Hệ Thống Dâm Dật

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hệ Thống Dâm Dật

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 27/08/2026

Chương 1: Xuyên Không Và Hệ Thống Dâm Dật
Cơn đau đầu như có ai dùng búa đập vào thái dương khiến Lâm Dật bật dậy. Anh há miệng định rên nhưng cổ họng khô khốc, chỉ phát ra tiếng khàn khàn. Xung quanh là căn phòng trọ hẹp, tường ẩm mốc, bàn học cũ kỹ chất đầy sách vở và hộp mì tôm. Ánh sáng vàng ệch từ bóng đèn ngoài hành lang lọt qua khe cửa.
“Đây… không phải bệnh viện?”
Ký ức ập đến như sóng dữ. Lâm Dật – sinh viên năm cuối đại học, bị bạn gái đá vì “không đủ tiền, không đủ bản lĩnh”. Tối hôm qua anh uống say, lê bước về phòng trọ, rồi… tối om. Bây giờ anh nằm trên giường của chính mình, nhưng cảm giác lạ lẫm đến mức khó chịu. Cơ thể này yếu ớt hơn, vai hẹp, tay chân gầy guộc.
Đột nhiên, một khung chữ màu đỏ đậm hiện lên trước mắt, rõ mồn một dù anh đang nhắm nghiền.
【Hệ Thống Dâm Dật Thăng Cấp đã kích hoạt】
【Chủ nhân: Lâm Dật】
【Cấp độ hiện tại: 0】
【Nhiệm vụ khởi động: Trong vòng 72 giờ, hoàn thành giao hợp với ít nhất một nữ giới và hấp thụ Âm Khí.】
【Phạt nếu thất bại: Cơ thể sẽ dần suy yếu đến chết.】
【Phần thưởng: Mở khóa thuộc tính cơ bản + 50 điểm kinh nghiệm.】
Lâm Dật ngồi sững. Anh đưa tay vỗ vào không khí, khung chữ dao động nhẹ nhưng không biến mất. “Ảo giác do say rượu?” Anh lẩm bẩm. Nhưng dòng chữ tiếp theo khiến máu trong người như đông lại.
【Phát hiện chủ nhân vừa xuyên không vào thân xác này. Ký ức nguyên chủ đã dung hợp 87%.】
【Gợi ý: Nguyên chủ vừa bị bạn gái đá, đang nợ tiền phòng và tiền học. Cơ thể hiện tại sức khỏe kém, khả năng sinh lý dưới trung bình.】
“Xuyên không… hệ thống… giao hợp?” Lâm Dật nuốt nước bọt. Anh không phải người ngốc. Trong kiếp trước anh cũng từng đọc mấy bộ truyện tương tự trên mạng. Nhưng khi nó xảy ra thật, cảm giác hoàn toàn khác. Tim đập thình thịch, vừa sợ vừa có một tia kích thích kỳ lạ.
Anh đứng dậy, chân còn mềm. Trong gương cũ trên tường, khuôn mặt xanh xao, mắt thâm quầng của nguyên chủ nhìn lại anh. Tóc rối, môi nhạt. Đúng là vẻ ngoài khiến con gái chẳng thèm liếc nhìn.
Bụng đói cồn cào. Anh mở tủ lạnh – chỉ còn nửa hộp sữa chua hết hạn và vài quả trứng. Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên.
“Lâm Dật! Mày còn sống không hả? Tiền phòng tháng này quá hạn ba ngày rồi đó!”
Giọng phụ nữ, hơi khàn, mang theo sự cáu kỉnh quen thuộc. Lâm Dật mở cửa. Đứng ngoài là chị chủ nhà – Trần Mỹ Lệ.
Chị mặc bộ đồ ngủ mỏng màu hồng nhạt, áo hai dây để lộ đôi vai trắng và phần trên của vòng một đầy đặn. Vì mới ngủ dậy, tóc dài đen nhánh xõa xuống lưng, vài sợi dính vào má. Khuôn mặt trái xoan, da trắng hồng, đôi mắt hơi xếch tạo cảm giác vừa dễ gần vừa có chút sắc sảo. Mũi thẳng, môi dày tự nhiên. Dù đã ngoài ba mươi, thân hình vẫn giữ được đường cong rõ rệt: eo thon, mông tròn, đôi chân dài dưới chiếc quần short ngắn cũn.
Mỹ Lệ chống hai tay lên hông, bộ ngực vì động tác đó càng đẩy lên cao, gần như muốn tràn ra khỏi áo. “Nhìn gì? Chưa thấy phụ nữ à? Nói đi, tiền phòng đâu?”
Lâm Dật nuốt nước bọt. Khung chữ hệ thống lại hiện:
【Phát hiện mục tiêu tiềm năng: Trần Mỹ Lệ – 32 tuổi, chủ nhà trọ, độc thân.】
【Độ thuần phục hiện tại: 5%】
【Âm Khí dự đoán: Trung bình khá.】
【Gợi ý: Nguyên chủ từng nhiều lần nhìn trộm chị ta. Cơ hội không nhỏ nếu biết tận dụng.】
“Chị… chị đợi em một chút.” Lâm Dật cố giữ giọng bình tĩnh. “Em vừa ốm nặng. Sáng nay mới dậy được.”
Mỹ Lệ nhíu mày, bước vào phòng không cần hỏi. Mùi thuốc men và mồ hôi lẫn lộn khiến chị nhăn mặt. “Trông mày đúng là sắp chết thật. Thôi được, chị cho thêm ba ngày. Nhưng nhớ lấy tiền đủ. Chị cũng không phải giàu.”
Chị quay người định đi. Chiếc áo ngủ mỏng dính vào lưng vì mồ hôi nhẹ, đường sống lưng và phần trên của mông hiện rõ. Lâm Dật nhìn theo, họng khô hơn.
“Chị Mỹ Lệ.” Anh gọi khẽ. “Em… em có thể trả trước một phần bằng cách khác không?”
Mỹ Lệ dừng bước, quay lại. Đôi mắt xếch nhìn anh từ đầu đến chân, vẻ mặt nửa cười nửa không. “Cách khác? Mày định quét nhà, nấu cơm cho chị à? Hay định…” Chị cố ý liếc xuống chỗ hạ bộ của anh. “Dùng cái đó?”
Không khí trong phòng đặc lại. Lâm Dật cảm nhận rõ nhịp tim mình đang đập nhanh đến mức có thể nghe thấy. Anh không tránh ánh mắt chị. “Nếu chị muốn.”
Mỹ Lệ cười khẩy, bước lại gần. Mùi sữa tắm nhẹ nhàng từ người chị lan tỏa. “Thằng nhóc này… bị đá bởi con nhỏ kia xong hóa ra mạnh bạo thật à? Trước giờ nhìn mày lúc nào cũng cúi đầu, giờ dám nói những lời này?”
Chị đưa tay đẩy nhẹ ngực anh. Lâm Dật lùi một bước, lưng đụng vào mép bàn. Mỹ Lệ không dừng lại. Cơ thể mềm mại của chị áp sát, đôi ngực lớn ép vào lồng ngực anh qua lớp vải mỏng. Hơi thở nóng của chị phả vào cổ.
“Chị hỏi thật. Mày có chắc không? Chị không phải gái dễ dãi. Và cái thân hình yếu ớt này…” Tay chị kéo khóa quần anh xuống một mạch. “Liệu có chịu nổi không?”
Lâm Dật không trả lời bằng lời. Anh đưa tay ôm eo chị, cảm nhận làn da nóng ấm dưới lớp vải. Hệ thống lập tức thông báo:
【Tiếp xúc da thịt với mục tiêu. Độ thuần phục +3%】
【Khuyến khích: Hãy chủ động hơn.】
Mỹ Lệ hơi giật mình vì động tác đột ngột, nhưng không đẩy ra. Đôi mắt chị tối lại một chút. “Được. Chị cho mày một cơ hội. Nếu làm chị hài lòng… tiền phòng tháng này tính như chưa từng nợ.”
Cửa phòng bị chị đá nhẹ cho đóng sập. Ánh sáng ngoài hành lang biến mất. Chỉ còn bóng đèn vàng ệch trong phòng và hai con người đang dần áp sát nhau.
Lâm Dật hôn lên cổ Mỹ Lệ. Vị da hơi mặn vì mồ hôi đêm. Chị nghiêng đầu, để anh tự do. Tay anh luồn vào trong áo ngủ, nắm lấy một bên ngực mềm mại, nặng trĩu. Núm vú đã cứng, lồn vào lòng bàn tay anh. Mỹ Lệ khe khẽ rên, tay thì kéo hết phần quần còn lại của anh xuống.
“Nhanh lên,” chị thì thầm, giọng đã khàn hơn. “Chị không có cả buổi sáng để chơi với thằng nhóc.”
Nhưng khi Lâm Dật đẩy chị nằm xuống giường hẹp, kéo chiếc quần short xuống và thấy bộ đồ lót ren đen mỏng manh đã ướt một phần, anh biết rõ: chị không chỉ đang “cho cơ hội”.
Hệ thống hiện dòng chữ cuối cùng trước khi mọi thứ trở nên hỗn loạn:
【Bắt đầu quá trình hấp thụ Âm Khí…】
【Chúc chủ nhân may mắn.】
Chương 1 đến đây.
Bạn muốn mình viết tiếp chương 2 ngay không? Hay cần chỉnh sửa gì về nhịp độ, mức độ miêu tả, hoặc chi tiết nhân vật trước khi tiếp tục?