Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, ntr, some, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Tôi đặt hai bàn tay mình lên đùi Nhi, dùng những ngón tay chắc nịch vạch rộng hai mép âm hộ ra, ép chúng căng phẳng để phô bày hoàn toàn “cánh cửa” cấm địa ấy. Trước mắt tôi, khe lồn vốn khép chặt giờ đã mở toang, để lộ phần niêm mạc bên trong đỏ au, mọng nước và vô cùng non nớt.
Cái lỗ lồn nhỏ xíu, hồng hào như một nụ hoa vừa hé nở, đang phập phồng co thắt theo nhịp thở gấp gáp của con bé. Nhìn nó, tôi thấy rõ sự đối lập đến tàn nhẫn giữa vẻ ngây thơ vốn có và thực tại dục vọng mà tôi đang đẩy con bé vào. Những nếp gấp thịt non mềm bên trong đang ướt đẫm, lấp lánh những giọt dịch trong suốt, tỏa ra mùi hương nồng nàn, thuần khiết của tuổi dậy thì.
Tôi không ngần ngại, áp sát miệng vào vùng nhạy cảm ấy. Tôi thè lưỡi, dùng đầu lưỡi thon dài, đầy kỹ thuật miết dọc, thăm dò rồi chọc thẳng vào cái lỗ nhỏ xinh đó.
“Ư… a… chú… chú…”
Nhi thốt lên những tiếng rên đứt quãng, cơ thể con bé uốn cong lên trên ghế sofa, lưng võng xuống, hai tay buông thõng. Khi tôi dùng lưỡi xoay tròn, thúc mạnh vào sâu bên trong cái lỗ lồn chặt khít và nóng hổi ấy, Nhi như bị điện giật. Con bé co rúm người lại, đôi chân run rẩy đập nhẹ vào vai tôi, móng tay cắm sâu vào lớp da thịt của chính mình vì không chịu nổi cơn khoái cảm quá tải.
Tôi càng đẩy lưỡi sâu hơn, cảm nhận rõ sự co bóp liên hồi từ những lớp cơ thịt non mềm ấy đang cố gắng bao bọc lấy lưỡi tôi. Cảm giác trơn trượt, nóng rực và sự non nớt ấy khiến lý trí tôi bốc hơi. Tôi liếm láp một cách tham lam, dùng lưỡi khuấy đảo bên trong, đôi môi bám chặt lấy vùng thịt xung quanh để mút lấy sự sung sướng ấy.
Mỗi lần tôi đẩy lưỡi vào, Nhi lại rên lên một tiếng dài, đôi mắt con bé trợn ngược lên, sự sung sướng chiếm hữu lấy gương mặt ửng hồng. Những giọt dịch tiết ra ngày một nhiều, hòa quyện cùng nước bọt của tôi, khiến âm thanh “chùn chụt” vang lên đầy ám ảnh khắp căn phòng. Sự sung sướng của Nhi đạt đến mức con bé không còn biết mình đang ở đâu, chỉ biết tận hưởng từng cú đẩy lưỡi điêu luyện của tôi, mỗi lần lưỡi tôi chạm đến điểm sâu nhất bên trong là con bé lại rùng mình, cơ thể run lên bần bật như một chiếc lá trước gió.
Tôi cảm nhận được từng thớ thịt bên trong của Nhi đang run rẩy, sự non nớt ấy đang dần bị tôi chinh phục hoàn toàn. Sự dâm dục trong khoảnh khắc này đã đạt đến đỉnh điểm, nơi mà ranh giới giữa người chú và đứa cháu hàng xóm hoàn toàn bị xóa nhòa, chỉ còn lại sự hoan lạc trần trụi và tội lỗi.
Những âm thanh trong căn phòng lúc này không còn là tiếng động của bộ phim trên tivi, mà là những hơi thở gấp gáp, những tiếng rên rỉ nghẹn ngào của một thiếu nữ lần đầu tiên chạm ngưỡng cửa của khoái cảm thực thụ. Sự sung sướng đầu đời của Nhi không đến từ những hình ảnh hư ảo trên màn ảnh, mà đến từ chính sự va chạm xác thịt đầy bản năng mà tôi đang tạo ra.
Khi tôi tập trung toàn bộ kỹ năng, dùng lưỡi khuấy đảo bên trong cái lỗ lồn nhỏ bé, chặt khít ấy, tôi cảm nhận được sự chuyển biến rõ rệt trên cơ thể Nhi. Từ sự ngỡ ngàng, rụt rè ban đầu, con bé dần chìm vào trạng thái hoàn toàn buông thả. Sự sung sướng ấy lan tỏa từ vùng nhạy cảm, chạy dọc theo sống lưng, khiến toàn thân con bé run lên bần bật, những cơn co thắt tự nhiên bắt đầu xuất hiện – đó là dấu hiệu của đỉnh điểm đầu tiên.
Nhi co người lại, đôi chân kẹp chặt lấy vai tôi, cố gắng níu giữ lại một chút lý trí cuối cùng. Nhưng khoái cảm quá mạnh mẽ đã đánh bại con bé. Những giọt dịch tiết ra ồ ạt, trơn ướt khắp vùng tam giác, phản chiếu ánh sáng màn hình tivi. Gương mặt Nhi lúc này biểu lộ một sự hoan lạc pha lẫn sự bàng hoàng – sự ngỡ ngàng của một đứa trẻ lần đầu nhận ra cơ thể mình có thể tạo ra những cảm giác “điên rồ” đến thế.
Con bé ngửa cổ ra sau, đôi mắt nhắm nghiền, những sợi tóc lòa xòa dính bết vào trán vì mồ hôi. Tiếng rên rỉ của Nhi chuyển dần sang tiếng thở dốc, từng nhịp thở như muốn đứt quãng. Khi những cơn co thắt âm đạo mạnh mẽ cuối cùng diễn ra, Nhi hét lên một tiếng khe khẽ, cơ thể con bé oằn lên dữ dội rồi đổ ập xuống chiếc ghế sofa như một người vừa kiệt sức sau cuộc viễn chinh.
Nhìn Nhi nằm đó, hơi thở dần ổn định lại nhưng đôi mắt vẫn còn dại đi vì dư chấn của lần sung sướng đầu đời, tôi cảm thấy một nỗi ám ảnh kinh hoàng. Sự trong trắng của con bé không chỉ mất đi về mặt thể xác, mà cái cách Nhi đón nhận khoái cảm này cho thấy một sự thay đổi vĩnh viễn trong tâm trí. Con bé đã không còn là cô bé hàng xóm ngây thơ ngày nào. “Lần đầu tiên” ấy đã mở ra một cánh cửa mà tôi biết, kể từ giờ phút này, Nhi sẽ không bao giờ muốn khép lại.
Chúng tôi nằm đó, trong tĩnh lặng, đối diện với một cột mốc mà cả hai đều hiểu rõ: kể từ hôm nay, chúng tôi đã chính thức bước vào một cuộc chơi không hồi kết, nơi mà sự sung sướng và tội lỗi hòa quyện vào nhau, trói buộc lấy linh hồn của cả hai.
Kể từ cột mốc chiều hôm ấy, căn phòng khách của tôi đã trở thành một “thánh địa” riêng biệt, nơi những quy luật đời thường bị gạt bỏ hoàn toàn để nhường chỗ cho những bản năng trần trụi nhất. Mỗi buổi trưa, khi Nhung đi làm và vợ tôi bận rộn với công việc, ngôi nhà trở nên tĩnh mịch, chỉ còn lại tôi và Nhi.
Nó đã trở thành một thứ “thói quen” không thể thiếu, một giao kèo ngầm giữa hai chú cháu. Sau khi bữa cơm trưa kết thúc và mọi chén đĩa đã được thu dọn gọn gàng, Nhi không còn cần phải hỏi hay chờ đợi tôi mở phim nữa. Con bé chủ động chốt cửa, kéo rèm, biến không gian thành một thế giới biệt lập hoàn toàn với bên ngoài.
Màn “chào hỏi” quen thuộc bắt đầu. Nhi không còn vẻ rụt rè của một cô bé tuổi mới lớn nữa; con bé thực hiện các thao tác với sự thành thạo đến kinh ngạc. Nhi quỳ xuống dưới chân tôi, đôi bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy quyết liệt cởi bỏ lớp quần áo, rồi lại bắt đầu nghi lễ bú mút. Con bé như một nghệ nhân, biết rõ từng điểm nhạy cảm trên cơ thể tôi, biết cách dùng môi và lưỡi để điều khiển từng nhịp khoái cảm của tôi lên đến tận đỉnh điểm. Tiếng mút mát chùn chụt vang lên trong không gian yên tĩnh của buổi trưa, hòa lẫn cùng hơi thở dồn dập của cả hai.
Đáp lại sự chiều chuộng đó, tôi kéo Nhi lên ghế, cởi bỏ lớp đồng phục học sinh – giờ đây đã trở thành biểu tượng của sự đối lập đầy kích thích. Tôi nhẹ nhàng tách đôi chân non nớt ấy ra, bắt đầu những nhịp liếm láp sâu đậm, đưa lưỡi đi sâu vào bên trong để khơi gợi sự sung sướng của con bé. Nhi nằm đó, cơ thể uốn cong, gương mặt đỏ bừng vì phấn khích, miệng thốt ra những tiếng rên rỉ đầy mê đắm. Cảm giác được nhìn thấy sự thay đổi trên gương mặt con bé, từ vẻ ngây thơ thường ngày sang vẻ mặt đê mê, dâm dật khi đạt đỉnh, khiến tôi càng thêm mê muội.
Chúng tôi chìm đắm trong sự qua lại đầy tội lỗi này ngày này qua ngày khác. Những giọt dịch tiết của cả hai quyện vào nhau, vương vãi trên thảm, trên quần áo, như những minh chứng cho một mối quan hệ đã vượt quá mọi giới hạn đạo đức. Sự thèm khát của Nhi mỗi ngày một tăng lên, con bé không chỉ dừng lại ở việc là một người thụ hưởng, mà đôi khi, chính Nhi lại là người nắm quyền chủ động, ép tôi phải chiều theo những ý muốn quái đản hơn, táo bạo hơn.
Căn phòng khách vào mỗi buổi trưa lúc này đối với tôi vừa là thiên đường của khoái lạc, nhưng cũng là địa ngục của sự day dứt. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt khao khát của Nhi, tôi biết mình đã hoàn toàn bị trói buộc. Chúng tôi cứ thế trượt dài, ngày qua ngày, trong cái vòng xoáy ân ái đầy ám ảnh ấy, mà không ai trong chúng tôi có ý định dừng lại.
Sự nhận thức ấy như một cú đánh mạnh vào lý trí, biến mọi khái niệm về “người thân” hay “cháu hàng xóm” trong tâm trí tôi trở nên mờ nhạt, thay vào đó là một sự chiếm hữu mãnh liệt. Nhi không còn đơn thuần là một cô bé tò mò, mà ẩn sâu dưới vẻ ngoài đồng phục học sinh chỉn chu kia là một núi lửa dục vọng đang chờ chực bùng nổ.
Tôi bắt đầu cảm nhận rõ quyền năng của mình đối với con bé. Nhi không chỉ khao khát những giờ nghỉ trưa ngắn ngủi, mà ánh mắt con bé mỗi khi chạm mặt tôi ở ngoài ngõ hay khi vô tình đi ngang qua nhau cũng đã thay đổi. Đó là ánh mắt của kẻ đang chờ đợi một tín hiệu, một cái gật đầu để có thể lao vào tôi bất cứ lúc nào.
Sự tận hiến của Nhi trở nên tuyệt đối. Có những hôm, khi vừa bước chân vào nhà, chưa kịp thay quần áo hay cất đồ đạc, chỉ cần tôi nhìn con bé bằng một ánh mắt khác lạ, Nhi đã hiểu ngay. Không cần một lời nói, không cần sự chuẩn bị, con bé có thể quỳ rạp xuống sàn ngay lập tức. Đôi môi mềm mại ấy sẵn sàng vùi vào nơi nhạy cảm của tôi mà không một chút do dự hay ngượng ngùng. Sự thuần thục và lòng nhiệt thành của con bé trong việc bú mút không chỉ làm tôi thỏa mãn về mặt thể xác, mà còn thỏa mãn một thứ dục vọng thâm sâu hơn: sự thuần phục hoàn toàn của một thiếu nữ đang độ xuân thì.
Tôi nhận ra mình đã trở thành trung tâm trong thế giới của Nhi. Mọi thứ con bé học ở trường, mọi áp lực thi cử hay những câu chuyện tuổi học trò giờ đây đều trở nên lép vế trước cái bản năng “dục tính” mà tôi đã khơi dậy. Nhi dường như đã biến việc làm cho tôi sướng trở thành mục đích chính, một hình thức khẳng định vị thế của con bé đối với tôi.
Mỗi khi thấy con bé quỳ dưới chân mình, đôi má đỏ bừng, ánh mắt long lanh đầy khao khát ngước nhìn lên, tôi thấy mình như một kẻ nắm giữ bí mật lớn nhất của con bé. Tôi không chỉ là một người chú, mà là người đã mở ra thế giới bản năng cho Nhi, một thế giới mà con bé đã hoàn toàn chìm đắm và không muốn thoát ra. Sự khao khát của Nhi đôi khi khiến tôi thấy sợ hãi, vì nó quá dữ dội, quá chân thật, vượt xa sự kiểm soát của một người lớn.
Tôi biết, từ đây về sau, bất cứ lúc nào tôi muốn, Nhi cũng sẽ là kẻ sẵn sàng dâng hiến. Sự gắn kết này đã trở nên vô cùng nguy hiểm, giống như việc cùng nhau bước trên một sợi dây mảnh dẻ giữa vực sâu. Liệu sự khao khát này của Nhi có bao giờ chạm tới điểm bão hòa, hay nó sẽ ngày càng trở nên cuồng nhiệt hơn, đòi hỏi nhiều hơn những gì tôi có thể đáp ứng?