Ham muốn của mẹ – Update Chương 28
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Ham muốn của mẹ – Update Chương 28
Tác Giả: Mr Codex
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: bú cu, Chưa phân loại, Loan.luan, máy bay, truyện sex ngoại tình, truyen sex nguoi lon, vung trom
Ngày Cập Nhật : 08/09/2026
Mẹ nhìn lên trần nhà, lẩm bẩm một mình, “Ngày mai con cũng đi rồi.”
“Vâng, ngày mai con đến trường báo danh.”
“Đi hết rồi… chỉ còn mình mẹ trông coi cái căn nhà nát này.”
Mẹ thở dài, giọng nói mang theo một sự yếu đuối chưa từng có, “Chẳng khác nào ở góa.”
Ba chữ này giống như một chiếc búa, nện mạnh vào tim tôi.
Tôi nhìn mẹ.
Chiếc cúc áo lụa của mẹ, vì tư thế ngồi thả lỏng mà bị bung ra một chiếc.
Lần này, mẹ không lập tức cài lại, cũng không kéo áo che đi.
Mẹ chỉ nhắm mắt, để mặc một mảng trắng ngần lộ ra trong không khí.
Buổi chiều, chúng tôi bắt đầu thu dọn hành lý.
Năm lớp mười hai phải ở nội trú, đây là quy định của nhà trường.
Mẹ quỳ trên đất, giúp tôi sắp xếp vali.
Mẹ gấp từng chiếc áo của tôi thật gọn gàng rồi nhét vào, lại nhét thêm vài chai sữa và một hũ tương ớt vào những kẽ hở.
“Chiếc chăn này hơi mỏng, đợi ít nữa trời lạnh mẹ sẽ gửi cho con cái dày hơn.”
“Quần lót tất chân phải giặt thường xuyên, đừng để dồn thành một đống rồi mới mang về.”
Mẹ lải nhải nói, giống như đang dùng những lời lẽ vụn vặt này để lấp đầy khoảng trống trong lòng.
Tôi ngồi xổm bên cạnh mẹ, nhìn nghiêng khuôn mặt mẹ.
Mồ hôi chảy dọc theo thái dương.
Hôm nay mẹ không trang điểm, những nếp nhăn nơi khóe mắt hiện rõ, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến phong vận chín muồi của mẹ.
“Mẹ.”
“Sao con?”
“Mẹ ở nhà một mình… chú ý sức khỏe nhé.”
Tay mẹ khựng lại.
Mẹ ngẩng đầu nhìn tôi.
Lần này, trong ánh mắt mẹ không còn sự cảnh giác muốn đẩy tôi ra, mà ngược lại, hiện lên một chút sự ỷ lại không rõ ràng.
“Mẹ biết rồi.”
Mẹ mỉm cười, đưa tay chỉnh lại cổ áo cho tôi, “Con ở trường chăm chỉ học hành, đừng làm mẹ mất mặt. Mẹ chỉ trông cậy vào con thôi.”
Ngón tay mẹ chạm vào cổ tôi, ấm nóng và thô ráp.
Khoảnh khắc đó, tôi nhớ lại cảm giác khi mẹ xoa đầu tôi đêm nọ, nhớ lại vết đỏ ở đùi trong của mẹ, nhớ lại khuôn mặt ngửa lên trong làn sương nước của mẹ.
“Mẹ, con sẽ thường xuyên về thăm mẹ.”
Tôi nhìn vào mắt mẹ, nói từng chữ một.
Mẹ ngẩn ra một chút, rồi né tránh ánh nhìn của tôi, cúi đầu tiếp tục thu dọn vali.
“Về làm gì? Tiền xe đắt lắm. Nửa tháng về một lần là được rồi.”
Tuy miệng nói vậy, nhưng tôi thấy khóe miệng mẹ hơi nhếch lên.
Ngày hôm sau, tôi kéo vali bước ra khỏi con ngõ cũ.
Mẹ tiễn tôi ra tận bến xe.
Nắng gắt trên cao, mẹ che một chiếc ô chống nắng, đứng trên sân ga.
“Đến trường thì gọi điện cho mẹ.”
“Con biết rồi ạ.”
Xe đến.
Tôi lên xe, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Qua lớp kính, tôi thấy mẹ vẫn đứng đó, bóng dáng đầy đặn ấy trở nên đặc biệt nổi bật giữa đám đông.
Mẹ nhìn chiếc xe khởi hành, vẫy vẫy tay.
Bánh xe lăn bánh về phía trước, bỏ lại sau lưng ngôi nhà đó, người phụ nữ đó, và cả một kỳ nghỉ hè tràn ngập mồ hôi, mùi dầu nóng và những dục vọng chưa thành.
Nhưng tôi biết, điều này vẫn chưa kết thúc.
Ngược lại, khoảng cách chỉ khiến khao khát thêm lên men.
Trong những đêm tẻ nhạt ở trường, trong vô số giấc mộng trằn trọc, cánh cửa phòng vệ sinh luôn khép hờ, những chiếc quần lót bay phấp phới trên dây phơi, và tiếng gọi “oan gia” như có như không của mẹ, sẽ trở thành liều thuốc độc mãnh liệt nhất, gặm nhấm lý trí của tôi.
Đợi đến lần trở về tới, cánh cửa đó, tôi nhất định sẽ đẩy ra được.
Chiếc xe buýt về trường nồng nặc mùi da rẻ tiền trộn lẫn với mùi xăng, tivi trên xe phát những tiểu phẩm hài ồn ào, nhưng tôi chỉ thấy bên tai ong ong, như có hàng vạn con ruồi đang bay.
Cảnh vật ngoài cửa sổ lùi lại nhanh chóng, thị trấn nhỏ với mùi rêu ẩm ướt, ngôi nhà cũ với ánh đèn vàng vọt và bóng dáng của mẹ, đang dần xa rời tôi.
Cuộc sống năm lớp mười hai đối với người khác là một chiến trường khẩn trương, tranh giành từng giây từng phút, nhưng đối với tôi lúc đó, nó lại là một nhà tù kín mít.
Tường bao quanh trường rất cao, bên trên cắm những mảnh kính vỡ, nhốt chặt đám dã thú thời kỳ dậy thì đang xao động vào bên trong.
Trong lớp học luôn tràn ngập mùi phấn, trộn lẫn với mùi mồ hôi chua, mùi giày cao su phát ra từ hàng chục nam sinh chen chúc trong không gian chật hẹp, và cả mùi hôi miệng sinh ra do lo âu kéo dài.
Môi trường khô khốc, thô ráp, tràn đầy hormone nam tính nhưng lại không có chỗ giải tỏa này, quả thực chính là địa ngục.
Tôi ngồi ở dãy cuối cùng của lớp, nhìn chằm chằm vào những công thức hàm số dày đặc trên bảng đen, nhưng tầm mắt lại chẳng thể nào tập trung nổi.
Chiếc bảng đen màu xanh đậm trong mắt tôi dần nhòe đi, biến thành một sắc tím thẫm — đó là màu chiếc váy ngủ hai dây bằng lụa tơ tằm của mẹ.
Thầy giáo Toán trên bục giảng đang gào lên đến khản cả giọng: “Câu này là điểm trọng tâm chắc chắn sẽ thi! Chú ý vị trí của đường kẻ phụ! Đường kẻ phụ mà vẽ không xong thì câu này coi như bỏ!”
Những tia nước bọt của thầy bay tứ tung dưới ánh nắng, còn ngòi bút của tôi thì vô thức vạch những đường nguệch ngoạc trên giấy nháp, nhưng thứ tôi vẽ ra chẳng phải đường kẻ phụ nào cả, mà là những đường cong tròn trịa, đầy đặn.
Đó là độ cong của hông mẹ khi cúi người lau nhà làm căng cả lớp vải; là đường nét khuôn ngực trĩu xuống theo trọng lực khi mẹ ngồi trên chiếc ghế tre, cổ áo hơi trễ xuống; là đường rãnh chạy dọc sống lưng khi mẹ bị ốm, mồ hôi len lỏi chảy xuống.
Tôi giống như một kẻ nghiện, trong một môi trường cực kỳ thiếu thốn, phải dựa vào những mảnh ký ức vụng trộm để thoi thóp sống qua ngày.
Hạt giống mang tên “dục vọng” ấy, trong những ngày tháng khô khan và áp lực này, không những không vì khoảng cách mà héo rũ, ngược lại vì sự “cấm dục” mà phát triển điên cuồng như đám cỏ dại cháy rừng, quấn chặt lấy lý trí của tôi.
Tôi đọc sách, những con chữ trên trang sách biến thành những đường vân trên chiếc áo len của mẹ; tôi nhìn lá cây ngoài cửa sổ, lại nhớ đến dáng vẻ những sợi tóc ướt nhẹp dán chặt vào chiếc cổ trắng ngần khi mẹ gội đầu.
Tôi bắt đầu cố ý nuông chiều sự lơ đãng này.
Hay nói đúng hơn, đây là một kiểu trả thù bệnh hoạn — trả thù cuộc sống tẻ nhạt này, và cũng trả thù người mẹ đã “đuổi” tôi quay lại trường, cố dùng “con đường chính đạo” để uốn nắn tôi.
Trạng thái này nhanh chóng phản ánh vào kết quả học tập.
Ban đầu chỉ là một hai lỗi sai trong bài tập, sau đó là mấp mé vạch điểm trung bình trong các bài kiểm tra trên lớp.
Tôi nhìn những dấu gạch chéo đỏ chót trên tờ giấy thi, trong lòng không hề có chút hoảng sợ, ngược lại còn trào dâng một cảm giác khoái lạc thầm kín và vặn vẹo.
Những dấu gạch chéo đỏ này không đơn thuần là bị trừ điểm, mà giống như một sợi dây tôi đang nắm trong tay, đầu kia của sợi dây buộc vào người đàn bà đang sống như góa phụ ở nhà.
Tôi biết, chỉ khi sợi dây này rung lên, mẹ mới thấy đau, mẹ mới hoảng hốt, mẹ mới rút toàn bộ sự chú ý ra khỏi những công việc nhà vụn vặt để đóng đinh chặt chẽ lên người tôi.
Kỳ thi tháng cuối tháng Chín đến đúng như dự kiến.
Thời tiết những ngày đó nóng bức một cách bất thường, như muốn làm bốc hơi chút hơi nóng cuối cùng trước khi vào thu.
Chiếc quạt trong phòng thi quay vù vù, nhưng gió thổi ra toàn là gió nóng.
Khi tờ đề Vật lý được phát xuống, tôi chỉ liếc nhìn qua các câu tự luận, sợi dây căng thẳng trong não lập tức đứt phựt.
Những khối trượt, mặt phẳng nghiêng, lực ma sát, trong mắt tôi bỗng trở thành những đường kẻ vô nghĩa.
Tôi nắm bút, lòng bàn tay đầy mồ hôi, trong đầu toàn là hình ảnh dòng nước xối qua cơ thể mẹ trong phòng tắm ngày hôm đó.
Tôi tưởng tượng ra nhiệt độ của dòng nước, tưởng tượng nếu mình là dòng nước ấy…
Có lẽ tôi chỉ viết được một nửa, thời gian còn lại, tôi cứ thế gục xuống bàn, viết đi viết viết lại chữ “Mẹ” trên giấy nháp, rồi lại tô đen từng chữ một, tô thành những cục mực đen kịt, giống như những hố đen sâu không thấy đáy, muốn hút tôi vào trong.
Chiều hôm công bố điểm, thầy chủ nhiệm Vương mặt đen như đít nồi.
Thầy là một người đàn ông trung niên gần năm mươi tuổi, kiểu tóc hói đỉnh đầu, bình thường đối với chúng tôi khá khách sáo, nhưng lần này rõ ràng là đã thực sự nổi giận.
“Lý Hướng Nam, em lên văn phòng gặp tôi một chuyến.”
Trong văn phòng rất yên tĩnh, các giáo viên khác đều đã đi dạy.
Thầy Vương đập mạnh tờ bài thi Vật lý của tôi xuống bàn, âm thanh đó vang vọng trong căn phòng trống, khiến màng nhĩ tôi ong ong.
“Bốn trăm tám? Tổng điểm bốn trăm tám? Vật lý năm mươi tám?”
Ngón tay thầy Vương chỉ vào tờ giấy, nước bọt bắn đầy mặt tôi, “Lý Hướng Nam, có phải em không muốn học nữa không? Em là hạt giống trọng điểm của lớp chúng ta, em nhìn xem bây giờ em thi cử ra cái thể thống gì thế này? Trong đầu em suốt ngày nghĩ cái gì vậy? Hả? Có phải thấy năm lớp mười hai dài quá nên muốn đi bốc gạch rồi không?”
Tôi cúi đầu nhìn mũi chân, ngửi thấy mùi hắc ín từ thuốc lá lâu năm trên người thầy Vương, nhưng trong lòng lại bình tĩnh đến lạ kỳ.
Thậm chí, dưới mặt hồ bình lặng đó, thấp thoáng cuộn lên một tia mong đợi.
“Con đã gọi điện cho mẹ em rồi.”
Thầy Vương đưa ra tối hậu thư, ánh mắt sắc như dao cứa vào tôi, “Tuần này về nhà mà tự kiểm điểm đi. Mẹ em trong điện thoại đã khóc vì lo lắng rồi, nói là tuần này em bắt buộc phải về cho mẹ một lời giải thích. Lý Hướng Nam, nếu em là đàn ông thì đừng để mẹ em phải lo lắng như vậy!”
Khi nghe thấy ba chữ “khóc vì lo lắng”, tim tôi bỗng hẫng một nhịp.
Một thứ cảm xúc hỗn tạp giữa hối lỗi, xót xa, nhưng lại xen lẫn một sự khao khát kiểm soát u ám tức khắc bao trùm lấy toàn thân.
Mẹ khóc rồi.
Vì tôi.
Cảm xúc của mẹ đã bị tôi lay động.
Đường về nhà trở nên dài dằng dặc.
Chiếc xe buýt lắc lư, tôi nhìn cảnh vật không ngừng lùi xa ngoài cửa sổ, tưởng tượng về cơn bão sắp ập đến.
Tôi quá hiểu mẹ.
Điểm số là vảy ngược của mẹ, cũng là trụ cột tinh thần duy nhất của mẹ trong gia đình đổ nát này.
Cha thường xuyên vắng nhà, mẹ gửi gắm tất cả hy vọng, tất cả sự hãnh diện vào điểm số của tôi.
Tôi thi hỏng, cũng đồng nghĩa với việc rút gân, lột da mẹ, phủ nhận mọi nỗ lực suốt bao năm qua của mẹ.
Khi đẩy cánh cổng sắt quen thuộc ra thì đã là buổi chập choạng tối.
Ánh hoàng hôn chiếu nghiêng vào trong sân, kéo dài bóng của dây phơi quần áo.
Trên dây trống trơn, chỉ còn vài chiếc kẹp đơn độc treo lơ lửng.
Trong nhà không bật đèn, ánh sáng lờ mờ, áp suất thấp đến mức khiến người ta nghẹt thở.