Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 31

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 25/08/2026

Cổ họng tôi khô khốc, mồ hôi trên trán bắt đầu chảy dài. Tôi cố gắng dùng giọng điệu của một người chú, người hàng xóm gương mẫu để giải thích rằng đó chỉ là những hình ảnh giải trí độc hại, không dành cho lứa tuổi của con bé. Tôi nói về việc học hành, về sự trong sáng của tuổi mười bốn, về việc con bé cần tập trung vào tương lai thay vì những thứ phù phiếm và sai lệch này.

Nhưng trái ngược với sự lo lắng của tôi, Nhi không hề rời đi. Con bé ngồi sát lại, đôi mắt to tròn vốn thường ngày trong veo, nay ánh lên một vẻ kiên định đến lạ lùng. Nhi nhìn thẳng vào mắt tôi, không chút né tránh: “Chú đừng nói đạo lý với con làm gì. Con thấy chú cũng thèm khát mà, đúng không? Chú nhìn mẹ con, nhìn con, con biết hết. Nếu chú đã dám xem một mình, tại sao lại sợ cho con xem? Cháu chỉ muốn biết… con người ta khi làm chuyện đó thì cảm giác thế nào thôi.”

Câu nói của con bé như một cú tát vào mặt, phơi bày hoàn toàn sự thật mà tôi luôn cố chôn vùi. Hóa ra, sự hồn nhiên mà tôi từng ngắm nhìn bấy lâu nay đã mất đi từ lúc nào không hay, thay vào đó là sự tinh quái và khao khát khám phá đầy bản năng của một thiếu nữ đang tuổi dậy thì.

Nhi với tay lấy chiếc điều khiển tivi đang để trên bàn, ánh mắt vẫn không rời khỏi tôi: “Chú mở lại đi. Con hứa sẽ không nói với ai, kể cả mẹ con hay dì. Con chỉ muốn xem thôi, chú cũng muốn con xem mà, đúng không?”

Sức ép từ sự tò mò của Nhi, cộng với sự ham muốn đang dần kiểm soát lý trí của tôi, khiến tôi không còn đủ tỉnh táo để cự tuyệt. Bàn tay tôi run rẩy cầm lấy chiếc điều khiển từ tay con bé. Nhi không hề lùi lại, con bé vẫn ngồi đó, hơi thở nhẹ nhàng phả vào không gian chật hẹp, chờ đợi.

Khi tôi bấm nút, màn hình 65 inch lại sáng lên, những hình ảnh trần trụi và âm thanh đầy kích thích lại tràn ngập căn phòng. Tôi cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Nhi ngồi im như tượng, đôi mắt dán chặt vào màn hình, khuôn mặt con bé ửng hồng. Tôi ngồi cạnh, cảm giác như mình đang dẫn dắt một đứa trẻ đi vào một mê cung tội lỗi, và chính tôi cũng đang tự trói buộc mình vào vòng xoáy đó.

Sự gần gũi này không còn là tình hàng xóm, cũng chẳng phải là tình chú cháu thuần khiết. Nó đã trở thành một giao kèo ngầm đầy nguy hiểm giữa sự khao khát của một người đàn ông và trí tò mò đầy bản năng của một cô thiếu nữ. Tôi không biết mình đang làm gì, chỉ biết rằng, khoảnh khắc đó, ranh giới cuối cùng đã hoàn toàn sụp đổ.

Tôi quay sang nhìn Nhi, con bé cũng quay sang nhìn tôi, trong ánh mắt đó giờ đây là sự pha trộn giữa vẻ sợ hãi và một sự mời gọi đầy khó hiểu. Mọi thứ trong căn nhà này từ giây phút đó đã vĩnh viễn không còn như xưa nữa.

Ánh sáng từ màn hình tivi 65 inch hắt lên khuôn mặt của Nhi, làm nổi bật những mảng sáng tối trên làn da trắng ngần của con bé. Đúng như tôi dự đoán, những hình ảnh trần trụi và âm thanh đầy kích thích kia đã tác động mạnh mẽ đến tâm sinh lý của một thiếu nữ đang ở độ tuổi trổ mã.

Làn da của Nhi dần ửng đỏ, bắt đầu từ đôi má lan xuống tận cần cổ thanh mảnh. Hơi thở con bé không còn đều đặn như lúc ngồi học bài, mà trở nên dồn dập, đứt quãng, mỗi nhịp thở như kéo theo một sự xao động trong không gian tĩnh lặng của căn phòng. Nhi ngồi sát cạnh tôi, đến mức tôi có thể cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể con bé truyền qua lớp áo thun mỏng.

“Chú ơi… tại sao họ lại làm thế? Chẳng phải đau lắm sao?” Nhi liên tục hỏi, giọng run rẩy, ánh mắt không rời khỏi màn hình dù đôi lúc con bé cũng hơi cúi mặt, tay nắm chặt lấy vạt áo. “Tại sao họ lại thở như vậy? Có phải họ thấy… sướng lắm không?”

Những câu hỏi ngây ngô nhưng đầy sự khao khát được giải đáp khiến máu trong người tôi như sôi lên. Tôi thấy mình như đang đứng giữa một vách đá cheo leo. Một mặt, tôi muốn tắt tivi, đuổi con bé về và kết thúc sai lầm này ngay lập tức. Nhưng mặt khác, vẻ mặt vừa bối rối, vừa khao khát của Nhi lại có sức hút ma mị khó cưỡng. Sự “đỏ mặt” của con bé không chỉ đến từ sự xấu hổ, mà dường như còn là sự kích thích bản năng đang thức tỉnh trong cơ thể thiếu nữ.

Tôi cố lấy giọng bình thản, dù cổ họng đã khô khốc: “Đó… đó là bản năng của người lớn, Nhi ạ. Khi người ta yêu nhau, cơ thể họ sẽ phản ứng như thế… nó không phải là thứ để con tìm hiểu lúc này.”

Nhi quay sang nhìn tôi, ánh mắt con bé long lanh, dường như đã vượt qua ngưỡng e ngại ban đầu. Con bé ghé sát vào tai tôi, mùi hương sữa tắm trẻ con hòa cùng hơi nóng cơ thể khiến tôi choáng váng: “Nhưng chú cũng là đàn ông mà, đúng không? Chú cũng biết cảm giác đó… chú có bao giờ thấy mẹ con như thế không?”

Câu hỏi của Nhi đánh thẳng vào sự chiếm hữu thầm kín của tôi dành cho mẹ con cô ấy. Sự tò mò của Nhi giờ đây đã chuyển thành một sự khiêu khích vô hình, đẩy tôi vào một tình thế mà không còn đường lui. Căn phòng dường như nhỏ lại, chỉ còn lại tiếng tivi lầm rầm và hơi thở gấp gáp của hai chú cháu. Tôi biết, từ lúc này, sự kiểm soát của tôi đối với tình hình đã hoàn toàn mất sạch. Tôi đang ở cùng một chỗ với Nhi, trong một trạng thái mà chỉ cần một bước chân lầm lỡ, mọi thứ sẽ không thể cứu vãn.

Câu hỏi của Nhi thẳng thừng và bản năng đến mức khiến tôi chết lặng. Không gian như đặc quánh lại, tiếng nhạc và âm thanh kích thích từ tivi dường như nhỏ đi, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực tôi. Đôi mắt con bé – thứ vốn dĩ chỉ biết đến sách vở và những chuyện trường lớp – giờ đây đang dán chặt vào tôi với một vẻ tò mò trần trụi, thiếu vắng hoàn toàn sự e dè của một đứa trẻ.

Tôi thấy mình như bị dồn vào đường cùng. Sự giáo dục, đạo đức và tư cách của một người “chú hàng xóm” mà tôi cố giữ gìn bấy lâu nay đã hoàn toàn tan vỡ. Sự đỏ ửng trên khuôn mặt và làn da trắng ngần của Nhi không còn là dấu hiệu của sự xấu hổ, mà là sự phản ứng sinh lý của một cơ thể đang khao khát được giải mã những điều cấm kỵ.

Tôi nuốt khan, cố gắng điều khiển giọng nói của mình sao cho không bị run rẩy: “Nhi… đây không phải là những thứ mà một đứa bé 14 tuổi nên hiểu. Cơ thể con người có những vùng nhạy cảm, và khi… khi người ta gần gũi, đó là cách họ trao cho nhau sự khoái cảm tột cùng.”

Nhi vẫn không rời mắt khỏi màn hình, bàn tay con bé vô thức nắm lấy gấu áo tôi, kéo nhẹ như một sự đòi hỏi. “Vậy còn chú thì sao? Chú có bao giờ muốn làm thế với ai không? Chú nhìn mẹ con mỗi khi mẹ con tập yoga, chú cũng thấy… thấy tò mò như thế đúng không?”

Câu hỏi của con bé khiến tôi sững sờ. Hóa ra, tôi đã bị lộ từ lâu. Những ánh mắt của tôi, những lần tôi nhìn trộm Nhung, tất cả đều đã bị con bé thu vào tầm mắt. Sự hồn nhiên của Nhi đã biến mất, thay vào đó là một sự thông tuệ đầy nguy hiểm. Nhi xoay người, ngồi đối diện hẳn với tôi trên sàn nhà, đôi chân trắng muốt co lại sát vào lòng. Ánh sáng từ tivi chiếu lên khuôn mặt con bé, làm rõ nét sự tò mò không còn giới hạn.

“Chú đừng giấu con,” Nhi thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào mặt tôi. “Con thấy chú nhìn mẹ. Con cũng thấy chú nhìn con nữa. Chú không cần phải diễn với con đâu.”

Cảm giác tội lỗi xen lẫn sự kích thích tột độ khiến tôi không thể kiểm soát được bản thân thêm nữa. Tôi nhìn con bé – một thiếu nữ đang ở độ tuổi đẹp nhất, trong sáng nhất nhưng cũng đầy rẫy sự nổi loạn – và nhận ra mình đã không còn đường lui. Sự khao khát được chiếm hữu, sự tò mò muốn biết liệu cô bé này sẽ phản ứng thế nào nếu tôi không còn giữ kẽ nữa, đang gặm nhấm lý trí của tôi.

Tôi đưa tay run rẩy chạm vào lọn tóc của Nhi, giọng tôi giờ đây khàn đặc, không còn ra dáng một người chú nữa: “Nhi… con biết mình đang nói gì không? Nếu chú làm điều đó với con, hay với mẹ con, thì mọi chuyện sẽ không bao giờ như trước được nữa.”

Nhi không lùi lại, con bé thậm chí còn rướn người tới trước, đôi mắt trong veo nhìn sâu vào mắt tôi như một sự thách thức: “Vậy thì đừng làm nó như trước nữa. Con muốn biết… cảm giác đó, như thế nào.”

Căn phòng chìm vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng tivi vẫn đang phát những âm thanh gợi tình. Ranh giới cuối cùng đã hoàn toàn bị phá vỡ, và tôi biết, từ giây phút này, cuộc đời của tôi và hai mẹ con Nhung đã vĩnh viễn rẽ sang một hướng khác, một hướng đi đầy rẫy những sai lầm không thể cứu vãn.

Căn phòng nhỏ bỗng chốc trở nên ngột ngạt đến khó thở. Tiếng tivi vẫn đều đều những âm thanh kích thích, nhưng giờ đây nó chỉ còn là phông nền cho khoảnh khắc đối diện đầy căng thẳng giữa tôi và Nhi. Tôi nhìn sâu vào đôi mắt con bé, tìm kiếm một chút ngập ngừng, một chút sợ hãi của một đứa trẻ 14 tuổi, nhưng đáp lại tôi chỉ là sự kiên định đến lạ lùng.

Tôi đặt tay lên vai Nhi, cảm nhận được hơi nóng từ cơ thể con bé xuyên qua lớp vải áo thun mỏng. Giọng tôi trầm xuống, khàn đi vì sự đấu tranh giữa bản năng và những mảnh vỡ còn sót lại của lý trí:

“Nhi, con hãy nghe chú. Đây không phải là trò chơi. Nếu con gật đầu, mọi chuyện giữa chúng ta, giữa chú với mẹ con, và cả cuộc sống yên bình của con từ trước đến giờ sẽ hoàn toàn thay đổi. Con sẽ không bao giờ quay lại làm cô bé hồn nhiên được nữa. Con có hiểu cái giá phải trả không?”

Nhi không né tránh ánh mắt tôi. Con bé hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay nhỏ nhắn hơi run rẩy nhưng vẫn đặt lên tay tôi, siết chặt lại. Sự non nớt trên khuôn mặt thiếu nữ giờ đây bị thay thế bởi một vẻ mặt già dặn đến đau lòng.

“Con hiểu chứ,” Nhi thì thầm, giọng con bé nhỏ như tiếng gió, nhưng đầy quả quyết. “Con đã thấy cách chú nhìn mẹ, cách chú nhìn con. Con cũng đã thấy mình thay đổi khi nhìn những thứ này. Thế giới này không như những gì con vẫn tưởng, chú ạ. Con không muốn làm cô bé ngây thơ mãi trong cái lồng kính mà mẹ đã dựng lên. Con muốn… con muốn biết mình là ai, và con muốn chú là người cho con biết điều đó.”

Con bé rướn người sát lại gần tôi hơn, khoảng cách giữa chúng tôi giờ chỉ còn tính bằng milimet. Hơi thở Nhi nóng hổi, mang theo hương thơm dịu nhẹ của tuổi dậy thì, hòa quyện với bầu không khí đặc quánh trong căn phòng.

“Con thật sự muốn,” Nhi nhắc lại, ánh mắt con bé dán chặt vào môi tôi, như thể đang chờ đợi một tín hiệu để lao vào cơn bão. “Đừng coi con là trẻ con nữa. Chú hãy coi con như… một người phụ nữ.”

Câu nói đó như giọt nước tràn ly, làm sụp đổ hoàn toàn mọi bức tường ngăn cách cuối cùng trong tâm trí tôi. Tôi không còn thấy mình là một người chú, người hàng xóm hay người chồng gương mẫu nữa. Tôi chỉ còn là một người đàn ông bị mê hoặc bởi vẻ đẹp non tơ đầy thách thức trước mắt.