Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 36

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 36

Tác Giả:

Thể Loại: , , ,

Ngày Cập Nhật : 08/09/2026

Tôi bắt đầu bằng cách dùng đầu lưỡi chà xát mạnh bạo lên gò mu âm hộ, rồi lần mò xuống phía dưới. Lưỡi tôi trượt dài theo khe thịt, mút lấy hai mép lồn đang sưng tấy vì kích thích. Nhi ưỡn người lên, hai tay nắm chặt ga giường, móng tay cắm sâu vào nệm. Tiếng rên rỉ của con bé cao vút, rung lên từng hồi: “Á… sâu nữa… chú liếm sâu nữa vào trong đi! Đừng chỉ liếm bên ngoài, hãy cho lưỡi chú đâm vào cái lồn này đi!”

Tôi đáp lại bằng cách đẩy mạnh đầu lưỡi thọc sâu vào âm đạo, xoay tròn, khuấy đảo bên trong. Nhi co thắt âm đạo liên hồi, nhịp nhàng như muốn nuốt chửng lấy lưỡi tôi. Mỗi lần tôi đưa lưỡi ra vào, tiếng dịch lồn hòa cùng tiếng nước bọt kêu “chùn chụt” đầy dung tục vang lên không dứt. Tôi dùng môi mút chặt lấy hột le nhạy cảm của nó, day nghiến liên tục khiến Nhi gào khóc trong sung sướng, cả người con bé co giật, run rẩy trên giường.

“Trời ơi… sướng quá… chú ơi, liếm mạnh nữa… con muốn chú liếm nát cái lồn này đi!”

Sự non nớt của Nhi kết hợp với sự cuồng loạn mà nó đang phô bày tạo nên một cảnh tượng đầy tội lỗi. Tôi liếm mút một cách thô bạo, dùng răng khẽ cắn vào mép thịt mềm mại, khiến dịch tình của con bé tuôn ra ào ạt, làm ướt sũng cả khuôn mặt và môi tôi. Tôi mặc kệ, cứ thế mà “ăn” lấy nó, vét sạch từng chút một, biến cái lồn non nớt kia thành món đồ chơi nhục dục, thỏa mãn cơn khát được chà đạp lên sự ngây thơ của kẻ khác. Căn phòng ngập trong hơi thở hổn hển và tiếng kêu rên đầy đê mê, Nhi đã hoàn toàn gục ngã dưới lưỡi tôi, phó mặc sự trinh nguyên còn sót lại cho cơn sóng dục vọng của tôi dìm xuống.

 

Nhi nằm đó, thân hình thanh tân co rúm lại trên mặt ga giường, đôi chân trắng muốt vẫn còn hơi co quắp, không ngừng run rẩy từng cơn. Khoái cảm của tuổi dậy thì, vốn dĩ đã nhạy cảm và dồn nén suốt cả tuần, nay như vỡ òa, khiến con bé không thể kiểm soát nổi cơ thể mình. Từng đợt co thắt mạnh mẽ của âm đạo khiến dịch tình trào ra, loang lổ trên mặt ga trắng, mùi hương của sự dậy thì thuần khiết hòa quyện cùng mùi tanh nồng của tinh dịch tôi, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ám ảnh.

Tôi đứng thẳng người, khoanh tay trước ngực, nhìn xuống “kiệt tác” của sự tha hóa này. Trong đôi mắt dại đi vì dư chấn của Nhi, tôi thấy một sự trống rỗng đầy hoang dại. Con bé thở hổn hển, lồng ngực non tơ phập phồng liên hồi, đôi môi sưng mọng hé mở, thỉnh thoảng vẫn thốt ra những tiếng rên rỉ vô nghĩa trong cơn mê muội. Cảnh tượng này khiến tôi không thể không liên tưởng đến người mẹ của nó.

Đúng lúc đó, tôi nhận ra một sự thật trần trụi: sự dâm đãng của Nhi không hề là ngẫu nhiên. Cái cách nó vạch rộng đôi môi âm hộ, cái cách nó van xin được “liếm nát”, và cả cái bản năng khao khát được chà đạp đến tận cùng—tất cả đều là di sản. Đó là bản chất nguyên thủy, cái “gen” dục vọng mà Nhung đã vô tình—hoặc hữu ý—truyền lại cho đứa con gái của mình.

Giống như cách Nhung đã quỳ gối trong chòi lá, rên rỉ những câu từ nhơ nhuốc, Nhi cũng đang phô bày chính xác cái bản năng đó. Cả hai mẹ con họ, dù ở hai thế hệ khác nhau, đều mang trong mình một lỗ đen dục vọng khổng lồ, luôn khao khát được lấp đầy bởi sự thô bạo, được chiếm hữu và được làm nhục. Sự tương đồng trong ánh mắt, trong cái cách họ co thắt cơ thể để đón nhận sự thỏa mãn, khiến tôi rùng mình vì sự trùng hợp kinh hoàng.

Tôi nhìn Nhi, rồi lại nghĩ về Nhung đang ở ngôi nhà đối diện, cũng có lẽ đang bứt rứt, đang khao khát một sự “trừng phạt” tương tự. Cả hai mẹ con này như hai bản thể của một thực thể dâm đãng duy nhất, luôn chờ đợi tôi—kẻ chủ nhân của họ—đến để khai phá và dày vò.

Nhi từ từ mở mắt, nhìn tôi với sự sùng bái xen lẫn sợ hãi, ánh mắt nó lúc này không còn chút ngây thơ nào của một đứa trẻ, mà là cái nhìn sắc lẹm, u tối của một người đàn bà bị đánh thức bản năng. Nó đưa tay gạt những sợi tóc bết dính mồ hôi trên trán, rồi khẽ liếm môi, một cử chỉ mà trước đó vài giờ tôi đã thấy ở Nhung. Sự di truyền ấy không chỉ nằm ở khuôn mặt hay dáng đi, mà nó thấm đẫm trong từng tế bào, trong từng nhịp thở dâm dục của cả hai mẹ con. Tôi nở một nụ cười lạnh lẽo, nhận ra rằng căn hẻm này từ nay sẽ là sân chơi của riêng tôi, nơi tôi nắm giữ chìa khóa cho sự tha hóa không hồi kết của hai người đàn bà này.

 

Chuỗi ngày sau đó trôi qua như một nghi thức trụy lạc không bao giờ kết thúc. Cứ đúng giờ trưa, khi cái nắng chói chang của Sài Gòn đổ lửa xuống con hẻm, cũng là lúc Nhi xuất hiện ở cửa nhà tôi, vẻ ngoài chỉnh tề của một nữ sinh nhưng ánh mắt thì cháy rực ngọn lửa dục vọng không thể che giấu. Cánh cửa vừa khép lại là cả một thế giới của bản năng trỗi dậy.

Căn phòng trở thành “thánh đường” của những hành vi nhục dục lệch lạc. Tôi không cần phải ép buộc, chính Nhi là kẻ chủ động dẫn dắt cuộc chơi. Cứ mỗi trưa, con bé lại quỳ rạp dưới chân tôi, đôi bàn tay nhỏ nhắn lần mò, cởi bỏ từng cúc áo, tháo tung thắt lưng quần rồi vùi mặt vào giữa hai đùi tôi. Nó bú mút một cách cuồng nhiệt, như thể muốn bù đắp cho những giờ phút phải làm một đứa trẻ ngoan ngoãn ngoài xã hội. Tiếng nước bọt nhầy nhụa, tiếng rên rỉ nghẹn đặc hòa vào hơi thở gấp gáp của tôi, tạo nên một bản hòa tấu bẩn thỉu nhưng đầy mê hoặc.

Tôi, ngược lại, không bao giờ để Nhi phải thiệt thòi. Tôi bắt con bé nằm dài trên giường, đôi chân dang rộng phơi bày cái lồn non tơ đang chờ đợi. Tôi liếm, tôi cắn, tôi khuấy đảo không gian đầy mùi dịch tình nồng nặc của nó. Mỗi ngày, sự va chạm càng trở nên thô bạo hơn. Tôi tận hưởng việc bắt con bé phải rên rỉ thật to, bắt nó phải gọi tên tôi bằng những từ ngữ dung tục nhất trong khi lưỡi tôi vùi sâu vào khe thịt hồng hào.

Cái cảm giác được ngắm nhìn sự non nớt ấy biến đổi thành một con thú nhỏ dâm đãng dưới tay mình là một loại quyền lực mà tôi không thể cưỡng lại. Mỗi lần tinh dịch của tôi bắn ra, Nhi đều đón nhận lấy bằng cái miệng nhỏ xinh, mút lấy từng chút một như thể đó là dòng suối mát lành nhất trần đời. Sự phục tùng đó, cái cách nó tự nguyện hiến dâng sự trinh nguyên cho những trò đồi bại, khiến tôi thấy mình như một kẻ thống trị tuyệt đối.

Sự trụy lạc này đã trở thành một loại “thói quen” độc hại. Chúng tôi không chỉ trao đổi về khoái lạc, mà còn là sự tha hóa lẫn nhau. Mỗi khi nhìn vào gương, tôi thấy một gã đàn ông tàn nhẫn, còn Nhi là một đứa trẻ đang chết dần về nhân cách để sống sót trong cơn say tình. Chúng tôi chìm đắm trong những trưa hè oi ả, trong mùi hôi của mồ hôi và dịch tình, mặc kệ thế giới ngoài kia đang xoay chuyển. Đó là chuỗi ngày mà đạo đức bị ném ra ngoài cửa sổ, chỉ còn lại sự thèm khát bản năng giữa một gã đàn ông và đứa trẻ mang trong mình dòng máu dâm đãng của mẹ nó, một sự kết hợp bệnh hoạn mà tôi sẽ mãi mãi không bao giờ muốn dừng lại.