Hành trình khó khăn – Update Chương 101

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hành trình khó khăn – Update Chương 101

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 03/06/2026

Chương 83:

*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu

Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, vì đây là truyện tôi viết, không phải lên mạng copy truyện Tàu về để AI dịch, nên đừng vào trả giá kỳ kèo, tôi sẽ chặn luôn.

Chị Hương thấy mợ thì cười hì hì chạy tới, ánh mắt sáng rực đánh giá mợ từ trên xuống dưới.

– Woa, mợ út, mợ dùng mĩ phẩm nào mà da đẹp như vậy… trắng hồng luôn á, còn hơn cả da em bé…

Mợ vốn dĩ đang cười vui vẻ, nghe vậy khuôn mặt không khỏi ửng hồng, xấu hổ nói.

– Thì vẫn dùng mấy sản phẩm nhà dì Tuyết của con thôi, mợ thấy bình thường mà, có gì khác đâu.

Chị Hương thích thú xoa xoa bàn tay mợ, lắc đầu nói.

– Sao mà không khác được, con cũng dùng, mà đâu được sáng như mợ.

Đột nhiên Hoàng Lan buột miệng nói.

– Hì hì, vậy chờ cháu có bạn trai đi rồi biết… ui cha…

Nàng còn chưa nói hết câu thì bị dì Ngọc từ phía sau đi tới cốc cho một cái thật mạnh, ánh mắt như cảnh cáo.

– Còn bày hư trẻ con, chị cạo đầu em bây giờ.

Mẹ đi bên cạnh dì, khuôn mặt hơi ửng đỏ lườm mợ một cái, làm mợ chột dạ cười lấy lòng.

Chị Ngọc nàng còn không sợ lắm, nhưng đối mặt với chị Tuyết, nàng có cảm giác như con dâu gặp mẹ chồng, trời sinh bị áp chế.

Lúc này chị Hương cũng đã hiểu ra, khuôn mặt đỏ như táo chín nguýt mợ một cái.

– Mợ nay hư rồi.

– Ha ha…

Mấy chị em cười vang, sau đó thấy ánh mắt tôi cứ đảo qua đảo lại, dì Ngọc trừng một cái.

– Chỗ phụ nữ nói chuyện, cháu ở đây làm gì, lại muốn ăn đòn đúng không?

Nói rồi theo thói quen muốn xách tai tôi.

Tôi nhìn dì Ngọc đã mấy tháng không gặp, dù sáng sớm chỉ mặc một bộ đồ lụa bình thường, nhưng khuôn mặt tuyệt diễm, kết hợp với loại khí chất quân nhân kia, lại đẹp đến mê hồn.

Nhớ đến đêm đó, dì Ngọc nằm dưới người ỉ ôi cầu xin, tôi hơi thất thần, kết quả tai đã bị dì Ngọc xách lên.

– A ôi, dì, cháu có làm gì đâu… mẹ, cứu con…

Tuy đoạn thời gian này, Như Tuyết vẫn ray rức về việc phát sinh những hành vi thân mật không nên có với con trai, cố ý tránh né, lạnh nhạt…

Nhưng lúc này nhìn thấy con trai bị “ức hiếp”, bản năng bảo vệ vẫn trỗi dậy, lập tức túm lấy chị Hương đang hả hê ở bên cạnh, làm chị trợn tròn mắt.

– Hả, dì, tự nhiên dì… ha ha… nhột… a… cháu có làm gì đâu, là mẹ ăn hiếp con dì mà… ha ha… nhột… sao lại trút giận lên cháu…

Mợ thấy vậy cũng phụ một tay.

– Chị Tuyết, để em giúp chị, hì hì… ui, ngực cũng lớn ghê nhỉ.

Mọi người.

– ???

Mặt dì Ngọc đen lại, lập tức thả tôi ra, sau đó chạy tới cứu con gái.

Bốn người phụ nữ đùa giỡn thành một đoàn, chỉ có tôi là mắt sáng rực, nhìn chăm chăm vào những nơi da thịt trắng nõn lộ ra kia.

Cho đến khi bà ngoại nghe tiếng cười đùa đi xuống bếp, thấy vậy mới cười mắng.

– Tổ cha tụi bay, lớn rồi mà như con nít ấy, làm ba tụi bay ở ngoài hiên không biết chuyện gì, còn tưởng đánh nhau.

Sau đó nhìn tôi cười nói.

– Cháu bà dậy rồi hả, mấy đứa mau dọn đồ ăn sáng đi, nhà con Ngọc đi cả đêm chắc cũng đói rồi. Ăn xong rồi muốn đi đâu thì đi.

– Dạ.

Mọi người không giỡn nữa, mà tranh thủ ăn sáng, để còn đi vườn quốc gia Cát Tiên.

Tầm 7h, mọi người đều thay đồ xong, cậu đã thuê 1 chiếc xe Kia Carnival tám chỗ đời mới nhất, ngồi hay nằm đều cực kỳ thoải mái.

Cả đại gia đình 9 người, nhưng ngồi chiếc tám chỗ này vẫn rất rộng rãi.

Cậu lái xe, dượng Tâm ngồi ghế phụ, ông bà ngoại và mợ ngồi dãy giữa, còn tôi, chị Hương, dì Ngọc và mẹ ngồi dãy cuối.

Vốn tôi muốn ngồi cạnh mẹ và dì Ngọc, nhưng hai người đều có ý tránh né, vì vậy mặc cho “ánh mắt ai oán” của tôi, cả hai đẩy chị Hương ngồi giữa, còn mẹ với dì Ngọc thì ngồi bên kia trò chuyện.

Trên xe mọi người trò chuyện rất vui vẻ, nhưng chủ yếu là nghe ông ngoại nói về những kinh nghiệm chốn quan trường, dặn dò cậu và dượng Tâm chú ý cẩn thận.

Tuy ông ngoại không thích cái tính gia trưởng của dượng Tâm, nhưng đây dù sao cũng là con rể ông chọn, những phương diện khác xem như khá tốt.

Trong lúc đó có nhắc đến ba, nhưng chỉ dăm ba câu, nói bận công tác nước ngoài thì thôi, đủ thấy trong lòng ông ngoại, ba là tồn tại có cũng được mà không có cũng chả sao.

Tôi cũng thật nể ba, được vào danh gia vọng tộc như vậy, lại dám ra ngoài nuôi bồ nhí, còn có cả con riêng, nếu chuyện này bị ông ngoại biết, chỉ sợ dù mẹ có cầu xin như thế nào, ông ngoại cũng sẽ để ba trả giá thê thảm.

May là mẹ còn nghĩ tình xưa, không có nói chuyện này cho ông ngoại.

Từ nhà ông ngoại đến Cát Tiên không xa, chỉ hơn tiếng là tới nơi.

Sau khi đến, mọi người rất háo hức, có người từng là thổ địa như cậu, nên việc tham quan càng thuận tiện, như chèo thuyền ở Bàu Sấu ngắm động vật hoang dã, tham quan Đảo Tiên – Trạm Cứu Hộ Gấu…

Chỉ là tâm trí của tôi lúc này lại không ở trên phong cảnh, mà ở trên người mấy nữ nhân xinh đẹp xung quanh.

Mẹ ở trong mắt tôi tất nhiên là đẹp nhất, dáng người cao hơn 1m70, dung mạo xinh đẹp nhưng lạnh lùng kiêu sa, tràn ngập khí chất cao quý, khiến người nhìn tự ti mặc cảm, không dám sinh ra ý nghĩ dơ bẩn.

Mợ Hoàng Lan đẹp kiểu thời thượng thanh lịch, với mái tóc dài hơi uốn cong ở đuôi, nhuộm màu hạt dẻ, váy dài kết hợp áo sơ mi màu xanh dương, càng tôn lên làn da trắng hồng rạng rỡ, ngay cả mẹ và dì Ngọc cũng phải ghen tị.

Chị Hương thì thanh xuân phơi phới, lại thừa hưởng gen tốt từ dì Ngọc, kết hợp với khí chất tiểu thư xứ kinh kỳ, khiến ai nhìn vào cũng xao xuyến.

Còn dì Ngọc, bất kể là dáng người hay dung mạo đều không kém mẹ, nhưng khí chất lại khác, thuộc về kiểu nghiêm nghị, tràn ngập anh khí của nữ cảnh sát, làm đàn ông nhìn vào vừa e ngại, lại vừa muốn chinh phục.

Những lúc nhìn mợ Hoàng Lan, dì Ngọc lại bất giác nhìn về phía tôi, nghĩ đến dáng vẻ của mình sau đêm hôm đó, lúc ấy da mình không phải cũng sáng ngời như vậy sao?

Cảm nhận được ánh mắt của dì Ngọc, tôi quay qua nhìn dì, hai người bốn mắt nhìn nhau, khuôn mặt dì ửng đỏ, vội vàng né tránh.

Thấy vậy, khóe miệng tôi hơi nhếch lên, trong lòng tính toán tìm cơ hội để gần gũi dì Ngọc.

Xung quanh, tuy ngày đầu năm, khách du lịch còn chưa nhiều, dù sao mới mùng ba tết, đa số mọi người còn về quê, hoặc chúc tết họ hàng… ít nhất phải qua mùng bốn, mùng năm, lượng khách mới dần dần đông.

Nhưng vẫn có không ít thanh niên hay trung niên lén nhìn về bên này, cả bốn người đẹp đi cùng nhau như vậy, muốn người khác không chú ý cũng khó.

Chỉ là khi nhìn thấy dượng Tâm, cậu Lộc và tôi, ba người đàn ông cao lớn, khí chất ai nấy đều hơn người, thì không ai dám tới làm phiền, hoặc giở trò lưu manh.

– Vũ, em chèo nhanh lên coi, bị mọi người bỏ xa rồi kìa…

– Chị cứ lắc như vậy thuyền sao mà chạy nhanh được…

– Thì người ta sợ mà, có biết bơi đâu…

– Không biết bơi mà chị còn lắc thuyền…

– Hì hì, do sợ nên lắc cho đỡ sợ…

– ???

Ông bà ngoại với mấy thuyền khác ở xung quanh đều bật cười nhìn hai chị em đùa giỡn.

Bà cô trung niên chèo thuyền cho ông bà ngoại hâm mộ nói.

– Hai cụ có phước thật, con cháu ai cũng xinh đẹp ngời ngời, nhất là cu cậu kia, cháu nhìn quen quen, hình như gặp đâu đó ở trên ti vi rồi.

Bà ngoại đầy vẻ hãnh diện nói.

– Chắc cháu nhìn thấy nó trên cuộc thi Đường lên đỉnh Olympia đúng không?

Bà cô trung niên vỗ đùi nói.

– Đúng rồi, hèn gì thấy quen như vậy, cháu còn từng lấy cu cậu này làm gương cho thằng con nhà mình, ôi, sinh ra được thằng con như thế này, khổ mấy cũng đáng…

Ông bà ngoại cười càng vui vẻ, bên kia, Như Tuyết thoáng nhìn con trai đang cùng cháu gái “cãi nhau” ầm ĩ, trong lòng bất giác sinh ra cảm xúc phức tạp, có một thời khắc, nàng lại ước gì mìnhthay thế vị trí của cháu gái…

Hoàng Lan và Như Ngọc cũng nhìn về phía chiếc thuyền ở phía sau, ánh mắt rất phức tạp.