Hành trình khó khăn – Update Chương 113

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hành trình khó khăn – Update Chương 113

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 03/09/2026

 

Chương 112:

 

*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu và tele @Tacgiavietdexem

Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, chứ đừng ở dưới nói nhảm.

 

Hôm nay Nhã Quỳnh ăn mặc khá kín đáo, nhưng không thiếu vẽ thanh nhã thoát tục.

 

Áo sơ mi màu trắng, váy dài màu xanh dương đậm, mái tóc tùy ý tán lạc ở sau lưng, làn da trắng hồng, kết hợp với dáng người và dung mạo tuyệt mỹ, làm các nhân viên và khách khứa trong KTV đều phải ngoái nhìn.

 

Nhìn bầu không khí trong KTV, Nhã Quỳnh hơi nhíu mày, biết hôm nay khó tránh khỏi sẽ bị đối phương chiếm chút lợi lộc, nhưng nghĩ tới có việc cầu người, nàng lại cắn răng, bước lên phòng mà Chiến đã đặt trước.

 

Đi theo nhân viên phục vụ bước lên phòng VIP nhất, cửa phòng vừa mở, tiếng nhạc sôi động đập vào mặt.

 

Nhã Quỳnh liếc nhìn qua, trong phòng khá đông người, nam có nữ có, đa số là người trẻ tuổi, ăn mặc kiểu nhân viên sale, hẳn đều là nhân viên của Chiến.

 

Thấy đông người, Nhã Quỳnh hơi thở nhẹ một hơi, cất bước tiến vào, dịu dàng chào mọi người.

 

Tiếng nhạc nhỏ lại, Chiến cười đắc ý đi tới, rất tự nhiên khoác lên vai Nhã Quỳnh, giới thiệu.

 

– Giới thiệu với mọi người, đây là Nhã Quỳnh, giám đốc kinh doanh của Công ty mỹ phẩm Quỳnh Hương.

 

Bốp bốp…

 

Tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên, mấy nhân viên nam ngà ngà say, ai cũng nhìn nàng với ánh mắt soi mói, dù che dấu nhưng vẫn có thể nhìn ra vẻ thèm khát sâu trong mắt.

 

Còn các nhân viên nữ, thấy Chiến khoác lên vai nàng, nhiều người nhịn không được khẽ hừ lạnh, ánh mắt đầy vẻ ghen tuông.

 

– Chào mọi người, tôi có việc nên đến muộn, mong mọi người thông cảm.

 

Nhã Quỳnh hơi mất tự nhiên cúi đầu chào, thuận thế thoát khỏi tay của Chiến.

 

Chiến không bất mãn, ngược lại trong mắt còn dâng lên vẻ kích động.

 

Bởi vì nếu là trước kia, hắn dám làm như vậy, Nhã Quỳnh khẳng định sẽ không ngại ngùng cho hắn một bạt tai.

 

Nhưng hôm nay… tựa hồ có đường rồi.

 

Chiến cười nói.

 

– Không sao, hôm nay là tiệc tổng kết quý của công ty anh, mọi người cũng chỉ vừa đến mà thôi, em vào ngồi đi.

 

Vừa nói hắn vừa nắm tay dẫn Nhã Quỳnh tới chỗ bên cạnh mình, nhưng Nhã Quỳnh nhẹ nhàng rút tay lại, ngồi ở giữa hai nữ nhân viên khác.

 

Chiến xoa xoa mấy ngón tay vừa chạm qua da thịt của Nhã Quỳnh, nhìn bóng lưng uyển chuyển kia ngồi xuống ghế, sâu trong mắt dâng lên dục vọng chiếm hữu mãnh liệt.

 

Thằng Đạt đúng là đồ đần, nhan sắc của Nhã Quỳnh có thua kém gì Như Tuyết, sao lại cứ đâm đầu vào làm gì, cuối cùng còn ngã chỏng vó, phải dùng tới phương án gạo nấu thành cơm.

 

Nếu êm xuôi còn tốt, một khi xảy ra vấn đề, cái hậu quả kia…

 

Còn hắn thì khác, hắn sẽ không bao giờ dính tới những người phụ nữ có gia thế hiển hách, hay có chồng là người khó dây vào, mà chỉ lựa chọn kiểu phụ nữ mà mình có thể dễ dàng nắm thóp được.

 

Chẳng hạn như Nhã Quỳnh!

 

Gia cảnh bình thường, chồng cũng bình thường, cho dù biết hắn bỏ thuốc, biết hắn hãm hại… thì đã làm sao, có thể trả thù hắn sao?

 

Kết quả cuối cùng sẽ chỉ như hàng trăm phụ nữ mà hắn từng chơi qua, coi như chưa có chuyện gì phát sinh, ngậm bồ hòn làm ngọt mà thôi.

 

Hắn nháy mắt ra hiệu cho một vài nữ nhân viên, mấy người kia hiểu ý, bắt đầu rót rượu mời Nhã Quỳnh…

 

 

– Vũ, mày tới đâu rồi, sao giờ này còn chưa đến?

 

Giọng thằng Trung còi thúc giục trong điện thoại, làm tôi vừa phải vịn ga cho xe đạp điện chạy nhanh hơn, vừa trả lời.

 

– Tới rồi đây, tầm 5 phút nữa, tụi bay lên phòng trước đi.

 

– Ok…

 

Sau khi tắt máy, tôi tập trung lái xe, tiến đến quán KTV Nice.

 

Hôm nay là ngày cuối cùng của năm lớp 11, buổi sáng sau khi tổng kết, một vài thằng bạn thân hẹn nhau đi giải ngố.

 

Có lẽ ai cũng biết, học sinh tầm tuổi này, có rất nhiều thứ tò mò, nhất là về giới tính.

 

Không giống như tôi, xem như đã “kinh nghiệm” đầy mình trên tình trường, tụi bạn cùng lớp thì còn khá ngây ngô, nhiều đứa ngay cả tay con gái cũng chưa nắm.

 

Nhưng dù có kinh nghiệm ở chuyện kia như thế nào, thì bên ngoài xã hội, tôi cũng ngây thơ như mấy thằng bạn mà thôi.

 

Vì vậy cả bọn hẹn tối nay sẽ đi “mở mang kiến thức”.

 

Và KTV Nice là nơi được chọn.

 

Đơn giản là bởi vì nhân viên ở đây xinh.

 

Hôm nay xem như may mắn, mẹ ra ngoài đi chơi với cô Nhung cùng đồng nghiệp, nghe bảo là chia tay cô Hoa nghỉ sinh, nên tôi không cần phải xin phép hay giải thích gì với mẹ.

 

Cũng không biết nguyên nhân gì, mà từ nhỏ đến lớn, mỗi lần tôi nối dối cái gì, là đều bị mẹ phát hiện, giống như mẹ có thể đọc được suy nghĩ của tôi vậy.

 

Nếu để mẹ biết tôi theo đám bạn tới KTV Nice để hát karaoke tay vịn, thì chắc mẹ chặt tay tôi mất.

 

Nhìn căn phòng xa hoa, tiếng nhạc xập xình, sáu bảy cô nhân viên ăn mặc lịch sự, nhưng lại đầy vẻ khiêu gợi ngồi bên cạnh đám bạn thân đang ra vẻ người lớn uống rượu, sau đó mặt nhăn như khỉ ho khan, tôi vừa thấy buồn cười vừa thú vị.

 

– Này, tụi bay không sợ ông bà già tẩn cho một trận vì uống rượu à.

 

Thằng Trung còi mặt đỏ bừng, không biết là vì rượu, hay vì cô nhân viên trẻ trung xinh xắn đang cầm tay nó để lên đùi mình, tràn đầy tự tin, nháy mắt ra hiệu nói.

 

– Tụi mình đã tốt nghiệp rồi, đủ 18 tuổi, sợ cái gì chứ?

 

– Đúng đúng… 18 rồi… sợ… thật mềm…

 

Minh béo vùi đầu vào trong ngực của một cô nhân viên có “vốn liếng” mạnh nhất, giọng nói tiếng được tiếng không, làm cả bọn cười vang.

 

Tôi hiểu ý, biết tụi giặc này khai gian tuổi để được vào, nên không vạch trần, mà ngồi xuống, bên cạnh Trung còi.

 

Lập tức có một em nhân viên xinh xắn tới ngồi bên cạnh, dịu dàng đưa ly rượu tới, ánh mắt sáng ngời nhìn khuôn mặt điển trai của tôi, giọng ngọt như mía lùi.

 

– Anh uống với em một ly nhen.

 

Tôi cầm ly rượu, em nhân viên kia liền thuận thế ngồi vào lòng, tay choàng qua cổ.

 

Dung mạo xem như xinh xắn, nhưng so với mẹ, dì Ngọc, mợ Hoàng Lan, chị Mai Hương, hay cô út Thanh Nguyệt, thì kém phải mấy chục con phố, tôi tự nhiên không có hứng thú gì.

 

Chỉ là không có hứng thú thì không có hứng thú, nhưng tiền gọi em út không thể lãng phí được, nên bóp vẫn sẽ bóp.

 

Uhm, còn khá đàn hồi, nhưng hơi nhỏ, chỉ tạm coi như có chỗ để vịn.

 

Tụi thằng Trung còi thấy tôi sành sỏi như vậy, lá gan cũng lớn lên, bắt đầu “xuống tay” với mấy em nhân viên ở bên cạnh.

 

Chỉ chốc lát, cả phòng chướng khí mù mịt, tiếng hát thì ít, mà tiếng thở dốc thì nhiều.

 

Vì không quen uống rượu, chỉ làm vài ly, đầu óc tôi đã lâng lâng quay cuồng, mà đàn ông rượu vào thì thứ kia liền mất kiểm xoát, nhất là dưới tình huống em nhân viên liên tục gợi ý, kích thích, làm tôi càng khó kiềm chế.

 

Lại qua thêm vài ly, thấy mình sắp không kiểm soát nổi, tôi hất em nhân viên qua một bên, mặc kệ ánh mắt u oán của đối phương, đi ra ngoài cho tỉnh táo một chút.

 

Đã quen sơn hào hải vị, loại mặt hàng này, dù có đói khát đến mấy tôi cũng chẳng muốn động vào.

 

Về phần tụi thằng Minh, cả đám sớm đã tiến vào trạng thái “thánh nhân” rồi, một đám nhóc mới 17 tuổi, bị mấy em nhân viên kinh nghiệm đầy mình trêu chọc kích thích, chưa được bao lâu đã chạy vào nhà vệ sinh lau quần shịp rồi.

 

Quán KTV này mỗi tầng đều có ban công hóng gió, khi đi về phía ban công, lúc qua một hành lang ánh đèn mờ tối, đột nhiên tôi dừng bước lại.

 

Tuy chưa tới những nơi như thế này, nhưng lăn lộn trên web đen nhiều, làm sao có thể không biết nơi kia dùng để làm gì.

 

Đa số các quán KTV cao cấp đều có những phòng riêng kín đáo như thế này, dùng để cung cấp cho khách hàng giải quyết nhu cầu khi cần.

 

Dù các phòng karaoke cách âm rất tốt, nhưng nhiều phòng như vậy cùng mở nhạc, lại người ra kẻ vào, nên cả tầng vẫn rất loạn âm, nếu không phải đi ngang qua, cách rất gần, thì không cách nào nghe được giọng nói chống cự mềm yếu, hơi ngà ngà say ở trong hành lang.

 

– Không… tôi không muốn… anh buông tôi ra… để tôi về… uhm…

 

Giọng phụ nữ suy yếu vang lên, đang ra sức đẩy người đàn ông đang dìu nàng muốn bước vào một căn phòng tối.

 

Chỉ là sức chống cự rất yếu, hẳn là say, hơn nữa thanh âm có chút kỳ quái, cảm giác giống như đang kiềm nén tiếng rên rỉ.

 

– Em say rồi… vào đây nghỉ với anh chút đã… lát tỉnh rượu mình về…

 

– Uhm… anh… anh bỏ thuốc tôi… khốn nạn…

 

– Ha ha, em nói gì vậy, là em chủ động câu dẫn anh đấy chứ…

 

– Anh… không… buông tôi ra… uhm… a…