Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 25/08/2026

Sự im lặng của ngôi nhà vào những buổi trưa là lớp vỏ bọc hoàn hảo cho bí mật đen tối của chúng tôi. Nhung – người em hàng xóm mà tôi từng gọi nhầm là chị, người vẫn luôn hết lòng tin tưởng vào sự tử tế của tôi – không thể ngờ rằng chính người mà cô ấy tin cậy nhất lại đang “thưởng thức” sự trong trắng của con gái mình ngay trong chính căn nhà mà cô ấy vẫn ghé sang uống nước, trò chuyện.

Sự thân thiết giữa hai gia đình càng tăng lên, những bữa cơm chung, những lời thăm hỏi xã giao lại càng khiến tôi thêm phần bẽ bàng và tội lỗi. Nhung càng tin tưởng, càng cởi mở, thì sự đối lập với những gì diễn ra trong phòng khách lúc trưa lại càng trở nên gay gắt. Mỗi khi Nhung cười tươi nói chuyện với tôi, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh Nhi đang trần truồng quỳ dưới sàn, đôi môi đỏ mọng vương đầy tinh dịch, và ánh mắt dâm dật đến cuồng nhiệt của con bé.

Việc chúng tôi chưa thực sự “địt” Nhi – chưa vượt qua ranh giới cuối cùng của thể xác – dường như lại trở thành một thứ “bùa hộ mệnh” tạm thời. Có lẽ vì vậy mà Nhi vẫn giữ được vẻ ngoài hồn nhiên, không có dấu vết của sự thay đổi quá lớn, khiến người lớn không mảy may nghi ngờ. Chúng tôi duy trì sự cân bằng mong manh đó, một sự cân bằng đầy rẫy sự lừa dối.

Nhưng chính sự kìm hãm này lại tạo ra một áp lực ngầm. Nhi càng ngày càng khao khát, còn tôi, trong những giây phút đối diện với Nhung, cảm giác như mình đang bước trên một lớp băng mỏng. Sự tin tưởng của Nhung giống như một lưỡi dao treo lơ lửng trên đầu, chỉ cần một sơ suất nhỏ, một vết hằn, hay một sự thay đổi tâm lý dù là nhỏ nhất của Nhi cũng đủ để biến toàn bộ cuộc sống này thành đống tro tàn.

Nhi lúc này đã không còn là một cô bé tò mò, mà là một “đồng phạm” đầy kinh nghiệm trong bóng tối. Con bé hiểu rất rõ cái ranh giới “chưa địt” mà tôi đặt ra, và tôi biết, trong ánh mắt mỗi khi nhìn tôi, con bé đang âm thầm chờ đợi cái ngày mà ranh giới đó bị phá vỡ hoàn toàn. Sự thân thiết giữa hai gia đình càng nồng ấm, thì bản chất tội lỗi của chúng tôi càng trở nên đậm đặc và đáng sợ hơn bao giờ hết.

Bữa nhậu diễn ra trong không khí đầm ấm, tiếng cụng ly leng keng hòa cùng tiếng cười nói rộn rã của vợ tôi và Nhung. Tôi ngồi đó, bên cạnh là Nhi, cảm giác như một kẻ tội đồ đang cố gắng che giấu một bí mật khổng lồ dưới lớp mặt nạ bình thản. Vợ tôi, không chút mảy may nghi ngờ, say sưa kể về chuyến công tác miền Tây của tôi vào tuần tới.

“Anh ấy đi miền Tây mấy hôm, cũng hơi vất vả,” vợ tôi vừa gắp thức ăn vừa nói, ánh mắt lộ vẻ quan tâm.

Nhung, với vẻ hiền hậu thường ngày, đặt bát xuống rồi hỏi: “Anh đi vào ngày nào vậy? Em cũng đang tính lên đó giải quyết công việc, mà ngặt nỗi em say xe quá, đi xe khách mệt lử cả người.”

Tim tôi bỗng đập lệch một nhịp. Ánh mắt tôi vô thức liếc sang phía Nhi. Con bé vẫn đang cúi đầu ăn, nhưng tôi cảm nhận được sự im lặng đột ngột tỏa ra từ phía con bé. Vợ tôi, không một giây do dự, liền cười lớn:

“Ôi dào, thế thì tiện quá! Anh nhà em đi xe máy, Nhung cứ đi nhờ xe anh ấy cho đỡ say. Hai người đi cùng nhau, em cũng yên tâm hơn là để anh ấy đi một mình buồn ngủ.”

Nhung tươi cười, vẻ mặt đầy nhẹ nhõm: “Thế thì tốt quá, cảm ơn chị, cảm ơn anh nhé. Em đi nhờ được thì quý quá, đỡ phải chịu cảnh say xe hành hạ.”

Nhi lúc này ngước lên, ánh mắt con bé lướt qua tôi rồi dừng lại ở mẹ mình. Không hề có sự ghen tuông hay lo lắng, ngược lại, ánh mắt con bé ánh lên một tia tinh quái lạ thường. Với Nhi, việc mẹ mình đi cùng tôi không phải là chướng ngại, mà có lẽ là một cơ hội, hoặc giả, con bé cảm thấy an tâm vì tin rằng “sự an toàn” của chuyến đi được đảm bảo bởi chính sự thân thiết giữa hai gia đình.

Tôi gượng cười, cố giữ giọng bình thường: “Được chứ, không vấn đề gì. Đi xe máy cho chủ động, có gì trên đường anh lo.”

“Đấy, anh chị nhiệt tình thế này, em lại ngại,” Nhung nói thêm, rồi quay sang Nhi, “Nhi thấy chưa, con thấy chú dì tử tế không? Có chú đi cùng mẹ cũng yên tâm.”

Nhi khẽ gật đầu, nụ cười của con bé đầy ẩn ý hướng về phía tôi: “Dạ, mẹ đi cùng chú thì con cũng thấy an tâm hơn nhiều.”

Cả bàn tiệc tiếp tục những câu chuyện vui vẻ, nhưng đối với tôi, không khí lúc này trở nên ngột ngạt đến lạ. Một chuyến đi đường dài với Nhung ngồi sau lưng, và hàng loạt những ký ức trần trụi về Nhi cứ xoay vần trong đầu tôi. Mọi thứ dường như đang được sắp đặt cho một kịch bản đầy rủi ro. Tôi tự hỏi, liệu trong chuyến đi này, khi phải đối diện với sự tin tưởng tuyệt đối của Nhung, tôi sẽ phải đối mặt với những cảm xúc mâu thuẫn thế nào, và liệu Nhi có thực sự “yên tâm” như con bé đã nói?

Bữa nhậu vẫn tiếp tục, tiếng ly rượu va vào nhau lanh lảnh như một sự mỉa mai cho những bí mật đang cuộn trào bên dưới lớp vỏ bọc bình yên này. Vợ tôi và Nhung vẫn hăng say trò chuyện về những dự định sắp tới cho chuyến đi, về lộ trình, về việc nên dừng chân ở đâu để ăn uống cho đỡ mệt. Mỗi lời nói của họ, mỗi sự hào hứng của Nhung về việc “được đi cùng người đáng tin cậy” như một nhát dao khứa vào tâm trí tôi.

Tôi ngồi đó, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn Nhi. Con bé vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, thi thoảng còn quay sang góp chuyện với mẹ mình bằng giọng nói trong veo, đầy sự ngây thơ giả tạo. Nhưng dưới gầm bàn, chân Nhi lại khẽ đưa ra, dụi nhẹ vào bắp chân tôi. Hành động ấy diễn ra rất kín đáo, nhanh đến mức không ai phát hiện ra, nhưng nó làm tôi rùng mình. Đôi mắt con bé lướt qua tôi, mang theo một vẻ tinh quái đầy khiêu khích, như thể con bé đang tận hưởng trò chơi lén lút này ngay trước mặt người mẹ đang hết lòng tin tưởng vào chúng tôi.

“Anh xem, đi miền Tây đường xá hơi xa, anh nhớ kiểm tra xe cộ cẩn thận nhé,” Nhung vừa cười vừa nhắc nhở, ánh mắt tràn đầy sự tin cậy.

“Yên tâm, anh lo được,” tôi đáp lời, cố giữ giọng thật tự nhiên dù trong lòng đang dấy lên một cảm giác bất an khó tả.

Vợ tôi rót thêm rượu, không gian càng lúc càng rôm rả. Tôi cảm nhận được sự đối lập khủng khiếp: ở trên này là những con người đang cười nói về sự tử tế, tình nghĩa xóm giềng; còn ở dưới gầm bàn, nơi Nhi đang dùng bàn chân trần nhẹ nhàng lướt trên cẳng chân tôi, là một thế giới hoàn toàn khác – thế giới của nhục dục và những thỏa thuận ngầm.

Sự tin tưởng của Nhung dành cho tôi càng lớn, thì sự tội lỗi trong tôi càng chồng chất. Tôi nhìn Nhi, nhìn người mẹ đang cười vui vẻ, rồi nhìn lại chính mình. Một chuyến đi miền Tây dài ngày, trên cùng một chiếc xe máy, với những chặng đường vắng vẻ… tôi không biết liệu mình có đủ lý trí để giữ vững mọi ranh giới khi mà ngay cả lúc này, trong bữa nhậu thân mật, sự “thách thức” vẫn đang diễn ra ngay dưới chân mọi người.

Sự vội vã của Nhi trưa nay mang một sắc thái hoàn toàn khác. Không còn sự chờ đợi sau bữa cơm, cũng không có những thủ tục ỡm ờ thường lệ. Ngay khi cánh cửa phòng khách vừa khép lại, tiếng chốt cửa “tạch” một cái vang lên khô khốc, Nhi đã lao đến như một con thú nhỏ bị bỏ đói lâu ngày.

Con bé không nói một lời, chỉ đẩy tôi ngồi xuống mép giường, rồi quỳ rạp xuống. Đôi bàn tay con bé không còn run rẩy mà trở nên vô cùng quyết liệt, giật tung khuy quần tôi, giải phóng “cậu nhỏ” đang nóng rực.

Nhi ngậm chặt lấy cặc tôi, không phải bằng cái cách liếm láp rụt rè như những ngày đầu, mà bằng một lực mút mãnh liệt, dứt khoát. Con bé giờ đây đã thuộc lòng từng điểm nhạy cảm, biết chính xác vị trí nào khiến tôi run rẩy nhất. Nhi đưa đầu lưỡi lướt nhanh quanh rãnh quy đầu, rồi dùng đôi môi siết chặt, nhấp nhô lên xuống với tốc độ chóng mặt. Những âm thanh “chùn chụt” đầy dâm dục vang lên không ngớt, hòa cùng tiếng thở gấp gáp của con bé.

Sự “vụng về” đã hoàn toàn bị thay thế bởi sự thuần thục đầy ma mị. Nhi điều khiển nhịp điệu cực kỳ điêu luyện, mỗi lần con bé kéo đầu sâu xuống tận cuống họng, rồi lại rút ra nhanh gọn, tạo ra những đợt sóng khoái cảm ập đến khiến tôi tê dại. Con bé như thể đang phô diễn toàn bộ những gì đã “học” được, như thể muốn chiếm hữu lấy tôi hoàn toàn trước chuyến đi công tác sắp tới.

Tôi đặt hai tay lên mái tóc mềm mại của Nhi, cảm nhận sự nóng hổi và ướt át bao quanh lấy mình. Cảm giác được một cô bé 14 tuổi, con gái của người hàng xóm đang tin tưởng mình, hầu hạ bằng tất cả sự cuồng nhiệt này khiến tâm trí tôi quay cuồng. Sự tương phản giữa sự trong sáng của bộ đồng phục vứt vất vưởng trên sàn và cảnh tượng dâm loạn đang diễn ra trước mắt khiến dục vọng trong tôi bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Nhi ngước đôi mắt long lanh lên nhìn tôi, gương mặt hơi ửng đỏ vì thiếu dưỡng khí, nhưng ánh mắt lại chứa đựng một sự thách thức đầy kiêu hãnh. Con bé không dừng lại, càng mút mạnh hơn, như muốn vắt kiệt lý trí của tôi. Trong cái không gian tĩnh lặng giữa trưa, mọi đạo đức và luân thường đạo lý đều bị gạt bỏ, chỉ còn lại hơi thở nồng nàn và tiếng mút mát đầy ám ảnh của Nhi, báo hiệu một cuộc ân ái không lối thoát đang chực chờ bùng nổ.

Không đợi Nhi kịp phản ứng thêm, tôi túm lấy vai con bé, đẩy nhẹ cho nó nằm ngửa ra chiếc giường. Sự cuồng nhiệt của Nhi lúc nãy đã kích thích bản năng trong tôi trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tôi không chút chậm trễ, kéo tuột chiếc chân váy cùng chiếc quần lót mỏng manh của con bé ra khỏi đôi chân trắng nõn.

Cơ thể Nhi phơi bày hoàn toàn trước mắt tôi. Không còn sự e ấp của những ngày đầu, giờ đây con bé nằm dang rộng hai chân, đôi mắt khép hờ, hơi thở dồn dập đầy mong chờ. Vùng tam giác mật của con bé vốn đã hồng hào, nay càng trở nên đỏ rực vì sự kích thích của màn “mở màn” vừa rồi. Những sợi lông tơ thưa thớt càng làm nổi bật sự non nớt, trinh nguyên đang mời gọi.