Hành trình giúp mẹ nuôi mang thai – Có ảnh (nếu không thấy thì liên hệ tele) – Update Chương 8
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hành trình giúp mẹ nuôi mang thai – Có ảnh (nếu không thấy thì liên hệ tele) – Update Chương 8
Tác Giả: Tào A Man
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: có thật, Loan.luan, mbbg, ngoại tình, vung trom
Ngày Cập Nhật : 18/08/2026
**Chương 8: Những ngày nghỉ Quốc khánh và khoảng cách ngày càng mong manh**
Lễ cưới người thân kết thúc vào ngày mùng 1. Sáng sớm mùng 2 tôi đã dậy, báo với gia đình rằng có việc cần giải quyết gấp ở trường cao học và sẽ lên thành phố ngay trong ngày. Thực ra tôi chẳng còn chịu nổi cảm giác ngồi yên trong căn nhà quê chật chội nữa. Tôi muốn ra ngoài, muốn được thở, muốn được nhìn thấy mẹ nuôi, muốn được chạm vào bà dù chỉ trong vài ngày ngắn ngủi. Cảm giác trống rỗng khi cứ ở nhà mãi khiến tôi khó chịu đến mức không thể ngồi yên.
Mẹ nuôi và con gái bà đang lái xe đến một công viên giải trí lớn gần thành phố của bà. Tôi cũng lập tức khởi hành, hẹn gặp họ ở đó. Buổi chiều chúng tôi check-in khách sạn gần công viên. Phòng khá rộng, có cả ghế sofa dài. Tôi chủ động đề nghị chỉ cần một phòng để tiết kiệm, tôi sẽ ngủ sofa. Mẹ nuôi hỏi ý con gái. Bé lắc đầu ngay, vẻ không vui. Thế là chúng tôi đặt hai phòng: tôi một mình, mẹ nuôi và con gái ở phòng bên cạnh.
Sau bữa tối, khi đang đi bộ về khách sạn, mẹ nuôi lén thì thầm vào tai tôi: “Đợi con bé ngủ say, mẹ sẽ sang phòng con.” Chỉ một câu thôi cũng đủ khiến cả người tôi nóng ran. Tôi nằm trên giường, tắt đèn, nghe tiếng đồng hồ tích tắc, cứ tưởng tượng bà sẽ gõ cửa bất cứ lúc nào. Nhưng đêm ấy bà không đến. Có lẽ con gái bà ngủ muộn, hoặc bà mệt quá sau ngày dài lái xe và đã thiếp đi. Tôi nhắn tin mấy lần không được trả lời. Sáng hôm sau tôi gọi điện. Bà không nghe. Một lúc sau có tiếng gõ cửa nhẹ.
Ngay khi cánh cửa vừa khép lại, tôi không kìm được. Tôi kéo mẹ nuôi vào lòng, hôn bà ngay lập tức. Môi bà còn hơi khô vì sáng sớm, nhưng chỉ sau vài giây đã mềm và nóng hổi. Tôi đẩy bà ngã xuống giường, cởi từng nút áo ngủ của bà một cách vội vàng. Ngực bà vẫn đầy đặn, núm vú hơi thụt vào như tôi vẫn thích. Tôi cúi xuống mút mạnh, nghe bà rên khẽ vì sợ tiếng vọng ra ngoài. Quần lót bà đã ướt từ lúc nào. Tôi kéo chúng xuống, xé luôn nếu cần, rồi lao vào giữa hai đùi bà. “Cô bé” vẫn chặt như ngày đầu chúng tôi gặp nhau ở Hạ Long. Tôi phải chậm lại một chút, vừa đẩy vừa hôn cổ bà, thì thầm: “Mẹ ướt quá rồi… con vào được không?” Bà chỉ gật đầu, hai tay ôm chặt lưng tôi.
Chúng tôi đang vào nhịp thì điện thoại mẹ nuôi reo. Con gái bà gọi. Tôi không cho bà nghe. Tôi chỉ đẩy sâu hơn, nhanh hơn, tay bịt miệng bà lại để tiếng rên không lọt ra ngoài. Bà run lên khi lên đỉnh, cơ thể siết chặt lấy tôi đến mức tôi cũng không giữ nổi. Tôi xuất tinh sâu bên trong, vẫn giữ nguyên tư thế một lúc lâu sau đó, thở dốc trên người bà. Chỉ khi hơi thở ổn định trở lại, bà mới vội vàng mặc quần áo. Tôi hỏi nên nói gì với con gái thì bà bảo: “Bảo mẹ xuống xe tìm chứng minh thư bị rơi.”
Ngày mùng 3 chúng tôi vào công viên giải trí. Vui thật, nhưng vé vào cửa đắt đỏ, cộng thêm áo phao, đồ chơi và đồ ăn uống bên trong khiến ví tôi mỏng đi rõ rệt. Mỗi tháng tôi vẫn cắt giảm tiền ăn uống để dành dụm cho những chuyến đi thăm mẹ nuôi. Một chuyến khứ hồi từ trường, cộng khách sạn và ăn uống, dễ dàng ngót vài triệu đồng. Nhưng cứ mỗi lần được nhìn thấy bà cười, được nắm tay bà giữa đám đông mà chẳng ai nghi ngờ gì, tôi lại thấy số tiền ấy đáng giá.
Tối hôm đó chúng tôi lái xe về thành phố của mẹ nuôi, đến nơi khoảng nửa đêm. Kỳ nghỉ Quốc khánh khiến khách sạn tăng giá và gần như kín phòng. Mẹ nuôi quay sang con gái: “Sao không cho em trai ở lại nhà mình luôn? Đặt khách sạn lúc này khó quá.” Bé đồng ý sau một lúc do dự. Chúng tôi về căn hộ của bà, gọi gà quay giao tận nhà. Sau khi tắm, mẹ nuôi chỉ mặc một chiếc áo ngủ cổ thấp, vạt áo xẻ sâu đến gần bụng. Con gái nhìn thấy liền bảo bà thay đồ. Bé dù còn học tiểu học nhưng đã khá nhạy cảm với chuyện riêng tư. Chúng tôi đã quen với sự lén lút ấy từ lâu, nên chẳng ai nói gì thêm. Tôi vẫn chọn ngủ sofa phòng khách thay vì lên giường, sợ bé không vui.
Ngày hôm sau, đúng buổi trưa, con gái mẹ nuôi đi chơi với bạn. Chiều và tối chỉ còn hai chúng tôi. Chúng tôi lái xe ra biển bắt cua. Trời đã hơi tối, sóng nhẹ, gió mặn. Thỉnh thoảng tôi lại kéo mẹ nuôi vào một góc tối hơn, hôn bà thật sâu. Tay tôi luồn vào dưới áo bà, nắm lấy bầu ngực đầy đặn, ngón tay chơi với núm vú thụt vào ấy cho đến khi bà rên khẽ vào miệng tôi. Cảm giác vừa hồi hộp vừa kích thích khiến cả hai càng muốn hơn. Khi trở về, chúng tôi quyết định ở khách sạn thay vì về nhà, vì trước đó con gái bà từng trêu: “Sao mẹ lại dẫn người lạ về nhà mình?”
Mẹ nuôi sống trong một căn hộ khu dân cư, gần đó có cửa hàng nhỏ của bà. Bà thường mời khách đến cửa hàng, nên việc có người lạ xuất hiện không quá bất thường. Nhưng đêm ấy, trong căn phòng khách sạn chỉ có hai chúng tôi, mọi thứ lại khác hẳn.
Bà tắm xong bước ra, chỉ quấn khăn tắm. Tôi kéo khăn xuống ngay. Lần này chúng tôi không vội. Tôi để bà nằm ngửa, hai chân mở rộng, rồi cúi xuống hôn từ đầu gối lên đến tận “cô bé” vẫn còn hơi mặn mùi biển. Lưỡi tôi liếm chậm rãi, tận hưởng từng phản ứng của bà. Mẹ nuôi ôm chặt đầu tôi, hông nhấp nhẹ theo nhịp lưỡi. Khi bà sắp lên đỉnh lần nữa, tôi mới ngồi dậy, đút vào thật sâu. Tư thế này khiến tôi nhìn rõ khuôn mặt bà – má ửng hồng, mắt lim dim, miệng há nhẹ mỗi khi tôi đẩy mạnh. Tôi thích nhìn bà như vậy. Thích cảm giác bà vẫn chặt, vẫn nóng, vẫn ướt vì tôi.
Chúng tôi làm đến tận khuya. Có lúc bà chủ động chuyển sang tư thế 69 như lần ở ký túc xá, lần này thì thành thạo hơn. Miệng bà bao lấy tôi, lưỡi xoay vòng, trong khi tôi vẫn tiếp tục liếm bà. Khi tôi sắp xuất, bà không rút ra. Bà nuốt hết, rồi liếm sạch những giọt còn sót lại như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời.
Nằm im sau đó, tôi ôm bà từ phía sau, tay vẫn đặt trên bụng bà. Bên ngoài thành phố vẫn ồn ào vì kỳ nghỉ, nhưng trong căn phòng này chỉ còn tiếng thở của hai chúng tôi. Tôi biết mối quan hệ này ngày càng nguy hiểm. Con gái bà ngày càng lớn, ngày càng nhạy cảm. Chồng bà có thể về bất cứ lúc nào. Gia đình tôi vẫn chưa hoàn toàn chấp nhận. Nhưng mỗi lần nghĩ đến việc dừng lại, tôi lại nhớ cái cảm giác khi “cô bé” siết chặt lấy tôi, nhớ tiếng rên khẽ của bà, nhớ đôi mắt bà nhìn tôi như thể tôi là người đàn ông duy nhất còn lại trên đời.
Tôi siết chặt vòng tay hơn một chút. Mẹ nuôi quay lại, hôn nhẹ lên môi tôi rồi thì thầm: “Ngủ đi. Mai còn phải về sớm trước khi con bé tỉnh.”
Tôi không trả lời. Tôi chỉ hôn bà thêm một lần nữa, sâu hơn, lâu hơn, như thể muốn ghi nhớ vị mặn của biển và vị ngọt của bà vào tận cùng ký ức.