đứng đó đợi con.”
Hạo vừa dứt lời thì tiếng phanh xe gào thét xé toạc không khí. Một chiếc container mất lái lao thẳng vào vỉa hè. Không kịp kêu, không kịp ôm mẹ. Chỉ có tiếng va chạm kim loại và bóng tối nuốt chửng tất cả.
Khi ý thức trở lại, Hạo không còn cảm giác đau. Anh nằm trên một chiếc giường mềm, chăn mỏng phủ đến ngang ngực. Không khí phòng mang mùi nước hoa nhẹ nhàng và một chút ẩm mốc quen thuộc của căn hộ chung cư. Anh đưa tay lên mặt – ngón tay dài hơn, xương rõ hơn. Cơ thể này cao lớn, săn chắc, không phải thân hình gầy gò năm mười chín tuổi của anh trước đây.
Bên cạnh giường, một người phụ nữ đang ngồi. Bà khoảng ba mươi tám tuổi. Tóc dài đen óng buông xõa trên vai, khuôn mặt thanh tú nhưng mang vẻ mệt mỏi sau nhiều năm nuôi con một mình. Chiếc áo ngủ lụa mỏng màu kem ôm sát thân hình đầy đà: bầu ngực nặng nề vì từng cho con bú, eo thon, hông nở. Khi bà nghiêng người kiểm tra nhiệt độ trán Hạo, cổ áo xệ xuống, lộ rõ đường viền áo ngực ren đen.
“Hạo… con tỉnh rồi à?” Giọng bà khàn khàn, lo lắng. “Mẹ sợ lắm. Bác sĩ nói con chỉ bị chấn thương nhẹ, nhưng con bất tỉnh gần nửa ngày.”
Hạo cứng người. Giọng nói ấy… chính là giọng của mẹ anh. Không phải giống, mà chính xác đến từng nhịp thở. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt người phụ nữ – đôi mắt ấy cũng chính là đôi mắt Trần Vân đã ôm anh lớn lên.
“Mẹ…?”
Trần Vân – linh hồn của bà – cũng đang trải qua cùng một cú sốc. Bà nhìn xuống đôi bàn tay của mình: ngón tay thon dài, da trắng hồng, không còn vết chai từ việc rửa bát mỗi ngày ở thế giới cũ. Cơ thể này trẻ hơn, đầy đà hơn, ngực nặng đến mức bà phải khẽ điều chỉnh tư thế ngồi. Trong đầu bà ùa về một chuỗi ký ức không phải của mình: tên Trần Vân, ba mươi tám tuổi, góa phụ từ khi con trai còn nhỏ, từng có chồng, đã sinh nở, sống ở căn hộ tầng mười hai khu chung cư Hoàng Gia, thành phố này.
Hai mẹ con nhìn nhau. Không cần nói nhiều. Họ đều hiểu.
Họ đã chết. Và họ đã xuyên vào thân xác của một cặp mẹ con khác tại thế giới này – một thế giới hiện đại không khác gì địa cầu, cùng tên, cùng khuôn mặt, cùng quan hệ máu mủ.
Đột nhiên, một khung chữ màu đỏ máu hiện ra trước mắt Hạo, chỉ anh nhìn thấy:
【Hệ thống tình dục đã kích hoạt】
Nhiệm vụ sinh tồn số 01: Hoàn thành giao hợp với ít nhất một nữ giới trong vòng 24 giờ để ổn định linh hồn.
Mục tiêu ưu tiên gần nhất: Trần Vân (mẹ – thân xác hiện tại).
Ghi chú: Việc chiếm đoạt trinh tiết của nữ giới sẽ mang lại phần thưởng và EXP cao hơn. Mục tiêu trinh nữ sẽ được hệ thống chỉ định sau khi nhiệm vụ sinh tồn cơ bản hoàn thành.
Phạt thất bại: Linh hồn dần suy yếu đến tử vong hoàn toàn.
Thời gian còn lại: 23 giờ 47 phút.
Hạo há hốc miệng. Hệ thống? Nhiệm vụ giao hợp? Mục tiêu ưu tiên là… mẹ?
Anh cố gắng nhắm mắt, mở lại. Khung chữ vẫn còn đó, đỏ lòm, đếm ngược từng giây. Bên cạnh, mẹ anh – thân xác này – đang nhìn anh đầy lo lắng.
“Con sao vậy? Mặt con trắng bệch.” Bà đưa tay đặt lên trán anh lần nữa. Ngón tay mềm mại, ấm áp. Mùi cơ thể nhẹ nhàng của bà xộc vào mũi Hạo – không phải mùi quen thuộc hoàn toàn, nhưng đủ gần để anh nhận ra đây chính là mẹ mình trong thân xác mới.
Hạo nuốt nước bọt. Anh biết mình phải nói. Nếu không, cả hai sẽ chết lần nữa – lần này là linh hồn.
“Mẹ… con có chuyện phải nói. Nghe con nói hết đã.”
Anh kể tất cả. Tai nạn. Cái chết. Việc họ xuyên vào thân xác cặp mẹ con này. Và hệ thống đang hiện ra trước mắt anh, cùng nhiệm vụ sinh tồn. Trần Vân lắng nghe, khuôn mặt dần chuyển từ ngạc nhiên sang sợ hãi, rồi đến một sự tĩnh lặng lạ lùng.
Khi Hạo dứt lời, bà ngồi im một lúc lâu. Ngón tay bà vô thức siết chặt mép áo ngủ. Bầu ngực dưới lớp lụa mỏng nhấp nhô theo hơi thở. Bà là góa phụ, từng có chồng, từng sinh con. Việc hệ thống chọn bà làm mục tiêu ưu tiên không phải vì trinh tiết – vì bà không còn – mà vì khoảng cách gần nhất và mối liên kết máu mủ.
“Vậy… nếu con không làm… con sẽ chết?” Giọng bà khẽ khàng.
“Vâng. Linh hồn sẽ suy yếu dần đến mất hoàn toàn. Hệ thống nói rõ.”
Im lặng dài hơn. Ngoài cửa sổ, thành phố đêm vẫn sáng đèn. Căn hộ này rộng rãi hơn chỗ ở cũ của họ, có phòng khách riêng, bếp lớn, và một phòng ngủ master nơi họ đang ngồi.
Trần Vân đứng dậy, bước ra cửa sổ. Ánh đèn đường chiếu qua lớp màn mỏng, làm nổi rõ đường cong lưng và vòng ba đầy đặn dưới lớp lụa. Bà đứng đó khá lâu, suy nghĩ.
“Mẹ hiểu.” Bà quay lại, mắt đỏ hoe nhưng giọng đã vững. “Chúng ta đã chết một lần. Nếu phải chọn giữa cái chết lần nữa và việc này, mẹ chọn sống. Mẹ từng có chồng, mẹ không còn là thiếu nữ. Nhưng con là con của mẹ. Nếu việc này giúp con sống, mẹ chấp nhận. Chỉ cần… con nhẹ nhàng, và sau này không giấu mẹ bất cứ điều gì về hệ thống.”
Hạo gật đầu. Trong lòng anh vừa nhẹ nhõm vừa nặng trĩu. Nhẹ vì mẹ chấp nhận. Nặng vì anh sắp phải làm điều mà cả đời anh chưa từng dám nghĩ với chính mẹ mình.
Hệ thống cập nhật ngay lập tức:
【Mục tiêu đã đồng ý về mặt ý thức】
Khuyến nghị: Tiến hành giao hợp trong không gian tùy thân để đảm bảo an toàn và riêng tư.
Không gian tùy thân đã mở khóa (cấp 0 – 12m²).
Một cánh cửa ánh sáng nhỏ hiện ra bên cạnh giường. Hạo đứng dậy, nắm lấy tay mẹ. “Mẹ… theo con.”
Họ bước vào.
Không gian tùy thân lúc này chỉ là một căn phòng trắng tinh, sàn gỗ, một chiếc giường lớn ở giữa, ánh sáng dịu. Không có cửa sổ, không có tiếng ồn từ bên ngoài. Khi cánh cửa ánh sáng đóng lại, chỉ còn hai mẹ con.
Trần Vân đứng đó, tay siết chặt vạt áo ngủ. Cơ thể bà run nhẹ – không chỉ vì sợ, mà còn vì ý thức về những gì sắp xảy ra. Hạo tiến lại gần. Anh cao hơn bà gần một cái đầu trong thân xác này. Đôi mắt anh tối sầm.
“Mẹ… con xin lỗi. Nếu có cách khác, con sẽ không…”
“Đừng nói nữa.” Bà ngắt lời, giọng khẽ nhưng dứt khoát. “Làm đi. Mẹ sẵn sàng.”
Anh không chờ thêm. Tay anh vòng ra sau lưng bà, kéo nhẹ. Thân hình đầy đà của Trần Vân áp vào ngực anh. Mùi cơ thể bà – mùi sữa tắm nhẹ và một chút mồ hôi – khiến máu Hạo sôi lên. Hệ thống có lẽ đã bắt đầu ảnh hưởng đến sinh lý của anh.
Môi anh tìm đến cổ bà. Nụ hôn vụng về lúc đầu, rồi nóng bỏng hơn. Trần Vân rùng mình, hai tay đặt lên ngực con trai, không đẩy ra mà chỉ nắm nhẹ. Áo ngủ lụa bị kéo xuống một bên vai, lộ ra bầu ngực trắng nõn được áo ngực ren đen nâng đỡ. Hạo nhìn chằm chằm. Trong thân xác cũ, anh chưa từng thấy mẹ như thế này. Bây giờ, mọi thứ đều khác.
Anh cởi áo ngủ của bà ra hoàn toàn. Thân thể đầy đà hiện ra dưới ánh sáng trắng: bầu ngực nặng trĩu, đầu nhũ hoa màu hồng đậm đã hơi cương, eo thon đủ để hai bàn tay anh ôm trọn, vòng ba tròn trịa, đôi chân thon dài. Da bà trắng hồng, mịn màng, mang dấu vết nhẹ của người từng mang thai và sinh nở, nhưng vẫn quyến rũ đến lạ.
Trần Vân xấu hổ đến mức muốn che mặt, nhưng Hạo nắm lấy hai cổ tay bà, đẩy nhẹ xuống giường. Anh nằm đè lên. Cơ thể nam giới trẻ trung, nóng bỏng, dương vật đã cứng ngắc ép vào đùi bà qua lớp quần.
“Mẹ nhìn con.” Hạo nói khàn. “Con sẽ nhẹ nhất có thể.”
Bà nhìn anh. Nước mắt lưng tròng, nhưng cuối cùng bà gật đầu.
Hạo cởi hết quần áo. Dương vật của thân xác này to và dài hơn anh tưởng tượng – có lẽ hệ thống đã bắt đầu điều chỉnh. Anh tách hai chân mẹ ra. Bộ phận sinh dục của bà không còn khép kín như thiếu nữ, lông mu tỉa gọn, màu hồng nhạt, đã có dấu hiệu của người từng trải. Anh đưa ngón tay giữa miết nhẹ lên khe. Trần Vân giật mình, khẽ kêu.
“Ư… nhạy cảm quá… lâu rồi mẹ không…”
Anh cúi xuống, hôn lên đó. Lưỡi anh liếm từ dưới lên, tìm đến hạt le. Trần Vân ngửa cổ, hai tay nắm chặt ga giường. Cơ thể bà dần ẩm ướt. Dù đã từng có chồng, nhưng đã nhiều năm không gần gũi ai, nên cảm giác vẫn mạnh mẽ. Hạo không vội. Anh liếm, hút, dùng ngón tay nhẹ nhàng mở rộng. Khi hai ngón tay đã có thể đưa vào một cách dễ dàng, anh mới ngồi dậy.
“Mẹ… con vào đây.”
Anh đặt đầu dương vật vào miệng cô bé. Trần Vân cắn môi, hai chân run. Hạo đẩy nhẹ. Phần đầu vừa lọt vào đã bị bao bọc ấm áp. Bà kêu khẽ vì cảm giác đầy đặn đã lâu không có.
“Chậm… Hạo… chậm thôi…”
Anh dừng lại, hôn lên trán bà, lên mắt, lên môi. “Mẹ chịu thêm chút nữa.”
Hắn ấn sâu hơn. Toàn bộ chiều dài từ từ lọt vào. Cảm giác chặt chẽ, nóng ẩm bao lấy anh khiến đầu óc trống rỗng. Trần Vân thở hổn hển, móng tay cào nhẹ vào lưng con trai. Không còn màng trinh để vỡ, nhưng cảm giác bị lấp đầy vẫn khiến bà choáng ngợp.
Họ nằm im một lúc. Hạo không dám cử động mạnh. Trần Vân thở dốc, nước mắt ướt gối – lần này nhiều hơn vì cảm xúc phức tạp.
“Mẹ… con bắt đầu động vậy.”
Anh rút ra rồi đẩy vào, chậm rãi. Mỗi lần đều kéo theo tiếng nước nhẹ và tiếng thở của bà. Dần dần, dịch nhờn tiết ra nhiều hơn. Cảm giác ban đầu hơi căng biến thành nóng bỏng, và một thứ gì đó giống như khoái cảm đang len lỏi trở lại sau nhiều năm.
Hạo tăng tốc. Tiếng da thịt va chạm vang trong căn phòng trắng. Bầu ngực mẹ nảy theo từng nhịp. Anh cúi xuống ngậm lấy một bên đầu nhũ, vừa liếm vừa đâm sâu hơn. Trần Vân không còn chỉ kêu vì ngại. Những tiếng “á… ư… chậm thôi…” bắt đầu lẫn với hơi thở dồn dập.
“Mẹ… bên trong mẹ nóng quá…” Hạo thì thầm bên tai bà. “Siết con chặt…”
Trần Vân đỏ mặt, quay đi, nhưng cơ thể phản bội. Hông bà bắt đầu khẽ nghênh đón. Hạo nhận ra, đẩy sâu đến tận cùng. Dương vật đập vào điểm nhạy cảm bên trong. Bà giật bắn người, kêu lên một tiếng cao.
“Đó… chính là chỗ đó… mẹ cảm thấy gì?”
Không đợi trả lời, anh tập trung vào điểm ấy. Mỗi cú đâm đều chính xác. Trần Vân khóc, nhưng lần này không chỉ vì xấu hổ. Chân bà quắp lấy eo con trai. Móng tay cào sâu hơn. Cơ thể bà run bần bật.
“Con… mẹ… mẹ sắp…”
Hạo không dừng. Anh đâm mạnh liên tục. Trần Vân ưỡn người, miệng há to nhưng không thành tiếng. Dịch trắng phun ra, làm ướt cả gốc dương vật anh. Bên trong siết chặt đến mức Hạo không chịu nổi.
Anh rống lên, đẩy sâu nhất có thể, phóng tinh trùng đặc quánh vào trong. Từng đợt nóng bỏng bắn ra. Trần Vân cảm nhận rõ ràng dòng chất lỏng ấy đổ vào mình, vừa xấu hổ vừa… một cảm giác lạ lùng như được lấp đầy sau bao năm trống trải.
Họ nằm chồng lên nhau, thở dốc. Tinh dịch chảy ra từ chỗ kết nối. Hạo không rút ra ngay. Anh hôn lên thái dương mẹ, giọng khàn:
“Mẹ… xong rồi. Hệ thống… báo nhiệm vụ hoàn thành.”
Khung chữ hiện ra trước mắt anh:
【Nhiệm vụ sinh tồn số 01 hoàn thành】
Nhận được: 300 EXP
Thăng cấp: Cấp 1
Phần thưởng: Thể chất cơ bản +20%. Không gian tùy thân mở rộng lên 25m². Kỹ năng ‘Pheromone sơ cấp’ đã mở khóa.
Trần Vân đã trở thành ‘Nữ đầu tiên’. Danh hiệu cao hơn sẽ được hệ thống và các nữ khác công nhận theo thời gian.
Hạo đọc cho mẹ nghe. Trần Vân vẫn đang thở dốc, khuôn mặt ửng đỏ, đôi mắt long lanh nước mắt. Bà không nói gì ngay, chỉ đưa tay lên vuốt nhẹ tóc con trai – một cử chỉ quen thuộc từ thuở còn nhỏ, nhưng bây giờ lại mang ý nghĩa hoàn toàn khác.
“Vậy… từ giờ trở đi, mẹ là người đầu tiên của con.” Giọng bà khẽ, gần như thì thầm. “Hệ thống này… mẹ sẽ cùng con đối mặt. Nhưng con phải mạnh lên. Không được để ai hại được chúng ta. Và… những cô gái sau này, nếu có, mẹ muốn được biết. Mẹ chưa phải là gì cả ngoài người đầu tiên. Danh phận… từ từ rồi sẽ có.”
Hạo gật đầu, vẫn chưa rút ra. Dương vật anh vẫn còn cứng bên trong mẹ, đang từ từ mềm đi. Cảm giác ấm áp ấy khiến anh không muốn rời.
Bên ngoài không gian tùy thân, thành phố đêm vẫn vận hành như bình thường. Không ai biết trong một căn hộ tầng mười hai, một cặp mẹ con vừa hoàn thành nghi thức sinh tồn đầu tiên của hệ thống tình dục.
Và đây mới chỉ là khởi đầu. Những mục tiêu trinh nữ, những phần thưởng lớn hơn, và con đường để Trần Vân dần được công nhận là người đứng đầu trong số các nữ của con trai – vẫn còn ở phía trước.