Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, ntr, some, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 25/08/2026
Cái cảm giác được một thiếu nữ trẻ trung như Nhi chiều chuộng bằng chính sự trong trắng của con bé khiến lòng tự trọng của tôi tan vỡ thành trăm mảnh, nhưng đồng thời, nó lại nuôi dưỡng một sự thỏa mãn đen tối trong thâm tâm. Tôi luồn những ngón tay vào mái tóc con bé, nhẹ nhàng vuốt ve rồi ấn mạnh xuống, một hành động vừa là sự tận hưởng, vừa là sự khẳng định quyền kiểm soát của mình trong tình thế này. Chúng tôi đang trượt dài trên một con dốc mà không có điểm dừng, nơi mà sự cấm kỵ đã trở thành chất xúc tác mạnh mẽ nhất, đẩy cả hai vào một vòng xoáy của dục vọng mà chính chúng tôi cũng không thể quay đầu lại được nữa.
Cơn đê mê đạt đến điểm cực hạn khi những nhịp điệu của Nhi cứ xoáy sâu vào tâm trí, khiến lý trí của tôi hoàn toàn tan biến. Tôi không còn đủ kiên nhẫn để đợi chờ con bé thực hiện hết những gì mà bộ phim trên tivi đang trình chiếu. Bản năng nguyên thủy của một người đàn ông trỗi dậy, chiếm lĩnh hoàn toàn, buộc cơ thể tôi phải giải tỏa sự dồn nén suốt bao lâu nay.
Tôi luồn tay vào tóc Nhi, siết nhẹ như một sự thúc giục không lời. Cảm giác ấm áp, mềm mại và sự mút mát vụng về của con bé tạo ra một sự kích thích quá lớn, khiến tôi không thể kìm lòng được nữa. Một cơn sóng trào dâng mạnh mẽ từ sâu bên trong, tôi gồng mình lên, toàn thân run rẩy dữ dội.
Luồng tinh dịch đặc sệt, nóng hổi phun thẳng vào khoang miệng nhỏ xinh của Nhi. Vì quá bất ngờ trước luồng chất lỏng nóng ấm, Nhi khẽ rùng mình, đôi mắt mở to ngơ ngác khi bị dòng chảy mạnh mẽ ấy tràn vào miệng. Một phần không kịp nuốt trôi, nó trào ra, chảy dài trên đôi môi con bé, vương vãi những vệt trắng đục lên khuôn mặt non nớt, xuống cằm và cả những sợi tóc lòa xòa trước trán.
Tôi thở dốc, dựa hẳn người vào ghế sofa, đầu óc trống rỗng, hơi thở đứt quãng như người vừa trải qua một cuộc chạy đua kiệt sức. Căn phòng bỗng trở nên tĩnh mịch lạ thường, chỉ còn tiếng thở gấp của hai chúng tôi hòa cùng âm thanh đều đặn, vô cảm của bộ phim đang chạy trên màn hình lớn.
Nhi ngồi đó, quỳ dưới chân tôi, đôi mắt vẫn còn vẻ bàng hoàng, miệng con bé hơi mở ra, những vệt trắng còn vương lại trên khuôn mặt thanh tú khiến nó trông vừa đáng thương, vừa ám ảnh đến cực độ. Con bé nhìn tôi, rồi nhìn vào những gì mình vừa nhận lấy, gương mặt ấy không còn sự hồn nhiên của một cô bé 14 tuổi, mà đã bị phủ lên một nét trưởng thành đầy bi kịch.
Tôi đưa tay run rẩy chạm vào khuôn mặt con bé, lau đi những vệt trắng trên gò má Nhi. Cảm giác tội lỗi giờ đây mới bắt đầu chậm rãi quay lại, đè nặng lên lồng ngực tôi như một tảng đá. Tôi đã thực sự làm điều đó. Tôi đã biến cô bé hàng xóm trong sáng trở thành một phần của thế giới đen tối này, ngay trong chính ngôi nhà của mình.
Cả hai chúng tôi ngồi đó, giữa những dư âm của sự khoái lạc và sự bẽ bàng tột cùng. Mọi thứ đã vĩnh viễn không thể quay trở lại như trước nữa. Những bí mật này, kể từ giây phút này, đã trở thành sợi dây xích trói buộc cuộc đời của tôi và Nhi vào một định mệnh đầy rẫy những ám ảnh và đau thương.
Cảm giác bất an và tội lỗi của đêm hôm trước vẫn còn đè nặng trong lòng tôi như một tảng đá. Tôi đã sống trong sự thắc thỏm suốt cả đêm, tự hỏi liệu Nhi có kể lại chuyện đó với mẹ, liệu Nhung sẽ phản ứng ra sao, hay cái sự trong sáng của con bé có bị vỡ tan hoàn toàn sau sự việc kinh khủng ấy hay không.
Thế nhưng, sáng hôm sau khi bước ra cửa, mọi thứ lại diễn ra bình thản đến lạ kỳ.
Tôi và vợ vừa dắt xe ra thì bắt gặp hai mẹ con Nhung cũng đang chuẩn bị đi làm, đi học. Nhung vẫn tươi cười chào hỏi như mọi khi, ánh mắt của Nhung vẫn hiền hậu, không chút gợn sóng. Và rồi, Nhi xuất hiện phía sau mẹ. Con bé trong bộ đồng phục học sinh chỉnh tề, khuôn mặt tươi tắn, không một chút dấu vết của sự hoảng loạn hay vẻ “đã trưởng thành” mà tôi từng thấy chiều qua.
“Con chào chú, con chào dì ạ!”
Nhi cất tiếng chào tôi, nụ cười trên môi con bé rạng rỡ và tự nhiên đến mức tôi suýt nữa thì đánh rơi chùm chìa khóa trên tay. Đôi mắt con bé trong veo, không chút vẩn đục, như thể chuyện xảy ra trưa hôm qua chỉ là một giấc mơ, hoặc một điều gì đó đã được con bé cất gọn vào một ngăn kéo bí mật nào đó trong tâm trí.
Tôi cố gắng giữ vẻ bình thản, chỉ gật đầu chào lại một cách gượng gạo: “Ừ… Nhi đi học ngoan nhé.”
Hai mẹ con Nhung đi khuất về phía cuối con hẻm. Tôi đứng lặng người nhìn theo bóng lưng của hai người phụ nữ ấy cho đến khi họ khuất hẳn sau góc phố. Nhìn bóng Nhi nhỏ nhắn trong bộ đồng phục, tôi cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi. Sự bình thản của con bé còn đáng sợ hơn cả một trận cãi vã hay sự trốn chạy.
Liệu con bé thực sự đã quên, hay nó đang che đậy điều đó để duy trì một “trò chơi” nguy hiểm hơn mà tôi chưa thể đoán định? Sự im lặng của Nhi khiến tôi không thể yên tâm, mà ngược lại, nó khiến tôi cảm thấy mình đang bị cuốn vào một mạng nhện mà chính con bé là người đang giăng ra. Tôi đứng đó, trong ánh nắng buổi sáng nhạt nhòa, lòng tự nhủ rằng mình phải thật cẩn trọng, nhưng sâu thẳm trong tim, tôi biết sợi dây liên kết giữa tôi và hai mẹ con họ đã biến đổi thành một thứ gì đó vô cùng khó lường.
Sự bình thản của Nhi vào sáng nay dường như chỉ là màn kịch hoàn hảo để che mắt người lớn, hoặc có lẽ, con bé đã thực sự rũ bỏ hoàn toàn sự e dè để bước vào một chương mới trong “trò chơi” này.
Khi tiếng chốt cửa khẽ vang lên một tiếng “cạch” khô khốc, lòng tôi bỗng chốc đập mạnh, một cảm giác vừa phấn khích vừa sợ hãi chạy dọc sống lưng. Dọn dẹp xong, Nhi không về nhà như mọi ngày mà lại chủ động thực hiện hành động khóa cửa – một hành động như đóng kín lại thế giới bên ngoài, tách biệt chúng tôi khỏi thực tại.
“Chú mở cháu xem phim hôm qua đi,” Nhi nói, giọng con bé không còn sự rụt rè hay ngượng ngùng của lần đầu tiên. Nó bình thản, thậm chí có phần ra lệnh, một vẻ mặt đầy sự khao khát và tự tin của một thiếu nữ đã nếm trải hương vị cấm kỵ và muốn nhiều hơn thế.
Tôi đứng khựng lại bên bàn ăn, nhìn con bé. Khuôn mặt của Nhi lúc này vẫn là vẻ thanh tú, ngây thơ của tuổi mười bốn, nhưng ánh mắt con bé thì khác hẳn – nó sâu thẳm, rực cháy một ngọn lửa tò mò không điểm dừng. Tôi nhận ra, cái ranh giới đạo đức mà tôi từng cố gắng bám víu giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ. Nhi không còn là một đứa trẻ cần được bảo vệ, mà đã biến thành kẻ chủ động dẫn dắt tôi đi xa hơn trên con đường sai lầm này.
Tôi chậm rãi tiến về phía chiếc tivi, đôi tay run rẩy cầm lấy điều khiển. Cảm giác tội lỗi với Nhung, với vợ mình, thoáng hiện lên rồi tan biến nhanh chóng trước sự mời gọi đầy ma mị của Nhi. Tôi biết rằng nếu tôi đồng ý, nghĩa là tôi chính thức chấp nhận trở thành một kẻ biến thái trong mắt chính mình, nhưng đồng thời, một phần bản năng đen tối trong tôi lại khao khát điều đó đến cháy bỏng.
“Nhi… con biết mình đang làm gì không?” tôi hỏi, giọng khản đặc, cố gắng tìm một tia hy vọng cuối cùng từ phía con bé.
Nhi tiến lại gần, bàn tay con bé đặt lên tay tôi đang cầm điều khiển, ngăn tôi tắt hoặc thay đổi ý định. Con bé nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi môi hơi mím lại đầy quyết đoán: “Chú đừng hỏi nữa. Con muốn học hết những gì mà người lớn làm với nhau. Chú là người của con, nên chú phải dạy con.”
Câu nói đó như một lời tuyên chiến. Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bấm nút. Màn hình tivi lại bừng sáng, những hình ảnh trần trụi lại tràn ngập căn phòng, và tôi biết, buổi trưa nay sẽ không chỉ dừng lại ở việc xem phim như lần trước. Cánh cửa đã khóa, ranh giới đã mất, và tôi đang hoàn toàn rơi vào vòng kiểm soát của cô bé mà tôi từng coi là “cháu”.
Tôi ngồi xuống ghế, và lần này, Nhi không đợi tôi vỗ đùi hay mời gọi, con bé chủ động ngồi gọn vào lòng tôi, sự tiếp xúc cơ thể nóng bỏng ngay lập tức khơi dậy bản năng dữ dội. Tôi đưa tay vuốt ve mái tóc con bé, cảm nhận từng hơi thở dồn dập của Nhi, và tự hỏi liệu đây sẽ là hồi kết của sự bình yên trong cuộc đời tôi hay là khởi đầu của một bi kịch không có lối thoát?
Nhi không chần chừ, con bé trượt từ trên đùi tôi xuống sàn, đầu gối đặt nhẹ trên mặt thảm. Đôi bàn tay nhỏ nhắn của con bé tháo bung khóa quần, kéo lớp vải xuống, giải phóng sự cương cứng đang căng tràn đầy khao khát của tôi. Dưới ánh sáng vàng vọt hắt ra từ màn hình tivi, làn da trắng ngần của Nhi tương phản mạnh mẽ với sự trần trụi của tôi.
Con bé ngước nhìn tôi một cái, đôi mắt long lanh chứa đựng sự tò mò pha lẫn vẻ quyết tâm của một kẻ đang thực hiện một nghi lễ quan trọng. Nhi khẽ mở miệng, đôi môi hồng đào mềm mại từ từ bao trùm lấy đỉnh đầu của “cậu nhỏ”. Cảm giác ấm áp, ẩm ướt ập đến, bao vây lấy tôi, khiến tôi như chết lặng. Lưỡi của Nhi, vốn dĩ nhỏ bé, bắt đầu di chuyển một cách đầy bản năng, lướt nhẹ nhàng trên rãnh quy đầu nhạy cảm, tạo ra những luồng điện chạy dọc sống lưng tôi.
Nhi bắt đầu mút một cách say mê, đôi má con bé hơi hóp lại theo từng nhịp điệu. Con bé không chỉ bú, mà còn dùng đôi môi mềm mại đó siết chặt, xoay tròn quanh thân cặc, tạo ra những âm thanh “chùn chụt” đầy ám ảnh trong không gian tĩnh lặng. Mỗi khi con bé di chuyển đầu lên xuống, lưỡi con bé lại quấn lấy đầu khấc, liếm láp một cách tham lam như thể muốn nuốt trọn lấy mọi sự cứng cáp và nóng bỏng của tôi vào trong.
Tôi đặt hai tay lên mái tóc mềm mại của con bé, khẽ ấn nhẹ để điều khiển nhịp điệu. Nhi phản ứng ngay lập tức bằng cách mút sâu hơn, sâu đến tận cổ họng khiến con bé thỉnh thoảng khẽ nhướn mày, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập và đứt quãng. Sự vụng về ban đầu đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tinh quái của một cô bé đang khám phá ra quyền năng của chính mình. Con bé vừa mút, vừa ngước nhìn lên, ánh mắt đầy thách thức và mời gọi, đôi môi ướt át dính đầy dịch tiết của chính tôi tạo nên một hình ảnh đầy tội lỗi nhưng khó lòng cưỡng lại.
Mỗi nhịp bú của Nhi đều như vắt kiệt lý trí của tôi. Sự trơn trượt của nước bọt hòa quyện với nhiệt độ cơ thể nóng rực của con bé khiến tôi cảm thấy như mình đang chìm sâu vào một cơn lũ khoái cảm. Tôi không thể nhịn được nữa, hơi thở trở nên gấp gáp, hông tôi vô thức nhún lên theo từng nhịp mút mạnh mẽ của Nhi. Con bé dường như cảm nhận được sự sung sướng của tôi, nên càng tăng tốc, đôi môi mút chặt, lưỡi khuấy đảo liên tục dưới chân cặc, tạo ra một cảm giác ma sát dữ dội khiến tôi run rẩy từ đầu đến chân. Căn phòng ngập tràn tiếng thở gấp, tiếng mút mát ướt át và mùi vị nồng đượm của sự cấm kỵ, đẩy cả hai vào một hố sâu của khoái lạc mà ở đó, không còn bất kỳ ranh giới nào tồn tại giữa một người đàn ông và cô bé 14 tuổi.
Cảm giác khoái lạc đạt đến đỉnh điểm khiến mọi dây thần kinh trong cơ thể tôi như muốn đứt tung. Khi luồng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh từ sâu bên trong cơ thể tôi phun trào, tôi không còn khả năng kiểm soát bất cứ điều gì. Bàn tay tôi nắm chặt lấy mái tóc Nhi, ấn đầu con bé sát vào, buộc con bé phải đón nhận toàn bộ thành quả của sự kích thích điên cuồng này.
Tôi cảm nhận rõ luồng tinh dịch bắn mạnh vào miệng Nhi, sâu đến tận cuống họng. Con bé vì bất ngờ trước áp lực và lượng tinh dịch nóng hổi ập đến, khẽ nấc lên một tiếng, cổ họng co bóp đầy bản năng để đón nhận. Tôi nhìn thấy yết hầu Nhi chuyển động lên xuống liên tục khi con bé cố gắng nuốt trọn lấy thứ dịch trắng đục ấy. Đôi mắt con bé mở to, long lanh, một vài tia dịch chảy ra từ khóe môi, vương trên làn da trắng muốt và chiếc áo đồng phục của con bé.
Cơn đê mê kéo dài khiến tôi tê liệt, người đổ gục về phía sau, hai tay buông thõng trên ghế sofa. Tôi thở dốc, từng nhịp thở đầy sự bẽ bàng và thỏa mãn đan xen. Nhi vẫn quỳ đó, hơi thở con bé cũng đứt quãng, nhưng không hề có vẻ gì là ghê sợ. Con bé từ từ rút miệng ra, môi vẫn còn dính những vệt tinh dịch, con bé liếm nhẹ quanh miệng, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ thỏa mãn của một người vừa chiếm lĩnh được một thứ gì đó vô cùng quý giá.
Căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng đến rợn người. Tiếng tivi vẫn phát ra những âm thanh gợi tình, nhưng giờ đây nó như một bản nhạc nền mỉa mai cho sự suy đồi đang diễn ra. Tôi nhìn Nhi, nhìn đứa trẻ mà cách đây không lâu còn là một học sinh ngây thơ, giờ đây đã bị tôi nhuốm bẩn bằng chính bản năng của mình. Sự gắn kết giữa chúng tôi đã không còn là mối quan hệ chú cháu thông thường, nó đã trở thành một thứ gì đó đen tối, một bí mật kinh hoàng được kết tinh bằng nhục dục.