Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 36
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Hai mẹ con hàng xóm – Update Chương 36
Tác Giả: DOOM
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Loan.luan, ntr, some, truyen sex
Ngày Cập Nhật : 08/09/2026
Càng tiến gần về phía Sài Gòn, nhữngBầu không khí trong ngôi nhà phố hoàn toàn bị thiêu rụi bởi ngọn lửa tình ái tội lỗi. Sau một tuần dài chịu đựng sự trống trải, mọi lằn ranh về luân thường đạo lý và khoảng cách thế hệ giữa Dì 6 và gã cháu rể đã hoàn toàn tan biến. Giờ đây, đứng trước mặt tôi không còn là người dì mẫu mực của vợ, mà chỉ đơn thuần là một người đàn bà si tình, cuồng khát được gặp lại người yêu sau những ngày dài xa cách dồn nén.
Nỗi nhớ nhung dai dẳng bùng phát thành một cơn khát nhục dục hoang dại. Tôi kéo dì về phía lối cầu thang lên xuống nơi có những bậc cấp bằng đá bóng loáng rồi thô bạo đẩy dì ngồi ánh đèn cao áp bắt đầu san sát, rực rỡ và gay gắt hơn, phá tan màn đêm huyền ảo của miền Tây. Tiếng còi xe inh ỏi, những khối bê tông vô hồn và làn khói bụi đặc quánh của đô thị dần thay thế cho không gian khoáng đạt của những cánh đồng. Khi chiếc xe chầm chậm lăn bánh vào con hẻm quen thuộc, Nhung mới từ từ tỉnh giấc. Cái lạnh của sương đêm và gió máy đã làm dịu đi cái nóng hổi của cuộc hoan lạc vừa qua, nhưng nó không thể xóa nhòa sự thật đang hiện hữu.
Cô khẽ cựa mình, đôi bàn tay đang ôm chặt lấy eo tôi vô thức nới lỏng ra. Cảm giác nhớp nháp, bầy nhầy giữa hai chân vẫn còn đó, nhắc nhở cô về những gì đã trào ra và vẫn đang đọng lại bên trong. Nhung đưa tay vuốt lại mái tóc rối bù, chỉnh đốn chiếc váy xòe giờ đây đã nhăn nhúm và vấy bẩn những vệt dịch tình khô cứng. Ánh mắt cô, từ vẻ mơ màng của một kẻ say tình, dần trở nên sắc sảo và tỉnh táo một cách đáng sợ.
Khi tôi đỗ xe trước cửa nhà, không gian xung quanh tĩnh mịch đến lạ. Ngôi nhà của tôi và ngôi nhà của Nhung đối diện nhau, chỉ cách một khoảng sân chung. Vừa bước chân xuống xe, Nhung thu mình lại, kéo vạt váy che đi những dấu vết nhơ nhuốc trên đùi, rồi khẽ nhìn tôi bằng một ánh mắt phức tạp—vừa có chút xa lạ, lại vừa ẩn chứa sự phục tùng tuyệt đối.
“Đến nơi rồi,” tôi thì thầm, giọng nói mang theo chút chế giễu ngầm ý về sự tương phản giữa người đàn bà dâm đãng trong chòi lá và cô hàng xóm thùy mị trước mặt.
Nhung bước xuống xe, đôi chân có chút run rẩy vì dư âm của những cú thúc mạnh bạo vẫn còn hằn sâu trong cơ thể. Cô khẽ liếc nhìn sang phía nhà mình, rồi lại nhìn sang ngôi nhà của tôi—nơi mà chỉ mới tuần trước, cô còn lén lút quan sát qua khung cửa sổ. Sự chuyển mình từ một “con điếm” bị chà đạp trong bóng tối trở về vai trò người hàng xóm e ấp, kín đáo tạo nên một sự kịch tính đầy căng thẳng.
Cô không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt thoáng hiện lên một tia sáng kỳ lạ. Cô hàng xóm đối diện—người vốn được mọi người trong khu phố coi là mẫu mực, dịu dàng—giờ đây đang che giấu một bí mật kinh tởm và đầy khoái lạc bên trong lớp vỏ bọc ấy. Cô bước về phía cổng nhà mình, dáng đi khẽ khép nép để giữ lại chút tinh dịch còn sót lại đang từ từ rỉ ra khỏi khe lồn. Mỗi bước chân cô đi là một lời xác nhận rằng, dù thực tại có khắt khe đến đâu, thì sự thật về những gì đã xảy ra giữa chúng tôi đã ăn sâu vào máu thịt.
Tôi đứng đó, nhìn theo bóng lưng gầy gò của cô ấy khuất dần sau cánh cửa. Sự im lặng của khu phố lúc này không còn là sự bình yên, mà là một sự tĩnh lặng đầy đe dọa, nơi sự giả tạo của thực tại và bản năng của con thú hoang đang đan xen vào nhau, chờ đợi ngày tôi lại liếc nhìn qua cửa sổ và thấy cô ấy gập người tập yoga, để rồi cơn khao khát lại một lần nữa bùng nổ, kéo cả hai quay lại với trò chơi dục vọng này.
Sáng hôm sau, bầu không khí Sài Gòn đặc quánh hơi ẩm và mùi khói bụi của giờ cao điểm. Tôi dắt xe ra cửa, hơi thở vẫn còn vương chút dư vị nồng nàn của đêm qua, thì cũng là lúc vợ tôi – người đàn bà chẳng hề hay biết gì về sự lăng loàn của người hàng xóm đối diện – bước ra cổng. Vừa lúc đó, Nhung và con gái nhỏ Nhi cũng vừa dắt tay nhau bước ra.
Cảnh tượng chạm mặt ấy diễn ra trong tích tắc nhưng đầy rẫy sự trớ trêu. Nhi, với đôi mắt tròn xoe trong veo của đứa trẻ, vừa nhìn thấy tôi đã ríu rít gọi lớn, khuôn mặt bừng sáng vẻ thích thú vô tư: “Chú ơi! Chú đi làm ạ? Chào chú ạ!” Con bé không hề hay biết rằng, chỉ mới vài tiếng trước, người mẹ mà nó hằng yêu quý, người đàn bà đang mặc bộ đồ công sở kín đáo, dịu dàng kia, đã nằm dưới thân tôi trong một căn chòi rách nát, rên rỉ những từ ngữ bẩn thỉu nhất để cầu xin sự thỏa mãn.
Nhung đứng đó, khoác trên mình bộ váy công sở thanh lịch, tóc tai gọn gàng, vẻ mặt toát lên sự đoan trang đúng chuẩn của một người phụ nữ gia đình. Khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, không có lấy một tia gợn sóng. Cô ấy nở một nụ cười xã giao hoàn hảo, một nụ cười mà nếu không phải là người trực tiếp hành hạ cơ thể ấy đêm qua, chắc chắn tôi đã tin đó là vẻ dịu dàng của một “người vợ, người mẹ” gương mẫu.
“Chào anh chị nhé, hôm nay đi làm sớm thế?” Nhung nói, giọng trong trẻo, tự nhiên như thể chưa từng có những tiếng gào thét vì khoái cảm, chưa từng có những vệt dịch tình loang lổ trên váy.
Tôi gật đầu, đáp lại một câu xã giao bình thản, nhưng ánh mắt tôi không thể rời khỏi đôi môi Nhung – đôi môi mà đêm qua đã nuốt trọn lấy “cậu nhỏ” của tôi, đôi môi vừa thốt ra những lời lẽ tục tĩu nhất. Tôi liếc xuống phần bụng dưới của cô ấy, nơi mà có lẽ vài tiếng trước vẫn còn ướt sũng vì tinh dịch của tôi. Sự tương phản này thật sự là một loại ma túy tinh thần đầy kích thích: cảm giác nắm giữ bí mật về con người thật của cô ấy sau lớp vỏ bọc hoàn hảo kia khiến tôi thấy hưng phấn đến lạ kỳ.
Vợ tôi mỉm cười chào lại, hỏi thăm vài câu về việc học của bé Nhi, hoàn toàn không mảy may nghi ngờ. Trong khi hai người phụ nữ trò chuyện, Nhung thản nhiên chỉnh lại cổ áo, ánh mắt cô ấy lướt qua tôi nhanh như chớp. Trong thoáng chốc ấy, tôi thấy một tia sáng khác lạ trong đôi mắt cô ấy – không phải sự sợ hãi, mà là sự khao khát vẫn còn âm ỉ cháy. Đó là cái nhìn của một kẻ đồng phạm, một kẻ đã nếm trải sự nhục mạ và giờ đây đang tận hưởng việc đóng giả làm người tử tế ngay trước mặt mọi người.
Nhìn cách cô ấy dịu dàng vuốt tóc Nhi, rồi lại liếc nhìn tôi với vẻ thản nhiên đáng sợ, tôi nhận ra rằng sự “bình thường” này chỉ là một lớp mặt nạ tạm thời. Cái lồn của cô ấy có thể đã được rửa sạch, nhưng sự hoang dại mà tôi đã khơi dậy vẫn còn đó, ẩn giấu dưới lớp vải công sở cứng nhắc. Sự giả tạo tột cùng của khoảnh khắc này chính là gia vị đậm đà nhất cho mối quan hệ bệnh hoạn của chúng tôi. Tôi nổ máy xe, cảm nhận hơi ấm của vợ ngồi phía sau, nhưng trong đầu tôi, hình ảnh chiếc váy xòe vấy bẩn và tiếng rên rỉ trong cái chòi lá tối tăm đêm qua vẫn không ngừng cuộn trào, chờ đợi khoảnh khắc để lại được kéo con “thú hoang” này trở về đúng bản chất thật sự của nó.
Tôi sững người khi thấy Nhi lao vào, khóa trái cửa và kéo rèm nhanh thoăn thoắt, bóng tối lập tức bao trùm lấy không gian căn phòng. Con bé không còn vẻ ngây thơ ríu rít như hồi sáng, mà thay vào đó là một sự táo tợn đến mức khó tin. Từng chiếc cúc áo đồng phục được nó tháo ra một cách vội vàng, rơi xuống sàn, để lộ làn da trắng nõn nà, nõn nà một cách đầy mời gọi trong ánh sáng lờ mờ.
Nhi nhìn tôi, đôi mắt nó không còn trong veo mà rực lên một ngọn lửa thèm khát, nóng bỏng như muốn đốt cháy tôi. Con bé tiến lại gần, bàn tay nhỏ nhắn nhưng đầy sự chủ động bắt đầu vuốt ve khắp cơ thể tôi, hơi thở gấp gáp phả vào cổ: “Chú đi công tác một tuần, con nhớ chú đến phát điên lên được… Chú không biết đâu, con đã mơ thấy chú làm chuyện đó với con mỗi đêm.”
Nó áp sát người vào tôi, đôi bầu ngực non tơ ép chặt, bàn tay lần mò xuống dưới, thuần thục cởi bỏ dây lưng quần của tôi. “Chú… cho con bú cặc đi. Con muốn cái cặc chua của chú, con thèm cái mùi hôi hám đó lâu lắm rồi.”
Nói rồi, nó quỳ sụp xuống, đôi tay nhỏ bé khéo léo lôi “cậu nhỏ” vốn đang cương cứng của tôi ra ngoài. Nó nhìn tôi với vẻ mặt đầy khao khát, rồi há miệng, mút lấy phần đầu khấc một cách tham lam. Tiếng “chùn chụt” vang lên giữa căn phòng kín mít, hơi thở nóng hổi và sự mút mát thô bạo của nó làm tôi choáng váng. Nhi không hề tỏ ra e ngại, nó dùng lưỡi đảo quanh, mút lấy mút để như thể đó là thứ thuốc phiện duy nhất có thể làm dịu cơn đói khát của nó sau một tuần chờ đợi.
“Ngon quá… cặc của chú lúc nào cũng thật tuyệt, vừa mặn vừa nồng,” nó thì thầm qua kẽ răng khi đang ngậm chặt lấy tôi, ánh mắt nhìn ngược lên phía tôi đầy đê mê. Sự tương phản giữa vẻ ngoài của một cô bé học sinh và hành động dâm dục điên cuồng này khiến máu nóng trong người tôi sôi sục. Trong căn phòng kín mít, chỉ còn lại tiếng rên rỉ nghẹn đặc của Nhi và tiếng mút mát bẩn thỉu, đánh dấu sự bắt đầu của một cuộc chơi mới đầy tội lỗi và kích thích.