Hành trình khó khăn – Update Chương 113

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hành trình khó khăn – Update Chương 113

Tác Giả:

Thể Loại: , ,

Ngày Cập Nhật : 03/09/2026

 

Chương 111:

 

*** Ai muốn mua full, thì vào fb liên hệ nik Thiên Vực Thánh Chủ, hoặc link https://www.facebook.com/thien.vuc.thanh.chu và tele @Tacgiavietdexem

Giá 5k 1 chương, mua lần 10 chương trở lên, thích thì nhắn tin mua, không thích thì lượn, chứ đừng ở dưới nói nhảm.

 

Đột nhiên ngoài hiên vang lên tiếng lục cục, hai thân thể đang trong dư vận ở trên giường đều giật nảy mình, mợ vội vàng đẩy tôi xuống, cũng không kịp dùng khăn giấy lau vết tinh dịch và dâm thủy từ trong lồn chảy ra, nhanh chóng vớ lấy quần lót mặc vào, kéo váy xuống, vừa cài lại cúc áo, vừa đi nhanh về phía phòng mình.

 

Trước khi đi còn ra hiệu tôi cẩn thận, bộ dáng vừa thẹn vừa lo lắng.

 

Nàng không biết vừa rồi rên lớn tiếng như vậy, cậu ở bên ngoài có nghe thấy được không.

 

Vừa rồi nàng không đóng cửa phòng, là sợ chồng vào nhà bất ngờ không nghe được, nhưng khi sướng quá lại không cách nào kiềm chế.

 

Tôi cũng vội vàng mặc lại quần áo, rửa mặt cho bớt mồ hôi, sau đó đi ra ngoài.

 

Cậu đang cất dụng cụ làm vườn vào kho, thấy tôi ra thì cười nói:

 

– Đỡ mệt hơn chưa cháu? Mợ có làm nước uống không?

 

Tôi cười hì hì nói.

 

– Dạ có, nước của mợ ngon lắm cậu!

 

Cậu vì đang lúi húi, với không quá để ý câu chữ, nên không suy nghĩ gì, chỉ có mợ vừa mới từ trong nhà bưng nước ra cho cậu, nghe vậy thì đỏ bừng cả mặt, thời điểm đi ngang qua tôi, liền lén lút bấm một cái vào hông.

 

– A…

 

Tôi kếu một tiếng làm cho cả cậu và mợ giật mình, cậu nghi hoặc hỏi.

 

– Cháu sao thế?

 

Tôi vội vàng cúi xuống phủi chân, cười nói.

 

– Dạ không có gì cậu, bị kiến lửa cắn thôi.

 

– Cái thằng, vậy mà la to như thế, làm cậu giật hết cả mình.

 

Mợ lườm lườm tôi, ánh mắt đầy ý cảnh cáo, tôi thì làm như không thấy, thừa dịp cậu đang cúi người, nhanh tay bóp mông của mợ một cái để “trả thù”.

 

– A…

 

Mợ giật mình thốt lên một tiếng, vì không nghĩ tôi lại to gan như vậy, dám ở trước mặt cậu mà “sàm sỡ” mình.

 

Cậu giật mình nhìn qua, nhưng còn chưa kịp hỏi gì, mợ đã lanh trí nói.

 

– Em bật cái bếp đun nước kỷ tử mà quên chưa tắt…

 

Cậu nghe đến kỷ tử thì biết mợ đang nấu gì, nghĩ đến trong lần này có thể sẽ hoàn thành yêu cầu của ông bà cụ, cậu vội vàng nói.

 

– Sao mà hậu đậu thế không biết, cẩn thận khô hết đó.

 

Tôi nhìn mợ cười đầy đắc ý.

 

– Em biết rồi.

 

Hoàng Lan đỏ bừng cả mặt, vội vàng chạy vào nhà, không muốn nhìn hấy khuôn mặt “đáng ghét” kia nữa.

 

Tối hôm đó, hai mợ cháu quần nhau cho tới hơn nửa đêm, nhất là sáng hôm sau, cậu có công việc xuống cơ sở, chỉ còn hai mợ cháu ở nhà.

 

Thế nên từ phòng bếp, sofa, nhà tắm, thậm chí trên giường ngủ của vợ chồng mợ… tất cả đều lưu lại dấu vết ân ái cuồng nhiệt.

 

Điều này dẫn đến chiều tối khi cậu về, mợ không cách nào xuống giường nổi, người rủ rượi không còn chút sức lực, làm cậu lo lắng, tưởng vợ bị ốm, kế hoạch thụ tinh không thể tiến hành thuận lợi.

 

– Em không sao, chỉ là lúc chiều hơi chóng mặt, chắc do thiếu máu…

 

– Như vậy còn bảo không sao, để anh đi mua cho em ít thuốc bổ.

 

Cậu nói xong liền chạy đi mua thuốc.

 

Mợ nhìn theo bóng lưng cậu, trong lòng thở dài.

 

Nếu Lộc không bị tai nạn khi làm nhiệm vụ, có lẽ sẽ là một người chồng rất tốt…

 

Nhưng trên đời không có nếu như, mà đến hiện tại, Hoàng Lan mới thấm thía lời nói của mẹ chồng lúc trước.

 

Đừng quá coi trọng vào sự thủy chung khi hai vợ chồng không thể sinh hoạt tình dục, nó giống như một loại độc dược mãn tính, sẽ từ từ mài mòn tất cả, cuối cùng bộc phát không thể vãn hồi.

 

Bất kể là nam hay nữ đều như vậy.

 

Hiện tại Hoàng Lan chỉ cảm thấy may mắn, đó là chuyện này được chồng và gia đình chồng ngầm đồng ý, không phải là nàng chủ động phản bội.

 

Mà người được chọn cũng khiến nàng rất hài lòng, bất kể là phương diện nào…

 

Hoàng Lan nhẹ nhàng xoa bụng dưới của mình, khuôn mặt ửng hồng, nàng có linh cảm, lần này mình sẽ thụ thai.

 

Từ hôm qua đến nay, lượng tinh trùng bơm vào tử cung nhiều như vậy, muốn không thụ thai cũng khó.

 

 

Bên nhà ông sáu Nghiêm, tôi cùng các thành viên trong HĐQT của công ty vừa uống trà vừa trò chuyện về việc mở rộng dây chuyền sản xuất giai đoạn thứ ba, cùng với xây dựng nhà máy sản xuất nước dừa dưỡng nhan ở Bến Tre.

 

– Đúng là thành công nối tiếp thành công, nhờ độ hot và chất lượng của trà Hẹn Ước, sản phảm mới nước dừa dưỡng nhan của chúng ta lại được đón nhận nồng nhiệt như vậy, cứ theo đà này, tới cuối năm, thị phần của chúng ta ở trong nước nhất định vượt qua 15%.

 

Chú Tùng nói trong tiếng cười hân hoan.

 

Tôi cũng cười, hiện tại sản phẩm nước dừa dưỡng nhan ở Bình Định đã cung không đủ cầu, nhu cầu cấp thiết mở nhà máy mới ở Bến Tre.

 

May mà trước đó mọi người đã trù bị, nên giờ bắt tay vào việc không mấy khó khăn.

 

Chỉ là số tiền lợi nhuận còn chưa ấm túi, lại phải tiếp tục đưa vào sản xuất.

 

– Haiii, biết khi nào mới có đủ 100 tỷ tiền mặt đây?

 

Tôi thầm nghĩ, tuy hiện tại quan hệ với mẹ đã có bước tiến triển, thậm chí còn làm tình mấy lần, nhưng mẹ vẫn còn một rào cản không thể vượt qua.

 

Tôi dự tính trước tăng tiến tình cảm với mẹ, đến thời điểm thích hợp sẽ công bố chuyện này, như vậy dưới tình huống có “lý do chính đáng”, mẹ hẳn sẽ bước ra bước cuối cùng, mọi chuyện nước chảy thành sông.

 

Còn hiện tại, đã biết trong lòng mẹ có tôi, hơn nữa không quá kháng cự chuyện phát sinh quan hệ, thì cứ “lần cuối cùng” khi thời cơ cho phép là được.

 

 

Trụ sở của Công ty mỹ phẩm Quỳnh Hương.

 

Trong phòng giám đốc, Chương giống như người mất hồn đánh rơi điện thoại, sắc mặt tái nhợt ngã ngồi xuống sàn.

 

– Không… không thể nào… sao… sao có thể là công ty lừa đảo được… không thể nào…

 

Nhã Quỳnh ôm một sấp tài liệu hớt hãi chạy vào phòng, nhìn thấy Chương như vậy, nàng liền biết tin tức là thật.

 

Sắc mặt nàng cũng tái nhợt, vội vàng chạy tới đỡ Chương dậy.

 

– Anh, anh có sao không?

 

– Hết rồi… mất hết rồi… xong rồi…

 

Chương như người mất hồn, nước mắt bất giác chảy trên khuôn mặt vốn cương nghị kia.

 

Nhã Quỳnh cũng khóc, nàng biết sau đợt sóng gió này, gia đình nàng không chỉ có khả năng phá sản, mà còn nợ nần chồng chất.

 

Nàng rất muốn oán trách Chương vài câu, vì đối phương ngay từ đầu không nghe mình khuyên, nhưng nhìn Chương như vậy, nàng lại đau lòng, không cách nào mở lời, cuối cùng biến thành lời an ủi.

 

– Không sao đâu anh, lúc trước anh lập nghiệp từ đôi bàn tay trắng, em tin anh có thể vượt qua khó khăn này…

 

Chương không nói gì, chỉ cười thảm, hất tay Nhã Quỳnh ra, lết từng bước nặng nhọc đi ra ngoài.

 

Nhã Quỳnh muốn đi theo, nhưng Chương xua tay ngăn lại, giọng khàn khàn.

 

– Anh không sao, chỉ muốn bình tĩnh một chút, em ở lại trấn an mọi người…

 

Tin tức đối tác là tập đoàn lừa đảo, tất cả hàng hóa gửi qua biên giới không thấy hồi âm, công ty kia cũng biến mất… toàn bộ Công ty mỹ phẩm Quỳnh Hương nhanh chóng rơi vào khủng hoảng.

 

Các cổ đông lớn nhanh chóng nhận được tin tức, liên tục yêu cầu Tổng giám đốc giải trình, nhưng Chương đã ra ngoài, tắt điện thoại, nên tất cả áp lực đều đổ dồn lên vai của Nhã Quỳnh.

 

Đã hai ngày rồi, sự vụ của công ty cực kỳ rối ren, nhưng Chương lại không thấy bóng dáng, gọi điện cũng không bắt máy.

 

Chưa bao giờ nàng thấy bất lực, khủng hoảng như vậy, nhưng càng khiến nàng mất niềm tin hơn, chính là người đàn ông mà nàng từng ngưỡng mộ, từng theo đối phương lập nghiệp, từng yêu thầm, thậm chí vì đối phương mà không tiếc làm tiểu tam…

 

Nhưng hôm nay, đối phương dường như không phải là người đàn ông bản lĩnh mà nàng từng biết.

 

Tối đó Chương trở về trong tình trạng say xỉn, mặc cho nàng khuyên nhủ như thế nào, cũng không thấy dấu hiệu Chương sẽ vực dậy, đứng ra gánh vác áp lực với nàng, rồi hai người cùng nhau vượt qua khó khăn.

 

Ngân hàng gọi điện thông báo khoảng vay tới hạn, tiền lương nhân viên phải phát, hàng tồn kho không thể xuất đi, các đại lý và cộng tác viên bán lẻ đều ngừng nhập hàng…

 

Nửa tháng nay, Nhã Quỳnh gần như suy sụp, một người gánh lấy áp lực mà vốn không phải là trách nhiệm của nàng.

 

Có lẽ là do nàng cảm thấy mình nợ người đàn ông kia, cũng có thể là vì muốn bảo vệ ngôi nhà nhỏ bé mà nàng phải tranh giành, phải gạt bỏ tất cả xấu hổ mới có được…